SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN V THƯỜNG NIÊN
Lm.
Nguyệt Giang
CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN-NĂM A
Is 58,7-10; 1Cr 2,1-5; Mt 5,13-16
SUY NIỆM 1: BẢN CHẤT VÀ SỨ MẠNG
NGƯỜI KITÔ HỮU
Bằng hai hình ảnh muối và ánh
sáng, Chúa Giêsu muốn nói đến bản chất và sứ mạng của người Kitô hữu.
1. Bản chất và sứ mạng của muối
Nếu bản chất của muối là phải
mặn. Muối không mặn thì không còn là muối nữa, chỉ còn cách quăng xuống đường
cho người ta giẫm đạp lên. Cũng vậy, bản chất của người Kitô hữu phải mang đậm
chất mặn của tình yêu. Nếu ta không có tình yêu thì không còn là Kitô hữu nữa.
Bởi lẽ "Thiên Chúa là Tình Yêu"
(1Ga 4,7). Ngài đã dựng nên chúng ta giống hình ảnh Ngài, nên tự bản chất
nơi ta phải mang chất tình yêu. Dĩ nhiên tình yêu ấy phải đặt trên nền tảng
Tình Yêu như Chúa. "Yêu như Thầy đã
yêu." (Ga 15,12).
Còn nếu sứ mạng của muối là giữ
cho thức ăn khỏi hư thối và đem lại mùi vị thơm ngon cho thức ăn. Thì sứ mạng
của người kitô hữu phải có nhiệm vụ ướp đời, ướp người khỏi những băng hoại của
dối trá, hận thù, ganh tị, lường gạt, bất trung... Ngoài sứ mạng ngăn chặn
cuộc sống khỏi những băng hoại, chúng ta còn phải là tác nhân đem lại hương vị
ngọt ngào cho cuộc sống bằng những cử chỉ, lời nói, việc làm thắm đợm tình
thương nhằm mang đến niềm vui, an bình và hạnh phúc cho tha nhân.
2. Bản chất và sứ mạng của đèn
Nếu bản chất của chiếc đèn là để
thắp sáng, thì đức tin chính là bản chất của người kitô hữu. Vì chúng ta được
gọi là "tín hữu".
Còn nếu sứ mạng của chiếc đèn là
chiếu giải ánh sáng cho mọi người nhìn thấy, thì sứ mạng của người kitô hữu là
chiếu tỏa ánh sáng đức tin ấy cho mọi người nhìn thấy bằng những việc làm cụ
thể. Vì "Đức tin không có việc làm là đức tin chết ". (Gc.2,17). Mà những việc làm cụ thể ấy
chính là những việc lành. “Ánh sáng của anh em phải chiếu giải trước
mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha
của anh em, Đấng ngự trên trời.”.
Qua bí tích rửa tội, chúng ta
được Chúa trao ban cho ánh sáng Đức tin và kêu mời chúng ta chiếu tỏ ánh sáng
đó cho trần gian.
Xin Chúa giúp chúng con luôn giữ
được chất tình yêu của Chúa, để chúng con có thể ướp mặn cho đời và cho người,
cụ thể là những thành viên trong gia đình con khỏi những băng hoại do tội lỗi
gây nên. Đồng thời xin Chúa cũng ban thêm chất Đức Tin nơi mỗi chúng con, hầu
chúng con có thể can đảm thắp lên ngọn lữa đức tin ấy bằng những hành động bác
ái cụ thể cho tha nhân, để qua đó mà mọi người nhận ra Chúa và ngợi ca danh
Người.
SUY NIỆM 2:
Câu chuyện:
Để phân biệt sự khác nhau giữa
hiểu biết và giác ngộ, người ta kể lại câu chuyện sau:
Tại một nơi tu hành nọ, sau một
thời gian học hỏi và tu luyên, một môn đệ mới lên tiếng hỏi vị tôn sư rằng:
- Thưa Thầy, làm thế nào
để phân biệt được sự hiểu biết và giác ngộ?
- Vị thầy mỉm cười rồi ôn
tồn giải thích cho học trò:
- Sự hiểu biết giống như
“ánh sáng”. Nó tựa như cây đèn cháy sáng để giúp con nhìn thấy con đường để đi.
Còn khi con đã giác ngộ rồi, thì chính con lại là cây đèn cháy sáng để con dẫn
đường cho những người khác bước đi.
Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa
Giêsu cũng đề cập đến hai hình ảnh quen thuộc đó là ánh sáng và muối đất. Qua
hai hình ảnh này, Chúa muốn mời gọi các môn đệ cũng như chúng ta cũng hãy trở
nên giác ngộ, nghĩa là hãy trở nên ánh sáng để soi chiếu cho mọi người nhận ra
Chúa qua ta và cũng hãy trở nên muối đất để ướp mặn trần gian qua những lối
sống sau đây: Khiêm nhường, yêu thương, vị tha.
1. Hãy học lối sống khiêm nhường như
ánh sáng và muối đất
Ai trong chúng ta cũng biết muối
vừa giữ cho thức ăn khỏi hư hoại vừa giúp cho thức ăn trở nên thơm ngon hơn.
Không có muối thì cho dù là sơn hào hải vị, mâm cao cỗ đầy cũng nhạt nhẽo khó
nuốt; ánh sáng vừa xua tan bóng đêm tăm tối vừa chiếu soi cho cảnh vật và con
người. Không có ánh sáng thì đẹp như hoa hậu thì cũng xấu như bóng ma; cảnh vật
thiên nhiên có đẹp đến đâu cũng tối đen như mực.
Cách đặc biệt, muối và ánh sáng
đều hy sinh quên mình. Muối thì chấp nhận tan biến hết để làm cho thức ăn
thêm ngon và khỏi bị hư thối. Còn ánh sáng thì làm cho cảnh vật lung linh và
con người thêm xinh đẹp. Nhưng không khi nào người ta khen muối mặn và cũng ít
khi nào người ta nhớ đến ánh sáng mà chỉ nhờ đến những món ngon và khen ngợi
người xinh cảnh đẹp. Cũng thế, những việc thiện việc lành chúng ta làm cũng
chẳng ai để ý, tuy nhiên không vì thế mà ta đánh mất bản chất và sự vụ của
mình. Với lối sống khiêm tốn như ánh sáng và muối mà Chúa mong muốn ta không
cần để được thiên hạ khen ngợi, tôn vinh mà chỉ vì mong muốn hữu ích cho đời
cho người và để danh Chúa được cả sáng mà thôi. Đó là bài học ánh sáng và muối
nói với ta.
2. Hãy học lối sống yêu thương
như ánh sáng và muối đất
Khi đề cập đến muối và ánh sáng
là Chúa Giêsu muốn nói đến tình yêu. Nếu bản chất của muối là mặn, và đèn là
ánh sáng thì bản chất của ta là tình yêu, bởi lẽ chúng ta được dựng nên giống
hình ảnh TC là Tình Yêu. Chính bản chất tình yêu ấy thúc đẩy chúng ta làm những
việc lành việc thiện. Cho nên cuối đoạn tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nhắc nhở
các môn đệ cũng như chúng ta: “Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi
ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen
Cha các con trên trời.” Cụ thể những việc lành ấy là: “Chia
cơm cho người đói, rước vào nhà những người không nơi nương tựa, cho kẻ mình
trần áo mặc và không ngoảnh mặt làm ngơ đối với anh em cốt nhục.” theo như lời
tiên tri Isaia đã nói trong bài đọc 1. Khi làm được những việc lành
ấy, tin chắc ta sẽ được Chúa: “ lắng nghe và đáp lời ta cầu xin, sẽ làm
cho ta được bừng sáng như hừng đông và Chúa cũng sẽ xua tan mọi bóng tối vây
quanh đời ta”
3. Hãy học lối sống vị tha của
ánh sáng và muối đất
Như đã nói, muối và ánh sáng có
mặt trong đời này không phải vì mình mà vì những thứ khác. Vì thế, người tin
vào Chúa cũng vậy, ta không sống ích kỉ cho riêng mình mà ta sống là vì ích lợi
và hạnh phúc cho người khác. Do đó, thay vì chúng ta đặt ra câu hỏi: Tin Chúa
theo Chúa tôi được gì? thì ngược lại ta hãy hỏi: Tôi làm gì cho Chúa, cho Giáo
hội, cho gia đình, cho Họ đạo và cho quê hương đất nước của ta được tốt hơn,
đẹp hơn, lành mạnh hơn?
Lạy Chúa, Chúa chính là Tình yêu
và là nguồn phát sinh ánh sáng đích thực. Xin cho chúng con biết hiệp thông mật
thiết với Chúa để chúng ta tiếp nhận được sức mạnh tình yêu và năng lượng ánh
sáng của Chúa mà đủ sức nhiệt thành thi hành tốt sứ mạng của mình là làm chứng
nhân cho Chúa qua lối sống khiêm nhường, yêu thương và vị tha như muối và ánh
sáng. Amen.
SUY NIỆM 3: “MUỐI CHO ĐỜI, ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN”
Có
một câu chuyện vui kể rằng:
Một
bà nội trợ kia vì muốn tiết kiệm nên quyết định… bớt muối trong các món ăn. Bà
nghĩ: “Ăn nhạt cho tốt sức khỏe.”
Ngày
đầu tiên, cả nhà ăn trong im lặng.
Ngày
thứ hai, người chồng bắt đầu nhìn mâm cơm với ánh mắt xa xăm.
Ngày
thứ ba, đứa con trai nhỏ mạnh dạn hỏi: “Mẹ ơi, hôm nay nhà mình có… quên nấu
thức ăn không?”
Bà
mẹ giật mình: “Sao con hỏi vậy?”
Cậu
bé đáp: “Vì con ăn mà không thấy vị gì hết!”
Chỉ
một chút muối thôi – rất nhỏ bé – nhưng thiếu nó, mọi thứ trở nên nhạt nhẽo.
Lời Chúa hôm nay, Đức Giêsu cũng nói với chúng ta:
“Anh em là muối cho đời… Anh em là ánh
sáng cho trần gian.”
Ngài không nói: “Anh em hãy cố gắng trở nên muối.”
Ngài khẳng định: “Anh em là muối.” Đó
là căn tính của người Kitô hữu.
1. Muối-nhỏ bé nhưng cần thiết
Muối không ai nhìn thấy trong món ăn, nhưng lại
làm nên hương vị. Muối không phô trương, nhưng lại giữ cho thực phẩm khỏi hư
thối.
Người Kitô hữu cũng vậy. Chúng ta không được mời
gọi làm những điều vĩ đại để gây tiếng vang, nhưng làm cho đời bớt “nhạt” và
bớt “hư”.
Một người cha trung thực giữa môi trường gian dối-đó
là muối.
Một người mẹ âm thầm hy sinh vì gia đình-đó là
muối.
Một bạn trẻ dám sống trong sạch giữa lối sống
buông thả-đó là muối.
Muối tan đi để làm mặn.
Người Kitô hữu cũng phải biết “tan” đi, nghĩa là
hy sinh, chịu thiệt thòi, quảng đại – để đời được tốt hơn.
Nhưng Chúa cũng cảnh báo: “Nếu muối nhạt đi, thì lấy gì ướp cho mặn lại?”
Muối nhạt là khi người Kitô hữu sống giống hệt thế
gian:
- Gian dối như người khác
- Hận thù như người khác
- Thờ ơ như người khác
Khi đó, chúng ta không còn làm cho đời mặn mà nữa,
mà chỉ hòa lẫn vào sự nhạt nhẽo chung quanh.
2. Ánh sáng-không thể che giấu
Đức Giêsu còn nói: “Anh em là ánh sáng cho trần gian.”
Ánh sáng có nhiệm vụ soi chiếu và xua tan bóng
tối. Một ngọn đèn nhỏ giữa đêm tối cũng đủ làm thay đổi không gian.
Nhưng ánh sáng không có ích nếu bị úp thùng lại. Đức
tin cũng vậy. Không thể chỉ sống trong nhà thờ, còn ra ngoài đời thì khác hẳn.
Ngôn sứ Isaia hôm nay cho chúng ta biết ánh sáng
cụ thể là gì: “Chia cơm cho người đói,
rước vào nhà người nghèo không nơi trú ngụ, thấy ai trần truồng thì cho áo
mặc…”
Khi chúng ta sống bác ái như thế, Lời Chúa hứa: “Ánh sáng của ngươi sẽ bừng lên như rạng
đông.”
Ánh sáng Kitô giáo không phải là những bài diễn
thuyết hùng hồn, mà là những hành động yêu thương rất cụ thể.
3. Nguồn gốc của muối và ánh sáng
Thánh Phaolô nói rằng ngài không dựa vào tài hùng
biện, nhưng chỉ rao giảng Đức Kitô chịu đóng đinh.
Điều đó nhắc chúng ta: Muối và ánh sáng của người
Kitô hữu không đến từ khả năng riêng, nhưng từ Đức Kitô.
Tự mình, chúng ta dễ nhạt và dễ tắt.
Ở lại với Chúa – qua cầu nguyện, Thánh lễ, Lời
Chúa – chúng ta mới giữ được vị mặn và ánh sáng.
4. Sứ mạng giữa đời hôm nay
Thế giới hôm nay không thiếu ánh đèn điện, nhưng
lại thiếu ánh sáng lương tâm.
Không thiếu tiện nghi, nhưng lại thiếu lòng nhân
ái.
Không thiếu tiếng nói, nhưng lại thiếu sự thật.
Chúa không đòi chúng ta làm điều phi thường.
Ngài chỉ cần chúng ta sống đúng là Kitô hữu:
- Trung thực hơn một chút
- Nhẫn nại hơn một chút
- Bao dung hơn một chút
- Quảng đại hơn một chút
Chỉ cần như thế, chúng ta đã làm cho đời này bớt
nhạt và bớt tối.
Khi rước lễ hôm nay, chúng ta đón nhận chính Đức
Kitô – Muối mặn và Ánh Sáng thật.
Xin
Ngài giữ cho chúng ta đừng trở thành muối nhạt.
Xin
Ngài thắp lại nơi chúng ta ngọn đèn đức tin.
Để
khi người ta nhìn vào đời sống chúng ta, họ không chỉ thấy một người có đạo, nhưng
thấy ánh sáng của Thiên Chúa đang chiếu tỏa. Amen.
Thứ hai: Mc 6,53-56
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta
hãy mạnh dạn đến với Chúa; bởi Ngài là Đấng giàu lòng thương xót. Xin cho chúng
ta biết đặt trọn niềm tin tưởng vào Chúa tình thương, đặc biệt là trong
những khi bệnh tật đau khổ. Tin chắc Chúa sẽ đón nhận và chữa lành những vết
thương nơi thân xác và tâm hồn của ta nếu chúng ta biết đặt trọn
vẹn niềm tin vào Người.
Tin Mừng hôm nay vẽ lên bức tranh
với 2 mảng màu đối lập sáng tối. Một bên là những mảng tối do
bệnh tật về thể xác và đau khổ về tâm hồn gây ra bởi tội lỗi và ma
quỷ. Một bên là mảng màu tươi sáng của đức tin.
Để bức tranh ấy trở nên tươi
sáng và rực rỡ toàn vẹn rất cần đến bàn tay của người họa sĩ tài ba là Thiên
Chúa pha chế vào đó những gam màu của tình thương và quyền
năng. Đó là sứ điệp mà tin mừng của thánh Marcô hôm nay muốn nói với chúng
ta.
Bức tranh cuộc đời của chúng ta
cũng sẽ tươi đẹp bừng sáng lên niềm vui và hạnh phúc khi ta biết đặt trọn vẹn
niềm tin vào lòng thương xót và quyền năng của Chúa; sẵn sàng mở lòng để cho
Chúa chấm phá vào đời mình bằng những nét màu tươi sáng của tình thương và
quyền năng Người. Tựa như dân chúng tại miền Giênêsarét đã đặt trọn vẹn niềm
vào Chúa Giêsu được thể hiện qua những hành động cụ thể: “chạy khắp nơi
tìm kiếm Chúa và biết Chúa đi đến đâu thì khiêng những người đau yếu đến với
Chúa”, với hy vọng được nhìn thấy Chúa, được đụng chạm vào gấu áo Chúa và
cũng mong được Chúa nhìn thấy họ mà cứu chữa. Nhờ vào đức tin có việc làm
như thế mà nhiều người bệnh tật đau khổ đã được cứu chữa.
Xin cho chúng ta cũng biết đặt
trọn niềm tin vào lòng thương xót và quyền năng của Chúa trong lúc
màn đen vây kín. Tin chắc ánh sáng tình thương của Chúa sẽ xóa
tan bóng tối tâm hồn và chữa lành vết thương thể xác. Có
Chúa trong đời thì mọi tội lỗi, đau khổ, sự chết sẽ tan
biến làm cho bức tranh đời ta được tươi sáng và xinh đẹp trở lại.
Thứ ba: Mc 7,1-13
Nhớ Thánh Cô-lát-ti-ca, trinh nữ
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời
gọi chúng ta tập chú vào việc thống nhất đời sống, nghĩa là làm cho lời nói và
việc làm của ta luôn phù hợp với suy nghĩ và tâm tình bên trong.
Qua những lời khiển trách của
Chúa Giêsu đối với thái độ và việc làm của những người Biệt phái và Luật sĩ
trong bài Tin Mừng hôm nay, nhằm hướng chúng ta đến 2 vấn đề chính trong đời
sống.
1. Cần phải trở về cái chính
yếu hơn là chỉ chú trọng đến những điều phụ tùy.
Luật Chúa mới là những điều chính
yếu và có giá trị bền vững; còn luật lệ của con người có tính nhất thời, nên nó
có thể thay đổi qua thời gian và hoàn cảnh cuộc sống. Do đó cần phải tuân giữ
luật Chúa hơn luật con người. Vì thế nếu có sự đòi buột chọn lựa, ta cần chọn
giá trị ưu tiên là luật Chúa. Nhưng những người Pharisêu và Luật sĩ lại đề cao
những luật lệ tiền nhân mà quên đi việc trung thành tuân giữ luật Thiên
Chúa.
2. Cần phải thống nhất
giữa “cái là” và “cái làm”,
Nghĩa là giữa lời nói, việc làm
bên ngoài sao cho phù hợp với tâm tình bên trong.
Việc làm phải được định hướng bởi
ý hướng và tâm tình bên trong. Nhưng những người Biệt phái và Luật sĩ lại chú
trong đến những hình thức bên ngoài như việc rửa tay trước khi ăn mà quên đi
tẩy rửa tâm hồn cho thanh sạch. Vì thế mà Chúa Giêsu khiển trách họ nặng
nề: “dân này thờ kính ta bằng môi miệng nhưng lòng trí thì xa Ta, Ta
muốn lòng nhân chúng không phải hy lễ”.
Có thể những lời khiển trách của
Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay cũng hướng đến chúng ta. Bởi lẽ ta thường quá
chú trong đến hình thức mà quên đi tâm tình bên trong việc thờ phượng Chúa và
trong cách tương quan với tha nhân trong đời sống.
Có thể chúng ta cũng chỉ chú
trọng vào những nghi lễ, luật lệ, quy định trần thế mà bỏ qua những lề luật của
Chúa truyền dạy, để rồi dễ dàng vi phạm luật Chúa cách dễ dàng.
Xin Chúa cho chúng ta biết chấn
chỉnh lại đời sống và đặt lại những bậc thang giá trị ưu tiên trong đời sống;
cũng như luôn biết thống nhất đời sống giữa lời nói, việc làm sao cho phù hợp
với ý hướng bên trong tâm hồn.
Thứ tư: Mc 7,14-23
Đức Mẹ Lộ Đức-Ngày Quốc Tế Bệnh Nhân
Tin Mừng hôm nay trình thuật lại
cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu với những người Biệt phái và Luật sĩ về vấn đề sạch-dơ.
Qua cuộc tranh luận này, Chúa Giêsu xác định cho ta biết về nguồn gốc của sạch
dơ phát xuất từ đâu? và đâu mới là sự dơ bẩn đáng sợ nhất trong đời sống con
người?
Chúng ta đang sống trong một thế
giới báo động đỏ về nạn ô nhiễm môi trường. Các nhà lãnh đạo tâm huyết của thế
giới đã kêu gọi liên kết với nhau nhằm tìm ra những giải pháp làm giảm đi nạn
ngây ô nhiễm môi sinh.
Năm 2015 Đức cố giáo hoàng ĐGH
Phanxicô trong thông điệp Laudato-si cũng cho thấy tác hại ghê gớm của nạn ô
nhiễm môi trường và tha thiết kêu gọi mọi người chung tay bảo vệ ngôi nhà chung
với mong muốn để lại cho thế hệ mai sau một bầu không khí trong lành.
Nạn ô nhiễm bên ngoài đã ảnh
hưởng không nhỏ đến sức khỏe và tính mạng của con người nên rất cần được gìn
giữ và bảo vệ cho trong lành. Tuy nhiên nguy hiểm nhất vẫn là nạn ô nhiễm
bên trong con người. Một khi tâm hồn con người bị ô nhiễm bởi ý hướng và tâm
tình sai lạc sẽ gây ra biết bao nguy hại cho cuộc sống. Chúa Giêsu đã liệt kê
ra 12 biểu hiện đáng sợ khi tâm hồn dơ bẩn...
Do đó dơ bẩn bên trong con người
mới chính là nguyên nhân đẩy con người đến chỗ không còn biết hành xử đạo đức
và văn hóa nữa. Đưa đến tình trạng vức rác bừa bãi, xả thải nước công nghiệp
độc hại ra môi trường vô tư; sản xuất vật tư nông nghiệp độc hại thoải mái;
buôn bán thức ăn bẩn tràn lan…đưa đến tình trạng biến đổi khí hậu, bão lũ, động
đất, nước biển dâng và xâm ngập mặn...nhất là bệnh tật bùng phát, làm cho đời
sống con người phải điêu đứng khốn cùng!
Chính vì thế mà trong bài Tin
mừng hôm nay, Chúa Giêsu xác nhận cho những người Biệt phái và Luật sĩ hiểu
rằng: Những gì xuất phát từ bên trong mới gây nên những điều xấu xa và nguy
hại. Nếu tâm trí lành mạnh sẽ dẫn đến hành động tốt đẹp, bằng ngược lại tâm trí
đầy u tối và toan tính xấu xa sẽ đưa đến những việc làm đen tối, gây nguy hại
cho con người và cuộc sống. Vì vậy, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy ý thức
thanh tẩy tâm hồn hơn là chú tâm vào việc tẩy rửa bên ngoài chén đĩa.
Xin Chúa thương thanh tẩy tâm hồn
chúng ta khỏi những tính hư nết xấu và giúp chúng ta biết quy hướng về những
việc làm có ích cho cộng đồng bằng một tình yêu trong sáng. Nhờ đó
cuộc sống mới có được niềm vui và con người mới cảm thấy được hạnh phúc.
Suy niệm 2
Rửa tay là việc làm bình thường.
Việc rửa tay thường mang 3 ý nghĩa.
- Tự nhiên: cho sạch, tẩy vi khuẩn
trước khi ăn, để tránh được những bệnh truyền nhiễm.
- Văn hóa: Rửa tay là dấu chỉ nói lên
ý nghĩa vô can hay vô tội trước một sự kiện biến cố nào đó xảy ra chung quanh
chúng ta. Như trường hợp Philatô rửa tay, nhằm nói rằng mình vô can trước vụ án
và cái chết của Chúa Giêsu.
- Siêu nhiên, đức tin,
tôn giáo: Đối với người Do thái rửa tay trước khi ăn là một nghi thức
nói lên ý hướng tẩy rửa tâm hồn nên trong sạch. Hay trong bí tích rửa tội, đổ
nước trên đầu thụ nhân là nhằm thanh tẩy tội lỗi trong tâm hồn.
Tuy nhiên những người Biệt phái
và Luật sĩ rửa tay như là một thoái quen bắt buộc nên dần dà họ quên ý nghĩa
chính yếu của tôn giáo hay thiêng liêng. Họ quá chú trọng đến hình thức bên
ngoài để nhằm cho mọi người khen ngợi là đạo đức… mà quên đi cái cốt lõi là tẩy
rửa tâm hồn vì lòng yêu mến Chúa. Chính vì thấy được sự sai lệnh của họ trong
việc giữ luật nên Chúa Giêsu đã khiển trách họ rất nặng nề: “Dân này thờ
kính ta bằng môi miệng, nhưng lòng trí thì xa Ta.”.
Có thể ngày hôm nay Chúa cũng
khiển trách chúng ta vì lối sống đạo hình thức ấy. Nên những thực hành tôn thờ
Chúa dần dà trở thành thói quen, chúng ta làm như cái máy rồi quên đi ý nghĩa
của những việc đạo đức.
Cũng như trong cách ứng xử với
tha nhân, có thể chúng ta quá chú trọng đến hình thức mà quên đi lòng quý mến
và trân trọng của ta dành cho tha nhân. Có khi những lời nói hay việc bác ái
chúng ta chỉ là xáo ngữ cho vui tai hay nhằm mục đích cầu danh lợi bản thân ta
hơn là vì lòng yêu mến chân thành dành cho nhau.
Xin Chúa giúp chúng ta can đảm
sống thật với lòng mình trước Chúa, tha nhân và lương tâm; cũng như tuân giữ
luật Chúa và Giáo hội bằng tấm lòng con tim yêu mến hơn là hình thức trói buộc.
LỄ ĐỨC MẸ LỘ ĐỨC – NGÀY QUỐC TẾ BỆNH NHÂN
Is 66,10-14c; Ga 2,1-11
SUY NIỆM:
Hôm nay, trong ngày kính Đức Mẹ Lộ Đức và cũng là
Ngày Quốc tế Bệnh Nhân, Lời Chúa mở ra trước mắt chúng ta hai hình ảnh rất đẹp:
- Hình ảnh người mẹ hiền ủi an con cái (Is
66).
- Hình ảnh Đức Maria tại tiệc cưới Cana, ân
cần quan tâm đến nỗi thiếu thốn của gia đình trẻ (Ga 2).
Cả hai đều nói về một điều: Thiên Chúa là Đấng
chữa lành và an ủi, và Đức Maria là người Mẹ gần gũi với những đau khổ của con
người.
1. “Như mẹ hiền an ủi con thơ”
Ngôn sứ Isaia diễn tả Thiên Chúa như một người mẹ:
“Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi
các ngươi.”
Đó không phải là hình ảnh xa vời, nhưng rất cụ thể
và đầy cảm xúc. Người mẹ không chỉ chữa vết thương, mà còn ôm vào lòng, vuốt
ve, vỗ về, sẻ chia nỗi đau.
Trong ngày Quốc tế Bệnh Nhân, chúng ta nghĩ đến
biết bao người đang mang trong mình bệnh tật:
- Có người đau thể xác.
- Có người mệt mỏi tinh thần.
- Có người mang “căn bệnh cô đơn”.
Giữa những đau khổ ấy, Thiên Chúa không đứng xa.
Ngài đến gần, như người mẹ cúi xuống bên giường con.
Lộ Đức là nơi hàng triệu người bệnh tìm đến. Không
phải ai cũng được khỏi bệnh thể lý, nhưng rất nhiều người được chữa lành trong
tâm hồn: được bình an, được nâng đỡ, được cảm nghiệm mình không bị bỏ rơi.
2. “Họ hết rượu rồi”
Trong Tin Mừng, Đức Maria nhận ra một điều rất
nhỏ: “Họ hết rượu rồi.”
Không ai kêu xin. Không ai lớn tiếng than phiền.
Nhưng Mẹ thấy.
Đức Maria nhạy cảm trước nỗi thiếu thốn của con người.
Ngày nay, “hết rượu” có thể là:
- Hết sức lực vì bệnh tật.
- Hết niềm vui vì thử thách kéo dài.
- Hết hy vọng vì bệnh nan y.
Mẹ vẫn thấy. Và Mẹ vẫn nói với Chúa Giêsu về chúng
ta.
Đức Maria không tự mình làm phép lạ. Mẹ chỉ dẫn
người ta đến với Chúa: “Người bảo gì, các
anh cứ việc làm theo.”
Đó là con đường chữa lành đích thực. Phép lạ Cana
không chỉ là nước hóa thành rượu, nhưng là biến thiếu thốn thành dư đầy,
biến bế tắc thành hy vọng.
3. Chữa lành không chỉ là hết bệnh
Ngày Quốc tế Bệnh Nhân nhắc chúng ta: Chữa lành
không luôn đồng nghĩa với khỏi bệnh.
Có những người không khỏi bệnh, nhưng họ được ơn:
- Chấp nhận bệnh tật trong bình an.
- Dâng đau khổ như của lễ.
- Làm chứng cho niềm tin giữa thử thách.
Đó cũng là một phép lạ.
Đức Mẹ Lộ Đức mời gọi chúng ta hoán cải, cầu
nguyện và sám hối. Bởi căn bệnh sâu xa nhất của con người không chỉ là bệnh thể
xác, mà là bệnh của tâm hồn: xa Chúa, mất niềm tin, thiếu tình yêu.
4. Sứ mạng của chúng ta
Hôm nay, Lời Chúa cũng chất vấn mỗi người trong
chúng ta:
- Chúng ta có biết nhìn thấy “hết rượu rồi” nơi
anh chị em mình không?
- Chúng ta có trở nên dấu chỉ an ủi cho người đau
yếu không?
- Chúng ta có đủ kiên nhẫn để ngồi bên giường
bệnh, lắng nghe và cầu nguyện không?
Mỗi người Kitô hữu được mời gọi trở thành “đôi tay
dịu dàng của Thiên Chúa”.
Trong ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức, chúng ta hãy đặt nơi
Mẹ:
- Những bệnh nhân trong họ đạo.
- Những người đang đau khổ trong gia đình.
- Và những yếu đuối của bản thân.
Xin
Mẹ dạy chúng ta biết tin tưởng như trẻ thơ trong vòng tay mẹ hiền. Xin Mẹ dẫn
chúng ta đến với Chúa Giêsu, Đấng duy nhất có thể biến nước lã cuộc đời thành
rượu ngon của hy vọng. Và xin cho mỗi người, dù đang bệnh tật hay khỏe mạnh,
luôn cảm nghiệm được điều này: Chúng ta
không cô đơn trong đau khổ, vì có một Người Mẹ đang thấy, đang cầu thay và đang
đồng hành với chúng ta.
SUY
NIỆM 2:
Hôm nay, ngày GH kính nhớ Đức Mẹ Lộ Đức, nhắc nhở
chúng ta cầu nguyện cách đặc biệt cho các bệnh nhân.
Trong phần kết của Tông Sắc Misericordiae
Vultus, Đức cố giáo hoàng Phanxicô đã nhắc nhở các tín hữu: “Giờ đây,
chúng ta hướng tâm trí về Người Mẹ của Lòng Thương Xót. Xin ánh mắt dịu hiền
của Mẹ luôn dõi theo chúng ta trong suốt Năm Thánh này”. (Misericordiae
Vultus, 24).
Hơn ai hết Đức Maria là người Mẹ yêu thương nhân loại
chúng ta nhất, Mẹ hằng bên ta và dõi theo chúng ta trong từng bước đi trong
suốt cuộc sống. Nhất là trong những lúc chúng ta gặp thử thách do bệnh tật thể
xác và đau khổ trong tâm hồn gây nên, Mẹ không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Vì Mẹ
Maria là Người Mẹ của Lòng Thương Xót, nên Mẹ sẽ sẵn sàng nâng đỡ và ra tay cứu
giúp chúng ta là con cái mẹ như Mẹ đã từng cứu giúp gia đình tiệc cưới Cana năm
xưa và những ai gặp phải những đau khổ xác hồn khi họ tìm đến với Đức Mẹ tại Lộ
Đức ngày nay.
Xin cho chúng ta luôn biết kính mến, tin tưởng và phó
thác cuộc đời mình vào trái tim từ ái của Mẹ Maria. Amen.
Thứ năm: Mc 7,24-30
Tin mừng hôm nay gợi lên cho
chúng ta thấy một hình ảnh tuyệt đẹp về đức tính, cách ứng xử và một đức tin
mạnh mẽ của một người phụ nữ ngoại giáo. Chính vì vậy mà lời cầu xin của bà đã
được Chúa Giêsu nhậm lời. Xin cho chúng ta cũng biết bắt chước gương sáng
của bà, để chúng ta xứng đáng được Chúa chúc lành.
Những ngày đầu năm, chúng ta hay
nghe nhà đài phát lại bài hát: Em Trong Mắt Tôi (Tg. Nguyễn Đức Cường), với
những ca từ rất đẹp:
Em đẹp không cần son phấn
Duyên thật xinh thật xinh rất
hiền
Không quần Jean giày cao gót
Em chọn riêng mình em áo dài duyên
dáng...
Lời bài hát trên ca ngợi
hình ảnh rất riêng và thật đẹp của người phụ nữ Việt Nam.
Nét đẹp của người phụ nữ Á Đông
cách chung và của người phụ nữ Việt Nam nói riêng, xưa nay thường được người
đời quý trọng bởi những đức tính: Công-dung-ngôn- hạnh. Cách riêng "đức
hạnh" vẫn là tiêu chí được cha ông chúng ta đặt lên hàng đầu. Bởi ai cũng
yêu mến người phụ nữ biết chịu thương, chịu khó, khiêm tốn và kiên
nhẫn...Nói như thế thì người phụ nữ ngoại giáo trong đoạn Tin mừng hôm nay thật
tuyệt đẹp, vì bà ta đã có đầy đủ những đức tính ấy.
- Với tình thương của người mẹ dành cho đứa
con mà mình đã đứt ruột sinh ra, chắc hẳn bà đã từng chạy thầy, chạy thuốc khắp
nơi và tiêu tốn không ít tiền của, công sức để nhằm cứu chữa đứa con gái yêu
quý của bà. Chính vì tình thương lớn lao mà bà ta không ngại vượt qua ranh
giới của luật lệ cấm cách giữa người Do Thái và người ngoại để tìm đến với Chúa
Giêsu là người Do Thái.
- Với đức tính chịu khó bà đã không ngại vượt qua
những con đường xa xôi về địa lý, với cái nắng mưa dãi dầu; nhất là chấp nhận
vượt qua những rào cản ngăn cách về tôn giáo để tìm đến với Thầy Giêsu, với
mong muốn một điều duy nhất là con mình được cứu chữa khỏi thần ô uế ám hại.
- Với lòng khiêm tốn, bà ta sẵn sàng đến trước mặt
Chúa Giêsu và phục lạy Người với lời khấn xin Chúa Giêsu cứu chữa con
bà. Lòng khiêm tốn ấy càng sâu thẳm khi nhìn nhận mình chẳng là gì trước
mặt Chúa Giêsu. Với Chúa bà chỉ dám đặt mình ngang hàng với “chó con”
thôi: “Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn
rơi dưới bàn ăn của con cái”.
- Lòng kiên nhẫn của bà thật đáng khâm phục. Mặc
dầu trước sự khướt từ hầu như quyết liệt của Chúa Giêsu, vậy mà cũng không làm
cho bà tự ái bỏ cuộc: “Hãy để con cái ăn no trước đã vì không nên lấy
bánh của con cái mà ném cho chó.”; trái lại càng làm cho bà vững vàng
hơn, kiên nhẫn hơn để kêu xin tới cùng.
- Nhưng trên hết vẫn là đức
tin mạnh mẽ của người đàn bà ngoại giáo này. Chính vì niềm tin
mạnh mẽ vào Chúa Giêsu của bà đã mở được cánh cửa của lòng thương xót Chúa. Và
Người đã ra tay cứu chữa con bà, như chính lời Chúa Giêsu xác nhận:“Vì lời
bà nói đó, bà hãy về, quỷ đã ra khỏi con bà rồi”.
Chiêm ngắm và suy gẫm về hình ảnh
của người phụ nữ ngoại giáo tuyệt đẹp trong đoạn tin mừng hôm nay, ta vừa cảm
động vừa thấy hổ thẹn trước Chúa. Bởi lẽ nhiều khi chúng ta lại không có được
những đức tính quý giá và đức tin mạnh mẽ như người đàn bà ngoại giáo này.
Xin Chúa giúp chúng ta có được
đức tin mạnh mẽ để trong mọi hoàn cảnh chúng ta luôn tin tưởng cậy trông và phó
thác vào lòng thương xót Chúa trong tinh thần của người con Chúa. Đồng thời
cũng cho chúng ta ý thức sống tốt những đức tính nhân bản cần thiết trong đời
làm người.
Thứ sáu: Mc 7,31-37
Tin Mừng hôm nay thuật lại phép
lạ Chúa Giêsu chữa cho người bị câm điếc được khỏi do tình thương và quyền năng
của Người. Xin Chúa cũng dùng quyền năng và tình thương của Chúa mà cứu chữa
chúng ta khỏi căn bệnh câm điếc tâm hồn.
Nghe và nói là 2 khả năng tuyệt
vời mà Chúa thương ban cho con người. Nhờ nói được và nghe được mà mỗi chúng ta
mới có thể dễ dàng sống hài hòa trong các mối tương quan với mọi người. Nhờ
nghe được ta mới hiểu rõ ước muốn của tha nhân; và nhờ nói được ta mới dễ dàng
diễn tả những tư tưởng của mình cho tha nhân hiểu.
Mất đi 2 khả năng này, con người
như bị trói buộc trong các mối tương quan bình thường của một con người mang xã
hội tính. Do đó sẽ dễ dàng dẫn đến trầm cảm, cô đơn và đau khổ.
Việc Chúa Giêsu cứu chữa cho
người bị câm điếc với một tiến trình tiệm tiến và có vẻ công phu theo như những
gì mà bài Tin mừng hôm nay trình thuật, vừa nói lên tình yêu gần gủi và thân
thiết của Chúa Giêsu; vừa cũng để diễn đạt quyền năng lớn lao và kín đáo mà Chúa
Giêsu dành cho anh ta.
Xin Chúa cũng dùng quyền năng đầy
tình thương Chúa cứu chữa chúng ta:
- Khỏi tình trạng câm tâm hồn:
để ta biết thốt lên những lời cảm thông, tha thứ, khích lệ nhau trong yêu
thương; nhất là biết bắt chước người được Chúa chữa hôm nay mà hân hoan ca tụng
quyền năng và lòng thương xót Chúa.
- Khỏi tình trạng điếc thiêng
liêng để chúng ta yêu thích lắng nghe những lời hay ý đẹp dành cho nhau, nhất
là vui mừng lắng nghe Tin mừng tình yêu của Chúa: “Ephpheta, nghĩa là hãy mở
ra”.
Hôm nay cũng là ngày GH kính nhớ
Đức Mẹ Lộ Đức và cầu nguyện cách đặc biệt cho các bệnh nhân. Trong phần kết của
Tông Sắc Misericordiae Vultus, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở
các tín hữu: “Giờ đây, chúng ta hướng tâm trí về Người Mẹ của Lòng Thương
Xót. Xin ánh mắt dịu hiền của Mẹ luôn dõi theo chúng ta trong suốt Năm Thánh
này”. (Misericordiae Vultus, 24).
Hơn ai hết Đức Maria là người Mẹ
yêu thương nhân loại chúng ta nhất, Mẹ hằng bên ta và dõi theo chúng ta trong
từng bước đi trong suốt cuộc sống. Chắc hẳn trong những lúc chúng ta gặp thử
thách do bệnh tật thể xác và đau khổ trong tâm hồn gây nên, Mẹ sẽ không bỏ rơi
chúng ta. Bởi vì Mẹ Maria chính là Người Mẹ của Lòng Thương Xót, nên Mẹ sẽ sẵn
sàng nâng đỡ và ra tay cứu giúp chúng ta như Mẹ đã từng cứu giúp cho những ai
gặp phải những đau khổ xác hồn khi họ tìm đến với Đức Mẹ tại Lộ Đức.
Xin cho chúng ta luôn biết kính
mến, tin tưởng và phó thác cuộc đời mình vào trái tim từ ái của Mẹ Maria. Amen.
Thứ bảy: Mc 8,1-10
Nhớ Thánh Sy-ri-lô, đan sĩ và Thánh Mê-tô-đi-ô, giám mục
Tin Mừng hôm nay thuật lại phép
lạ Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều cho 4000 người ăn no nê, dư 7 thúng đầy, từ 7
chiếc bánh và vài con cá nhỏ. Phép lạ này được thực hiện phát xuất từ lòng
thương xót của Chúa Giêsu.
Trước nhu cầu chính đáng của con
người, Chúa Giêsu không thể làm ngơ. Trái lại, Ngài rất quan tâm với con tim
giàu lòng thương xót. Nên Ngài đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều từ 7 chiếc
bánh và vài con cá nhỏ do chính các tông đồ tiến dâng lên cho Chúa. Với số
lượng ít ỏi này tưởng chứng như không thể làm gì được trước nhu cầu quá lớn của
4000 người đang trong tình trạng đói khát vì họ đã theo Chúa suốt 3 ngày đàng.
Nhưng với Đức Giêsu thì mọi việc đều có thể vì Ngài là TC giàu lòng thương xót
và đầy quyền năng. Điều quan trọng Ngài đòi buộc nơi con người là phải hết lòng
cộng tác với Chúa với lòng tin tưởng. Chỉ với 7 chiế bánh và vài con cá nhỏ do
sự cộng tác đắc lực của các tông đồ, Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa ra nhiều và
đã nuôi sống 4000 người ăn no nê, còn dư lại 7 thúng đầy.
Dẫu rằng phép lạ hôm nay phát
xuất từ lòng thương xót của Chúa. Ngài thấy tình cảnh đói khát của dân chúng,
Ngài lên tiếng đề nghị cho họ ăn và Ngài làm phép lạ. Nhưng điều đáng chú ý
nhất qua phép lạ hôm nay là sự góp phần tích cực với hết khả năng của các tông
đồ, cho dẫu số lượng bánh và cá các ông đóng góp hết sức nhỏ bé.
Xin cho chúng ta biết quảng đại góp phần nhỏ bé của mình vào việc phục vụ lợi ích cho mọi người với lòng phó thác vào lòng thương xót của Chúa. Tin rằng Chúa sẽ thực hiện những điều lạ lùng vượt trên những điều mong đợi của chúng ta.