SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN
Lm. Nguyệt Giang
CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG
NIÊN-NĂM A
Kn 12,13.16-19; Rm
8,26-27; Mt 13, 24-43
Lời Chúa hôm
nay nhấn mạnh đến chân dung đích thực của một vị TC giàu lòng thương xót.
Người là Đấng nhân từ và nhẫn nại với hết mọi người, đặc biệt những ai tội lỗi
biết ăn năn hoán cải là Ngài liên bao dung thứ tha. Mặc dù Người là Đấng quyền
năng nhưng Người lại không dù quyền năng để tiêu diệt và giết chết, trái lại
Người yêu thương bảo vệ và nuôi sống.
Xin Chúa cho chúng ta luôn
biết tin tưởng vào quyền năng của Chúa và biết sống khoan dung, kiên nhẫn với
mọi người như Chúa đã đối xử nhân từ và nhẫn nại với ta.
Bài đọc 1 cho biết: Thiên
Chúa là Đấng có quyền thưởng phạt mọi loài. Nhưng Người rất khoan dung nhân
hậu, kiên nhẫn chờ đợi kẻ tội lỗi ăn năn để Người tha thứ.
Bài đọc 2 thánh Phao-lô cho
tín hữu Rô-ma biết rằng: Loài người chúng ta hèn mọn và tội lỗi, nên không
biết cầu nguyện thế nào cho đẹp lòng Chúa. Chính Chúa Thánh Thần sẽ giúp chúng
ta cầu nguyện đúng theo ý Chúa muốn.
SUY NIỆM 1: KIÊN NHẪN ĐỂ LÚA TỐT TRỔ SINH
Trong dụ ngôn
hôm nay, đầy tớ muốn nhổ ngay cỏ lùng, nhưng người chủ lại nói: "Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt."
Thiên Chúa không dung túng sự dữ, nhưng Ngài kiên nhẫn chờ con người hoán cải.
Bài đọc sách Khôn Ngoan cho thấy quyền năng của Thiên Chúa được biểu
lộ qua lòng nhân từ. Vì mạnh mẽ, nên Ngài không vội kết án; vì yêu thương, nên
Ngài luôn mở ra cơ hội cho người tội lỗi trở về.
Thực tế, trong
mỗi người chúng ta đều có "lúa tốt" và "cỏ lùng". Có những
lúc quảng đại, nhưng cũng có khi ích kỷ; có lúc nhiệt thành, nhưng cũng có khi
nguội lạnh. Điều Chúa mong muốn không phải là kết án, nhưng là để hạt giống tốt
được chăm sóc và lớn lên, lấn át cỏ dại của tội lỗi.
Thánh Phaolô còn nhắc rằng khi chúng ta yếu đuối, chính Chúa Thánh
Thần cầu thay nguyện giúp, nâng đỡ để chúng ta không ngừng đổi mới đời mình.
Giữa một xã
hội đầy những điều tốt và xấu đan xen, người Kitô hữu được mời gọi đừng vội xét
đoán người khác, nhưng hãy kiên trì sống tốt, gieo yêu thương, tha thứ và hy
vọng. Đến mùa gặt, Thiên Chúa sẽ là Đấng xét xử công minh.
Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta trái tim
hiền từ và kiên nhẫn như Chúa; biết kiên trì vun trồng điều thiện trong chính
mình, bao dung với anh chị em và luôn tin tưởng vào sức mạnh biến đổi của ân
sủng Chúa. Amen.
SUY NIỆM 2:
Thật-giả, tốt-xấu; tội lỗi-thánh
thiện…ở đâu và thời nào cũng có, lắm khi rất khó phân biệt. Khi chứng kiến cái
xấu, cái ác và sự dối trá ở đời…, ta cảm thấy khó chịu và muốn loại trừ nó ra
khỏi cuộc sống này tức khắc. Nhưng thử hỏi: Thiên Chúa có cùng quan điểm với
chúng ta không? Điều này sẽ được phụng vụ lời Chúa hôm nay giải đáp cho chúng
ta được biết.
“Mỗi ngày có 24 giờ, trong đó có
biết bao thay đổi.” Thấu hiểu điều đó nên Thiên Chúa (ông chủ ruộng) đã kêu gọi
gia nhân hãy kiên nhẫn chờ đợi cho cỏ lùng và lúa tốt cùng lớn lên và sống bên
cạnh nhau mãi cho đến ngày thu hoạch.
Các nhà tu đức đã có lý khi nói:
"Thánh nhân là tội nhân biết ăn năn sám hối.". Mang thân phân con
người không ai là vô tội trước Chúa, bởi lẽ “nhân vô thập toàn”. Nhưng
điều quan trọng là khi lầm lỗi ta có biết ăn năn sám hối hay không? Nếu biết
khiêm tốn thành tâm ăn năn sám hối thì tội nhân cũng sẽ trở thành thánh nhân;
và ngược lại chỉ một giây phút nông nổi làm điều xấu, điều tội là tức khắc sẽ
trở thành tội nhân.
Cho nên đừng ai tự hào cho mình là
người công chính, vì ta đâu biết trước được điều gì sẽ xảy đến cho mình. Chính
Thánh Phao-lô là vị tông đồ nhiệt tình của Chúa mà còn phải thừa nhận sự
mong manh yếu đuối của mình như sau: "sự thiện tôi muốn thì tôi
không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm" (Rm 8,19).
Tạ ơn Chúa đã "không
muốn kẻ gian ác phải chết nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống". Gỉa như Thiên Chúa chiều ý chúng ta mà tiêu diệt tức khắc những
kẻ gian ác, thì thế gian này chắc chắn sẽ không còn một ai được cứu rỗi, bởi vì
“nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được.” (Tv 130,3). Nhưng thật
may mắn, chúng ta lại có một vị Thiên Chúa là Người Cha giàu lòng thương xót,
Người không muốn chúng ta phải chết nên luôn nhân từ và kiên nhẫn trước những
lầm lỗi của con người chúng ta. Người chỉ mong muốn chúng ta biết khiêm tốn
nhận ra những thiếu sót lầm lỗi của mình mà ăn năm sám hối, biến đổi đời sống
mỗi ngày nên tốt hơn: “không muốn kẻ gian ác phải chết nhưng muốn nó ăn
năn sám hối và được sống.” (Lc 16, 19-31).
Xin Chúa cho chúng ta cảm nhận được
tình thương và lòng nhân từ của Chúa dành cho mỗi người chúng
ta mà thành tâm sám hối. Ước sao những hạt giống tốt lành do Chúa gieo vãi
vào mảnh đất tâm hồn mỗi người chúng ta ngày càng được lớn mạnh đủ
sức loại trừ được những mầm mống cỏ lùng độc hại ra khỏi mảnh đất tâm hồn mà
trỗ sinh nhiều hoa trái thánh thiện, tốt lành dâng kính Chúa và mang đến lợi
ích cho đời, cho người. Amen.
SUY NIỆM 3:
Lời Chúa hôm nay nói đến dụ ngôn về
lúa tốt và cỏ lùng cùng mọc bên nhau trong cánh đồng. Dụ ngôn cho ta biết
ngay trong chính con người của mỗi chúng ta, cũng như lòng Giáo hội trần gian
này lúc nào cũng có kẻ xấu người tốt; sự thiện và sự ác luôn tồn tại bên nhau.
Thực tế cho thấy, người xấu và điều ác lại hay lấn át người tốt và sự
lành.
Vậy chúng ta cần có thái độ nào đối
với những người xấu và sự ác? Câu trả lời là hãy nghe theo lời Chúa dạy để
cho cỏ lùng và lúa tốt cùng mọc lên bên nhau cho đến mùa gặt.
Bài đọc 1, trích sách Khôn ngoan cho
ta biết: Dân tộc Do Thái thường xuyên bị kẻ thù hãm hại, họ nghĩ rằng
Thiên Chúa sẽ dùng sức mạnh của Người mà tiêu diệt kẻ thù của họ, nhưng Người
lại nhân từ với kẻ thù của họ. Điều này khiến cho họ hiểu lầm rằng Thiên
Chúa quá yếu ớt không thể can thiệp giúp họ. Nhưng họ đâu hiểu rằng, những kẻ
thù ấy cũng chính là thụ tạo của Chúa, nên cũng được Ngài yêu thương. Ngài chỉ
dùng sức mạnh và tỏ uy quyền trên những kẻ nào ngoan cố thôi, còn đối với những
ai Ngài có khả năng hoán cải, thì Ngài lại kiên nhẫn chờ đợi họ ăn năn sám hối
để được Người tha thứ.
Lòng nhân từ và nhẫn nại của Chúa là
dấu hiệu nhắc nhở về một vị Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót. “Người
chậm bất bình và giàu lòng khoan dung”, nên Người "không
muốn kẻ gian ác phải chết nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được
sống". Giá "như Chúa chấp tội thì nào có ai được rỗi.”
(Tv 130,3) Vì thế mà Chúa mới kiên nhẫn chờ
đợi chúng ta là những kẻ tội lỗi biết ăn năn sám hối để được
sống.
Bởi thế, mỗi khi đối diện với sự dữ,
sự ác, chúng ta cũng đừng quá thất vọng nản chí mà nguyền rủa, nhưng hãy tích
cực thắp lên ánh sáng của điều thiện, điều lành để đẩy lùi bóng tối của sự dữ,
sự ác ra khỏi ra khỏi môi trường sống của chúng ta; ta cũng đừng quá nóng vội
loại trừ những người tội lỗi, xấu xa ra khỏi thế giới này nhưng hãy nêu gương
Chúa kiên nhẫn, bao dung với những ai lầm lỗi, nhằm tạo cơ hội cho họ được trở
về nẻo chính đường ngay, làm lại cuộc đời.
Sống được như thế, chúng ta mới thực sự trở thành những môn đệ đích thực của Chúa Kitô, bởi trong ta đang mang con tim mình dòng máu nhân lành và bao dung của Chúa, Đấng chúng ta yêu mến và tôn thờ.
SUY NIỆM 4: LÒNG NHÂN
TỪ CỦA THIÊN CHÚA: CƠ HỘI CHO CON NGƯỜI HOÁN CẢI
1. Từ Cánh Đồng Cuộc Đời Đến Bí Tích Của Sự Kiên Nhẫn
Trong ba Chúa nhật liên tiếp, Đức Giêsu đã dùng những hình
ảnh vô cùng quen thuộc của đời sống nông nghiệp để vén mở cho chúng ta những
mầu nhiệm sâu thẳm của Nước Trời:
- Chúa
nhật XIV: Ngài mời gọi chúng ta gieo mình vào tình yêu của Ngài: "Hãy mang lấy ách của Thầy
và hãy học với Thầy".
- Chúa
nhật XV: Ngài cho chúng ta thấy một Thiên Chúa quảng đại qua hình ảnh người
gieo giống, không ngần ngại vãi hạt trên mọi nẻo đường tâm hồn.
- Hôm
nay, Chúa nhật XVI: Ngài lại đưa chúng ta trở lại cánh đồng, nhưng không
còn là chuyện gieo hạt, mà là sự chung sống giữa lúa tốt và cỏ lùng.
Ba dụ
ngôn nối kết với nhau như một hành trình đức tin kỳ diệu. Thiên Chúa gieo hạt
giống tốt lành vào lòng đất mẹ và lòng người. Nhưng giữa lúc con người ngủ quên
trong sự an phận, ma quỷ đã len lỏi gieo vào đó những hạt giống của sự dữ.
Điều khiến chúng ta kinh ngạc nhất không phải là sự xuất
hiện của cỏ lùng, mà là thái độ của ông chủ. Trước sự nóng vội muốn nhổ sạch cỏ
tận gốc của các đầy tớ, ông chủ lại ôn tồn bảo: "Cứ để cả hai cùng lớn
lên cho tới mùa gặt."
2. Tại
Sao Thiên Chúa Không Tiêu Diệt Sự Dữ Ngay Lập Tức?
Đó không chỉ là thắc mắc của các đầy tớ trong dụ ngôn, mà
còn là tiếng kêu đau đáu của nhân loại hôm nay. Đứng trước chiến tranh, bạo
lực, gian dối, tham nhũng và những bất công nhan nhản hằng ngày, chúng ta
thường rơi vào trạng thái sốt ruột. Chúng ta muốn Chúa phải ra tay ngay lập
tức, muốn Ngài dùng quyền năng để trừng phạt kẻ xấu và thiết lập trật tự công
lý tức thời.
Thế nhưng, Bài đọc I (trích sách Khôn Ngoan) lại mặc khải
cho chúng ta một khuôn mặt hoàn toàn khác của Thiên Chúa: "Quyền năng
của Chúa được biểu lộ qua lòng nhân từ."
Thiên
Chúa không bất lực trước sự dữ, Ngài chỉ đang kiên nhẫn. Ngài không dung túng hay thỏa hiệp với tội
lỗi, nhưng Ngài luôn dành cho tội nhân một khoảng lùi, một cơ hội để quay đầu
hoán cải.
Nếu Chúa xét xử thế gian bằng thước đo công lý sòng phẳng
và tức thì, liệu ai trong chúng ta có thể đứng vững? Đúng như lời Thánh Vịnh đã
từng thốt lên trong sự tự hối: "Nếu
Chúa chấp tội, nào ai đứng vững được?" (Tv 130,3).
3. Cỏ Lùng Và Lúa Tốt Trong Chính Tâm Hồn Chúng Ta
Sự thật là, ranh giới giữa lúa tốt và cỏ lùng không nằm ở
ranh giới giữa người này với người khác, mà nó nằm ngay trong chính trái tim của mỗi chúng
ta:
- Có
lúc chúng ta rất quảng đại, nhưng cũng có lúc vô cùng ích kỷ.
- Có
lúc chúng ta sốt sắng nguyện cầu, nhưng cũng có lúc nguội lạnh, khô khan.
- Có
lúc chúng ta dễ dàng tha thứ, nhưng cũng có khi ôm ghì lấy những giận hờn, oán
hận.
- Có
lúc chúng ta sống như một môn đệ đích thực của Đức Kitô, nhưng cũng có khi để
cho tính xác thịt, danh vọng dẫn dắt.
Chính vì
thấu cảm sự mong manh và yếu đuối ấy của con người, Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn
chờ đợi ta mỗi ngày. Ngài không muốn kẻ có tội phải chết, nhưng muốn họ ăn năn
sám hối để được sống.
Các nhà tu đức đã để lại một câu nói rất sâu
sắc: "Mỗi vị thánh đều
có một quá khứ, và mỗi tội nhân đều có một tương lai."
Điều làm nên sự khác biệt giữa một vị thánh và một tội nhân
không phải là họ chưa từng phạm lỗi, mà là họ biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã
dưới ánh nhìn bao dung của Chúa.
Trong Bài đọc II, Thánh Phaolô cũng đồng hành với sự yếu
đuối đó của chúng ta. Có những lúc chúng ta mệt mỏi, bất lực đến mức không biết
phải cầu nguyện thế nào, không biết phải bắt đầu lại từ đâu. Nhưng thật kỳ
diệu, Chúa Thánh Thần luôn ở bên cạnh, rên siết và cầu thay nguyện giúp, nâng đỡ
chúng ta trên từng bước đường trở về với Cha.
4. Trở Thành "Môn Đệ Thừa Sai" Gieo Hạt Giống Tốt
Dụ ngôn lúa tốt và cỏ lùng còn gửi trao cho chúng ta một
bài học thực tế trong cách đối nhân xử thế. Chúng ta thường có xu hướng dễ dàng
nhìn thấy "cỏ lùng" nơi người khác nhưng lại bao biện cho "cỏ
lùng" trong chính mình. Chúng ta dễ dán nhãn, kết án và loại trừ người
khác.
Nhưng Chúa mời gọi chúng ta hãy mặc lấy sự kiên nhẫn của
Ngài. Bao dung không phải là thỏa hiệp với cái xấu, mà là luôn tin vào sức mạnh của ân sủng
có thể biến đổi một con người.
Lịch sử Giáo Hội là một minh chứng sống động cho niềm tin
ấy:
- Một Augustinô từng sống buông
thả đã trở thành vị Đại Tiến sĩ Hội Thánh.
- Một Phêrô từng chối Thầy ba lần
lại trở thành vị Giáo hoàng tiên khởi vững vàng.
- Một Phaolô từng hung hăng bắt
bớ đạo Chúa lại trở thành vị Tông đồ vĩ đại của dân ngoại.
Không
một ai có quyền viết chương cuối cho cuộc đời của một con người trước khi Thiên
Chúa lên tiếng sau cùng.
Là những Kitô hữu đang sống chủ đề mục vụ của năm 2026: "Mỗi Kitô hữu là một môn đệ
thừa sai", sứ mạng của chúng ta không phải là đi tìm và nhổ sạch
"cỏ lùng" xung quanh mình. Sứ mạng của chúng ta là tập trung chăm sóc
cho "hạt lúa tốt" trong chính tâm hồn mình và gieo vãi tình yêu
thương ra thế giới:
- Hãy
để Lời Chúa lớn lên và
bén rễ sâu.
- Hãy
để tình yêu khỏa lấp
những hận thù.
- Hãy
để lòng tha thứ vượt lên
trên sự kết án.
- Hãy
để điều thiện âm thầm
lấn át điều ác.
Khi
mỗi người biết nỗ lực trở thành một bông lúa vàng trĩu hạt giữa cánh đồng cuộc
đời, thì tự khắc cánh đồng Giáo Hội và xã hội sẽ được biến đổi bằng sức mạnh
của Tin Mừng.
Xin Chúa
ban cho chúng ta một trái tim biết rung cảm như trái tim của Ngài: biết yêu
thương thay vì kết án, biết kiên nhẫn đợi chờ thay vì nóng vội, và biết hy vọng
ngay cả trong những lúc dường như thất vọng nhất.
Xin cho mỗi chúng ta luôn biết quý trọng và tận dụng những "khoảng lặng kiên nhẫn" mà Chúa đang dành cho cuộc đời mình, để không ngừng hoán cải và lớn lên mỗi ngày. Nhờ đó, đến mùa gặt cuối cùng của cuộc đời, chúng ta xứng đáng được quy tụ vào kho lẫm của Nước Trời. Amen.
SUY NIỆM
5: TRƯỞNG THÀNH TRONG ĐỨC TIN GIỮA LÒNG THẾ GIỚI
Kính thưa cộng
đoàn, đặc biệt là các con được Rước Lễ Trọng Thể hôm nay!
Ngày các con
được Rước Lễ Lần Đầu là ngày các con hân hoan đón Chúa Giêsu ngự vào tâm hồn
với sự đơn sơ, trong sáng của tuổi thơ. Còn hôm nay, ngày Rước Lễ Trọng Thể (Bao Đồng)
đánh dấu một bước trưởng thành mới trong đời sống đức tin.
Hôm nay, chính
các con tự mình tuyên xưng đức tin, đặt tay trên Sách Thánh và thưa lên: "Con tin." Từ
nay, các con không còn chỉ sống đức tin nhờ cha mẹ hay người khác, nhưng chính
mình ý thức và chịu trách nhiệm về đức tin ấy. Các con được mời gọi trở thành
những người môn đệ trưởng thành của Chúa Kitô, biết sống Tin Mừng giữa cuộc
đời.
Thế nhưng,
trưởng thành trong đức tin không có nghĩa là cuộc sống sẽ dễ dàng hơn. Trái
lại, các con sẽ phải đối diện với rất nhiều chọn lựa giữa điều tốt và điều xấu,
giữa ánh sáng và bóng tối. Chính Lời Chúa hôm nay chỉ cho chúng ta con đường để
lớn lên trong đức tin.
1. Ý thức
về thực tế: sống giữa lúa tốt và cỏ lùng
Trong Tin
Mừng, Chúa Giêsu kể dụ ngôn lúa
tốt và cỏ lùng cùng mọc trên một thửa ruộng.
Đó cũng là
hình ảnh của thế giới hôm nay. Bên cạnh biết bao điều tốt đẹp như tình yêu
thương, lòng trung thực, sự quảng đại và tinh thần phục vụ, vẫn còn rất nhiều
"cỏ lùng": lối sống ích kỷ, gian dối, bạo lực, những cám dỗ trên mạng
xã hội, những trào lưu khiến người trẻ dần xa Chúa và xa các giá trị Tin Mừng.
Chúa không đưa
các con ra khỏi thế gian để sống trong một "lồng kính" an toàn. Người
muốn các con sống giữa đời nhưng không để mình bị cuốn theo điều xấu. Các con
được mời gọi trở thành những bông lúa tốt, âm thầm lớn lên, trổ sinh nhiều hoa
trái cho gia đình, Giáo Hội và xã hội.
2. Hãy sống
bao dung và kiên nhẫn như Thiên Chúa
Bài đọc sách
Khôn Ngoan cho chúng ta thấy một Thiên Chúa đầy lòng xót thương. Người luôn
kiên nhẫn, luôn mở ra cơ hội cho con người hoán cải.
Đó cũng là bài
học dành cho những người Kitô hữu trưởng thành.
Các con đừng
vội xét đoán hay loại trừ những người bạn còn nhiều thiếu sót. Hãy biết cảm
thông, nâng đỡ và cầu nguyện cho họ.
Đồng thời, nếu
có lúc chính các con lầm lỗi, hãy nhớ rằng Chúa không bao giờ khép lại cánh cửa
yêu thương. Người luôn chờ đợi các con trở về qua Bí tích Hòa giải để bắt đầu
lại.
Trưởng thành
không phải là không bao giờ vấp ngã, nhưng là biết khiêm tốn đứng dậy sau mỗi
lần sa ngã.
3. Luôn để
Chúa Thánh Thần đồng hành
Có lẽ nhiều
lúc các con sẽ tự hỏi: "Làm sao con có thể sống tốt giữa một thế giới đầy
cám dỗ như vậy?"
Thánh Phaolô
trong thư gửi tín hữu Rôma đã đem đến cho chúng ta một câu trả lời thật đẹp: "Chính
Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta."
Các con không
phải chiến đấu một mình.
Mỗi khi phải
đưa ra một quyết định, mỗi khi bị cám dỗ hay gặp khó khăn, hãy tập thói quen
cầu nguyện với Chúa Thánh Thần. Người sẽ soi sáng để các con biết phân biệt
điều đúng điều sai, biết chọn điều thiện và can đảm sống theo tiếng lương tâm. Đó
chính là sức mạnh của người Kitô hữu trưởng thành.
Trong ngày đặc
biệt hôm nay, tôi xin gửi đôi lời đến hai thành phần.
1. Trước hết là các con Bao Đồng.
Hai tiếng "Bao Đồng" có
thể hiểu là cùng nhau gánh vác trách nhiệm.
Hôm nay, các
con đón nhận cây nến được thắp lên từ ánh sáng của Chúa Kitô. Ngọn nến ấy tượng
trưng cho ngọn lửa đức tin mà cha mẹ và Giáo Hội đã gìn giữ cho các con từ ngày
lãnh nhận Bí tích Rửa tội. Từ hôm nay, chính các con phải giữ cho ngọn lửa ấy
luôn cháy sáng bằng việc siêng năng tham dự Thánh lễ, chăm chỉ cầu nguyện, sống
hiếu thảo với ông bà cha mẹ, yêu thương bạn bè và can đảm nói "không"
với điều xấu.
2. Với
quý phụ huynh là cha mẹ các em.
Hôm nay con
cái quý vị đã trưởng thành hơn trong đời sống đức tin, nhưng các em vẫn rất cần
gia đình là mảnh đất tốt để hạt giống Tin Mừng tiếp tục lớn lên. Xin quý phụ
huynh tiếp tục đồng hành bằng chính gương sáng của mình: cùng con đọc kinh,
tham dự Thánh lễ, sống yêu thương và tha thứ trong gia đình. Chính đời sống của
cha mẹ sẽ là bài giáo lý sống động nhất cho con cái.
Anh chị em
thân mến,
Bao Đồng không
phải là điểm kết thúc của một lớp giáo lý, nhưng là điểm khởi đầu của một hành
trình sống đức tin trưởng thành. Ước gì, nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần, các
con luôn biết chọn làm lúa
tốt giữa cánh đồng cuộc đời, để mai này cuộc sống của các con
sinh nhiều hoa trái, làm vinh danh Thiên Chúa, xây dựng Giáo Hội và góp phần
làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.
Xin Đức Maria và tân chân phước Phanxico Xavie luôn đồng hành, gìn giữ và chuyển cầu cho tất cả các con. Amen.
Thứ hai: Xh 14,5-18; Mt 12,38-42.
SUY NIỆM 1: DẤU LẠ LỚN NHẤT LÀ CHÍNH ĐỨC KITÔ
Người Pharisêu xin Chúa Giêsu làm một dấu lạ để chứng
minh quyền năng của Ngài. Nhưng Chúa đáp: "Sẽ không ban cho thế hệ này dấu lạ nào,
ngoài dấu lạ ông Giôna." Dấu lạ ấy chính là cuộc Tử nạn và Phục
sinh của Đức Kitô, dấu chỉ lớn nhất về tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.
Trong bài đọc I, Thiên Chúa mở Biển Đỏ
cho dân Israel băng qua, giải thoát họ khỏi ách nô lệ Ai Cập. Đó là một dấu lạ
kỳ diệu. Thế nhưng, phép lạ chỉ có ý nghĩa khi dẫn con người đến niềm tin và
lòng vâng phục.
Ngày nay, nhiều khi chúng ta cũng mong Chúa làm phép lạ
theo ý mình rồi mới tin, mới phó thác. Nhưng Chúa vẫn đang thực hiện biết bao
"dấu lạ" âm thầm mỗi ngày: sự sống, bình an, lòng thương xót, những
cơ hội để hoán cải và nhất là sự hiện diện của Ngài trong Thánh Thể.
Điều Chúa chờ đợi không phải là chúng ta được thấy thêm
nhiều phép lạ, mà là biết mở mắt đức tin để nhận ra dấu lạ lớn nhất: Đức Giêsu đang sống và đồng hành với chúng
ta.
Xin Chúa ban cho chúng ta một đức tin trưởng thành, biết
nhận ra tình yêu và sự hiện diện của Chúa trong những điều bình dị hằng ngày,
để luôn tín thác và trung thành bước theo Chúa. Amen.
SUY NIỆM 2:
Kinh nghiệm cho thấy: "Người
buồn cảnh có vui bao giờ". Việc thay đổi con người không hệ tại ở hình
thức bên ngoài, nhưng trước hết là phải thay đổi tận cõi lòng, thay đổi não
trạng và cái nhìn.
Mặc dù chứng kiến bao là phép lạ
Chúa Giêsu đã làm; mặc dù đã nhiều lần vỗ tay ca ngợi những lời hay ý đẹp của
Chúa Giêsu, nhưng rốt cùng nhiều người Do Thái, đặc biệt là nhóm người
Pha-ri-sêu và Biệt phái vẫn không tin.
Như hết cách, Chúa Giêsu đành phải
thốt lên: “Thế hệ này là một thế hệ gian ác, chúng xin điềm lạ. nhưng
chúng sẽ không thấy được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Gio-na”. Như một
cố gắng cuối cùng, Chúa Giêsu đã dùng lại hai câu chuyện ngày xưa với hy vọng
họ suy nghĩ lại mà thay đổi não trạng.
- Nhắc lại chuyện Giona ngày xưa,
nhằm lưu ý họ rằng: Ngày xưa dân thành Ninivê chỉ nghe lời rao giảng miễn cưỡng
của Ngôn sứ Giona. Vậy mà cả thành, từ vua đến dân, từ già đến trẻ, từ người
đến súc vật đều ăn chay sám hối và khẩn xin sự tha thứ của Chúa. Vậy mà hôm nay
có Người còn hơn Giona. Đấng mà Giona loan báo đã đến và rao giảng, vậy mà họ
lại không để tâm ăn năn hối cải. Thật đáng buồn!
- Nhắc lại câu chuyện nữ hoàng
Phương nam vượt đường xa vạn dặm, bất chấp khó khăn, tốn kém đến để diện kiến
vị vua khôn ngoan là Salomon. Bà ta đã toại nguyện, hết lòng cảm phục sự khôn
ngoan của nhà vua. Nhưng ở đây còn trọng hơn vua Salomon nữa, vì Người chính là
sự khôn ngoan của Thiên Chúa và là vua trên hết các vị vua. Thế mà họ chẳng thèm
nghe. Thật đau lòng!
Chính lòng tự mãn làm cho họ trở nên
mù quáng nên đã làm hỏng hết mọi ơn phúc, vì thế không còn cách nào để tự chữa
mình được nữa.
Xin cho chúng ta đừng như thế hệ Do
Thái xưa, mù quáng và tự mãn. Nhưng hãy trở nên giống dân thành Ninivê và nữ
hoàng Phương nam có cái nhìn ngay chính để nhận ra chân lý mà theo đuổi; cũng
như biết khiêm tốn nhận mình còn nhiều khiếm khuyết, thiếu sót, tật xấu và tội
lỗi, để theo sự khôn ngoan của Chúa hướng dẫn mà sửa đổi đời sống mỗi ngày nên
tốt hơn.
SUY NIỆM 3: TIN TƯỞNG NGAY CẢ KHI
CHƯA THẤY DẤU LẠ
Cuộc sống chúng ta nhiều lúc tưởng
như không còn lối thoát: bệnh tật, tai ương, thất bại, thử thách chồng chất…
Trong những lúc ấy, chúng ta thường hay thốt lên: “Chúa ở đâu? Sao Chúa không
làm phép lạ?”
Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta: có
những lúc Thiên Chúa không ban ngay dấu lạ, vì chính niềm tin khi chưa thấy mới
là phép lạ lớn nhất.
Có một người lính trẻ bị kẹt lại sau
một trận giao tranh. Anh chạy trốn quân địch và ẩn mình trong một hang động
nhỏ. Khi đã vào trong hang, anh cầu nguyện tha thiết: “Lạy Chúa, xin cứu con.
Con tin Chúa có thể làm bất cứ điều gì. Xin che giấu con khỏi quân thù!”
Lát sau, một con nhện nhỏ xuất hiện
và bắt đầu giăng tơ ở ngay cửa hang. Người lính bực mình nghĩ: “Con cầu xin
Chúa cho con một phép lạ như thiên thần chặn cửa hang mà Chúa lại gửi
đến… một con nhện!”
Nhưng rồi, quân địch đuổi tới. Khi
đi qua cửa hang, thấy lớp tơ nhện mỏng manh còn nguyên, họ kết luận: “Chắc
không ai vào hang này đâu!” Và họ bỏ đi.
Sau này, anh lính viết trong nhật
ký: “Ở nơi tưởng như là đường cùng, Chúa đã dùng một con nhện để mở cho tôi con
đường sống. Nếu có Chúa, tơ nhện cũng trở thành bức tường thép. Nếu không có
Chúa, bức tường thép cũng chẳng bảo vệ nổi tôi.”
- Bài đọc I hôm nay nêu bật lên ý
tưởng ấy. Khi dân Israel kẹt giữa Biển Đỏ và đạo quân Ai Cập. Họ hoảng sợ và
kêu trách Môsê. Nhưng Môsê nói với họ một câu tuyệt đẹp: “Anh em hãy
đứng vững, rồi sẽ thấy ơn cứu độ của Đức Chúa.”
Thật vậy, chính tại nơi tưởng là tận
cùng, Thiên Chúa mở ra con đường kỳ diệu giữa biển khơi. Không phải vì dân có
công, mà vì họ dám đứng vững trong đức tin.
- Còn bài Tin Mừng cho biết người
Pharisêu đòi Chúa Giêsu làm dấu lạ. Nhưng Chúa cảnh báo: ai không tin từ trong
lòng, dù thấy phép lạ cũng chẳng hoán cải. Và Ngài tuyên bố: dấu lạ lớn nhất
là “dấu lạ ngôn sứ Giôna”, tức là chính sự chết và phục sinh của
Ngài. Đó là một dấu lạ âm thầm nhưng mạnh mẽ, chiến thắng cả sự chết và tội
lỗi.
Anh chị em thân mến,
Cuộc đời chúng ta có những lúc cũng
như người lính trong hang, hay như dân Israel bên bờ biển: không thấy đường,
không thấy phép lạ, chỉ thấy bóng tối. Nhưng Thiên Chúa vẫn đang âm thầm hành
động. Đức tin thật sự là dám bước tới, dù chưa thấy gì cả.
Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta
một niềm tin vững vàng, không phải tin vì thấy dấu lạ, mà tin vì biết Chúa yêu
thương và đồng hành với ta, kể cả khi mọi sự tưởng như vô vọng.
SUY NIỆM 4: TIN TƯỞNG VÀ SÁM
HỐI: CON ĐƯỜNG VƯỢT QUA THỬ THÁCH
Phụng vụ Lời Chúa hôm nay nhấn mạnh
đến sức mạnh của niềm tin và sự cần thiết của lòng sám hối như hai
phương thế giúp chúng ta vượt qua thử thách trong đời sống đức tin.
- Bài đọc 1, dân Israel rơi vào
tình cảnh hiểm nghèo: trước mặt là Biển Đỏ, sau lưng là quân Ai Cập truy đuổi.
Họ hoảng sợ và kêu trách, nhưng Môsê mời gọi họ tin tưởng vào Thiên Chúa.
Chính nhờ niềm tin đó mà họ đã chứng kiến bàn tay quyền năng của Thiên Chúa
chiến đấu và giải cứu họ.
- Bài Tin Mừng cho biết các luật
sĩ và biệt phái đòi Chúa Giêsu làm dấu lạ, dù đã chứng kiến nhiều phép lạ
trước đó. Sự cứng lòng của họ khiến Chúa chỉ nhắc đến "dấu lạ Giona"
, hình ảnh báo trước cái chết và phục sinh của chính Người. Dấu lạ ấy
không chỉ biểu lộ quyền năng, mà còn là lời mời gọi sám hối và trở về với
Thiên Chúa.
Chúa cũng nhắc đến nữ hoàng phương
Nam và dân thành Ninivê, đó là những người biết tìm kiếm chân lý và sẵn
sàng hoán cải, trái ngược với sự thờ ơ và cố chấp của nhiều người như họ.
Lời Chúa hôm nay như cảnh tỉnh mỗi
người chúng ta:
- Có khi nào chúng ta tìm kiếm
những dấu lạ lớn lao mà bỏ qua sự hiện diện của Chúa trong những điều bình
thường mỗi ngày?
- Chúng ta có dám sám hối, tin
tưởng và để Lời Chúa hướng dẫn đời sống mình?
Trong mọi hoàn cảnh, dù khó khăn hay
nghi nan, hãy bước đi trong ánh sáng đức tin, để Đức Giêsu, Đấng cao trọng
hơn Giona và Salômôn trở nên ánh sáng và sức mạnh dẫn chúng ta qua mọi
thử thách, với một tâm hồn tin tưởng và sám hối chân thành.
Thứ ba: Mk 7,14-15.18-20; Mt
12,46-50
SUY NIỆM 1: NGƯỜI THÂN CỦA CHÚA GIÊSU
Khi được báo
tin Mẹ và anh em đang tìm mình, Chúa Giêsu đã nói một câu khiến nhiều người
ngạc nhiên: "Ai thi hành ý muốn của Cha Ta trên trời, người
ấy là anh chị em và là mẹ Ta."
Chúa không phủ
nhận tình mẫu tử của Đức Maria, nhưng Ngài mặc khải một mối dây liên kết còn
cao quý hơn huyết thống: đó là sự vâng theo thánh ý Thiên Chúa. Đức Maria là Mẹ
Chúa Giêsu không chỉ vì đã cưu mang Ngài, mà trước hết vì Mẹ đã luôn thưa tiếng
"Xin Vâng" và trung thành sống theo ý Chúa.
Bài đọc sách ngôn sứ Mikha cũng cho thấy Thiên Chúa là Đấng giàu lòng
xót thương: "Ngài sẽ lại thương xót chúng ta... và ném mọi
tội lỗi chúng ta xuống đáy biển." Người luôn sẵn sàng
tha thứ để chúng ta có thể trở thành con cái và người nhà của Ngài.
Là Kitô hữu,
chúng ta không chỉ tự hào mình thuộc về Giáo Hội hay mang danh là người có đạo.
Điều làm nên căn tính của người môn đệ là biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa
trong đời sống hằng ngày: sống yêu thương, tha thứ, khiêm nhường và quảng đại.
Mỗi lần chúng
ta chọn làm theo ý Chúa hơn ý riêng, chúng ta đang trở thành người thân của Đức
Giêsu.
Xin Chúa giúp
chúng ta biết noi gương Đức Maria, luôn lắng nghe và thực thi thánh ý Chúa. Xin
cho đời sống chúng ta trở thành bằng chứng rằng chúng con thật sự là anh chị em
trong gia đình của Chúa. Amen.
SUY NIỆM 2:
Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đưa ra cho chúng
ta biết những điều kiện cơ bản cần thiết để xứng đáng trở nên thành viên trong
gia đình của Người.
Nhờ tích tích rửa tội chúng ta trở thành con
Chúa và là thành viên trong GH. Nên ngoài gia đình tự nhiên liên hệ bằng huyết
thống, chúng ta ta còn có một gia đình thiêng liêng nhờ được sinh ra trong đức
tin. Vì thế, Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu khẳng định: thành viên trong
gia đình của Chúa chính là những người biết “làm theo ý Cha trên
trời”.
Nếu điều kiện căn bản để trở thành người con
ngoan trong gia đình tự nhiên theo huyết thống, ta phải lắng nghe và thi hành điều
tốt mà cha mẹ và anh chị hướng dẫn, chỉ bảo. Cũng vậy để trở thành con ngoan
của Thiên Chúa và anh chị em thật sự với nhau trong gia đình thiêng liêng của
đức tin, ta phải lắng nghe và thực hành Lời Chúa cùng với sự hướng dẫn của GH.
Hơn ai hết Đức Maria là người luôn để tâm
lắng nghe và mau mắn thi hành thánh ý Chúa trong suốt cuộc đời mình. Nên Đức
Maria trở nên kiểu mẫu cho đời sống cho chúng ta.
Khi khám phá những giọt máu trong chiếc khăn
liệm thành Turin, các nhà khoa học đã chứng minh cho biết đó là loại máu B. (B
là bái ái, bao dung và bình an).
Xin cho chúng ta mang lấy dòng máu
của Chúa Giêsu để ta cũng biết sống bác ái, bao dung với mọi người và luôn kiến
tạo sự bình an cho mình và tha nhân nhờ việc lắng nghe và thực thi lời dạy của
Chúa. Có như vậy ta xứng đáng trở thành người thân của Chúa trong gia đình
thiêng liêng.
Thứ tư: Dc 3,1-4a; Ga
20,1-2.11-18
KÍNH THÁNH NỮ MARIA MAGĐALÊNA
Ngày 23 tháng 7 năm 2006, Đức Giáo
hoàng Bê-nê-đic-tô XVI đã nói về Maria Ma-da-le-na trong thông điệp của ngài
trước Kinh Truyền Tin. Ngài gọi thánh nữ là "một môn đệ của Chúa, đã đóng
vai trò hàng đầu trong các sách Phúc Âm".
Ngày 10/6/2016, Đức Thánh Cha
Phan-xi-cô quyết định nâng việc cử hành lễ nhớ của Thánh nữ Maria Ma-da-le-na
lên hàng lễ kính trong phụng vụ.
Đức Tổng Giám mục Roche cho hay:
"Đức Thánh Cha Phan-xi-cô đã đưa ra quyết định này trong bố cảnh Năm Thánh
của Lòng Chúa Thương Xót nhằm nói lên tầm quan trọng của người phụ nữ này. Bà
đã dành một tình yêu lớn lao và lòng mến Chúa Kitô nồng nàn. Ngài nhắc lại
lời Thánh Tô-ma A-qui-nô gọi Thánh nữ Maria Ma-đa-lê-na là "Tông
đồ của các Tông Đồ" (A-pos-to-lo-rum A-pos-to-la), kể từ khi bà
loan báo cho các tông đồ sự sống lại của Chúa, để từ đó các ông tiếp tục công
bố tin vui này cho toàn thế giới. "Vì vậy thật là chính đáng để nâng
lễ này lên bậc lễ kính trong phụng vụ ngang hàng với việc cử hành lễ của các
Thánh Tông đồ, hầu làm nổi bật sứ vụ của người phụ nữ này, như là một tấm gương
và kiểm nẫu cho nữ giới trong Giáo Hội".
Nếu chỉ dùng một từ để diễn tả con
người và sứ vụ của thánh nữ Maria-Mađalêna, thì từ "tình yêu" là
từ phù hợp và sâu sắc nhất.
Vì sao là "tình yêu"?
- Tình yêu được tha thứ: Thánh nữ là người đã
được Chúa Giêsu tha thứ và chữa lành (Lc 8,2), và từ đó, bà yêu mến Chúa cách
nồng nàn.
- Tình yêu trung tín: Khi mọi môn đệ bỏ
trốn, bà vẫn đứng dưới chân thập giá (Ga 19,25).
- Tình yêu kiếm tìm: Sáng sớm ngày thứ nhất
trong tuần, khi trời còn tối, bà đã vội đến mộ Chúa (Ga 20,1).
- Tình yêu loan báo: Chính bà là người
đầu tiên được Chúa phục sinh hiện ra và được sai đi loan báo Tin Mừng Phục
Sinh. Nên thánh nữ xứng danh là “Tông đồ của các Tông đồ” (Ga 20,17-18).
Tóm lại:
"Tình yêu" là từ bao
trùm trọn vẹn cuộc đời, hoán cải, lòng trung thành và sứ vụ loan báo Tin Mừng
của thánh Maria-Mađalêna.
SUY NIỆM 1: GẶP CHÚA PHỤC SINH ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI LOAN
BÁO TIN MỪNG
Thánh Maria
Mađalêna đến mộ từ sáng sớm với một trái tim đầy yêu mến và thương nhớ. Bà khóc
vì tưởng đã mất Chúa mãi mãi. Nhưng chính trong những giọt nước mắt ấy, Chúa
Phục Sinh đã gọi tên bà: "Maria!" Chỉ
một tiếng gọi thân thương, bà lập tức nhận ra Thầy và thưa: "Rabbuni!"
(Lạy Thầy!).
Bài đọc sách Diễm Ca diễn tả tâm tình của người đang đi tìm người
mình yêu. Cuộc tìm kiếm ấy kết thúc trong niềm vui khi gặp được người mình hằng
yêu mến. Đó cũng là hành trình đức tin của Maria Mađalêna: từ đau buồn đến hy
vọng, từ nước mắt đến niềm vui, từ người đi tìm xác Chúa trở thành người đầu
tiên loan báo Tin Mừng Phục Sinh.
Điều đáng quý
nơi Maria Mađalêna không chỉ là lòng yêu mến, mà còn là sự trung thành. Khi các
môn đệ đã trở về, bà vẫn ở lại bên ngôi mộ. Chính sự kiên trì ấy đã đưa bà đến
cuộc gặp gỡ với Đấng Phục Sinh.
Cuộc sống hôm
nay cũng có những "ngôi mộ" của thất vọng, mất mát và đau khổ. Nếu
biết kiên trì tìm kiếm Chúa trong cầu nguyện, trong Lời Chúa và các bí tích,
chúng ta cũng sẽ nghe Ngài gọi tên mình và tìm lại niềm hy vọng.
Xin Thánh
Maria Mađalêna dạy chúng ta biết yêu mến Chúa cách chân thành, luôn trung thành
tìm kiếm Ngài và mạnh dạn trở thành những chứng nhân loan báo rằng: "Tôi
đã thấy Chúa!"
Nguyện xin Chúa Phục sinh ban cho chúng ta có
một trái tim yêu mến và khao khát tìm Chúa như Thánh Maria Mađalêna. Xin Chúa
gọi tên ta mỗi ngày, để ta nhận ra Chúa đang hiện diện trong cuộc sống và hăng
say loan báo niềm vui Phục Sinh cho mọi người. Amen.
SUY NIỆM 2: Dựa trên những gì Tin
Mừng nói đến, chúng ta có thể gạch vài đầu dòng về thánh nữ Maria Magđalênna mà
Giáo hội mừng kính hôm nay:
- Tên của thánh nữ xuất phát từ tên
của thị trấn nguyên quán là Mác-đa-la (Mag-da-la), xứ Ga-li-lê.
- Theo Tin Mừng thánh Luca thì Thánh
Maria Magđalêna sống cùng thời với Chúa Giêsu. Bà đã từng bị bệnh và bị quỷ ám,
nhưng được Chúa Giêsu chữa lành và giải thoát khỏi 7 quỷ. Bà đã nhập đoàn với
các bà đạo đức đi theo Chúa Giêsu để giúp đỡ Ngài trên hành trình truyền giáo.
(x. Lc 8,2-3).
- Bà đã theo Chúa Giêsu đến
giây phút cuối cùng, nên đã chứng kiến cuộc thương khó và cái chết của Chúa
Giêsu trên thập giá. (Mc 15,40).
- Bà cũng đã cẩn trọng để ý xem ông
Giô-xếp hạ xác, tẩm liệm và an táng Chúa Giêsu trong mộ đá như thế nào.
(x. Mc 15,46-47).
- Đặc biệt bài Tin Mừng hôm nay cho
biết bà rất yêu Chúa Giêsu.
Chính tình yêu thúc đẩy nên bà đã ra
thăm mộ Chúa từ sáng sớm của ngày thứ nhất trong tuần.
Vì lòng mến yêu Chúa, bà đã hốt
hoảng và khóc nức nở khi thấy ngôi mộ trống và không nhìn thấy xác Chúa đâu.
Và cũng vì yêu Chúa, bà đã tìm đủ
mọi cách để tìm lại Người như: trình bày nỗi lòng với hai Thiên Thần: "Người
ta đã lấy mất Chúa tôi rồi”; cũng như hỏi xem hai Thiên Thần
có biết Chúa Giêsu ở đâu không?.
Dù lệ rơi có làm cho đôi mắt bà trở
nên lờ mờ không nhận ra Chúa. Nhưng với con tim nhạy bén, bà vẫn đủ sáng suốt
và nhạy cảm nhận ra tiếng Chúa gọi: “Maria!” Trong niềm vui
sướng và với lòng yêu mến chân thành, bà muốn giữ Chúa ở lại mãi bên mình.
Nhưng Chúa Phục sinh bảo bà: "Đừng giữ Thầy lại...", mà
hãy ra đi để gặp gỡ và chia sẻ về những điều mà mình đã thấy và kể lại những
điều Người đã nói!
Như vậy dựa vào những trình thuật
của Tin Mừng, ta có thể rút ra 3 bài học quan trọng sau đây:
1. Thánh nữ có một tình
yêu nồng nàn dành cho Chúa Giêsu: gia nhập vào nhóm phụ nữ đạo đức
đi theo phục vụ Chúa Giê-su và các tông đồ trên hành trình rao giảng Tin Mừng;
trung thành theo Chúa Giê-su đến giây phút cuối cùng và đã hiện diện dưới chân
thập giá cũng như khi tẩm liệm xác Chúa Giê-su trong mộ đá.
2. Thánh nhân có lòng
quảng đại: ngoài
việc sẵn sàng bỏ lại tất cả để đi theo phục vụ Chúa trên hành trình rao giảng
Tin Mừng, thánh nữ cũng không tiếc trút cạn bình dầu cam tùng hảo hạng để xức
lên chân Chúa và lấy tóc mình mà lau.
3. Thánh nhân đã cảm
nhận phần nào mầu nhiệm phục sinh ngay còn tại thế: Được Chúa Giê-su trừ
bảy quỷ, chữa bệnh và tha thứ tội lỗi nên Maria Ma-da-le-na-đã được phục hồi
lại nhân phẩm và bắt đầu lại cuộc sống mới. Chị đã cảm nhận được niềm vui được
phục sinh như thế nào sau những ngày dài tăm tối của quá khứ đầy tội lỗi. Hơn
ai hết, chị đã có được kinh nghiệm niềm vui phục sinh như thế nào; nên sứ vụ
loan báo Tin Mừng phục sinh cho các tông đồ được Chúa trao phó cho chị thật là
xứng hợp.
Mong rằng mỗi chúng ta cũng có được
tình yêu Chúa một cách nồng nàn như thánh nữ Maria Ma-đa-lê-na.
Ước chi mỗi chúng ta
cũng có lòng quảng đại, dám hy sinh thời giờ, sức khỏe, khả năng và tiền của để
phục vụ Chúa trong sứ vụ loan báo Tin Mừng; nhất là sẵn sàng trung thành bước
theo Chúa trong mọi cảnh huống của cuộc đời, theo gương thánh nữ Maria
Ma-đa-lê-na.
Xin cho chúng ta cũng biết
thao thức được ở gần bên Chúa, Đấng đã yêu thương và sẵn sàng hiến mình cho
chúng ta được sống và sống dồi dào. Biết noi gương thánh nữ Ma-ri-a Ma-đa-lê-na
nhiệt tâm ra đi loan báo niềm vui phục sinh đến cho mọi người, nhất là những ai
còn đang sống trong cảnh đau buồn, thất vọng vì nghèo khổ và tôi lỗi; đó chính
là cách thức thể hiện tình yêu dành cho Chúa cách hiệu quả và cụ thể nhất.
SUY NIỆM 3: TIỀN HÔ
Hôm nay (22/7), Giáo Hội cử hành lễ
kính Thánh nữ Maria Madalena, ngài là một trong những phụ nữ được đề cập đến
trong Tân Ước.
Tên của thánh nhân xuất phát từ tên
của thị trấn nguyên quán là Mácđala (Magdala), xứ Galilê.
- Kinh Thánh giới thiệu thánh nhân
như là một trong những người phụ nữ đã được Chúa Giêsu trừ quỷ và chữa
bệnh. “Đó là bà Maria gọi là Maria Mácđala, người đã được giải thoát
khỏi bảy quỷ”. (Lc 8, 2).
- Một số học giả xác định Maria
Madalena là người phụ nữ tội lỗi đã xức dầu lên chân của Chúa Kitô ngay tại nhà
của ông Simon người Pharisiêu (Lc 7, 36-50).
- Có một nhân vật khác tên là Maria,
người em gái của Mácta và Ladarô (Lc 10, 38-42; Ga 11).
Như thế, một số người tin rằng, ba
người tên Maria mà Tân Ước đề cập, đó chỉ là một người, trong khi lại có người
cho rằng, họ là ba nhân vật khác nhau.
Những gì mà Kinh Thánh quả quyết về
Maria Magdalena: cô là một người đã đi theo Chúa Kitô và đồng hành trong hoạt
động sứ vụ của Ngài (Lc 8, 2-3). Phúc Âm còn ghi chép Maria Madalena như là một
trong những phụ nữ hiện diện tại nơi Chúa Kitô bị đóng đinh vào thập giá.
Ngoài ra, cô là người đầu tiên chứng
kiến sự Phục Sinh của Chúa. Bốn Tin Mừng đều mô tả Maria Madalena là người đi
đến mộ vào rạng sáng ngày Chúa Phục Sinh. Khi cô nhìn thấy ngôi mộ trống không,
cô đã đứng bên ngoài và khóc lóc. Chúa Giêsu hiện ra với cô và hỏi, "Này
bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?" (Ga 20,15). Cô không nhận ra Người
mà nghĩ rằng đó là người làm vườn, cho đến khi Người gọi tên cô: “Maria!” (Ga
20,16). Khi nghe thấy vậy, Maria đã nhận Người. Cô quay trở về nơi các môn đệ
đau buồn thông báo cho họ thông điệp Phục Sinh.
Ngày 23 tháng 7 năm 2006, Đức Giáo
hoàng Benedict XVI đã nói về Maria Madalena trong thông điệp của mình trước
Kinh Truyền Tin. Ngài gọi thánh nữ là "một môn đệ của Chúa, đã đóng vai
trò hàng đầu trong các sách Phúc Âm".
Đức Giáo hoàng tưởng nhớ lại sự hiện
diện của Maria Madalena “dưới chân Thập giá” vào Thứ Sáu Tuần Thánh, cũng như
cách mà “cô đã khám phá ra ngôi mộ trống" vào rạng sáng Phục Sinh.
"Câu chuyện của Maria thành
Mácđala nhắc nhở tất cả chúng ta một sự thật hiện hữu", Đức Giáo hoàng
Benedict nói. "Thánh nữ là một trong những môn đệ của Chúa Kitô, trong
kinh nghiệm yếu đuối của con người, ngài đã khiêm nhường cầu xin Chúa thương
xót, và đã được Chúa tha thứ, để rồi tiếp tục đi theo Chúa mà trở thành một
nhân chứng về điều này: tình thương xót của Chúa mạnh hơn tội lỗi và sự
chết".
SUY NIỆM 4: TÌNH YÊU VÀ SỨ
VỤ
Hôm nay, Giáo Hội long trọng kính
nhớ Thánh nữ Maria Mađalêna, người phụ nữ đã từng sống trong bóng tối tội lỗi,
nhưng nhờ gặp được Đức Kitô, đã bước vào ánh sáng của tình yêu và trở thành
nhân chứng đầu tiên loan báo Tin Mừng Phục Sinh. Thánh nhân là mẫu gương tuyệt
vời cho chúng ta về hoán cải, yêu mến và loan báo Đức Kitô.
1. Người phụ nữ được yêu thương và
thứ tha
Truyền thống Giáo Hội vẫn thường
đồng hóa Maria Mađalêna với người phụ nữ tội lỗi đã khóc dưới chân Chúa Giêsu
và được tha thứ (x. Lc 7,36-50). Dù các học giả ngày nay có nhiều ý kiến khác
nhau, nhưng rõ ràng Tin Mừng cho thấy: bà là người đã được Chúa trừ bảy quỷ,
nghĩa là từng rơi vào tột đỉnh của sự khống chế bởi tội lỗi và sự dữ. Và cũng
chính vì thế, bà đã yêu mến Chúa cách nồng nàn. “Ai được tha nhiều thì
yêu nhiều” (Lc 7,47) . Câu nói này ứng nghiệm nơi Mađalêna.
Không ai trong chúng ta là hoàn hảo.
Nhưng điều quan trọng không phải là quá khứ, mà là chúng ta để cho tình yêu
Chúa chữa lành và biến đổi hôm nay như thế nào.
2. Người phụ nữ trung thành và can
đảm
Khi các môn đệ bỏ trốn, Maria
Mađalêna là một trong số ít người ở lại dưới chân thập giá. Bà đã khóc Chúa, đi
tìm Chúa, và ở lại bên mồ, dù không biết điều gì sẽ xảy ra. Trong Tin Mừng hôm
nay, bà là người đầu tiên thấy mồ trống, và cũng là người đầu tiên được gặp
Chúa Phục Sinh.
Điều kỳ diệu là: Người yêu nhiều thì
sẽ được gặp Chúa trước tiên!
Nước mắt của tình yêu, của sự mất
mát, đã trở thành ánh sáng dẫn đến cuộc gặp gỡ vinh quang với Đấng Phục Sinh.
3. Từ người tội lỗi đến "Tông
đồ của các tông đồ"
Sau cuộc gặp gỡ, Chúa Giêsu nói với
bà: “Hãy đi và loan báo cho anh em Thầy...” , một sứ mạng
không phải dành cho các tông đồ đầu tiên, mà dành cho bà Mađalêna.
Từ một người từng bị khinh chê, giờ
đây bà trở thành người đầu tiên loan báo Tin Mừng Phục Sinh. Vì thế bà
được gọi là “Tông đồ của các tông đồ”.
Chiêm ngắm thánh nữ Maria Mađalêna
nhắc ta hiểu rằng:
- Không ai là quá tội lỗi để không
được Chúa yêu thương.
- Ai thực sự yêu Chúa sẽ được biến
đổi và trở nên môn đệ đích thực.
- Tình yêu dẫn đến lòng trung thành,
và trung thành dẫn đến ơn gọi loan báo Tin Mừng.
Trong một thế giới ngày càng lạnh
lẽo và dửng dưng, gương của Thánh nữ mời gọi chúng ta: “Hãy yêu mến Chúa hết
lòng, ở lại với Ngài trong thử thách, và hãy ra đi loan báo rằng: Chúa đang
sống!”
Xin cho mỗi người chúng ta, nhờ lời
chuyển cầu của Thánh Maria Mađalêna, biết mở lòng để được Chúa chữa lành, biết
ở lại với Chúa trong thinh lặng cầu nguyện, và biết lên đường loan báo Chúa
bằng chính đời sống yêu thương và phục vụ của mình. Amen.
Thứ năm: Gr 2,1-3.7-8.12-13; Mt 13,10-17
Nhớ Thánh
Bi-ghít-ta, nữ tu
Danh hiệu: Nữ tu, Đấng sáng lập Dòng
Đấng Cứu Chuộc (Ordo Sanctissimi Salvatoris – O.Ss.S)
Thánh quan thầy của: Thụy Điển, châu
Âu, các bà mẹ, các góa phụ, người hành hương.
1. Tiểu sử vắn tắt
- Sinh năm 1303 tại Uppland, Thụy
Điển, trong một gia đình quý tộc.
- Kết hôn với ông Ulf Gudmarsson,
sinh được tám người con, trong đó có Thánh Catarina Thụy Điển.
- Sau khi chồng qua đời, thánh nữ
chọn đời sống tu trì, sống khổ hạnh và chiêm niệm sâu sắc.
- Được Chúa ban nhiều thị kiến và
mặc khải, đặc biệt về cuộc thương khó của Chúa Kitô và các mầu nhiệm cứu độ.
- Thành lập Dòng Đấng Cứu Chuộc
(Brigidines) với linh đạo kết hợp chiêm niệm và hoạt động, sống đời sống đan tu
nhưng vẫn hướng ra phục vụ Hội Thánh.
- Qua đời tại Roma năm 1373, hưởng
thọ 70 tuổi. Di hài được chuyển về Thụy Điển.
- Được Đức Giáo hoàng Bonifaciô IX
phong thánh năm 1391.
- Năm 1999, Thánh Gioan Phaolô II
đặt thánh nữ làm Thánh bổn mạng của châu Âu cùng với Thánh nữ Catarina Siena và
Thánh nữ Têrêsa Bênêđicta Thánh Giá.
2. Linh đạo và gương sáng
- Một phụ nữ mạnh mẽ, đầy nghị lực,
dấn thân giữa lòng Giáo Hội trong thời đại đầy khủng hoảng.
- Vừa là người mẹ, vừa là nhà thần
bí, vừa là nhà cải cách Giáo Hội và chính trị.
- Đời sống thánh nữ là sự kết hợp
sâu xa giữa chiêm niệm – hành động, cầu nguyện – dấn thân.
- Các mặc khải của thánh nữ nhấn
mạnh đến lòng thương xót của Chúa Giêsu chịu thương khó, lòng yêu mến Thánh Thể
và lòng đạo đức Đức Mẹ.
3. Lời nguyện trong phụng vụ (tóm
lược)
"Lạy Chúa là Đấng nguồn ơn soi
sáng, Chúa đã dạy thánh nữ Bighitta nhận ra và bước theo thập giá Con Chúa. Xin
nhờ lời thánh nữ chuyển cầu, cho chúng con biết vui mừng vác thập giá mình mỗi
ngày mà theo Chúa Kitô..." (St).
SUY NIỆM 1: ĐÔI MẮT BIẾT NHÌN, ĐÔI TAI BIẾT NGHE
Các môn đệ hỏi
Chúa Giêsu tại sao Ngài dùng dụ ngôn để giảng dạy. Chúa trả lời: "Phúc thay mắt anh em vì được thấy, tai anh em vì được nghe."
Không phải ai nhìn cũng thấy, không phải ai nghe cũng hiểu. Chỉ những tâm hồn
khiêm tốn, cởi mở và khao khát chân lý mới nhận ra Thiên Chúa đang nói với
mình.
Ngôn sứ
Giêrêmia đau buồn khi nhắc đến dân Israel đã bỏ Thiên Chúa là "mạch nước trường sinh" để chạy theo những
chiếc bể nứt không giữ được nước. Đó cũng là hình ảnh của con người hôm nay:
nhiều khi mải mê tìm kiếm tiền bạc, danh vọng hay hưởng thụ, nhưng lại bỏ quên
nguồn hạnh phúc đích thực là chính Thiên Chúa.
Thánh Birgitta
là mẫu gương của một tâm hồn biết lắng nghe tiếng Chúa. Sau khi sống đời hôn
nhân và nuôi dạy con cái, bà hiến trọn cuộc đời cho Chúa, dành thời gian cầu
nguyện, phục vụ Giáo Hội và mời gọi mọi người trở về với Tin Mừng. Cuộc đời của
ngài cho thấy: ai biết lắng nghe Chúa sẽ tìm được hướng đi đúng cho cuộc đời
mình.
Mỗi ngày, Chúa
vẫn nói với chúng ta qua Lời Chúa, qua các biến cố và qua những người chung
quanh. Điều quan trọng là chúng ta có mở lòng để lắng nghe và đem Lời Chúa ra
thực hành hay không.
Xin Chúa mở mắt đức tin để chúng ta nhận ra
sự hiện diện của Chúa, mở tai tâm hồn để chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa, và
mở lòng chúng ta để luôn trung thành gắn bó với Chúa là nguồn nước hằng sống.
Nhờ lời chuyển cầu của Thánh nữ Birgitta, xin cho chúng ta biết tìm kiếm và thi
hành thánh ý Chúa mỗi ngày. Amen.
SUY NIỆM 2:
Khi muốn nói điều gì khó nói, người
ta hay dùng cách ví von. Khi muốn thổ lộ tâm tình sâu kín, người ta hay nhờ đến
câu chuyện. Khi muốn diễn tả chân lý tròn đầy, Chúa Giêsu lại dùng đến dụ ngôn.
Dụ ngôn chính là cách diễn đạt chân lý về "mầu nhiệm nước trời" dễ
hiểu nhất.
Do dụ ngôn mang ý tưởng so sánh và
diễn đạt khía cạnh khó hiểu nên chỉ những ai cố công tìm hiểu mới có thể nhận
ra được giá trị chân lý siêu việt mà Chúa Giêsu muốn nói đến. Nhưng hình
như những lời giảng dạy của Chúa Giêsu bằng dụ ngôn không được dân chúng
đón nhận cách tích cực. Đa phần họ nghe cho vui tai thôi chứ không ra công tìm
hiểu. Vì thế Chúa Giêsu đã không ngần ngại nói thẳng: "Họ nhìn mà
không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu". Duy chỉ có các tông đồ là
những người tích cực chủ động muốn nghe và tìm hiểu lời giảng dạy của Chúa, nên
họ được mạc khải cho biết về mầu nhiệm nước trời. Chắc chắn Chúa Giêsu không cố
tình dùng dụ ngôn nhằm gây khó dễ cho người nghe, nhưng là để xác định xem ai
là người thiện chí thì mới xứng đáng hiểu lời vàng ngọc, châu báo của Chúa dạy.
Nhìn thấy Chúa và Nghe được Lời Chúa
quả là diễm phúc lớn lao cho những người sống cùng thời với Chúa Giêsu rồi. Bởi
lẽ "nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi được thấy điều
anh em thấy mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe mà không được
nghe". Tuy nhiên nếu nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu
thì quả là một bất hạnh to lớn.
Chúng ta là những người thật hạnh
phúc vì được vinh dự được lắng nghe, gặp gỡ và đón nhận Mình Thánh Chúa
hằng ngày qua thánh lễ.
Xin cho chúng ta biết siêng năng
tham dự thánh lễ với lòng khao khát được nghe lời Chúa và đón nhận chính Chúa
vào tâm hồn, nhờ đó ta cảm nếm được niềm hạnh phúc sâu xa trong cuộc đời này.
SUY NIỆM 3:
Bài Tin Mừng hôm nay cho ta biết:
không phải ai cũng sẵn sàng đón nhận mạc khải của Thiên Chúa. Có những người
tuy có mắt nhưng không thấy, có tai nhưng không nghe. Vì lòng họ đã ra
chai đá, tâm hồn họ đóng kín.
Chúa Giêsu dùng dụ ngôn, để người
nghe nào có lòng khao khát thì hiểu, còn ai hời hợt thì vẫn mù mờ. Dụ ngôn
không nhằm che giấu, nhưng để thử xem lòng người có thực sự tìm kiếm chân lý
hay không.
- Thiên Chúa vẫn đang mặc khải cho
chúng ta mỗi ngày: qua Kinh Thánh, các bí tích, biến cố đời sống, và nơi
tha nhân. Nhưng chúng ta có đang lắng nghe với một trái tim rộng mở không?
- Nguy cơ lớn nhất không phải là không được
nghe Lời Chúa, mà là nghe hoài, nghe quen, rồi chai lì, không còn cảm xúc,
không còn khao khát.
- Phúc cho ai biết lắng nghe với tâm hồn đơn
sơ, biết tìm kiếm chân lý với lòng khiêm nhường, như các môn đệ ngày xưa. Còn
ai đóng kín lòng, thì dù có được giảng dạy cả trăm lần, cũng chẳng thấy gì.
Xin Chúa cho chúng
ta có một tâm hồn đơn sơ như các môn đệ Chúa: biết khiêm tốn lắng nghe và
mở lòng đón nhận Lời Chúa với lòng tin yêu; biết thanh tẩy tâm hồn như dân
Israel xưa, để chúng ta có thể gặp Chúa mỗi ngày, không phải trong tiếng sấm
sét mà trong tiếng thì thầm của Thần Khí nơi cõi lòng ta. Amen.
SUY NIỆM 4:
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa
Giêsu giải thích với các môn đệ lý do tại
sao Người lại dùng dụ ngôn để giảng dạy. Người nói: “Anh
em thật có phúc, vì mắt anh em được thấy, tai anh em được nghe. Quả thế, nhiều
ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy mà
không được thấy, nghe điều anh em đang nghe mà không được nghe.”
Từ đó, Chúa muốn nói chúng ta rằng:
- Đức tin là một hồng ân: Chúa Giêsu cho
thấy không phải ai cũng được nghe và hiểu Lời Chúa. Chúng ta được nghe Lời
Chúa, được lãnh nhận các bí tích, đó là một đặc ân lớn lao.
- Tấm lòng lắng nghe: Lời
Chúa không tự động sinh hoa trái nếu ta không mở lòng đón nhận. Như dân Israel
phải thanh tẩy và chuẩn bị tâm hồn trước khi gặp Chúa, chúng ta cũng cần có
thái độ khao khát và sẵn sàng đón nhận Lời Ngài.
- Nguy cơ chai lì tâm hồn: Có
những người nghe mà không hiểu, thấy mà không thấy, vì lòng họ khép kín, như
lời ngôn sứ Isaia mà Chúa Giêsu nhắc đến. Mỗi người được mời gọi xin Chúa cho
mình có trái tim đơn sơ để nhận ra tiếng Ngài.
Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì
hồng ân được nghe Lời Chúa mỗi ngày. Xin mở mắt con để thấy những điều kỳ diệu
trong cuộc sống, xin mở tai con để nhận ra tiếng Chúa đang mời gọi con sống yêu
thương và quảng đại. Amen.
Thứ sáu: Gr 3,14-17; Mt 13,18-23
SUY NIỆM 1: HÃY TRỞ THÀNH MẢNH ĐẤT TỐT
Trong bài Tin
Mừng hôm nay, Chúa Giêsu giải thích dụ ngôn người gieo giống. Hạt giống luôn là
hạt giống tốt, nhưng kết quả lại tùy thuộc vào mảnh đất đón nhận. Có hạt rơi
bên vệ đường, có hạt rơi trên sỏi đá, có hạt rơi vào bụi gai, và chỉ những hạt
rơi vào đất tốt mới sinh hoa kết quả.
Vấn đề không
nằm ở người gieo hay hạt giống, mà nằm ở chính tâm hồn mỗi người. Một trái tim
khép kín sẽ để Lời Chúa bị ma quỷ cướp mất. Một đức tin hời hợt sẽ nhanh chóng
héo úa trước thử thách. Một tâm hồn quá bận tâm đến tiền bạc, danh vọng và
những lo toan đời này sẽ để Lời Chúa bị "bóp nghẹt".
Ngôn sứ Giêrêmia truyền đạt lời Thiên Chúa: "Hãy trở về." Thiên Chúa không mệt mỏi mời
gọi dân Người quay lại với Ngài. Khi con người biết hoán cải, Thiên Chúa sẽ quy
tụ, dẫn dắt và ban cho họ những mục tử theo lòng Ngài.
Mỗi ngày tham
dự Thánh lễ, đọc Kinh Thánh hay cầu nguyện, chúng ta đều đón nhận hạt giống Lời
Chúa. Điều quan trọng là phải thường xuyên làm sạch "mảnh đất tâm hồn": nhổ bỏ cỏ dại của ích kỷ, hận thù, đố
kỵ và vun xới bằng cầu nguyện, các bí tích và việc bác ái. Chỉ khi ấy, Lời Chúa
mới bén rễ sâu và trổ sinh hoa trái trong cuộc sống.
Xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng ta thành mảnh
đất tốt, biết lắng nghe, đón nhận và kiên trì sống Lời Chúa. Xin loại khỏi lòng
chúng ta những "sỏi đá" của sự hời hợt và những "bụi gai"
của đam mê trần thế, để cuộc đời chúng ta sinh nhiều hoa trái cho Nước Chúa.
Amen.
SUY NIỆM 3:
Chúa Giêsu thường dùng những hình
ảnh rất gần gũi và quen thuộc để nói lên thực tại của cuộc sống. Cụ thể bài Tin
mừng hôm nay Chúa dùng hình ảnh người nông phu ra đi gieo hạt giống.
Với hình ảnh người đi gieo hạt, Chúa
Giêsu muốn nói đến lòng quảng đại hào phóng của một vị Thiên Chúa. Ngài sẵn
sàng gieo vãi hạt giống Lời Chúa vào bất cứ nơi đâu, dẫu biết rằng những nơi ấy
có thể không sinh hoa kết quả.
Với hình ảnh môi trường mà hạt giống
được gieo vào, Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến tâm hồn của con người. Môi trường ấy,
Chúa Giêsu cho biết có nhiều loại. Có loại lề đường, có loại sỏi đá, có thứ gai
góc..., nhưng cũng có loại đất tốt.
Hạt giống Lời Chúa thì luôn tốt, có
khả năng phát triển và sinh nhiều bông hạt. Người gieo vãi hạt giống ấy là
Thiên Chúa thì luôn hào phóng và quảng đại không so đo tính toán. Điều quan
trọng còn lại là môi trường lòng người có chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận hạt
giống Lời Chúa hay không?
Nếu tâm hồn mỗi người chúng ta chính
là mảnh đất tiếp nhận hạt giống Lời Chúa; thì giờ đây ta cần xét xem mảnh đất
tâm hồn của ta là loại đất nào?
- Nếu tâm hồn ta còn mang nặng
những thành kiến, cố chấp, bảo thủ, ngại thay đổi bản thân theo lời dạy của
Chúa và Giáo Hội, thì mảnh đất tâm hồn ta đang thuộc dạng vệ đường.
- Nếu tâm hồn chúng ta còn có những
bất hòa, phân biệt, chia rẽ, đánh mất tình hiệp thông với tha nhân thì mảnh đất
tâm hồn chúng ta vẫn còn nhiều gai gốc.
- Nếu tâm hồn chúng ta còn sống
ích kỉ, kiêu căng, bất công, thiếu bác ái với tha nhân thì mảnh đất tâm hồn của
ta còn nhiều sỏi đá.
Xin Chúa thương biến đổi mảnh đất
tâm hồn chúng con được nên màu mở để hạt giống Lời Chúa gieo vãi vào có cơ may
mọc lên, phát triển vững mạnh và sinh được nhiều bông hạt tốt tươi qua những
việc làm tốt lành, đem lại niềm vui, hạnh phúc cho nhiều người.
Thứ bảy: 2Cr 4,7-15; Mt 20,20-28
KÍNH THÁNH GIA-CÔ-BÊ-TÔNG ĐỒ
SUY NIỆM 1: VĨ ĐẠI LÀ BIẾT PHỤC VỤ
Mẹ của hai anh
em Gia-cô-bê và Gioan xin Chúa Giêsu cho các con mình được ngồi bên hữu và bên
tả trong Nước Trời. Các ông vẫn còn nghĩ đến vinh quang và địa vị. Nhưng Chúa
Giêsu đã dạy một bài học nền tảng: "Ai muốn làm lớn giữa anh em
thì phải làm người phục vụ anh em."
Con đường của
Đức Kitô không phải là con đường quyền lực, nhưng là con đường của thập giá.
Muốn chia sẻ vinh quang với Chúa, trước hết phải biết uống chén đắng, biết hy sinh và hiến thân vì tha nhân.
Thánh Phaolô trong bài đọc I ví chúng ta như "bình
sành đựng kho tàng." Bình sành thì mong manh, nhưng
kho tàng bên trong là ân sủng của Thiên Chúa. Điều làm nên giá trị của người
môn đệ không phải là tài năng hay địa vị, mà là để quyền năng và tình yêu của
Chúa được tỏa sáng qua một cuộc đời khiêm nhường, quảng đại.
Thánh
Gia-cô-bê là vị Tông đồ đầu tiên đổ máu làm chứng cho Đức Kitô. Điều ông xin
ngày nào là chỗ danh dự, cuối cùng đã được thanh luyện bằng một tình yêu sẵn
sàng hiến mạng vì Tin Mừng. Cuộc đời ngài minh chứng rằng vinh quang đích thực
không đến từ việc được phục vụ, nhưng từ việc phục vụ và trung thành với Chúa
đến cùng.
Là Kitô hữu,
chúng ta cũng được mời gọi từ bỏ tham vọng cá nhân để sống tinh thần phục vụ
trong gia đình, giáo xứ và xã hội. Mỗi việc phục vụ âm thầm vì yêu mến Chúa đều
là một bước tiến gần hơn đến Nước Trời.
Xin Chúa dạy
chúng ta biết sống khiêm nhường và quảng đại phục vụ như Chúa. Nhờ gương sáng
của Thánh Gia-cô-bê Tông đồ, xin cho chúng ta can đảm vác thập giá mỗi ngày,
trung thành làm chứng cho Tin Mừng và tìm thấy niềm vui trong việc phục vụ anh
chị em. Amen.
SUY NIỆM 2:
Mừng kính Thánh Gia-cô-bê tông đồ
hôm nay, chúng ta cùng nhau liệt kê vài nét chính liên quan đến con người của
thánh nhân mà tin mừng đã nói đến.
- Thánh Gia-cô-bê là anh
ruột của thánh Gio-an, quê ở làng Bết-sai-đa, cùng quê với Phê-rô và An-rê. Cha
ngài là ông Dê-bê-đê làm nghề chài lưới. Mẹ ngài là bà Sa-lô-mê, một người phụ
nữ đạo đức được nhắc trong thánh kinh.
- Ngài là một trong 4
môn đệ đầu tiên được Chúa Giêsu kêu gọi theo Ngài trên biển hồ Tê-bê-ri-a.
Không ngần ngại do dự, Gia-cô-bê đã lập tức bỏ lại tất cả để đi theo Chúa.
- Trong số 12 tông đồ,
ngài là một trong ba môn đệ thân tín và gần gũi Chúa Giêsu nhất. Ngài được diễm
phúc chứng kiến Chúa biến hình trên núi Ta-bo, được chứng kiến Chúa phục sinh
con gái ông Gia-ia, được Chúa sai đi sửa soạn bữa tiệc cuối cùng; ngài cũng
được hiện diện cùng với Chúa trong vườn cây dầu và chứng kiến giây phút sợ hãi
nhất của Thầy Giêsu. Nhất là vinh dự được làm tông đồ đầu tiên hiến mạng sống
để làm chứng cho tin mừng.
- Nhắc đến tông đồ
Gia-cô-bê ai trong chúng ta cũng đều nhớ đến hai tính xấu nổi bật nơi con người
ông.
Thứ nhất: ông là một con
người nóng tính.
Một lần Chúa Giêsu cùng
các môn đệ lên Giê-ru-sa-lem, vì phải đi ngang qua Sa-ma-ri-a. Do đường xa nên
Chúa Giêsu sai ông cùng Gio-an đi trước để chuẩn bị chỗ ở. Nhưng những người
trong thành quyết liệt từ chối không cho thầy trò nghỉ trọ. Lý do vì họ không
ưa thích người Do Thái. Tông đồ Gia-cô-bê rất tức giận, nên khi trở lại gặp
Chúa Giêsu, ông đã xin Chúa khiến lửa từ trời xuống thiêu đốt cả dân thành ấy.
Nhưng Chúa không làm theo ý của ông. Trái lại Ngài quở trách ông là
"con của sấm sét". Sau đó thầy trò sang đường khác tiếp tục cuộc hành
trình.
Thứ hai: ông là con
người đam mê quyền lực.
Mặc dù Gia-cô-bê đã
theo Chúa, được Chúa dạy bảo và huấn luyện nhiều, nhưng trong đầu ông vẫn còn
mang nặng đam mê quyền lực.
Do đó, có lần chính ông
và em ông là Gio-an trực tiếp đến xin Chúa Giêsu cho ngồi hai bên tả hữu khi
nào Chúa thành lập nước Người. Điều đáng trách là việc này xảy ra ngay sau khi
Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Ngài. Thật là quá đáng! Càng quá
đáng hơn khi hai anh em ông nhờ cậy chính người mẹ mình đi cửa sau để xin Chúa
cho hai anh em ông được ngồi vào hai chiếc ghế quyền lực bên cạnh Chúa, một khi
giang sơn thuộc về tay Chúa.
Nhưng với Chúa Giêsu thì việc phấn
đấu để được hiểu biết hơn, tài giỏi hơn, tốt lành hơn mà phục vụ lợi ích cho
mình, cho người, cho xã hội và Giáo Hội là việc tốt, nên làm. Nhưng nỗ lực
tranh đấu để được đứng đầu mà thống trị mọi người, hay tạo uy thế cho mình nhằm
đến tư lợi và bắt mọi người phục vụ cho quyền lợi cá nhân thì quả là điều đáng
lên án. Mặc khác cũng cần lưu ý và khiển trách đối với những ai có lòng ghen tị
một khi thấy ai đó tài giỏi hơn mình, tốt lành hơn mình, thành công hơn mình là
tỏ ra ghen tị, khó chịu, tức giận… và tìm cách triệt hạ, bôi nhọ, nói xấu...
Hạng người ấy chỉ đáng là kẻ tiểu nhân.
Xin cho chúng ta biết điều hướng
tính nóng của mình không làm điều xấu gây phương hại đến tha nhân, nhưng biết
dùng tính nóng ấy để xả thân làm những việc lành và nhiệt tâm loan báo Tin Mừng
theo gương thánh Gia-cô-bê tông đồ. Và cũng cho chúng ta hiểu được: làm
lớn không phải là để thống trị hà khắc người khác mà là để phục vụ cách vô vị
lợi trong tinh thần khiêm tốn và yêu mến chân thành. Nhất là đừng vì lòng ghen
tị mà tìm mọi cách để nói xấu, bôi nhọ xúc phạm nhân phẩm đến người khác, hay
dùng thủ đoạn tiểu nhân nhằm triệt hạ uy tín của anh em mình với ý đồ ngăn cản
bước tiến của họ.
SUY NIỆM 3:
Hôm nay, Hội Thánh hân hoan mừng
kính Thánh Giacôbê Tông đồ. Ngài một trong hai người con của ông Dêbêđê
đã được Chúa Giêsu kêu gọi làm môn đệ đầu tiên, bên bờ hồ Galilê. Ngài là
cũng là người đầu tiên trong nhóm Mười Hai đã lấy máu mình làm chứng cho Tin
Mừng.
1. Lời Chúa nhắn nhủ
Tin Mừng Matthêu hôm nay thuật lại
câu chuyện bà mẹ Giacôbê và Gioan xin cho các con mình được ngồi bên hữu và bên
tả Thầy Giêsu trong Nước Trời. Lời xin ấy dường như “ngây thơ” nhưng lại phản
chiếu ước mơ của nhiều người: tìm kiếm quyền lực, địa vị và vinh quang.
Đức Giêsu nhân cơ hội này dạy cho
các ông và chúng ta bài học căn bản: “Ai muốn làm lớn giữa anh em thì
phải làm người phục vụ, ai muốn làm đầu thì phải làm đầy tớ.”
Lời dạy này cho thấy, con đường của
Nước Trời không phải là bước lên để thống trị, nhưng là bước xuống để phục vụ,
không phải là tìm kiếm vinh quang cho mình, nhưng là trao ban chính mình cho
anh em.
2. Con đường của Thánh Giacôbê
Giacôbê được gọi ngay từ những ngày
đầu Chúa Giêsu rao giảng. Ngài từng là một người nhiệt thành và có lúc cũng
nuôi khát vọng quyền lực. Nhưng theo năm tháng, nhờ lời Thầy dạy và gương Thầy
sống, Giacôbê đã biến đổi để chấp nhận:
- “Uống chén” cùng với Thầy: Chén
ấy là khổ đau, thập giá, và là hiến dâng cả mạng sống.
- Làm chứng nhân trung thành, ngay
cả phải máu đào: Sách Công vụ Tông đồ (Cv 12,1-2) kể rằng Giacôbê đã bị
vua Hêrôđê Hagrippa xử trảm vì đức tin. Ngài là tông đồ đầu tiên tử đạo.
Qua đó, Giacôbê minh chứng rằng lời
cam kết “Thưa, chúng con uống được” không phải là lời nói suông,
nhưng là sự trung thành đến cùng.
3. Sứ điệp cho chúng ta
Mẫu gương của Thánh Giacôbê mời gọi
mỗi người chúng ta:
- Sống tinh thần phục vụ. Trong
gia đình, nơi giáo xứ, trong xã hội, chúng ta được mời gọi làm “người phục vụ”
hơn là tìm địa vị.
- Can đảm uống chén đắng. Mỗi
người đều có “chén đắng” của mình: những thử thách, hy sinh, đau khổ. Uống chén
ấy với tình yêu và lòng tin sẽ giúp ta hiệp thông sâu xa với Chúa Giêsu.
- Tin tưởng vào sức mạnh của
Thiên Chúa. Như Thánh Phaolô nói: “Kho tàng ấy, chúng tôi lại
chứa đựng trong những bình sành” (2Cr 4,7). Chúng ta yếu đuối, nhưng
ơn Chúa đủ sức biến đổi và làm chúng ta kiên trung.
Khi nhìn vào gương sáng của Thánh
Giacôbê, chúng ta được mời gọi làm chứng cho Chúa trong đời thường bằng việc
sống khiêm tốn, phục vụ và trung tín với bổn phận.
Xin Thánh Giacôbê cầu bầu để
chúng ta cũng dám “uống chén” của đời mình với tình yêu, để mai sau được chung
hưởng vinh quang với các thánh trên Nước Trời. Amen.
MÙA THƯỜNG NIÊN: Mt 13,24-30.
Qúa khứ có thể tôi là người tội lỗi,
nhưng tương lai có thể tôi là người tốt lành. Bởi vì mỗi ngày có 24 giờ, trong
đó có biết bao thay đổi. Thấu hiểu điều đó nên Thiên Chúa (ông chủ ruộng) đã
kêu gọi gia nhân hãy kiên nhẫn chờ đợi cho cỏ lùng và lúa tốt cùng sống bên
cạnh nhau đến ngày thu hoạch.
Các nhà tu đức đã có lý khi nói:
"Thánh nhân là tội nhân biết ăn năn sám hối". Mang thân phân con
người, không ai là vô tội trước mặt Thiên Chúa, bởi “nhân vô thập toàn”.
Gỉa như TC chiều ý ta mà tiêu diệt
tức khắc những kẻ gian ác, thì thế gian này chắc chắn không ai được cứu rỗi,
vì: “Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được.” (Tv
130,3). Nhưng thật may mắn, chúng ta lại có một Thiên Chúa là Nười
Cha giàu lòng thương xót. Người "Không muốn kẻ gian ác phải chết
nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống." (Lc 16,19-31).
Xin cho chúng ta luôn biết cảm thông
trước những yếu đuối của mình cũng như của tha nhân, vì ý thức rằng: "Sự
thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ
làm." (Rm 8,19). Đồng thời cũng biết đáp lại tình thương
tha thứ của Chúa mà can đảm loại trừ những mầm móng cỏ lùng độc hại ra khỏi
mảnh đất nơi tâm hồn của mình, để mầm lúa tốt trong ta có cơ may phát triển
mạnh mẽ. Nhờ thế, hạt giống lời Chúa gieo vải mới sinh được nhiều hoa trái,
mang lại mùa bội thu cho nước trời.
