Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

 SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN II MÙA CHAY

Lm Nguyệt Giang

CHÚA NHẬT II MÙA CHAY – NĂM A

St 12,1-4a; 2 Tm 1,8b-10; Mt 17,1-9

SUY NIỆM 1: LÊN NÚI ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cùng lên núi với Chúa Giêsu, để đời sống được biến đổi nhờ biết lắng nghe lời Người-Con chí ái của Chúa Cha, hầu trở nên hoàn thiện như lời mời gọi: “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48).

Linh mục Anthony de Mello kể lại câu chuyện:

Khi còn trẻ, một nhà giáo dục người Pháp thường cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cho con sức mạnh để biến đổi thế giới.”

Khi lớn tuổi hơn, ông cầu: “Xin cho con biến đổi gia đình con.”

Và khi về già, ông chỉ cầu: “Xin cho con được biến đổi chính mình.”

Ông kết luận: Giá như tôi biết cầu nguyện như thế từ đầu, có lẽ đời tôi đã khác.

Quả thật, muốn đổi thay thế giới, phải bắt đầu từ chính mình.

Mùa Chay chính là thời gian Giáo Hội mở ra để ta “lên núi”, trở về với nội tâm, nhận ra tội lỗi và những giới hạn của mình, để được thanh luyện và biến đổi.

1. Chấp nhận con đường thập giá

Trước biến cố hiển dung, Thánh Phêrô Tông đồ từng phản đối khi nghe Thầy nói về thập giá. Nhưng hôm nay, trên núi cao, các ông được thấy trước vinh quang Phục Sinh.

Chúa muốn dạy rằng: Vinh quang không tách rời thập giá. “Đấng Kitô phải chịu đau khổ rồi mới vào vinh quang” (x. Lc 24,26).

Không có hy sinh, không có trưởng thành. Không có thập giá, không có phục sinh.

2. Tin nhận Đức Giêsu là Con Thiên Chúa

Dung nhan Người chói sáng như mặt trời.Có MôsêÊlia xuất hiện đàm đạo với Người. Đám mây bao phủ và tiếng Chúa Cha phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”

Biến cố ấy mặc khải căn tính thật của Đức Giêsu: Người là Con Thiên Chúa, là Đấng kiện toàn Lề Luật và các Ngôn Sứ.

Tin vào Đức Giêsu không chỉ bằng lời tuyên xưng, mà bằng đời sống phó thác.

3. Vâng nghe lời Người

Từ đám mây vang lên lệnh truyền: “Hãy vâng nghe lời Người.”

Lắng nghe là trọng tâm của Mùa Chay.

Lắng nghe qua Thánh Lễ.

Lắng nghe qua việc đọc và suy niệm Lời Chúa.

Lắng nghe qua tiếng lương tâm.

Khi Lời Chúa thấm vào suy nghĩ, lời nói và hành động, đời ta sẽ được biến đổi.

Xin Chúa cho chúng ta dám bước theo Đức Giêsu trên con đường thập giá, biết lắng nghe và thực hành Lời Người, để trở nên con yêu dấu của Chúa Cha. Amen.

 

SUY NIỆM 2: ÁNH SÁNG CỦNG CỐ ĐỨC TIN

Tin Mừng hôm nay thuật lại biến cố hiển dung nhằm củng cố đức tin cho các môn đệ, trước khi các ông phải đối diện với cuộc thương khó.

Sau khi loan báo cuộc khổ nạn, Chúa Giêsu đã bị Thánh Phêrô can ngăn và Người quở trách: “Xa-tan, hãy lui lại đằng sau Thầy!” (Mc 8,33).

Đặt biến cố hiển dung trong bối cảnh đó, ta hiểu được hai mục đích của Chúa:

1. Củng cố niềm tin

Tiếng Chúa Cha xác nhận: “Đây là Con Ta yêu dấu, hãy nghe lời Người.”

Đức tin giúp các môn đệ không sụp đổ khi thấy Thầy bị bắt, bị kết án và chịu đóng đinh.

Đức tin cũng giúp chúng ta đứng vững giữa thử thách hôm nay.

2. Chuẩn bị đón nhận thập giá

Hiển dung là ánh sáng của Phục Sinh chiếu trước vào bóng tối khổ nạn.

Thập giá không phải là ngõ cụt, nhưng là lối đi vào vinh quang.

Chỉ có đức tin mới giúp ta hiểu được điều ấy.

Chỉ có đức tin mới cho ta sức mạnh đón nhận nghịch cảnh.

Nhìn vào gương các thánh tử đạo Việt Nam, ta thấy đức tin đã biến đau khổ thành chiến thắng.

Xin Chúa gia tăng đức tin cho chúng ta trong Mùa Chay này, để ta biết hy sinh, quảng đại phục vụ, nhất là với người nghèo và đau khổ. Amen.

 

SUY NIỆM 3: BIẾN ĐỔI ĐỜI CON

“Biến đổi đời con Chúa ơi…”, lời ca ấy của Linh mục nhạc sĩ Thái Nguyên muốn diễn tả ước nguyện sâu xa của người Kitô hữu.

Biến cố hiển dung cho thấy nơi Đức Giêsu vừa có nhân tính bình thường, vừa có vinh quang Thiên Chúa. Các tông đồ được nhìn thấy dung nhan thật của Thầy, để đủ sức bước theo Người đến cùng.

Khi lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, chúng ta trở thành con Thiên Chúa, mang danh Kitô hữu. Nhưng danh xưng ấy chỉ có ý nghĩa khi đời sống ta phản chiếu Đức Kitô.

Thánh Phaolô nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).

Nếu “kitô tính” trong ta bị lu mờ, hãy mạnh dạn trở về qua Bí tích Hòa Giải.

Muốn được biến đổi, phải biết vâng nghe

Sự hiện diện của Môsê và Êlia cho thấy Đức Giêsu là Đấng kiện toàn Lề Luật và các Ngôn Sứ.

“Hãy vâng nghe lời Người.”  

Yêu mến Chúa là giữ Lời Chúa (x. Ga 14,21).

Lắng nghe không chỉ bằng tai, nhưng bằng cả đời sống.

Gương vâng phục của Ápraham

Bài đọc I cho thấy ông Ápraham rời bỏ quê hương theo tiếng Chúa gọi, dù tương lai mịt mù. Nhờ đức tin, ông trở thành cha của những kẻ tin.

Mùa Chay mời gọi chúng ta cũng ra đi:

- Ra khỏi tội lỗi

- Ra khỏi sự ích kỷ

- Ra khỏi những thói quen xấu

Để ánh sáng của Đức Kitô chiếu tỏa nơi đời mình.

Xin cho mỗi chúng ta biết lên núi cầu nguyện, xuống núi phục vụ, và từng ngày được biến đổi nên giống Đức Kitô hơn. Amen.

 

SUY NIỆM 4: RA ĐI-LÊN NÚI-ĐƯỢC BIẾN ĐỔI

Chúa Nhật I Mùa Chay cho chúng ta thấy cuộc chiến đấu trong hoang địa. Chúa Nhật II hôm nay lại đưa chúng ta lên núi cao để chiêm ngắm ánh sáng vinh quang. Phụng vụ như muốn nói rằng: con đường Mùa Chay không chỉ có hy sinh, mà còn có hy vọng; không chỉ có thập giá, mà còn có ánh sáng Phục Sinh.

Ba bài đọc hôm nay vạch ra cho chúng ta một hành trình thiêng liêng: ra đi trong đức tin, bước theo trong hy vọng và được biến đổi trong ánh sáng Đức Kitô.

1. Ra đi trong đức tin-Gương tổ phụ Ápraham

Bài đọc I kể lại ơn gọi của Ápraham. Thiên Chúa bảo ông: “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi đến đất Ta sẽ chỉ cho ngươi.”

Đó là một lời mời gọi đầy mạo hiểm. Không bản đồ, không bảo đảm, chỉ có một lời hứa. Thế nhưng Ápraham đã ra đi.

Ông ra đi không vì thấy rõ tương lai, nhưng vì tin vào Đấng kêu gọi mình. Và chính nhờ bước ra khỏi vùng an toàn, ông trở thành cha của muôn dân tin.

Mùa Chay cũng là lời mời gọi chúng ta ra đi:

- Ra khỏi những thói quen tội lỗi

- Ra khỏi sự ích kỷ và nguội lạnh

- Ra khỏi lối sống dễ dãi

Nếu không dám rời bỏ “Ur” của mình, chúng ta sẽ không bao giờ tới “đất hứa”.

2. Được kêu gọi sống thánh thiện-Niềm hy vọng nơi Đức Kitô

Trong thư gửi Timôthê, thánh Phaolô khẳng định: “Thiên Chúa đã cứu độ và kêu gọi chúng ta nên thánh… Đức Kitô đã tiêu diệt sự chết và chiếu soi sự sống bất diệt qua Tin Mừng.”

Mùa Chay không phải là mùa bi quan, nhưng là mùa của ơn gọi và hy vọng. Chúng ta được gọi nên thánh, được mời sống khác đi, cao hơn, sâu hơn.

Nhưng con đường nên thánh không tránh khỏi hy sinh. Vì thế thánh Phaolô nói: “Hãy đồng lao cộng khổ vì Tin Mừng.”

Theo Chúa không phải là tìm sự dễ dãi, mà là dám chấp nhận gian khó với niềm xác tín rằng phía sau thập giá là vinh quang.

3. Lên núi để thấy ánh sáng-Biến cố Hiển Dung

Tin Mừng kể lại việc Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cao và hiển dung trước mặt các ông.

Dung nhan Người chói sáng như mặt trời. Có MôsêÊlia hiện ra đàm đạo với Người. Và từ đám mây có tiếng phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Hãy vâng nghe lời Người.”

Biến cố này xảy ra ngay sau khi Chúa Giêsu loan báo cuộc thương khó. Các môn đệ hoang mang, thậm chí phản đối con đường thập giá. Vì thế, Chúa cho các ông thấy trước ánh sáng Phục Sinh, để khi bước vào bóng tối khổ nạn, các ông không mất niềm tin.

Hiển dung dạy chúng ta ba điều:

Mun thy ánh sáng, phi lên núi

Núi là nơi cầu nguyện. Không có cầu nguyện, đức tin sẽ nguội lạnh.
Mùa Chay mời gọi chúng ta dành thời gian hơn cho Thánh Lễ, cho Lời Chúa, cho thinh lặng nội tâm.

Mun được biến đổi, phi lng nghe

“Hãy vâng nghe lời Người.” Lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả cuộc đời. Nhiều khi chúng ta nghe rất nhiều tiếng nói của thế gian, nhưng lại ít nghe tiếng Chúa.

Sau khi lên núi, phi xung núi

Chúa không cho các môn đệ ở lại trên đỉnh cao. Sau ánh sáng là hành trình xuống núi để bước vào Giêrusalem, vào thập giá.

Đức tin không phải để trốn tránh đời sống, mà để sống đời thường với một ánh sáng mới.

4. Sứ điệp cho chúng ta hôm nay

Mùa Chay là hành trình:

- Như Ápraham: dám ra đi

- Như các tông đồ: dám lên núi cầu nguyện

- Như Đức Kitô: dám bước vào thập giá

Chỉ khi ra đi khỏi cái cũ, chúng ta mới được biến đổi.
Chỉ khi dám hy sinh, chúng ta mới trưởng thành.
Chỉ khi lắng nghe Lời Chúa, chúng ta mới trở thành con yêu dấu của Chúa Cha.

Chúa Nhật II Mùa Chay nhắc chúng ta rằng: Ánh sáng Tabor không xóa bỏ thập giá, nhưng giúp ta đủ sức mang thập giá.

Xin cho chúng ta biết can đảm ra đi như Ápraham, biết lắng nghe như các tông đồ, để từng ngày được biến đổi trong ánh sáng của Đức Kitô. Và khi hành trình Mùa Chay kết thúc, chúng ta cũng được chung phần vinh quang Phục Sinh với Người. Amen.


SUY NIỆM 5: HÀO QUANG TRÊN NÚI-ÁNH SÁNG TRONG TIM

1. Hỏi: Các con có bao giờ đi leo núi hay đi dã ngoại chưa? Khi lên đến đỉnh núi cao, các con cảm thấy thế nào? (Vui, mát mẻ, nhìn thấy mọi thứ rất đẹp).

Hôm nay, Chúa Giêsu cũng rủ ba người bạn thân là Phêrô, Giacôbê và Gioan leo lên một ngọn núi cao gọi là núi Tabor. Nhưng chuyến leo núi này không chỉ để ngắm cảnh, mà để xem một "bí mật" cực kỳ chói lọi!

2. Hỏi: Bí mật đó là gì các con? (Chúa Giêsu "biến hình")

- Đang lúc cầu nguyện, bỗng nhiên khuôn mặt Chúa Giêsu sáng rực lên như mặt trời, áo của Người trắng tinh như ánh sáng. Chưa hết đâu, còn có hai vị đại diện cho Cựu Ước là ông Môsê và ông Êlia hiện ra trò chuyện với Chúa nữa.

- Tại sao Chúa lại làm thế? Vì Chúa muốn cho các tông đồ biết: "Thầy không chỉ là một người bình thường, Thầy là Con Thiên Chúa đầy quyền năng!". Chúa cho các ông thấy hào quang này để sau này khi thấy Chúa chịu đóng đinh trên Thập giá, các ông không sợ hãi mà vẫn tin vào Chúa.

3. Hỏi: Lúc đó, có một đám mây bao phủ và có tiếng nói vang lên. Các con có biết tiếng của ai và nói gì không? (tiếng Chúa Cha)

Đó là tiếng của Chúa Cha: "Đây là Con yêu dấu của Ta... các ngươi hãy vâng nghe lời Người".

Hỏi: "Vâng nghe lời Chúa" đối với thiếu nhi chúng con là gì nhỉ?

- Là lắng nghe lời cha mẹ, thầy cô (vì Chúa nói qua họ).

- Là không nói dối, không đánh nhau với bạn bè.

- Là siêng năng đi lễ và đọc kinh tối.

4. Hỏi: Khi chiêm ngắm cảnh vinh quang, sáng ngời trên núi, tông đồ Phêrô muốn gì? (muốn ở lại trên núi đó luôn).

- Ông Phêrô thấy sướng quá nên bảo: "Chúa ơi, cho con dựng lều ở đây luôn, khỏi về!". Nhưng Chúa bảo sao?: "Không được, phải xuống núi thôi!".

- Các con thân mến, khi đi tham dự lễ, các con thấy Chúa rất đẹp, ca đoàn hát rất hay, mọi người thưa kinh thật sốt sắng, nên các con rất vui. Nhưng chúng ta không thể ở mãi trong nhà thờ. Chúa muốn chúng ta "xuống núi", tức là về nhà, đến trường để mang ánh sáng của Chúa cho người khác.

- Năm nay Giáo hội mời gọi mỗi người chúng ta là một môn đệ thừa sai.

Nhưng các con còn nhỏ xíu thì làm thừa sai kiểu gì nào?

- Các con giúp mẹ rửa bát với nụ cười tươi: Đó là ánh sáng!

- Các con chia sẻ bánh kẹo cho bạn nghèo: Đó là hào quang!

- Các con chăm chỉ học tập để cha mẹ vui lòng: Đó là vâng lời Chúa!

"Lạy Chúa Giêsu, xưa Chúa đã cho các tông đồ thấy vinh quang của Chúa trên núi cao. Xin cho chúng con mỗi ngày biết làm những việc tốt, để khuôn mặt chúng con cũng luôn rạng rỡ niềm vui và bừng sáng hy vọng để chiếu tỏa ánh sáng ấy của Chúa đến cho bạn bè và mọi người xung quanh. Amen."


SUY NIỆM 6: ĐI LÊN – BIẾN ĐỔI – ĐƯỢC SAI ĐI.

Có một câu chuyện vui kể rằng: một cậu bé lần đầu theo cha đi leo núi. Đi được một đoạn, cậu thở dốc và hỏi:

- “Cha ơi, còn xa lắm không?”

Người cha chỉ mỉm cười:

- “Con cứ bước thêm mười bước nữa thôi.”

Cứ thế, hết mười bước này đến mười bước khác. Cuối cùng, khi lên tới đỉnh, cậu bé reo lên vì cảnh đẹp tuyệt vời. Người cha nhẹ nhàng nói:

- “Nếu cha nói ngay từ đầu là phải leo gần hai tiếng, chắc con đã nản rồi!”

Đời sống đức tin cũng vậy. Thiên Chúa không luôn cho ta thấy toàn bộ hành trình, nhưng mời ta bước từng bước trong niềm tin.

1. Trong bài đọc I, tổ phụ Abraham được Chúa gọi: “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi…” (St 12,1).

Đó là một lời mời gọi táo bạo. Ra đi mà không biết rõ điểm đến. Không có bảo đảm, không có bản đồ. Chỉ có một lời hứa.

Nhưng Abraham đã tin. Ông không đòi Thiên Chúa giải thích hết mọi chi tiết. Ông chỉ bước từng bước theo tiếng Chúa.

Mùa Chay cũng là lời mời gọi chúng ta bước ra:

- Ra khỏi tính ích kỷ quen thuộc.

- Ra khỏi những tội lỗi “nhỏ nhưng lặp đi lặp lại”.

- Ra khỏi sự nguội lạnh để tích cực cầu nguyện.

Thiên Chúa không đòi chúng ta nhảy một bước dài hoàn hảo. Ngài chỉ mời: “Con hãy bước thêm một bước nữa.”

2. Tin Mừng hôm nay trình thuật cho ta biết: Đức Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cao, và Người biến hình trước mặt các ông.

Có lẽ lúc leo núi các ông cũng mệt. Các ông đâu biết trên đỉnh đang chờ một mặc khải vinh quang. Nhưng khi tới nơi, bất ngờ các ông được thấy dung nhan Chúa rực sáng như mặt trời.

Điều đáng chú ý là: biến cố Hiển Dung xảy ra sau khi Đức Giêsu loan báo cuộc thương khó. Nghĩa là trước khi bước vào thập giá, Chúa cho các môn đệ thấy trước vinh quang.

Đời sống chúng ta cũng vậy. Có những “leo núi” vất vả:

- Gánh nặng gia đình.

- Thử thách mục vụ.

- Hy sinh bổn phận âm thầm hàng ngày.

Nhưng nếu trung thành bước đi, chúng ta sẽ nhận ra: phía sau thập giá là ánh sáng. Phía sau hy sinh là niềm vui sâu xa.

3. Giữa đám mây sáng có tiếng Chúa Cha phán: “Đây là Con Ta yêu dấu… hãy vâng nghe lời Người.”

Giữa muôn vàn tiếng nói của thời đại, Mùa Chay mời gọi ta tập trung vào một tiếng nói duy nhất: tiếng của Đức Kitô.

Thánh Phaolô trong bài đọc 2 viết cho người môn đệ Timothê: “Thiên Chúa đã kêu gọi chúng ta bằng một ơn gọi thánh thiện… do ân sủng của Người.” (2 Tm 1,9)

Ơn gọi nên thánh không phải là chuyện phi thường, nhưng là trung thành với từng bước nhỏ:

- Bớt một lời nóng giận.

- Thêm một lời cầu nguyện.

- Nhịn một điều mình thích để yêu thương nhiều hơn.

Nghe lời Chúa không phải là nghe cho hay, nhưng là để cho Lời ấy định hướng từng quyết định trong ngày.

4. Khi các môn đệ hoảng sợ, Đức Giêsu chạm vào các ông và nói:
“Đứng dậy, đừng sợ.”

Có thể chúng ta sợ thay đổi. Sợ bỏ một thói quen xấu. Sợ dấn thân nhiều hơn. Nhưng nếu cứ đứng mãi dưới chân núi vì sợ mệt, chúng ta sẽ không bao giờ thấy cảnh đẹp trên đỉnh.

Đức tin không phải là biết hết đường đi, nhưng là tin vào Đấng đang đi cùng mình.

Kính thưa cộng đoàn,

Chúa nhật II Mùa Chay nhắc chúng ta:

- Hãy bước ra như Abraham.

- Hãy lên núi với Đức Giêsu.

- Hãy lắng nghe Con yêu dấu.

- Và đừng sợ.

Có thể hôm nay Chúa không đòi chúng ta leo hết ngọn núi của đời mình. Ngài chỉ mời: “Con hãy bước thêm một bước nữa thôi.”

Nếu trung thành với “mười bước nhỏ” mỗi ngày, chúng ta sẽ có ngày đứng trên đỉnh cao Phục Sinh, và ngỡ ngàng nhận ra: mọi hy sinh đều đáng giá. Amen.

 

Thứ hai: Đn 9,4b-10; Lc 6, 36-38

Trong cuộc sống, có lẽ không ai trong chúng ta muốn bị người khác dòm ngó, bới móc mình. Vậy chúng ta cũng đừng làm cho người khác điều gì mà chính chúng ta cũng không ưa thích.

Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy trở nên con cái đích thực của Chúa bằng cách thể hiện lòng nhân từ với tha nhân theo mẫu gương của Chúa: “Biết tha thứ và cho đi” hay ít nhất đừng tước lấy quyền của Chúa mà xét đóan và kết án anh em mình.

Truyện kể:

Ông bà già nọ rất yêu quý cháu nội đích tôn của mình. Một hôm hai ông bà ngồi bên nhau xem cháu nội ngủ. Vì lẽ thương cháu quá, bà nội lên tiếng bảo:

- Ông thấy không, hai con mắt nó khi ngủ giống tôi như đúc vậy!

- Ông nội gật gù nói: À… thì giống, nhưng chỉ khi nó ngủ thôi, còn khi nó thức cặp mắt nó có khác gì tôi đâu.

- Ngắm xem cháu được một lúc, ông lại lên tiếng: Bà xem, khi nó ngủ cái miệng nó giống in hệt tôi vậy đó!

- À thì lúc ngủ, còn khi nó thức, ông trông cái miệng nó và miệng tôi có khác gì nào! Bà trả lời.

- Ông nội gật đầu bảo: Vậy tôi biết lý do tại sao nó lại nói chuyện và ăn hàng nhiều rồi…(vì cái miệng giống bà).

Mong ước lớn lao của ông bà cha mẹ là làm sao con cái trở nên giống mình, ít nhất là ở hình thể bên ngoài. Nó sẽ còn tốt hơn nếu con cái giống mình về cả tâm tính. “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”.

Thiên Chúa là người Cha giàu lòng yêu thương, cũng muốn chúng ta là những người con trở nên giống Người.

Niềm vui và hãnh diện của cha mẹ là con cái giống mình. Cũng thế Thiên Chúa Người Cha của mọi người Cha sẽ vui mừng và hãnh diện biết mấy nếu chúng ta nên giống Chúa.

Thiên Chúa là Đấng Nhân Từ, vì thế Người cũng mong chúng ta phải có lòng nhân từ như Người.

Để thể hiện lòng nhân từ, một mặt Chúa dạy chúng ta “đừng xét đoán” và “đừng kết án” ai cả. Mặt khác cách tích cực “hãy tha thứ” và “hãy cho đi”.

Nhưng hình như do hậu quả của tội nguyên tổ và ảnh hưởng của bầu khí hận thù chống đối của Satan xưa, nên chúng ta thường làm ngược lại điều Thiên Chúa mong muốn.

Chính chất độc tội nguyên tổ đã tiêm vào người ta và bầu khí ô nhiễm chống đối của Satan thấm nhập hồn ta nên hình dáng chúng ta đã bị biến dạng, tâm tính chúng ta bị biến chất, không còn là hình ảnh tốt đẹp của Chúa nữa; cung cách đối xử với nhau không còn dựa trên tình yêu, lòng nhân từ của Chúa nữa.

Chúng ta thường thích xét đoán người khác hơn xét đoán chính mình. Chúng ta thường thích lên án người khác hơn lên án chính mình. Trong khi Thiên Chúa là Đấng toàn thiện, chí thánh, uy quyền nhưng Chúa không hề xét đoán hay lên án mà một mực tìm cách cứu vớt và luôn kiên nhẫn chờ đợi kẻ có tội ăn năn sám hối để Người tha thứ.

Thiên Chúa là Tình Yêu và là Đấng nhân từ giàu lòng thương xót. Chúa muốn chúng ta hãy trở nên giống Người bởi chính Người là Cha chúng ta.

Niềm vui và hảnh diện của Cha là nhìn thấy con cái cố gắng để trở nên giống mình. Và bình an và hạnh phúc của con cái chỉ có được khi biết vâng lời Cha và noi theo nếp sống tốt đẹp của Cha mẹ mình.

Xin Chúa cho chúng con, những người con Chúa ngày càng giống Chúa nhân từ quảng đại. Không bao giờ xét đoán, phê bình chỉ trích, nói hành nói xấu, cáo gian ai. Trái lại luôn có cái nhìn ngay thẳng và trong sáng. Luôn  biết nghĩ tốt, nói tốt, làm tốt cho mọi người. Biết cho đi không cần toan tính. Nhất là biết sẵn sàng thứ tha cho nhau như Chúa hằng tha thứ cho chúng con. Amen.

 

Suy niệm 2:

Nhân gian thương nói: “con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Cha mẹ rất vui khi con cái giống mình và con cái cũng cảm thấy hạnh phúc khi biết mình giống cha mẹ. Giống về hình thể và tâm tính sẽ là vinh dự biết mấy! Cũng vậy Thiên Chúa là Cha của chúng ta. Người cũng sẽ rất vui khi thấy ta giống Người về lòng nhân từ hay tha thứ.

Điểm nhấn của đoạn tin mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta về mối tương quan giữa con người với nhau. Mối tương quan này chính là tiêu chí và là nền tảng để Chúa đánh giá về mối tương quan giữa chúng ta với Chúa. Nếu chúng ta sống nhân từ hay tha thứ cho anh em mình thì Chúa sẽ bao dung tha thứ cho ta. Nếu chúng ta dám quảng đại cho đi thì Chúa sẽ bù đắp lại cho ta dư đầy. Còn ngược lại, nếu ta xét đoán người khác thì chính Chúa cũng sẽ xét đoán chúng ta; chúng ta không tha thứ cho người khác Chúa cũng không tha cho ta và nếu ích kỉ không dám hy sinh cho đi thì Chúa cũng bù đắp cho chúng ta.

Xét đoán chủ quan, sống ích kỉ, thiếu lòng bao dung dấu chứng cho thấy con tim bị lỗi nhịp và cái nhìn bị lệch chuẩn. Vì thế rất cần thanh luyện lại con tim và chỉnh sửa lại đôi mắt qua việc cảm nhận tình yêu của Chúa dành cho ta và dùng ánh sáng lời Chúa mà soi rọi lại đời sống của ta. Nhờ đó ta mới nhận ra lòng nhân từ của TC dành cho ta mà thay đổi đời sống sao cho nên giống Chúa.

 

Thứ ba: Is 1,10.16-20; Mt 23, 1-12

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lên án mạnh mẽ lối sống giả hình của các kinh sư và những người Pharisêu. Đồng thời Chúa cũng kêu mời chúng ta hãy sống theo những gì họ dạy. Nhưng tránh làm theo những gì họ làm. Bởi họ dạy một đàng, lại làm một ngã. Nói thì đúng, làm thì sai. Dạy sống đạo đức, nhưng lại sống bất nhân.

Xin cho chúng ta biết can đảm sống và làm chứng cho sự thật với lòng thành giữa một xã hội còn nhiều gian dối và lọc lừa.

Chuyện vui:

Để phân biệt được đâu là người Việt, đâu là người Trung Quốc, đâu là người Nhật và đâu là người Mỹ, người ta dựa vào hai yếu tố: “Nói” và “Làm”

Người Mỹ: nói gì thì làm đấy.

Người Nhật: nói rồi mới làm.

Người Trung Quốc: làm trước nói sau.

Còn người Việt Nam: nói một đàng làm một nẻo.

Tin mừng hôm nay cho thấy một mặt Chúa Giêsu lên án lối sống giả hình của các Kinh sư và Pharisêu, mặt khác Chúa cũng muốn chỉ cho các môn đệ và chúng ta hiểu được đâu mới là giá trị đích thật của lòng đạo đức.

- Người có lòng đạo đức trước hết cần phải thống nhất đời sống. 

Thống nhất đời sống nghĩa là làm sao hiệp nhất giữa cái “là” và cái “làm”; giữ "tâm tình", “lời nói” và "việc làm” phải xuyên suốt với nhau.

Những Kinh sư và Pharisêu giảng dạy rất hay, nhưng họ không hề làm và sống theo những gì họ nói. “Nói một đàng làm một nẻo”; “ngôn hành bất nhất”. Nên Chúa Giêsu đã không ngần ngại lên tiếng cảnh báo dân chúng: “Những gì họ nói với các ngươi, hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ.” Hình như họ thích “buộc những bó nặng và chất lên vai người ta, còn chính họ lại không muốn giơ ngón tay lay thử.”

ĐGH Phaolô VI cũng đã có lần cảnh tỉnh GH cũng như tất cả chúng ta: "Con người ngày nay họ cần chứng nhân hơn thầy dạy, và nếu họ tin vào lời thầy dạy thì chính thầy dạy đó là chứng nhân.” (Tông huấn Evangelii Nuntiandi, s 41).

- Người có lòng đạo đức thật sự thì luôn biết sống khiêm tốn.

Những Kinh sư và Pharisêu lúc nào cũng tự hào cho mình là người đạo đức hơn người. Nên không lấy gì làm ngạc nhiên khi thấy họ thích “nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo”; cũng như ham “muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong hội đường” và “được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là “thầy”.

Tất cả những biểu hiện đó đã bộc lộ rất rõ nét thái độ kiêu căng, tự mãn, hám danh nơi giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái thời bấy giờ. Nên họ không xứng hợp với những giá trị và tiêu chuẩn đúng đắn nơi một con người đạo đức chân chính.

Xin Chúa giúp chúng ta biết can đảm loại trừ lối sống phô trương, kiêu căng, giả hình ra khỏi đời sống, mà yêu thích lối sống đơn sơ, chân thành và hiền hòa với mọi người. Nhất là biết noi gương Chúa Giêsu yêu thương phục vụ mọi người, đặc biệt là những người nghèo, bằng một tấm lòng trân quý, khiêm hạ với mong muốn làm đẹp lòng Chúa và trở nên bạn nghĩa thiết với hết mọi người. Amen.

 

Suy niệm 2:

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lên án mạnh mẽ lối sống giả hình của những kinh sư và biệt phái. Bởi lẽ đời sống họ bất nhất, nói mà không làm; hay nói một đàng làm một nẻo.

Trong suốt 3 năm rao giảng tin mừng, Chúa Giêsu chỉ nói lời yêu thương, khuyến khích nâng đỡ những ai lầm đường lạc lối và sẵn sàng nói lời tha thứ cho những tội nhân biết ăn năn sám hối và đặt niềm tin vào Chúa. Ít khi nào thấy Người lên án, khiển trách nặng lời với ai, ngoại trừ những người cứng lòng tin, trong đó đặc biệt là giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái thời bấy giờ là nhóm kinh sư và biệt phái.

Qua những lời khiển trách nặng lời của Chúa Giêsu dành cho họ, cho thấy tính chất nguy hiểm của lối sống giả hình ảnh hưởng tiêu cực đến cá nhân và cộng đồng xã hội to lớn như thế nào!

Kinh sư và pharisêu là những người am hiểu luật lệ và là những nhà lãnh đạo tinh thần. Là thành phần dành riêng để phụng thờ và tôn vinh Thiên Chúa và hướng dẫn đời sống đạo cho dân. Nhưng vì muốn người khác tôn vinh và nể phục mình, nên họ sẵn sàng chọn lối sống giả hình. Họ thích nói và biểu hiện việc đạo đức ra bên ngoài chỉ vì lòng họ đầy kiêu căng tự mãn. Tất cả những việc làm của họ chỉ nhằm đến là được người đời ca tụng. Nên họ: “thích được người khác chào hỏi dọc đàng, thích ngồi những hàng ghế đầu trong đám tiệc cũng như nơi đền thờ; may dài thêm tua áo…và thích người khác gọi là thầy!” Tất cả những biểu hiện đó thể biểu hiện của lối sống tự mãn và muốn mọi thứ về phải được quy về mình, thay vì Chúa. Muốn mình được tôn vinh thay cho Chúa. Nhận thấy lối sống giả tạo quá tinh vi của những kinh sư và biệt phái nên Chúa Giêsu đã không ngần ngại khiển trách nặng lời nhất để lên án lối sống bip bợm của họ.

Nói người nghĩ ta! không khéo đời sống của ta cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Lắm khi chúng ta chỉ thích nói những lời hay ý đẹp, nhưng ta lại không sống theo. Có khi chúng ta chỉ thích giữ đạo hình thức với những tổ chức hoành tráng bên ngoài, nhưng lòng thì trống rỗng. Có khi chúng ta chỉ muốn ghi danh vào sổ công giáo, nhưng ta lại không sống niềm tin của mình. Lắm khi ta cũng siêng năng đến nhà thờ tham dự thánh lễ, nhưng là để cho an lòng, chứ ta không thích vào nhà thờ, không muốn thánh lễ kéo dài, không thích lắng nghe lời Chúa và dọn mình để đón nhận Chúa Giêsu nơi bí tích thánh thể. Ta chỉ muốn đặt Chúa trong nhà thờ, chứ không muốn Chúa hiệp hành cùng ta trong đời sống.

Xin cho mùa chay này, mỗi người trong chúng ta biết hồi tâm chuyển hướng nhằm chấn chỉnh lại đời sống sao cho giữa tư tưởng, lời nói và hành động luôn được thống nhất với nhau như lòng Chúa hằng mong muốn.

 

Thứ tư: Gr 18,18-20; Mt 20,17-28

Tham vọng thế gian: làm lớn, đứng đầu là để được ăn trên ngồi trước, để hà hiếp, bốc lột người khác.

Tham vọng nước trời: làm lớn là động lực trao dồi khả năng nhằm để phục vụ mọi người. Làm lớn không phải để ngồi trên cao chỉ tay năm ngón, nhưng là cơ hội phục vụ nhiều người tốt hơn.

Khi còn ở đại chủng viện, cha tu đức hay hỏi các thầy: tiêu chí đi tu để làm gì?

Dĩ nhiên các thầy thánh thiện thì trả lời: để có điều kiện tốt hơn để phục vụ Chúa, phục vụ mọi người. Ít thầy nào dám trả lời: đi tu để “làm cha”. Dẫu rằng lòng luôn ước muốn đi tu là để “làm cha”. Bởi lẽ không làm linh mục, thì vào đại chủng viện làm gì?

Ước muốn làm linh mục của các thầy chủng viện là ước muốn chính đáng. Nhưng cần xem lại quan niệm làm “cha đời” và “cha đạo” như thế nào?

Theo Pastores Dabo Vobis, thì linh mục phải là hiện thân của Đức Kitô trong tư cách: là Đầu và Tôi Tớ, là Mục tử và hôn phu của Hội Thánh. Làm linh mục không vì mục tiêu danh vọng, thống trị, nhưng để phục vụ với con tim hiền hậu và khiêm tốn.

Các tông đồ khi theo Chúa có lẽ cũng luôn muốn mình được chỗ tốt nhất, được vinh dự, được làm lớn, làm thủ lãnh để sai bảo người khác nên đã nhiều lần thố lộ ước muốn ấy bằng những cách thế khác nhau: 

Bằng cách trực tiếp đến xin Chúa cho một anh ngồi bên hữu, một anh ngồi bên tả, như hai anh em Gia-cô-bê và Gio-an con ông Dê-bê-đê.

Khi đi ngày không được thì đi đêm, thấy đi đường thẳng không an toàn thì đi đường vòng. Khi ngại miệng xin xỏ thì nhờ người thân như trường hợp mà tin mừng hôm nay thuật lại. Bà mẹ của hai ông Gia-cô-bê và Gio-an đến thỉnh cầu Chúa Giêsu cho hai đứa con yêu của bà được một cậu bên tả và một cậu bên hữu khi Chúa được vinh quang.

Các tông đồ khác tuy ngại không dám bộc bạch ước muốn đứng đầu nhưng cũng đã tỏ ra khó chịu và bực mình với Gia-cô-bê và Gio-an vì lòng ghen tỵ, không muốn cho hai anh em kia phần hơn.

Tập thể nào, tổ chức nào cũng cần có người đứng đầu để điều khiển các sinh hoạt; không thể có cảnh “cá đối bằng đầu” được.

Giáo hội cũng thế, cần có người đứng đầu, lãnh đạo. Nhưng điều quan trọng Chúa muốn là đừng dùng địa vị của mình để cai trị áp bức người khác, hay tự cao tự đại nhưng để phục vụ. Không phải dùng quyền để bảo vệ cá nhân mình nhưng xử dụng quyền để bảo vệ quyền lợi cho tất cả mọi người.

Lòng kiêu ngạo tranh đấu để làm đầu mọi người vốn là điều không tốt, nhưng lòng ganh tỵ thì cũng chẳng hay ho gì. Hai tật xấu này thường làm cản trở sự phát triển đời sống cá nhân và tập thể về mọi phương diện, cần loại bỏ.

Tinh thần cạnh tranh cũng không phải là xấu. Nhưng cạnh tranh để làm gì mới là điều đáng nói. Cạnh tranh mà ghanh tỵ mà ghen ghét mà triệt hạ, đấu đá lẫn nhau thì đáng lên án.

Xin Chúa cho chúng ta luôn có tham vọng tốt để phát triển tối đa khả năng Chúa ban và biết xử dụng những khả năng đó để phục vụ cho mọi người mỗi ngày tốt hơn. Xin cũng cho chúng ta biết từ bỏ thái độ ghen tỵ khi thấy người khác thành đạt và tốt đẹp hơn chúng ta.

Suy niệm 2:

Ước mong được làm lớn, đứng đầu là điều chính đáng, không có gì xấu, nó chỉ xấu khi ước muốn ấy trở nên tham vọng thống trị và hưởng thụ ích kỷ mà thôi. Đó chính là sứ điệp mà tin mừng hôm nay Chúa muốn dạy cho các môn đệ cũng như cho chúng ta.

Đọc Phúc âm chúng ta gặp thấy ít là 3 lần Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Ngài. Nhưng đáng tiếc là cả 3 lần ấy đã không được các môn đệ lưu tâm và chia sẻ. Tệ hơn nữa, các môn đệ còn tranh giành địa vị xem ai làm người làm lớn, đứng đầu trong anh em.

Lần thứ nhất (Mt 16, 21), sau khi Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Ngài, thì Phêrô đã đứng ra can ngăn và phản đối quyết liệt đến nỗi Chúa Giêsu phải quở trách nặng lời với Phêrô là “Satan”.

Lần thứ hai (Mt 17, 22-23), đang khi đi dọc đàng, Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Ngài, thì các môn đệ chẳng những làm lơ như không nghe mà còn lại bàn tán với nhau xem ai là người lớn nhất.

Lần thứ ba là hôm nay, sau khi Chúa Giêsu nói về cuộc thương khó mà Ngài phải chịu, thì ngay lúc ấy bà mẹ của hai ông Giacôbê và Gioan con của ông Dê-bê-đê lại đến van xin Chúa Giêsu cho hai đứa con của bà được ngồi bên hữu và bên tả Chúa Giêsu sau này khi đất nước được thành lập.

Đây không chỉ là ước mong của bà mẹ mà còn là mong ước của hai người con bà. Bởi có lần hai ông này cũng đã từng ngỏ lời xin với Chúa Giêsu hai chức quan to nhất.

Các môn đệ khác cũng không nằm ngoài tham vọng ấy. Nên ngay khi bà mẹ hai ông này xin chỗ nhất trong thiên hạ thì họ tỏ ra bực mình và đã tỏ ra thái độ khó chịu với hai anh em nhà Dêbêđê.

Chắc hẳn khi các môn đệ bỏ tất cả để dấn bước theo Chúa Giêsu không chỉ vì ngưỡng mộ tài đức vẹn toàn của Thầy Giêsu mà trên hết các ông còn mong muốn được một chỗ đứng quyền lực trong xã hội, sau khi mà Chúa Giêsu giải phóng đất nước khỏi ác đô hộ của đế quốc Rôma và thâu giang sơn về một mối.

Ước mong đó không xấu nên không thấy Chúa Giêsu phản đối, cấm đoán, nhưng điều Ngài hướng đến làm lớn để làm gì mới là điều quan trọng. Chính vì thế Ngài hỏi mới hỏi lại có “uống nổi chén đắng không?”. Nghĩa là có chấp nhận hy sinh phục vụ và sẵn sàng chịu đau khổ để chu toàn sứ vụ lãnh đạo không?

Rồi Ngài giải thích cho các ông biết được sự khác biệt giữa quan niệm làm lớn theo kiểu thế gian và theo kiểu nước trời như thế nào.

Làm lớn theo tinh thần của Chúa không phải là để thống trị, không phải là để được ăn trên ngồi trước hay tìm tư lợi cho riêng mình hay phe nhóm mình nhưng là để có cơ hội thuận lợi nhằm hy sinh phục vụ ích lợi cho nhiều người hơn.

Ước mong làm lớn, đứng đầu không chỉ là mong ước của bản thân mỗi người trong chúng ta mà còn là ước mong của những người làm cha làm mẹ. Đó là ước mong chính đáng với mong muốn để ta thêm động lực phấn đấu thăng tiến bản thân, thay đổi cuộc sống mỗi ngày nên tốt hơn.

Xin cho chúng ta hiểu được ý nghĩa của hai chữ “chức trách” trong nhiệm vụ lãnh đạo. Đối với người môn đệ Chúa, chức vụ càng lớn thì trách nhiệm càng nặng nề; làm lớn theo tinh thần của Chúa là phải khiêm tốn cúi xuống phục vụ mọi người với tinh thần hy sinh quên mình vì lòng yêu mến chân thành.

 

Thứ năm: Gr 17,5-10; Lc 16,19-31

Mùa chay là thời gian thuận tiện để mời gọi chúng ta trở về sống lại các mối hiệp thông với Chúa, với nhau và với chính mình. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về mối sống hiệp thông với tha nhân qua việc giúp đỡ những ai nghèo khổ với tình bác ái chân thành. Đó chính là cách thức đưa dẫn ta vào hưởng hạnh phúc nước trời.

Với cái nhìn tự nhiên theo thói đời thì ông phú hộ mà Chúa Giêsu nói đến trong bài tin mừng hôm nay, xem ra cũng đáng khen! Ông chẳng làm gì nên tội. Không ăn trộm ăn cắp ai, không cho vay ăn lời dù lãi chỉ bằng ngân hàng nhà nước, không lấn ranh chiếm đất ai cả cho dù là trong ý muốn. Ông cũng chẳng lê lết sang nhà hàng xóm để nhiều chuyện, cũng không thấy ông phiền trách hay nói hành nói xấu ai. Đời ông không hề cờ bạc, không số đầu số đuôi. Cho dẫu ông có lắm tiền nhiều của nhưng chẳng thấy ông đi bia om hay vào hàng quán ăn uống phung phí… sống được như ông thời nay xem ra đã là tốt quá còn gì!

Phải chi trái đất này chỉ một mình ông thì không có gì để nói. Phải chi xã hội này mọi người đều giàu có như ông thì số phận ông ta đâu có hẵm hiêu và đau đớn đến thế. Cũng tại cái anh Lazarô nghèo nàn và bệnh tật hiện diện trên thế gian này nên cuộc sống giàu sang, sung sướng của ông đã trở nên nguy hiểm, bất an. Bất an không vì sợ trộm cắp nhưng vì phải chia sẻ; nguy hiểm không vì tiệc tùng ăn uống linh đình nhưng vì luật tình yêu đòi buộc ông phải thực thi tình bác ái.

Cuộc đời luôn biến đổi không dò. Hôm qua là chủ nay có thể là đầy tớ, hôm qua giàu có hôm nay lại nghèo khổ. Hôm nay là sung sướng thoải mái nhưng ngày mai biết đâu lại gian lao, khốn khổ… Cuộc đời của ông phú hộ và Lazarô cũng đổi thay sau cái chết. Giàu có, sung sướng, tiện nghị, yến tiệc linh đình nhưng thiếu chia sẻ bác ái đã trở thành vực sâu u tối giam hãm nhà phú hộ muôn đời.

Chấp nhận đau khổ, bệnh tật trong thân phận nghèo nàn, khiêm tốn không hề than trách, nhưng một mực tin tưởng phó thác vào tình thương Chúa như Lazarô, đã trở thành những bậc thang đưa ông lên cao vút đến nổi khoảng cách từ Lazarô đến nhà phú hộ xa vời vợi không thể qua lại được.

Chúa sẽ xét xử chúng ta về những việc làm bác ái ta đã làm hay không làm cho tha nhân. “Nào những kẻ được Cha Ta chúc phúc hãy vào hưởng vinh quang cùng Ta. Vì xưa Ta đói các ngươi đã cho ăn…..” (Mt 25, 34)

Như thế, ông phú hộ bị phạt không vì ông ta lắm tiền nhiều của, cũng không vì ăn sang mặc đẹp, nhưng ông ta bị phạt bởi vì ông không biết dùng của cải tiền bạc mà giúp đỡ người nghèo.

Xin chúa cho chúng ta biết vâng lời Chúa và Giáo Hội, hằng ngày biết dùng của cải Chúa ban mà làm lợi ích cho mình và tha nhân về phần hồn cũng như phần xác; và cho chúng con dù giàu hay nghèo cũng luôn sống đẹp lòng Chúa, vâng theo thánh ý Chúa để mai sau được hưởng hạnh phúc bên Chúa muôn đời.

 

Thứ sáu: St 37,3-4.12-13a; Mt 21, 33-43.45-46

Suy niệm 1:

Dụ ngôn ám chỉ ông chủ vườn nho là Thiên Chúa.

Đầy tớ ông chủ là các ngôn sứ.

Tá điền là những người khước từ, không chấp nhận lời Thiên Chúa phán dạy. Cụ thể là giới tư tế Do Thái giáo.

Người con trai của chủ vườn nho là Giêsu.

Dụ ngôn vẽ lên hình ảnh đối lập giữa tình thương, lòng bao dung, sự nhẫn nại của Thiên Chúa trước sự phản phúc vì tham vọng ích kỉ và lòng độc ác của con người.

Bằng tình thương ông chủ đã tạo lập vườn nho và chuẩn bị đầy đủ những phương tiện cần thiết để phát triển; rồi tin tưởng giao phó cho tá điền chăm sóc, làm lợi.

Với tấm lòng bao dung, ông chủ đã lần lượt gửi những đầy tớ tin cậy của mình đến để nhắc nhở, khích lệ các tá điền làm việc có trách nhiệm, nhằm sinh lại nhiều hoa lợi cho chủ.

Cuối cùng với lòng nhẫn nại, ông chủ đã gửi đến chính người con yêu của mình, với hy vọng các tá điền cảm nếm được tình thương sự quan tâm của ông chủ mà thức tỉnh, lo chu toàn bổn phận.

Đổi lại tình thương của chủ là sự bất cần của những tá điền. Họ không màn đến tình thương và sự tin tưởng của ông chủ dành cho họ, nên họ đã chễnh mãn trong bổn phận canh tác và chăm sóc vườn nho.

Đổi lấy tấm lòng bao dung của chủ là sự ích kỉ tham lam bất chính của các tá điền nên đã dã tâm chiếm đoạt luôn hoa lợi của chủ.

Đổi lấy sự nhẫn nại của chủ là sự nhẫn tâm của các tá điền. Họ sẵn sàng ra tay manh động, độc ác giết chết luôn người con thừa tự của ông chủ và không ngại vứt xác ra ngoài vườn.

Hình ảnh của các tá điền trên không những ám chỉ các tư tế Do Thái xưa, mà ám chỉ đến mỗi chúng ta.

Ngày lãnh nhận bí tích rửa tội, Chúa đã thương chọn tôi vào làm vườn nho của Ngài. Ngài đã xây dựng luật lệ, lập nên các bí tích và dùng chính Lời Ngài mà chỉ dạy, bảo vệ và nuôi dưỡng đời sống đức tin của chúng ta. Những thứ ấy ví như hàng rào, bồn đạp nho, vọng gác trong vườn. Thế nhưng vì sự chễnh mãn, chúng ta đã không nghĩ đến tình thương và sự ưu ái của Chúa, không lo vun trồng đức tin Chúa ban nên đã gạt bỏ ngoài tai những lời Chúa dạy, không buồn thực thi lề luật Chúa, không thiết tha với những ơn ích của các bí tích mang lại.

Với mưu cầu lợi ích cá nhân, chúng ta đã thực hiện những việc làm xấu xa trái lại với những lời nhắc nhở chỉ bảo của các đấng bề trên, Giáo hội là sứ giả của Chúa, gây ra gương mù, gương xấu cho những người trong gia đình, trong khu xóm…. Đó là cách chúng ta giết chết những đầy tớ Chúa gửi đến.

Biết bao lần trong đời sống, chúng ta cũng đã bỏ ngoài tai lời dạy của chính con một Người là Đức Giêsu Kitô, Con yêu dấu của Chúa Cha. Ấy là chúng ta đã nhẫn tâm giết chết chính Đức Giêsu con yêu dấu của Thiên Chúa!

Rõ ràng Chúa muốn cứu độ mọi người, nhưng vẫn có những hạng người biết lề luật nhưng không biết tuân giữ lề luật. Họ chỉ nói mà không thực hành. Chúa Giêsu đã nhiều lần lên án họ và cảnh tỉnh cho họ biết Nước Trời cũng sẽ vuột mất khỏi tay họ.

Lạy Chúa xin ban cho chúng con một tấm lòng thành để chúng con luôn sẵn sàng lắng nghe và thực thi lời Chúa và Giáo huấn của Giáo Hội.

 

Suy niệm 2:

Trong cuộc sống này, điều quan trọng nhất là mỗi người cần phải nhận thức được bản thân mình là ai, giá trị mình là gì, chỗ đứng của mình ở đâu và mình cần phải làm gì? Đúng như người xưa có câu: “biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng”.

Đừng quá ảo tưởng về bản thân mình để rồi phải nhận lấy kết cục bi đát đầy thảm thương như những tên tá điền sát nhân trong dụ ngôn mà Chúa Giêsu đề cập đến trong đoạn tin mừng hôm nay: “Ông chủ sẽ tru diệt bọn hung ác đó và cho người khác thuê vườn nho để cứ mùa nộp hoa lợi”.

- Vì không nhận thức được mình là ai. Nên những tá điền có ảo tưởng mình là ông chủ. Từ đó tự mãn cho mình cái quyền định đoạt mọi thứ, nên đã ra tay giết chết tất cả các đầy tớ, ngay cả người con yêu dấu của ông chủ sai đến nhắc nhở họ.

- Do không hiểu được giá trị của mình nằm ở đâu, nên những tá điền đã chểnh mảng không chu toàn tốt bổn phận canh tác vườn do ông chủ tin tưởng trao phó. Họ không biết rằng cuộc đời họ chỉ có giá trị một khi biết vâng lời làm theo ý chủ mình. Bởi lẽ số phận sống chết của họ hoàn toàn tuỳ thuộc vào quyết định của ông chủ.

- Cuối cùng vì không biết mình đang đứng ở vị thế nào, cứ ngỡ mình là chủ, trong khi mình chỉ là người quản lý. Vì thế họ mới có tham vọng chiếm hữu tất cả vườn nho của chủ. Và sẵn sàng ra tay giết chết ngay cả người con thừa tự của chủ mình.

Vườn nho ấy là cuộc đời ta, gia đình ta, GH và là xã hội… chúng ta đang sống. Tá điền ấy là mỗi chúng ta được Chúa yêu thương tin tưởng đặt vào nơi các môi trường ấy. Chính vì thế đừng quên mình là ai, giá trị mình ơ chỗ nào, và vị thế và trách nhiệm mình ra sao trước mặt Chúa là chủ của ta. Xin cho chúng ta hiểu được mình là ai? Cảm nhận được tình thương Chúa yêu ta như thế nào? Để ta cố gắng hơn trong việc chu toàn tốt bổn phận được Chúa trao phó, với tất cả lòng tôn kính và yêu mến ngài.

 

Thứ bảy: Mk 7,14-15.18-29;  Lc 15,1-3.11-32.

Chúa là Người Cha nhân hậu, giàu lòng lòng yêu thương, cảm thông và sẵn sàng tha thứ những lầm lỗi của chúng ta, một khi chúng ta nhận ra sai lỗi và quyết tâm đổi mới đời sống. Đó là nội dung của sứ điệp lời Chúa hôm nay gởi đến chúng ta. Xin cho chúng ta cảm nhận được tình yêu của Chúa mà quyết tâm từ bỏ tội lỗi, quay về sống trong ân sủng của Người.

Người đời thường nói: con cưng là con hư. Nếu cưng không đúng cách sẽ làm hư hỏng con cái.

Nhưng con đã hư rồi thì liều thuốc duy nhất để chữa là tình thương.

Tin mừng hôm nay, không trình bày cho chúng ta biết trước khi hai người con hư, người cha đã yêu thương chúng như thế nào. Nhưng chỉ cho ta biết, người cha đã dùng tấm lòng yêu thương tha thiết để cảm hóa hai đứa con sau khi chúng đã ra hư đốn.

Người con thứ: Nhẫn tâm cắt đứt tình cha và sẵn sàng bỏ nghĩa anh em, gom lấy nữa phần gia sản gia đình ra đi phiêu lưu tìm cảm giác lạ.

Từ nay thay vì ngủ nhà cha, anh ngủ nhà trọ. Thay những bữa cơm đơn sơ ở nhà cha bằng những bữa tiệc linh đình nơi nhà hàng sang trọng. Thay vòng tay yêu thương chân tình của cha già, bằng những vòng tay ân ái gian trá của các kiều nữ trẻ trung xinh đẹp.

Nhưng khách sạn dù có thoải mái, cơm nhà hàng dù có sang trọng đặc biệt, và nằm trong vòng tay của các kiều nữ xinh đẹp dù êm ái, thì rồi anh cũng chẳng thấy bình an và hạnh phúc. Kết quả của phiêu lưu tìm cảm giác lạ trong thác loạn đã làm anh tan gia bại sản, thân xác tiều tụy và đau khổ, kiếp sống không ra con người.

Dẫu thế tình cha vẫn ấm áp như ngày nào. Vui mừng chào đón người con như thuợng khách. Sẵn sàng tha thứ, yêu thương. Tình yêu vẫn nguyên vẹn tha thiết và nồng nàn như xưa.

Người con cả cũng chẳng hơn gì đứa em hư hỏng. dù cần cù lam lũ, không hề bất tuân lệnh cha. Nhưng đầu anh lại có nhiều toan tính, lòng anh đầy ích kỷ và ghen tỵ. Trong khi mọi người vui mừng vì em mình đã chết nay sống lại đã mất nay tìm thấy. Vậy mà anh lại kể công và phân bì với em mình cùng cha già. Trong khi người cha không hề coi anh là người ngoài thì chính anh lại xem mình là kẻ xa lạ vì không thừa nhận mình là con cha và là người anh của đứa con thứ: “ Cha coi đã bao năm con hầu hạ Cha, thế mà chưa bao giờ Cha cho lấy một con bê con để ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con cha kia (không phải là em con), sau khi nuốt hết của cải của cha với bọn đĩ điếm, nay trở về, cha lại cho con bê béo ăn mừng”.

Thấu hiểu hết lòng con, người cha ra năn nỉ con vào chia sẻ niềm vui và ân cần giải thích cho con hiểu rằng: nó là em con và con là con cha. Cha muốn con vui trong phận làm con và làm anh và hãy vui mừng và hãnh diện vì luôn được sống trong tình thương của cha.

Hình ảnh của hai đứa con trong dụ ngôn có lúc cũng hiện diện nơi mỗi chúng ta. Có lúc ta cũng muốn chối bỏ chúa, bỏ đạo, bỏ nhà thờ. Có lúc chúng ta cũng muốn phiêu lưu tìm cảm giác lạ quá độ của bia rượu, thuốc lá, cà phê, trai gái, bất trung và sa đoạ như đứa con thứ. Cũng lắm lúc chúng ta sống trong ít kỷ tham lam toan tính, tìm lợi mình, muốn hại người. nuông chiều và nuôi dưỡng lòng ghanh tị. Cảm thấy khó chiụ khi ai đó giàu hơn chúng ta, giỏi hơn chúng ta, đạo đức hơn chúng ta, được nhiều người thương mến hơn chúng ta.

Chúa Người Cha thấu hiểu lòng của mỗi chúng ta. Nhưng Chúa cũng là Đấng giàu lòng yêu thương tha thứ, mong muốn ta nhận ra lầm lỗi mà sửa đổi. Mùa chay là mùa trở về,  xin cho chúng ta biết bỏ đi con đường đi hoang tội lỗi mà can đảm quay về nhà Cha để cảm nhận tình của Cha yêu ta là dường nào. Nhờ thế ta quyết tâm đổi mới đời sống mỗi ngày nên tốt hơn, hầu xứng đáng với tình yêu của Cha dành cho chúng ta.

  SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN II MÙA CHAY Lm Nguyệt Giang CHÚA NHẬT II MÙA CHAY – NĂM A St 12,1-4a; 2 Tm 1,8b-10; Mt 17,1-9 SUY NIỆM 1: L...