Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

 TAM NHỰT VƯỢT QUA-NĂM A

THỨ NĂM TUẦN THÁNH

LỜI DẪN LỄ 

Mẫu 1:

Chiều nay, chúng ta cùng với Giáo hội bước vào Tam Nhật Thánh, đỉnh cao của năm phụng vụ, tưởng niệm cuộc Thương Khó và Phục Sinh của Chúa Giêsu.

Thánh lễ Tiệc Ly hôm nay đưa chúng ta về căn phòng tiệc ly năm xưa, nơi ấy Chúa Giêsu thiết lập hai bí tích cao quý:

- Bí tích Thánh Thể, để làm của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng con

- và Bí tích Truyền Chức Thánh, để nối dài sự hiện diện của Chúa đến ngày tận thế.

Đặc biệt, qua hành động rửa chân cho các môn đệ, Chúa muốn dạy chúng ta bài học về tình yêu thương khiêm nhường phục vụ.

Xin cho mỗi chúng ta biết sống điều răn mới là “yêu thương nhau như chính Chúa đã yêu thương ta”. 

 

Mẫu 2:

"Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau". Lời mời gọi ấy vang lên trong bầu khí thiêng liêng của bữa tiệc ly cuối cùng.

Thứ Năm Tuần Thánh là ngày tình yêu lên ngôi khi Chúa Giêsu hiến thân mình làm của ăn nuôi dưỡng chúng ta. Không chỉ vậy, Ngài còn cúi xuống rửa chân cho các môn đệ, biến mình thành người phục vụ.

Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa cho chúng ta biết yêu thương, chia sẻ và phục vụ anh chị em mình, đặc biệt là những người nghèo khổ, bất hạnh theo gương Chúa để lại.

 

Mẫu 3:

Hôm nay, ngày Thứ Năm Tuần Thánh, chúng ta cùng nhau chia sẻ bữa ăn cuối cùng với Chúa Giêsu, trước khi Ngài bước vào cuộc khổ nạn. Trong bữa ăn thân tình này, Chúa đã trao ban chính Mình và Máu Ngài làm của ăn thiêng liêng nuôi dưỡng hồn ta; và trao lại cho chúng ta mệnh lệnh yêu thương “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương anh em”.

Hãy để trái tim chúng ta rung cảm trước tình yêu tột cùng mà Chúa dành cho mỗi người.

 

LỜI NGUYỆN TRƯỚC THÁNH THỂ
Sau Thánh lễ Tiệc Ly – Thứ Năm Tuần Thánh

MẪU 1:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,

Đáp lại lời mời gọi tha thiết của Chúa, tối đêm nay chúng con muốn ở lại với Chúa trong thinh lặng để an ủi Chúa, để yêu mến Chúa, và để học nơi Chúa con đường hiến dâng.

Lạy Chúa Giêsu,

Đêm nay, Chúa cô đơn trong vườn Cây Dầu. Các môn đệ thân tín thì ngủ mê, còn Chúa thì lại thao thức, buồn sầu đến nỗi mồ hôi như những giọt máu rơi xuống đất. Trong tình cảnh ấy, Chúa rất muốn các môn đệ cũng như chúng con ở bên và thức với Chúa: “Anh em không thể thức với Thầy một giờ sao?”

Lạy Chúa, câu hỏi ấy giờ đây cũng đang vang lên với mỗi người chúng con.

Đã bao lần trong cuộc sống, chúng con cũng ngủ mê trước nỗi đau của tha nhân, dửng dưng trước tình yêu của Chúa, và yếu đuối trước cám dỗ.

Nhưng dù vậy, Chúa vẫn yêu, vẫn trao ban chính Mình và Máu Chúa trong Bí tích Thánh Thể, để ở lại với chúng con mọi ngày cho đến tận thế.

Thánh Thể là bằng chứng của tình yêu không điều kiện, là dấu chỉ của sự hiện diện âm thầm nhưng sống động của Chúa giữa chúng con.

(Thinh lặng vài phút)

Lạy Chúa, xin tha thứ vì những lần chúng con ngủ mê trong đời sống đức tin.  

Xin cho chúng con biết thức tỉnh, biết cầu nguyện và tín thác nơi Chúa.

Xin cho chúng con biết sống yêu thương và phục vụ như Chúa đã nêu gương trong bữa Tiệc Ly.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã yêu chúng con đến cùng,
đã trao ban chính mình làm của ăn nuôi sống chúng con.

Xin cho chúng con biết ở lại với Chúa, không chỉ trong giờ chầu này,
nhưng trong suốt cuộc đời.

Xin dạy chúng con biết canh thức, biết trung thành trong những thử thách, và biết bước theo Chúa trên con đường thập giá, để rồi cũng được hiệp thông với Chúa trong vinh quang Phục Sinh.

Lạy Chúa, đêm nay chúng con không muốn ngủ, nhưng muốn ở lại với Chúa trong yêu mến. Xin cho trái tim chúng con luôn thuộc về Chúa. Amen.


MẪU 2:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,

Trong đêm thánh thiêng này, chúng con cùng nhau quy tụ bên nhau để ở lại với Chúa. Đây là giờ phút Chúa bước vào cuộc thương khó, giờ của tình yêu hiến dâng trọn vẹn.

Xin cho chúng con biết thức với Chúa, biết lắng nghe nhịp đập con tim yêu thương của Chúa, và biết đáp lại bằng một tình yêu chân thành.

Giờ đây, chúng con muốn lắng lòng, để nghe lại ba lời mời gọi yêu thương của Chúa để lại cho chúng con thay cho những lời trăn chối.

1. LỜI I: YÊU ĐẾN CÙNG

“Ngài yêu thương họ đến cùng.” (Ga 13,1)

Lạy Chúa Giêsu,

Trong bữa Tiệc Ly, Chúa đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ.
Đó không chỉ là một cử chỉ khiêm hạ, nhưng là một bài học yêu thương.

Chúa là Thầy mà lại quỳ xuống phục vụ, Chúa là Chúa mà lại trở nên người tôi tớ.

Rồi Chúa còn làm điều lớn lao hơn: trao ban chính Mình và Máu Chúa làm của ăn nuôi sống chúng con.

Thánh Thể chính là tình yêu được “bẻ ra”, là sự sống được “trao ban”.

Xin Chúa dạy chúng con biết yêu như Chúa đã yêu, biết phục vụ mà không tính toán, biết trao ban mà không giữ lại.

(Thinh lặng)

2. LỜI II: THỨC VỚI CHÚA

“Anh em không thể thức với Thầy một giờ sao?” (Mt 26,40)

Sau bữa tiệc yêu thương, Chúa bước vào vườn Cây Dầu. Một mình đối diện với đau khổ, một mình chiến đấu trong cầu nguyện.

Chúa buồn sầu, xao xuyến, mồ hôi như những giọt máu rơi xuống đất. Trong khi đó, các môn đệ lại ngủ mê. Những người thân tín nhất cũng không thể ở lại với Chúa.

Lạy Chúa, hình ảnh ấy cũng là hình ảnh của chúng con hôm nay.
Bao lần Chúa đau khổ vì tội lỗi nhân loại, mà chúng con vẫn dửng dưng.

Bao lần Chúa mời gọi chúng con cầu nguyện, mà chúng con lại mải mê với những lo toan trần thế.

Xin Chúa đánh thức tâm hồn chúng con, để chúng con biết tỉnh thức và cầu nguyện. Xin cho chúng con biết ở lại với Chúa, nhất là trong những giờ phút thử thách và cô đơn.

(Thinh lặng lâu hơn)

3. LỜI III: XIN VÂNG

“Xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha.” (Mt 26,39)

Lạy Chúa Giêsu, trong giây phút đau đớn nhất, Chúa vẫn chọn vâng phục. Không phải là một sự cam chịu, nhưng là một sự phó thác trọn vẹn trong tình yêu. Chúa biết con đường phía trước là thập giá, là đau khổ, là cái chết, nhưng Chúa vẫn bước đi. Vì Chúa yêu Chúa Cha, và yêu chúng con.

Trong cuộc sống, chúng con thường dễ vâng phục khi mọi sự thuận lợi, nhưng lại than trách khi gặp khó khăn. Vì chúng con muốn theo ý mình hơn là tìm kiếm thánh ý Chúa.

Xin Chúa dạy chúng con biết nói “xin vâng” mỗi ngày, dù trong niềm vui hay thử thách. Xin cho chúng con can đảm bước theo Chúa, trên con đường thập giá của tình yêu.

(Thinh lặng)

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,

Đêm nay chúng con muốn ở lại với Chúa, không phải chỉ một giờ, nhưng bằng cả cuộc đời.

Xin cho chúng con:

- biết yêu như Chúa yêu

- biết thức với Chúa không chỉ một giờ nhưng cả cuộc đời

- biết vâng phục như Chúa đã vâng phục thánh ý Chúa Cha.

Để rồi, sau thập giá, chúng con cũng được chung phần vinh quang Phục Sinh với Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con tin thờ và yêu mến,

Xin Chúa ở lại với chúng con, và xin cho chúng con cũng biết ở lại với Chúa. Amen.


THỨ SÁU TUẦN THÁNH-NĂM 2026

(Tưởng niệm cuộc Thương Khó Chúa Giêsu)

SỐNG ƠN GỌI MÔN ĐỆ THỪA SAI TRONG ÁNH SÁNG THẬP GIÁ

Gần đây, trên mạng xã hội xôn xao một câu hỏi mang đầy tính tự sự: “Nếu đời không rực rỡ thì sao?”

Câu hỏi ấy chạm đến nỗi đau của một thế hệ luôn bị áp lực phải thành công, phải "flexing" (khoe) những hào quang rực rỡ. Bởi lẽ nhiều người ngày nay:

- Sợ mình sống quá bình thường, mờ nhạt.

- Sợ không có thành tựu để người đời ngưỡng mộ.

- Sợ cuộc đời trôi qua như một dấu chấm lặng lẽ giữa biển người bao la.

Hôm nay, đứng trước Thập Giá Chúa Giêsu, chúng ta hãy nhìn vào "thành tựu" của Người. Nếu dùng thước đo của mạng xã hội, của sự "rực rỡ" thế gian, thì Thập Giá chính là một thất bại thảm hại nhất lịch sử.

1. Thập Giá: Khi sự "tối tăm" trở nên "rực rỡ"

Thật vậy, nếu nhìn bằng đôi mắt trần thế, cuộc đời Chúa Giêsu kết thúc trong một "gam màu tối":

- Không danh vọng: Bị liệt vào hàng tội nhân.

- Không thành công: Hầu hết các môn đệ thân tín nhất đã bỏ chạy hoặc chối từ.

- Không vinh quang: Cái chết nhục nhã, trần trụi trên đồi cao.

Nhưng thưa Anh Chị Em, chính trong cái "không rực rỡ" ấy, một ánh sáng khác đã bùng lên. Đó là ánh sáng của Tình Yêu Trao Ban. Chúa Giêsu không biến Thập Giá thành một sân khấu để phô diễn quyền năng, nhưng Ngài biến nó thành một bàn thờ để dâng hiến. Vì thế Ngài xác định với chúng ta rằng: "Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình" (Ga 15,13).

Như vậy, sự rực rỡ của Chúa không nằm ở hào quang bên ngoài, mà nằm ở chiều sâu của lòng thương xót.

Lời cầu nguyện: "Lạy Cha, xin tha cho họ" đã biến bóng tối của hận thù thành bình minh của sự tha thứ.

2. Câu trả lời từ Đồi Golgotha: "Đủ" là "Rực rỡ"

Vậy, “Nếu đời không rực rỡ thì sao?” Thập Giá trả lời: Không sao cả, miễn là đời đó có Tình Yêu.

Trong mắt Thiên Chúa, một cuộc đời rực rỡ không tính bằng số lượng tràng pháo tay, mà tính bằng nhịp đập của sự hy sinh:

- Một người cha âm thầm thức khuya dậy sớm lo cho con, đó là cuộc đời rực rỡ.

- Một người trẻ dám nói "Không" với sự gian lận để sống ngay lành, đó là cuộc đời rực rỡ.

- Một bệnh nhân kiên nhẫn đón nhận nỗi đau trong niềm tin thác, đó là cuộc đời rực rỡ.

Đừng sợ sống bình thường, chỉ sợ sống mà không biết yêu thương.

3. Môn đệ Thừa sai: Mang ánh sáng Thập Giá vào đời

Giáo hội Việt Nam trong năm 2026 mời gọi: “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai”. Chúng ta thường nghĩ "thừa sai" là phải đi đâu đó xa xôi, làm những việc phi thường. Nhưng Thập Giá dạy ta rằng: Thừa sai là trở thành "Ánh sáng chân thật" ngay nơi mình sống.

Ánh sáng của người môn đệ không cần phải chói lòa như đèn pha, nhưng phải bền bỉ như ngọn nến, ngang qua đời sống:

- Chân thật: Giữa một thế giới đầy dối trá và "sống ảo", người môn đệ chọn sống thật, làm việc thật.

- Bác ái: Giữa sự vô cảm, người môn đệ biết dừng lại trước nỗi đau của anh chị em nghèo khổ.

- Can đảm: Người trẻ dám sống khác biệt, không chạy theo những giá trị ảo huyền đi ngược lại Tin Mừng.

Trở thành môn đệ thừa sai chính là mang "DNA tình yêu" từ Thập Giá vào trong công sở, trường học và gia đình.

Anh chị em thân mến, Chúng ta không cần một cuộc đời "nổi bật, hay rực rỡ", nhưng chúng ta cần một cuộc đời "có ý nghĩa".

- Thay vì tìm cách để mình "tỏa sáng", hãy tìm cách để người khác "được sưởi ấm".

- Thay vì ích kỷ thu tích, hãy học cách cho đi như Chúa trên Thập Giá.

Lát nữa đây, khi chúng ta tiến lên hôn kính Thánh Giá, hãy thưa với Chúa: “Lạy Chúa, nếu đời con không rực rỡ theo mắt người đời, xin cho con được rực rỡ trong tình yêu của Chúa.”

Xin Chúa Giêsu Chịu Đóng Đinh biến đổi chúng ta từ những người sợ hãi sự tầm thường trở thành những môn đệ thừa sai đầy lửa nhiệt huyết, để mỗi bước chân chúng ta đi, mỗi việc nhỏ chúng ta làm, đều phản chiếu ánh sáng cứu độ của Ngài. Amen.

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

 CHÚA NHẬT LỄ LÁ-NĂM A

SUY NIỆM 1: ĐƯỜNG THẬP GIÁ – CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Hôm nay, chúng ta bước vào Tuần Thánh với một khung cảnh rất đặc biệt: Vừa vui mừng – rước lá tung hô Chúa. Nhưng cũng vừa đau buồn, bước vào cuộc thương khó của Người.

Chỉ trong một ngày, chúng ta thấy hai hình ảnh trái ngược: “Hoan hô!”… rồi “Đóng đinh nó vào thập giá!”

Điều đó không chỉ xảy ra ngày xưa… mà vẫn đang xảy ra trong chính cuộc đời chúng ta hôm nay.

1. Đức Giêsu-Con đường của tình yêu tự hiến

Bài đọc hôm nay giúp ta thấy rõ dung mạo của Chúa Giêsu:

- Ngài là Người Tôi Trung (Isaia): bị đánh đòn, bị sỉ nhục nhưng vẫn im lặng và vâng phục.

- Ngài là Thiên Chúa tự hạ (Thánh Phaolô): từ trời cao xuống làm người, sống nghèo khó, và chết trên thập giá.

- Và trong bài Thương Khó: Ngài bị phản bội, bị chối bỏ, bị kết án, bị đóng đinh… Nhưng tất cả không phải vì thất bại, mà vì tình yêu.

Có thể nói: Thập giá không phải là con đường đau khổ vô nghĩa, mà là con đường của tình yêu hy sinh.

2. Vì sao Chúa bị “ghét bỏ”?

Tin Mừng cho thấy một sự thật rất đau lòng: Chúa Giêsu trở nên “khó thương” đối với nhiều người.

- Với dân chúng: Hôm qua tung hô, hôm nay lại kết án. Vì họ thay đổi theo đám đông.

- Với giới lãnh đạo: Vì Chúa đụng chạm đến danh vọng, quyền lợi, tiền bạc của họ.

- Với chính quyền:  Vì họ sợ Chúa làm ảnh hưởng đến quyền lực.

- Với các môn đệ:

Giuđa phản bội vì tiền

Phêrô chối Thầy vì sợ

Các tông đồ bỏ chạy

Khi Chúa không còn “phù hợp” với lợi ích của họ, thì Người trở thành “khó thương”.

3. Và hôm nay… Chúa có “khó thương” với chúng ta không?

Đây mới là điều quan trọng nhất.

Ngày xưa người ta đóng đinh Chúa…Còn hôm nay, có khi chính chúng ta cũng đang làm điều đó:

- Khi Chúa dạy sống ngay thẳng → ta thấy khó

- Khi Chúa dạy tha thứ → ta thấy không muốn

- Khi Chúa dạy sống thật → ta thấy bất lợi

Lúc đó, Chúa cũng trở nên “khó thương” với ta.

- Ta giống Giuđa khi đặt tiền bạc trên Chúa

- Ta giống Phêrô khi sợ người đời mà chối đạo

- Ta giống đám đông khi sống theo dư luận

Vì thế, phải thành thật mà nói: Không ai trong chúng ta là vô tội trước thập giá của Chúa.

4. Nhưng thập giá lại là hy vọng

Có một câu chuyện:

Một người anh tốt lành đã mặc áo dính máu của em mình và chấp nhận chết thay em.

Đó chính là hình ảnh của Chúa Giêsu.

- Ngài vô tội… nhưng chịu chết thay chúng ta

- Ngài không tránh đau khổ… nhưng biến nó thành ơn cứu độ

- Vì thế, thập giá không phải là dấu chấm hết
mà là khởi đầu của ơn cứu độ

5. Sống Lễ Lá hôm nay: chúng ta phải làm gì?

Lễ Lá không chỉ là cầm lá đi rước, mà là chọn con đường đi theo Chúa.

- Trung thành với Chúa

Đừng “sáng hoan hô, chiều phản bội”

Sống đạo không theo cảm xúc, mà theo đức tin

- Biết cầu nguyện

Phêrô ngã vì không cầu nguyện

Gia đình chúng ta hãy giữ giờ kinh tối

- Biết hy sinh và phục vụ

Như ông Simon vác đỡ thập giá

Như bà Vêrônica lau mặt Chúa

Hôm nay: giúp người nghèo, thăm người bệnh, nâng đỡ người khổ...Đó là giúp chính Chúa

- Biết tha thứ

Chúa bị đóng đinh vẫn nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ”.

Gia đình nào còn giận hờn, xin bắt đầu tha thứ trong Tuần Thánh này

- Biết sám hối thật lòng

Như người trộm lành: nhận tội-tin Chúa-được cứu

Kính thưa cộng đoàn,

Hôm nay chúng ta cầm lá trên tay, nhưng Chúa lại vác thập giá trên vai. Câu hỏi quan trọng là: Chúng ta đứng ở đâu trong cuộc thương khó?

Là đám đông?

Là Phêrô?

Hay là người đứng dưới chân thập giá?

Xin cho mỗi người chúng ta: không chỉ tung hô Chúa bằng môi miệng,  nhưng biết đi theo Chúa bằng cuộc đời.

Ước gì Tuần Thánh này: chúng ta dám bước vào con đường thập giá, để rồi được bước vào niềm vui Phục Sinh. Amen.

 

SUY NIỆM 2: THEO CHÚA GIÊSU TRÊN CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Các con thiếu nhi thân mến,

Hôm nay là một ngày rất vui: chúng ta cầm lá trên tay, rước Chúa Giêsu và cùng nhau reo lên: “Hoan hô Chúa!” Nhưng các con có biết không, trong Tin Mừng hôm nay lại có một điều rất lạ…Chỉ vài ngày sau, cũng chính những người đã tung hô Chúa lại la lên: “Đóng đinh nó vào thập giá!”

Tại sao con người lại thay đổi nhanh như vậy?

1. Một câu chuyện nhỏ để giúp các con hiểu được bài học hôm nay

Có một bạn nhỏ rất thích chơi với bạn bè.

Khi bạn có đồ chơi đẹp, nhiều bạn đến chơi chung, khen ngợi, rất vui.

Nhưng khi bạn làm mất đồ chơi, lại bị điểm kém… thì các bạn kia dần dần tránh xa.

Lúc đó bạn mới hiểu: Không phải ai ở bên mình lúc vui cũng sẽ ở bên mình lúc buồn.

Các con thấy không?

Người ta dễ yêu khi vui… nhưng lại dễ bỏ nhau khi gặp khó khăn.

2. Chúa Giêsu – Đấng yêu thương đến cùng

Nhưng dầu cho con người có thay đổi nhưng Chúa Giêsu thì luôn yêu thương đến cùng. Người luôn làm rất nhiều điều tốt đẹp cho mọi người: Chữa lành người bệnh, cho người đói ăn, dạy mọi người sống yêu thương...

Thế nhưng, Chúa lại bị: đánh đòn, chế nhạo và cuối cùng bị đóng đinh trên thập giá. Dù con người thay đổi, phản bội, Chúa vẫn không giận, không trả thù, nhưng còn cầu xin: “Lạy Cha, xin tha cho họ.”

Trong cuộc Thương Khó, có hai nhóm người rất rõ:

1.   Nhóm thứ nhất: bỏ Chúa:

- Giuđa bán Chúa

- Phêrô chối Chúa

- Các môn đệ bỏ chạy

- Đám đông: lúc “Hoan hô”, lúc “Đóng đinh”

2. Nhóm thứ hai: trung thành với Chúa

- Đức Mẹ luôn đứng bên Chúa

- Thánh Gioan không rời Chúa

- Ông Simon giúp vác thập giá

- Bà Vêrônica lau mặt Chúa

Họ không làm điều lớn lao, chỉ là những việc nhỏ…nhưng làm với tình yêu nên Chúa rất vui.

3. Còn chúng ta thì sao?

Câu chuyện trên không chỉ là ngày xưa… mà là hôm nay, ngay trong đời sống của chúng ta.

Giờ đây, Chúa cũng đang hỏi mỗi người: Con thuộc nhóm nào?

- Khi ở nhà thờ nếu các con:

Sốt sắng, chăm chỉ → là yêu Chúa

Nói chuyện, chia trí → là bỏ Chúa

- Khi ở nhà nếu các con:

Vâng lời cha mẹ → là yêu Chúa

Cãi lời, lười biếng → là làm Chúa buồn

- Khi ở trường nếu các con:

Ngoan ngoãn, giúp bạn → là theo Chúa

gian dối, ganh tị → là chối Chúa

Có khi miệng chúng ta nói “con yêu Chúa”…nhưng việc làm lại giống như đang “bỏ Chúa”.

Để thật sự theo Chúa trên con đường tình yêu, Cha gợi ý các con 5 việc rất đơn giản:

1. Cầu nguyện mỗi ngày – nhớ đọc kinh với gia đình

2. Vâng lời cha mẹ – không cãi lời, không lười biếng

3. Đi lễ sốt sắng – không nói chuyện, không chia trí

4. Yêu thương bạn bè – không đánh nhau, không chọc ghẹo

5. Làm việc tốt mỗi ngày – giúp bạn, giúp cha mẹ

Ngoài ra, các con có thể:

- Hy sinh một chút: bớt chơi game, bớt xem điện thoại

- Nói một lời dễ thương

- Nhường nhịn một chút

Những việc nhỏ đó chính là các con: giúp Chúa vác thập giá

Các con thân mến,

Hôm nay chúng ta cầm lá và nói: “Hoan hô Chúa!” Nhưng Chúa còn muốn hơn thế nữa: Chúa muốn chúng ta yêu Chúa bằng việc làm mỗi ngày.

Ước gì trong Tuần Thánh này, mỗi bạn cố gắng làm một việc tốt mỗi ngày, để an ủi Chúa Giêsu.

Xin Chúa giúp các con: biết yêu Chúa thật lòng và luôn trung thành theo Chúa trên con đường tình yêu. Amen.


SUY NIỆM 3: THEO CHÚA-KHÔNG CHỈ BẰNG LÁ, MÀ BẰNG TRÁI TIM

Có một đôi bạn trẻ yêu nhau rất tha thiết. Khi còn hẹn hò, anh thường nói: “Anh yêu em suốt đời, dù thế nào cũng không thay lòng đổi dạ.”

Ngày cưới, anh xúc động nắm tay vợ và nói: “Dù giàu hay nghèo, sướng hay khổ, anh vẫn luôn yêu em.”

Thế nhưng, sau vài năm chung sống, cuộc đời bắt đầu xuất hiện những khó khăn: công việc áp lực, tiền bạc thiếu thốn, con cái bệnh tật…Anh chồng dần trở nên cáu gắt và hay than phiền.

Một ngày kia, trong lúc bực bội, anh buột miệng nói: “Giá mà hồi đó tôi đừng cưới em thì đỡ khổ biết mấy!”

Người vợ im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng đáp: “Ngày cưới, anh nói yêu em suốt đời mà… Không ngờ ‘suốt đời’ của anh ngắn vậy sao!”

Câu chuyện trên rất thực tế. Vì trong cuộc sống không ít người trong chúng ta cũng dễ hứa khi tình cảm dâng cao, nhưng rồi lại dễ quên khi gặp gian nan thử thách.

Dân thành Giêrusalem xưa kia cũng vậy: hôm nay thì không ngớt lời tung hô Chúa: “Hoan hô Con Vua Đavít!” Nhưng chỉ vài ngày sau đó lại quay xe, gào thét đòi: “Đóng đinh Chúa vào thập giá!”

Tại sao lại có sự thay đổi nhanh như vậy? Thưa, vì họ theo Chúa bằng cảm xúc nhất thời, chứ không phải bằng một tình yêu trung thành.

1. Nhiều khi chúng ta cũng giống đám đông năm xưa:

- Khi mọi sự thuận lợi: ta siêng năng đi lễ, đọc kinh, và làm việc lành

- Nhưng khi gặp khó khăn, thử thách: ta dễ nản lòng, than trách, thậm chí xa cách Chúa.

Đức tin của chúng ta nhiều khi cũng thay đổi nhanh chóng: “sáng nắng, chiều mưa” giống như dân Do Thái xưa.

2. Trong bài Thương Khó, chúng ta vừa nghe, cho thấy: dù bị phản bội, Chúa không oán hận; dẫu bị kết án, Chúa không chống trả; ngay khi bị đóng đinh, Chúa vẫn tha thứ. Tình yêu của Chúa luôn trung tín, không thay đổi, cho dẫu con người đổi thay.

Chúa không chỉ yêu khi chúng ta tốt, mà Ngài còn yêu chúng ta ngay khi chúng ta lỗi lầm, yếu đuối và phản bội lại Ngài.

3. Lễ Lá hôm nay mời gọi chúng ta xét lại đời sống đức tin của mình bằng cách tự hỏi xem:

- Tôi theo Chúa vì tư lợi, hay vì tình yêu?

- Tôi có bỏ Chúa khi gặp khó khăn, thử thách không?

Xin Chúa cho ta luôn kiên trì đi theo Chúa không chỉ khi thuận lợi, mà còn can đảm bước theo Ngài ngay trong những lúc gian nan, đau khổ nữa.

4. Vậy để thực hiện tinh thần của phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi, chúng ta hãy tích cực thực hiện những việc làm cụ thể sau đây:

- Trong gia đình: biết nhịn một lời, tha thứ một lỗi cho nhau.

- Ngoài xã hội: luôn can đảm sống trung thực, không gian dối

- Trong đời sống đức tin: hằng kiên trì cầu nguyện, siêng năng tham dự Thánh lễ, tích cực làm việc lành...ngay cả khi mệt mỏi hay bận rộn. Đó chính là cách thức “vác thập giá hằng ngày” bước theo Chúa.

Kính thưa cộng đoàn,

Cành lá hôm nay ta cầm ở tay rồi cũng sẽ héo, nhưng tình yêu trung thành ta dành cho Chúa và cho nhau thì phải luôn mãi xanh tươi.

Xin Chúa giúp chúng ta: không chỉ tung hô Chúa bằng môi miệng, nhưng còn biết theo Chúa bằng một trái tim trung thành, để dẫu cuộc sống có dễ dàng, hay khi gặp phải những khó khăn, gian khó, ta vẫn hiên ngang vác thập giá mình bước theo Chúa. Amen.


SUY NIỆM 4: THEO CHÚA TRÊN CON ĐƯỜNG THẬP GIÁ

Hôm nay, chúng ta bước vào Tuần Thánh với hai khung cảnh rất đối lập:
một bên là tiếng reo hò “Hoan hô Con vua Đavít!”, và bên kia là tiếng la hét “Đóng đinh nó vào thập giá!”.

Chỉ trong một thời gian rất ngắn, lòng người đã thay đổi. Điều đó cho thấy: lòng tin của con người rất dễ dao động, dễ theo cảm xúc, dễ chạy theo đám đông.

1. Bài đọc II cho thấy một hình ảnh rất đẹp: Đức Giêsu là Thiên Chúa, nhưng Ngài đã tự hạ, sống như một người tôi tớ, và vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Ngài không chọn cho mình con đường vinh quang theo kiểu thế gian, nhưng chọn con đường khiêm nhường – yêu thương – hy sinh.

2. Trong bài Thương Khó cho chúng ta thấy: Phêrô chối Thầy. Giuđa phản bội. Dân chúng thay lòng đổi dạ. Các môn đệ hoảng sợ bỏ trốn.

Chỉ có một mình Đức Giêsu vẫn trung tín đến cùng. Ngài yêu nhân loại chúng ta không phải khi thuận lợi, nhưng ngay khi Ngài bị phản bội, bị kết án, bị đóng đinh. Đó là một tình yêu thật.

3. Lễ Lá hôm nay không chỉ là hình thức cầm cành lá đi rước, nhưng trên hết mời gọi chúng ta tự vấn lại lòng mình xem:

- Tôi theo Chúa lúc nào? Chỉ khi thuận lợi hay cả khi khó khăn?

- Tôi có giống đám đông: hôm nay tung hô, ngày mai quay lưng?

- Tôi có dám bước theo Chúa trên con đường thập giá không?

Theo Chúa không phải chỉ là lời nói, nhưng là sống yêu thương, biết hy sinh, biết tha thứ mỗi ngày.

Kính thưa cộng đoàn,

Tuần Thánh là hành trình theo Chúa Giêsu: Từ vinh quang của Lễ Lá đến đau khổ của Thập Giá và cuối cùng là ánh sáng Phục Sinh.

Xin cho mỗi người chúng ta không chỉ cầm lá trên tay, nhưng còn biết vác thập giá trong đời sống, mà trung thành đi theo Chúa cho đến cùng. Amen.

 TAM NHỰT VƯỢT QUA-NĂM A THỨ NĂM TUẦN THÁNH LỜI DẪN LỄ  Mẫu 1: Chiều nay, chúng ta cùng với Giáo hội bước vào  Tam Nhật Thánh , đỉnh cao...