SUY
NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN
Lm. Clémenté Nguyễn Văn Lanh
CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN – NĂM A
KHAI GIẢNG NĂM HỌC GIÁO LÝ 2026–2027
Hc 27,33–28,9; Rm 14,7–9; Mt 18,21–35
NHỮNG LỜI NHẮN NHỦ VỀ SỨ MỆNH HUẤN GIÁO
1. Lời nhắn nhủ chung
- Cốt lõi: Huấn giáo là nhiệm vụ hàng đầu của Hội Thánh theo lệnh
truyền của Chúa Phục Sinh (Mt 28,19-20). Ưu tiên Huấn giáo giúp Hội
Thánh vững mạnh từ bên trong và hăng hái truyền giáo bên ngoài.
- Ghi nhớ: Huấn
giáo là ưu tiên số 1.
2. Với Tu sĩ Nam nữ
- Cốt lõi: Chuẩn
bị kỹ lưỡng về chuyên môn và tinh thần; dấn thân trọn vẹn và dành tối đa khả
năng, phương tiện cho công cuộc Huấn giáo.
- Ghi nhớ: Tu
sĩ: Chuẩn bị kỹ – Dấn thân sâu.
3. Với Giáo lý viên Giáo
dân
- Cốt lõi: Là
nhân sự cốt cán không thể thiếu. Dạy giáo lý không chỉ là truyền đạt kiến thức,
mà là trao truyền lối sống, thái độ và giá trị Phúc Âm bằng tinh thần vui tươi,
trung tín.
- Ghi nhớ: Giáo
lý viên: Ơn gọi cao đẹp – Dạy bằng đời sống nhiệt tâm và vui tươi.
4. Với Họ đạo
- Cốt lõi: Họ đạo
là địa điểm và môi trường ưu tiên cho Huấn giáo. Cần tập trung: đào tạo nhân sự
(linh mục, tu sĩ, giáo dân), trang bị phương tiện và xây dựng phòng học giáo lý
xứng hợp.
- Ghi nhớ: Họ
đạo: Trồng người – Sắm phương tiện – Xây dựng lớp học.
5. Với Gia đình (Ông bà,
Cha mẹ)
- Cốt lõi: Là
những Giáo lý viên đầu tiên và không thể thay thế. Dạy con cháu qua 3 phương
cách:
Gương sáng: Đời sống đạo đức bền bỉ hằng ngày.
Lời giải thích: Diễn giải ý nghĩa Kitô giáo qua các biến cố gia đình và
Phụng vụ.
Đồng hành: Kiên trì theo sát, nhắc nhở và nâng đỡ con cái (nhất là
tuổi thanh thiếu niên).
- Ghi nhớ: Cha
mẹ: Giáo lý viên đầu tiên – Gương sáng, Giải thích, Đồng hành.
6. Với Học viên Giáo lý
- Cốt lõi:
Thiếu nhi: Siêng năng đến lớp để hiểu Đạo, sống các Bí tích vui
tươi và làm chứng cho Chúa.
Thanh thiếu niên: Đón nhận Chúa Giêsu là Bạn đồng hành; vượt qua thử thách
về đức tin, tình yêu, tính dục để sống trưởng thành.
- Ghi nhớ: Học
viên: Hiểu Đạo – Yêu Hội Thánh – Gặp Chúa – Sống chứng nhân.
BÀI 2: DẪN BÀI KHAI GIẢNG GIÁO LÝ 2026 – 2027
Chủ đề: MỖI NGÀY MỘT BƯỚC, MỖI NGÀY MỘT LỚN
Khẩu hiệu: ĐI
– HỌC – SỐNG – SÁNG
Các con thiếu nhi thân
mến,
Bài hát Con Đường Đến
Trường cho ta thấy hàng cây mát rượi, tiếng cười bạn bè và ước mơ phía
trước. Hôm nay, các con bước vào một hành trình mới: Con đường Giáo lý 2026
– 2027. Đi con đường này không chỉ để thuộc thêm vài bài kinh, mà là để
biết Chúa hơn, yêu Chúa hơn và sống giống Chúa Giêsu hơn mỗi ngày.
Để thực hiện lời mời gọi
“Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai”, Cha tặng các con kim chỉ nam 4
chữ:
1. ĐI – Đi đều, không bỏ
cuộc: Dù nắng hay mưa, bài dễ hay khó,
hãy kiên trì đi học đều và đúng giờ. Mỗi bước đến lớp là một bước đến gần Chúa.
2. HỌC – Học kỹ để biết
Chúa: Đi học không phải để điểm danh, mà
để hiểu Chúa Giêsu là ai, Ngài yêu con thế nào và muốn con sống ra sao. Học
để sống Đạo, không chỉ để thuộc bài.
3. SỐNG – Sống đẹp để
giống Chúa: Học Giáo lý phải đi đôi
với hành động: ngoan ngoãn với cha mẹ, hòa nhã với bạn bè, siêng năng tham dự
Thánh lễ và biết cầu nguyện hằng ngày.
4. SÁNG – Tỏa sáng để
làm môn đệ: Một nụ cười thân thiện,
một lời nói tử tế, một việc tốt âm thầm hay một sự tha thứ... đều là những tia
sáng làm đẹp lòng Chúa.
Mục tiêu cuối năm học
của mỗi con:
- Con BIẾT Chúa
hơn.
- Con YÊU Chúa
hơn.
- Con SỐNG tốt
hơn.
- Con GIÚP người
khác đến gần Chúa hơn.
Chúc các con một năm học
mới tràn đầy niềm vui và ơn Chúa!
* Khẩu hiệu năm nay:
ĐI đều đến lớp
HỌC để biết Chúa
SỐNG đẹp giống Chúa Giêsu
SÁNG lên như môn đệ thừa sai
SUY
NIỆM 1: ĐỘNG LỰC NÀO GIÚP TA THA THỨ?
Chúa
Nhật trước, Chúa dạy ta sửa lỗi. Hôm nay, Chúa dạy ta tha thứ.
Sửa lỗi và tha thứ là hai mặt của tình yêu.
Nhân
ngày khai giảng, đây là bài học đầu tiên cho người môn đệ: Muốn theo Chúa
Giêsu, phải học tha thứ. Chúa không dạy tha 7 lần, mà là 70 lần 7 -
nghĩa là tha mãi, tha hoài, không giới hạn.
Nhưng
tha thứ không dễ. Vậy đâu là động lực?
1. THA
THỨ - ĐIỀU KHÓ NHẤT NHƯNG ĐÁNG NHẤT
Tha
cho người thương mình thì dễ. Tha cho kẻ làm mình đau mới khó.
Như
câu chuyện cô bé bị người hàng xóm chặt mất một ngón tay vì thù hận. Nhiều năm
sau, cô gặp lại ông ta trong cảnh ăn xin rách rưới. Thay vì hả hê, cô dọn cơm
cho ông ăn và đưa bàn tay cụt ra nói: “Tôi không quên chuyện ông đã làm. Nhưng
hôm nay, tôi chọn tha thứ cho ông.”
Tha
thứ không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh của người mạnh mẽ.
2.
MUỐN THA THỨ, HÃY NHỚ 3 CHỮ: NHỚ - NHÌN - THA
- NHỚ
- Nhớ Chúa đã tha cho mình.
Người
đầy tớ trong Tin Mừng mắc nợ vua cả vạn yến vàng, được tha bổng, nhưng lại
không tha cho bạn mình vài đồng bạc lẻ. Đó chính là chúng ta.
Ta mau
quên tội của mình nhưng nhớ rất lâu lỗi của người khác. Hãy tự hỏi: “Nếu
Chúa cũng không tha cho tôi như tôi không tha cho họ, thì tôi sẽ ra sao?”
Thánh Phaolô nhắc: “Đức Kitô đã chết vì ta khi ta còn là tội nhân” (Rm 5,8).
Tôi tha được, vì tôi đã được tha trước.
- NHÌN
- Nhìn lên Đức Kitô trên thập giá.
Nếu
chỉ nhìn vào kẻ làm hại mình, ta không thể tha. Hãy nhìn lên Chúa Giêsu. Bị
phản bội, bị đánh đập, bị đóng đinh, Người vẫn cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha
cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34).
Tha
thứ không có nghĩa là nói cái sai thành đúng, hay phủ nhận nỗi đau. Tha thứ là
không để nỗi đau đó cai trị trái tim mình nữa. Khi không tự tha được, hãy thưa:
“Lạy Chúa, con chưa thể tha, xin giúp con bắt đầu.”
- THA
- Tha vì ta cùng một Cha.
Ta đọc
mỗi ngày: “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”,
nhưng lòng vẫn giữ danh sách đen.
Thánh
Phaolô dạy: “Không ai sống cho
mình... chúng ta thuộc về Chúa” (Rm 14,7-8). Người làm tổn thương tôi cũng
là người Chúa yêu. Tha thứ không chỉ là làm ơn cho họ, mà là tự giải thoát mình
khỏi cay đắng.
3. BÀI
TẬP KHAI GIẢNG
- Với
các em thiếu nhi: Năm nay các con học
nhiều bài, nhưng bài quan trọng nhất không nằm trong sách, mà nằm trong tim:
Bài học tha thứ.
Bạn
giành đồ chơi - tha.
Bạn
nói xấu - tha.
Anh
chị làm mình bực - tha.
Bị ba
mẹ la - hiểu và tha.
Chưa
tha được ngay, hãy bắt đầu bằng một lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin giúp con tha
thứ.”
- Với
phụ huynh: Lớp giáo lý đầu tiên chính là gia
đình. Nếu cha mẹ biết nói lời xin lỗi và tha thứ cho nhau, con cái sẽ tự học
được yêu thương.
Tóm
lại: Tha thứ là mở cửa cho bình an
Người
ta nói:
Người
đầu tiên nói lời xin lỗi là người dũng cảm.
Người
đầu tiên tha thứ là người mạnh mẽ.
Người
buông bỏ quá khứ là người hạnh phúc.
Tha
thứ không đổi được quá khứ, nhưng mở ra tương lai. Khi không tha thứ, người đau
khổ nhất chính là ta.
Hôm
nay, xin bắt đầu từ một người khó tha nhất. Có thể chưa ôm được họ, nhưng hãy
ngừng nói xấu, ngừng nuôi giận, và bắt đầu cầu nguyện cho họ.
Hãy
ghi khắc 3 chữ: NHỚ ơn Chúa đã tha - NHÌN lên thập giá Chúa - THA cho anh em
mình. Amen.
SUY
NIỆM 2: THA THỨ – VÌ TA ĐÃ ĐƯỢC THỨ THA
Có những món nợ người ta
mắc với chúng ta bằng tiền bạc. Có những món nợ khác không thể tính bằng tiền:
một lời nói làm ta tổn thương, một hành động phản bội, một sự hiểu lầm, một lần
bị xúc phạm…
Có những món nợ chỉ vài
ngày là quên. Nhưng cũng có những món nợ chúng ta “ghi sổ” rất lâu. Có khi
người khác đã quên từ lâu, còn mình thì vẫn nhớ rất rõ: “Chuyện đó tôi không
bao giờ quên!”
Tin Mừng hôm nay đặt
trước chúng ta một câu hỏi rất thật: Người Kitô hữu phải tha thứ bao nhiêu
lần?
Phêrô hỏi Chúa Giêsu: “Thưa
Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải
đến bảy lần không?”
Phêrô tưởng mình đã
quảng đại lắm rồi. Bảy lần! Nhưng Chúa Giêsu trả lời: “Thầy không bảo là đến
bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.” Nghĩa là không có giới hạn cho
sự tha thứ.
1. Vì
chúng ta là những người đã được tha thứ
Điều quan trọng nhất
trong dụ ngôn hôm nay không phải là người anh em mắc nợ chúng ta bao nhiêu,
nhưng là chúng ta đã được Chúa tha cho bao nhiêu.
Người đầy tớ trong Tin
Mừng mắc một món nợ khổng lồ. Anh không có khả năng trả. Ông chủ hoàn toàn có
quyền bán anh, bán vợ con và tài sản để trừ nợ. Nhưng ông đã động lòng thương
và tha luôn món nợ.
Điều đáng nói là: người
vừa được tha một món nợ khổng lồ lại không chịu tha cho người chỉ mắc mình một
món nợ nhỏ.
Đây chính là nghịch lý
trong đời sống chúng ta.
Chúng ta xin Chúa mỗi
ngày: “Xin tha tội cho chúng con, như chúng con cũng tha cho những người có
lỗi với chúng con.” Nhưng nhiều khi chúng ta lại sống như thể: “Lạy
Chúa, xin Chúa tha cho con hết… còn người kia thì xin Chúa nhớ giùm con!”
Chúng ta muốn Chúa xóa
sổ cho mình, nhưng lại thích lưu hồ sơ lỗi lầm của người khác.
2. Tha
thứ không có nghĩa là nói rằng điều sai là đúng
Có người nghĩ rằng tha
thứ là yếu đuối, là để người khác muốn làm gì thì làm.
Không phải! Tha thứ
không có nghĩa là phủ nhận sự tổn thương. Không có nghĩa là điều sai trở
thành điều đúng. Không có nghĩa là không cần sửa chữa hay chịu trách nhiệm. Tha
thứ là không để sự tổn thương biến mình thành một con người cay đắng.
Có những chuyện chúng ta
không thể quên ngay. Nhưng chúng ta có thể quyết định: Tôi không trả thù.
Tôi không nuôi hận. Tôi trao người ấy cho Chúa. Đó mới là sức mạnh của
người Kitô hữu.
Bởi vì nếu cứ ôm mãi một
vết thương, người đau khổ nhất đôi khi không phải người đã làm tổn thương mình,
mà chính là mình.
3. Tha
thứ để được tự do
Bài đọc I nhắc chúng ta:
“Hãy bỏ qua điều sai trái của người khác, thì khi bạn cầu nguyện, bạn sẽ
được thứ tha.” Lời Chúa thật đơn giản nhưng rất mạnh mẽ: muốn được tha
thứ thì hãy biết tha thứ.
Có người mang trong lòng
một “chiếc ba lô” rất nặng: chuyện cũ, lời nói cũ, những tổn thương cũ, những
lần bị xúc phạm…Mỗi lần nhớ lại, họ lại mở ba lô ra, lấy vết thương cũ ra nhìn
một lần nữa và tự làm mình đau thêm.
Chúa mời chúng ta hôm
nay: Hãy đặt chiếc ba lô ấy xuống!
Tha thứ là trao gánh
nặng ấy cho Chúa để mình được tự do bước đi.
4. Vì
cuộc đời chúng ta thuộc về Chúa
Thánh Phaolô trong bài
đọc II nhắc chúng ta: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng
không ai chết cho chính mình. Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; và nếu
chúng ta chết, là chết cho Chúa.”
Nếu tôi thật sự sống cho
Chúa, thì tôi không thể để cái tôi, lòng tự ái và sự oán giận làm chủ
cuộc đời mình.
Có khi chúng ta nói: “Tôi
không tha được!” Nhưng người Kitô hữu có thể nói:
“Tự sức tôi, tôi không
tha nổi. Nhưng với ơn Chúa, tôi sẽ cố gắng tha.”
Tha thứ không phải là
việc làm một lần là xong. Có những vết thương cần phải tha đi tha lại,
cầu nguyện đi cầu nguyện lại, cho đến khi trái tim thực sự bình an.
5. Một
câu hỏi rất thực tế
Tin Mừng hôm nay không
chỉ hỏi chúng ta: “Bạn có tha thứ không?” Mà còn hỏi: “Bạn đang giữ
ai trong lòng mình?”
Có một người mà mỗi khi
nhắc đến tên họ, lòng chúng ta vẫn khó chịu. Có một người chúng ta chưa thể
nhìn mặt. Có một người chúng ta vẫn nói: “Tôi tha rồi, nhưng tôi không muốn
gặp lại nữa!”
Có thể hôm nay Chúa
không đòi chúng ta làm một điều quá lớn. Chúa chỉ mời chúng ta bắt đầu bằng một
bước nhỏ: Cầu nguyện cho người ấy. Rồi từ từ, Chúa chữa lành trái tim
chúng ta.
Bởi vì tha thứ trước
hết không phải là làm một điều tốt cho người khác; tha thứ là để Chúa giải
thoát chính mình.
Dụ ngôn hôm nay kết thúc
bằng một lời cảnh tỉnh rất mạnh: người đầy tớ đã được tha món nợ lớn nhưng
không chịu tha cho người khác, cuối cùng chính anh lại bị xét xử.
Điều đó nhắc chúng ta: Chúng
ta không thể vừa xin Chúa thương xót mình, vừa từ chối thương xót người khác.
Mỗi Thánh lễ, chúng ta
đến trước Chúa với đôi bàn tay trống rỗng. Chúng ta sống được là nhờ lòng
thương xót của Chúa. Chúng ta đứng vững được là vì Chúa đã tha thứ cho chúng ta
biết bao lần. Vì thế, hôm nay Chúa mời mỗi người:
Đừng ghi sổ lỗi lầm –
hãy ghi nhớ lòng thương xót.
Đừng giữ vết thương –
hãy giữ tình yêu.
Đừng tìm cách trả đũa –
hãy trao mọi sự cho Chúa.
Và nhất là, mỗi khi khó
tha thứ cho một ai, hãy nhớ đến lời chúng ta vẫn đọc mỗi ngày: “Xin tha cho
chúng con, như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con.”
Tha thứ không phải vì
người kia xứng đáng được tha, nhưng vì chính chúng ta đã được Chúa tha thứ quá
nhiều. Xin Chúa cho chúng ta biết nhận ra mình là những người được tha
thứ, để cũng biết trở nên những người biết tha thứ. Amen.
SUY
NIỆM 3: THA THỨ VÌ MÌNH ĐÃ ĐƯỢC THA
Phụng
vụ hôm nay là một trường học về sự tha thứ.
Bài
đọc 1 sách Huấn Ca nói rất mạnh: “Oán
hờn và giận dữ là những điều ghê tởm... Người báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của
Đức Chúa.” (Hc 28,1).
Tác
giả thánh khuyên: Hãy nhớ đến cùng đích của đời mình, nhớ đến giao ước của Đấng
Tối Cao thì sẽ bỏ qua điều lầm lỗi.
Bài
đọc 2 Thánh Phaolô cho chúng ta lý do nền
tảng: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình... dù sống hay chết,
chúng ta đều thuộc về Chúa” (Rm 14,7-8).
Vì
cùng thuộc về Chúa, nên anh em xúc phạm tôi vẫn là anh em của tôi trong Chúa.
Tôi không thể loại trừ họ.
Bài
Tin Mừng trả lời cho câu hỏi của Phêrô: “Tha
đến 7 lần ư?” Chúa Giêsu đáp: “Không phải 7 lần, mà là 70 lần 7” (Mt
18,22).
Nghĩa
là tha vô hạn. Rồi Chúa kể dụ ngôn: Tên đầy tớ mắc nợ vua 10.000 yến vàng - một
món nợ không thể trả, tương đương 150.000 năm làm công. Vậy mà vua đã chạnh
lòng thương, tha hết. Nhưng anh ta ra ngoài lại bóp cổ bạn mình chỉ mắc 100
quan tiền - chỉ bằng 100 ngày công - để tống ngục.
Bài
học: Tội của ta với Chúa là vô hạn, tội của anh em với ta chỉ
là hữu hạn.
1. TẠI SAO TA KHÓ THA THỨ?
Vì ta
tính theo kiểu con người: Ai phải xin lỗi trước? Ai đúng nhiều hơn? Tha như vậy
có thiệt không?
Tha
thứ cho người yêu mình thì dễ. Tha cho người làm mình đau, xúc phạm danh dự,
làm thiệt hại gia đình mình - điều đó vượt sức tự nhiên.
Ta
không tha vì ta nghĩ tha thứ là:
- Nói
rằng chuyện đó không sao. Không phải.
- Phủ
nhận nỗi đau của mình. Không phải.
- Để
người khác tiếp tục làm hại mình. Không phải.
Tha
thứ là: Tôi không để vết thương đó tiếp tục điều khiển đời tôi. Tôi trao nó
cho Chúa.
2. LÀM
SAO ĐỂ THA THỨ? - 3 ĐỘNG LỰC
Tin
Mừng hôm nay cho ta 3 động lực để tha:
a. NHỚ
- Nhớ mình là kẻ mắc nợ được tha.
Chúng
ta thường nhớ rất kỹ lỗi của người khác, nhưng mau quên lỗi của mình. Mỗi lần
đi xưng tội, Chúa tha cho ta món nợ 10.000 yến vàng. Vậy mà vừa ra khỏi tòa
giải tội, ta lại không tha được món nợ 100 quan của anh em.
Muốn tha, hãy bắt đầu bằng kinh nghiệm: “Tôi cũng đã được tha”.
b.
NHÌN - Nhìn lên Chúa Giêsu.
Phêrô
hỏi “phải tha bao nhiêu lần” khi nhìn vào con người. Chúa Giêsu muốn Phêrô nhìn
lên Chúa.
Trên
thập giá, Đấng vô tội bị phản bội, bị đánh đòn, bị đóng đinh, đã thốt lên: “Lạy
Cha, xin tha cho họ” (Lc 23,34). Người không tha bằng sức riêng, mà bằng
tình yêu của Chúa Cha.
Có
những vết thương quá sâu, ta không thể tự tha. Hãy nhìn lên thập giá và thưa:
“Lạy Chúa, con chưa tha được, nhưng xin Chúa tha trong con.”
c. THA
- Tha vì chúng ta cùng thuộc về nhau.
Thánh
Phaolô nói chúng ta sống chết đều thuộc về Chúa. Vì thế, người anh em dù làm
tôi tổn thương, vẫn thuộc về Chúa như tôi.
Tha
thứ không phải là một món quà tôi ban cho kẻ thù, mà là món quà tôi tặng cho
chính mình. Người không tha thứ là người tự giam mình trong nhà tù của oán hận.
Khi tôi tha, chính tôi được tự do, được bình an.
Ghi
nhớ Lời Chúa và áp dụng trong đời sống:
Tha
thứ không thay đổi được quá khứ, nhưng mở ra tương lai.
Tuần
này, xin mỗi người làm một việc rất cụ thể:
- Dừng
lại: Ngừng kể xấu, ngừng nuôi giận về một người.
- Cầu
nguyện: Mỗi ngày đọc một kinh Lạy Cha thật
chậm, và cầu nguyện cho người làm mình tổn thương.
- Bước
tới: Nếu có thể, hãy nói một lời tha thứ, hoặc ít nhất là một
nụ cười, một lời chào bình an.
Lạy
Chúa, Chúa đã tha cho con món nợ không thể trả. Xin dạy con biết tha cho anh em
con món nợ nhỏ bé, để gia đình con được bình an và cộng đoàn chúng con được
hiệp nhất. Amen.
SUY NIỆM 4: HỌC BIẾT CHÚA – HỌC YÊU THƯƠNG – HỌC THA THỨ
Các con thiếu nhi thân
mến, năm học Giáo lý mới đã bắt đầu rồi!
Có bạn vui vì gặp lại
thầy cô, bạn bè, được mặc đồng phục mới. Nhưng cha đoán cũng có bạn hơi buồn
buồn, nghĩ thầm: "Ở trường học cả tuần rồi, giờ lại phải đi học thêm
buổi nữa. Chúa yêu con sao bắt con học nhiều thế?"
Cha trả lời các con nhé:
Nếu đi học ở trường là để biết chữ, biết tính toán, thì đi học Giáo lý
là để biết Chúa, biết mình và biết cách sống yêu thương.
Các con cùng nhớ câu
chìa khóa này nhé: "HỌC GIÁO LÝ KHÔNG CHỈ ĐỂ BIẾT NHIỀU HƠN, MÀ ĐỂ SỐNG
TỐT HƠN."
1. Chúa dạy tha thứ bao
nhiêu lần?
Trong bài Tin Mừng hôm
nay, Thánh Phêrô đến hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu bạn con xúc phạm
con, con phải tha mấy lần? Bảy lần có đủ không?"
Thánh Phêrô nghĩ 7 lần
là quá rộng lượng rồi, vì bình thường bạn chọc mình 1 lần là mình đã "nghỉ
chơi". Nhưng Chúa Giêsu trả lời: "Không phải 7 lần, mà là 70 lần
7."
Chúa không bắt chúng ta
lấy giấy bút ra nhân thành 490 lần rồi dừng lại. Ý Chúa muốn nói: Lòng tha
thứ thì không có giới hạn.
2. Tại sao chúng ta phải
tha thứ?
Chúa kể câu chuyện: Một
người nợ Vua số tiền khổng lồ, không thể trả nổi. Vua thương xót nên xóa hết
nợ. Nhưng vừa bước ra ngoài, anh ta gặp người bạn chỉ nợ mình một chút xíu,
liền túm cổ bắt trả ngay.
Các con thấy anh này thế
nào? Rất ích kỷ đúng không? Được tha nợ lớn mà lại không chịu tha nợ nhỏ.
Hình ảnh đó chính là
chúng ta đấy!
Mỗi ngày, Chúa tha cho
chúng ta rất nhiều lỗi: nói dối, cãi lời cha mẹ, lười cầu nguyện, gây gổ với
bạn... Mỗi khi chúng ta thật lòng xin lỗi, Chúa đều bảo: "Cha tha cho
con, hãy bắt đầu lại nhé."
Chúng ta đã được Chúa
tha nợ lớn, lẽ nào lại đi chấp nhặt lỗi nhỏ của bạn bè?
Đúng như Sách Huấn Ca
dạy: "Hãy bỏ qua điều sai trái cho người khác, thì khi con cầu nguyện,
tội lỗi con mới được tha."
3. Tha thứ không phải là
yếu đuối
Các con nghĩ xem cái nào
dễ hơn?
Bạn đẩy mình, mình đẩy
lại. Bạn mắng mình một câu, mình mắng lại hai câu. Đánh trả thì rất dễ,
ai cũng làm được.
Nhưng khi đang rất giận
mà mình nén xuống và nói: "Mình tha cho bạn", đó mới là khó,
đó mới là mạnh mẽ.
Nhớ nhé các con: Người
mạnh mẽ không phải là người đánh thắng người khác, mà là người thắng được
cơn giận của chính mình. Tha thứ không làm mình nhỏ đi, tha thứ làm trái
tim mình lớn hơn.
4. Khẩu hiệu năm học
mới: NHỚ – YÊU – THA
Để sống tốt năm học này,
các con chỉ cần khắc ghi 3 chữ:
- NHỚ (Nhớ Chúa):
Sáng thức dậy cảm ơn Chúa, trước bữa ăn xin Chúa chúc lành, tối trước khi ngủ
cầu nguyện với Chúa, và siêng năng đi lễ, học Giáo lý.
- YÊU (Yêu người):
Sống ngoan ngoãn, lễ phép; biết nói "Cảm ơn", "Xin lỗi",
"Xin vui lòng"; không bắt nạt, chế giễu hay nói xấu bạn bè.
- THA (Tha thứ):
Khi bạn làm mình buồn, đừng vội trả đũa. Khi làm bạn buồn, hãy dũng cảm nói "Mình
xin lỗi". Khi bạn nhận lỗi, hãy vui vẻ bảo "Mình tha cho
bạn".
Hai câu ngắn ngủi: "Mình
xin lỗi" và "Mình tha cho bạn" có sức mạnh cứu vãn cả
một tình bạn đấy!
5. Hãy trở thành ánh
sáng của Chúa
Chúa Giêsu nói: "Các
con là ánh sáng thế gian." Làm ánh sáng không phải là nói những lời
cao siêu, mà là sống tốt mỗi ngày:
- Ở nhà ngoan ngoãn –
con là ánh sáng.
- Ở trường thật thà –
con là ánh sáng.
- Ở lớp Giáo lý biết
giúp đỡ bạn – con là ánh sáng.
- Biết tha thứ khi bạn
làm mình buồn – con là ánh sáng lung linh nhất!
Bước vào năm học mới,
cha mong ước đến cuối năm, không chỉ kiến thức Giáo lý của các con tăng lên, mà
trái tim các con cũng rộng mở hơn.
Chúng ta cùng đọc lại
câu chìa khóa của năm học này nhé:
- HỌC GIÁO LÝ ĐỂ BIẾT
CHÚA
- BIẾT CHÚA ĐỂ BIẾT
YÊU THƯƠNG
- BIẾT YÊU THƯƠNG ĐỂ
BIẾT THA THỨ
Xin Chúa Giêsu Thánh Thể
luôn đồng hành, biến mỗi thiếu nhi chúng con thành một đốm sáng nhỏ mang niềm
vui và sự tha thứ đến cho gia đình, mái trường và mọi người. Amen.
SUY
NIỆM 5: CON ĐƯỜNG HỌC YÊU THƯƠNG VÀ THA THỨ
Hôm nay, sau những ngày
nghỉ hè, chúng ta lại cùng nhau bước vào năm học Giáo lý 2026–2027. Có
lẽ các con rất vui vì được gặp lại bạn bè, thầy cô và các anh chị giáo lý viên.
Cha hỏi thật nhé: Các con có thích đi học không?
Có em sẽ nói: “Thích!”
Nhưng chắc cũng có em nghĩ: “Thích… nhưng thích nhất là ngày nghỉ!” Có đúng
không?
Mỗi ngày đến trường, các
con đi trên một con đường: từ nhà đến trường, gặp bạn bè, thầy cô và học
những điều mới. Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta khám phá một con
đường quan trọng hơn: con đường đến với Chúa.
Trên con đường ấy, chúng
ta không chỉ học để biết nhiều, mà còn học làm người, học yêu thương và học
tha thứ.
1. HỌC
GIÁO LÝ LÀ HỌC SỐNG NHƯ CHÚA GIÊSU
Các con đi học để biết
đọc, biết viết, biết tính toán, biết văn chương, biết khoa học… Nhưng học
giỏi chưa đủ. Nếu một người học rất giỏi mà không biết lễ phép, hay nói
dối, sống ích kỷ, coi thường người khác thì sao? Vẫn chưa đủ!
Vì thế, chúng ta không
chỉ học để biết, mà còn học để làm người. Và là người Kitô hữu,
chúng ta còn học để sống như Chúa Giêsu.
Đó mới là ý nghĩa của
việc giáo lý: Học giáo lý để biết Chúa – yêu Chúa – và sống như Chúa.
Vì vậy, năm nay các con
đừng chỉ cố gắng để điểm cao hơn, mà hãy cố gắng để sống tốt hơn;
đừng chỉ biết nhiều kiến thức hơn, mà hãy yêu thương nhiều hơn.
2. BÀI
HỌC KHÓ NHẤT: THA THỨ
Tin Mừng hôm nay, Phêrô
hỏi Chúa Giêsu: “Nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến
mấy lần? Có phải đến bảy lần không?”
Phêrô tưởng bảy lần đã
là quá nhiều. Nhưng Chúa Giêsu trả lời: “Không phải đến bảy lần, nhưng
đến bảy mươi lần bảy.”
Chúa không bảo chúng ta
lấy máy tính để tính xem 70×7 là bao nhiêu? Nếu vượt qua 490 lần thì: “Thôi,
hết hạn! không tha nữa!” Không phải vậy. Bảy mươi lần bảy nghĩa là tha thứ
luôn mãi.
Tại sao? Vì chính chúng
ta cũng là những người được Chúa tha thứ.
Chúa kể dụ ngôn người
đầy tớ mắc một món nợ khổng lồ và được nhà vua thương tình tha hết. Thế nhưng
vừa ra khỏi đó, anh lại không chịu tha cho người chỉ mắc nợ mình một món nhỏ.
Chúa muốn dạy chúng ta: Đã được Chúa thương xót thì cũng phải biết thương
xót nhau.
Mỗi ngày chúng ta cũng
có biết bao lỗi lầm: làm cha mẹ buồn, cãi lời, nói dối, lười biếng, nóng giận,
ích kỷ, làm bạn tổn thương… Nhưng Chúa vẫn kiên nhẫn và tha thứ cho chúng ta.
Vì thế, chúng ta cũng phải học xin lỗi và tha thứ cho nhau.
3.
ĐỪNG BIẾN CHUYỆN NHỎ THÀNH VẾT THƯƠNG LỚN
Có khi hai người bạn chỉ
vì một câu nói, một chỗ ngồi, một món đồ hay một lần hiểu lầm mà giận nhau. Một
người kể cho bạn khác, người kia cũng kể cho nhóm khác. Chuyện nhỏ bằng hạt
cát dần trở thành một hòn đá trong lòng.
Nếu cứ giữ mãi giận hờn,
người đau khổ trước tiên chính là mình. Vì vậy, khi bạn làm con buồn, hãy tập
nói: “Mình tha cho bạn.” Khi chính mình làm sai, hãy mạnh dạn nói: “Mình
xin lỗi.”
Tha thứ không phải là
yếu đuối. Trả đũa thì dễ; tha thứ mới khó.
Người mạnh không phải là người thắng được người khác, nhưng là người chiến
thắng được sự giận dữ trong chính mình.
Chính Chúa Giêsu khi bị
xúc phạm, bị đánh đập và đóng đinh trên thập giá, nhưng Ngài vẫn cầu nguyện: “Lạy
Cha, xin tha cho họ.”
Nếu Chúa đã tha thứ cho
chúng ta, chúng ta cũng hãy học tha thứ cho nhau.
4. NĂM
HỌC MỚI – BA BÀI TẬP
Các con hãy nhớ mang
theo ba bài tập trong năm học này:
- Một là: XIN LỖI – làm sai thì nhận lỗi, đừng đổ lỗi.
- Hai là: THA THỨ – người khác chân thành xin lỗi, hãy mở lòng tha thứ và
đừng lấy lỗi cũ ra làm vũ khí.
- Ba là: YÊU THƯƠNG – mỗi ngày làm một việc giống Chúa Giêsu: vâng lời cha
mẹ, giúp đỡ người khác, nhường nhịn, chia sẻ, không nói xấu và biết quan tâm
đến bạn bè.
Các con thân mến,
Từ hôm nay, các con lại
đi trên con đường đến trường. Nhưng cha mong con đường ấy cũng trở thành
con đường đến với Chúa: mỗi bước chân đến lớp giáo lý là một bước biết
Chúa hơn, yêu Chúa hơn và sống tốt hơn.
Sau một năm, điều quan
trọng không phải chỉ là: “Con học được bao nhiêu bài?” mà còn là: “Con
đã trở thành người tốt hơn chưa?”
Các con hãy nhớ: ĐẾN
TRƯỜNG ĐỂ HỌC-ĐẾN LỚP GIÁO LÝ ĐỂ HỌC LÀM NGƯỜI-ĐẾN VỚI CHÚA ĐỂ HỌC YÊU THƯƠNG.
Và hãy mang theo ba chữ
trong suốt năm học: XIN LỖI-THA THỨ-YÊU THƯƠNG.
Xin Chúa Giêsu chúc lành
cho năm học Giáo lý 2026–2027, để mỗi con không chỉ lớn lên về số tuổi,
mà còn lớn lên trong tình yêu, trở nên người con ngoan trong gia đình,
người bạn tốt trong lớp học và một môn đệ nhỏ bé, mang ánh sáng của Chúa
Giêsu lan tỏa đến mọi người. Amen.
SUY
NIỆM 6: ĐỪNG MANG NGƯỜI KHÁC TRONG LÒNG
Có một câu chuyện thiền
rất đáng chúng ta suy nghĩ.
Hai thầy trò đi đến một
con sông. Bên bờ, một cô gái trẻ không dám lội qua. Vị thầy liền cõng cô qua
sông, đặt cô xuống bờ bên kia rồi tiếp tục lên đường.
Đi được một lúc lâu,
người đệ tử không chịu nổi nữa, liền hỏi:
- Thưa thầy, chúng ta là
người tu hành, sao thầy lại cõng một cô gái như vậy?
Vị thầy bình thản trả
lời:
- Ta đã đặt cô ấy xuống
bên kia sông từ lâu rồi. Còn con, sao con vẫn còn cõng cô ấy trong đầu mãi đến
bây giờ?
Câu chuyện tuy đơn sơ
nhưng rất sâu sắc. Có khi người khác chỉ làm ta tổn thương một lần, nhưng
chính ta lại làm mình đau thêm hàng trăm lần, vì cứ nhớ đi nhớ lại. Có
những lời người ta nói vài giây, ta giữ trong lòng vài năm. Có khi người kia đã
quên từ lâu, còn mình vẫn nằm trên giường… “họp nội bộ” với chính mình!
Lời Chúa hôm nay chỉ cho
chúng ta một con đường để được nhẹ lòng: THA THỨ.
1. THA
vì chính mình đã được tha
Phêrô hỏi Chúa Giêsu: “Thưa
Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải
đến bảy lần không?” Chúa trả lời: “Không phải bảy lần, mà là bảy mươi
lần bảy.”
Chúa không dạy chúng ta
làm kế toán để đếm xem người khác đã xúc phạm mình bao nhiêu lần. Bảy mươi
lần bảy nghĩa là tha không tính toán, tha vì tình yêu.
Sách Huấn Ca nhắc chúng ta: “Người với người cứ nuôi lòng giận
ghét, thì làm sao xin Chúa chữa lành cho?” (Hc 28,3).
Mỗi lần đọc Kinh Lạy
Cha, chúng ta thưa: “Xin Cha tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ
có nợ chúng con.” Nghĩa là mỗi khi xin Chúa tha thứ, chúng ta cũng được mời
gọi tha thứ cho anh chị em mình.
Người đầy tớ trong
Tin Mừng được ông chủ tha một món nợ khổng lồ, nhưng lại không chịu tha cho
người mắc nợ mình một món nợ nhỏ. Đã nhận lòng thương xót thì phải biết trao
ban lòng xót thương.
2.
BUÔNG để giải thoát chính mình
Có những chuyện ban đầu
chỉ là một hạt cát: một câu nói thiếu tế nhị, một lần bị hiểu lầm, một tin nhắn
không được trả lời, một chuyện nhỏ trong gia đình hay cộng đoàn…Nếu biết bỏ
qua, nó chỉ là hạt cát. Nhưng nếu cứ giữ lại, suy diễn và nhắc đi nhắc lại, hạt
cát ấy sẽ trở thành hòn đá đè nặng trái tim.
Người làm ta đau có thể
đã quên, nhưng nếu ta cứ ôm mãi, người ấy vẫn tiếp tục sống trong lòng ta. Vì thế, tha thứ trước hết không phải là làm ơn cho người
khác, mà là giải thoát chính mình.
Đừng để một người làm
mình đau một lần, rồi mình tự làm mình đau thêm chín mươi chín lần nữa. Đừng
biến quá khứ thành nhà tù giam hãm hiện tại.
3.
SỐNG vì chúng ta thuộc về Chúa
Thánh Phaolô nói: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình… dù sống
hay chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa.” (Rm 14,7-8).
Nếu tôi thuộc về Chúa,
thì tôi không thể để cuộc đời mình bị điều khiển mãi bởi sự giận dữ, tự ái và
hận thù.
Trả đũa thì dễ, tha thứ
mới khó. Nổi nóng thì dễ, bình tĩnh mới khó. Ghét người làm hại mình thì dễ,
cầu nguyện cho họ mới khó.
Trên thập giá, Chúa
Giêsu đã không nguyền rủa những người đóng đinh mình, nhưng Ngài cầu nguyện: “Lạy
Cha, xin tha cho họ.” Đó mới là sức mạnh của tình yêu của người quân tử.
Tuy nhiên, tha thứ không
có nghĩa là coi cái sai thành cái đúng, cũng không có nghĩa là để người
khác tiếp tục làm hại mình. Có lúc chúng ta cũng phải sửa lỗi, nói sự thật để
bảo vệ công lý. Nhưng ngay cả khi sửa lỗi, lòng chúng ta cũng không được để
cho hận thù điều khiển. Đó là tinh thần của Tin Mừng.
4. BA CHỮ để mang về
Lời Chúa hôm nay có thể
gói lại trong ba chữ: BUÔNG-THA-SỐNG.
- BUÔNG: Buông cơn giận, buông tự ái, buông những chuyện cũ đã
đến lúc phải khép lại.
- THA: Tha vì
chính mình đã được Chúa tha. Không phải vì người kia luôn xứng đáng, nhưng vì
Chúa đã thương ta trước.
- SỐNG: Đã tha
thì hãy sống tiếp. Đừng nói “tôi đã tha rồi” mà ngày nào cũng đem chuyện cũ ra
nhắc lại.
Trong gia đình, hãy nhớ
ba điều:
Sai thì biết XIN LỖI.
Đau thì biết THA THỨ.
Đã tha thì biết YÊU
THƯƠNG.
Cuộc đời mỗi người chúng
ta đều có những dòng sông cần phải vượt qua. Chúng ta không thể quyết định
người khác sẽ đối xử với mình như thế nào, nhưng chúng ta có thể quyết định mình
sẽ mang gì trong lòng để bước tiếp.
Nếu mang giận dữ, đường
sẽ nặng. Mang hận thù, tim sẽ mệt. Mang tha thứ, tâm hồn sẽ nhẹ tênh.
Hôm nay, Chúa muốn nói
với mỗi người chúng ta:
Đừng cõng mãi những điều
đã đến lúc phải đặt xuống.
Đừng mang người khác
trong lòng bằng sự cay đắng.
Nhưng hãy mang tình yêu
và lòng thương xót của Chúa trên mọi nẻo đường đời.
Xin Chúa cho chúng ta
biết tha thứ như mình đã được Chúa thứ tha, để gia đình bớt nặng nề,
tình bạn bớt tổn thương, cộng đoàn bớt chia rẽ và tâm hồn chúng ta được bình
an.
Đừng mang hòn đá trong
tim. Hãy mang tình yêu Chúa trên đường đời. Amen.
THỨ
HAI: Ds 21,4b-9 (Pl 2,6-11); Ga 3,13-17
LỄ
KÍNH-SUY TÔN THÁNH GIÁ
SUY
NIỆM 1: NHÌN LÊN THÁNH GIÁ ĐỂ ĐƯỢC SỐNG
Hôm
nay, cùng với Giáo Hội, chúng ta mừng lễ Suy Tôn Thánh Giá. Đây không phải là
suy tôn sự đau khổ, mà là suy tôn Tình Yêu. Tình yêu ấy đã đạt đến đỉnh cao khi
Đức Giêsu chịu chết trên thập giá.
Kể từ
khi treo Đấng Cứu Thế, cây thập giá ô nhục đã trở thành Thánh Giá - Thánh vì
được chạm đến Đấng Thánh, và ban ơn cứu độ cho nhân loại.
Phụng
vụ hôm nay mời chúng ta chiêm ngắm Thánh Giá để trả lời hai câu hỏi: Khi nhìn
lên Thánh Giá, ta thấy gì? Và ta được gì?
1.
Nhìn lên Thánh Giá, ta thấy gì?
Bài
đọc 1 cho thấy hình ảnh dân Israel trong
sa mạc kêu trách Thiên Chúa và ông Môsê. Họ bị rắn lửa cắn chết. Khi nhận ra
tội lỗi, họ kêu cầu Môsê. Thiên Chúa phán: "Ngươi hãy làm một con rắn
đồng treo lên cột, ai bị rắn cắn mà nhìn lên nó sẽ được sống." (Ds
21,8)
Chính
Đức Giêsu đã dùng lại hình ảnh này trong Tin Mừng: "Như ông Môsê
đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như
vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời." (Ga 3,14-15)
Vậy
khi nhìn lên Thánh Giá, chúng ta thấy:
- Thấy
tội của mình: Cái chết đau thương của
Chúa là do tội phản bội của chúng ta, như dân Do Thái xưa và như chính những
người đương thời với Chúa Giêsu.
- Thấy
tình yêu tự hạ tột cùng của Thiên Chúa: Tội
làm chúng ta phải chết, nhưng Chúa đã chết thay cho chúng ta. Như thánh Phaolô
diễn tả: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa... đã hoàn toàn trút bỏ vinh
quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân... vâng lời cho đến nỗi bằng
lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2,6-8)
2.
Nhìn lên Thánh Giá, ta được gì?
- Được
ơn cứu sống: Nọc rắn xưa làm người
ta chết, nhưng nhìn lên rắn đồng thì được sống. Tội lỗi làm ta chết, nhưng tin
và nhìn lên Đấng bị treo trên Thánh Giá, ta được sống muôn đời.
- Được
làm con Thiên Chúa: Nhờ Thánh Giá, chúng ta
được phục hồi địa vị làm con, được gọi Thiên Chúa là Cha.
- Được
giao hòa và hiệp thông: Từ cạnh sườn bị đâm
thâu, Chúa tuôn đổ ân sủng, cho chúng ta được hiệp thông với nhau trong tình
anh em một nhà.
3. Bài
học của Thánh Giá
Chiêm
ngắm Thánh Giá không chỉ để xúc động, mà để bước theo. Không có vinh quang Phục
Sinh nào mà không đi qua con đường thập giá.
Xin
cho chúng ta không chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn, nhưng can đảm vác thập giá
đời mình mỗi ngày - thập giá của bổn phận, của tha thứ, của hy sinh - để được
cùng Người sống lại vinh quang.
Ước gì
mỗi người chúng ta cũng có thể thốt lên như thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng
không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.” (Gl 2,20). Amen.
SUY
NIỆM 2: THÁNH GIÁ-TÌNH YÊU CỨU ĐỘ VÀ NIỀM HY VỌNG
Có một
em bé học giáo lý hỏi cha xứ: Thưa cha, con thấy Thánh Giá treo khắp nơi. Tại
sao mình lại tôn kính Thánh Giá, cái mà xưa kia là cây gỗ để đóng đinh người
ta?
Cha xứ
mỉm cười, đưa cho em tờ giấy có vẽ dấu trừ (-). Rồi cha kẻ thêm một nét
dọc thành dấu cộng (+) và nói: Con thấy không? Thánh Giá chính là dấu
cộng của cuộc đời. Mọi khổ đau, thất bại, nếu chúng ta thêm vào đó tình yêu và
tin tưởng thì nó biến thành ơn cứu độ; dấu trừ sẽ trở thành dấu cộng.
Em bé
nghe xong gật đầu: Vậy là khi con làm dấu Thánh Giá, con đang làm dấu cộng với
Chúa Giêsu phải không cha?
Cha xứ
đáp: Đúng rồi. Con làm dấu Thánh Giá là con nối đời con với đời Chúa Giêsu trên
Thập Giá. Khi ấy con sẽ được sức mạnh, bình an và niềm hy vọng.
Câu
chuyện nhỏ đó giúp ta hiểu ý nghĩa lễ Suy Tôn Thánh Giá hôm nay: Thập Giá không
còn là dấu trừ của thất bại, nhưng là dấu cộng của tình yêu và ơn cứu độ.
Bài
đọc I, Sách Dân Số
kể: dân Israel kêu trách Chúa nên bị rắn lửa cắn. Chúa bảo ông Môsê đúc
một con rắn đồng treo lên cột; ai nhìn lên sẽ được cứu. Đó là hình ảnh tiên báo
việc Đức Giêsu được “giương cao” trên Thập Giá để cứu độ nhân loại.
Bài
đọc II, trích thư Thánh Phaolo tông đồ gửi
tín hữu Philipphê: cho ta thấy con đường của Đức Giêsu:
- Vốn
dĩ là Thiên Chúa, Người đã tự nguyện “trút bỏ vinh quang” để mang lấy thân phận
con người.
-
Người đã hạ mình, vâng phục cho đến chết, và chết trên Thập Giá.
-
Chính vì thế Thiên Chúa đã siêu tôn Người, ban cho Người danh hiệu vượt trên
mọi danh hiệu.
Bài
Tin Mừng hôm nay vang lên sứ điệp cốt lõi của
đức tin Kitô giáo chúng ta: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một,
để ai tin vào Con của Người thì được sống muôn đời”.
Như
dân Israel nhìn lên rắn đồng đã tin vào lời Thiên Chúa phán qua Môsê nên được
chữa lành. Chúng ta cũng hãy nhìn lên Thánh Giá Chúa Giêsu với lòng tin tưởng
để đón nhận ơn cứu độ và có được sự sống muôn đời.
- Mừng
kính lễ suy tôn Thánh Giá hôm nay, lời Chúa gửi đến chúng ta nhiều sứ điệp quan
trọng:
1.
Thánh Giá là bằng chứng tình yêu Thiên Chúa: Thập
giá không phải để kết án tử, nhưng để cứu độ. Đó là dấu cộng của tình yêu vô
điều kiện Chúa dành cho ta.
2.
Thánh Giá là con đường vinh quang:
Thánh giá không phải là chỗ dừng của thất bại, nhưng là cửa ngõ đưa tới Phục
Sinh. Vì thế, ai cùng vác thập giá với Đức Kitô cũng sẽ được tham dự vinh quang
với Người.
3
Thánh Giá là niềm hy vọng: như những ai bị rắn
cắn ngày xưa nơi hoang địa, khi nhìn rắn đồng với niềm tin tưởng theo lời chỉ
dạy của Thiên Chúa qua Môsô thì sẽ được cứu sống. Cũng thế, ngày nay nếu bất cứ
ai biết nhìn lên Thánh Giá với lòng tin và hy vọng vào tình yêu và quyền năng
của Chúa cũng sẽ được Chúa chữa lành tội lỗi, yếu đuối, bệnh tật, và thất vọng…
Vì
thế, chúng ta được mời gọi ngước nhìn Thánh Giá mỗi ngày, với mong muốn:
- Kín
múc được sức mạnh, ân sủng và ơn tha thứ
của Chúa, nhất là khi gặp gian nan thử thách trong đời sống.
- Học
lấy tinh thần tự hạ và hy sinh phục vụ theo gương Chúa Giêsu là Đấng hiền
lành, khiêm nhường trong lòng.
- Ý
thức được rằng ta đeo Thánh Giá trên mình hay
treo trong nhà không phải là để trang trí mà là để ý thức sống yêu thương, tha
thứ, dấn thân..., đó mới là “dấu cộng” đích thực của người Kitô hữu chúng ta.
Kể từ
khi Đức Giêsu bị treo trên thập giá thì thập giá ấy trở nên Thánh Giá vì nơi ấy
có Chúa chịu đóng đinh vì yêu thương nhân thế. Khi chết bị treo trên thập tự
giá, Chúa Giêsu đã hóa thành Thánh Giá nên nơi đó không còn là dụng cụ của khổ
hình mà là dấu chỉ của hy vọng và ơn cứu độ.
Hãy
nhớ, mỗi lần ta làm dấu Thánh Giá, là mỗi lần ta “nối đời mình” vào dấu cộng
của Chúa Giêsu. Xin cho chúng ta biết đón nhận Thánh Giá trong đời mình với
niềm tin tưởng, để như lời Chúa hứa: “Ai tin vào Con của Người thì được sống
muôn đời”.
SUY
NIỆM 3: THẬP GIÁ - DẤU CHỈ CỦA TÌNH YÊU ĐI XUỐNG ĐỂ ĐƯA TA ĐI LÊN
Hôm
nay chúng ta không suy tôn đau khổ, mà suy tôn Tình Yêu được viết bằng đau khổ
trên Thập Giá. Phụng vụ Lời Chúa cho chúng ta ba cái nhìn về Thánh Giá.
1.
Thập Giá là dấu chỉ chữa lành - Nhìn lên để được sống.
Sách
Dân Số kể: Trên đường về Đất Hứa, dân Israel kêu trách Chúa. Chúa để rắn lửa bò
ra cắn chết nhiều người. Họ hối hận kêu xin, Chúa phán với Môsê: "Ngươi
hãy làm một con rắn đồng treo lên cột, ai bị rắn cắn mà nhìn lên nó sẽ được
sống." (Ds 21,8)
Thật
lạ lùng: Chính con rắn là dấu chỉ của sự chết, nay lại trở thành dấu chỉ của sự
sống, với một điều kiện duy nhất: nhìn lên.
Đời ta
cũng có những "rắn lửa" đang cắn xé: rắn của oán hận, thất bại, bệnh
tật, tội lỗi. Ta càng nhìn chăm vào vết thương, vào người làm hại mình, ta càng
chết dần.
Lời
Chúa hôm nay mời gọi: Đừng nhìn xuống vết thương nữa, hãy ngước nhìn lên Thánh
Giá.
2.
Thập Giá là dấu chỉ hạ mình - Tình yêu đi xuống.
Thánh
Phaolô cho thấy con đường ngược đời của Thiên Chúa: "Đức Giêsu vốn dĩ là
Thiên Chúa, nhưng đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, hạ mình vâng lời
cho đến chết, chết trên thập giá." (Pl 2,6-8)
Chúng
ta luôn muốn đi lên: lên chức, lên lương, lên danh vọng. Còn Thiên Chúa lại đi
xuống: xuống làm người, xuống làm nô lệ, xuống tận cùng của nỗi nhục là thập
giá. Vì sao? Vì chỉ có đi xuống mới gặp được những người ở dưới.
Thập
Giá là nơi Thiên Chúa cúi xuống tận cùng để ôm lấy tận cùng kiếp người của
chúng ta.
Vì
thế, khi ta chấp nhận hạ mình trong gia đình, khi người đầu tiên nói lời xin
lỗi, khi dám nhịn nhục, phục vụ âm thầm, ta đang vác Thánh Giá giống Chúa nhất.
Và chính vì thế, "Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu
vượt trên mọi danh hiệu." (Pl 2,9). Thập giá không phải là dấu chấm
hết, mà là con đường dẫn tới vinh quang.
3.
Thập Giá là dấu chỉ tình yêu cứu độ - Nhìn lên để được yêu.
Chúa
Giêsu giải nghĩa trọn vẹn hình ảnh rắn đồng: "Như ông Môsê đã giương
cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai
tin vào Người thì được sống muôn đời." (Ga 3,14-15)
Ngày
xưa, ai nhìn lên rắn đồng thì khỏi chết phần xác. Ngày nay, ai nhìn lên Đấng bị
treo trên Thánh Giá với lòng tin thì khỏi chết phần hồn.
Và lý
do của việc giương cao đó chính là tâm điểm của Tin Mừng: "Thiên Chúa
yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải
chết, nhưng được sống muôn đời." (Ga 3,16)
Chúng
ta không suy tôn cây gỗ, mà suy tôn Đấng đã biến cây gỗ của án tử thành cây gỗ
của tình yêu. Thiên Chúa không ban một lý thuyết từ trời cao, Ngài ban chính
Con Một của Ngài.
4.
Sống mầu nhiệm Thánh Giá
Suy
tôn Thánh Giá hôm nay là gì? Xin hãy về nhà, nhìn lên Thánh Giá trong nhà mình
và tự hỏi:
- Tôi
đang nhìn vào đâu để sống? Khi gặp khó khăn, tôi nhìn vào vấn đề hay nhìn lên
Chúa?
- Tôi
có dám hạ mình không? Thập giá của tôi hôm nay là người chồng khó tính, người
vợ hay cằn nhằn, đứa con ngỗ nghịch, hay căn bệnh? Tôi kêu trách như dân
Israel, hay dám vác nó với tình yêu như Chúa?
- Tôi
có tin mình được yêu không? Nhiều người đeo Thánh Giá như đồ trang sức, nhưng
chưa tin mình được yêu. Hôm nay, hãy tin: Trên Thánh Giá, Chúa nói với chính
tôi: "Cha yêu con đến như thế này đây."
Thánh
Giá là chữ T của tình yêu: nét dọc là tình yêu Chúa dành cho tôi, nét ngang là
tình yêu tôi dành cho anh em.
Xin
cho chúng ta không chỉ đeo Thánh Giá trên cổ, vẽ Thánh Giá trên người, mà còn
sống mầu nhiệm Thánh Giá mỗi ngày. Amen.
THỨ
BA: Dt 5,7-9; Ga 19,25-27 (Lc 2,33-35)
Nhớ
Đức Thánh Trinh Nữ Maria Sầu Bi
SUY
NIỆM 1: ĐỨNG GẦN THẬP GIÁ - MẪU GƯƠNG NGƯỜI MÔN ĐỆ
Hôm
qua, chúng ta mừng lễ Suy Tôn Thánh Giá - suy tôn tình yêu tự hiến của Chúa
Giêsu đem lại ơn cứu độ. Hôm nay, Giáo Hội mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi ngay sau đó,
vì Mẹ là người đầu tiên và trọn vẹn nhất đã thông phần vào cuộc khổ nạn cứu
chuộc của Con Mẹ. Hai ngày lễ kề nhau để nói lên một mầu nhiệm: không có thập
giá của Con thì không có nỗi sầu bi của Mẹ, và không có Mẹ đứng dưới chân thập
giá, thì thập giá của Con bớt đi chứng nhân của tình yêu.
1. Mẹ
Sầu Bi - Vì Mẹ đã yêu và đã tin đến cùng.
Tin Mừng
ghi một câu ngắn nhưng đủ nặng cả một đời: “Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có
thân mẫu Người.” (Ga 19,25)
Đứng
gần, chứ không đứng xa. Đó là vị trí của người môn đệ. Hành trình đức tin của
Mẹ là một tiếng "Xin Vâng" kéo dài. Xin vâng khi Sứ Thần truyền tin,
xin vâng trong những ngày ẩn dật ở Nagiarét, và xin vâng cả khi đứng dưới chân
thập giá.
Lời
tiên báo của cụ già Simêon năm xưa đã ứng nghiệm: “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu
tâm hồn Bà.” (Lc 2,35). Chứng kiến Con yêu rỉ máu vì roi đòn, hấp hối giữa
lăng nhục, trái tim Mẹ tan nát. Nhưng Mẹ không oán trách, không bỏ chạy. Mẹ đón
nhận tất cả trong thinh lặng phó thác theo chương trình của Thiên Chúa.
Như
Con Mẹ đã học vâng phục qua đau khổ để trở nên nguồn ơn cứu độ (Dt 5,8-9), Mẹ
cũng đã đi trọn con đường vâng phục ấy.
2. Mẹ
Sầu Bi - Mẹ của chúng ta dưới chân Thập Giá.
Chính
trong giờ phút đau khổ tột cùng ấy, Chúa Giêsu đã trối lại cho nhân loại món quà
cuối cùng: “Thưa Bà, đây là con của Bà... Đây là Mẹ của anh.” (Ga
19,26-27)
Dưới
chân thập giá, Mẹ không chỉ là Mẹ của Chúa Giêsu, mà đã trở thành Mẹ của người
môn đệ Chúa yêu, Mẹ của Giáo Hội và Mẹ của mỗi chúng ta.
Mẹ đau
khổ không phải để chúng ta thương hại, mà để chúng ta hiểu: Con đường làm môn
đệ Chúa là con đường thập giá. Không thể theo Chúa mà tránh né hy sinh, thua
thiệt và nước mắt.
3. Học với Mẹ cách đứng gần Thập Giá
Mỗi
ngày, chúng ta cũng có những thập giá nhỏ: một công việc thất bại, một người
thân hiểu lầm, một căn bệnh, một bổn phận nặng nề.
Chúng
ta thường có cám dỗ đứng xa thập giá - kêu trách, bỏ cuộc, cay đắng. Mẹ Sầu Bi
dạy chúng ta một thái độ khác: đứng gần - đứng gần Chúa bằng lòng tin,
phó thác cuộc đời mình trong bàn tay quan phòng của Chúa.
Xin
Mẹ, Đấng đã đứng vững dưới chân thập giá, cầu bầu cho chúng ta. Để khi cuộc đời
có sầu bi, chúng ta không gục ngã, nhưng biết đứng gần bên Chúa như Mẹ, để cùng
được thông phần vinh quang Phục Sinh với Người. Amen.
SUY
NIỆM 2: MẸ ĐỨNG VỮNG ĐỂ CON CÓ CHỖ DỰA
Có một
người mẹ trẻ đưa con trai bị bệnh hiểm nghèo vào viện. Mỗi lần con đau đớn, chị
nắm chặt tay con, mắt đầy nước nhưng vẫn cố mỉm cười để con an tâm.
Cô y
tá nói nhỏ: “Chắc chị đau lòng lắm.”
Người
mẹ đáp: “Đau chứ... nhưng phải đứng vững để con có chỗ dựa.”
Anh
chị em thân mến,
Hình
ảnh người mẹ ấy giúp ta hiểu hơn về Đức Mẹ Sầu Bi hôm nay.
Tin
Mừng ghi một câu rất đắt: “Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người.”
(Ga 19,25). Đứng gần, chứ không bỏ chạy. Đứng vững, chứ không gục ngã.
Cả đời
Mẹ là một hành trình của những lưỡi gươm như lời cụ Simêon đã tiên báo: “Một
lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn Bà.” (Lc 2,35)
Giáo
Hội suy niệm 7 nỗi đau đã làm nên cuộc đời Mẹ: 1. Nghe lời tiên tri của Simêon;
2. Bồng Con trốn sang Ai Cập; 3. Lạc mất Con trong Đền Thờ; 4. Gặp Con trên
đường lên Canvê; 5. Đứng dưới chân Thập Giá chứng kiến Con chết; 6. Ôm xác Con
hạ xuống khỏi thập giá; 7. Tiễn Con đến huyệt mộ.
Mỗi
nỗi đau ấy đều có thể làm Mẹ quỵ ngã. Nhưng Mẹ đã không ngã quỵ, vì Mẹ luôn
vâng phục thánh ý Thiên Chúa.
Và
chính lúc đau khổ tột cùng ấy, Đức Giêsu vẫn nghĩ đến Mẹ và đến chúng ta. Ngài
trối lại: “Thưa Bà, đây là con của Bà... Đây là Mẹ của anh.” (Ga
19,26-27). Từ giây phút ấy, Mẹ Sầu Bi trở thành Mẹ của mỗi chúng ta - một người
Mẹ hiểu thấu nỗi đau của con mình.
Thư Do
Thái trong bài đọc 1 nói: Chính nhờ vâng
phục trong đau khổ, Đức Giêsu đã trở nên nguồn ơn cứu độ (x. Dt 5,8-9). Mẹ
Maria cũng đi con đường đó: vâng phục trong đau khổ để được thông phần vào ơn
cứu độ của Con Mẹ.
Cuộc
đời mỗi chúng ta ai cũng có những "thập giá" riêng: bệnh tật, thất
bại, mất mát, gia đình đổ vỡ... Ta thường có cám dỗ kêu trách, chạy trốn hay
gục ngã.
Hôm
nay nhìn lên Mẹ Sầu Bi, Giáo Hội mời gọi ta học nơi Mẹ một thái độ: kiên
cường đứng vững. Không phải đứng vững bằng sức mình, nhưng đứng vững vì tin
rằng Thiên Chúa vẫn đang viết nên chương trình yêu thương ngay trong chính nước
mắt của mình.
Xin Mẹ
Sầu Bi dạy chúng con khi đau khổ biết noi gương Mẹ - không oán trách, không bỏ
cuộc, nhưng thinh lặng, tin tưởng và phó thác, để chính thập giá đời mình cũng
trở thành con đường dẫn đến phục sinh.
Lạy Mẹ
Sầu Bi, trong những lúc chúng con đau buồn, xin Mẹ ôm ấp và cho chúng con một
chỗ dựa như Mẹ đã từng là chỗ dựa cho Chúa Giêsu trên đường thập giá. Amen.
THỨ
TƯ: 1Cr 12,31-13,13; Lc 7,31-35
Nhớ
Thánh Cornêliô, Giáo hoàng và Thánh Síp-ri-a-nô, Giám mục, Tử đạo
SUY
NIỆM 1: ĐỪNG ĐỂ CÁI TÔI LÀM MỜ ĐÔI MẮT
Trong
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng một hình ảnh dí dỏm: lũ trẻ chơi ngoài chợ.
Nhóm này thổi sáo đám cưới thì nhóm kia không nhảy múa; chuyển sang hát bài đám
tang thì họ cũng không khóc than.
Chúa
Giêsu nói: Người Do Thái thời ấy cũng vậy. Họ không bao giờ vừa ý với ai!
Gioan
Tẩy Giả đến sống khổ hạnh, không ăn bánh, không uống rượu, thì họ bảo: “Ông
ta bị quỷ ám!”
Chúa
Giêsu đến, ăn uống, gần gũi với mọi người, thì họ lại nói: “Kìa, tay ăn
nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi!” (Lc 7,33-34)
Làm
thế nào cũng bị chê. Vấn đề không nằm ở Gioan hay Chúa Giêsu, mà nằm ở chính
đôi mắt xét đoán của họ.
1. Khi
cái tôi trở thành trung tâm, đôi mắt sẽ mờ
Khi
cái tôi quá lớn, người ta mặc nhiên cho rằng: Tôi đúng, người khác sai. Tôi có
quyền đánh giá người khác.
Vì
thế, họ không còn thấy điều tốt nơi tha nhân. Đây là cám dỗ rất gần với chúng
ta: Trong gia đình, vợ chỉ thấy khuyết điểm của chồng, chồng chỉ thấy vợ chẳng
được việc gì. Trong cộng đoàn, ta dễ thấy một lỗi nhỏ của người khác hơn là
mười điều tốt họ đã làm.
Cái
tôi càng lớn, đôi mắt càng khó thấy điều tốt.
2. Chỉ
có đức mến mới cho đôi mắt mới
Thật
đẹp khi Phụng Vụ đặt ngay bên cạnh Tin Mừng ấy là Bài Ca Đức Mến của thánh
Phaolô: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh
vang... không nóng giận, không nuôi hận thù.” (1Cr 13,4-5)
Đức
mến không làm ta mù trước khuyết điểm của người khác, nhưng giúp ta không lấy
một khuyết điểm làm toàn bộ con người họ.
Một
người có thể có thiếu sót, nhưng vẫn có nhiều điều tốt. Một người có thể làm ta
buồn, nhưng vẫn là người được Chúa yêu thương.
Người
có đức mến không hỏi: “Người này có giống tôi không?”, mà hỏi: “Tôi có thể thấy
điều tốt nào nơi người này?”
3. BỚT
- THẤY - THƯƠNG
Lời
Chúa hôm nay mời ta xét mình: Tôi có đang trở thành người "không bao giờ
vừa ý" không? Tôi có dễ phê bình hơn cảm thông, dễ thấy lỗi hơn thấy điều
tốt không?
Xin
Chúa giúp chúng ta sống gọn trong ba chữ:
BỚT cái tôi: Đừng nghĩ mình luôn đúng.
THẤY điều tốt: Tập nhận ra những điều tích cực Chúa đã đặt
nơi tha nhân.
THƯƠNG bằng đức mến: Biết cảm thông, kiên nhẫn và nâng đỡ nhau.
Chính
nhờ sống như thế, hai thánh Cornêliô và Síp-ri-a-nô dù khác biệt quan điểm vẫn
hiệp nhất trong đức mến để cùng làm chứng và đổ máu vì Chúa.
Xin
Chúa chữa lành đôi mắt chúng ta, để thay vì xét đoán, chúng ta biết yêu thương.
Amen.
SUY
NIỆM 2: ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM KHÉP LẠI
Tin
Mừng hôm nay Chúa Giêsu dùng một hình ảnh rất đời thường: lũ trẻ ngồi ngoài chợ
gọi nhau chơi. Nhóm này thổi sáo đám cưới thì nhóm kia không nhảy múa; hát bài
đưa đám thì nhóm kia cũng chẳng khóc than.
Chúa
nói: Thế hệ này cũng vậy! Họ không chịu đón nhận ai.
Gioan
Tẩy Giả sống khổ hạnh, không ăn bánh, không uống rượu, thì họ bảo: “Ông ta
bị quỷ ám!”
Chúa
Giêsu đến gần gũi, ăn uống với mọi người, thì họ lại nói: “Kìa, tay mê ăn
uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi!” (Lc 7,33-34)
Gioan
thế này cũng không vừa, Chúa Giêsu thế kia cũng không vừa. Vấn đề không phải ở
Gioan hay Chúa Giêsu, mà ở trái tim đã khép lại của họ.
1. Khi
đã không muốn đón nhận, người ta luôn tìm được lý do để chê.
Một
khi đã có thành kiến, người khác làm gì cũng thành cớ để phê bình:
Sống
khổ hạnh thì bị cho là lập dị.
Sống
gần gũi thì bị cho là dễ dãi.
Nói
thẳng thì bị cho là khó tính.
Im
lặng thì bị cho là lạnh lùng.
Nhiều
khi không phải người khác không có điều tốt, mà vì lòng mình không muốn nhìn
thấy điều tốt nơi họ. Trong gia đình và cộng đoàn cũng vậy: khi đã không thích
ai, họ làm đúng cũng thấy sai, làm tốt cũng nghi là có ý đồ.
2. Chỉ
có đức mến mới mở được trái tim.
Phụng
vụ đặt ngay bên cạnh Tin Mừng ấy Bài Ca Đức Mến như một câu trả lời: “Đức
mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang... không nuôi
hận thù.” (1Cr 13,4-5)
Đức
mến không có nghĩa là không thấy khuyết điểm của người khác, nhưng là thấy
khuyết điểm mà vẫn biết yêu thương. Vẫn nói được rằng: "Người này có
khuyết điểm, nhưng họ vẫn có điều tốt. Người này làm tôi buồn, nhưng tôi không
vì thế mà phủ nhận tất cả con người họ." Đó chính là cách nhìn của Thiên
Chúa.
3.
Đừng chỉ nói, hãy để đời sống làm chứng.
Chúa
Giêsu kết luận: “Đức Khôn Ngoan được tất cả con cái mình biện minh cho.”
(Lc 7,35) Nghĩa là: Đừng chỉ nói mình tin Chúa, hãy để cách sống chứng minh
điều đó.
Hai
thánh Cornêliô và Síp-ri-a-nô hôm nay đã làm như thế. Các ngài không chỉ nói về
đức tin, mà đã sống và chết cho đức tin. Tình yêu Chúa nơi các ngài được thể
hiện bằng một đời sống cụ thể: kiên vững, hiệp nhất và trung thành đến cùng.
Để nhớ
bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể ghi lại ba chữ:
MỞ trái tim: Đừng để thành kiến đóng cửa lòng mình.
NHÌN điều tốt: Tập nhìn tha nhân bằng ánh mắt cảm thông của
Chúa.
SỐNG đức mến: Vì cuối cùng, điều biện minh cho chúng ta không
phải là lời nói, mà là cách chúng ta yêu thương.
Xin
Chúa mở mắt ta để thấy điều tốt nơi anh em, mở tai ta để biết lắng nghe, và
nhất là mở tim con để biết sống đức mến như Chúa đã yêu ta. Amen.
THỨ
NĂM: 1Cr 15,1-11; Lc 7,36-50
SUY
NIỆM 1: YÊU NHIỀU THÌ ĐƯỢC THA NHIỀU
Giáo
lý dạy: điều kiện quan trọng nhất để được tha thứ trong bí tích Giao Hòa là ăn
năn dốc lòng chừa.
- Ăn
năn: thật lòng đau đớn vì đã xúc phạm đến tình yêu của Chúa.
- Dốc
lòng chừa: quyết tâm đổi mới, không muốn phạm tội nữa.
Người
phụ nữ tội lỗi trong Tin Mừng hôm nay hội đủ cả hai điều kiện ấy, nên xứng đáng
được Chúa tha thứ.
1. Ăn
năn trọn vì yêu.
Người
phụ nữ tội lỗi bước vào nhà ông biệt phái, không sợ dư luận, không sợ luật cấm.
Bà “đứng sau chân Chúa, khóc nức nở, nước mắt đẫm chân Người, lấy tóc mình
mà lau, rồi hôn chân và xức dầu thơm.” (Lc 7,38)
Giọt
nước mắt ấy không phải vì sợ hình phạt, mà là giọt nước mắt của tình yêu sám
hối. Bà đau vì đã xúc phạm đến Đấng nhân lành. Chính tình yêu của Chúa Giêsu đã
làm cho bà can đảm bước ra khỏi bóng tối để đến với Ánh Sáng.
Ông
biệt phái Simôn thì ngược lại: ông mời Chúa đến nhà nhưng lòng vẫn khép kín,
xét đoán. Ông không có nước rửa chân, không có nụ hôn chào đón, không có dầu
xức đầu. Ông giữ đúng nghi thức nhưng thiếu tình yêu.
2. Dốc
lòng chừa bằng hành động cụ thể.
Lòng
sám hối của bà không chỉ ở lời nói mà ở hành động rất cụ thể và quảng đại:
- Bình
dầu thơm bạch ngọc quý giá - gia tài của bà - bà đập vỡ để xức chân Chúa.
- Mái
tóc là niềm tự hào của người phụ nữ, bà cúi xuống lấy tóc mà lau chân Chúa.
- Đôi
môi, bà dùng để hôn chân Người cách kính trọng.
Tất cả
cho thấy một quyết tâm dứt khoát: quá khứ tội lỗi đã qua, giờ đây bà muốn dành
trọn vẹn những gì quý nhất đời mình cho Chúa.
Vì
thế, Chúa đã tuyên bố: “Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, vì chị đã
yêu mến nhiều.” (Lc 7,47) Và nói với bà: “Đức tin của con đã cứu con,
con hãy về bình an.” (Lc 7,50)
Không
phải việc xức dầu cứu bà, mà chính là tình yêu và lòng tin khiêm tốn đã cứu bà.
Anh
chị em thân mến, nhiều khi chúng ta đi xưng tội như ông biệt phái: kể tội cho
đúng thủ tục, nhưng lòng chưa thật sự đau đớn vì đã làm mất lòng Chúa, và chưa
có quyết tâm đổi mới cụ thể.
Xin
cho chúng ta biết noi gương người phụ nữ hôm nay: khiêm tốn nhận ra lỗi lầm của
mình, can đảm đến với Chúa bằng những giọt nước mắt chân thành và bằng một
quyết tâm đổi mới đời sống, để cũng được nghe lời bình an của Chúa: “Con hãy về
bình an.” Amen.
SUY
NIỆM 2: YÊU NHIỀU VÌ ĐƯỢC THA NHIỀU
Tin
Mừng hôm nay kể về một người phụ nữ tội lỗi đến gặp Chúa Giêsu. Chị không nói
một lời, nhưng chính nước mắt, mái tóc và những nụ hôn đã nói thay tất cả. Chị
khóc vì biết mình tội lỗi, nhưng cũng khóc vì cảm nhận được lòng thương xót của
Chúa.
Chúa
Giêsu kết luận: “Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng chứng là chị
đã yêu mến nhiều.” (Lc 7,47)
Câu
nói ấy mạc khải một sự thật đẹp: Ai ý thức mình được tha nhiều thì sẽ yêu
nhiều.
1.
Nhận mình là người cần được thương xót
Điều
đáng sợ không phải là mình có tội, mà là có tội mà không nhận mình có tội.
Người
phụ nữ biết mình yếu đuối nên chạy đến với Chúa. Ông Simôn biệt phái tưởng mình
đạo đức nên lại đứng ngoài lòng thương xót. Ông mời Chúa đến nhà nhưng không có
nước rửa chân, không có nụ hôn chào, không có dầu thơm - những điều tối thiểu
của lòng hiếu khách. Ông giữ đúng lề luật nhưng thiếu tình yêu.
Mỗi
chúng ta cũng vậy. Khi nhận mình là người được Chúa tha thứ, chúng ta sẽ bớt
xét đoán, bớt tự hào và biết cảm thông với người khác hơn.
2.
Được tha để biết yêu
Bài
đọc I nhắc lại cốt lõi Tin Mừng: “Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đã
được mai táng và đã sống lại.” (1Cr 15,3-4)
Chúng
ta sống không phải nhờ công trạng của mình, nhưng nhờ ân sủng và lòng thương
xót của Chúa. Vì thế, câu hỏi quan trọng hôm nay không chỉ là: “Tôi đã phạm bao
nhiêu tội?” mà là: “Tôi đã cảm nghiệm mình được Chúa yêu và tha thứ đến mức
nào?”
Càng
cảm nghiệm được lòng thương xót, chúng ta càng biết yêu thương.
Có thể
ghi nhớ Tin Mừng hôm nay bằng ba chữ: NHẬN - ĐÓN - YÊU
NHẬN mình là người tội lỗi.
ĐÓN nhận lòng thương xót của Chúa.
YÊU Chúa và yêu anh em vì mình đã được tha.
Xin
Chúa cho chúng ta đừng giống Simôn chỉ nhìn thấy lỗi của người khác, nhưng biết
giống người phụ nữ trong Tin Mừng: khiêm tốn đến với Chúa, khóc vì tội lỗi và
ra về trong niềm vui được tha thứ.
“Lòng
tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.” (Lc
7,50)
THỨ
SÁU: 1Cr 15,12-20; Lc 8,1-3
SUY
NIỆM 1: CHÚA CẦN CẢ NHỮNG ĐÓNG GÓP NHỎ BÉ
Tin
Mừng hôm nay ghi một chi tiết rất đẹp: “Chúa Giêsu đi qua các thành phố,
làng mạc rao giảng Tin Mừng... Cùng đi với Người có nhóm Mười Hai và mấy người
phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh... Các bà này đã lấy của cải mình mà
giúp đỡ Chúa Giêsu và các môn đệ.” (Lc 8,1-3)
Để
loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu luôn cần sự cộng tác của mọi người, thuộc mọi
thành phần.
1. Một
cái nhìn rất mới của Chúa Giêsu.
Trong
xã hội Do Thái thời bấy giờ, cũng như quan niệm "trọng nam khinh nữ"
của người Việt xưa: "nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô", người phụ
nữ bị xem là thành phần thấp kém, tiếng nói của họ không có giá trị.
Nhưng
Chúa Giêsu đã có một cái nhìn hoàn toàn khác, rất hiện đại và bao dung. Ngài
không khinh chê ai. Ngài đón nhận cho những người phụ nữ - những người từng bị
quỷ ám, bị bệnh tật, bị xã hội coi thường - được đồng hành và cộng tác với
Ngài.
Ngài
trân quý mọi sự đóng góp, dù là nhỏ bé, âm thầm như việc các bà lấy của cải
mình mà giúp đỡ cho việc rao giảng.
2. Mỗi
người đều có chỗ trong công trình của Chúa.
Ngày
nay, xã hội đã cởi mở hơn, người phụ nữ được đề cao khi biết hài hòa giữa gia
đình và xã hội. Nhưng cái nhìn của Chúa còn đi xa hơn: Ngài mời gọi mọi người,
nam cũng như nữ, trí thức hay bình dân, lành lặn hay từng lầm lỗi, đều có chỗ
trong sứ vụ loan báo Tin Mừng.
Không
ai là vô dụng trong Giáo Hội. Có người rao giảng như các Tông đồ, có người âm
thầm phục vụ, cầu nguyện, đóng góp như các phụ nữ trong Tin Mừng. Tất cả đều
cần thiết.
Thánh
Phaolô trong bài đọc 1 khẳng định: Nếu Đức Kitô đã thực sự sống lại (1Cr
15,20), thì Tin Mừng Phục Sinh ấy phải được loan báo, và mỗi chúng ta đều có
trách nhiệm góp phần mình.
Xin
cho chúng ta ý thức rằng: Chúa đang cần sự cộng tác của chúng ta. Dù khả năng
nhỏ bé, dù chỉ là lời cầu nguyện, một sự hy sinh, một việc phục vụ âm thầm,
Chúa đều đón nhận và làm cho sinh hoa trái, để Tin Mừng cứu độ được lan tỏa đến
mọi người. Amen.
SUY NIỆM
2: ĐI THEO CHÚA BẰNG CẢ TẤM LÒNG
Tin
Mừng hôm nay kể một chi tiết rất đẹp: “Chúa Giêsu đi qua các thành phố, làng
mạc rao giảng Tin Mừng. Cùng đi với Người có Nhóm Mười Hai và mấy người phụ nữ
đã được Người chữa lành.” (Lc 8,1-2)
Những
phụ nữ ấy không giảng dạy như các Tông đồ, nhưng họ đồng hành, phục vụ và “lấy
của cải mình mà giúp đỡ Chúa Giêsu và các môn đệ.” (Lc 8,3)
Được
Chúa yêu thương thì không thể sống thờ ơ. Đã nhận lãnh thì phải biết đáp lại.
1.
Theo Chúa không chỉ bằng lời nói.
Các bà
theo Chúa bằng những gì rất cụ thể và âm thầm. Theo Chúa không nhất thiết phải
làm việc lớn lao.
Có
người phục vụ bằng tiền bạc, người bằng thời giờ; có người bằng tài năng, có
người chỉ bằng một lời cầu nguyện, một việc bác ái nhỏ bé.
Điều
quan trọng không phải là mình làm được bao nhiêu, mà là mình làm với bao nhiêu
tình yêu.
2.
Theo Chúa vì niềm tin vào Đấng Phục Sinh.
Thánh
Phaolô trong bài đọc 1 nhắc chúng ta nền tảng của đức tin: “Đức Kitô đã trỗi
dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu.” (1Cr 15,20)
Chính
niềm tin vào Chúa Phục Sinh làm cho việc theo Chúa của chúng ta có ý nghĩa.
Chúng ta phục vụ không chỉ cho đời này, nhưng hướng về sự sống đời đời. Vì thế,
dù hôm nay có vất vả, hy sinh hay thiệt thòi, chúng ta vẫn có lý do để trung
thành: Chúa đã sống lại và chúng ta cũng sẽ được sống với Người.
Có thể
ghi nhớ Tin Mừng hôm nay bằng ba chữ: NHẬN - THEO - TRAO
NHẬN tình thương Chúa đã chữa lành đời mình.
THEO Chúa mỗi ngày trong đời thường.
TRAO lại thời giờ, khả năng và những gì mình có để phục vụ
Chúa và anh em.
Xin
Chúa cho chúng ta đừng chỉ theo Chúa bằng môi miệng, nhưng bằng cả tấm lòng
quảng đại và trung thành mỗi ngày. Amen.
SUY
NIỆM 3: CỦA CẢI LÀ PHƯƠNG TIỆN - CHÚA MỚI LÀ TRUNG TÂM
Tin
Mừng hôm nay ghi một chi tiết đẹp: Trên hành trình loan báo Tin Mừng, Chúa
Giêsu không đi một mình. Có Nhóm Mười Hai, có những người phụ nữ đã được Chúa
chữa lành và nay quảng đại dùng của cải, thời giờ để phục vụ Người.
Người
nổi bật, người âm thầm. Nhưng điều quan trọng không phải ai nổi tiếng hơn ai,
mà là tất cả cùng đi với Chúa Giêsu.
1. Có
Chúa ở trung tâm, ai cũng có giá trị.
Trong
mắt người đời, có người là nhân vật chính, có người chỉ đứng phía sau. Nhưng
trong Nước Thiên Chúa, không ai là vô dụng.
Một
người giảng Lời Chúa, một người âm thầm nấu ăn; một người đóng góp tiền bạc,
một người dâng thời giờ phục vụ. Nếu tất cả làm vì Chúa, tất cả đều quý giá.
Vì
thế, đừng mặc cảm vì mình không nổi bật, cũng đừng coi thường người khác vì họ
không có vai trò lớn. Có Chúa ở trung tâm, sự khác biệt trở thành sự bổ túc cho
nhau.
2. Của
cải là phương tiện, không phải ông chủ.
Các
phụ nữ trong Tin Mừng đã dùng của cải để phục vụ Chúa. Của cải tự nó không xấu,
vấn đề là ta dùng nó thế nào.
Tiền
bạc có thể thành ông chủ khi ta chạy theo nó, để rồi vì nó mà đánh mất Chúa,
gia đình và tình người. Nhưng tiền bạc cũng có thể thành người đầy tớ tốt khi
ta biết dùng nó để chăm lo gia đình, giúp người nghèo, phục vụ cộng đoàn.
Thánh
Phaolô nhắc: “Cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc.”
(1Tm 6,10). Không phải tiền là xấu, nhưng lòng tham tiền mới trói buộc con
người.
Ta
sinh ra không mang theo gì, chết cũng chẳng mang được gì. Quan trọng không phải
là có bao nhiêu, mà là đã dùng những gì mình có để làm gì.
3. Hãy
dùng điều mình có để phục vụ.
Chúa
ban cho mỗi người một khả năng khác nhau: người có tiền hãy chia sẻ, người có
thời giờ hãy phục vụ, người có sức khỏe hãy cộng tác, người có tài năng hãy xây
dựng cộng đoàn. Không cần làm ngôi sao mới phục vụ được Chúa, chỉ cần trung
thành với phần việc Chúa trao.
Trong
mắt Chúa, một việc nhỏ làm bằng tình yêu lớn có giá trị lớn lao.
Có thể
nhớ bài Tin Mừng hôm nay bằng “ba chữ C”: CHÚA - CỦA - CHO
CHÚA: Đặt Chúa làm trung tâm.
CỦA: Xem tiền bạc, thời giờ, sức khỏe là những gì Chúa trao.
CHO: Dùng tất cả để phục vụ Chúa và tha nhân.
Xin
cho chúng ta đừng hỏi: "Tôi có gì để người khác nhìn thấy?" mà hỏi:
"Tôi có gì để trao cho Chúa?" Dù âm thầm hay nổi bật, khi thuộc về
Chúa và trung thành với phần việc của mình, chúng ta đều quý giá trước mặt
Người. Amen.
THỨ
BẢY: 1Cr 15,35-37.42-49; Lc 8,4-15
SUY
NIỆM 1: MẢNH ĐẤT TÂM HỒN
Tin
Mừng hôm nay, Chúa Giêsu ví tâm hồn chúng ta như một mảnh đất, và Người rất
mong mảnh đất ấy luôn sẵn sàng để hạt giống Lời Chúa gieo vào được trổ sinh dồi
dào.
Dụ
ngôn người gieo giống rất gần gũi với chúng ta:
- Người
gieo giống chính là Thiên Chúa - Đấng luôn quảng đại, gieo vãi khắp nơi
không tính toán.
- Hạt
giống là Lời Chúa, là chính Đức Kitô, luôn mang mầm sống và có sức sinh hoa
trái dồi dào.
- Mảnh
đất chính là tâm hồn mỗi người chúng ta.
Hạt
giống thì tốt, người gieo thì quảng đại, nhưng kết quả có trổ sinh hay không
lại tùy thuộc vào mảnh đất tâm hồn.
1. Có những mảnh đất không sinh
trái:
- Đất
vệ đường: tâm hồn chai lì, nghe Lời Chúa rồi để ma quỷ, dư luận, cám dỗ đến
cướp mất.
- Đất
sỏi đá: tâm hồn nông cạn, lúc đầu đón nhận sốt sắng nhưng khi gặp thử thách,
gian nan thì bỏ cuộc.
- Đất
đầy bụi gai: tâm hồn bị vướng bận bởi lo lắng sự đời, ham mê tiền bạc, thú vui
làm cho Lời Chúa bị bóp nghẹt.
2. Chỉ
có đất tốt mới sinh hoa kết trái.
Chúa
Giêsu mô tả: “Hạt rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời với tấm lòng cao
thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết trái.” (Lc
8,15)
Đất
tốt không tự nhiên mà có, phải được cày xới, nhổ cỏ, làm tơi xốp mỗi ngày. Tâm
hồn cũng vậy, phải được cày xới bằng cầu nguyện, bằng sám hối, bằng việc lắng
nghe và thực hành Lời Chúa.
Bài
đọc I thánh Phaolô nhắc: thân xác hay hư nát của chúng ta sẽ được gieo xuống
như hạt giống để trỗi dậy trong vinh quang bất diệt (x.1Cr 15,42-44). Đời sống
hiện tại chính là thời gian để Lời Chúa biến đổi mảnh đất đời ta.
Xin
Chúa giúp chúng ta đừng để tâm hồn mình thành đất vệ đường chai lì, đất sỏi đá
hời hợt, hay đất bụi gai lo toan. Xin cho chúng ta biết dọn lòng mình thành
mảnh đất tốt - biết lắng nghe, nắm giữ và kiên trì sống Lời Chúa - để Lời ấy
sinh hoa kết trái dồi dào cho mình và cho mọi người. Amen.
SUY
NIỆM 2: HÃY LÀ MẢNH ĐẤT TỐT
Tin
Mừng hôm nay kể dụ ngôn người gieo giống. Cùng một hạt giống, cùng một người
gieo, nhưng kết quả khác nhau vì rơi trên những mảnh đất khác nhau: vệ đường,
sỏi đá, bụi gai và đất tốt.
Vấn đề
không nằm ở hạt giống, vì hạt giống là Lời Chúa, luôn tốt lành. Vấn đề nằm ở
mảnh đất tâm hồn đón nhận.
1. Tâm
hồn tôi đang là mảnh đất nào?
Có lúc
lòng ta như vệ đường: Lời vừa nghe đã quên, vừa quyết tâm đã bỏ.
Có lúc
như sỏi đá: nghe thì rất cảm động, nhưng gặp khó khăn, thử thách lại bỏ cuộc.
Có lúc
như bụi gai: Lời Chúa có mọc lên, nhưng bị lo toan, tiền bạc, hưởng thụ bóp
nghẹt.
Chúa
mong tâm hồn ta là đất tốt: biết lắng nghe, ghi nhớ, thực hành và kiên trì.
2.
Nghe thôi chưa đủ, phải sinh hoa trái.
Chúa
Giêsu nói: “Hạt rơi vào đất tốt: đó là những người nghe Lời với tấm lòng tốt
lành và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết trái.” (Lc
8,15)
Điểm
quan trọng là kiên trì. Đời Kitô hữu không phải chỉ xúc động một lần là
đủ. Cần một tiến trình: Nghe → Giữ → Sinh hoa trái.
Nghe
Lời Chúa về tha thứ mà vẫn ôm hận; nghe về yêu thương mà vẫn ích kỷ; nghe về
bác ái mà vẫn vô cảm trước người nghèo... thì hạt giống chưa thực sự bén rễ.
3. Hạt
giống phải chết đi mới sinh hoa trái.
Bài
đọc I giúp ta hiểu thêm: “Gieo xuống là thân thể có tính tự nhiên, mà chỗi
dậy là thân thể có tính thiêng liêng.” (1Cr 15,44). Hạt giống phải được
gieo xuống và chết đi mới thành cây mới.
Đời
Kitô hữu cũng vậy. Muốn Lời Chúa sinh hoa trái, ta phải biết chết đi cho cái
tôi, cho ích kỷ, tham lam, nóng giận và những thói quen xấu, để được biến đổi
nên giống Đức Kitô hơn mỗi ngày.
Chúa
không đòi ta thành đất tốt ngay lập tức, nhưng mời ta chịu khó cày xới tâm hồn
mỗi ngày: nhổ bụi gai của lòng tham, dọn sỏi đá của sự cứng lòng.
Có thể
nhớ Tin Mừng hôm nay bằng ba chữ: NGHE - GIỮ - SINH
NGHE Lời Chúa bằng cả trái tim.
GIỮ Lời Chúa trong đời sống.
SINH hoa trái bằng những việc yêu thương cụ thể.
Xin
Chúa biến đổi tâm hồn chúng con thành mảnh đất tốt, để Lời Chúa bén rễ sâu và
sinh nhiều hoa trái trong đời sống chúng con. Amen.
SUY
NIỆM 3: ĐỪNG ĐỂ LỜI CHÚA "Ế"!
Có một
điều rất lạ: chúng ta đi lễ khá đều, nghe Lời Chúa khá nhiều, nhưng Lời Chúa
lại khó vào!
Có
người vừa ra khỏi nhà thờ đã quên bài Tin Mừng nói gì.
-
"Hôm nay cha giảng gì?"
-
"Dạ... câu rất hay ạ!"
-
"Câu gì?"
-
"Con... quên rồi!"
Chúng
ta giống như điện thoại có 4G nhưng không có bộ nhớ: nhận rất nhiều nhưng lưu
chẳng bao nhiêu!
Tin
Mừng hôm nay kể dụ ngôn người gieo giống. Người gieo là Thiên Chúa, rất quảng
đại, gieo khắp nơi. Hạt giống là Lời Chúa, luôn tốt. Chỉ khác nhau ở mảnh đất -
tức là tâm hồn chúng ta.
Có 4
loại đất:
1. Đất
vệ đường: Nghe như gió thoảng qua tai. Lời
chưa kịp bén rễ đã bị cuộc đời lấy mất.
2. Đất
sỏi đá: Lúc bình an thì rất sốt sắng:
"Lạy Chúa, con yêu Chúa!". Nhưng khi gặp bệnh tật, thất bại, bị xúc
phạm... thì đức tin "tụt sóng". Bình thường thì Alleluia, gặp thử
thách thì: "Chúa ơi, sao Chúa bỏ con?"
3. Đất
đầy gai: Lời Chúa vẫn mọc, nhưng bị tiền
bạc, danh vọng, hưởng thụ, lo lắng bóp nghẹt. Không phải thiếu Lời Chúa, mà
thiếu chỗ trống trong lòng cho Lời Chúa!
4. Đất
tốt: Là người nghe, ghi nhớ, đem ra thực hành và kiên trì
sinh hoa trái.
Vậy
đất tốt không phải là người nghe nhiều nhất, mà là người sống điều mình nghe:
Chúa
bảo "Hãy tha thứ" - mình tập tha thứ.
Chúa
bảo "Hãy yêu thương" - mình tập yêu thương.
Chúa
bảo "Đừng xét đoán" - mình bớt nói xấu.
Chúa
bảo "Hãy phục vụ" - mình giúp đỡ gia đình, giáo xứ.
Đó mới
là lúc Lời Chúa sinh hoa trái.
Thật
ra, ai trong chúng ta cũng có lúc là vệ đường, sỏi đá, gai góc. Đừng nản! Đất
có thể được cày xới, đá có thể được nhặt đi, gai có thể được làm sạch.
Mỗi
ngày hãy tự hỏi: Hôm nay tôi cần nhổ cái gai nào? Gai nóng giận? Gai ích kỷ?
Gai tiền bạc? Gai hơn thua? Hay gai của việc "ai nói gì cũng để
bụng"?
Hãy
nhớ ba chữ đơn giản: NGHE - GIỮ - SINH
NGHE Lời Chúa bằng đôi tai.
GIỮ Lời Chúa trong tim.
SINH hoa trái bằng đôi tay.
Đừng
để Lời Chúa chỉ nằm trong sách, trong bài giảng hay trong trí nhớ. Lời Chúa
phải đi từ tai xuống tim, từ tim xuống tay để thành hành động.
Ước gì
mỗi lần ra khỏi nhà thờ, chúng ta không chỉ nói: "Hôm nay cha giảng hay
quá!", mà còn tự hỏi: "Hôm nay Chúa muốn tôi sửa điều gì?" Bởi
vì Lời Chúa không cần chúng ta khen hay, Lời Chúa cần chúng ta sống!
Xin Chúa cày xới mảnh đất tâm hồn chúng ta, để Lời Chúa bén rễ sâu và sinh nhiều hoa trái. Amen.