Thứ Hai, 24 tháng 8, 2026

 NGHI THỨC TẪM LIỆM

DẪN VÀO NGHI THỨC

Kính thưa gia đình tang quyến và cộng đoàn,

Đứng trước thì hài người thân yêu, chúng ta không khỏi đau thương và tiếc nuối. Nhưng trong đức tin, chúng ta không tuyệt vọng, bởi Chúa Giêsu đã khẳng định: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).

Cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là bước chuyển dời vào sự sống đời đời trong lòng thương xót của Thiên Chúa. Sự mong manh của kiếp người nhắc nhở chúng ta: điều giá trị nhất không phải là sống bao lâu, mà là đã sống yêu thương nhau như thế nào.

Giờ đây, chúng ta dâng người thân này cho Chúa. Xin Người thứ tha những thiếu sót nếu còn vướng mắc, và đón nhận người thân chúng ta vào Nước Trời. Xin Chúa cũng ban cho tang quyến ơn bình an và lòng can đảm trong đức tin. Chúng ta từ biệt hôm nay trong nước mắt thương nhớ, nhưng luôn vững tin một ngày nào đó chúng ta sẽ được đoàn tụ trong Nhà Cha. Amen.

 

ĐỌC LỜI CHÚA: Rm 6,8-9

“Nếu chúng ta cùng chết với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người. Đó là niềm tin của chúng ta. Vì chúng ta biết rằng một khi Đức Kitô đã chỗi dậy từ cõi chết, thì không bao giờ Người chết nữa; tử thần chẳng còn quyền chi đối với Người.” Đó là lời Chúa.

 

SUY NIỆM:

Kính thưa gia đình tang quyến và cộng đoàn,

Trong giây phút đau buồn của sự chia ly, Lời Chúa chúng ta vừa nghe không dừng lại ở nỗi mất mát, mà mở ra cho chúng ta ánh sáng của niềm hy vọng phục sinh. Nhìn vào Chúa Kitô, chúng ta sẽ tìm thấy lời an ủi qua ba tâm tình:

1. Chia ly nhưng không tuyệt vọng: Sự ra đi của người thân để lại khoảng trống lớn lao. Chúng ta có quyền khóc và buồn thương, vì chúng ta đã yêu bằng cả trái tim. Nhưng nước mắt của người Kitô hữu không khép lại trong tuyệt vọng, bởi vì đằng sau nỗi đau là lời hứa của Chúa Giêsu: “Ai tin vào Ta, dù có chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).

2. Cái chết là một cuộc vượt qua: Với người không có niềm tin, cái chết là dấu chấm hết. Nhưng với chúng ta, đó là một cuộc di dời: từ đời tạm bước vào sự sống vĩnh cửu, từ đau khổ về với bình an của Thiên Chúa. Sự ra đi này cũng nhắc nhớ mỗi người về sự mong manh của kiếp người, để khi còn sống, chúng ta biết yêu thương chân thành và tha thứ cho nhau nhiều hơn.

3. Phó thác vào lòng thương xót: Giờ đây, chúng ta an tâm trao phó linh hồn người quá cố cho Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót. Xin Chúa thanh luyện mọi thiếu sót trong phận người và đón nhận [Tên Thánh / Người quá cố] vào hưởng hạnh phúc muôn đời.

Kính thưa cộng đoàn, hôm nay chúng ta tạm biệt chứ không vĩnh biệt. Trong Đức Kitô Phục Sinh, cái chết không phải là cánh cửa đóng lại, mà là ngõ ngách mở vào sự sống mới.

Xin Chúa đón nhận linh hồn người anh (chị) em chúng ta vào Nhà Cha, và xin Người đổ tràn bình an cùng sức mạnh nâng đỡ gia đình tang quyến. Amen.


GIẢNG LỄ AN TÁNG

1.  HÀNH TRÌNH – TỎA SÁNG ĐỨC TIN – TRAO TRUYỀN TÌNH YÊU

2 Tm 4,6-8.16b.17-18; Mt 5,13-16

Sự ra đi của ông Phê-rô để lại trong lòng chúng ta một khoảng trống và một nỗi tiếc thương sâu sắc. Chúng ta đau buồn vì phải chia tay một người chồng, người cha, người ông và một người thân yêu.

Thế nhưng, hôm nay, trước bàn thờ Chúa, chúng ta không nhìn vào sự chết bằng ánh mắt tuyệt vọng. Dưới ánh sáng của Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta tin rằng: sự sống không mất đi, nhưng được biến đổi. Vì thế, trong giờ phút tiễn biệt này, Lời Chúa mời gọi chúng ta củng cố niềm tin qua ba điểm tựa: hoàn tất – tỏa sáng – trao truyền.

1. HOÀN TẤT MỘT HÀNH TRÌNH

Thánh Phao-lô nói: “Tôi đã thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin” (2 Tm 4,7).

69 năm cuộc đời của ông Phê-rô là một hành trình với biết bao vui buồn, thành công cũng như những thử thách, những hy sinh và cả những giới hạn của phận người.

Hôm nay, hành trình trần thế ấy đã khép lại. Chúng ta không đánh giá cuộc đời ông bằng tiền bạc, địa vị hay những gì thế gian coi là thành công. Điều đáng quý hơn chính là tình yêu ông đã dành cho gia đình, sự tận tụy trong bổn phận và những điều tốt đẹp ông đã âm thầm gieo vào cuộc sống.

Có thể những việc ông làm rất bình thường, nhưng trước mặt Chúa, không có tình yêu chân thành nào là nhỏ bé. Chúa nhìn thấy những hy sinh âm thầm, những giọt mồ hôi, những lần chịu đựng, những việc tốt không ai biết đến.

Vì thế, chúng ta phó dâng ông Phê-rô cho lòng thương xót của Thiên Chúa và hy vọng rằng, sau khi đã hoàn tất cuộc hành trình trần thế, ông sẽ được Chúa đón nhận vào quê hương đích thật trên trời.

2. TỎA SÁNG TRONG NHỮNG BỔN PHẬN BÌNH DỊ

Chúa Giê-su nói: “Anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,14).

Ánh sáng không nhất thiết phải chiếu sáng cả thế giới. Đôi khi, chỉ cần một ngọn đèn nhỏ đủ làm cho một mái nhà ấm áp và bớt tối tăm.

Cuộc đời người Kitô hữu cũng vậy. Chúng ta không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại. Điều quan trọng là sống tốt những bổn phận Chúa trao cho mình mỗi ngày.

Đối với ông Phê-rô, ánh sáng ấy được thể hiện qua những bổn phận rất bình dị: là người chồng, người cha, người ông và người thân trong gia đình. Có thể ông không để lại những công trình lớn lao, nhưng ông đã để lại tình yêu, sự hy sinh, những kỷ niệm và một dấu ấn nơi những người thân yêu.

Đó chính là ánh sáng của một đời người. Và hôm nay, khi thân xác ông nằm đây, chúng ta nhận ra rằng: một đời người có thể kết thúc, nhưng những điều tốt đẹp họ đã trao ban vẫn tiếp tục sống trong lòng những người ở lại.

3. TRAO TRUYỀN ÁNH SÁNG ĐỨC TIN VÀ TÌNH YÊU

Thưa cộng đoàn, ngọn đèn cuộc đời ông Phê-rô hôm nay đã tắt nơi trần thế, nhưng ánh sáng ông để lại không cần phải tắt theo ông.

Ánh sáng ấy được trao lại cho gia đình. Nếu con cháu biết tiếp tục yêu thương nhau, biết tha thứ, biết nhường nhịn, biết sống trách nhiệm và nhất là biết giữ vững đức tin, thì những gì tốt đẹp ông Phê-rô đã gieo trồng sẽ tiếp tục sinh hoa trái.

Vì thế, cách tưởng nhớ ông đẹp nhất không chỉ là những giọt nước mắt, những vòng hoa hay những lời tiếc thương. Cách tưởng nhớ đẹp nhất là sống tốt hơn sau khi ông ra đi.

Nếu trước đây ông đã từng quy tụ gia đình, thì nay những người còn sống hãy tiếp tục quy tụ nhau.

Nếu ông đã từng yêu thương và hy sinh cho gia đình, thì nay con cháu hãy tiếp tục yêu thương và nâng đỡ nhau.

Nếu ông đã từng giữ gìn đức tin, thì nay con cháu hãy tiếp tục sống và truyền lại đức tin ấy cho thế hệ mai sau.

Đó chính là cách để ngọn đèn của ông Phê-rô tiếp tục cháy sáng.

Và chúng ta cũng tin rằng: ngọn đèn trần thế tắt đi không phải là hết. Trong Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta hy vọng ông Phê-rô sẽ được bước vào ánh sáng vĩnh cửu của Thiên Chúa, nơi không còn đau khổ, bệnh tật và sự chết.

Như thánh Phao-lô đã nói: “Giờ đây, tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chúa là vị Thẩm Phán chí công sẽ trao phần thưởng ấy cho tôi.” (x. 2 Tm 4,8).

Kính thưa gia đình tang quyến,

Hôm nay, chúng ta khóc vì thương nhớ ông Phê-rô. Nhưng xin đừng để nỗi buồn trở thành tuyệt vọng. Hãy biến nước mắt thành lời cầu nguyện; biến nỗi nhớ thành tình yêu; và biến sự chia ly thành quyết tâm sống tốt hơn.

Xin mỗi người trong gia đình hãy tự hỏi: Tôi sẽ làm gì để tiếp nối ánh sáng ông Phê-rô đã để lại?

Xin Chúa thương tha thứ những thiếu sót, thanh luyện những lỗi lầm của ông Phê-rô và đón nhận ông vào hưởng ánh sáng ngàn thu.

Ông Phê-rô đã ra đi, nhưng tình yêu ông để lại vẫn còn.

Ông Phê-rô đã ra đi, nhưng ánh sáng đức tin vẫn tiếp tục cháy.

Ông Phê-rô đã hoàn tất hành trình, xin Chúa ban cho ông được về quê hương vĩnh cửu.

Xin cho linh hồn Phê-rô được nghỉ yên muôn đời trong tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Amen.


2. NGỌN ĐÈN MÔN ĐỆ GIỮA DANG DỞ VÀ NIỀM HY VỌNG PHỤC SINH

Rm 6,3-9; Ga 11,17-27

Có những cuộc chia tay chúng ta kịp chuẩn bị, nhưng cũng có những chuyến ra đi đến quá đỗi bất ngờ, khiến lòng người bàng hoàng không kịp thốt nên lời.

Hôm nay, chúng ta quy tụ nơi đây trong niềm thương xót và hiệp thông tiễn đưa anh Phê-rô về nhà Cha.

Anh ra đi khi tuổi đời mới 42, độ tuổi tràn đầy sức sống với bao dự định, ước mơ còn dang dở. Sự ra đi này để lại một khoảng trống thật lớn: người vợ trẻ mất đi chỗ dựa vững chắc, hai con thơ mất đi vòng tay che chở của cha, và gia đình đối mặt với biết bao lo toan phía trước.

Đứng trước mất mát lớn lao này, lý trí con người không thể tìm được lời giải đáp trọn vẹn. Nhưng trong đau thương, người Kitô hữu không tuyệt vọng, bởi chúng ta có điểm tựa vững chắc là Lời Chúa.

Chính Chúa Giê-su đã cất lời an ủi chị Mác-ta năm xưa và cũng đang nói với mỗi chúng ta hôm nay rằng: “Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.” (Ga 11,25)

Đối với người có đức tin, cái chết không phải là dấu chấm hết bi thương, mà là cánh cửa bước vào sự sống đời đời trong niềm hy vọng Phục Sinh.

1. Ngọn đèn tắt sớm, nhưng tỏa sáng trọn vẹn tình yêu

42 năm nơi trần thế, ngọn đèn đời của anh Phê-rô tuy vụt tắt sớm hơn mong đợi, nhưng giá trị một đời con người không đo bằng độ dài năm tháng, mà bằng tình yêu và trách nhiệm đã đong đầy.

Nhìn lại hành trình đã qua, chúng ta nhận ra ánh sáng âm thầm nhưng cao quý nơi anh: ánh sáng của một người chồng trung tín, người cha tận tụy. Anh đã lao động, hy sinh để vun đắp mái ấm gia đình. Những giọt mồ hôi thầm lặng ấy chính là cách anh sống Tin Mừng giữa đời thường, như lời Chúa dạy: “Anh em là ánh sáng thế gian”.

Không cần những điều phi thường, chỉ cần trung tín, yêu thương và chu toàn bổn phận mỗi ngày, cuộc đời anh đã là một chứng tá âm thầm mà đẹp đẽ.

2. Dang dở trần gian, nhưng trọn vẹn nghĩa tình

Điều khiến lòng chúng ta thắt lại hôm nay là những công việc của anh còn dang dở, những dự định chưa kịp hoàn thành, những lời yêu thương chưa kịp nói trọn.

Nhưng thưa cộng đoàn, dang dở không có nghĩa là vô nghĩa. Công việc có thể dở dang, nhưng tình yêu anh trao ban thì đã trọn vẹn. Tình yêu ấy tiếp tục hiện diện nơi người vợ hiền và cách đặc biệt nơi hai người con thơ, là sự nối dài đẹp đẽ nhất của cuộc đời cha.

Những hạt giống yêu thương, đức tin và trách nhiệm anh đã gieo vãi sẽ tiếp tục lớn lên cùng các con. Vì thế, hôm nay chúng ta không chỉ khóc vì mất mát, mà còn dâng lời tạ ơn Chúa vì món quà 42 năm cuộc đời Ngài đã ban cho anh và gia đình.

3. Sống tiếp niềm hy vọng và tình liên đới

Sự ra đi của anh Phê-rô là lời thức tỉnh mạnh mẽ cho mỗi chúng ta: cuộc đời trần thế thật ngắn ngủi và mong manh. Đừng đợi đến ngày mai mới yêu thương, tha thứ và trở về với Chúa. Hãy luôn giữ cho ngọn đèn đức tin của mình thắp sáng.

Sự hiện diện đông đảo của cộng đoàn hôm nay là thông điệp yêu thương gửi đến gia đình tang quyến: Gia đình không hề cô đơn, cộng đoàn luôn ở bên hiệp thông cầu nguyện, sẻ chia và đồng hành trong những ngày tháng khó khăn phía trước.

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, Đấng là sự sống lại và là sự sống!

Xin Chúa thương tha thứ những thiếu sót của phận người, thanh luyện và đón nhận linh hồn Phê-rô vào hưởng ánh sáng tôn nhan Chúa.

Xin ban bình an và sức mạnh tinh thần cho người vợ trẻ, nâng đỡ và che chở hai con thơ dại, giúp gia đình tang quyến tìm được niềm an ủi nơi tình hiệp thông của cộng đoàn.

Và xin cho mỗi người chúng ta biết sống yêu thương và trung thành hơn, để khi Chúa gọi, chúng ta cũng sẵn sàng ra đi trong niềm tin tưởng và hy vọng. Amen.

 

3. RA ĐI TRONG NIỀM TIN – VỀ VỚI SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI 

Kính thưa gia đình tang quyến và toàn thể cộng đoàn,

Sự ra đi của bà Maria Nguyễn Thị Hòa để lại trong lòng gia đình, và cộng đoàn chúng ta một khoảng trống lớn và niềm tiếc thương sâu đậm.

Chia ly luôn là nỗi đau khó nói. Nhưng hôm nay, đứng trước linh cữu của bà, chúng ta không nhìn sự ra đi này bằng đôi mắt tuyệt vọng, mà bằng ánh sáng đức tin Phục Sinh. Như lời Thánh Phaolô đã nhắn nhủ: "Anh em đừng buồn phiền như những người không có niềm hy vọng" (1 Tx 4,13). Vì tin rằng Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, chúng ta vững tin rằng những ai đã an nghỉ trong Người cũng sẽ được Người cho sống lại.

Nhìn lại 76 năm hành trình dương thế, từ Kế Sách đến Sóc Trăng, bà Maria đã sống một cuộc đời bình dị mà cao quý: một người vợ, người mẹ, người bà hiền lành, tảo tần, giàu đức hy sinh và trọn vẹn nghĩa tình. Trong âm thầm, bà đã dệt nên tình yêu cho gia đình, vun trồng cho con cháu bằng chính đời sống đức tin đơn sơ và bền bỉ.

Khởi đi từ Lời Chúa và cuộc đời của bà, tôi xin gợi lên ba điều đáng suy ngẫm:

1. Chết không phải là hết, mà là trở về Nhà Cha

Khi Ladarô qua đời, cô Mácta đã thưa với Chúa Giêsu trong nước mắt: "Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây, em con đã không chết". Chúa đã trả lời chị bằng một lời long trọng, là nền tảng đức tin cho chúng ta hôm nay: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống." (Ga 11,25)

Thưa cộng đoàn, với người Kitô hữu, chết không phải là dấu chấm hết. Chết là hoàn tất cuộc hành hương đức tin, là bước qua ngưỡng cửa Nhà Cha để đi vào cõi sống đời đời.

Chúng ta được phép khóc vì yêu thương, vì gắn bó. Nhưng giọt nước mắt của người có đức tin không dẫn đến tuyệt vọng, mà dẫn đến hy vọng. Bà Maria hôm nay không mất đi, bà chỉ đi trước chúng ta về Nhà Cha.

2. Chỉ tình yêu là còn lại mãi

Trong 76 năm, bà Maria đã để lại cho đời nhiều điều. Nhưng điều quý giá nhất bà để lại không phải là nhà cửa hay của cải, mà chính là TÌNH YÊU.

Tình yêu của một người mẹ thương chồng, thương con. Tình yêu của người bà tảo tần cho cháu. Tình nghĩa chan hòa với xóm giềng.

Khi nhắm mắt xuôi tay, con người phải bỏ lại mọi sự, chỉ có tình yêu và những việc lành phúc đức theo mình về trước tòa Chúa. Vì thế, cách tưởng nhớ bà đẹp nhất không chỉ là nước mắt tiếc thương, mà là tiếp nối chính tình yêu ấy: biết yêu thương, nhường nhịn, tha thứ và nâng đỡ nhau trong gia đình. Khi chúng ta sống như thế, tình yêu của bà vẫn còn sống mãi giữa chúng ta.

3. Hãy sống trọn vẹn khi còn có thể

Sự ra đi của bà là một lời nhắc nhở nghiêm túc cho mỗi người chúng ta: Kiếp người thật ngắn ngủi và mong manh. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Vì thế, xin đừng đợi đến lúc chia ly mới hối tiếc. Hãy yêu thương khi còn có thể gặp nhau. Hãy tha thứ khi còn có thể nói với nhau. Hãy nói lời tử tế khi người thân còn nghe được.

Cách riêng xin ngỏ với gia đình tang quyến: Hãy biến nước mắt thành lời cầu nguyện. Biến nỗi nhớ thương thành những hy sinh và việc bác ái. Biến cuộc chia ly hôm nay thành niềm hy vọng cho ngày đoàn tụ mai sau trong Nước Trời.

Anh chị em thân mến,

Giờ đây, trong niềm tin tưởng phó thác, chúng ta dâng bà Maria Nguyễn Thị Hòa cho lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Xin Chúa nhân từ tha thứ những thiếu sót của phận người và sớm đưa bà vào hưởng ánh sáng ngàn thu.

Xin Chúa cũng ban ơn an ủi và nâng đỡ gia đình tang quyến, để giữa nỗi đau mất mát, mọi người vẫn bình an trong niềm hy vọng Phục Sinh. Xin cho mỗi người chúng ta cùng khắc ghi: Đau buồn, nhưng không tuyệt vọng. Chia ly, nhưng không phải là vĩnh biệt. Trong Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta sẽ gặp lại nhau trong sự sống đời đời.

Lạy Chúa, xin cho linh hồn Maria được nghỉ yên muôn đời, và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên linh hồn bà. Amen.

 

4. SỐNG ĐỨC TIN – GIỮ VỮNG ĐỨC TIN – HY VỌNG SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

2 Tm 4,6-8.16b-18; Ga 11,17-27

Kính thưa gia đình tang quyến cùng toàn thể cộng đoàn phụng vụ,

Sự ra đi của ông Gioan Baotixita ở tuổi 63 quá đột ngột, để lại một khoảng trống vắng lớn lao và nỗi tiếc thương sâu sắc. Đứng trước biến cố bất ngờ này, chúng ta dễ rơi vào hoang mang với câu hỏi: "Tại sao lại là lúc này?".

Lời Chúa hôm nay không trực tiếp giải thích lý do, nhưng trao tặng chúng ta một điểm tựa vững chắc qua lời tuyên bố của Chúa Giêsu: "Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống" (Ga 11,25).

Từ điểm tựa Lời Chúa và chứng tá đời sống của ông Gioan Baotixita, chúng ta cùng nhìn lại ba sứ điệp nâng đỡ tâm hồn lúc này.

1. Sống Đức Tin trong từng ngày

Đức tin không dừng lại ở lời nói trên môi miệng, mà phải trở thành một lối sống. Điều an ủi chúng ta hôm nay là khi nhìn lại hành trình sống của ông Gioan Baotixita, mọi người đều ghi nhận ông là người siêng năng tham dự Thánh lễ và trung thành với các việc đạo đức. Những hy sinh ấy có thể rất âm thầm, bình dị, nhưng lại làm nên bản chất của một Kitô hữu chân thành.

Ông không biết trước giờ Chúa gọi, nhưng ông đã chọn cách sống mỗi ngày trong tương quan gắn bó với Chúa. Đó cũng là bài học cho mỗi chúng ta: Không cần biết trước ngày mình đi, nhưng phải sống sao cho ngày nào cũng sẵn sàng gặp Chúa.

2. Giữ Vững Đức Tin qua mọi thử thách

Trong bài đọc một, Thánh Phaolô bộc bạch: "Tôi đã chiến đấu trong cuộc chiến cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững đức tin" (2 Tm 4,7). Lời này khắc họa rõ nét chặng đường đời của ông Gioan Baotixita. Cuộc sống vốn có lúc bình an, có lúc sóng gió, nhưng điều quý giá nhất là ông đã giữ trọn niềm tin cho đến phút cuối.

Gia tài lớn nhất mà người cha để lại cho con cái không chỉ là tài sản hay sự nghiệp, mà là di sản đức tin. Nét đẹp ấy hôm nay đang được tiếp nối qua người con của ông – người đang âm thầm dâng hiến tiếng hát phục vụ trong Ca đoàn Họ đạo Sóc Trăng. Dù tiếng hát hôm nay có lẫn trong nước mắt thương nhớ, thì chính trong nước mắt ấy, lời ca vẫn trở thành lời cầu nguyện hiếu thảo nhất, tuyên xưng rằng sự chết không phải là điểm kết thúc.

3. Hy Vọng vào Sự Sống Đời Đời

Trước nỗi đau mất mát, bà Matta đã thưa với Chúa: "Thưa Thầy, con vẫn tin". Lời tuyên xưng ấy nâng đỡ tang quyến trong giờ phút này. Sự vắng mặt của người chồng, người cha trong ngôi nhà ấm cúng sẽ tạo nên khoảng trống nghẹn ngào. Nhưng xin gia đình hãy nhớ: Ông Gioan Baotixita không mất đi, ông chỉ đi trước chúng ta vào trong tình yêu thương xót của Thiên Chúa.

Sự ra đi bất ngờ này cũng là lời nhắc nhở cho mỗi người: Đừng đợi đến khi đau yếu mới tìm đến Chúa, đừng đợi đến lúc chia ly mới biết yêu thương. Hãy sống đức tin và trao ban sự tha thứ ngay hôm nay, vì giá trị đời người không đo bằng số năm tháng, mà đo bằng cách chúng ta đã sống những năm tháng ấy với Chúa và với nhau như thế nào.

Giờ đây, chúng ta dâng ông Gioan Baotixita vào đôi tay an lành của Thiên Chúa. Xin Chúa thứ tha những thiếu sót làm người, đón nhận những Thánh lễ, những lời kinh âm thầm và đức tin trung thành của ông.

Xin Chúa ban sức mạnh nâng đỡ người vợ, các con và toàn thể gia đình, giúp gia đình biến niềm đau thành lời cầu nguyện và tiếp tục giữ vững gia tài đức tin mà ông để lại.

Xác tín vào Lời Chúa Giêsu, chúng ta tin rằng ông Gioan Baotixita không đi vào hư vô, nhưng đang bước vào cuộc sống mới. Nguyện xin Thiên Chúa đón nhận ông vào Nước Trời, và trong niềm hy vọng Phục sinh, hẹn ngày tất cả chúng ta lại được đoàn tụ bên Ngài trong sự sống đời đời. Amen.


5. LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA

Kn 3,1-6.9; Lc 23, 39-43

Kính thưa gia đình tang quyến và cộng đoàn phụng vụ,

Chúng ta quy tụ nơi đây trong bầu khí trầm lắng để tiễn đưa anh Simon Hà Văn Hòa Bình về nơi an nghỉ cuối cùng. Anh ra đi ở tuổi 51 sau thời gian kiên trì chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, để lại bao hụt hẫng và tiếc nuối cho người thân.

Đời người là một hành trình đan xen vui buồn, thành công và vấp ngã. Anh Simon cũng mang trọn phận người mong manh ấy. Nhưng trước mặt Thiên Chúa, một con người không bao giờ bị định nghĩa bởi quá khứ hay những thất bại. Ngài nhìn thấu những gánh nặng thầm kín, những giằng co nội tâm và cả khát vọng hướng thiện của anh. Trong tình hiệp thông, chúng ta cùng nhìn lại Lời Chúa qua ba tâm tình:

1. Cửa Trời luôn mở – Nơi nương ẩn của lòng thành cậy trông

Hình ảnh người trộm lành trên đồi Canvê cho thấy một hy vọng lớn lao: anh ta nhận ra án phạt của mình là đích đáng, nhưng vẫn gom chút tàn lực còn lại để hướng về Đức Giêsu: "Lạy ông Giêsu, khi vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!"

Đáp lại không phải là lời trách cứ, mà là một lời hứa tức khắc: "Hôm nay, anh sẽ ở với tôi trên Thiên Đàng."

Cánh cửa Lòng Thương Xót chưa bao giờ khép lại với người biết chạy đến cùng Ngài. Những ngày cuối đời trên giường bệnh, có thể anh Simon không thể nói nhiều, nhưng Chúa biết rõ từng cơn đau thể xác, từng dằn vặt tâm hồn và lời nguyện thầm lặng của anh. Lòng thương xót của Chúa luôn lớn hơn mọi hạn hẹp của phận người.

2. Mắt nhìn bao dung – Lời mời gọi cho người ở lại

Người đời dễ nhìn vào quá khứ để khen chê hay xét đoán. Nhưng Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn anh Simon bằng ánh mắt của Đức Kitô: không phải một bản án, mà là một người anh em cần được cảm thông, tha thứ và đón nhận ơn cứu độ.

Ánh mắt bao dung ấy cũng quay về nhắc nhớ mỗi chúng ta: Không ai hoàn hảo đến mức không cần Lòng Thương Xót. Sự ra đi của anh Simon ở tuổi 51 là lời cảnh tỉnh nghiêm túc: Đừng đợi đến khi nằm trên giường bệnh mới tìm về với Chúa, và đừng đợi đến giây phút cuối cùng mới trao nhau lời hòa giải.

3. Lời cầu phó dâng – Món quà trọn tình nhất lúc này

Hành trình trần thế của anh Simon đã khép lại. Những ngày bệnh tật giúp anh nhận ra mọi tiền tài, danh vọng rồi cũng phải buông tay; điều duy nhất còn lại là tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa.

Vì thế, thay vì đắm chìm trong đau thương, chúng ta hãy biến tình thương thành lời cầu nguyện phó dâng. Đó là món quà quý giá nhất chúng ta có thể trao cho anh lúc này.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã mở cửa Thiên Đàng cho người trộm lành biết ăn năn. Xin nhớ đến linh hồn Simon. Xin tha thứ mọi thiếu sót anh đã trót phạm, thanh luyện và đón nhận anh vào chốn nghỉ ngơi ngàn thu.

Kính thưa cộng đoàn,

Người trộm lành năm xưa chỉ thưa một lời đơn sơ: "Xin nhớ đến tôi", và Chúa đã nhớ đến anh. Hôm nay, chúng ta cũng tha thiết thưa lên: "Lạy Chúa Giêsu, xin nhớ đến anh Simon."

Xin Chúa nhớ đến anh không phải bằng sự nghiêm minh công thẳng, nhưng bằng lòng từ bi vô bờ bến, để anh cũng được nghe lời hứa cứu độ: "Hôm nay, anh sẽ ở với tôi trên Thiên Đàng." Amen.

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN

CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN - NĂM A

Gr 20,7-9; Rm 12,1-2; Mt 16,21-27

Chủ đề chung: TỪ BỎ MÌNH - VÁC THẬP GIÁ - THEO CHÚA

SUY NIỆM 1: TỪ BỎ MÌNH ĐỂ THEO CHÚA

"Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo." (Mt 16,24)

Cuộc sống là chuỗi chọn lựa. Chọn điều này là phải bỏ điều kia. Theo Chúa cũng vậy, nhưng Chúa không chỉ đòi ta bỏ một vài thứ bên ngoài, mà đòi bỏ sâu xa nhất: bỏ chính mình.

1. Tại sao phải từ bỏ chính mình?

Vì nếu không bỏ mình, cái ta bỏ sẽ trở lại dưới hình thức khác.

Có câu chuyện: Một thầy tu chỉ có một chiếc áo rách bị chuột cắn. Ông xin con mèo đuổi chuột. Có mèo phải có sữa, có sữa phải nuôi bò, có bò phải có đất, có người làm... Cuối cùng túp lều nghèo thành trang trại giàu có. Người muốn từ bỏ mọi sự lại thành ông chủ lớn.

Chúng ta cũng thế: Bỏ tiền nhưng giữ lòng tham. Bỏ danh vọng nhưng thích được khen. Bỏ rượu chè nhưng giữ nóng giận, ích kỷ.

2. Từ bỏ mình là gì?

Không phải ghét bỏ bản thân, mà là:

- Bỏ ý riêng để tìm ý Chúa.

- Bỏ ích kỷ để sống cho người khác.

- Bỏ dễ dãi để trung thành với bổn phận.

3. Vác thập giá mà theo.

Theo Chúa là hành trình: Từ bỏ - Vác thập giá - Bước theo.

Thập giá không ở đâu xa: là bệnh tật, là bổn phận nặng nề, là kiên nhẫn với người khó tính, là tha thứ khi bị tổn thương, là hy sinh âm thầm không ai biết.

Hôm nay hãy tự hỏi: Tôi đã bỏ điều gì vì Chúa? Tôi đang vác thập giá nào? Tôi có đang bước theo Chúa hay bắt Chúa theo ý mình?

Mất vì Chúa không phải là mất, nhưng là được. Bỏ mình không phải là nhỏ đi, nhưng là để Chúa làm đời mình lớn lên. Amen.

 

SUY NIỆM 2: THẬP GIÁ - ĐƯỜNG DẪN ĐẾN NIỀM VUI

Thập giá hôm nay sẽ thành vinh quang ngày mai.

Là Kitô hữu, chúng ta thuộc về Đức Kitô. Nhưng theo Chúa không chỉ là đi lễ, đọc kinh, mà là đi con đường Chúa đã đi. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay cho ta thấy 3 mẫu gương:

1. Ngôn sứ Giêrêmia (Bài 1): Ông muốn bỏ cuộc vì bị chống đối, nhưng thú nhận: "Chúa đã quyến rũ con và Chúa đã thắng con." Tình yêu Chúa mạnh hơn sợ hãi.

2. Thánh Phaolô (Bài 2): "Đừng rập theo đời này, nhưng hãy đổi mới tâm thần." Theo Chúa là dám lội ngược dòng thế gian.

3. Chính Chúa Giêsu (Tin Mừng): Ngài là mẫu gương tuyệt hảo, từ bỏ ý riêng để vâng phục Chúa Cha đến chết trên thập giá, và biến thập giá thành nguồn cứu độ.

Nhiều người trong chúng ta muốn niềm vui mà không muốn hy sinh, muốn phục sinh mà không qua thập giá.

Vác thập giá chính là chu toàn bổn phận hằng ngày: cha mẹ tận tụy, vợ chồng nhường nhịn tha thứ, con cái hiếu thảo, người Kitô hữu trung thành sống đức tin.

Khi gặp thử thách, đừng vội than trách. Hãy tin: thập giá đón nhận trong yêu thương sẽ trở thành niềm vui. Amen.

 

SUY NIỆM 3: BA BƯỚC THEO CHÚA

Lời Chúa hôm nay gói gọn trong 3 động từ: TỪ BỎ - VÁC - THEO.

1. TỪ BỎ MÌNH

Từ bỏ không phải chỉ là bỏ vật chất. Cái khó nhất là bỏ cái tôi: tôi ích kỷ, tôi nóng giận, tôi muốn mọi người phải theo ý tôi. Nếu không bỏ cái tôi, ta sẽ giữ đạo mà vẫn làm khổ người khác.

2. VÁC THẬP GIÁ MÌNH HẰNG NGÀY

Mỗi người có một cây thập giá vừa sức mình.

Có người than thập giá mình nặng quá, xin thiên thần cho đổi cây khác. Vào vườn thập giá, ông thử cây nào cũng không vừa: cây quá dài, cây quá nặng, cây góc cạnh khó vác. Cuối cùng, ông chọn lại thì nhận ra đó chính là cây thập giá cũ của mình - cây vừa vặn nhất Chúa đã trao.

Chúa không trao thập giá vô nghĩa. Thập giá là nơi ta được thanh luyện và lớn lên.

3. THEO CHÚA ĐẾN CÙNG

Theo Chúa không phải là đứng yên, mà là bước đi mỗi ngày. Đời ta có những trang sách khó hiểu: bệnh tật, mất mát, thất bại. Hôm nay chưa hiểu, nhưng hãy phó thác. Một ngày kia trong ánh sáng Chúa, ta sẽ thốt lên: "Lạy Chúa, bây giờ con mới hiểu, Chúa có lý!" Amen.

 

SUY NIỆM 4: ĐỪNG CHÙN BƯỚC [Bài giảng cho giới trẻ, người lớn]

Câu chuyện ngắn: Người ta kể: Có hai diễn giả nổi tiếng cùng đến quảng trường: Thần Tài và Đức Giêsu.

Thần Tài hứa tiền bạc, danh vọng, hưởng thụ - đám đông vỗ tay đi theo.

Đức Giêsu nói về Nước Trời và mời gọi: "Ai muốn theo Tôi, phải từ bỏ mình, vác thập giá mà theo" - nhiều người chùn bước.

Tôi đang chọn theo ai?

1. Theo Chúa là một lựa chọn dứt khoát

Phêrô thương Thầy nên can ngăn: "Xin đừng như vậy!" Nhưng Chúa mắng: "Tư tưởng của anh là của loài người, không phải của Thiên Chúa." Nhiều khi ta cũng muốn Chúa theo ý mình: muốn Chúa ban ơn mà không muốn hy sinh.

2. Từ bỏ mình là đặt lại vị trí

Từ bỏ mình là đặt Chúa và tha nhân vào đúng chỗ, thay vì đặt mình làm trung tâm. Đôi khi chỉ là bỏ một lời nói cay độc, một cơn nóng giận, một thói quen ganh tị.

3. Vác thập giá là chu toàn bổn phận

Thập giá không phải chuyện phi thường. Đó là hy sinh của cha mẹ, kiên nhẫn của vợ chồng, hiếu thảo của con cái, tận tụy trong công việc, trung thành khi không ai thấy.

4. Đừng đánh đổi vĩnh cửu lấy tạm bợ

Chúa hỏi: "Được cả thế gian mà mất mạng sống thì được ích gì?" Tiền, danh, sức khỏe rồi sẽ qua. Chỉ có tình yêu và sự sống đời đời còn lại.

Thánh Phanxicô Xaviê đã bỏ vinh hoa ở Paris để đem Tin Mừng cho Á Châu - ngài đã chọn khôn ngoan.

Mỗi ngày Chúa hỏi ta: Chọn mình hay chọn Chúa? Chọn dễ dãi hay trung thành? Chọn hưởng thụ hay phục vụ?

Một đời người - một rừng cây. Đừng sống như một cây lẻ loi cho riêng mình. Hãy sống thành rừng cây xanh tươi cho Chúa và cho nhau.

Xin cho chúng ta đủ tin để chọn Chúa, đủ yêu để từ bỏ, đủ can đảm để vác thập giá và không bao giờ chùn bước. Amen.


SUY NIỆM 5: CÁI GIÁ CỦA VIỆC THEO CHÚA

Tin Mừng Chúa nhật tuần trước cho chúng ta thấy một Phêrô rất đẹp: ông tuyên xưng đức tin: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”, và được Chúa Giêsu khen ngợi, trao cho sứ mạng làm đá tảng xây dựng Hội Thánh.

Thế nhưng, cũng chính Phêrô ấy, chỉ ít phút sau, lại trở thành người cản đường Chúa. Khi Chúa Giêsu loan báo Người sẽ lên Giêrusalem chịu đau khổ và chịu chết, Phêrô kéo Người ra và can: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp chuyện ấy!”

Phêrô muốn một Đức Giêsu vinh quang nhưng không có thập giá; chiến thắng nhưng không có đau khổ. Vì thế, Chúa Giêsu phải quở trách ông: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy!”

Tại sao Phêrô bị trách nặng như vậy? Vì ông đang nghĩ theo kiểu người đời, chứ chưa nghĩ theo đường lối của Thiên Chúa.

Phêrô nghĩ: theo Chúa là được vinh quang, được an toàn, được thành công.
Còn Chúa Giêsu cho biết: con đường đến vinh quang phải đi qua thập giá.

Và đó cũng chính là điều Lời Chúa hôm nay muốn nhắc nhở mỗi người chúng ta: Theo Chúa có một cái giá. Cái giá ấy chính là từ bỏ mình, vác thập giá và trung thành bước theo Người.

1. THEO CHÚA LÀ GIỮ NGỌN LỬA TRONG TIM

Ngôn sứ Giêrêmia đã từng muốn bỏ cuộc. Ông bị chống đối, nhạo báng và bắt bớ vì trung thành với Lời Chúa. Ông muốn im lặng, không nói nữa. Nhưng rồi ông thú nhận: “Lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!” Đó là sức mạnh của một người thật sự gặp Chúa.

Theo Chúa không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có khi chúng ta bị hiểu lầm vì sống ngay thẳng; bị thiệt thòi vì không gian dối; bị chê cười vì giữ đạo; phải hy sinh vì gia đình; phải tha thứ khi người khác làm tổn thương mình. Nhưng nếu tình yêu Chúa thực sự cháy trong lòng, chúng ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Người có Chúa trong tim có thể mệt mỏi, nhưng không đầu hàng; có thể đau khổ, nhưng không bỏ Chúa.

2. THEO CHÚA LÀ KHÔNG RẬP THEO THÓI ĐỜI

Thánh Phaolô nói: “Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần.”

“Rập theo đời này” là gì? Thưa là sống theo kiểu: ai cũng làm thì mình làm; người ta gian dối thì mình gian dối; người ta hơn thua thì mình hơn thua; người ta chạy theo tiền bạc, danh vọng thì mình cũng chạy theo. Đó chính là cách Phêrô đã nghĩ: muốn theo Chúa nhưng không muốn con đường thập giá.

Còn “đổi mới tâm thần” là để cho Lời Chúa thay đổi cách suy nghĩ và cách sống của mình.

Không phải chỉ nói: “Lạy Chúa, con tin Chúa”, mà còn phải sống thế nào để người khác nhận ra Chúa nơi cuộc đời mình.

Không phải chỉ dâng Chúa một vài giờ trong nhà thờ, mà là dâng chính cuộc đời mình làm lễ vật: thời giờ, công việc, gia đình, tiền bạc, những hy sinh và cả những đau khổ hằng ngày.

3. THEO CHÚA LÀ ĐI CON ĐƯỜNG NGƯỢC VỚI THÓI ĐỜI

Sau khi sửa dạy Phêrô, Chúa Giêsu nói một câu rất mạnh: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” Và Người còn nói tiếp: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.” Đây là một nghịch lý của Tin Mừng.

Người đời nói: hãy lo cho mình trước. Còn Chúa nói: hãy biết trao ban.

Người đời nói: hãy giữ lấy những gì thuộc về mình. Còn Chúa nói: hãy biết cho đi.

Người đời nói: đừng chịu thiệt. Còn Chúa nói: hãy biết hy sinh vì tình yêu.

Nhưng từ bỏ mình không có nghĩa là coi thường bản thân, mà là từ bỏ cái tôi ích kỷ, cái tôi muốn mình luôn đúng, muốn mọi người phải theo ý mình.

Vác thập giá không phải là đi tìm đau khổ, nhưng là trung thành với bổn phận và tình yêu ngay cả khi điều đó đòi hỏi hy sinh.

Đó có thể là người chồng, người vợ phải kiên nhẫn với nhau.

Là cha mẹ phải nhẫn nại giáo dục con cái.

Là người trẻ dám từ chối một điều xấu dù bạn bè rủ rê.

Là người làm ăn chọn trung thực dù có thể bị thiệt.

Là người biết tha thứ dù trong lòng còn đau.

Là người dám từ bỏ một thói quen xấu vì muốn sống đẹp lòng Chúa.

Đó chính là những thập giá rất thật của chúng ta hôm nay.

4. CÂU HỎI DÀNH CHO MỖI NGƯỜI

Tóm lại, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự hỏi:

- Thứ nhất: Tôi đang theo Chúa, hay tôi muốn Chúa theo tôi?

Nhiều khi chúng ta cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cho con điều này, xin cho con điều kia.” Nhưng lại không muốn thay đổi chính mình. Chúng ta muốn một Thiên Chúa ban ơn, nhưng không muốn một Thiên Chúa đòi hỏi. Muốn vinh quang, nhưng không muốn thập giá. Muốn Phục Sinh, nhưng lại muốn bỏ qua Thứ Sáu Tuần Thánh.

- Thứ hai: Thập giá của tôi hôm nay là gì?

Tôi có đang trốn tránh một bổn phận nào không? Có một người nào tôi cần tha thứ không? Có một thói quen xấu nào tôi cần từ bỏ không? Có điều gì tôi biết là sai nhưng vẫn cố tình làm không?

- Thứ ba: Tôi có dám khác với thói đời không?

Giữa một xã hội thích gian dối, tôi có dám trung thực không? Giữa một thế giới thích hơn thua, tôi có dám nhường nhịn không? Giữa một xã hội đề cao hưởng thụ, tôi có dám hy sinh không?

Đó chính là “cái giá của việc theo Chúa.”

Kính thưa cộng đoàn,

Ai cũng thích con đường dễ dàng. Ai cũng muốn theo Chúa mà không phải chịu thập giá. Nhưng Chúa Giêsu cho chúng ta biết: không có con đường nào dẫn đến Phục Sinh mà không đi qua thập giá.

Xin Chúa cho chúng ta đừng trở thành những “Phêrô” chỉ muốn Chúa đi theo ý mình. Xin cho ngọn lửa Lời Chúa luôn cháy trong tâm hồn, để dù gặp khó khăn, chúng ta vẫn trung thành. Xin cho chúng ta biết từ bỏ mình, vác thập giá hằng ngày và bước theo Chúa, vì chúng ta tin rằng: Mất đi vì Chúa không phải là mất tất cả; nhưng chính là tìm được sự sống thật. Amen.


SUY NIỆM 6:  VÁC THẬP GIÁ TRONG NIỀM HY VỌNG

Những ngày qua, chúng ta không khỏi bàng hoàng trước những hình ảnh đau thương từ vùng biên giới Nepal – Trung Quốc: lũ quét, sạt lở bất ngờ cuốn trôi nhà cửa, đường sá, cầu cống và cướp đi sinh mạng của nhiều người. Công cuộc cứu hộ vẫn đang tiếp diễn, nhiều người còn mất tích; đau lòng hơn, trong số đó có cả một công dân Việt Nam.

Những biến cố ấy nhắc chúng ta một điều: cuộc đời con người thật mong manh! Chúng ta có thể dự tính cho ngày mai, nhưng không ai biết chắc ngày mai sẽ xảy ra điều gì. Không chỉ thiên tai, mỗi người còn mang những “thập giá” riêng: bệnh tật, chia ly, thất bại, khó khăn gia đình, những hy sinh âm thầm…

Trước đau khổ, chúng ta thường hỏi: “Tại sao Chúa để điều này xảy ra? Tại sao con đã tin Chúa mà vẫn gặp thử thách?” Tin Mừng hôm nay giúp chúng ta tìm được câu trả lời.

Tuần trước, Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Nhưng hôm nay, khi Đức Giêsu loan báo Người sẽ phải lên Giêrusalem, chịu đau khổ và bị giết, Phêrô liền can ngăn: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!”

Phêrô muốn một Đức Kitô không có thập giá. Nhưng Đức Giêsu cho ông biết: “Tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” Rồi Người nói với tất cả chúng ta: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”

1. KHÔNG THỂ THEO CHÚA MÀ KHÔNG CÓ THẬP GIÁ

Chúng ta thường cầu xin: “Lạy Chúa, xin cho con khỏi bệnh; xin cho gia đình con bình an; xin cho công việc được thuận lợi.” Những lời cầu xin ấy rất chính đáng. Nhưng nhiều khi Chúa không cất ngay thập giá khỏi cuộc đời chúng ta; Người ban sức mạnh để chúng ta vác thập giá với Người.

Vì thế, điều quan trọng không phải là đời mình không có thập giá, nhưng là trong thập giá, chúng ta không cô đơn.

Vác thập giá không có nghĩa là đi tìm đau khổ hay cam chịu bất công. Thập giá trước hết là biết từ bỏ chính mình để sống cho Chúa và cho người khác: người cha hy sinh cho gia đình, người mẹ âm thầm chăm sóc chồng con, người con biết phụng dưỡng cha mẹ, người trẻ dám nói “không” với điều xấu, người Kitô hữu biết tha thứ, nhường nhịn và phục vụ.

Nhiều khi thập giá không phải là những điều lớn lao, mà là những hy sinh nhỏ bé chúng ta trung thành thực hiện mỗi ngày.

2. ĐỔI CÂU HỎI TRƯỚC ĐAU KHỔ

Khi gặp thử thách, thay vì chỉ hỏi: “Tại sao lại là con?”, hãy hỏi: “Lạy Chúa, con phải sống thế nào trong hoàn cảnh này?”

Khi bệnh tật: con phải làm gì để vẫn tin Chúa?
Khi gia đình gặp khó khăn: con phải làm gì để giữ tình yêu và hiệp nhất?
Khi bị xúc phạm: con phải làm gì để biết tha thứ?
Khi thất bại: con phải làm gì để không tuyệt vọng nhưng biết phó thác?

Đó chính là cách vác thập giá theo Chúa.

3. ĐỪNG ĐÁNH MẤT CHÚA ĐỂ ĐỔI LẤY THẾ GIAN

Đức Giêsu hỏi: “Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì?”

Thế gian có thể cho chúng ta tiền bạc, thành công, danh vọng, địa vị, nhưng không thể cho chúng ta sự sống đời đời. Vì thế, đừng vì lợi ích trước mắt mà đánh mất lương tâm; đừng vì danh vọng mà đánh mất gia đình; đừng vì những điều chóng qua mà đánh mất đức tin.

Câu hỏi quan trọng nhất không phải là: “Tôi có bao nhiêu?”, nhưng là: “Tôi còn có Chúa không?”

4. THẬP GIÁ KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM CUỐI

Điều đẹp nhất trong Tin Mừng hôm nay là Đức Giêsu không chỉ nói về đau khổ và cái chết, nhưng còn nói: “Ngày thứ ba Người sẽ sống lại.”

Vì thế, thập giá không phải là điểm cuối; Phục Sinh mới là điểm cuối. Nước mắt không phải là tiếng nói cuối cùng; niềm vui mới là tiếng nói cuối cùng. Cái chết không phải là câu trả lời cuối cùng; sự sống đời đời mới là câu trả lời cuối cùng.

Bởi vậy, người Kitô hữu không vác thập giá trong tuyệt vọng, nhưng vác thập giá trong niềm hy vọng.

Kính thưa cộng đoàn,

Cuộc đời rất mong manh. Chúng ta không biết ngày mai điều gì sẽ xảy đến. Nhưng chúng ta biết chắc một điều: Chúa luôn ở với chúng ta.

Xin Chúa giúp chúng ta khi gặp thập giá, đừng bỏ Chúa; khi gặp đau khổ, đừng mất niềm tin; khi gặp thử thách, đừng tuyệt vọng.

Và mỗi ngày, chúng ta hãy biết thưa với Chúa: “Lạy Chúa, hôm nay con không biết điều gì sẽ xảy đến. Nhưng con biết Chúa đang ở với con. Xin cho con biết từ bỏ chính mình, vác thập giá và bước theo Chúa trong niềm hy vọng. Amen.”


THỨ HAI: 1Cr 2,1-5; Lc 4,16-30

Tâm điểm Tin Mừng: Chúa Giêsu công bố chương trình hành động của Người, nhưng chính người đồng hương lại từ chối.

SUY NIỆM 1: CHƯƠNG TRÌNH HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚA VÀ CỦA TÔI

"Thần Khí Chúa ngự trên tôi... sai tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn." (Lc 4,18)

Nếu đầu sứ vụ, Chúa đến với dân ngoại ở "vùng đất tối tăm", thì hôm nay Người trở về Nazareth, quê nhà của mình, để công bố bản hiến chương hành động.

1. Chương trình của Chúa Giêsu là gì?

Trong hội đường, Chúa đọc lời Isaia và khẳng định lời ấy ứng nghiệm nơi Người. Đó là một chương trình 4 điểm rất rõ:

- Loan báo Tin Mừng cho người nghèo

- Công bố tự do cho kẻ bị giam cầm

- Cho người mù được thấy

- Trả tự do cho người bị áp bức

Nói ngắn gọn: Sứ mạng của Chúa là đem yêu thương đến nơi oán ghét, đem tự do đến nơi giam hãm, đem hy vọng đến nơi thất vọng.

2. Chương trình của tôi là gì?

Chúa không chỉ nói về yêu thương, Người sống yêu thương. Còn chúng ta, mỗi ngày đều có chương trình: làm ăn, học hành, gia đình... Nhưng trong đó, Chúa có chỗ nào không? Người nghèo có chỗ nào không?

Người nghèo không chỉ là nghèo tiền. Quanh ta có người nghèo tình thương, nghèo niềm vui, nghèo sự cảm thông. Một lời hỏi thăm, một sự tha thứ, 10 phút ngồi với người cô đơn, một việc bác ái âm thầm... cũng là một "Tin Mừng" cho họ.

Là môn đệ, ta không chỉ đón nhận Tin Mừng, mà phải trở thành Tin Mừng cho người khác.

Mỗi sáng, hãy tự hỏi 3 câu này để sống theo chương trình của Chúa:

Hôm nay tôi sẽ đem niềm vui cho ai? Tôi sẽ giúp ai? Tôi sẽ làm cho ai cảm thấy mình được yêu thương? Amen.

 

SUY NIỆM 2: ĐỪNG ĐỂ CHÚA ĐI QUA

"Người băng qua giữa họ mà đi."  (Lc 4,30)

Thật bẽ bàng: Chúa trở về quê hương, nơi Người đã lớn lên 30 năm, vậy mà chính người đồng hương lại không đón nhận. Họ biết quá rõ: "Ông này là con ông Giuse mà!" Cái biết theo kiểu thành kiến đã che mắt họ, khiến họ không nhận ra Đấng Cứu Thế đang ở giữa họ.

Kết cục thật buồn: Chúa đến, rồi Chúa "băng qua giữa họ mà đi".

1. Chúng ta cũng có thể để Chúa đi qua như vậy.

Chúa vẫn đến mỗi ngày, nhưng trong những dáng vẻ rất bình thường:

- Đến qua một người thân quen mà ta coi thường

- Đến qua một lời góp ý làm ta khó chịu

- Đến qua một người nghèo cần giúp đỡ

- Đến qua Lời Chúa, qua Thánh Lễ hằng ngày

Nếu lòng ta khép kín vì thành kiến, vì thói quen, vì tự ái, Chúa sẽ lặng lẽ đi qua đời ta.

Người ta có thể ở rất gần nhà thờ, rất gần Chúa mà vẫn không gặp được Chúa.

2. Đừng để thập giá làm ta mất hy vọng

Bài đọc I, Thánh Phaolô nói: Đức Kitô chịu đóng đinh là sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Theo mắt thế gian, thập giá là thất bại, là yếu đuối. Nhưng trong chương trình của Chúa, thập giá lại là đường dẫn tới Phục Sinh.

Vì thế, khi gặp đau khổ, thất bại, bị hiểu lầm, đừng vội nghĩ Chúa bỏ rơi mình. Thập giá không phải là dấu chấm hết.

Câu hỏi quan trọng không phải là "Chúa có đến với tôi không?" mà là: "Tôi có nhận ra Chúa không? Tôi có đón nhận và để Chúa biến đổi đời tôi không?"

Xin Chúa cho ta đôi mắt đức tin để nhận ra Chúa đi ngang qua đời mình mỗi ngày, để ta không bao giờ phải hối tiếc vì đã để Chúa "băng qua mà đi". Amen.

 

THỨ BA: Kn 13,1-9; Cl 1,15-20; Mt 6,24-34

Ngày Thế Giới Cầu Nguyện Cho Việc Bảo Vệ Công Trình Tạo Dựng

SUY NIỆM 1: NHÌN - NHẬN - SỐNG: BA BƯỚC TRỞ VỀ VỚI NGÔI NHÀ CHUNG

Thưa cộng đoàn, những ngày qua thế giới bàng hoàng vì lũ quét do vỡ sông băng ở Himalaya. Hàng trăm người chết, hàng ngàn người mất tích. Tiếng kêu của thiên nhiên bị tổn thương chính là hồi chuông cảnh báo.

Hôm nay, cùng với Đức Thánh Cha Lê-ô và HĐGM Việt Nam, kỉ niệm 10 năm Thông điệp Laudato Si', của Đức cố Giáo hoàng Phanxicô, chúng ta được mời gọi trả lời cho 2 câu hỏi: Thiên nhiên đang nói gì? Và người Kitô hữu phải làm gì?

Xin thưa bằng 3 động từ: NHÌN - NHẬN - SỐNG.

1. NHÌN thiên nhiên để nhận ra Đấng Tạo Hóa

Sách Khôn Ngoan nói: "Từ vẻ đẹp của thụ tạo, người ta nhận biết Đấng tạo thành." (Kn 13,5)

Một cánh đồng lúa ở Sóc Trăng, một mầm cây mới nhú, biển rộng núi cao... đều là dấu vết tình thương của Chúa. Thiên nhiên trước hết là quà tặng, chứ không phải kho hàng. Nhưng chúng ta đang đánh mất cái nhìn ấy:

- Nhìn rừng, chỉ thấy bao nhiêu khối gỗ.

- Nhìn sông, chỉ thấy bao nhiêu MW điện.

- Nhìn đất, chỉ thấy giá lên xuống.

Khi thiên nhiên chỉ còn là hàng hóa để định giá và vắt kiệt, ta đã quên mất Chúa. Vì thế, bảo vệ môi trường không phải là phong trào xã hội, mà là hành vi đức tin, là lời tạ ơn người con dâng lên Cha Tạo Hóa.

2. NHẬN ra Đức Kitô là trung tâm của mọi loài

Thánh Phaolô khẳng định: "Muôn vật đều do Người mà được tạo thành và tồn tại trong Người." (Cl 1,16-17)

Đức Kitô không ở ngoài vũ trụ. Ngài là trung tâm và cùng đích của mọi thụ tạo.

Do đó đức tin không cho phép ta sống tách đôi:

- Không thể nói "Con yêu Chúa" mà lại xả rác xuống dòng sông Chúa dựng nên.

- Không thể tạ ơn Chúa trong bữa ăn mà lại lãng phí thức ăn, hoang phí điện nước.

- Không thể cầu cho người nghèo trong nhà thờ, mà ngoài đời sống tiêu thụ vô độ - vì người nghèo là người đầu tiên gánh chịu hậu quả của ô nhiễm.

Chúa Giêsu nói dứt khoát: "Không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của." (Mt 6,24). Khi tiền của làm chủ, thiên nhiên thành nô lệ. Khi Chúa làm chủ, trật tự được vãn hồi: Con người quan trọng hơn của cải, sự sống quan trọng hơn lợi nhuận.

3. SỐNG trách nhiệm bằng việc nhỏ mỗi ngày

Chúa mời ta nhìn chim trời, hoa huệ để học tín thác. Tin vào Chúa Quan Phòng không làm ta thụ động, mà thúc đẩy ta hành động.

Ngày cầu nguyện phải dẫn tới lối sống mới. Không cần việc vĩ đại, hãy bắt đầu với 4 thói quen:

BỚT: Bớt một túi nilon khi đi chợ, bớt đồ ăn thừa.

TIẾT KIỆM: Một giọt nước sạch, một bóng đèn khi ra khỏi phòng.

GÌN GIỮ: Con kênh trước nhà, không vứt rác ra đường.

VUN TRỒNG: Thêm một cây xanh, và dạy con cháu biết cúi xuống yêu một ngọn cỏ.

Chúng ta là quản gia, không phải ông chủ tuyệt đối của trái đất. Xin cho hôm nay, mỗi người ra về nhớ ba chữ: NHÌN để ngợi khen, NHẬN ra Chúa Kitô là trung tâm, và SỐNG có trách nhiệm với Ngôi Nhà Chung. Amen.

 

SUY NIỆM 2: YÊU CHÚA THÌ PHẢI GIỮ NHÀ CỦA CHÚA

Câu chuyện ngắn: 

Anh kia ngồi câu cá cả buổi không được con nào.

Bạn hỏi: "Làm gì vậy?"

Anh đáp: "Tôi đang bảo vệ môi trường! Tôi không bắt cá thì dưới sông còn cá cho người khác ngắm!"

Nghe vui, nhưng lại là sự thật: Yêu mến không chỉ nói bằng miệng.

Hôm nay Giáo Hội dạy ta 3 chân lý:

1. Thế giới là tấm gương phản chiếu Chúa

"Nếu đã đủ sức suy đoán về vạn vật, sao lại không nhận ra Chủ Tể vạn vật sớm hơn?" (Kn 13,8). Một bông hoa không biết đọc Kinh Thánh vẫn rao giảng tình yêu Chúa bằng hương sắc.

Chúng ta chặt một cây cổ thụ mất 5 phút, thiên nhiên mất 100 năm để trồng lại.

Nhiều khi ta cầu: "Xin Chúa cho môi trường trong lành!" nhưng ra khỏi nhà thờ lại vứt rác xuống đường.

2. Mọi loài đều thuộc về Đức Kitô

"Muôn vật được tạo thành nhờ Người và cho Người." (Cl 1,16). Chúa Giêsu đến không chỉ cứu linh hồn ta, mà còn để giao hòa cả vũ trụ. Vì thế, phá hoại thiên nhiên là làm tổn thương công trình cứu độ của Chúa.

3. Sống đơn sơ để giữ nhà chung

Chúa nói: "Đừng lo lắng... Hãy tìm Nước Thiên Chúa trước đã." (Mt 6,33-34). "Đừng lo" không có nghĩa là vô trách nhiệm. Chúa muốn giải phóng ta khỏi ông chủ mới là chủ nghĩa tiêu thụ:

- Điện thoại còn tốt đã đổi mẫu mới.

- Tủ đầy quần áo vẫn than không có gì mặc.

- Thức ăn dư thừa vứt bỏ mỗi ngày.

Khi sống như vậy, ta làm nghèo tâm hồn mình và vắt kiệt trái đất.

Vậy phải làm gì?

Hãy bắt đầu ngay hôm nay:

- Tại Gia đình: Phân loại rác, tiết kiệm điện nước, hạn chế nhựa dùng một lần.

- Trong Giáo xứ: Giữ khuôn viên sạch đẹp, trồng thêm cây xanh.

- Nơi Giáo dục: Dạy con cháu: Yêu Chúa là phải nâng niu những gì Chúa dựng nên.

Chúng ta không thừa hưởng trái đất từ tổ tiên, mà đang vay mượn nó từ con cháu.

Xin Chúa giúp ta biến đổi: từ khai thác sang chăm sóc, từ tiêu thụ sang sẻ chia, để trái đất mãi là nơi sự sống được tôn trọng và Thiên Chúa được tôn vinh. Amen.

 

THỨ TƯ: 1Cr 3,1-9; Lc 4,38-44

NGÀY QUỐC KHÁNH - CẦU CHO TỔ QUỐC

SUY NIỆM 1: MỘT NGÀY CỦA CHÚA - KHUÔN MẪU CHO NGƯỜI YÊU NƯỚC

Tin Mừng hôm nay cho thấy một ngày sống rất tiêu biểu của Chúa Giêsu tại Capharnaum: Sáng giảng dạy trong hội đường, trưa chữa mẹ vợ Phêrô, chiều chữa lành dân chúng, và sáng sớm hôm sau, Người tìm nơi thanh vắng để cầu nguyện.

Một ngày của Chúa có 2 nhịp rất quân bình: Gặp Chúa trong cầu nguyện và gặp con người trong phục vụ. Đó cũng là khuôn mẫu cho người Kitô hữu yêu quê hương hôm nay.

1. Cầu nguyện để biết mình sống cho ai

Sau một ngày bận rộn, Chúa không tìm nghỉ ngơi trước, mà tìm nơi thanh vắng để cầu nguyện với Chúa Cha. Người kín múc sức mạnh và định hướng lại sứ mạng.

Cầu nguyện không làm ta xa cuộc sống, mà giúp ta sống đúng hướng hơn.

Trong Ngày Quốc Khánh, chúng ta cầu nguyện cho Tổ Quốc:

- Cho đất nước được bình an, thịnh vượng.

- Cho mọi người biết tôn trọng, yêu thương nhau.

- Cho các gia đình được hạnh phúc.

- Cho những người nghèo khổ, bất hạnh được nâng đỡ.

- Đặc biệt cho những người có trách nhiệm lãnh đạo, biết đặt lợi ích chung trên lợi ích riêng.

2. Phục vụ để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn

Chúa không dừng lại ở cầu nguyện. Người cúi xuống với người đau yếu để chữa lành. Lời nói đi đôi với việc làm.

Thánh Phaolô trong bài I cũng nhắc: "Người này trồng, kẻ kia tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên." (1Cr 3,6). Tránh chia rẽ, ganh tị, mỗi người một việc nhưng cùng xây một ngôi nhà.

Yêu quê hương không chỉ là cảm xúc, mà là trách nhiệm cụ thể:

- Người cha mẹ: Xây gia đình hạnh phúc, dạy con nên người.

- Người thầy cô: Giáo dục thế hệ trẻ nên người lương thiện.

- Người lao động: Làm việc nghiêm túc, lương thiện.

- Người Kitô hữu: Sống ngay chính, tôn trọng pháp luật, bảo vệ môi trường, giúp đỡ người nghèo.

3. Cầu nguyện và phục vụ phải đi đôi

Nếu chỉ lao động mà không cầu nguyện, ta dễ kiệt sức, mất phương hướng, chỉ chạy theo vật chất. Nếu chỉ cầu nguyện mà không phục vụ, đức tin sẽ thành hình thức.

Ngày Quốc Khánh, chúng ta dâng lên Chúa niềm vui, nỗi buồn, thành quả và thao thức của dân tộc.

Yêu nước của người Kitô hữu là: Tay chắp lại để cầu nguyện, và tay mở ra để phục vụ.

Xin Chúa chúc lành cho Tổ Quốc Việt Nam chúng ta. Xin cho đất nước được bình an và cho mỗi người chúng ta biết góp phần xây dựng quê hương bằng đời sống ngay chính, bác ái và trách nhiệm. Amen.

 

SUY NIỆM 2: CHÚA NÂNG TA DẬY ĐỂ TA NÂNG NGƯỜI KHÁC DẬY

"Người lại gần, cầm tay bà và nâng bà dậy." (Lc 4,39)

1. Chúa nâng ta dậy

Tin Mừng kể một cử chỉ rất đơn sơ: Chúa Giêsu đến gần bà mẹ vợ ông Phêrô đang sốt nặng, cầm tay và nâng bà dậy. Không ồn ào, không phép lạ hoành tráng. Chỉ là đến gần, chạm vào nỗi đau, và chữa lành.

Đó là cách Chúa vẫn làm với chúng ta mỗi ngày. Ta hay chờ phép lạ lớn, mà quên bao ơn lành Chúa ban: một sức khỏe, một gia đình, một công việc, một ngày mới để sống. Trong hành trình của dân tộc cũng vậy, bao lần đất nước vượt qua khó khăn, đó cũng là bàn tay Chúa nâng đỡ.

2. Được nâng dậy là để phục vụ

Điều đẹp nhất là: Chúa nâng bà dậy không phải để bà nằm nghỉ, mà để bà phục vụ.

Tin Mừng viết: "Tức khắc bà chỗi dậy và phục vụ các ngài."

Chúa nâng ta lên không phải để ta sống cho riêng mình, nhưng để ta đứng lên, sống có ích và nâng người khác lên.

Nhìn vào quê hương hôm nay, còn bao người cần được nâng dậy: người nghèo vùng sâu vùng xa, người già neo đơn, trẻ em cơ nhỡ, người lao động mất việc, người mất niềm hy vọng.

3. Hôm nay, tôi sẽ nâng ai?

Là Kitô hữu, yêu quê hương không chỉ là treo cờ, hát Quốc ca, mà là trở thành bàn tay nối dài của Chúa.

Mỗi người hãy tự hỏi: Chúa đã nâng tôi lên, vậy hôm nay tôi sẽ nâng ai?

- Một lời động viên cho người nản chí.

- Một bữa cơm cho người đói.

- Một sự tha thứ cho người làm ta tổn thương.

- Một hành động tử tế, trung thực trong công việc hằng ngày.

Một việc nhỏ thôi, nhưng có thể giúp một người đứng dậy.

Tổ quốc không chỉ cần những người được nâng lên, mà cần những người biết cúi xuống để nâng người khác lên.

Lạy Chúa, Chúa đã cầm tay và nâng con dậy. Xin cho con cũng biết cúi xuống cầm lấy tay anh em con đang yếu đuối. Xin chúc lành và gìn giữ Tổ Quốc Việt Nam chúng con trong bình an. Amen.

 

THỨ NĂM: 1Cr 3,18-23; Lc 5,1-11

Nhớ Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả, Giáo hoàng, Tiến sĩ Hội Thánh

SUY NIỆM 1: BA CÁI LẠ CỦA CHÚA

Tin Mừng hôm nay kể cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Phêrô bên bờ hồ. Từ một đêm thất bại trắng tay đến một mẻ cá lạ lùng và một cuộc đời đổi mới. Nơi Chúa, chúng ta thấy 3 cái "lạ".

1. Lạ về nơi giảng dạy - Chúa dùng cái bình thường

Người ta thường giảng ở hội đường trang trọng. Chúa lại mượn chiếc thuyền chài của Phêrô làm tòa giảng.

Chúa không kén chọn nơi chốn. Ngài có thể dùng bất cứ nơi nào để loan báo Tin Mừng. Và hôm nay, thuyền của Phêrô chính là gia đình, là xưởng máy, lớp học, chợ búa của chúng ta. Chỉ cần ta cho Chúa mượn con thuyền đời mình, Chúa sẽ biến nơi đó thành bục giảng Tin Mừng.

2. Lạ về mẻ cá - Vâng lời làm nên phép lạ

Phêrô là dân chài chuyên nghiệp. Ông biết: ban đêm mới có cá, chỗ nước sâu kia ban ngày không có cá. Vậy mà Chúa lại bảo: "Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới."

Lý ra Phêrô có thể từ chối. Nhưng ông thưa một câu làm nên phép lạ: "Vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới."

Trong đời, ai cũng có những "đêm trắng" thất bại, mệt mỏi. Chúa mời ta đừng chỉ cậy sức mình, mà dám tin và vâng lời Chúa. Vâng lời trong việc nhỏ: tha thứ khi muốn giận hờn, trung thực khi gian dối có lợi hơn, đi lễ khi ngại ngùng. Chính lúc đó, Chúa sẽ cho mẻ cá đầy.

3. Lạ về cuộc đổi đời - Phép lạ lớn nhất là đổi lòng người

Mẻ cá lớn chưa phải là phép lạ lớn nhất. Phép lạ lớn nhất là con người Phêrô được biến đổi. Từ kẻ đánh cá, ông thành người "thu phục người ta". Ông thấy mình tội lỗi: "Xin tránh xa con!" Nhưng Chúa không chê, chỉ nói: "Đừng sợ!"

Rồi Phêrô và các bạn "bỏ hết mọi sự mà theo Người." Bỏ hết mà lại được hết.

Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả hôm nay cũng vậy. Ngài sinh ra trong gia đình quý tộc Rôma, có thể làm quan lớn, nhưng đã bỏ hết để làm tu sĩ, rồi làm Giáo hoàng, hết lòng phục vụ Giáo Hội. Ngài đã "chèo ra chỗ nước sâu".

Chúa không cần ta giỏi, chỉ cần ta dám cho Chúa mượn thuyền, dám vâng lời và dám theo.

Xin Chúa cho ta biết thưa như Phêrô: "Vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới." Amen.

 

SUY NIỆM 2: KHI CHÚA BƯỚC XUỐNG THUYỀN ĐỜI TA

"Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta." (Lc 5,10)

Tin Mừng hôm nay không chỉ là chuyện bắt cá. Đó là chuyện Chúa chinh phục một tâm hồn.

1. Chúa thấy sự mệt mỏi của ta

Phêrô và các bạn đã "vất vả suốt đêm mà không bắt được gì". Chúa thấy hết. Ngài không trách, Ngài chỉ nhẹ nhàng nói: "Chèo ra chỗ nước sâu."

Mỗi người chúng ta cũng có con thuyền đời mình. Có lúc đầy ắp thành công, có lúc trống rỗng vì thất bại, bệnh tật, gia đình lục đục. Chúa vẫn đang đứng trên bờ đời ta và muốn bước xuống thuyền của ta.

2. Phép lạ bắt đầu khi ta vâng lời

Phép lạ không xảy ra khi Phêrô còn ở bờ. Nó chỉ xảy ra khi ông dám chèo ra chỗ nước sâu, dám làm điều ngược với kinh nghiệm của mình.

"Chèo ra chỗ nước sâu" hôm nay là gì?

- Là ra khỏi sự an toàn của mình để dám dấn thân phục vụ.

- Là ra khỏi tính toán ích kỷ để dám cho đi.

- Là ra khỏi nỗi sợ hãi để dám sống đức tin giữa đời.

Thánh Phaolô nhắc: "Sự khôn ngoan thế gian là điên rồ trước mặt Thiên Chúa." (1Cr 3,19). Khôn ngoan thật là dám chọn Chúa làm gia nghiệp.

3. Được Chúa chinh phục để đi chinh phục người khác

Chúa không cho Phêrô mẻ cá để rồi về nhà bán lấy tiền. Chúa cho mẻ cá để chinh phục ông: "Từ nay anh sẽ là người thu phục người ta."

Cuộc đánh cá kỳ diệu nhất không phải là lưới đầy cá, mà là Chúa bắt được chính Phêrô.

Đó cũng là ơn gọi của Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả. Ngài đã để Chúa chinh phục mình, từ một tu sĩ âm thầm trở thành vị Giáo hoàng vĩ đại, canh tân phụng vụ và truyền giáo cho nước Anh.

Ngày hôm nay, Chúa cũng nhìn mỗi người chúng ta và nói: "Đừng sợ!"

Đừng sợ mình yếu đuối, tội lỗi. Chúa không chọn người hoàn hảo, nhưng làm cho người được chọn nên hoàn hảo. Hãy để Chúa bước xuống thuyền đời mình. Khi có Chúa trong thuyền, thuyền đời ta sẽ không bao giờ trống rỗng.

Lạy Chúa, xin hãy bước xuống thuyền đời con. Xin giúp con dám vâng lời, dám chèo ra chỗ nước sâu và bỏ hết những gì cản bước con theo Chúa. Nhờ lời Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả, xin cho con cũng trở thành người thu phục các linh hồn về cho Chúa. Amen.

 

THỨ SÁU: 1Cr 4,1-5; Lc 5,33-39

SUY NIỆM 1: CHÀNG RỂ ĐÃ ĐẾN - CẦN BẦU DA MỚI

Người Pharisêu thắc mắc: "Sao môn đệ Gioan và Pharisêu ăn chay, còn môn đệ ông thì ăn uống?" Chúa Giêsu không trả lời chuyện ăn hay không ăn, mà trả lời về một sự hiện diện: "Chẳng lẽ bắt khách dự tiệc cưới ăn chay khi chàng rể còn ở với họ?"

1. Chúa Giêsu là Chàng Rể - Tin Mừng là tiệc cưới

Trong Cựu Ước, Thiên Chúa là Chàng Rể, Israel là hiền thê. Khi Chúa tự ví mình là Chàng Rể, Người mạc khải: Thời cứu độ, thời vui mừng đã đến. Có Chúa ở đây là có tiệc cưới.

Vì thế, đạo của chúng ta trước hết là niềm vui, chứ không phải sự u sầu. Mỗi Thánh Lễ chúng ta dự chính là tiệc cưới Nước Trời, nơi Chàng Rể Giêsu trao ban chính mình.

Chúa nói thêm: "Sẽ có ngày Chàng Rể bị đem đi, bấy giờ họ mới ăn chay." Chúa không bỏ ăn chay, nhưng đặt nó đúng chỗ. Ăn chay không phải để phô trương đạo đức, mà là khi vắng Chàng Rể, tâm hồn khao khát, thanh luyện để mong được gặp lại Người.

2. Rượu mới phải bầu da mới

Để giải thích rõ hơn, Chúa dùng 2 hình ảnh rất thực tế của dân may vá và làm rượu:

- Vải mới vá vào áo cũ sẽ làm rách thêm.

- Rượu mới còn lên men, đổ vào bầu da cũ đã chai cứng sẽ làm nứt bầu, mất cả rượu lẫn bầu.

Rượu mới là Tin Mừng, là sự sống mới Chúa mang đến. Bầu da mới là tâm hồn mới.

Không thể đón Chúa bằng tâm hồn cũ: vừa muốn rước Chúa lại vừa giữ lòng ích kỷ, nóng giận, ganh tị, xét đoán, cố chấp.

3. Ăn chay thật là đổi mới bên trong

Nhiều khi ta giữ hình thức bên ngoài mà quên đổi mới bên trong:

- Nhịn một bữa ăn, nhưng không nhịn được một lời nói cay độc.

- Bớt một món ăn, nhưng không bớt được lòng tham.

- Hy sinh vật chất, nhưng không chịu tha thứ cho người xúc phạm mình.

Đó là vá vải mới vào áo cũ.

Thánh Phaolô hôm nay nhắc: "Đừng vội xét đoán... Chúa mới là Đấng thấu suốt." (1Cr 4,5). Người môn đệ trung tín không lo chứng tỏ mình đạo đức hơn ai, mà lo để Chúa đổi mới chính mình.

Mỗi ngày hãy tự hỏi: Rượu mới Chúa đã ban, nhưng bầu da tâm hồn tôi có mới không?

Gặp gỡ Chàng Rể Giêsu phải làm ta thành con người mới: yêu thương hơn, tha thứ hơn, vui tươi hơn.

Lạy Chúa Giêsu là Chàng Rể của con, xin đổi mới trái tim con. Xin cho con biết từ bỏ con người cũ để rượu mới Tin Mừng được ở lại trong con. Amen.

 

SUY NIỆM 2: RƯỢU MỚI - BẦU DA MỚI

"Rượu mới phải đổ vào bầu da mới." (Lc 5,38)

Chúng ta ai cũng có những thứ cũ khó bỏ: một chiếc áo cũ, một thói quen cũ, một cách nghĩ cũ. Cũ nhưng quen, nên cứ giữ.

Chúa Giêsu nói: Tin Mừng của Người là rượu mới. Rượu mới thì cần bầu da mới. Bầu da cũ đã khô cứng, không còn độ đàn hồi, đổ rượu mới vào sẽ nứt bể.

Điều nguy hiểm không phải là chưa biết Chúa, mà là biết Chúa rồi mà không chịu đổi mới. Ta vẫn đi lễ, đọc kinh, nhưng trong lòng vẫn là "bầu da cũ":

- Cũ của tự ái, hờn giận không bỏ.

- Cũ của thành kiến, xét đoán người khác.

- Cũ của ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình.

Chúa đến không phải để vá lại con người cũ, mà để làm ta thành con người mới.

Vậy làm sao để có bầu da mới? Mỗi ngày tập một việc nhỏ:

- Thay vì oán giận, hãy tha thứ.

- Thay vì xét đoán, hãy cảm thông.

- Thay vì ích kỷ, hãy quảng đại.

- Thay vì tìm mình, hãy phục vụ.

Rượu mới Chúa đã dọn sẵn. Vấn đề còn lại là bầu da của chúng ta có chịu mới hay không.

Xin Chúa đổi mới tâm hồn con, để con không chỉ giữ đạo bằng hình thức, nhưng sống Tin Mừng mới mẻ mỗi ngày. Amen.

 

THỨ BẢY: 1Cr 4,6-15; Lc 6,1-5

SUY NIỆM 1: LUẬT VÌ CON NGƯỜI, KHÔNG PHẢI CON NGƯỜI VÌ LUẬT

Câu chuyện rất đời thường: Các môn đệ đói, đi qua đồng lúa, bứt bông lúa vò ăn trong ngày Sa-bát. Người Pharisêu thấy vậy liền bắt lỗi: "Tại sao làm điều không được phép trong ngày Sa-bát?"

Vấn đề không phải là bông lúa, mà là cách hiểu về lề luật.

1. Hai cách giữ luật

- Người Pharisêu giữ luật để bảo vệ luật. Họ đếm từng chi tiết được phép hay không được phép, đến nỗi quên mất con người đói đang ở trước mặt. Luật trở thành gánh nặng, thành cớ để xét đoán.

- Chúa Giêsu giữ luật để bảo vệ con người. Người nhắc chuyện vua Đavít đói đã ăn bánh tiến trong Đền Thờ. Qua đó, Chúa khẳng định một nguyên tắc: Lề luật do Thiên Chúa ban là để phục vụ sự sống và hạnh phúc của con người, chứ không phải để con người làm nô lệ cho luật.

Chúa không bỏ luật, nhưng đưa luật về cội rễ của nó là tình yêu. Giữ luật mà thiếu tình yêu thì thành khắt khe, lên án. Có tình yêu thì giữ luật cách nhân ái và đúng đắn.

2. Chúng ta cũng dễ giống Pharisêu

Nhiều khi ta rất đúng về lý, nhưng lại sai về tình. Ta dễ thấy lỗi nhỏ của người khác mà không thấy hoàn cảnh, nỗi đau và điều tốt nơi họ.

Thánh Phaolô trong bài I nhắc: Đừng tự cao, đừng so sánh mình hơn người khác. Tất cả những gì ta có là do Chúa ban. Mỗi người là quản lý ân huệ Chúa trao và sẽ phải trả lẽ trước mặt Người. Vì thế, thay vì tự hào và lên án, hãy khiêm tốn và cảm thông.

Chúa Giêsu là "Chủ của ngày Sa-bát". Người đến không chất thêm gánh nặng, mà để giải thoát.

3. Tự vấn

Đứng trước anh chị em, hãy tự hỏi: Tôi đang dùng luật để yêu thương hay để lên án? Tôi đang giúp người khác đến gần Chúa hơn hay đẩy họ xa Chúa hơn?

Giữ luật mà mất tình thương là giữ xác mà mất hồn.

Xin Chúa dạy ta giữ luật bằng tình yêu. Xin cho ta giữ điều đúng mà không khắt khe, bảo vệ sự thật mà vẫn giàu lòng thương xót. Xin cho ta luôn nhớ: điều Chúa muốn trước hết là một trái tim biết yêu thương. Amen.

 

SUY NIỆM 2: ĐỪNG QUÁ KHẮT KHE

Mark Twain nói dí dỏm: "Hãy sống sao cho đến khi chết, cả người khiêng quan tài cũng phải tiếc!"

Làm sao để sống được như vậy? Thưa, là đừng quá khắt khe với nhau.

Tin Mừng hôm nay kể: Các môn đệ bứt lúa ăn vì đói. Người Pharisêu lập tức bắt bẻ. Họ đúng về luật Sa-bát, nhưng lại sai về tình người. Họ thấy hạt lúa bị bứt, nhưng không thấy người đói cần được ăn.

1. Luật cần, nhưng tình thương cần hơn

Lề luật là cần thiết để giữ trật tự. Nhưng luật phải giúp con người sống tốt hơn và đến gần Chúa hơn. Khi giữ luật một cách cứng nhắc, ta biến luật thành gánh nặng để xét đoán.

Một việc đạo đức mà thiếu tình yêu thì chỉ là hình thức. Giữ chay rất nghiêm, đọc kinh rất nhiều, nhưng luôn xét đoán, thiếu thương xót, thì chưa sống tinh thần Tin Mừng.

2. Cái dằm và cái đà

Chúa Giêsu từng nói: Sao thấy cái rác trong mắt anh em mà cái đà trong mắt mình lại không thấy? Chúng ta thường:

- Nghiêm khắc với người khác, nhưng lại muốn người khác rộng lượng với mình.

- Dễ nhớ lỗi của người khác, nhưng dễ quên lỗi của mình.

Sự thánh thiện không nằm ở việc khắt khe với người khác, mà ở chỗ yêu mến Chúa và yêu thương anh em.

Xin Chúa cho chúng ta biết sống quân bình:

- Giữ nguyên tắc nhưng không cứng nhắc.

- Biết phân định nhưng không xét đoán.

- Biết sửa lỗi nhưng luôn có lòng thương xót.

Người ta sẽ không nhớ ta đã giữ luật giỏi thế nào, nhưng sẽ nhớ ta đã yêu thương họ thế nào. Xin Chúa đừng để ta trở nên cứng nhắc và thiếu lòng thương xót. Xin cho ta biết giữ luật Chúa bằng một trái tim yêu thương, để ta không vì giữ luật mà đánh mất tình yêu. Amen.

  NGHI THỨC TẪM LIỆM DẪN VÀO NGHI THỨC Kính thưa gia đình tang quyến và cộng đoàn, Đứng trước thì hài người thân yêu, chúng ta không khỏ...