Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

 CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP: VỊ MỤC TỬ CỦA NGƯỜI NGHÈO, ĐI TRƯỚC THỜI ĐẠI

Nhìn từ Tông huấn Evangelii Nuntiandi và Tông huấn Dilexi Te

Trong tuần thường huấn linh mục Giáo phận Cần Thơ vào cuối tháng 5 năm 2026, khi cùng nhau đọc lại Tông huấn Evangelii Nuntiandi (Loan Báo Tin Mừng) của Thánh Giáo hoàng Phaolô VI và Tông huấn Dilexi Te (Ta đã yêu con) của Đức Thánh Cha Lêô XIV, tôi có cảm giác như đang nghe Giáo hội phác họa một khuôn mặt rất đẹp của người môn đệ lý tưởng trong thế giới hôm nay: một Giáo hội biết lên đường, bước ra khỏi chính mình để đến với tha nhân; một cộng đoàn mang khuôn mặt của lòng thương xót, luôn dành chỗ ưu tiên cho người nghèo, người đau khổ và những ai bị bỏ lại bên lề xã hội.

Điều làm tôi ngạc nhiên và xúc động hơn cả là nhận ra rằng, ngay trên vùng đất Tây Nam Bộ này, cách đây gần một thế kỷ, Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp đã sống trọn vẹn tinh thần ấy. Những điều mà Giáo hội thế kỷ XXI đang khẩn thiết mời gọi, ngài đã âm thầm thực hiện từ những năm 1930–1940 giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn, những con rạch chằng chịt ngoằn ngoèo và những xóm làng nghèo khó của miền Tây sông nước.

Có thể nói, Cha Diệp là một vị mục tử đi trước thời đại cả trăm năm.

1. Trước khi Giáo hội kêu gọi “đi ra”, Cha Diệp đã lên đường từ lâu

Một trong những trực giác quan trọng của Evangelii Nuntiandi là Giáo hội không tồn tại cho chính mình, không thể khép kín trong sự an toàn, nhưng phải được sai đi để loan báo Tin Mừng. Đức Thánh giáo hoàng Phaolô VI nhấn mạnh rằng Giáo hội tiếp nối chính sứ mạng của Đức Kitô, Đấng được Chúa Cha sai đến để mang ơn cứu độ cho nhân loại (x. EN, số 15).

Tinh thần ấy đã được Cha Diệp hiện thực hóa từ rất sớm. Ngài không chọn những nơi thuận tiện hay những cộng đoàn sung túc. Trái lại, ngài tự nguyện gắn bó với những vùng đất xa xôi, hẻo lánh và đầy thử thách của miền Tây Nam Bộ. Trong hoàn cảnh đường sá cách trở, giao thông chủ yếu bằng xuồng ghe vô cùng vất vả, ngài vẫn kiên trì chèo xuồng, lội bùn, băng đồng để đến với từng gia đình.

Ngài không đợi người nghèo tìm đến nhà xứ, chính ngài chủ động đi tìm họ. Ngày nay, mục vụ hiện đại thường dùng hình ảnh vị mục tử “mang mùi chiên”. Nhưng từ gần một thế kỷ trước, bước chân mục vụ của Cha Diệp đã hướng về những vùng ngoại vi của thời đại mình một cách rất tự nhiên như thế.

2. Trước khi Giáo hội chọn “ưu tiên cho người nghèo”, Cha Diệp đã đứng về phía họ

Tin Mừng luôn dành một chỗ đặc biệt cho người nghèo. Thánh Giáo hoàng Phaolô VI nhấn mạnh rằng việc loan báo Tin Mừng không thể tách rời việc thăng tiến con người, giải thoát họ khỏi những hoàn cảnh bất công, nghèo đói và áp bức (x. EN, số 30). Đó không chỉ là một hoạt động bác ái hay chương trình xã hội, mà là hệ quả tất yếu, là đòi hỏi cốt lõi của Tin Mừng.

Nhìn vào cuộc đời Cha Diệp, người ta nhận ra nơi ngài một sự lựa chọn rất rõ ràng: lựa chọn đứng về phía người nghèo với một tình yêu vô điều kiện. Đối với ngài, không có lằn ranh hay sự phân biệt giữa giàu và nghèo, giữa người Công giáo và người ngoài Công giáo, giữa người Kinh,  người Khmer hay người Hoa. Bất cứ ai đau khổ đều có chỗ trong trái tim của ngài.

Người dân miền Tây vẫn thường truyền tai nhau: “Cha Diệp không giàu tiền bạc, nhưng rất giàu lòng thương người.” Chính cuộc sống ấy đã trở thành bài giảng hùng hồn nhất. Người ta tìm đến với Cha không phải vì những lý thuyết cao siêu hay bài diễn thuyết hùng hồn, mà vì họ cảm nhận được mình được đón nhận, được tôn trọng và được yêu thương chân thành.

Điều đó làm ta nhớ đến lời đúc kết nổi tiếng trong Evangelii Nuntiandi: “Con người thời nay tin vào các chứng nhân hơn là các thầy dạy; và nếu họ nghe các thầy dạy, chính là vì những thầy dạy ấy trước hết đã là những chứng nhân” (EN, số 41).

Cha Diệp chính là một chứng nhân như vậy.

3. Trước khi Giáo hội nhấn mạnh sự “đồng hành”, Cha Diệp đã hòa mình giữa đoàn chiên

Ngày nay, “mục vụ đồng hành” là một trong những định hướng chiến lược của Giáo hội toàn cầu. Con người thời đại này không chỉ cần những lời khuyên từ trên cao, mà cần một người sẵn sàng hiện diện bên cạnh họ trong gian truân. Tông huấn Evangelii Nuntiandi đề cao việc truyền đạt Tin Mừng qua sự tiếp xúc trực tiếp giữa người với người, trong những cuộc gặp gỡ cá nhân và những tương quan cụ thể của đời sống thường ngày (x. EN, số 46).

Cha Diệp đã hiểu và sống điều đó bằng trực giác nhạy bén của một mục tử. Ngài không chỉ giảng đạo trên tòa giảng nhưng sống giữa dân, chia sẻ cuộc sống và mang lấy những thao thức của họ. Ngài biết rõ hoàn cảnh từng gia đình, nhớ từng nỗi đau của từng phận người, biết vui với niềm vui của họ và đau với nỗi đau của họ.

Bởi thế, trong tâm thức của giáo dân, Cha không chỉ là một cha sở đáng kính nhưng còn là người cha, người anh và người bạn tri kỷ thân thiết. Nơi ngài, người ta chạm vào được sự hiện diện gần gũi của một Thiên Chúa luôn ở cùng dân Người.

4. Trước khi Giáo hội nói nhiều về “bệnh viện dã chiến”, giáo xứ của Cha Diệp đã là nơi chữa lành

Tông huấn Dilexi Te của Đức Thánh Cha Lêô XIV mời gọi toàn thể Giáo hội trở về với nguồn mạch của đời sống Kitô hữu là tình yêu phát xuất từ Trái Tim Đức Kitô, đồng thời nhận ra “mối liên hệ mật thiết giữa tình yêu của Đức Kitô và lời mời gọi chăm sóc người nghèo” (x. DT, số 2). Không thể yêu mến Thánh Tâm Chúa mà lại dửng dưng trước người nghèo, người đau khổ và những người bị gạt ra bên lề xã hội.

Đọc những dòng ấy, người ta có cảm giác như Đức Thánh Cha đang mô tả chính cuộc đời Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Bởi lẽ đối với ngài, người nghèo không phải là đối tượng của lòng thương hại, nhưng là những người thân thuộc trong gia đình đức tin, là hiện thân sống động của Đức Kitô đang đau khổ.

Thời của Cha Diệp đầy dẫy những vết thương do nghèo đói, chiến tranh, ly tán và bất ổn xã hội. Giữa những biến động ấy, giáo xứ Tắc Sậy không chỉ là nơi cử hành phụng vụ mà còn là mái nhà của lòng thương xót. Cha đã trở thành khí cụ chữa lành bằng thứ phương thuốc đơn sơ nhất: sự lắng nghe, lòng cảm thông và lời cầu nguyện nâng đỡ đúng lúc. Nhiều người tìm đến Cha không chỉ để xin cơm ăn áo mặc, mà để tìm một bến neo đậu cho tâm hồn, một lời an ủi, một niềm hy vọng.

Nếu ngày nay Giáo hội thường được ví như một “bệnh viện dã chiến”, thì từ gần một thế kỷ trước, Cha Diệp đã biến giáo xứ của mình thành một trung tâm chữa lành như thế. Ngài không kết án, không trách móc, không dựng lên những hàng rào ngăn cách; ngài chỉ mở rộng vòng tay để đón nhận và nối dài nhịp đập Trái Tim Chúa đến với tha nhân.

5. Đỉnh cao của lòng thương xót: Hiến mạng sống cho đoàn chiên

Mọi điều Cha Diệp đã sống đều đạt đến đỉnh cao trong biến cố tử đạo năm 1946. Khi đối diện với hiểm nguy, ngài hoàn toàn có thể tìm cách bảo vệ bản thân, thoát thân hoặc chọn sự an toàn cho riêng mình. Nhưng vị mục tử ấy đã quyết định ở lại với lời tuyên bố can trường: “Tôi sống giữa đoàn chiên và nếu có chết, tôi cũng chết giữa đoàn chiên.”

Ngài chấp nhận hy sinh mạng sống để bảo vệ cho giáo dân được tự do. Lời Tin Mừng năm xưa đã trở thành hiện thực bằng xương bằng thịt nơi cuộc đời ngài: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15,13).

Trong Tôn huấn Dilexi Te, Đức Thánh Cha Lêô XIV nhắc lại rằng con đường nên thánh luôn gắn liền với việc nhận ra Đức Kitô nơi người nghèo và người đau khổ; đó chính là nơi trái tim của Chúa được biểu lộ rõ nhất (x. DT, số 58). Tình yêu đích thực không khép kín trong cảm xúc nhưng được chứng minh bằng sự dấn thân và hy sinh.

Cha Diệp đã sống điều đó đến tận cùng. Ngài không chỉ yêu người nghèo bằng lời nói hay những việc bác ái thường ngày, nhưng bằng chính mạng sống của mình. Từ giây phút ấy, cuộc đời ngài trở thành bài giảng hùng hồn và sống động nhất về Tin Mừng.

6. Một vị ngôn sứ cho Giáo hội hôm nay

Nhìn lại cuộc đời Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp dưới ánh sáng của Tông huấn Evangelii NuntiandiDilexi Te, chúng ta nhận ra ngài không chỉ là một nhân vật lịch sử đáng kính của miền Tây Nam Bộ, mà thực sự là một mẫu gương mang tính ngôn sứ cho Giáo hội hôm nay. Ngài không viết sách thần học, không soạn các văn kiện mục vụ, nhưng chính cuộc đời ngài đã trở thành một “tông huấn sống” đi trước thời đại cả trăm năm.

Ngay trong những số đầu tiên của Tông huấn Dilexi Te, Đức Lêô XIV nhắc lại lời Chúa nói với những người bé nhỏ: “Ta đã yêu con.” Chính câu nói ấy có thể được xem như chìa khóa để đọc toàn bộ cuộc đời Cha Diệp. Cả cuộc đời ngài là một nỗ lực làm cho người nghèo, người đau khổ, người bị bỏ rơi cảm nhận được rằng họ được Thiên Chúa yêu thương.

Nếu Cha Diệp còn sống giữa chúng ta trong kỷ nguyên số hôm nay, có lẽ bước chân của ngài sẽ không chỉ dừng lại ở những mái nhà tranh ven sông. Ngài sẽ tìm đến những “vùng ngoại vi mới”: những người trẻ cô đơn giữa vô vàn kết nối ảo, những đứa trẻ bị bỏ quên trong thế giới mạng, những gia đình đổ vỡ, những người mất phương hướng và những tâm hồn đang đánh mất niềm hy vọng. Bởi vì cái nghèo đáng sợ nhất ngày nay không chỉ là thiếu cơm ăn áo mặc, mà còn là sự băng giá của tình thương và sự vắng bóng của ý nghĩa sống.

Chính vì thế, khi chạy đến với Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, điều quan trọng không chỉ là xin một phép lạ hay một ơn lành. Điều cốt lõi hơn là can đảm học nơi ngài cách sống của một người môn đệ Đức Kitô: biết bước ra khỏi sự an toàn của bản thân để đến với tha nhân, biết cúi xuống trước những phận người đau khổ và biết yêu thương cho đến cùng. Nơi ngài, chúng ta nhận ra hình ảnh sống động và rõ nét nhất của Trái Tim Chúa Giêsu đang tiếp tục đập giữa lòng thế giới hôm nay.

 

THAM KHẢO

- Phaolô VI, Thánh Giáo hoàng. Tông huấn Evangelii Nuntiandi (Loan Báo Tin Mừng), ban hành ngày 08.12.1975 (các số 15, 30, 41, 46).

- Lêô XIV, Đức Giáo hoàng. Tông huấn Dilexi Te (Ta đã yêu con), ban hành ngày 04.10.2025; văn kiện được Đức Thánh Cha Lêô XIV hoàn thiện từ bản thảo do Đức Giáo hoàng Phanxicô chuẩn bị trong những tháng cuối đời, nhằm triển khai chiều kích xã hội của tình yêu phát xuất từ Thánh Tâm Chúa Giêsu được trình bày trong Thông điệp Dilexit Nos (các số 2, 58).

- Kinh Thánh: Tin Mừng theo Thánh Gioan 15,13.

- Tư liệu Giáo phận Cần Thơ: Hồ sơ và tiểu sử Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, Trung tâm Hành hương Tắc Sậy; nội dung đúc kết từ Tuần thường huấn Linh mục Giáo phận Cần Thơ, tháng 5 năm 2026.

LINH MỤC: NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN, ĐƯỢC THÁNH HIẾN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI

Bài giảng lễ truyền chức linh mục

Giáo phận Cần Thơ – Trung tâm Hành hương Tắc Sậy

Ngày 10 tháng 6 năm 2026

Kính thưa cộng đoàn,

Hôm nay là một ngày hồng phúc đặc biệt của Giáo phận Cần Thơ. Trong bầu khí linh thiêng tại Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, nơi gắn liền với chứng tá đức tin và tình yêu mục tử của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, chúng ta hân hoan tạ ơn Thiên Chúa vì chín người con của Giáo phận được tuyển chọn để lãnh nhận thiên chức linh mục.

Đối với chín tiến chức, đây là ngày mà các thầy đã mong đợi từ nhiều năm qua. Đối với gia đình, giáo xứ và những người đã đồng hành trong hành trình ơn gọi, đây là ngày của niềm vui và lòng biết ơn. Nhưng trên hết, đây là ngày của Thiên Chúa, bởi chính Ngài là Đấng kêu gọi, tuyển chọn, thánh hiến và sai đi.

Trong giờ phút trọng đại này, Lời Chúa mời gọi chúng ta suy niệm về ba chân lý căn bản của đời linh mục:

1. LINH MỤC LÀ NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN

Không ai tự mình trở thành linh mục. Như Chúa Giêsu đã nói với các tông đồ: "Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em."

Thiên chức linh mục không phải là một nghề nghiệp để mưu sinh, cũng không phải là một địa vị để tìm kiếm danh vọng. Linh mục trước hết là một ơn gọi, một sáng kiến của Thiên Chúa.

Từ muôn đời, Thiên Chúa đã biết từng người trong chín tiến chức hôm nay. Ngài đã âm thầm dẫn dắt qua gia đình, giáo xứ, chủng viện, những niềm vui và thử thách của cuộc sống.

Bởi thế, ngày truyền chức không phải là ngày các thầy được tôn vinh, nhưng là ngày các thầy cúi đầu cảm tạ vì đã được Chúa yêu thương tuyển chọn cách nhưng không.

Anh em tiến chức thân mến,

Hãy luôn ghi nhớ nguồn gốc của ơn gọi mình. Đừng bao giờ quên rằng mình là người được Chúa thương gọi tên. Khi nhớ mình được chọn bởi tình yêu, anh em sẽ luôn khiêm tốn. Và khiêm tốn chính là nền tảng của mọi sự thánh thiện.

2. LINH MỤC LÀ NGƯỜI ĐƯỢC THÁNH HIẾN

Trong ít phút nữa, qua việc đặt tay và lời nguyện truyền chức của Đức Giám mục, Chúa Thánh Thần sẽ ngự xuống trên anh em một cách đặc biệt.

Từ đây, anh em sẽ được biến đổi tận căn.

Dân Chúa sẽ nhìn thấy nơi anh em không chỉ là những con người bình thường, nhưng là hiện thân của chính Chúa Kitô Mục Tử.

Anh em sẽ được trao quyền cử hành các bí tích.

Đôi tay hôm nay được xức dầu sẽ nâng Mình Thánh Chúa.

Đôi môi hôm nay được thánh hiến sẽ loan báo Tin Mừng.

Trái tim hôm nay được hiến dâng sẽ trở thành nơi phản chiếu Trái Tim Chúa Giêsu.

Tuy nhiên, việc được thánh hiến không phải là đặc quyền, nhưng là lời mời gọi nên thánh mỗi ngày.

Người ta không cần những linh mục nổi tiếng.

Giáo Hội cần những linh mục thánh thiện.

Người ta có thể quên những bài giảng hùng hồn, nhưng sẽ không bao giờ quên hình ảnh một linh mục sống đơn sơ, chân thành, quảng đại và yêu thương.

Trong những ngày này, toàn thể Giáo phận đang hướng về tấm gương Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Điều làm cho cha Diệp trở nên cao cả không phải vì ngài giữ chức vụ lớn lao nào, nhưng vì ngài đã sống trọn vẹn căn tính của một linh mục thuộc về Chúa và thuộc về đoàn chiên.

Ngài đã yêu cho đến cùng.

Ngài đã hiến mạng sống vì đoàn chiên.

Đó chính là đỉnh cao của sự thánh hiến.

3. LINH MỤC LÀ NGƯỜI ĐƯỢC SAI ĐI

Sau khi được chọn và được thánh hiến, linh mục không được giữ lại cho riêng mình.

Linh mục được sai đi.

Được sai đến với người nghèo.

Được sai đến với người đau khổ.

Được sai đến với những người đang lạc xa Chúa.

Được sai đến với những vùng ngoại biên của xã hội và của tâm hồn con người.

Sứ mạng linh mục không phải là tìm kiếm sự an toàn cho bản thân, nhưng là dấn thân vì phần rỗi các linh hồn.

Có lúc anh em sẽ được đón nhận.

Có lúc anh em sẽ bị hiểu lầm.

Có lúc anh em sẽ thành công.

Có lúc anh em sẽ thất bại.

Có lúc anh em sẽ cảm thấy cô đơn.

Nhưng xin đừng bao giờ quên rằng Chúa luôn đồng hành với anh em.

Điều Giáo Hội mong đợi nơi anh em không phải là những nhà quản trị tài ba, nhưng trước hết là những mục tử mang mùi chiên như Đức Thánh Cha thường nhắc nhở.

Một linh mục biết cầu nguyện.

Một linh mục biết lắng nghe.

Một linh mục biết cúi xuống phục vụ.

Một linh mục biết khóc với người đau khổ và vui với người được an ủi.

Đó là hình ảnh đẹp nhất của người mục tử theo lòng Chúa mong muốn.

Anh em tiến chức thân mến,

Hôm nay Giáo Hội đặt nơi anh em niềm hy vọng lớn lao.

Nhưng điều quan trọng hơn là Chúa đang đặt nơi anh em tình yêu vô biên của Ngài dành cho dân Chúa.

Ước gì suốt cuộc đời linh mục, anh em luôn ghi nhớ:

- Mình là người được Chúa chọn.

- Mình là người được Chúa thánh hiến.

- Mình là người được Chúa sai đi.

Xin Đức Maria, Mẹ các linh mục, luôn đồng hành và che chở anh em.

Xin Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp cầu bầu cho anh em biết sống tinh thần yêu thương, hy sinh và phục vụ đến cùng.

Và xin cho mỗi người trong chín tân linh mục hôm nay trở thành những mục tử theo Trái Tim Chúa Giêsu, để đem niềm hy vọng, bình an và tình yêu của Thiên Chúa đến cho mọi người. Amen.

 

LỄ TRUYỀN CHỨC LINH MỤC GIÁO PHẬN CẦN THƠ

TẠI TRUNG TÂM HÀNH HƯƠNG TẮC SẬY – 10.06.2026

"Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em." (Ga 20,21)

Ông bà và anh chị em thân mến,

Hôm nay là một ngày đặc biệt trong lịch sử Giáo phận Cần Thơ. Trong niềm vui tạ ơn, chúng ta quy tụ nơi đây, tại Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, để chứng kiến chín người con của Giáo phận được tuyển chọn lãnh nhận thiên chức linh mục.

Đây không chỉ là niềm vui của gia đình các tiến chức, của các giáo xứ quê hương hay của Chủng viện, nhưng là niềm vui của toàn thể Giáo phận.

Hôm nay, Giáo Hội tại Cần Thơ đón nhận thêm chín mục tử mới để tiếp tục sứ mạng mà Chúa Kitô đã trao phó cho Giáo Hội giữa vùng Đồng bằng sông Cửu Long thân yêu này.

Điều làm cho ngày hôm nay càng thêm ý nghĩa là lễ truyền chức được cử hành tại Tắc Sậy, mảnh đất đã ghi dấu chứng tá anh hùng của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Nơi đây không chỉ là một trung tâm hành hương, nhưng còn là một trường học của tình yêu mục tử, của lòng trung thành và sự hiến thân vì đoàn chiên.

Có lẽ không nơi nào thích hợp hơn Tắc Sậy để Giáo phận trao ban thiên chức linh mục cho các tiến chức hôm nay.

1. LINH MỤC LÀ HỒNG ÂN CHO GIÁO PHẬN

Khi Giáo Hội gọi tên từng tiến chức và các thầy thưa lên: "Có con", đó không chỉ là lời đáp trả của cá nhân trước Thiên Chúa.

Đó còn là lời đáp trả thay cho biết bao thế hệ tín hữu đã cầu nguyện cho ơn gọi.

Đó là kết quả của những hy sinh âm thầm của cha mẹ, của các linh mục, tu sĩ, giáo lý viên và cộng đoàn dân Chúa.

Không ai trở thành linh mục một mình.

Đằng sau mỗi linh mục là cả một Giáo Hội đang nâng đỡ và đồng hành.

Vì thế, ngày hôm nay, khi lãnh nhận thiên chức linh mục, anh em không thuộc về chính mình nữa.

Anh em thuộc về Chúa Kitô.

Anh em thuộc về Giáo Hội.

Và một cách đặc biệt, anh em thuộc về Giáo phận Cần Thơ.

Từ giây phút này, cuộc đời anh em gắn liền với niềm vui và nỗi thao thức của Giáo phận; với những giáo xứ lớn nhỏ; với những cộng đoàn thành thị cũng như những vùng sâu vùng xa; với người Kinh, người Khmer, người Hoa; với người giàu cũng như người nghèo; với những người đang sống đức tin mạnh mẽ cũng như những người đang xa lìa Giáo Hội.

Anh em được truyền chức không phải cho chính mình, nhưng cho Dân Chúa.

2. LINH MỤC LÀ NHÀ TRUYỀN GIÁO CỦA THỜI ĐẠI HÔM NAY

Nhìn lại lịch sử Giáo phận Cần Thơ, chúng ta nhận ra một đặc điểm nổi bật: đây là vùng đất được khai mở và phát triển nhờ tinh thần truyền giáo.

Các thế hệ thừa sai đã đến đây, học ngôn ngữ địa phương, chia sẻ cuộc sống với người dân và gieo hạt giống Tin Mừng trên mảnh đất này.

Ngày nay, hoàn cảnh đã khác, nhưng sứ mạng vẫn không thay đổi.

Giáo phận chúng ta vẫn được mời gọi trở thành một Giáo Hội truyền giáo.

Người linh mục của thời đại hôm nay không thể chỉ giới hạn mình trong khuôn viên nhà thờ.

Người linh mục phải bước ra.

Bước đến với những người nghèo.

Bước đến với người trẻ.

Bước đến với những gia đình đang gặp khó khăn.

Bước đến với những người chưa biết Chúa.

Bước đến với những người đã mất niềm tin vào Giáo Hội.

Chúa không sai các tông đồ ở lại trong phòng tiệc ly.

Ngài sai các ông lên đường.

Hôm nay cũng vậy, Giáo Hội không truyền chức cho anh em để anh em tìm kiếm sự an toàn, nhưng để anh em lên đường phục vụ.

Giáo phận cần những linh mục biết khơi lên niềm hy vọng cho con người.

Giữa một thế giới đầy lo âu, chia rẽ và thất vọng, người linh mục phải trở thành dấu chỉ của lòng thương xót Thiên Chúa.

3. TẮC SẬY VÀ CHA DIỆP PHẢI TRỞ THÀNH MỘT PHẦN CĂN TÍNH LINH MỤC CỦA ANH EM

Anh em tiến chức thân mến,

Hôm nay anh em được truyền chức ngay tại nơi đã làm nên tên tuổi của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.

Tôi mong rằng anh em đừng chỉ kính nhớ Cha Diệp như một vị chuyển cầu linh thiêng.

Hãy học nơi ngài cách sống linh mục.

Điều làm cho Cha Diệp trở nên vĩ đại không phải vì ngài xây dựng những công trình lớn lao.

Điều làm cho ngài trở nên đáng kính chính là vì ngài đã sống trọn vẹn căn tính của người mục tử.

Ngài ở giữa đoàn chiên.

Ngài yêu thương đoàn chiên.

Ngài bảo vệ đoàn chiên.

Và cuối cùng, ngài hiến mạng sống cho đoàn chiên.

Ngài đã thực hiện đến cùng lời Chúa Giêsu: "Người mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên."

Thế giới hôm nay không thiếu những người thành công. Nhưng Giáo Hội luôn cần những linh mục biết yêu thương.

Không thiếu những người tài giỏi. Nhưng Giáo Hội luôn cần những mục tử thánh thiện.

Không thiếu những nhà quản trị. Nhưng Giáo Hội luôn cần những người cha.

Nếu một ngày nào đó người ta quên những công trình anh em xây dựng, quên những chức vụ anh em đảm nhận, nhưng vẫn nhớ rằng anh em là một linh mục nhân hậu, gần gũi, khiêm tốn và quảng đại, thì cuộc đời linh mục của anh em đã sinh hoa trái.

Đó chính là con đường của Cha Diệp.

4. HÃY GIỮ LẤY NGỌN LỬA BAN ĐẦU

Anh em thân mến,

Hôm nay lòng anh em đang tràn ngập niềm vui và lòng nhiệt thành. Nhưng đời linh mục không chỉ có những ngày lễ truyền chức.

Sẽ có những ngày mệt mỏi.

Sẽ có những lúc cô đơn.

Sẽ có những thử thách và hiểu lầm.

Sẽ có những lúc tưởng như kết quả thật ít ỏi.

Khi ấy, hãy trở về với ngày hôm nay.

Hãy nhớ đến giây phút anh em phủ phục trước bàn thờ.

Hãy nhớ đến đôi tay được xức dầu.

Hãy nhớ đến lời hứa vâng phục.

Hãy nhớ đến tiếng gọi đầu tiên của Chúa.

Và hãy nhớ rằng Chúa luôn trung thành với những ai Ngài đã tuyển chọn.

Anh chị em thân mến,

Hôm nay Giáo phận Cần Thơ dâng lời tạ ơn Thiên Chúa vì hồng ân chín tân linh mục. Chúng ta cầu nguyện để các tân chức trở thành những linh mục theo Trái Tim Chúa Giêsu:

- sống thánh thiện giữa lòng thế giới;

- nhiệt thành trong sứ mạng truyền giáo;

- gần gũi với người nghèo;

- trung thành với Giáo Hội;

- và sẵn sàng hiến thân cho đoàn chiên như Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.

Xin Đức Maria, Mẹ Giáo Hội và Mẹ các linh mục, đồng hành với anh em.

Xin Cha Diệp cầu bầu cho anh em.

Và xin Chúa Giêsu, Vị Mục Tử Nhân Lành, hoàn tất nơi anh em công trình tốt đẹp mà hôm nay Ngài đã khởi sự. Amen.

 

LINH MỤC – NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN, ĐƯỢC THÁNH HIẾN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay là một ngày hồng phúc đặc biệt và là ngày đại hoan hỷ của Giáo phận Cần Thơ chúng ta. Trong bầu khí linh thiêng và sốt sắng tại Trung tâm Hành hương Tắc Sậy – nơi gắn liền với chứng tá đức tin anh hùng và tình yêu mục tử của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp – toàn thể cộng đoàn dân Chúa hân hoan hợp tiếng tạ ơn Thiên Chúa vì chín người con của Giáo phận được tuyển chọn để lãnh nhận thiên chức linh mục.

Đối với chín tiến chức, đây là ngày mà các thầy đã khắc khoải mong đợi và kiên trì tu luyện từ nhiều năm qua.

Đối với gia đình, giáo xứ quê hương và những người đã đồng hành trong hành trình ơn gọi, đây là ngày của niềm vui vỡ òa và lòng biết ơn sâu sắc.

Nhưng trên hết, đây chính là ngày của Thiên Chúa, bởi chính Ngài là Đấng đã chủ động kêu gọi, tuyển chọn, thánh hiến và sai các thầy đi.

Trong giờ phút linh thánh này, Lời Chúa mời gọi chúng ta cùng suy niệm về ba chân lý căn bản làm nên căn tính của đời linh mục: Được chọn, Được thánh hiến, và Được sai đi.

1. Linh mục là người được chọn

Trước hết, không ai tự mình chiếm lấy hay tự phong cho mình thiên chức linh mục. Như chính Chúa Giêsu đã khẳng định với các môn đệ năm xưa: "Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em" (Ga 15,16).

Thiên chức linh mục không phải là một nghề nghiệp để mưu sinh, cũng không phải là một nấc thang danh vọng để tìm kiếm địa vị xã hội. Linh mục trước hết và trên hết là một ơn gọi – một sáng kiến hoàn toàn phát xuất từ tình yêu nhưng không của Thiên Chúa.

Từ muôn đời, Ngài đã biết rõ từng người trong chín tiến chức hôm nay. Ngài đã âm thầm dẫn dắt các thầy qua chiếc nôi gia đình, qua môi trường giáo xứ, qua những năm tháng thanh luyện tại chủng viện, và qua cả những niềm vui lẫn thử thách của cuộc sống.

Bởi thế, ngày truyền chức không phải là ngày để các thầy tự mãn hay được tôn vinh, nhưng là ngày các thầy phải cúi đầu sâu thẳm để cảm tạ vì mình đã được Chúa thương chọn gọi một cách vô điều kiện.

Anh em tiến chức thân mến,

Hãy luôn ghi nhớ nguồn gốc cốt lõi của ơn gọi mình. Đừng bao giờ quên rằng anh em là những con người bất toàn nhưng lại được Thiên Chúa thương gọi đích danh. Khi luôn ý thức mình được chọn bởi tình yêu, anh em sẽ giữ được lòng khiêm tốn. Và chính lòng khiêm tốn ấy sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi sự thánh thiện trong đời linh mục của anh em.

2. Linh mục là người được thánh hiến

Chỉ trong ít phút nữa thôi, qua việc đặt tay và lời nguyện truyền chức của Đức Giám mục, Chúa Thánh Thần sẽ ngự xuống trên anh em một cách đặc biệt, đóng ấn tín thiêng liêng không thể xóa nhòa. Từ giây phút ấy, anh em sẽ được biến đổi tận căn để trở thành hiện thân của chính Chúa Kitô Mục Tử (Alter Christus) ở giữa đoàn dân của Ngài.

Dân Chúa sẽ nhìn vào anh em và mong đợi được chạm vào thánh thiêng. Anh em sẽ được trao ban quyền năng cao cả để cử hành các mầu nhiệm thánh: Đôi tay hôm nay được xức dầu thánh sẽ nâng cao Mình Thánh Chúa; đôi môi hôm nay được thánh hiến sẽ loan báo Tin Mừng cứu độ; và trái tim hôm nay được hiến dâng sẽ trở thành nơi phản chiếu dung mạo xót thương của Trái Tim Chúa Giêsu.

Tuy nhiên, việc được thánh hiến không phải là một đặc quyền để tự phụ, nhưng là một lời mời gọi và thúc bách phải nên thánh mỗi ngày. Ngày nay, thế giới và Giáo Hội không cần những linh mục chỉ nổi tiếng về tài năng thế trần, nhưng tha thiết cần những linh mục thánh thiện. Người ta có thể dễ dàng quên đi những bài giảng hùng hồn, nhưng sẽ giữ mãi trong tim hình ảnh một vị mục tử sống đơn sơ, chân thành, quảng đại và giàu lòng nhân ái.

Trong những ngày này, toàn thể Giáo phận đang hướng về tấm gương của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Điều làm cho cha Diệp trở nên vĩ đại không phải vì ngài nắm giữ những chức vụ lớn lao, mà vì ngài đã sống trọn vẹn căn tính của một linh mục thuộc trọn về Chúa và thuộc trọn về đoàn chiên. Ngài đã yêu cho đến cùng và sẵn sàng hiến dâng mạng sống mình để bảo vệ đàn chiên. Đó chính là đỉnh cao chói ngời của sự thánh hiến.

3. Linh mục là người được sai đi

Sau khi được chọn và được thánh hiến, linh mục không được giữ lại cho riêng mình, cũng không sống bó hẹp trong sự an toàn của bản thân. Linh mục được xức dầu là để được sai đi.

Anh em được sai đến với những người nghèo khổ, những người đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn, những con chiên đang lạc xa ràn Chúa, và đến với cả những vùng ngoại biên xa xôi của xã hội. Sứ mạng của linh mục không phải là tìm kiếm sự an nhàn, mà là dấn thân không mệt mỏi vì phần rỗi của các linh hồn.

Trên hành trình sứ mạng ấy, sẽ có lúc anh em được đón nhận nồng nhiệt, nhưng cũng có lúc phải đối diện với sự hiểu lầm, chống đối; có lúc thành công vang dội, nhưng cũng có lúc nếm trải thất bại ê chề; và chắc chắn sẽ có những đêm dài cảm thấy cô đơn trống trải. Nhưng xin anh em đừng bao giờ quên rằng: Đấng sai anh em đi luôn đồng hành và ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.

Điều Giáo Hội và Dân Chúa mong đợi nơi anh em không phải là những nhà quản trị tài ba hay những công chức tôn giáo, mà là những mục tử "mang vào mình mùi chiên" như Đức Thánh Cha Phanxicô hằng mời gọi. Đó phải là:

- Một linh mục biết bén rễ sâu trong cầu nguyện.

- Một linh mục biết kiên nhẫn lắng nghe.

- Một linh mục biết cúi xuống rửa chân và phục vụ anh chị em mình.

- Một linh mục biết khóc với người khóc, biết vui với người vui.

Anh em tiến chức thân mến,

Hôm nay Giáo Hội đặt nơi anh em niềm hy vọng lớn lao, và quan trọng hơn cả, chính Chúa đang đặt vào tay anh em kho tàng tình yêu vô biên của Ngài dành cho nhân thế. Ước gì suốt cuộc đời mục tử, anh em luôn khắc cốt ghi tâm: Mình là người được Chúa chọn, được Chúa thánh hiến và được Chúa sai đi.

Xin Đức Maria, Mẹ các linh mục, luôn đồng hành, nâng đỡ và che chở anh em dưới tà áo mẹ. Xin Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp cầu bầu cùng Chúa ban cho anh em tinh thần quả cảm, biết yêu thương và hy sinh đến cùng. Nguyện xin cho chín tân linh mục hôm nay trở thành những mục tử như lòng Chúa mong ước, để đem niềm hy vọng, bình an và tình yêu cứu độ của Thiên Chúa đến cho mọi người. Amen.

 

LINH MỤC – HỒNG ÂN, SỨ MẠNG VÀ CHỨNG TÁ TRUYỀN GIÁO

Trọng kính Đức Cha, kính thưa quý cha, quý tu sĩ và toàn thể ông bà anh chị em thân mến,

Hôm nay là một dấu mốc đặc biệt ghi vào lịch sử Giáo phận Cần Thơ. Trong niềm hoan hỷ tạ ơn, muôn con tim từ khắp nơi đã quy tụ về Trung tâm Hành hương Tắc Sậy này để chứng kiến và hiệp thông trong thánh lễ truyền chức linh mục cho chín người con ưu tú của Giáo phận.

Đây không chỉ là niềm vui riêng của bản thân các tiến chức, của các gia đình đại phúc hay của Chủng viện, mà là ngày hội lớn của toàn thể đại gia đình Giáo phận Cần Thơ.

Hôm nay, Giáo hội địa phương được đón nhận thêm chín mục tử mới để tiếp tục nối dài sứ mạng mục vụ và loan báo Tin Mừng giữa vùng đồng bằng sông Cửu Long thân yêu này.

Điều làm cho ngày lễ hôm nay càng thêm linh thánh và ý nghĩa là vì được cử hành ngay tại Tắc Sậy – mảnh đất đã thấm đượm những giọt máu chứng tá anh hùng của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Nơi đây không thuần túy là một trung tâm hành hương cầu ơn, mà đã trở thành một trường học lớn về tình yêu mục tử, về lòng trung thành kiên định và sự hiến thân vô điều kiện vì đàn chiên.

Thiết nghĩ, không có nơi nào thích hợp hơn nơi này để Giáo phận trao ban tác vụ linh mục cho các tiến chức hôm nay.

1. Linh mục là hồng ân cho Giáo phận

Kính thưa cộng đoàn, khi đại vị diện Giáo hội gọi tên từng tiến chức và các thầy dõng dạc thưa lên: "Có con", tiếng "xin vâng" ấy không đơn thuần là một lời đáp trả mang tính cá nhân. Đó là sự kết tinh từ biết bao lời cầu nguyện âm thầm của các thế hệ tín hữu; là hoa trái từ những giọt mồ hôi, nước mắt và hy sinh của cha mẹ, của quý cha giáo, quý ân thân nhân và toàn thể cộng đoàn dân Chúa. Không ai trở thành linh mục một mình cả. Đằng sau mỗi linh mục luôn là một Giáo hội đang bao bọc, nâng đỡ và cầu nguyện.

Vì thế, kể từ giây phút nhận lãnh ấn tích truyền chức, anh em tiến chức không còn thuộc về chính mình hay gia đình mình nữa. Anh em thuộc trọn về Chúa Kitô, thuộc về Giáo hội và một cách rất cụ thể: Anh em thuộc về Giáo phận Cần Thơ.

Từ đây, cuộc đời anh em sẽ gắn liền với nhịp đập, với niềm vui và cả những nỗi thao thức mục vụ của Giáo phận; gắn liền với những giáo xứ sầm uất hay những họ đạo đơn sơ hẻo lánh vùng sông nước; với cả người Kinh, người Khmer, người Hoa; với người giàu sang cũng như người nghèo khổ; với những tâm hồn có đức tin mạnh mẽ cũng như những anh chị em đang nguội lạnh, xa lìa Giáo hội.

Anh em được Chúa chọn và được Giáo hội truyền chức là vì Dân Chúa và cho Dân Chúa.

2. Linh mục là nhà truyền giáo của thời đại hôm nay

Nhìn lại dòng lịch sử của Giáo phận Cần Thơ, chúng ta dễ dàng nhận ra một đặc điểm nổi bật: Đây là vùng đất được khai mở, tưới gội và phát triển nhờ tinh thần truyền giáo không mệt mỏi.

Các thế hệ thừa sai đi trước đã không ngại vượt sông qua đò, học ngôn ngữ, hòa mình vào cuộc sống của người dân miền Tây Nam Bộ để gieo vãi hạt giống Tin Mừng.

Ngày nay, bối cảnh xã hội dù đã có nhiều thay đổi, nhưng bản chất sứ mạng truyền giáo của Giáo hội thì vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi. Giáo phận chúng ta vẫn đang khát khao trở thành một Giáo hội lữ hành mang tính truyền giáo mạnh mẽ.

Do đó, người linh mục của thời đại hôm nay không thể chọn lối sống an nhàn hay tự giới hạn mình trong khuôn viên nhà thờ ấm cúng. Người linh mục thời đại mới phải "bước ra":

- Bước đến với những mảnh đời nghèo khổ, cơ cực.

- Bước đến để lắng nghe và định hướng cho giới trẻ trước những cạm bẫy cuộc đời.

- Bước đến xoa dịu những gia đình đang rạn nứt, tổn thương.

- Bước đến với những người chưa từng được nghe biết về Danh Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu phục sinh năm xưa không bảo các tông đồ cứ ở yên trong phòng Tiệc Ly đóng kín cửa, Ngài thúc bách các ông: "Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ...".

Hôm nay, Giáo hội cũng trao tác vụ cho anh em không phải để anh em tìm kiếm một chỗ trú ẩn an toàn, mà để anh em can đảm lên đường phục vụ, trở thành dấu chỉ sống động của lòng thương xót và là người khơi lên ngọn lửa hy vọng giữa một thế giới đầy lo âu, chia rẽ.

3. Tắc Sậy và Cha Diệp phải trở thành một phần căn tính linh mục của anh em

Anh em tiến chức thân mến,

Anh em được diễm phúc chịu chức ngay sát bên phần mộ của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Tôi tha thiết mong ước rằng, suốt đời linh mục, anh em đừng chỉ kính nhớ Ngài như một đấng chuyển cầu thiêng liêng lúc gian nan, mà hãy nhìn lên Ngài như một mẫu gương sống động nhất để học cách làm mục tử.

Điều làm cho Cha Diệp trở nên bất tử và sống mãi trong lòng người tín hữu lẫn người tôn giáo bạn không phải là vì ngài đã để lại những công trình vĩ đại, mà là vì ngài đã sống trọn vẹn lý tưởng của người mục tử nhân lành: Ngài ở giữa đoàn chiên, ngài thấu cảm nỗi đau của đoàn chiên, ngài bảo vệ đoàn chiên và cuối cùng, ngài vui lòng hiến dâng mạng sống mình vì sự an toàn của đoàn chiên. Ngài đã minh chứng bằng máu lời dạy của Thầy Chí Thánh: "Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì bạn hữu mình" (Ga 15,13).

Thế giới hôm nay không thiếu những chuyên gia tài giỏi, không thiếu những nhà quản trị sắc sảo hay những người thành đạt, nhưng Giáo hội thì luôn khao khát những mục tử thánh thiện, những người cha tinh thần giàu lòng nhân hậu.

Nếu một ngày nào đó, người ta có thể quên đi những công trình vật chất anh em xây dựng, quên đi những chức danh anh em từng đảm nhận, nhưng họ vẫn nhớ anh em là một linh mục bao dung, khiêm tốn, gần gũi và quảng đại, thì cuộc đời mục tử của anh em đã sinh hoa trái dồi dào và đi đúng con đường của Cha Diệp.

4. Hãy giữ vững ngọn lửa nhiệt thành ban đầu

Anh em thân mến, trong ngày lễ trọng đại này, tâm hồn anh em chắc hẳn đang tràn ngập niềm an vui và lòng nhiệt huyết dâng trào. Thế nhưng, đời linh mục không phải là một chuỗi ngày hội hoa đăng, mà là một cuộc lữ hành dài với nhiều ghềnh thác.

Sẽ có những ngày mục vụ mệt mỏi rã rời, có những lúc cô đơn vây bủa, có những thử thách, tai tiếng hay hiểu lầm từ chính những người mình phục vụ, và có cả những lúc anh em thấy công lao mình bỏ ra thật ít ỏi và vô vọng.

Những lúc như thế, xin anh em hãy can đảm trở về với ngọn nguồn của ngày hôm nay. Hãy nhớ lại giây phút linh thiêng khi anh em phủ phục sát đất trên nền thánh đường này; hãy nhớ đến hơi ấm từ đôi bàn tay Đức Giám mục đặt trên đầu; hãy nhớ đến mùi hương thơm của Dầu Thánh hiến trên đôi tay và lời hứa vâng phục mà anh em sắp tuyên xưng. Hãy nhớ lại tình yêu thuở ban đầu mà Chúa đã dành cho anh em, để xác tín rằng: Đấng đã bắt đầu công trình tốt đẹp nơi anh em, chính Ngài sẽ ban ơn để hoàn tất công trình đó.

Kính thưa ông bà và anh chị em,

Giáo phận Cần Thơ tạ ơn Chúa vì hồng ân chín tân chức hôm nay. Giờ đây, chúng ta hãy đồng tâm nhất trí hiệp dâng lời cầu nguyện cho các tân chức, xin cho các ngài luôn biết:

- Sống thánh thiện và vẹn toàn giữa lòng thế giới.

- Nhiệt thành, xông pha trong sứ mạng truyền giáo.

- Luôn yêu thương, ưu tiên và nâng đỡ người nghèo khổ.

- Tuyệt đối trung thành với Chúa và Giáo hội.

- Và sẵn sàng tiêu hao bản thân cho đoàn chiên theo gương Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.

Xin Mẹ Maria - Mẹ Giáo hội và là Mẹ các linh mục - gìn giữ các tân chức trong tình yêu của Mẹ. Xin Cha Diệp luôn cầu bầu cùng Chúa nâng đỡ các ngài. Và xin Chúa Giêsu, Vị Mục Tử Nhân Lành tối cao, luôn gìn giữ chín người con của Giáo phận Cần Thơ hôm nay được vẹn sạch và trung thành cho đến trọn đời. Amen.

 BÀI GIẢNG LỄ TẠ ƠN TÂN LINH MỤC PHÊRÔ TRẦN TUẤN ANH

Chủ đề: Từ Rừng Chàm Sakeo Đến Bàn Thờ Chúa

Khẩu hiệu đời linh mục: "Đức Kitô sống trong tôi" (Gl 2,20)

1. Niềm vui Sakeo và sự ngỡ ngàng của ơn gọi

Kính thưa quý cha, cùng toàn thể cộng đoàn dân Chúa,

Hôm nay có dịp về lại Sakeo dâng lễ, bước chân vào khu vực họ đạo, tôi cảm nhận được ngay một bầu khí vui tươi khác hẳn ngày thường. Mà cũng phải thôi! Ở vùng quê này, bình thường bà con gặp nhau chỉ hỏi: "Ăn cơm chưa?", "Công chuyện dạo này sao rồi?". Nhưng nghe đâu mấy tháng nay, câu đầu miệng của mọi người lại là: "Chừng nào thằng Tuấn Anh làm lễ mở tay?". Có cảm giác như cả họ đạo đang cùng thổn thức, cùng chờ đợi ngày này.

Và thật lòng mà nói, nếu cách đây gần hai mươi năm, có ai chỉ vào cậu bé Tuấn Anh đen nhẻm ở vùng Sakeo này mà bảo với tôi rằng: "Sau này thằng bé sẽ làm linh mục" – chắc tôi cũng chỉ mỉm cười rồi bảo: "Ừ... để coi sao!".

Tôi nói thế không phải vì tôi thiếu lòng tin vào Chúa, mà vì tôi biết quá rõ hoàn cảnh của em. Tôi biết gia đình em, biết con đường em đi, và biết con đường ấy chưa bao giờ là một lối đi bằng phẳng.

2. Mảnh đất nghèo, nghị lực lớn và dấu ấn Ân Sủng

Sakeo là vùng quê nằm sát bìa rừng chàm Mỹ Phước. Ngày trước đường xá trắc trở, khó khăn hơn bây giờ nhiều lắm. Mùa nắng thì bụi mù trời, mùa mưa thì sình lầy ngập lối. Ở cái xứ này, nhà nhà lo làm thuê làm mướn, chạy ăn từng bữa. Gia đình cha mới cũng không ngoại lệ. Không ruộng đồng cò bay thẳng cánh, không của cải tích lũy dư thừa, tài sản lớn nhất của gia đình chỉ là đôi bàn tay chai sần của ông bà cố. Sáng đi làm, chiều đi làm; nắng gắt cũng làm, mưa dầm cũng làm... tất cả chỉ để nuôi ba người con khôn lớn.

Cha Phêrô là con thứ hai, nhưng lại là trai trưởng trong nhà. Ở miền Tây mình, trai trưởng nhà nghèo thường chỉ có hai con đường để chọn: Một là phụ cha mẹ kiếm tiền, hai là phụ cha mẹ kiếm tiền nhiều hơn! Cho nên, ngày nghe đứa con trai trưởng thưa chuyện muốn đi tu, tôi tin chắc trong lòng ông bà cố lúc đó ngổn ngang trăm mối. Vui thì ít, mà lo thì nhiều. Bởi đường tu trì đâu chỉ cần lòng đạo đức, mà còn là câu chuyện của học hành, của chi phí, của biết bao thử thách vô hình phía trước.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu giới thiệu em vào con đường ơn gọi. Thú thật với bà con, lúc đó tôi vui thì ít mà... "run" thì nhiều! Nhìn qua nhìn lại, thấy em hiền quá, mà người hiền quá thì sợ ra đời dễ bị người ta "ăn hiếp". Học lực của em không phải hàng thần đồng, gia cảnh lại hạn chế đủ đường. Nói theo kiểu người miền Tây mình là: "Vốn liếng mang theo chẳng có bao nhiêu!".

Thế nhưng, đồng hành với em, tôi mới khám phá ra một thứ "vốn liếng" quý giá hơn mọi tài năng trên đời: đó là sự chịu khó và lòng kiên trì.

Người khác đi một bước, em đi nửa bước, nhưng ngày nào em cũng đi.

Người khác chạy nhanh, em đi chậm, nhưng em không bao giờ bỏ cuộc.

Người khác có tài năng nổi bật, em có sự kiên trì nổi bật.

Và kỳ diệu thay, trong đời tu, Thiên Chúa lại thường hay thích những tâm hồn như thế!

3. "Đức Kitô sống trong tôi" và Trái Tim Mục Tử

Hôm nay, nhìn cha Phêrô uy nghi trong phẩm phục cử hành Thánh lễ trên bàn thờ, trong đầu tôi cứ vang lên một câu nói rất hay: "Thiên Chúa không chọn những người có khả năng, nhưng Ngài ban khả năng cho những người được chọn".

Nếu nhìn bằng đôi mắt người đời, câu chuyện từ rừng chàm đến bàn thờ của cha Phêrô là một điều khó xảy ra. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt đức tin, đây lại là cách mà Thiên Chúa vẫn thường làm.

Ngài thích viết những câu chuyện đẹp trên những trang giấy bình thường.

Ngài thích gieo những hạt giống vĩ đại trên những mảnh đất cằn cỗi.

Ngài thích biến những điều tưởng chừng không thể thành có thể.

Cha Phêrô chính là một minh chứng sống động cho quyền năng ấy.

Có lẽ vì ý thức sâu sắc về sự nhỏ bé của mình trước tình thương đại hải của Chúa, nên cha mới đã chọn câu khẩu hiệu: "Đức Kitô sống trong tôi" (Gl 2,20).

Nhìn lại chặng đường đã qua, cha biết rõ có những đoạn đường mình đã kiệt sức, có những cánh cửa quá tầm tay, và có những gian nan tưởng chừng phải ngã gục. Nhưng Chúa đã làm thay cha tất cả.

Nói theo cách bình dân của người miền Tây: "Nếu chỉ dựa vào sức tôi, thì tôi đã bỏ cuộc từ lâu rồi!". Nhưng chính Đức Kitô đã sống trong cha, Ngài nâng đỡ khi cha ngã, Ngài nắm tay kéo cha đi tiếp, và Ngài hoàn tất những gì mà sức người không thể làm nổi.

Thật ý nghĩa biết bao khi ngày lễ tạ ơn đầu đời linh mục của cha hôm nay lại trùng vào dịp kính Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Mọi ơn gọi linh mục đều phát xuất từ một Trái Tim: một Trái Tim biết yêu, biết chạnh lòng thương, một Trái Tim bị đâm thâu nhưng chưa bao giờ ngừng tuôn đổ ân sủng.

Hôm nay cha Phêrô đứng đây, không phải vì cha giỏi giang, mà vì cha đã được yêu – được chính Thánh Tâm Chúa yêu thương và kiên nhẫn dắt dìu qua từng năm tháng.

4. Hãy mang tâm tình người con Sakeo

Kính thưa cộng đoàn,

Trong ngày vui hôm nay, khi mọi người nhìn thấy vinh quang của một tân chức, thì riêng tôi, tôi lại nhìn thấy những góc khuất phía sau cuộc đời của tân Linh mục.

Tôi thấy hình bóng hao gầy của ông bà cố.

Tôi thấy những buổi ban mai thức dậy từ lúc sương sớm, những buổi chiều muộn trở về trong mệt nhoài, những đồng tiền chắt chiu từ mồ hôi nước mắt, và cả những đêm dài thao thức lo cho tương lai của con.

Ông bà cố chưa từng học thần học, cũng chẳng biết triết học là gì, nhưng chính cuộc đời hy sinh thầm lặng, chịu thương chịu khó ấy lại là bài thần học sống động nhất, nuôi dưỡng ơn gọi mục tử cho người con trai của mình. Vì thế, Thánh lễ hôm nay không chỉ là lời tạ ơn của riêng cha mới, mà là bài ca tri ân của một gia đình, của một họ đạo, và của cả vùng quê rừng chàm Sakeo này.

Cha Phêrô thân mến,

Từ hôm nay, mọi người sẽ trân trọng gọi con là "Cha". Tiếng gọi ấy vinh hiển, đẹp đẽ nhưng cũng trĩu nặng trách nhiệm. Trên hành trình mục vụ sắp tới, xin cha đừng bao giờ quên những con đường làng Sakeo lầy lội đã từng nuôi cha khôn lớn. Đừng quên những mùa nắng cháy, gió giông của quê nghèo. Đừng quên những giọt mồ hôi mặn chát của cha mẹ, và đừng quên những người nghèo khổ, bình dị mà cha đã từng sống giữa họ. Và trên hết, xin cha đừng bao giờ quên Đấng đầy quyền năng, nắm tay dắt cha đi từ cánh rừng chàm Sakeo để bước lên bàn thờ thánh hôm nay.

Nguyện chúc cho suốt cuộc đời linh mục của cha, khi người ta đến với cha, người ta không chỉ nhìn thấy một linh mục Phêrô Trần Tuấn Anh lịch lãm, tài hoa, nhưng họ nhìn thấy chính Đức Kitô đang sống, đang yêu thương và đang phục vụ trong cha. Đó mới là phần thưởng và là thành công lớn nhất của đời mục tử. Amen.

  CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP: VỊ MỤC TỬ CỦA NGƯỜI NGHÈO, ĐI TRƯỚC THỜI ĐẠI Nhìn từ Tông huấn Evangelii Nuntiandi và Tông huấn Dile...