NGHI
THỨC TẪM LIỆM
DẪN VÀO NGHI THỨC
Kính thưa gia đình tang
quyến và cộng đoàn,
Đứng trước thì hài người
thân yêu, chúng ta không khỏi đau thương và tiếc nuối. Nhưng trong đức tin,
chúng ta không tuyệt vọng, bởi Chúa Giêsu đã khẳng định: “Ta là sự sống
lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga
11,25).
Cái chết không phải là
dấu chấm hết, mà là bước chuyển dời vào sự sống đời đời trong lòng thương xót
của Thiên Chúa. Sự mong manh của kiếp người nhắc nhở chúng ta: điều giá trị
nhất không phải là sống bao lâu, mà là đã sống yêu thương nhau như thế nào.
Giờ đây, chúng ta dâng
người thân này cho Chúa. Xin Người thứ tha những thiếu sót nếu còn vướng mắc,
và đón nhận người thân chúng ta vào Nước Trời. Xin Chúa cũng ban cho tang quyến
ơn bình an và lòng can đảm trong đức tin. Chúng ta từ biệt hôm nay trong nước
mắt thương nhớ, nhưng luôn vững tin một ngày nào đó chúng ta sẽ được đoàn tụ
trong Nhà Cha. Amen.
ĐỌC LỜI CHÚA: Rm 6,8-9
“Nếu chúng ta cùng chết
với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người. Đó là niềm tin của chúng
ta. Vì chúng ta biết rằng một khi Đức Kitô đã chỗi dậy từ cõi chết, thì không
bao giờ Người chết nữa; tử thần chẳng còn quyền chi đối với Người.” Đó là lời
Chúa.
SUY NIỆM:
Kính thưa gia đình tang
quyến và cộng đoàn,
Trong giây phút đau buồn
của sự chia ly, Lời Chúa chúng ta vừa nghe không dừng lại ở nỗi mất mát, mà mở
ra cho chúng ta ánh sáng của niềm hy vọng phục sinh. Nhìn vào Chúa Kitô, chúng
ta sẽ tìm thấy lời an ủi qua ba tâm tình:
1. Chia ly nhưng không tuyệt vọng: Sự ra
đi của người thân để lại khoảng trống lớn lao. Chúng ta có quyền khóc và buồn
thương, vì chúng ta đã yêu bằng cả trái tim. Nhưng nước mắt của người Kitô hữu
không khép lại trong tuyệt vọng, bởi vì đằng sau nỗi đau là lời hứa của Chúa
Giêsu: “Ai tin vào Ta, dù có chết, cũng sẽ được sống” (Ga
11,25).
2. Cái chết là một cuộc
vượt qua: Với người không có niềm tin,
cái chết là dấu chấm hết. Nhưng với chúng ta, đó là một cuộc di dời: từ đời tạm
bước vào sự sống vĩnh cửu, từ đau khổ về với bình an của Thiên Chúa. Sự ra đi
này cũng nhắc nhớ mỗi người về sự mong manh của kiếp người, để khi còn sống,
chúng ta biết yêu thương chân thành và tha thứ cho nhau nhiều hơn.
3. Phó thác vào lòng thương xót: Giờ đây,
chúng ta an tâm trao phó linh hồn người quá cố cho Thiên Chúa, Đấng giàu lòng
thương xót. Xin Chúa thanh luyện mọi thiếu sót trong phận người và đón nhận
[Tên Thánh / Người quá cố] vào hưởng hạnh phúc muôn đời.
Kính thưa cộng đoàn, hôm
nay chúng ta tạm biệt chứ không vĩnh biệt. Trong Đức Kitô Phục Sinh, cái chết
không phải là cánh cửa đóng lại, mà là ngõ ngách mở vào sự sống mới.
Xin
Chúa đón nhận linh hồn người anh (chị) em chúng ta vào Nhà Cha, và xin Người đổ
tràn bình an cùng sức mạnh nâng đỡ gia đình tang quyến. Amen.
GIẢNG LỄ AN TÁNG
1. HÀNH TRÌNH – TỎA SÁNG ĐỨC TIN – TRAO TRUYỀN TÌNH YÊU
2 Tm 4,6-8.16b.17-18; Mt 5,13-16
Sự ra đi của ông Phê-rô để lại trong lòng
chúng ta một khoảng trống và một nỗi tiếc thương sâu sắc. Chúng ta đau buồn vì
phải chia tay một người chồng, người cha, người ông và một người thân yêu.
Thế nhưng, hôm nay, trước bàn thờ Chúa, chúng
ta không nhìn vào sự chết bằng ánh mắt tuyệt vọng. Dưới ánh sáng của Đức Kitô
Phục Sinh, chúng ta tin rằng: sự sống không mất đi, nhưng được biến đổi.
Vì thế, trong giờ phút tiễn biệt này, Lời Chúa mời gọi chúng ta củng cố niềm
tin qua ba điểm tựa: hoàn tất – tỏa sáng – trao truyền.
1.
HOÀN TẤT MỘT HÀNH TRÌNH
Thánh Phao-lô nói: “Tôi đã thi đấu trong
cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin” (2 Tm
4,7).
69 năm cuộc đời của ông Phê-rô là một hành
trình với biết bao vui buồn, thành công cũng như những thử thách, những hy sinh
và cả những giới hạn của phận người.
Hôm nay, hành trình trần thế ấy đã khép lại.
Chúng ta không đánh giá cuộc đời ông bằng tiền bạc, địa vị hay những gì thế
gian coi là thành công. Điều đáng quý hơn chính là tình yêu ông đã dành
cho gia đình, sự tận tụy trong bổn phận và những điều tốt đẹp ông đã âm thầm
gieo vào cuộc sống.
Có thể những việc ông làm rất bình thường,
nhưng trước mặt Chúa, không có tình yêu chân thành nào là nhỏ bé. Chúa nhìn
thấy những hy sinh âm thầm, những giọt mồ hôi, những lần chịu đựng, những việc
tốt không ai biết đến.
Vì thế, chúng ta phó dâng ông Phê-rô cho lòng
thương xót của Thiên Chúa và hy vọng rằng, sau khi đã hoàn tất cuộc hành trình
trần thế, ông sẽ được Chúa đón nhận vào quê hương đích thật trên trời.
2.
TỎA SÁNG TRONG NHỮNG BỔN PHẬN BÌNH DỊ
Chúa Giê-su nói: “Anh em là ánh sáng cho
trần gian” (Mt 5,14).
Ánh sáng không nhất thiết phải chiếu sáng cả
thế giới. Đôi khi, chỉ cần một ngọn đèn nhỏ đủ làm cho một mái nhà ấm áp và bớt
tối tăm.
Cuộc đời người Kitô hữu cũng vậy. Chúng ta
không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại. Điều quan trọng là sống
tốt những bổn phận Chúa trao cho mình mỗi ngày.
Đối với ông Phê-rô, ánh sáng ấy được thể hiện
qua những bổn phận rất bình dị: là người chồng, người cha, người ông và người
thân trong gia đình. Có thể ông không để lại những công trình lớn lao, nhưng
ông đã để lại tình yêu, sự hy sinh, những kỷ niệm và một dấu ấn nơi
những người thân yêu.
Đó chính là ánh sáng của một đời người. Và
hôm nay, khi thân xác ông nằm đây, chúng ta nhận ra rằng: một đời người
có thể kết thúc, nhưng những điều tốt đẹp họ đã trao ban vẫn tiếp tục sống
trong lòng những người ở lại.
3.
TRAO TRUYỀN ÁNH SÁNG ĐỨC TIN VÀ TÌNH YÊU
Thưa cộng đoàn, ngọn đèn cuộc đời ông Phê-rô
hôm nay đã tắt nơi trần thế, nhưng ánh sáng ông để lại không cần phải
tắt theo ông.
Ánh sáng ấy được trao lại cho gia đình. Nếu
con cháu biết tiếp tục yêu thương nhau, biết tha thứ, biết nhường nhịn, biết
sống trách nhiệm và nhất là biết giữ vững đức tin, thì những gì tốt đẹp ông
Phê-rô đã gieo trồng sẽ tiếp tục sinh hoa trái.
Vì thế, cách tưởng nhớ ông đẹp nhất không chỉ
là những giọt nước mắt, những vòng hoa hay những lời tiếc thương. Cách
tưởng nhớ đẹp nhất là sống tốt hơn sau khi ông ra đi.
Nếu trước đây ông đã từng quy tụ gia đình,
thì nay những người còn sống hãy tiếp tục quy tụ nhau.
Nếu ông đã từng yêu thương và hy sinh cho gia
đình, thì nay con cháu hãy tiếp tục yêu thương và nâng đỡ nhau.
Nếu ông đã từng giữ gìn đức tin, thì nay con
cháu hãy tiếp tục sống và truyền lại đức tin ấy cho thế hệ mai sau.
Đó chính là cách để ngọn đèn của ông
Phê-rô tiếp tục cháy sáng.
Và chúng ta cũng tin rằng: ngọn đèn trần thế
tắt đi không phải là hết. Trong Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta hy vọng ông Phê-rô
sẽ được bước vào ánh sáng vĩnh cửu của Thiên Chúa, nơi không
còn đau khổ, bệnh tật và sự chết.
Như thánh Phao-lô đã nói: “Giờ đây, tôi
chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chúa là vị Thẩm Phán chí công
sẽ trao phần thưởng ấy cho tôi.” (x. 2 Tm 4,8).
Kính thưa gia đình tang quyến,
Hôm nay, chúng ta khóc vì thương nhớ ông
Phê-rô. Nhưng xin đừng để nỗi buồn trở thành tuyệt vọng. Hãy biến nước mắt
thành lời cầu nguyện; biến nỗi nhớ thành tình yêu; và biến sự chia ly thành
quyết tâm sống tốt hơn.
Xin mỗi người trong gia đình hãy tự hỏi: Tôi
sẽ làm gì để tiếp nối ánh sáng ông Phê-rô đã để lại?
Xin Chúa thương tha thứ những thiếu sót,
thanh luyện những lỗi lầm của ông Phê-rô và đón nhận ông vào hưởng ánh sáng
ngàn thu.
Ông
Phê-rô đã ra đi, nhưng tình yêu ông để lại vẫn còn.
Ông
Phê-rô đã ra đi, nhưng ánh sáng đức tin vẫn tiếp tục cháy.
Ông
Phê-rô đã hoàn tất hành trình, xin Chúa ban cho ông được về quê hương vĩnh cửu.
Xin cho linh hồn Phê-rô được nghỉ yên muôn đời trong tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Amen.
2. NGỌN ĐÈN MÔN ĐỆ GIỮA DANG DỞ VÀ NIỀM HY VỌNG PHỤC SINH
Rm
6,3-9; Ga 11,17-27
Có những cuộc chia tay chúng ta kịp chuẩn bị, nhưng cũng
có những chuyến ra đi đến quá đỗi bất ngờ, khiến lòng người bàng hoàng không
kịp thốt nên lời.
Hôm nay, chúng ta quy tụ nơi đây trong niềm thương xót và
hiệp thông tiễn đưa anh Phê-rô về nhà Cha.
Anh ra đi khi tuổi đời mới 42, độ tuổi tràn đầy sức sống
với bao dự định, ước mơ còn dang dở. Sự ra đi này để lại một khoảng trống thật lớn:
người vợ trẻ mất đi chỗ dựa vững chắc, hai con thơ mất đi vòng tay che chở của
cha, và gia đình đối mặt với biết bao lo toan phía trước.
Đứng trước mất mát lớn lao này, lý trí con người không
thể tìm được lời giải đáp trọn vẹn. Nhưng trong đau thương, người Kitô hữu
không tuyệt vọng, bởi chúng ta có điểm tựa vững chắc là Lời Chúa.
Chính Chúa Giê-su đã cất lời an ủi chị Mác-ta năm xưa và cũng
đang nói với mỗi chúng ta hôm nay rằng: “Thầy là sự sống lại và là sự sống.
Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.” (Ga 11,25)
Đối với người có đức tin, cái chết không phải là dấu chấm
hết bi thương, mà là cánh cửa bước vào sự sống đời đời trong niềm hy vọng Phục
Sinh.
1. Ngọn đèn tắt sớm, nhưng tỏa sáng
trọn vẹn tình yêu
42 năm nơi trần thế, ngọn đèn đời của anh Phê-rô tuy vụt
tắt sớm hơn mong đợi, nhưng giá trị một đời con người không đo bằng độ dài năm
tháng, mà bằng tình yêu và trách nhiệm đã đong đầy.
Nhìn lại hành trình đã qua, chúng ta nhận ra ánh sáng âm
thầm nhưng cao quý nơi anh: ánh sáng của một người chồng trung tín, người cha
tận tụy. Anh đã lao động, hy sinh để vun đắp mái ấm gia đình. Những giọt mồ hôi
thầm lặng ấy chính là cách anh sống Tin Mừng giữa đời thường, như lời Chúa dạy:
“Anh em là ánh sáng thế gian”.
Không cần những điều phi thường, chỉ cần trung tín, yêu
thương và chu toàn bổn phận mỗi ngày, cuộc đời anh đã là một chứng tá âm thầm
mà đẹp đẽ.
2. Dang dở trần gian, nhưng trọn vẹn
nghĩa tình
Điều khiến lòng chúng ta thắt lại hôm nay là những công
việc của anh còn dang dở, những dự định chưa kịp hoàn thành, những lời yêu
thương chưa kịp nói trọn.
Nhưng thưa cộng đoàn, dang dở không có nghĩa là vô nghĩa.
Công việc có thể dở dang, nhưng tình yêu anh trao ban thì đã trọn vẹn. Tình yêu
ấy tiếp tục hiện diện nơi người vợ hiền và cách đặc biệt nơi hai người con thơ,
là sự nối dài đẹp đẽ nhất của cuộc đời cha.
Những hạt giống yêu thương, đức tin và trách nhiệm anh đã
gieo vãi sẽ tiếp tục lớn lên cùng các con. Vì thế, hôm nay chúng ta không chỉ
khóc vì mất mát, mà còn dâng lời tạ ơn Chúa vì món quà 42 năm cuộc đời Ngài đã
ban cho anh và gia đình.
3. Sống tiếp niềm hy vọng và tình liên
đới
Sự ra đi của anh Phê-rô là lời thức tỉnh mạnh mẽ cho mỗi
chúng ta: cuộc đời trần thế thật ngắn ngủi và mong manh. Đừng đợi đến ngày mai
mới yêu thương, tha thứ và trở về với Chúa. Hãy luôn giữ cho ngọn đèn đức tin
của mình thắp sáng.
Sự hiện diện đông đảo của cộng đoàn hôm nay là thông điệp
yêu thương gửi đến gia đình tang quyến: Gia đình không hề cô đơn, cộng đoàn
luôn ở bên hiệp thông cầu nguyện, sẻ chia và đồng hành trong những ngày tháng
khó khăn phía trước.
Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, Đấng là sự sống lại và là sự
sống!
Xin Chúa thương tha thứ những thiếu sót của phận người,
thanh luyện và đón nhận linh hồn Phê-rô vào hưởng ánh sáng tôn nhan Chúa.
Xin ban bình an và sức mạnh tinh thần cho người vợ trẻ,
nâng đỡ và che chở hai con thơ dại, giúp gia đình tang quyến tìm được niềm an
ủi nơi tình hiệp thông của cộng đoàn.
Và xin cho mỗi người chúng ta biết sống yêu thương và
trung thành hơn, để khi Chúa gọi, chúng ta cũng sẵn sàng ra đi trong niềm tin
tưởng và hy vọng. Amen.
3. RA ĐI TRONG NIỀM TIN – VỀ VỚI SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
Kính
thưa gia đình tang quyến và toàn thể cộng đoàn,
Sự ra đi của bà Maria Nguyễn Thị Hòa để lại trong lòng
gia đình, và cộng đoàn chúng ta một khoảng trống lớn và niềm tiếc thương sâu
đậm.
Chia ly luôn là nỗi đau khó nói. Nhưng hôm nay, đứng
trước linh cữu của bà, chúng ta không nhìn sự ra đi này bằng đôi mắt tuyệt
vọng, mà bằng ánh sáng đức tin Phục Sinh. Như lời Thánh Phaolô đã nhắn nhủ: "Anh em đừng buồn phiền như những người không có niềm
hy vọng" (1 Tx 4,13). Vì tin rằng Đức Giêsu đã chết và đã sống lại,
chúng ta vững tin rằng những ai đã an nghỉ trong Người cũng sẽ được Người cho
sống lại.
Nhìn lại 76 năm hành trình dương thế, từ Kế Sách đến Sóc
Trăng, bà Maria đã sống một cuộc đời bình dị mà cao quý: một người vợ, người
mẹ, người bà hiền lành, tảo tần, giàu đức hy sinh và trọn vẹn nghĩa tình. Trong
âm thầm, bà đã dệt nên tình yêu cho gia đình, vun trồng cho con cháu bằng chính
đời sống đức tin đơn sơ và bền bỉ.
Khởi đi từ Lời Chúa và cuộc đời của bà, tôi xin gợi lên ba
điều đáng suy ngẫm:
1.
Chết không phải là hết, mà là trở về Nhà Cha
Khi Ladarô qua đời, cô Mácta đã thưa với Chúa Giêsu trong
nước mắt: "Thưa Thầy, nếu Thầy có
mặt ở đây, em con đã không chết". Chúa đã trả lời chị bằng một lời
long trọng, là nền tảng đức tin cho chúng ta hôm nay: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào
Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống." (Ga 11,25)
Thưa cộng đoàn, với người Kitô hữu, chết không phải là
dấu chấm hết. Chết là hoàn tất cuộc hành hương đức tin, là bước qua ngưỡng cửa
Nhà Cha để đi vào cõi sống đời đời.
Chúng ta được phép khóc vì
yêu thương, vì gắn bó. Nhưng giọt nước mắt của người có đức tin không dẫn đến
tuyệt vọng, mà dẫn đến hy vọng. Bà Maria hôm nay không mất đi, bà chỉ đi trước
chúng ta về Nhà Cha.
2. Chỉ tình yêu là còn lại mãi
Trong 76 năm, bà Maria đã để lại cho đời nhiều điều.
Nhưng điều quý giá nhất bà để lại không phải là nhà cửa hay của cải, mà chính
là TÌNH YÊU.
Tình yêu của một người mẹ thương chồng, thương con. Tình
yêu của người bà tảo tần cho cháu. Tình nghĩa chan hòa với xóm giềng.
Khi nhắm mắt xuôi tay, con người phải bỏ lại mọi sự, chỉ
có tình yêu và những việc lành phúc đức theo mình về trước tòa Chúa. Vì thế,
cách tưởng nhớ bà đẹp nhất không chỉ là nước mắt tiếc thương, mà là tiếp nối
chính tình yêu ấy: biết yêu thương, nhường nhịn, tha thứ và nâng đỡ nhau trong
gia đình. Khi chúng ta sống như thế, tình yêu của bà vẫn còn sống mãi giữa
chúng ta.
3.
Hãy sống trọn vẹn khi còn có thể
Sự ra đi của bà là một lời nhắc nhở nghiêm túc cho mỗi
người chúng ta: Kiếp người thật ngắn ngủi và mong manh. Không ai biết ngày mai
sẽ ra sao.
Vì thế, xin đừng đợi đến lúc chia ly mới hối tiếc. Hãy
yêu thương khi còn có thể gặp nhau. Hãy tha thứ khi còn có thể nói với nhau. Hãy
nói lời tử tế khi người thân còn nghe được.
Cách riêng xin ngỏ với gia đình tang quyến: Hãy biến nước
mắt thành lời cầu nguyện. Biến nỗi nhớ thương thành những hy sinh và việc bác
ái. Biến cuộc chia ly hôm nay thành niềm hy vọng cho ngày đoàn tụ mai sau trong
Nước Trời.
Anh chị em thân mến,
Giờ đây, trong niềm tin tưởng phó thác, chúng ta dâng bà
Maria Nguyễn Thị Hòa cho lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Xin Chúa nhân
từ tha thứ những thiếu sót của phận người và sớm đưa bà vào hưởng ánh sáng ngàn
thu.
Xin Chúa cũng ban ơn an ủi và nâng đỡ gia đình tang
quyến, để giữa nỗi đau mất mát, mọi người vẫn bình an trong niềm hy vọng Phục
Sinh. Xin cho mỗi người chúng ta cùng khắc ghi: Đau
buồn, nhưng không tuyệt vọng. Chia
ly, nhưng không phải là vĩnh biệt. Trong
Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta sẽ gặp lại nhau trong sự sống đời đời.
Lạy Chúa, xin cho linh hồn Maria được nghỉ yên muôn đời, và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên linh hồn bà. Amen.
4. SỐNG ĐỨC TIN – GIỮ VỮNG ĐỨC TIN – HY
VỌNG SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
2 Tm 4,6-8.16b-18; Ga 11,17-27
Kính thưa
gia đình tang quyến cùng toàn thể cộng đoàn phụng vụ,
Sự ra đi
của ông Gioan Baotixita ở tuổi 63 quá đột ngột, để lại một khoảng trống vắng
lớn lao và nỗi tiếc thương sâu sắc. Đứng trước biến cố bất ngờ này, chúng ta dễ
rơi vào hoang mang với câu hỏi: "Tại sao lại là lúc này?".
Lời Chúa hôm nay không trực tiếp giải
thích lý do, nhưng trao tặng chúng ta một điểm tựa vững chắc qua lời tuyên bố
của Chúa Giêsu: "Thầy là sự
sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được
sống" (Ga 11,25).
Từ điểm tựa
Lời Chúa và chứng tá đời sống của ông Gioan Baotixita, chúng ta cùng nhìn lại
ba sứ điệp nâng đỡ tâm hồn lúc này.
1. Sống Đức Tin trong từng ngày
Đức tin
không dừng lại ở lời nói trên môi miệng, mà phải trở thành một lối sống. Điều
an ủi chúng ta hôm nay là khi nhìn lại hành trình sống của ông Gioan Baotixita,
mọi người đều ghi nhận ông là người siêng năng tham dự Thánh lễ và trung thành
với các việc đạo đức. Những hy sinh ấy có thể rất âm thầm, bình dị, nhưng lại
làm nên bản chất của một Kitô hữu chân thành.
Ông không
biết trước giờ Chúa gọi, nhưng ông đã chọn cách sống mỗi ngày trong tương quan
gắn bó với Chúa. Đó cũng là bài học cho mỗi chúng ta: Không cần biết trước ngày
mình đi, nhưng phải sống sao cho ngày nào cũng sẵn sàng gặp Chúa.
2. Giữ Vững Đức Tin qua mọi thử thách
Trong bài
đọc một, Thánh Phaolô bộc bạch: "Tôi
đã chiến đấu trong cuộc chiến cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững đức
tin" (2 Tm 4,7). Lời này khắc họa rõ nét chặng đường đời của ông Gioan
Baotixita. Cuộc sống vốn có lúc bình an, có lúc sóng gió, nhưng điều quý giá
nhất là ông đã giữ trọn niềm tin cho đến phút cuối.
Gia tài
lớn nhất mà người cha để lại cho con cái không chỉ là tài sản hay sự nghiệp, mà
là di sản đức tin. Nét đẹp ấy hôm nay đang được tiếp nối qua người con của ông
– người đang âm thầm dâng hiến tiếng hát phục vụ trong Ca đoàn Họ đạo Sóc
Trăng. Dù tiếng hát hôm nay có lẫn trong nước mắt thương nhớ, thì chính trong
nước mắt ấy, lời ca vẫn trở thành lời cầu nguyện hiếu thảo nhất, tuyên xưng
rằng sự chết không phải là điểm kết thúc.
3. Hy Vọng vào Sự Sống Đời Đời
Trước nỗi
đau mất mát, bà Matta đã thưa với Chúa: "Thưa Thầy, con vẫn tin". Lời tuyên xưng ấy
nâng đỡ tang quyến trong giờ phút này. Sự vắng mặt của người chồng, người cha
trong ngôi nhà ấm cúng sẽ tạo nên khoảng trống nghẹn ngào. Nhưng xin gia đình
hãy nhớ: Ông Gioan Baotixita không mất đi, ông chỉ đi trước chúng ta vào trong
tình yêu thương xót của Thiên Chúa.
Sự ra đi
bất ngờ này cũng là lời nhắc nhở cho mỗi người: Đừng đợi đến khi đau yếu mới
tìm đến Chúa, đừng đợi đến lúc chia ly mới biết yêu thương. Hãy sống đức tin và
trao ban sự tha thứ ngay hôm nay, vì giá trị đời người không đo bằng số năm
tháng, mà đo bằng cách chúng ta đã sống những năm tháng ấy với Chúa và với nhau
như thế nào.
Giờ đây,
chúng ta dâng ông Gioan Baotixita vào đôi tay an lành của Thiên Chúa. Xin Chúa
thứ tha những thiếu sót làm người, đón nhận những Thánh lễ, những lời kinh âm
thầm và đức tin trung thành của ông.
Xin Chúa ban sức mạnh nâng đỡ người
vợ, các con và toàn thể gia đình, giúp gia đình biến niềm đau thành lời cầu
nguyện và tiếp tục giữ vững gia tài đức tin mà ông để lại.
Xác tín vào Lời Chúa Giêsu, chúng ta tin rằng ông Gioan Baotixita không đi vào hư vô, nhưng đang bước vào cuộc sống mới. Nguyện xin Thiên Chúa đón nhận ông vào Nước Trời, và trong niềm hy vọng Phục sinh, hẹn ngày tất cả chúng ta lại được đoàn tụ bên Ngài trong sự sống đời đời. Amen.
5. LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA
Kn
3,1-6.9; Lc 23, 39-43
Kính thưa gia đình tang quyến và cộng đoàn phụng vụ,
Chúng ta quy tụ nơi đây trong bầu khí trầm lắng để tiễn
đưa anh Simon Hà Văn Hòa Bình về nơi an nghỉ cuối cùng. Anh ra đi ở tuổi 51 sau
thời gian kiên trì chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, để lại bao hụt hẫng và
tiếc nuối cho người thân.
Đời người là một hành trình đan xen vui buồn, thành công
và vấp ngã. Anh Simon cũng mang trọn phận người mong manh ấy. Nhưng trước mặt
Thiên Chúa, một con người không bao giờ bị định nghĩa bởi quá khứ hay những
thất bại. Ngài nhìn thấu những gánh nặng thầm kín, những giằng co nội tâm và cả
khát vọng hướng thiện của anh. Trong tình hiệp thông, chúng ta cùng nhìn lại
Lời Chúa qua ba tâm tình:
1. Cửa Trời luôn mở – Nơi nương ẩn của lòng thành cậy
trông
Hình ảnh người trộm lành trên đồi Canvê cho thấy một hy
vọng lớn lao: anh ta nhận ra án phạt của mình là đích đáng, nhưng vẫn gom chút
tàn lực còn lại để hướng về Đức Giêsu: "Lạy ông Giêsu, khi vào Nước của
ông, xin nhớ đến tôi!"
Đáp lại không phải là lời trách cứ, mà là một lời hứa tức
khắc: "Hôm nay, anh sẽ ở với tôi trên Thiên Đàng."
Cánh cửa Lòng Thương Xót chưa bao giờ khép lại với người
biết chạy đến cùng Ngài. Những ngày cuối đời trên giường bệnh, có thể anh Simon
không thể nói nhiều, nhưng Chúa biết rõ từng cơn đau thể xác, từng dằn vặt tâm
hồn và lời nguyện thầm lặng của anh. Lòng thương xót của Chúa luôn lớn hơn mọi
hạn hẹp của phận người.
2. Mắt nhìn bao dung – Lời mời gọi cho người ở lại
Người đời dễ nhìn vào quá khứ để khen chê hay xét đoán.
Nhưng Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn anh Simon bằng ánh mắt của Đức
Kitô: không phải một bản án, mà là một người anh em cần được cảm thông, tha thứ
và đón nhận ơn cứu độ.
Ánh mắt bao dung ấy cũng quay về nhắc nhớ mỗi chúng ta:
Không ai hoàn hảo đến mức không cần Lòng Thương Xót. Sự ra đi của anh Simon ở
tuổi 51 là lời cảnh tỉnh nghiêm túc: Đừng đợi đến khi nằm trên giường bệnh mới
tìm về với Chúa, và đừng đợi đến giây phút cuối cùng mới trao nhau lời hòa
giải.
3. Lời cầu phó dâng – Món quà trọn tình nhất lúc này
Hành trình trần thế của anh Simon đã khép lại. Những ngày
bệnh tật giúp anh nhận ra mọi tiền tài, danh vọng rồi cũng phải buông tay; điều
duy nhất còn lại là tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa.
Vì thế, thay vì đắm chìm trong đau thương, chúng ta hãy
biến tình thương thành lời cầu nguyện phó dâng. Đó là món quà quý giá nhất
chúng ta có thể trao cho anh lúc này.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã mở cửa Thiên Đàng cho người trộm
lành biết ăn năn. Xin nhớ đến linh hồn Simon. Xin tha thứ mọi thiếu sót anh đã
trót phạm, thanh luyện và đón nhận anh vào chốn nghỉ ngơi ngàn thu.
Kính thưa cộng đoàn,
Người trộm lành năm xưa chỉ thưa một lời đơn sơ: "Xin
nhớ đến tôi", và Chúa đã nhớ đến anh. Hôm nay, chúng ta cũng tha thiết
thưa lên: "Lạy Chúa Giêsu, xin nhớ đến anh Simon."
Xin Chúa nhớ đến anh không phải bằng sự nghiêm minh công
thẳng, nhưng bằng lòng từ bi vô bờ bến, để anh cũng được nghe lời hứa cứu độ: "Hôm
nay, anh sẽ ở với tôi trên Thiên Đàng." Amen.