Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

 SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVII THƯỜNG NIÊN

Lm. Nguyệt Giang

CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN-NĂM A

1V 3,5.7-12; Rm 8,28-30; Mt 13,44-52

Ngày quốc tế Ông bà và Người cao tuổi.

Nhớ chân phước An-rê phú Yên, thầy giảng-bổn mạng Giáo lý viên

SUY NIỆM 1: ƠN KHÔN NGOAN ĐỂ CHỌN LỰA NƯỚC TRỜI

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mặc khải cho chúng ta một chân lý: Thiên Chúa là Tình Yêu. Vì yêu thương, Người tuôn đổ trên chúng ta muôn vàn ơn lành: từ sự khôn ngoan, lề luật, ơn làm con cái Chúa, và trên hết là kho tàng Nước Trời. Hiệp dâng Thánh Lễ này, chúng ta cùng tạ ơn tình thương hải hà của Chúa, và xin Người ban ơn biến đổi, giúp chúng ta biết dùng những ân huệ trần thế để mưu cầu hạnh phúc đời này và vinh quang đời sau.

Bài đọc 1: Đứng trước trách nhiệm nặng nề khi kế vị ngai vàng, vua Sa-lô-môn không cầu xin trường thọ, giàu sang hay chiến thắng quân thù, nhưng chỉ xin Chúa ban cho một tâm hồn khôn ngoan để phục vụ dân Chúa. Đẹp lòng trước lời thỉnh cầu ấy, Ngài đã ban cho ông sự minh mẫn tuyệt vời cùng muôn vàn phúc lộc khác.

Bài đọc 2: Thánh Phao-lô quả quyết rằng: Thiên Chúa luôn an bài mọi sự để sinh ích cho những kẻ yêu mến Người, kêu gọi và định sẵn cho họ được nên thánh để hưởng vinh quang Nước Trời. Giữa một thế giới mà nhiều người đang mải miết chạy theo của cải, danh vọng và lạc thú mau qua, lời Thánh Tông đồ là lời nhắc nhở chúng ta phải tỉnh thức.

Bài Tin Mừng: Chúa Giê-su dùng ba dụ ngôn sống động để khắc họa hai chiều kích của Nước Trời:

- Giá trị tuyệt đối (Kho báu và Viên ngọc quý): Nước Trời là kho tàng vô giá, đáng để con người từ bỏ và bán đi tất cả những gì mình có để chiếm hữu cho bằng được.

- Tính chất chung cục (Mẻ lưới cá): Hiện tại, Nước Trời ở trần gian là một thực tại thánh thiêng nhưng vẫn có người tốt kẻ xấu lẫn lộn (như dụ ngôn lúa và cỏ lùng). Tuy nhiên, đến ngày cánh chung, ngày phán xét cuối cùng, một sự sàng lọc công minh sẽ diễn ra: người lành được ân thưởng, kẻ dữ bị luận phạt.

Muốn nhận ra giá trị cao quý của Nước Trời để dấn thân tìm kiếm, chúng ta cần học cách cầu nguyện của vua Sa-lô-môn: xin ơn khôn ngoan của Thiên Chúa. Sách Thánh khẳng định: “Kính sợ Chúa là đầu mối sự khôn ngoan.” Sự khôn ngoan đích thực giúp chúng ta phân biệt đúng - sai, nhận ra điều cốt lõi và điều thứ yếu, định lượng được cái gì là bền vững muôn đời và cái gì là chóng qua.

Nhờ ơn khôn ngoan, chúng ta mới can đảm "bán đi" những ích kỷ, đam mê tội lỗi để đổi lấy kho tàng Nước Trời, đồng thời biết nỗ lực rập khuôn đời sống mình theo Đức Ki-tô Giê-su mỗi ngày.

Xin Chúa ban cho chúng ta ơn khôn ngoan siêu nhiên, để chúng ta biết chọn lựa những gì sinh ích cho phần rỗi linh hồn, biết thanh luyện bản thân khỏi những bất xứng, hầu trở nên những công dân đích thực của Nước Trời. Amen.

 

SUY NIỆM 2: KHÔN NGOAN CHỌN LỰA

Để mạc khải về mầu nhiệm Nước Trời, Chúa Giê-su đã dùng những hình ảnh rất đỗi quen thuộc với đời sống thường nhật. Sau các hình ảnh về người gieo giống, hạt cải, nắm men hay cỏ lùng, Tin Mừng hôm nay tiếp tục giới thiệu ba dụ ngôn mới: kho báu chôn giấu, viên ngọc quý và mẻ lưới thả xuống biển.

Chiều sâu của các dụ ngôn

- Dụ ngôn mẻ lưới mang ý nghĩa tương tự như dụ ngôn cỏ lùng, làm nổi bật hai thuộc tính của Thiên Chúa: nhân từcông thẳng. Vì nhân từ, Ngài kiên nhẫn chờ đợi kẻ tội lỗi sám hối. Vì công thẳng, Ngài sẽ thực thi cuộc phán xét phân minh trong ngày sau hết để thưởng phạt theo công việt mỗi người.

- Dụ ngôn kho báu và viên ngọc quý khắc họa hành động của người nông dân và nhà buôn. Khi tìm thấy thứ quý giá nhất, họ sẵn sàng bán đi toàn bộ gia sản để tậu cho bằng được mảnh ruộng có kho báu và sở hữu viên ngọc quý.

Chúa Giê-su muốn nhắn nhủ: Nước Trời chính là kho tàng vô giá độc nhất. Nếu người đời sẵn sàng đánh đổi của cải để lấy những giá trị vật chất mau qua, thì tại sao chúng ta – những Kitô hữu – lại ngần ngại từ bỏ những đam mê trần thế như tiền bạc, chức quyền, lạc thú để chiếm lấy Nước Trời, nơi “kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt không đục phá” (Lc 12,33)?

Sự khôn ngoan đích thực không nằm ở việc tích trữ của cải trần gian, mà là biết chọn lựa Thiên Chúa làm gia nghiệp.

Xin Chúa ban cho chúng ta sự khôn ngoan như vua Sa-lô-môn xưa, luôn khao khát tìm kiếm thánh ý Chúa và can đảm từ bỏ những gì thuộc về thế gian, để cuộc đời chúng ta được bén rễ sâu trong kho tàng Nước Trời. Amen.

 

SUY NIỆM 3: KHÁM PHÁ VÀ ĐÁNH ĐỔI VÌ NƯỚC TRỜI

1. Bài đọc I: Tâm tình cầu nguyện mẫu mực

Lên ngôi vua khi tuổi đời còn quá trẻ (khoảng 20 tuổi), Sa-lô-môn không khỏi lo lắng trước sứ mạng dẫn dắt dân Chúa. Được Chúa phán bảo: “Ngươi muốn xin gì thì hãy xin”, ông đã có một lựa chọn làm đẹp lòng Ngài. Ông không xin sống lâu, giàu sang hay uy lực tiêu diệt quân thù, mà chỉ xin một “tâm hồn khôn ngoan để biết phân biệt lành dữ và hướng dẫn dân Chúa”.

Lời cầu nguyện của Sa-lô-môn nổi bật ba tâm tình cốt lõi:

- Xác tín mọi ơn lành đều đến từ Thiên Chúa.

- Ý thức sự nhỏ bé, giới hạn của bản thân.

- Đặt lợi ích của tha nhân và vinh danh Chúa lên trên hết.

Chính vì biết chọn điều cốt yếu, Thiên Chúa không chỉ ban cho ông sự khôn ngoan minh mẫn vô song, mà còn ban thêm giàu sang, vinh quang và trường thọ. Lời cầu xin của ông là mẫu mực cho chúng ta: Hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa trước, mọi sự khác Ngài sẽ ban sau.

2. Bài đọc II: Kế hoạch cứu độ yêu thương

Thánh Phao-lô củng cố niềm tin cho chúng ta khi khẳng định: Thiên Chúa hằng an bài mọi sự để mang lại ích lợi cho những ai yêu mến Ngài. Từ tiền định, kêu gọi, công chính hóa đến tôn vinh, tất cả đều là sáng kiến tình yêu của Thiên Chúa nhằm đưa con người đến ơn cứu độ.

Thái độ khôn ngoan của chúng ta là hoàn toàn tin tưởng vào ý định yêu thương của Ngài, đón nhận mọi biến cố cuộc đời như những cơ hội để trưởng thành trong đức tin và thăng tiến trên đường nên thánh.

3. Bài Tin Mừng: Quyết định khôn ngoan trước Nước Trời

Hai dụ ngôn đầu (Kho báu và Viên ngọc quý) có cùng một cấu trúc: Tìm thấy – Bán tất cả – Mua bằng được. Tuy nhiên, cách thức tiếp cận lại có sự khác biệt:

- Người nông dân vô tình phát hiện kho báu trong ruộng khi đang làm việc.

- Thương gia lại chủ động ráo riết kiếm tìm viên ngọc quý.

Dù vô tình gặp được hay nỗ lực tìm kiếm, điểm chung của người khôn ngoan là thái độ vui mừng và dứt khoát: bán đi tất cả những gì mình có để sở hữu điều quý giá nhất.

Ngược lại, dụ ngôn mẻ lưới nhắc nhở về "chiếc lưới chung thẩm" ngày tận thế. Nước Trời đòi hỏi một sự đầu tư nghiêm túc và bền bỉ. Kẻ sống ích kỷ, từ chối các giá trị Tin Mừng sẽ bị loại bỏ; người lành biết hy sinh lợi ích nhất thời để sống bác ái sẽ được ân thưởng.

Hành trình theo Chúa là một chuỗi những chọn lựa ưu tiên. Nước Trời phải là ưu tư hàng đầu của người Kitô hữu. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn hoán cải, để chúng con dám từ bỏ những gì là thứ yếu, xấu xa, hầu chiếm trọn được kho tàng vĩnh cửu là chính Chúa. Amen.

 

SUY NIỆM 4: ƠN KHÔN NGOAN SIÊU NHIÊN

Lắng nghe Lời Chúa hôm nay, chúng ta được mời gọi suy ngẫm về chủ đề “Sự Khôn Ngoan”: từ sự khôn ngoan chính trị của vua Sa-lô-môn, đến sự khôn ngoan thực dụng của người đi tìm kho báu, viên ngọc quý, và đỉnh cao là sự khôn ngoan siêu nhiên mà Đức Giê-su muốn dẫn đưa chúng ta tới để chiếm lĩnh Nước Trời.

Bài học từ lịch sử và các dụ ngôn

- Sự khôn ngoan của Sa-lô-môn (Bài đọc 1): Khi được Chúa hỏi về ước nguyện lớn nhất, Sa-lô-môn đã xin ơn khôn ngoan để phân biệt lành dữ và xét xử dân người. Lời cầu xin ấy đẹp lòng Chúa đến nỗi Ngài đã ban cho ông sự thông tuệ vượt bậc, khiến thiên hạ từ muôn phương phải kính nể tìm đến học hỏi. Thế nhưng, bi kịch cuối đời của Sa-lô-môn là bài học đắt giá: khi ông không còn trung thành với Chúa, chạy theo các thần ngoại bang của các bà vợ, ông đã đánh mất sự khôn ngoan đích thực.

- Giá trị vô song của Nước Trời (Bài Tin Mừng): Qua dụ ngôn kho báu và viên ngọc quý, Chúa Giê-su chỉ ra thái độ dứt khoát của người khôn ngoan: sẵn sàng bán hết tài sản để mua lấy thứ có giá trị hơn. Dù vậy, của cải trần gian rồi cũng tiêu tan. Kho báu đích thực đáp ứng khát vọng trường cửu của con người chỉ có thể là Nước Trời. Đúng như lời Chúa Giê-su đã cảnh báo: “Được lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn nào có ích gì” (Mt 16,26), và như Thánh Phao-lô từng quả quyết: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Ki-tô Giê-su” (Pl 3,8).

Làm thế nào để chiếm hữu Nước Trời?

Chúa Giê-su khuyên nhủ: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người” (Mt 6,33). Để thực hiện điều đó, chúng ta cần ba điều kiện:

1. Thực thi Ý Cha: Lắng nghe và đem ra thực hành Lời Chúa qua Tin Mừng, qua Mười Điều Răn, giáo huấn của Giáo hội và tiếng nói của một lương tâm ngay thẳng.

2. Đương đầu bằng Sức mạnh Tình yêu: Chiếm lĩnh Nước Trời bằng sự nỗ lực kiên cường của lòng mến Chúa yêu người, sẵn sàng hy sinh vì hạnh phúc của tha nhân.

3. Can đảm từ bỏ: Dám đóng đinh tính xác thịt, những đam mê bất chính, thói tham-sân-si vào thập giá, và đôi khi phải hy sinh cả những quyền lợi chính đáng ở đời này khi trung thành với đức tin.

Xin Chúa thương ban cho chúng ta không phải sự khôn ngoan tạm bợ của thế gian, mà là sự khôn ngoan siêu nhiên đến từ Thiên Chúa. Nhờ ơn khôn ngoan ấy, xin hướng dẫn mọi suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta biết quy hướng về một đích điểm duy nhất là Nước Trời, nơi chúng ta được hưởng hạnh phúc viên mãn bên Chúa muôn đời. Amen.

 

SUY NIỆM 5: CHỌN KHO TÀNG QUÝ NHẤT

Có một câu chuyện kể rằng: Một người cha già để lại cho ba người con một chiếc rương cũ kỹ. Khi mở ra, họ thấy bên trong chỉ có một mảnh giấy ghi: "Kho báu lớn nhất của cha không nằm trong chiếc rương này, mà nằm trong điều cha đã dạy các con suốt cuộc đời."

Người con cả nghĩ đến số tiền cha đã cho mình học hành.

Người con thứ nhớ những lần cha thức trắng chăm sóc mình lúc đau bệnh.

Người con út bật khóc vì nhớ lời cha luôn dạy: "Điều quý nhất không phải là những gì con có, mà là con trở thành người thế nào."

Đến lúc ấy, họ mới hiểu: có những kho báu không thể cất trong két sắt, nhưng được cất trong trái tim.

Đó cũng là điều Lời Chúa hôm nay muốn nói.

1. Khôn ngoan để chọn điều quý nhất

Trong bài đọc I, vua Salômôn được Thiên Chúa trao cho một đặc ân hiếm có: "Con muốn gì, cứ xin, Ta sẽ ban."

Nếu là chúng ta, có lẽ nhiều người sẽ xin: tiền bạc, sức khỏe, địa vị, thành công, hay sống thật lâu. Nhưng Salômôn chỉ xin một điều: "Xin ban cho tôi tớ Chúa một tâm hồn biết lắng nghe để phân biệt điều lành điều dữ."

Ông không xin giàu có, cũng chẳng xin quyền lực. Ông xin sự khôn ngoan. Và chính điều ấy đã làm đẹp lòng Thiên Chúa.

Ngày nay, con người có rất nhiều kiến thức nhưng chưa chắc đã khôn ngoan.

Người thông minh biết kiếm tiền. Người khôn ngoan biết dùng tiền. Người thông minh biết chiến thắng người khác. Người khôn ngoan biết chiến thắng chính mình. Người thông minh biết làm giàu. Người khôn ngoan biết sống hạnh phúc. Khôn ngoan không phải biết nhiều, mà biết đâu là điều đáng để đánh đổi cả cuộc đời.

2. Nước Trời là kho báu đáng đánh đổi tất cả

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu kể ba dụ ngôn rất ngắn: kho báu chôn trong ruộng, viên ngọc quý, chiếc lưới thả xuống biển.

Điểm chung của hai dụ ngôn đầu là: Khi gặp kho báu hay viên ngọc quý, người ta bán tất cả để mua cho bằng được. Điều đáng chú ý là Chúa không nói họ bán một phần.

Không. Họ bán tất cả. Bởi vì khi tìm được điều quý nhất, mọi thứ khác trở nên nhỏ bé. Nước Trời đáng giá hơn tiền bạc. Đức tin đáng giá hơn thành công. Tình yêu Thiên Chúa đáng giá hơn mọi danh vọng.

Thánh Phaolô nói trong bài đọc II: "Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người."

Ai chọn Chúa làm kho tàng thì ngay cả đau khổ cũng trở thành con đường dẫn đến hạnh phúc.

3. Ông bà – kho tàng sống của gia đình

Hôm nay Giáo Hội cũng mời gọi chúng ta hướng về Ngày Quốc tế Ông bà và Người Cao tuổi.

Đức Thánh Cha nhiều lần nhắc rằng: "Một dân tộc không biết trân trọng người già là dân tộc không có tương lai."

Ông bà có thể không còn khỏe. Không còn đi nhanh. Không còn làm được nhiều việc. Nhưng các ngài là kho tàng ký ức, là người giữ lửa đức tin, là cầu nối giữa các thế hệ.

Biết bao người hôm nay còn giữ được đức tin vì: lời kinh của bà, dấu Thánh Giá ông dạy, những lần được ông bà dẫn đến nhà thờ. Có người nói rất hay: "Khi cha mẹ bận kiếm tiền, ông bà bận giữ linh hồn cho cháu."

Ước gì hôm nay mỗi gia đình dành một cuộc điện thoại, một lời hỏi thăm, một cái ôm hay một lời cảm ơn đến ông bà của mình. Đó là món quà quý hơn mọi món quà vật chất.

4. Chân phước Anrê Phú Yên – người tìm được viên ngọc quý

Hôm nay cũng là dịp chúng ta nhớ đến Chân phước Anrê Phú Yên, bổn mạng các giáo lý viên Việt Nam.

Anrê chỉ là một thầy giảng rất trẻ. Tuổi đời mới mười chín. Không chức quyền. Không của cải. Không tiếng tăm. Nhưng ngài đã tìm được viên ngọc quý là Chúa Kitô. Khi bị bắt, ngài sẵn sàng hy sinh mạng sống. Lời cuối cùng của ngài là: "Giêsu!" Một tiếng gọi ngắn ngủi nhưng chứa trọn cả cuộc đời. Đó chính là người đã bán tất cả để giữ lấy kho tàng quý nhất.

Các giáo lý viên hôm nay cũng được mời gọi sống tinh thần ấy: Không chỉ dạy giáo lý bằng lời nói, nhưng bằng chính đời sống yêu Chúa, yêu Hội Thánh và yêu các em thiếu nhi.

Cuộc đời mỗi người đều đang đi tìm một kho báu. Có người tìm tiền. Có người tìm danh vọng. Có người tìm quyền lực. Có người tìm hưởng thụ. Nhưng chỉ có Đức Kitô mới là kho báu không bao giờ mất.

Xin Chúa ban cho chúng ta sự khôn ngoan của vua Salômôn, để biết chọn điều quan trọng nhất. Xin cho các ông bà và người cao tuổi luôn được yêu thương, kính trọng và trở thành chứng nhân của niềm hy vọng trong gia đình.

Xin Chân phước Anrê Phú Yên chuyển cầu cho các giáo lý viên luôn nhiệt thành gieo hạt giống Tin Mừng, để nhiều người khám phá được kho báu Nước Trời và sẵn sàng đánh đổi tất cả để thuộc trọn về Chúa. Amen.

 

Thứ hai: Gr 13,1-11; Mt 13,31-35

SUY NIỆM 1: 

Để mạc khải về mầu nhiệm nước trời cho dễ hiểu, Chúa Giêsu hay dùng đến dụ ngôn. Như vậy, có thể nói dụ ngôn là con đường ngắn nhất, thực tế nhất, gần gũi nhất và hữu hiệu nhất để đưa dẫn chúng ta tiếp cận với những giá trị thiêng liêng và những thực tại vô hình của nước trời.

Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu dùng đến hai dụ ngôn: Dụ ngôn hạt cải và tấm men để mạc khải về mầu nhiệm nước trời. Bằng hai dụ ngôn này, Chúa Giêsu muốn cho chúng ta biết: nước trời khởi đầu bé tí ti như hạt cải, âm thầm như tấm men. Nhưng với thời gian nó dần dần lớn lên, vững mạnh và có sức lan tỏa đến bất ngờ!

- Với hạt cải nhỏ bé, nhưng khi được gieo vào lòng đất, nó lại âm thầm lớn lên vững mạnh, to lớn đến nổi làm chỗ nương tựa cho chim trời ẩn trú an toàn.

- Với tấm men ít ỏi, nhưng khi trộn lẫn vào ba đấu bột thì nó lại kích thích ba đấu bột dậy men, trở thành một khối bột to lớn.

Giống như hạt cải ban đầu nhỏ tí ti, nhưng khi gieo vào lòng đất nó mọc lên và trở thành cây cao bóng cả, trở nên nơi trú ẩn an toàn cho chim trời những khi mõi mệt và gặp hiểm nguy; GH khởi đầu rất khiêm tốn, nhỏ bé chỉ với nhóm tông đồ 12 nhỏ nhoi.  Nhưng trãi qua hơn 2000 năm nay, GH đã không ngừng phát triển và lớn mạnh. Đến nay đã có trên 2 tỷ người kitô giáo, chiếm 1/3 dân số thế giới. GH đã trở thành nơi tựa nương cho bao nhiêu người yếu đuối, nghèo khổ tựa nương; trở nên bóng mát cho những ai mệt nhòai trên đường đời ẩn náo. Bởi lúc nào GH cũng đứng về phía người nghèo, cô thế cô thân để bênh vực chở che, nhằm đem lại cho họ nguồn bình an đích thực. Như lời mời gọi của Chúa Giêsu: "những ai  vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mt 11, 28).

Tựa như tấm men rất ít ỏi, nhưng khi được trộn vào ba đấu bột nó lại âm thầm kích thích cho ba đấu bột dậy men thành một khối to; làm thành những tấm bánh thơm ngon mang lại niềm vui và nguồn sức sống cho con người. Số tín hữu trong GH ban đầu cũng rất ít ỏi, lại phải sống hòa nhập với mọi người trong một thế giới rộng lớn. Vậy mà chỉ với thời gian ngắn, Tin mừng của Chúa đã thấm nhập và lan tỏa đến mọi người trên khắp cùng thế giới, nhờ vào đời sống hiệp nhất yêu thương và gương chứng nhân đức tin anh hùng của các kitô hữu.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết tích cực cộng tác với GH trong sứ mạng mở mang nước trời bằng đời sống chứng nhân của tình yêu Chúa; trở thành men Tin mừng thấm nhập vào mọi tâm hồn và lan tỏa đến mọi nơi. Nhờ đó mà GH của Chúa mỗi ngày được lan rộng và vững vàng hơn.

 

SUY NIỆM 2: HÃY ĐỂ CHÚA LÀM LỚN LÊN ĐIỀU TỐT LÀNH

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu ví Nước Trời như hạt cải và nắm men. Hạt cải nhỏ bé nhưng lớn lên thành cây. Nắm men ít ỏi nhưng làm dậy cả khối bột.

Chúa muốn nói rằng Nước Trời không khởi đầu bằng những điều vĩ đại, nhưng bằng những việc nhỏ bé được thực hiện với lòng yêu mến và kiên trì.

Bài đọc 1 sách ngôn sứ Giêrêmia lại cho thấy một hình ảnh đối lập. Chiếc thắt lưng từng gắn chặt với người chủ, nhưng vì bị bỏ quên bên bờ sông nên đã mục nát, không còn giá trị. Đó là hình ảnh dân Ítraen khi xa lìa Thiên Chúa: đánh mất căn tính và không còn sinh hoa trái.

Hai bài đọc gửi đến chúng ta một sứ điệp rất rõ ràng: muốn đời mình sinh ích và lớn lên, chúng ta phải luôn gắn bó với Chúa. Một hạt giống muốn lớn phải được cắm vào đất; một cành nho muốn trổ sinh phải gắn liền với thân nho; người Kitô hữu cũng chỉ có thể sinh hoa trái khi kết hợp với Chúa qua cầu nguyện, Lời Chúa và các bí tích.

Đừng coi thường những việc nhỏ: một lời cầu nguyện mỗi sáng, một việc bác ái âm thầm, một lời tha thứ, một nụ cười chân thành hay một giờ dạy giáo lý tận tâm. Trong tay Chúa, những điều nhỏ bé ấy có thể trở thành hạt cải lớn và nắm men làm đổi thay gia đình, giáo xứ và cả xã hội.

Xin Chúa giúp ta luôn gắn bó với Chúa để đời ta không trở nên vô ích như chiếc thắt lưng mục nát, nhưng trở thành hạt giống và nắm men góp phần làm cho Nước Chúa lớn lên mỗi ngày. Amen.

 

Thứ ba: Gr 14,17-22; Mt 13,36-43

SUY NIỆM 1:

Với lời giải thích về dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng lúa, Chúa Giêsu muốn mạc khải cho các môn đệ biết về lòng từ bi và nhẫn nại của TC dành cho những người tội lỗi; đồng thời qua đó cũng cho thấy trước số phận khác biệt của người công chính và kẻ bất lương trong ngày sau hết. Ngày ấy “Người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Chúa”; còn kẻ bất lương sẽ “bị tống ra khỏi Nước của Người, rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Cảm nhận được lòng từ bi nhẫn nại của TC; và nhìn thấy được sự công thẳng của Người trong ngày phán xét, phải là động lực mạnh mẽ thúc đẩy mỗi người chúng ta quyết tâm sống tốt hơn, hầu xứng đáng với tình thương của một vị Thiên Chúa “chậm bất bình và giàu lòng xót thương”(x. Xh 34,6), nên “Ngài  không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”(Ed 33, 11).

Mong rằng mỗi người trong chúng ta giữ được bản chất tốt lành vốn có đã được Thiên Chúa gieo vãi vào trong mãnh đất tâm hồn ngay từ thuở ban đầu. Ước gì mỗi người chúng ta đều biết can đảm khước từ mọi mầm móng của cỏ lùng do kè thù gieo vãi vào trong thế gian này để những hạt lúa tốt có cơ may phát triển mạnh mẽ và trổ sinh nhiều hoa trái tốt lành nơi mỗi chúng ta.

 

SUY NIỆM 2: HÃY LÀ LÚA TỐT GIỮA CÁNH ĐỒNG THẾ GIAN

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu giải thích dụ ngôn cỏ lùng và lúa tốt. Cánh đồng là thế gian, hạt giống tốt là con cái Nước Trời, còn cỏ lùng là những gì do sự dữ gieo vào. Trong hiện tại, lúa và cỏ cùng lớn lên, nhưng đến mùa gặt, Thiên Chúa sẽ phân định rõ ràng.

Điều Chúa muốn nhấn mạnh không phải là tìm xem ai là "cỏ lùng", nhưng là tự hỏi: Tôi có đang là hạt lúa tốt không?

Nhiều khi chúng ta dễ nhìn thấy lỗi của người khác mà quên nhìn lại chính mình. Chúa mời gọi mỗi người chăm sóc "mảnh ruộng" của tâm hồn mình, để hạt giống Tin Mừng được lớn lên bằng đời sống cầu nguyện, bác ái và trung tín. Một lời nói chân thành, một việc thiện âm thầm, một sự tha thứ hay một hy sinh nhỏ bé đều là những bông lúa đang chín vàng trước mặt Chúa.

Trong bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Giêrêmia đau buồn trước cảnh dân Chúa sa ngã và đất nước gặp tai họa. Dù vậy, ông không thất vọng nhưng tha thiết cầu xin: "Lạy Đức Chúa, xin nhớ đến giao ước của Ngài." Khi con người bất trung, Thiên Chúa vẫn trung tín. Khi con người biết trở về, Người luôn sẵn sàng xót thương.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng nản lòng trước sự dữ đang hiện diện trong thế giới hay trong chính bản thân mình. Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn chờ đợi, vẫn ban thời gian để chúng ta hoán cải và sinh hoa trái. Điều quan trọng là mỗi ngày biết chọn sống theo sự thật, công bằng và yêu thương, để trở thành lúa tốt trong cánh đồng của Chúa.

Xin Chúa giúp ta biết loại bỏ những "cỏ lùng" của ích kỷ, ghen ghét và kiêu ngạo trong tâm hồn. Xin cho ta trở thành hạt lúa tốt, kiên trì sống theo Tin Mừng, để đến ngày mùa gặt, ta được chung vui trong Nước Chúa. Amen.

 

 

Thứ tư: 1Ga 4,7-16; Ga 11,19-27 (Lc 10,38-42)

Nhớ Thánh Mác-ta, Ma-ri-a và La-da-rô

SUY NIỆM 1: MỘT GIA ĐÌNH ĐỂ CHÚA NGỰ

Có người nói rất ý nghĩa: "Gia đình hạnh phúc không phải là gia đình không có khó khăn, nhưng là gia đình có Chúa hiện diện." Gia đình Bêtania của Mácta, Maria và Ladarô chính là một gia đình như thế.

Mỗi người một tính cách: Mácta năng động phục vụ, Maria thích ngồi dưới chân Chúa để lắng nghe, còn Ladarô là người bạn thân được Chúa Giêsu yêu mến. Ba con người khác nhau nhưng cùng quy tụ quanh Chúa, để ngôi nhà của họ trở thành nơi Chúa thường lui tới mỗi khi đến Giêrusalem.

Trong Tin Mừng hôm nay, khi Ladarô qua đời, Mácta đau buồn nhưng vẫn chạy ra đón Chúa và tuyên xưng một đức tin mạnh mẽ: "Thưa Thầy, con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa." (Ga 11,27). Đức tin ấy không xóa ngay nỗi đau, nhưng mở ra niềm hy vọng, vì Chúa Giêsu chính là "sự sống lại và là sự sống."

Bài đọc thứ nhất nhắc chúng ta: "Thiên Chúa là tình yêu." Ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa. Gia đình Bêtania đã sống điều đó: phục vụ bằng tình yêu như Mácta, lắng nghe bằng tình yêu như Maria, và tin tưởng vào Chúa ngay trong đau khổ như Ladarô. Chính tình yêu ấy đã làm cho ngôi nhà của họ trở thành mái ấm của Chúa.

Ngày nay, nhiều gia đình có đầy đủ tiện nghi nhưng lại thiếu thời gian cho nhau và thiếu chỗ dành cho Chúa. Chúa không đòi mỗi gia đình phải hoàn hảo, nhưng mong mỗi gia đình biết dành cho Người một chỗ trong đời sống: một giờ kinh chung, một bữa cơm đầm ấm, một lời tha thứ, một cử chỉ quan tâm và một trái tim biết yêu thương.

Xin Thánh Mácta, Maria và Ladarô cầu bầu để mỗi gia đình Kitô hữu trở thành "một Bêtania nhỏ", nơi Chúa luôn được đón tiếp, được lắng nghe và được yêu mến.

Xin Chúa ngự vào gia đình chúng ta. Xin dạy chúng ta biết phục vụ như thánh Mácta, biết lắng nghe như thánh Maria và biết vững tin như thánh Ladarô, để ngôi nhà của chúng ta luôn tràn đầy tình yêu và sự hiện diện của Chúa. Amen.

 

MÙA THƯỜNG NIÊN: Mt 13, 44-46

Để mạc khải về những khía cạnh khác nhau của nước trời, trong những ngày qua, Chúa Giêsu đã dùng rất nhiều hình ảnh cụ thể để diễn đạt. Tiếp tục về đề tài nước trời, Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề cập đến hai hình ảnh rất gần gũi, đó là kho báu và viên ngọc quý để làm nổi bật giá trị tuyệt đối của nước trời.

Bằng dụ ngôn người nông dân sẵn sàng bán đi tất cả gia sản của mình mà tậu cho bằng được kho báu bị chôn giấu trong mảnh ruộng nọ; và nhà buôn kia cũng chấp nhận đánh đổi mọi thứ ông có, mà mua lấy viên ngọc quý. Qua đó, Chúa Giêsu như muốn nhắc nhở chúng ta cũng phải biết tích cực lo tìm kiếm và sẵn sàng hy sinh tất cả những gì mình có, để mua lấy cho bằng được kho tàng quý giá, vượt trên cả kho báu và viên ngọc quý trên trần gian này, đó là Nước Trời. Bởi làm gì có kho tàng nào quý giá bền vững và an toàn cho bằng nước trời, vì “nơi đó kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá” (Lc 12, 33), nên rất đáng cho chúng ta đánh đổi mọi thứ mà mua lấy. 

Xin Chúa cho chúng ta biết khao khát tìm kiếm những giá trị thuộc về nước trời và can đảm đánh đổi mọi thứ chóng qua đời này, ngay cả phải hy sinh mạng sống mình để mua cho bằng được Nước Trời làm gia nghiệp đời mình.

 

Thứ năm: Gr 18,1-6; Mt 13,47-53

Nhớ Thánh Phêrô Kim Ngôn, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh

SUY NIỆM 1:

Như một ưu ái cho những người sống vùng sông nước nhận ra mầu nhiệm nước trời, Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu lại tiếp tục dùng dụ ngôn chiếc lưới thả xuống biển bắt cá. Đây là dụ ngôn cuối cùng trong một loạt 7 dụ ngôn nói về Nước Trời, được Tin mừng Matthêu ghi lại ở chương 13. Sứ điệp của dụ ngôn này nhằm nhấn mạnh đến số phận đời đời của mỗi người chúng ta trong ngày phán xét.

- Tựa như đàn cá bơi dưới biển, gồm đủ mọi thứ cá tốt, xấu khác nhau, thì trong xã hội và GH… cũng đều có những người tốt và kẻ xấu chung sống bên cạnh nhau. 

- Giống như cá bơi lội dưới nước sâu, ta không biết được đâu là cá tốt, đâu là cá xấu, cho đến khi chiếc lưới được kéo lên bờ, thì ta mới phân biệt được rõ ràng. Cũng vậy, sống trên thế gian này, ta không tài nào đánh giá được đâu là người tốt, đâu là kẻ xấu. Nhưng đến ngày tận thế, ngày mà lưới trời chụp xuống trên thế gian, lúc đó các Thiên Thần sẽ tách biệt ra, thì ta mới nhận ra đâu là người lành và đâu là kẻ dữ.

- Cũng giống như số phận của những con cá được kéo lên bờ, cá xấu sẽ bị ném ra ngoài; còn cá tốt thì được bỏ vào giỏ; thì số phận đời đời của mỗi chúng ta trong ngày phán xét cũng vậy. Ngày đó, kẻ xấu sẽ bị quăng vào lò lửa không hề tắt. Ở đó họ sẽ phải “khóc lóc nghiến răng”. Còn người công chính sẽ được Chúa ân thưởng hạnh phúc nước trời. 

Nhưng làm thế nào để ngày phán xét, ta sẽ được vào hưởng vinh quang nước trời? Cuối đoạn Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu như muốn nói đến điều then chốt, quyết định số phận của mỗi người trong ngày phán xét, đó là có biết học hỏi và đem lời Chúa ra thực hành hay không. Việc hiểu lời Chúa và đem ra áp dụng vào đời sống hiện tại cũng  “giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ”.

Như thế thì học hỏi lời Chúa là điều cần thiết nhưng vẫn chưa đủ. Điều quan trọng nhất vẫn là đem lời Chúa ra thực hành, thì mới xứng đáng được Chúa ban thưởng hạnh phúc nước trời.

Xin cho chúng ta biết noi gương Mẹ Maria luôn biết để tâm lắng nghe lời Chúa dạy và tích cực đem lời Chúa ra thực hành trong đời sống hiện tại nơi trần gian này. Nhờ đó mà ta mới hy vọng được vào chung hưởng phần phúc vinh quang cùng với các thánh và Mẹ Maria trong nước trời mai này. 

 

SUY NIỆM 2: HÃY ĐỂ CHÚA NẮN LẠI CUỘC ĐỜI

Trong bài đọc thứ nhất, Thiên Chúa sai ngôn sứ Giêrêmia đến nhà người thợ gốm. Ông thấy khi chiếc bình bị hỏng trên bàn xoay, người thợ không vứt bỏ nó, nhưng kiên nhẫn lấy đất sét ấy và nắn lại thành một chiếc bình khác đẹp hơn. Từ hình ảnh đó, Thiên Chúa phán: "Nhà Ítraen, Ta lại không thể xử với các ngươi như người thợ gốm này sao?" (Gr 18,6).

Thiên Chúa là người thợ gốm tài hoa, còn mỗi chúng ta là đất sét trong tay Người. Cuộc đời không tránh khỏi những lần "méo mó" vì yếu đuối, tội lỗi hay những chọn lựa sai lầm. Nhưng điều kỳ diệu là Thiên Chúa không thất vọng về chúng ta. Chỉ cần chúng ta biết trở về, Người vẫn kiên nhẫn nắn lại cuộc đời bằng lòng thương xót.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu ví Nước Trời như chiếc lưới thả xuống biển, gom đủ mọi thứ cá. Đến lúc kéo lên bờ, người ta mới phân loại cá tốt và cá xấu. Dụ ngôn nhắc chúng ta rằng sẽ có ngày Thiên Chúa phán xét. Điều quyết định không phải là chúng ta đã từng vấp ngã bao nhiêu lần, nhưng là chúng ta có để cho Chúa uốn nắn và biến đổi mình hay không.

Thánh Phêrô Kim Ngôn, vị tiến sĩ Hội Thánh được mệnh danh là "Kim Ngôn" (lời vàng), đã dùng lời giảng đầy khôn ngoan để mời gọi nhiều người hoán cải. Ngài nhắc nhở rằng: lời nói chỉ có sức thuyết phục khi được nâng đỡ bằng một đời sống thánh thiện. Đời sống được Chúa uốn nắn sẽ trở thành một bài giảng sống động hơn mọi lời hùng biện.

Mỗi ngày, Chúa vẫn âm thầm làm việc trên "khối đất sét" là tâm hồn chúng ta qua Lời Chúa, các bí tích, những niềm vui, thử thách và cả những lần vấp ngã. Đừng cứng lòng chống lại bàn tay của Người, nhưng hãy ngoan ngoãn để Chúa nhào nặn chúng ta nên giống Đức Kitô.

Xin Chúa đừng để ta trở thành khối đất sét khô cứng trước ân sủng. Xin cho ta luôn biết khiêm tốn để Chúa uốn nắn, thanh luyện và biến đổi, hầu trở nên chiếc bình đẹp, hữu ích cho Nước Trời và cho anh chị em. Amen.

 

Thứ sáu: Gr 26,1-9; Mt 13,54-58

Nhớ Thánh I-nha-xi-ô Lôi-ô-la, linh mục

SUY NIỆM 1:

Thái độ khước từ Chúa Giêsu của dân làng Nadarét xưa nhắc nhở chúng ta cần phải duyệt xét lại thái độ sống đạo hôm nay:

Có những anh chị em tân tòng nhưng đời sống đạo của họ rất tốt. Trái lại, có những người vỗ ngực xưng mình là "đạo dòng", thì lại có đời sống đức tin hết sức là yếu kém. Phải chăng “sống lâu lên lão làng?”

Có những giáo dân gần gũi nhà thờ, được dễ dàng lãnh nhận các bí tích, nhưng lại thờ ơ. Trái lại có những giáo dân ở xa nhà thờ lại siêng năng chuyên chăm tham dự thánh lễ và lãnh nhận các bí tích. Phải chăng “quen quá hóa nhàm?”

Có những giáo dân miệng luôn ca ngợi việc làm của cha này, cha kia. Trong khi đó lại xem thường những việc làm của cha sở mình, để rồi không hề góp phần cộng tác xây dựng họ đạo nhà. Phải chăng “gần chùa gọi bụt bằng anh?”

Có những người chỉ thích đi khấn vái nơi này nơi kia, nhưng chính nhà thờ của mình thì chẳng bao giờ xem trọng. Vì thế ít khi thấy bén mảng tới để cầu nguyện, khấn xin. Phải chăng “bụt nhà không thiêng?”.

Nếu có những thái độ và những biểu hiện như thế là chúng ta lại đi vào vết xe cũ của dân làng Na-da-rét xưa. Thành kiến có thể làm cho chúng ta mù quáng, không nhận định và phê phán một cách khách quan đúng đắn được. Thành kiến làm cho chúng ta không thể đối thoại cởi mở với người khác và không nhìn thấy cái hay cái tốt nơi anh em. 

Xin Chúa giúp chúng ta biết can đảm dẹp bỏ những thành kiến để nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Nhất là nhận ra những mặt tích cực và cao đẹp nơi những người anh em bé nhỏ. Amen.

 

SUY NIỆM 2: ĐỪNG ĐỂ THÀNH KIẾN LÀM MẤT ÂN SỦNG

Có một câu ngạn ngữ rất hay: "Không ai mù bằng người không muốn nhìn." Nhiều khi điều ngăn cản chúng ta đến với sự thật không phải vì thiếu ánh sáng, mà vì những định kiến trong lòng.

Tin Mừng hôm nay kể rằng Chúa Giêsu trở về Nadarét, quê hương của mình. Dân làng rất ngạc nhiên trước sự khôn ngoan và các phép lạ Người thực hiện. Nhưng thay vì mở lòng đón nhận, họ lại khép lòng vì thành kiến: "Ông này không phải là con bác thợ mộc sao?" Họ chỉ nhìn thấy nguồn gốc bình thường của Chúa Giêsu mà không nhận ra Đấng Thiên Sai đang hiện diện giữa họ. Vì thế, Thánh sử kết luận thật đáng tiếc: "Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin."

Bài đọc sách ngôn sứ Giêrêmia cũng cho thấy một thực tế tương tự. Ngôn sứ trung thành loan báo Lời Chúa, nhưng thay vì lắng nghe và hoán cải, dân chúng lại muốn giết ông. Con người thường dễ chối bỏ những lời sự thật khi những lời ấy đòi mình phải thay đổi.

Hai bài đọc nhắc chúng ta xét lại thái độ của chính mình. Phải chăng nhiều lần chúng ta cũng để thành kiến che khuất đôi mắt đức tin? Chúng ta đánh giá người khác qua quá khứ, địa vị hay vẻ bề ngoài, nên không nhận ra điều tốt đẹp Thiên Chúa đang thực hiện nơi họ. Ngay cả với Chúa, đôi khi vì quá quen thuộc với kinh nguyện, Thánh lễ hay Lời Chúa, chúng ta cũng dễ sống hời hợt và đánh mất lòng kính mến.

Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ Thánh Inhaxiô Loyola, người đã để cho Chúa biến đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Từ một hiệp sĩ say mê danh vọng, sau một lần bị thương và hoán cải, ngài chỉ còn một khát vọng: "Tìm vinh danh Chúa hơn" (Ad Majorem Dei Gloriam). Linh đạo của ngài mời gọi mỗi người biết xét mình mỗi ngày, nhận ra tiếng Chúa trong mọi biến cố và sẵn sàng thay đổi để sống theo thánh ý Người.

Xin Thánh Inhaxiô giúp chúng ta biết cầu xin điều mà ngài vẫn hằng ao ước: một trái tim tự do, không bị ràng buộc bởi thành kiến, tính kiêu ngạo hay sự khép kín, để luôn nhận ra Chúa đang hiện diện và hoạt động trong cuộc sống thường ngày.

Nguyện xin Chúa mở mắt đức tin để ta nhận ra Chúa trong Lời Chúa, trong các bí tích và nơi những người con gặp gỡ mỗi ngày. Xin giải thoát ta khỏi mọi thành kiến và ban cho con một tâm hồn luôn sẵn sàng hoán cải, để mọi sự trong đời ta đều quy hướng về vinh danh Chúa hơn. Amen.

 

Thứ bảy: Gr 26,11-16.24; Mt 14,1-12

Nhớ Thánh An-phong-sô Ma-ri-a Li-gô-ri, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh

SUY NIỆM 1:

Cái chết anh dũng của Gioan Tẩy Giả được Tin mừng trình thuật hôm nay, cho thấy lòng người còn nhiều góc tối.

- Góc tối của đam mê dục vọng:  Đắm chìm trong dục vọng, vua Hêrôđê đã xem thường đạo lý luân thường nên đã cướp đi người vợ của anh mình. Đắm chìm trong đam mê, nhà vua chỉ còn biết buông mình theo những thú vui thấp hèn trong những tiệc tùng náo nhiệt, đầy rượu và thịt.

- Góc tối của hận thù ghen ghét: Không chịu nổi lời nhắc nhở của Gioan Tẩy Giả trước hành động vô luân của mình, bà Hêrôdia đã căm thù ông đến tận xương tủy. Nên khi cơ hội đến, bà lập tức mách bảo con gái xin vua cha cái đầu Gioan Tẩy Giả thay cho nửa giang sơn.

- Góc tối của nhác đảm sợ hãi: “Vẫn biết Gioan Tẩy Gỉa là người công chính thánh thiện; vua che chở ông. Khi nghe Gioan nói, nhà vua rất phân vân nhưng lại cứ thích nghe. Nhưng rồi lại không can đảm làm theo tiếng lương tâm của mình”. Vì sợ tiếng nói lương tâm, sợ nghe những lời chân lý, sợ mất uy tín với lời hứa bồng bột trước bá quan văn võ trong lúc ngà ngà… nên nhà vua đã đi đến quyết định ngông cuồng là ra lệnh chém đầu Gioan Tẩy Giả.

- Góc tối của ngây ngô dại khờ: Sa-lô-mê, một cô con gái có tài mà không có đức. Cô đã dùng tài múa nhảy của mình thay vì phục vụ niềm vui và hạnh phúc cho đời cho người. Trái lại với sự ngây ngô dại khờ của mình, tài năng của cô đã bị lợi dụng để phục vụ cho văn hóa sự chết.

Xin cho ánh sáng chân lý của Chúa chiếu giãi vào mọi ngỏ ngách của lòng người, hầu xua tan những góc tối nguy hại đang còn ẩn nấp đâu đó nơi cỏi lòng con người hôm nay. Xin cho chúng ta dám can đảm sống và làm chứng cho ánh chân lý như Gioan Tẩy Giả dầu phải hy sinh mạng sống, để bảo vệ cho đạo lý luân thường và làm chứng cho nền chân lý Tin Mừng. 

 

SUY NIỆM 2: TRUNG THÀNH VỚI SỰ THẬT

Có một câu nói rất sâu sắc: "Nói sự thật có thể làm mất lòng người, nhưng im lặng trước sự dữ có thể đánh mất lương tâm."

Lời Chúa hôm nay giới thiệu hai con người ở hai thời đại khác nhau nhưng có chung một điểm: can đảm sống và nói sự thật.

Ngôn sứ Giêrêmia bị các tư tế và thủ lãnh đòi kết án tử vì đã trung thành loan báo Lời Chúa. Trước tòa án, ông không biện minh cho mình, nhưng bình tĩnh nói: "Đức Chúa đã sai tôi." Ông sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả, miễn là trung thành với sứ mạng được trao. Sau cùng, Thiên Chúa đã dùng ông Akhikam để bảo vệ ngôn sứ khỏi án tử.

Trong Tin Mừng, Thánh Gioan Tẩy Giả thì không được cứu thoát. Vì dám lên tiếng tố cáo vua Hêrôđê sống trái luật Chúa, ngài bị bắt giam và cuối cùng bị chém đầu. Cái chết của Gioan là cái giá phải trả cho một lương tâm ngay thẳng. Ngài mất mạng sống, nhưng không đánh mất chân lý.

Hai bài đọc nhắc chúng ta rằng: trung thành với Chúa không phải lúc nào cũng đem lại thuận lợi, nhưng luôn đem lại bình an cho lương tâm. Trong một xã hội mà nhiều người dễ thỏa hiệp với điều sai trái để đổi lấy lợi ích, người Kitô hữu được mời gọi can đảm sống sự thật bằng lời nói và việc làm, dù phải chịu thiệt thòi.

Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ Thánh Anphongsô Maria Ligôri, một vị giám mục, tiến sĩ Hội Thánh và là Đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế. Ngài dành cả cuộc đời để rao giảng lòng thương xót của Thiên Chúa, đặc biệt cho những người nghèo và những người tội lỗi. Ngài dạy rằng: sự thánh thiện không hệ tại ở việc làm những điều phi thường, nhưng ở việc chu toàn ý Chúa với một tình yêu phi thường.

Ước gì noi gương Thánh Gioan Tẩy Giả và Thánh Anphongsô, chúng ta biết yêu mến sự thật nhưng luôn nói sự thật trong bác ái; biết bảo vệ điều đúng nhưng với lòng khiêm nhường; biết trung thành với Chúa trong những bổn phận hằng ngày, dù không ai biết đến hay khen ngợi.

Xin Chúa ban cho chúng ta một lương tâm ngay thẳng và một trái tim can đảm. Xin giúp chúng ta không vì sợ hãi, lợi ích hay áp lực mà thỏa hiệp với điều sai trái, nhưng luôn trung thành với chân lý và sống theo Tin Mừng trong mọi hoàn cảnh. Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Anphongsô Maria Ligôri, xin cho chúng ta biết yêu mến Chúa trên hết mọi sự và kiên trì bước theo Người đến cùng. Amen.

  SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVII THƯỜNG NIÊN Lm. Nguyệt Giang CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN-NĂM A 1V 3,5.7-12; Rm 8,28-30; Mt 13,44-52 Ngà...