SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXV THƯỜNG NIÊN
Lm. Clémenté Nguyễn Văn
Lanh
CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN-NĂM A
Is 55,6-9; Pl 1,20c-24.27a; Mt 20,1-16a
Lời
Chúa qua ngôn sứ Isaia khẳng định: "Như
trời cao hơn đất thế nào, thì đường lối Ta cũng vượt trên đường lối các ngươi
thế ấy." (Is 55,9).
Thiên
Chúa không tính toán sòng phẳng như con người, nhưng đối xử với chúng ta bằng
lòng thương xót và sự quảng đại vô biên.
Hiệp
dâng Thánh lễ hôm nay, xin Chúa thanh tẩy lòng ích kỷ, ghen tị nơi chúng ta, để
chúng ta biết sống yêu thương và bao dung theo đường lối của Người.
SUY
NIỆM 1: THIÊN CHÚA CÔNG BẰNG VÀ GIÀU LÒNG XÓT THƯƠNG
Tin
Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta biết Thiên Chúa chúng ta tôn thờ là một
Đấng rất công bằng nhưng cũng thật giàu lòng thương xót. Xin cho chúng ta hiểu
được đường lối và cung cách ứng xử tuyệt vời của Chúa mà thêm lòng mộ mến, tin
tưởng và vâng theo đường lối của Người.
Chủ đề
chính của phụng vụ lời Chúa hôm nay nhấn mạnh đến một vị Thiên Chúa thật
công bằng nhưng cũng giàu lòng thương xót.
- Bài
đọc 1, tiên tri Isaia trình bày cho chúng
ta thấy một vị Thiên Chúa rất nhân từ và bao dung. Tư tưởng và đường lối của
Người khác hẳn với tư tưởng và đường lối của người phàm chúng ta: "Như
trời cao hơn đất thế nào, đường lối Ta vượt trên các đường lối các ngươi
thế ấy." (Is 55,9)
Ngài
không phải là một vị Thiên Chúa hay trừng phạt thích giết chết; trái lại Người
là một vị Thiên Chúa hay tha thứ và cứu sống. Vì thế mà tiên tri Isaia mời gọi
những ai tội lỗi đừng sợ hãi trốn tránh Người, nhưng hãy mạnh dạn đến với
Người, vì Người rất bao dung và giàu lòng thương xót.
- Tiếp
tục tư tưởng ấy, dụ ngôn được nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay đề cập
đến những người làm vườn nho cho ông chủ với thời gian không đồng nhất, kẻ
trước người sau. Nhưng cuối ngày, ông chủ lại trả tiền công như nhau, mỗi người
1 đồng.
Cách
trả lương của ông chủ xem ra là bất bình thường nên có sự phiền trách nhẹ đối
với những người làm nhiều giờ hơn. Tuy nhiên điều xem ra bất thường ấy lại làm
nổi bậc lên tấm lòng nhân từ của Thiên Chúa.
Những
người làm công từ sáng sớm cứ ngỡ ông chủ sẽ trả tiền công cho mình nhiều hơn
những người chỉ làm một giờ cuối ngày. Nhưng thật bất ngờ, dù làm từ sáng sớm
hay chiều tàn, tất cả đều chỉ lãnh 1 đồng như nhau. Điều này đã khiến cho một
số người làm nhiều giờ hơn kêu trách ông chủ là đối xử không công bằng. Tuy
nhiên sau khi nghe lời giải thích của ông chủ, họ mới ngộ ra được cách hành xử
hết sức công bằng của ông chủ, vì ông đã trả đầy đủ số tiền theo như sự thỏa
thuận với họ ngay từ ban đầu. Còn việc ông trả 1 đồng cho những người làm ít
giờ giống như những người làm nhiều giờ, đó là quyền tự do của ông. Như vậy sự
trách phiền của họ là sai lầm, vì do mắt họ bị che phủ bởi một màn đen của ghen
tỵ.
Nhìn
vào cách phản ứng khó chịu của những người làm vườn nho từ sáng sớm trong bài Tin
Mừng hôm nay, chúng ta cũng cảm thấy mình hình như cũng đứng vào hàng ngũ, phe
nhóm của họ. Bởi rất nhiều lần chúng ta cũng ghen tị, cũng so đo tính toán và
không hài lòng khi ai đó được ưu ái và mai mắn hơn mình.
Nên
trong thư gửi tín hữu Philipphê, thánh Phaolô đã nhắc nhở chúng ta phải
biết quy hướng suy nghĩ và cái nhìn của mình về Đức Giêsu. Chính Thánh Phao-lô
cũng đã nêu gương cho chúng ta về bài học cao quý đó, bởi lẽ trong bất cứ hoàn
cảnh nào xảy ra, thì ngài cũng đều mong muốn làm vinh danh Chúa Kitô. Ngay cả
đang lúc bị tù đày, ngài vẫn mạnh mẽ xác quyết rằng: “nếu được thả ra tự do
thì ngài sẽ tiếp tục rao giảng Tin Mừng để làm vinh danh Chúa Kitô. Còn ngược
lại nếu phải chịu chết thì ngài cũng vui mừng bởi được chết vì danh Chúa Kitô.”
Như thế,
khi quy hướng tất cả cuộc sống mình về danh Chúa Kitô và với mong muốn làm vinh
danh Người theo gương thánh Phaolô, ta sẽ loại trừ được ghen ghét, hận thù, so
đo thiệt hơn với nhau, vì mọi ước muốn của ta chỉ còn tập trung vào việc duy
nhất là làm thế nào để vinh danh Chúa mà thôi!
Một
khi biết quy hướng cuộc sống mình vào Chúa Kitô, chúng ta sẽ học được bài học
của lòng thương xót Chúa nơi Đức Giêsu Kitô: “Dung
mạo lòng thương xót của Chúa Cha chính là Đức Giêsu Kitô” (Tông Sắc
"Misericordiae vultus" số 1).
Xin
Chúa cho chúng ta biết can đảm loại trừ tính ích kỷ và cái nhìn ghen tị ra khỏi
lòng mình mà mặc lấy tâm tình từ bi, ôn hòa, nhẫn nại… của Chúa; và nhờ sự kết
hợp mật thiết với Chúa Kitô ta mới sẵn sàng sống cho vinh danh Người trong mọi
nơi, mọi lúc. Amen.
SUY
NIỆM 2: ĐỪNG GANH TỊ – HÃY VUI VỚI LÒNG TỐT CỦA THIÊN CHÚA
Có một câu chuyện kể
rằng: Ngày kia, trong một khu vườn, các loài hoa thi nhau khoe sắc. Hoa hồng tự
hào vì mình đẹp và thơm; hoa lan hãnh diện vì vẻ sang trọng; hoa cúc vui vì sắc
màu rực rỡ.
Bỗng một hôm, người làm
vườn đem đến một chậu hoa nhỏ và chăm sóc nó rất kỹ. Thấy vậy, hoa hồng khó
chịu: “Tại sao ông chủ lại chăm nó nhiều như thế? Tôi đẹp hơn nó mà!” Hoa lan
cũng ganh tị: “Tôi sang trọng hơn, tại sao ông chủ lại dành nhiều thời gian cho
nó?”
Người làm vườn mỉm cười:
“Ta chăm sóc mỗi bông hoa theo cách riêng, vì mỗi bông đều quý giá trong mắt
ta. Hoa hồng không cần trở thành hoa lan; hoa lan cũng không cần trở thành hoa
hồng. Điều quan trọng là mỗi bông hãy nở thật đẹp theo cách của mình.”
Câu chuyện ấy cũng là
câu chuyện của mỗi chúng ta. Nhiều khi chúng ta không buồn vì mình thiếu, nhưng
lại buồn vì người khác có nhiều hơn mình. Không khó chịu vì mình không
được yêu thương, nhưng lại khó chịu khi thấy người khác cũng được yêu thương.
Đó chính là điều Chúa Giêsu muốn chạm đến tâm hồn ta qua dụ ngôn những người
thợ làm vườn nho. Cho nên 4 điều cần phải nhớ qua sứ điệp Lời Chúa hôm nay:
1.
ĐỪNG SO SÁNH: Theo lẽ thường, ai làm
nhiều thì hưởng nhiều. Vì thế, chúng ta dễ thắc mắc: tại sao người làm từ sáng
sớm và người chỉ làm một giờ cuối ngày lại nhận cùng một quan tiền? Nhưng
những người làm từ sáng sớm không hề bị thiệt. Họ đã nhận đúng số tiền
đã thỏa thuận. Điều làm họ khó chịu là người khác cũng được nhận bằng mình.
Ông chủ hỏi: “Hay
vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” (Mt 20,15) Câu
hỏi ấy cũng dành cho chúng ta.
Tôi có vui khi người
khác được Chúa chúc lành không?
Tôi có vui khi người
khác thành công, được khen, được tín nhiệm không?
Hay tôi chỉ vui khi mình
hơn người khác? Ganh tị bắt đầu khi chúng ta ngừng tạ ơn về những gì mình có,
rồi bắt đầu đếm xem người khác có gì để so sánh.
2. HÃY
TẠ ƠN: Ông chủ vườn nho không ngừng đi ra
tìm thợ: từ sáng sớm cho đến tận chiều tối. Có người được gọi sớm, có người
được gọi muộn. Điều đó cho thấy: Thiên Chúa không bỏ quên ai. Có người
đến với Chúa từ nhỏ. Có người mãi đến tuổi trưởng thành mới trở về. Có người
sau nhiều năm xa cách mới nhận ra tình yêu của Ngài. Nhưng với Thiên Chúa, không
ai quá muộn và không ai nằm ngoài lời mời gọi của Ngài.
Người thợ giờ thứ mười
một nói: “Không ai mướn chúng tôi.” Nhưng ông chủ vẫn gọi họ vào
làm vườn nho. Đó là hình ảnh một Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Ngài không
chỉ nhìn vào công trạng, nhưng còn nhìn đến con người và trao cho họ một cơ
hội.
Vì thế, thay vì hỏi: “Tại
sao Chúa cho người kia nhiều hơn tôi?” hãy hỏi: “Lạy Chúa, tại sao Chúa
lại thương con nhiều đến thế?”
Sự sống, gia đình, sức
khỏe, đức tin, những người yêu thương chúng ta và cả cơ hội được phục vụ Chúa…
tất cả đều là hồng ân.
3.
CÙNG VUI MỪNG: Thiên Chúa không dựng
nên chúng ta như những bản sao. Hoa hồng có vẻ đẹp của hoa hồng. Hoa lan có vẻ
đẹp của hoa lan. Hoa cúc có vẻ đẹp của hoa cúc. Hoa cúc không cần trở
thành hoa hồng mới có giá trị.
Con người cũng vậy. Có
người giỏi giang, có người âm thầm; có người làm việc lớn, có người chỉ làm
những việc nhỏ; có người đứng phía trước, có người phục vụ phía sau. Mỗi người
là một hồng ân độc đáo của Thiên Chúa. Vì thế, khi thấy người khác thành
công, hãy biết vui mừng. Khi thấy người khác được yêu thương, hãy tạ ơn. Khi
thấy người khác được Chúa ban nhiều ơn, hãy nhớ: Chúa của tôi cũng là Chúa
của họ. Hãy nhớ rằng: niềm vui của người khác không làm phần phúc của
tôi bị mất đi.
4. MAU
ĐÁP LỜI: Dụ ngôn còn nhắc chúng ta đến một
điều rất đặc biệt: ông chủ không ngừng đi ra tìm thợ. Vì thế, điều quan
trọng không phải là tôi được gọi lúc nào, nhưng là tôi có đáp lại lời mời
của Chúa hay không. Có người được gọi từ sáng sớm của cuộc đời. Có người
đến giữa ngày. Có người mãi đến chiều tối mới nhận ra tiếng Chúa. Nên đừng bao
giờ nghĩ: “Tôi già rồi, Chúa cần gì đến tôi?” “ Tôi ít khả năng, tôi làm được
gì?” “Tôi đã xa Chúa quá lâu, chắc Chúa không còn cần tôi!”
Không! Chừng nào còn
sống, chừng ấy chúng ta còn được Chúa mời gọi. Vườn nho của Chúa chính là
gia đình, họ đạo, cộng đoàn, nơi làm việc và xã hội. Mỗi người đều có một chỗ
đứng, một khả năng và một sứ mạng.
Tóm lại, Lời Chúa hôm nay nhắc nhớ chúng ta nhớ bốn điều:
ĐỪNG SO SÁNH, vì so sánh dễ sinh ganh tị.
HÃY TẠ ƠN, vì tất cả đều là hồng ân.
CÙNG VUI MỪNG, vì người khác được ơn không làm tôi mất ơn.
MAU ĐÁP LỜI, vì Chúa vẫn đang mời gọi tôi vào vườn nho của Ngài.
Thế nên, điều quan trọng
không phải là tôi được nhiều hay ít hơn người khác, nhưng là tôi có biết
đón nhận tình yêu Chúa và biến những gì Ngài ban thành tình yêu dành cho anh
chị em mình hay không.
Xin Chúa chữa lành nơi
chúng ta căn bệnh so sánh và ganh tị. Xin cho chúng ta biết tạ ơn về những gì
mình đang có, biết vui với niềm vui của anh chị em, và quảng đại sử dụng những
hồng ân Chúa ban để phục vụ Ngài và tha nhân. Amen.
SUY
NIỆM 3: CHÚA KHÔNG CÔNG BẰNG, HAY VÌ CHÚA QUÁ NHÂN LÀNH?
Có một câu chuyện ngụ
ngôn kể rằng: Có hai người hàng xóm, nhưng cả hai đều bị chột một mắt. Một hôm,
Thượng Đế hiện ra và nói với một người: “Ta sẽ ban cho ngươi bất cứ điều gì
ngươi xin. Nhưng người hàng xóm của ngươi sẽ được gấp đôi.”
Người ấy mừng rỡ nghĩ
bụng: “Thế thì mình phải xin một điều thật lớn!” Nhưng khi nghĩ đến chuyện
người hàng xóm sẽ được gấp đôi mình, lòng anh ta bắt đầu khó chịu. Cuối cùng,
anh ta xin: “Xin Ngài làm cho tôi… mù một mắt!”
Thật trớ trêu! Anh ta
chấp nhận mất đi một điều tốt đẹp của mình, miễn là người hàng xóm không được
hơn mình.
Câu chuyện nghe có vẻ
buồn cười, nhưng lại phản ánh một căn bệnh rất thật trong lòng con người: Không
cần mình hơn người khác, chỉ cần người khác đừng hơn mình.
Không cần mình được thêm, chỉ cần người khác đừng được bằng mình. Và đó
cũng chính là vấn đề Tin Mừng hôm nay đặt ra.
Những người thợ làm từ
sáng sớm đã làm việc vất vả suốt ngày. Đến cuối ngày, họ thấy những người chỉ
làm một giờ cũng được trả một quan tiền, bằng đúng số tiền họ nhận được.
Họ bắt đầu càm ràm với ông chủ. Ông chủ không trả lời bằng một bảng tính lương.
Ông chỉ hỏi: “Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” (Mt
20,15)
Câu hỏi ấy không chỉ
dành cho những người thợ trong dụ ngôn. Nó còn là câu hỏi dành cho mỗi người chúng
ta: Có khi nào tôi buồn vì mình bị thiệt, hay tôi buồn chỉ vì người khác
được bằng mình? Cho nên, chúng ta cũng cần nhìn lại đời mình, qua ba chữ
rất dễ nhớ sau đây: SO – HỒNG – ƠN.
1. SO BÌ: Đau không phải
vì mình mất, nhưng vì người khác được
Những người thợ làm từ
sáng sớm có bị ông chủ ăn bớt tiền không?
Thưa Không! Họ đã thỏa thuận với ông chủ là một quan tiền, và cuối
ngày họ nhận đủ một quan tiền. Vậy tại sao họ lại càm ràm? Bởi vì họ nhìn sang
người khác. Họ thấy người làm có một giờ cũng nhận được một quan tiền, và thế
là họ bắt đầu so sánh: “Tôi làm cả ngày, người kia chỉ làm một giờ, tại sao
lại nhận bằng tôi?”
Đây là một căn bệnh rất
tinh vi: Căn Bệnh So Bì.
Nhiều khi chúng ta cũng
giống như vậy. Thấy người khác được khen, mình mất vui. Thấy người khác thành
công, mình khó chịu. Thấy người khác được trọng dụng, mình thắc mắc. Thấy người
khác được Chúa ban ơn, mình tự hỏi: “Tại sao người ấy mới trở lại đạo mà được
mọi người thương mến?” “Tại sao tôi phục vụ bao nhiêu năm mà chẳng ai nhắc đến?”
“Tại sao người ấy đóng góp ít mà lại được giao việc này việc kia?”
Thật ra, so sánh là
cách rất nhanh để đánh mất niềm vui. Bởi vì khi cứ nhìn sang người khác,
chúng ta không còn nhìn thấy những gì mình đang có.
Tình yêu của Thiên Chúa
không giống như một chiếc bánh: người này ăn một miếng lớn thì phần của mình bị
nhỏ đi. Mà tình yêu Thiên Chúa giống như ngọn lửa. Một ngọn nến thắp
sáng cho một ngọn nến khác, thì ngọn lửa đó không vì thế mà nhỏ đi. Trái lại,
càng nhiều ngọn nến được thắp lên, ánh sáng lại càng bừng sáng và lan rộng.
Vì thế: Người khác
được Chúa thương không có nghĩa là Chúa thương tôi ít đi.
Người khác được Chúa ban ơn không có nghĩa là phần của tôi bị mất đi. Vậy
ta đừng biến ân sủng của Chúa thành cuộc thi xem ai được nhiều hơn.
2.
HỒNG ÂN: Chúa không chỉ nhìn công trạng, nhưng nhìn con người
Nếu xét theo cách tính
toán của con người, dụ ngôn hôm nay quả thật rất khó hiểu.
Con người thường nghĩ: Làm
bao nhiêu – hưởng bấy nhiêu. Làm nhiều – nhận nhiều. Làm ít – nhận ít. Đó
là nguyên tắc của tiền lương và công việc. Nhưng Thiên Chúa không chỉ là một
người chủ trả lương. Ngài là Người Cha.
Những người thợ đến làm
từ sáng sớm đã có công việc. Còn những người đến giờ thứ mười một vẫn đứng
ngoài chợ. Họ nói: “Vì không ai mướn chúng tôi.” Họ đã đứng đó suốt
ngày, chờ một cơ hội. Cho nên ông chủ không để họ ra về tay trắng.
Điều quan trọng trong dụ
ngôn không chỉ là “họ làm được bao nhiêu”, mà còn là “ông chủ đã nhìn
thấy họ như thế nào.” Thiên Chúa cũng nhìn chúng ta như thế.
Có người đã theo Chúa từ
nhỏ. Có người đến với Chúa rất sớm. Có người mãi đến tuổi trưởng thành mới trở
lại. Có người sau bao nhiêu năm xa cách mới tìm về. Nhưng không bao giờ có
chuyện “quá muộn” đối với lòng thương xót của Thiên Chúa.
Đối với con người, có
thể có câu: “Muộn rồi!” Nhưng đối với Thiên Chúa, vẫn có câu: “Hãy
vào làm vườn nho của Ta!” Đó chính là HỒNG ÂN Chúa ban.
Chúng ta thường nghĩ
mình đang phục vụ Chúa, nhưng thực ra trước hết chúng ta đang được Chúa cho
cơ hội phục vụ. Chúng ta tưởng mình đang làm ơn cho Chúa, nhưng thật ra Chúa
đang ban ơn cho chúng ta khi cho chúng ta được cộng tác với Ngài.
Và nếu Chúa tính toán
với chúng ta thật sòng phẳng, thử hỏi: Ai trong chúng ta có thể đứng trước
mặt Chúa và nói: “Con đã đủ công trạng rồi”?
Sự sống là hồng ân. Gia
đình là hồng ân. Sức khỏe là hồng ân. Đức tin là hồng ân. Ơn gọi là hồng ân.
Mỗi ngày ta được sống, được yêu thương, được tha thứ, được trở về với Chúa… tất
cả đều là hồng ân. Vì thế, thay vì hỏi: “Tại sao Chúa cho người kia nhiều
như vậy?” hãy biết hỏi: “Lạy Chúa, tại sao Chúa lại thương con nhiều đến
thế?
3.
BIẾT ƠN: Đổi câu hỏi để đổi cả cuộc đời
Đây chính là phương
thuốc chữa căn bệnh so bì. Khi lòng chúng ta đầy so sánh, chúng ta thường hỏi:
“Tại sao người kia hơn tôi?” Nhưng khi lòng chúng ta đầy biết ơn, chúng ta sẽ
hỏi: “Chúa đã ban cho tôi biết bao nhiêu điều mà tôi không xứng đáng nhận?”
Đó là một sự thay đổi rất lớn.
So bì làm chúng ta nhìn
sang người khác. Biết ơn giúp chúng ta nhìn lại những gì mình đang có.
So bì làm chúng ta thấy
mình thiếu. Biết ơn giúp chúng ta nhận ra mình đã được nhận quá nhiều.
So bì làm chúng ta khó
chịu trước niềm vui của người khác. Biết ơn giúp chúng ta vui mừng khi người
khác được Chúa chúc lành.
Một người biết ơn sẽ
không nói: “Tại sao người ấy được một quan tiền?” Nhưng sẽ nói: “Tạ ơn Chúa,
con cũng đã nhận được một quan tiền!” Và sâu xa hơn nữa, người biết ơn sẽ
hiểu rằng: Vấn đề không phải là tôi nhận được bao nhiêu, mà là tôi đã được
Chúa yêu thương như thế nào. Chính vì thế, Chúa Giêsu muốn chữa căn bệnh “mắt
nhìn sang người khác” để chúng ta có “trái tim biết ơn.”
4.
ĐỪNG ĐẾM CÔNG, HÃY ĐẾM ƠN
Tin Mừng hôm nay không
bảo chúng ta đừng làm việc nhiều. Không bảo chúng ta đừng cố gắng. Cũng không
nói rằng công sức của chúng ta không có giá trị. Điều Chúa muốn chữa lành chính
là cách chúng ta nhìn người khác và cách chúng ta nhìn tình thương của Thiên
Chúa. Người thợ làm từ sáng sớm đã làm đúng điều mình phải làm. Nhưng anh
ta đánh mất niềm vui vì cứ nhìn sang người khác.
Có khi chúng ta cũng
vậy. Chúng ta đi lễ, đọc kinh, phục vụ, hy sinh… nhưng nếu cứ nhìn xem người
khác được gì, chúng ta sẽ dễ mệt mỏi, ganh tị và than trách. Cho nên, xin cộng
đoàn nhớ ba chữ: SO – HỒNG – ƠN
SO BÌ → làm lòng ta đau.
HỒNG ÂN → giúp ta nhận ra Chúa thương.
BIẾT ƠN → làm tâm hồn chúng ta được bình an.
Và có lẽ sau thánh lễ
hôm nay, chúng ta cần mang về nhà những điều đáng nhớ sau: Đừng đếm công của
mình, hãy đếm ơn Chúa. Đừng nhìn người khác được gì, hãy nhìn Chúa đã ban gì
cho mình. Đừng hỏi “tại sao người kia được bằng tôi?”, hãy hỏi “tại sao Chúa
thương tôi đến thế?”
Xin Chúa chữa lành đôi
mắt của chúng ta khỏi sự ganh tị, để chúng ta không buồn khi người khác được
Chúa chúc lành. Xin cho chúng ta biết vui với niềm vui của anh chị em mình. Và
nhất là, xin cho chúng ta luôn xác tín: Chúa
không hề bất công. Chúa chỉ quá nhân lành. Amen.
SUY
NIỆM 4: ĐỪNG TÍNH TOÁN VỚI CHÚA!
1. Câu
chuyện anh kế toán
Chuyện
kể rằng: có một anh kế toán nổi tiếng là chi li, khi chết lên đến cửa Thiên
Đàng. Thánh Phêrô giữ cỗng bảo: "Phải đủ 100 điểm mới được vào!"
Anh tự
tin kê khai: "Con đi lễ Chúa Nhật không bỏ buổi nào, cả ngày thường nữa!"
Thánh
Phêrô nói: "Tốt! 1 điểm."
Anh
vội thêm: "Con đóng góp cho giáo xứ, giúp người nghèo, sống chung thủy,
không trộm cắp!"
Thánh
Phêrô gật đầu: "Rất tốt! Thêm 1 điểm nữa cho anh. Tổng cộng anh được 2
điểm."
Anh
toát mồ hôi kêu lên: "Trời ơi! Thế này thì con chỉ còn biết trông vào Lòng
Thương Xót Chúa thôi!"
Khi
ấy, Thánh Phêrô mới nở nụ cười mở cửa và nói với anh ta: "Chính xác! Lòng
Thương Xót của Thiên Chúa đã cho anh thêm 98 điểm còn lại. Giờ thì mời anh vào!"
Chúng
ta nhiều khi cũng sống như anh kế toán: mọi thứ phải có hóa đơn đỏ. Làm bao
nhiêu giờ phải lãnh bấy nhiêu tiền. Giúp ai thì mong họ phải "biết
điều" trả lại.
Hôm
nay Chúa Giêsu kể một dụ ngôn làm đau đầu những ai thích "cân đối kế
toán":
Ông
chủ thuê thợ làm vườn nho từ 6h sáng, 9h, 12h, 15h, và cả 17h chiều. Cuối ngày,
ai cũng được 1 đồng!
Những
người làm từ sáng sớm nổi nóng: "Chúng tôi dầm mưa dãi nắng cả ngày mà
bằng kẻ làm có 1 tiếng sao?"
Giống
họ, nhiều khi chúng ta cũng hay mắc và tính toán sai lầm trước mặt Chúa:
1.
Tính toán thứ nhất: Đo lòng tốt của Chúa bằng máy tính bỏ túi.
Những
người thợ không sai khi nói mình làm nhiều hơn. Nhưng họ sai là vì biến tình
yêu ông chủ thành bảng tính công nợ. Họ không vui vì mình đã nhận đủ như thỏa
thuận, và buồn vì người khác cũng được bằng mình.
Đây là
bệnh "lão thành cách mạng" trong đạo: "Con giữ đạo mấy chục
năm rồi, đóng góp công sức tiền của bao nhiêu cho giáo hội, mà sao kẻ mới trở
lại, mới xưng tội cuối đời Chúa cũng thương họ bằng con?"
Chúa
trả lời: "Chẳng lẽ Ta không có quyền tùy ý dùng của cải của Ta sao? Hay
vì thấy Ta tốt bụng mà bạn ghen tị?" (Mt 20,15)
Qua
đó, Chúa nhắc ta rằng: Ơn cứu độ không phải là tiền lương để đòi, mà là quà
tặng nhưng không để đón nhận. Nếu Chúa trả công sòng phẳng theo tội của ta, vậy
thử hỏi xem ai còn đứng vững nổi?
2.
Tính toán sai lầm thứ hai: Ghen tị với ơn Chúa ban cho người khác.
Cái
buồn không phải là người đến sau được thương, mà là người đến trước không vui
nổi với hạnh phúc của người đến sau.
Ngôn
sứ Isaia nhắc: "Tư tưởng của Ta không phải tư tưởng các ngươi, đường
lối các ngươi không phải đường lối của Ta." (Is 55,8)
Người
đời nghĩ: Công bằng là làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu. Thiên Chúa nghĩ: Công
bằng được đong đầy bằng lòng xót thương.
Tình
yêu Chúa không phải chiếc bánh pizza - chia cho người này thì người kia mất
phần. Tình Chúa là nguồn suối: càng trao ban càng đầy tràn.
3.
Tính toán sai lần thứ ba: Chỉ lo "tính công" mà quên "tính
tình".
Thánh
Phaolô nói: "Đối với tôi, sống là Đức Kitô." (Pl 1,21). Ngài
không khoe thành tích, chỉ quan tâm đến việc sống gắn bó với Chúa.
Người
Kitô trưởng thành không bao giờ hỏi: "Con đã làm được bao nhiêu cho
Chúa?" mà hỏi: "Con đã sống với Chúa bằng trái tim như thế nào?"
Không
hỏi: "Con hơn người kia ở điểm nào?" mà hỏi: "Con có biết tạ ơn
vì anh em con cũng được cứu không?"
3. Từ
tính công sang tạ ơn
Nếu
Chúa phát "Phiếu Tính Công", ta sẽ ngẩng cao đầu kể lể. Nhưng nếu
Chúa phát "Phiếu Lòng Thương Xót", tất cả ta chỉ biết cúi đầu: "Lạy
Chúa, đời con tất cả là hồng ân!"
Thực
ra, tưởng mình là thợ từ 6h sáng, nhưng trước mặt Chúa, tất cả chúng ta đều là
người thợ đến lúc 5h chiều - nghèo nàn, chậm trễ, nhưng vẫn được Chúa xót
thương.
Tuần
này, nhớ 3 điều - vừa vần vừa dễ sống:
1.
Đừng tính CÔNG, hãy nói lời TẠ ƠN.
2.
Đừng SO BÌ, hãy VUI với niềm vui của người khác.
3.
Đừng nói: "Con làm cho Chúa nhiều", hãy nói: "Chúa đã làm cho
con quá nhiều!" Amen.
SUY
NIỆM 5: LÒNG TỐT CỦA CHÚA LỚN HƠN SUY NGHĨ CỦA
CON
Các
con thân mến, cha kể các con nghe chuyện này nhé:
Nhà
bạn Na có 3 chị em. Chiều hôm qua mẹ làm 3 chiếc bánh thật ngon.
Chị
Hai phụ mẹ nhào bột, quét nhà cả buổi chiều nên rất mệt.
Em Út
thì mãi chơi, đến lúc mẹ làm gần xong mới chạy vào và chỉ kịp rửa 2 cái chén.
Đến
giờ chia bánh, mẹ chia cho mỗi chị em một chiếc bánh bằng nhau, to như nhau.
Chị
Hai liền phụng phịu: "Mẹ không công bằng! Con làm nhiều mà cũng chỉ được
một cái như em Út!"
Lúc đó
mẹ nói: "Con yêu, mẹ không chia theo ai làm nhiều làm ít. Mẹ chia vì cả ba
đứa đều là con của mẹ, mẹ yêu các con như nhau. Phần bánh này là tình thương
của mẹ, không phải tiền công."
Các
con thấy đó, mẹ trong câu chuyện có giống ai trong bài Tin Mừng hôm nay không?
1. Ông
chủ lạ lùng
Có một
ông chủ có vườn nho rất rộng. Từ sáng sớm 6 giờ, ông ra chợ mướn một nhóm thợ
vào làm, hứa trả 1 quan tiền.
9 giờ,
ông lại ra thấy người khác đứng không, ông cũng gọi vào làm vườn nho.
12 giờ
trưa, 3 giờ chiều, ông lại ra và gọi thêm người vào làm.
Đến 5
giờ chiều, chỉ còn 1 tiếng nữa là hết ngày, ông vẫn ra chợ và thấy mấy chú vẫn
đứng đó. Ông hỏi: "Sao các anh đứng đây cả ngày không làm gì?"
Họ nói: "Vì không ai mướn chúng tôi." Ông nói: "Cả các
anh nữa, hãy vào vườn nho của tôi!"
Cuối
ngày, ông chủ bảo trả lương. Ông trả cho người làm từ 5 giờ chiều trước, cũng 1
quan tiền! Người làm từ 6 giờ sáng thấy vậy thì mừng lắm, nghĩ mình sẽ được
nhiều hơn. Nhưng cuối cùng họ cũng được 1 quan tiền.
Họ cằn
nhằn: "Ông không công bằng! Chúng tôi làm 12 tiếng nắng nôi, còn họ chỉ
làm có 1 tiếng!"
Ông chủ
hiền lành trả lời: "Này bạn, tôi đâu có bất công với bạn. Bạn đã thỏa
thuận 1 quan tiền mà. Tôi muốn cho người đến sau cùng cũng bằng bạn, tôi không
được phép tốt bụng với tiền của tôi sao? Hay vì tôi tốt bụng mà bạn ghen
tị?"
Chúa
Giêsu kể dụ ngôn này để nói: Nước Trời giống như vườn nho đó. Ông chủ chính là
Thiên Chúa.
2. Tư
tưởng của Chúa thật khác
Các
con có thấy ông chủ được nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay tính toán có giống
chúng ta không? Không hề!
Chúng
ta thì hay tính: Ai làm nhiều thì được nhiều, ai làm ít thì được ít. Đó là tư
tưởng của con người. Nhưng tiên tri Isaia nói: "Trời cao hơn đất bao
nhiêu thì tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi bấy nhiêu."
Tư
tưởng của Chúa là tư tưởng của TÌNH YÊU. Chúa không trả lương theo công sức,
Chúa ban thưởng theo LÒNG QUẢNG ĐẠI.
Một
quan tiền chính là Nước Thiên Đàng, là tình yêu của Chúa. Chúa muốn ban cho tất
cả mọi người, dù là người ngoan đạo từ nhỏ như chúng ta, hay người mới biết
Chúa hôm qua.
3.
Sống là được ở với Chúa
Thánh
Phaolô nói: "Đối với tôi, sống là Đức Kitô". Nghĩa là được
sống trong vườn nho của Chúa, được làm việc cho Chúa mỗi ngày đã là một phần
thưởng hạnh phúc lắm rồi.
Chúng
ta đi lễ, đọc kinh, vâng lời cha mẹ không phải để "tính công" với
Chúa, để Chúa phải trả nhiều ơn hơn người khác. Mà vì chúng ta yêu Chúa và hạnh
phúc khi được ở trong nhà Chúa.
Các
con ơi, qua bài học hôm nay, Chúa dạy chúng ta 2 điều:
1.
Đừng ghen tị, hãy có trái tim quảng đại như Chúa.
Khi
thấy bạn khác được cô khen, được quà, được nhiều like hơn... đừng ghen ghét.
Hãy vui mừng cho bạn, vì Chúa cũng yêu thương con như vậy. Người hay ghen tị sẽ
không bao giờ vui được.
2.
Đừng so đo tính toán với Chúa.
Nhiều
bạn nói: "Con đọc 10 kinh, Chúa phải cho con được 10 điểm". Không
phải vậy đâu. Chúa cho chúng ta mọi thứ trước rồi: cho chúng ta sự sống, cho
gia đình, cho được làm con Chúa. Việc chúng ta làm chỉ là để đáp lại tình yêu
đó thôi. Đừng làm việc lành để "đòi" Chúa trả công.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa là ông chủ vườn nho tốt bụng. Chúa yêu thương hết mọi người chúng con, dù chúng con ngoan hay chưa ngoan. Xin cho chúng con có trái tim rộng lớn như Chúa, biết vui mừng khi thấy người khác được hạnh phúc, và biết làm mọi việc vì yêu mến Chúa chứ không phải để tính công. Amen.
SUY NIỆM 6: CHÚA CÔNG BẰNG-CHÚA GIÀU LÒNG THƯƠNG XÓT
Các con thân mến!
Hôm nay Chúa Giêsu kể một câu chuyện dụ
ngôn hơi lạ.
Ông chủ vườn nho đi thuê người làm.
- 6 giờ sáng, ông thuê nhóm đầu tiên,
thỏa thuận 1 đồng/ngày.
- Rồi 9 giờ,
- 12 giờ,
- 3 giờ chiều, ông lại ra thuê thêm
người.
- Đến 5 giờ chiều, chỉ còn 1 tiếng là
hết ngày, ông vẫn gọi những người đang đứng chờ việc vào làm.
Chiều đến, ông trả công: người làm 1
tiếng được 1 đồng, người làm 12 tiếng dưới cái nắng gây gắt cũng 1 đồng!
Nếu là người làm từ sáng sớm, các con
có thấy ấm ức không? Chính chỗ ấm ức đó, Chúa muốn dạy chúng ta một điều rất
đẹp.
1. CHÚA RẤT CÔNG BẰNG
Ông chủ nói: "Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã thỏa thuận 1 đồng
mà?" Ông giữ đúng lời hứa, không bớt của ai một xu.
Thiên Chúa cũng vậy. Chúa không quên
việc tốt nào của chúng ta: đi lễ, vâng lời, chăm học, giúp bạn, biết xin lỗi và
tha thứ... Chúa đều thấy hết.
Vì thế, chúng ta tập sống công bằng:
không gian dối, không quay cóp; không lấy đồ người khác, không đổ lỗi cho bạn;
làm việc gì cũng ngay thẳng.
Nhưng công bằng không phải là tính toán
chi li từng chút "bạn 1 miếng bánh thì mình cũng phải đúng 1 miếng".
Sống như vậy thì mệt lắm.
2. CHÚA GIÀU LÒNG THƯƠNG XÓT
Những người đến lúc 5 giờ chiều họ có
lười biếng không? Thưa không. Họ rất muốn
làm mà không ai thuê. Nếu tính sòng phẳng, họ chỉ đáng được một chút. Nhưng ông
chủ thương họ, cho họ trọn 1 đồng để tối đó có tiền nuôi gia đình.
Thiên Chúa không phải là chiếc máy tính
chỉ biết cộng điểm. Chúa nhìn cả hoàn cảnh và trái tim chúng ta. Có bạn khỏe,
bạn yếu; bạn học giỏi, bạn học chậm hơn; có người biết Chúa từ nhỏ, có người
mãi sau này mới trở về. Nhưng không ai bị Chúa bỏ rơi.
Như trong gia đình: em bé chưa tự ăn
được nên mẹ phải đút từng muỗng, anh chị lớn rồi thì mẹ không đút nữa. Mẹ chăm
em nhiều hơn không có nghĩa là thương anh chị ít hơn, mẹ chỉ cho mỗi người điều
người đó đang cần.
3. ĐỪNG GANH TỊ
Điều buồn nhất trong bài Tin Mừng không
phải là người đến sau được 1 đồng, mà là người đến trước không vui khi người
khác được điều tốt.
Khi bạn nào đó được điểm 10, được khen,
được chọn làm đội trưởng, đừng vội ghen tị: "Sao bạn có mà con không
có?". Hãy tập nói: "Chúc mừng bạn!"
Người ganh tị chỉ nhìn phần của người khác.
Người biết ơn nhìn những gì mình đang có.
Người có lòng thương xót thì luôn biết vui với niềm vui của người khác.
4. BÀI HỌC BỎ TÚI
Nhớ hai câu này:
Chúa công bằng để không ai bị thiệt.
Chúa thương xót để không ai bị bỏ rơi.
Tuần này, mỗi con làm 2 việc:
- Một việc công bằng: thật thà, không
quay cóp, không giấu lỗi.
- Một việc thương xót: nhường nhịn,
chia sẻ, an ủi một bạn đang buồn.
Công bằng giúp ta sống ngay thẳng. Thương xót giúp ta sống giống Chúa.
Lạy Chúa, xin cho chúng con một trái tim giống trái tim Chúa: ngay thẳng trong công bằng và rộng mở trong yêu thương. Amen.
THỨ
HAI: Ep 4,1-7.11-13; Mt 9,9-13
KÍNH
THÁNH MÁT-THÊU TÔNG ĐỒ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG
SUY
NIỆM 1:
Cùng
với GH hôm nay chúng ta mừng kính thánh Mat-thêu tông đồ, tác giả Tin Mừng.
Cuộc đời và ơn gọi của Mat-thêu được biến đổi ngay từ khoảnh khắc ông bắt gặp
được ánh mắt cảm thông và nhân từ của Chúa Giêsu.
Chúa luôn nhìn chúng ta với ánh mắt cảm thông và đầy yêu thương. Xin cho chúng ta cảm nhận được tình yêu của Chúa để mau mắn thay đổi đời sống, sẵn sàng từ bỏ những lợi lộc trần gian mà tích cực bước theo Chúa trên mọi nẻo đường theo gương của Thánh Mat-thêu tông đồ.
Thánh Mát-thêu còn gọi là Lê-vi, làm nghề thu thuế tại
Ca-phác-na-um. Trong xã hội Do Thái, người thu thuế bị coi là tội nhân công
khai vì hai lý do: cộng tác với đế quốc Rô-ma để bóc lột dân mình, và lạm thu
để tư lợi. Nhưng Chúa Giê-su đã nhìn ông bằng ánh mắt khác. Ngài không nhìn quá
khứ, mà nhìn thấy tương lai của một tông đồ.
Bài
Tin Mừng hôm nay muốn nói với chúng ta 2 điều:
1. Lòng thương xót của Chúa
Giê-su.
Giữa lúc mọi người
khinh bỉ và xa lánh, Chúa lại dừng lại bên bàn thu thuế, trao cho Lê-vi ánh mắt
cảm thông và lời mời gọi đầy tin tưởng: "Anh
hãy theo tôi!"
2. Sự đáp trả mau mắn của
Mát-thêu
Cảm nhận được tình thương ấy, ông lập tức đứng dậy, bỏ
lại tất cả: tiền bạc, địa vị, nghề nghiệp béo bở để đi theo Chúa. Thẳm sâu
trong lòng, ông đã khao khát được đổi đời từ lâu, và hôm nay cơ hội đã đến.
Xin cho chúng ta mỗi
ngày cũng cảm nhận được ánh mắt yêu thương của Chúa và đủ can đảm đứng dậy, từ
bỏ đam mê bất chính, tính hư tật xấu để bước theo Chúa như Thánh Mát-thêu.
SUY NIỆM 2: TỪ BÀN THU THUẾ ĐẾN BÀN THỜ
Thánh Mát-thêu là một trong Nhóm Mười Hai và là tác giả
Tin Mừng thứ nhất. Đời ngài là chứng tá hùng hồn về sức mạnh của ơn Chúa.
1. Từ người bị loại trừ đến
Tông đồ: Trước khi theo Chúa, Mát-thêu là người bị xã
hội ruồng bỏ. Nhưng Chúa đã không nhìn ông theo định kiến của người đời. Ngài
thấy trong ông một tâm hồn có thể biến đổi. Chỉ một lời gọi "Hãy theo tôi", Mát-thêu đã bỏ
lại bàn thu thuế để trở thành môn đệ thân tín của Chúa.
2. Từ Tông đồ đến nhà rao
giảng: Sau lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, theo
truyền thống, ngài đã loan báo Tin Mừng cho người Do Thái tại Pa-lét-tin, rồi
đến Ê-thi-ô-pi-a, Ba Tư và chịu tử đạo tại đó.
Khoảng năm 60, dưới ơn linh hứng của Chúa Thánh Thần,
ngài đã biên soạn Tin Mừng mang tên mình.
Nét nổi bật trong Tin Mừng của ngài là trình bày Chúa
Giê-su là Đấng Mê-si-a làm trọn lời hứa Cựu Ước, là Vua hiền lành của Nước
Trời, và Giáo Hội là cộng đoàn hiệp nhất được xây dựng trên nền tảng các Tông
đồ.
Thiên Chúa không bao
giờ thất vọng về ai. Ơn gọi thường bắt đầu bằng một ánh mắt, một tiếng gọi rất
nhỏ trong đời thường. Và để theo Chúa, chúng ta phải học sự dứt khoát từ bỏ của
Mát-thêu. Vì không thể vừa theo Chúa vừa giữ lại những an toàn giả tạo thế gian
được.
SUY NIỆM 3: THẦY THUỐC CHO NGƯỜI ĐAU ỐM
Người
thợ lau kính mà chỉ lau những tấm kính đã sạch thì quả là một người đãng trí.
Một cơ quan từ thiện chỉ giúp cho người giàu có thì quả là một trò hề. Một bệnh
viện chỉ nhận chăm sóc người khỏe mạnh thì không thể nào chấp nhận được. Nếu Chúa Giê-su chỉ đến với người công chính, Ngài không phải là Đấng Cứu
Thế.
1. Chúa đến vì người tội
lỗi: Chúa khẳng định: "Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi
đến không phải để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi."
Trước mặt Chúa, không ai dám tự cho mình là công chính hoàn toàn. Tất cả chúng
ta đều là bệnh nhân cần Thầy Thuốc Giê-su.
Chúa gọi Mát-thêu không phải vì ông xứng đáng, nhưng để
làm cho ông trở nên xứng đáng.
2. Đừng lạm dụng lòng thương
xót: Biết Chúa nhân từ không phải là cớ để ngồi
lì trong tội. Lòng thương xót của Chúa là để chữa lành, chứ không phải để dung
túng. Ân sủng đòi hỏi Mát-thêu phải đứng dậy và đổi đời. Ân sủng cũng đòi chúng
ta một sự đáp trả dứt khoát hôm nay.
3. Xin cho một trái tim như
Chúa: Chúng ta dễ rơi vào thái độ của người
Pha-ri-sêu: tự cho mình công chính để kết án người khác, hoặc ghen tị khi thấy
người tội lỗi được Chúa thương.
Lạy Chúa Giê-su, Thầy
Thuốc nhân lành, xin tha cho chúng con vì tâm hồn chúng con còn hẹp hòi. Xin
cho chúng con biết khiêm tốn đón nhận ơn tha thứ, và cũng biết vui mừng khi một
anh chị em lầm lạc được ơn trở về. Amen.
SUY
NIỆM 4: MỘT CÁI NHÌN ĐỔI
ĐỜI
Người
đời nhìn Mát-thêu là kẻ phản bội dân tộc, tay sai cho đế quốc Rôma, người tội
lỗi công khai. Chúa Giêsu nhìn ông là một tông đồ, một tác giả Tin Mừng.
Ơn gọi của Mát-thêu cho thấy 2 điều:
1. Ơn gọi phát xuất từ
lòng thương xót Chúa: Chúa không chọn người xứng đáng, nhưng làm cho người
được chọn nên xứng đáng. Bàn thu thuế là nơi kiếm tiền, Chúa biến nó thành nơi
khởi đầu một hành trình mới. Chỉ cần một tiếng "Hãy theo tôi", quá khứ tội lỗi được khép lại.
2. Theo Chúa là đứng
dậy và ra khỏi: Tin Mừng nói rất gọn: "Ông
đứng dậy đi theo". Không chần chừ, không biện minh "để con tính
sổ xong đã". Theo Chúa đòi phải ra khỏi vùng an toàn, ra khỏi cái ghế
quyền lực và tiền bạc quen thuộc.
Chính
Mát-thêu sau này lại viết về mình là "người thu thuế" trong
danh sách Nhóm Mười Hai. Ông không che giấu quá khứ, vì quá khứ ấy là bằng
chứng cho lòng nhân của Chúa.
Hôm
nay Chúa vẫn đi ngang qua "bàn thu
thuế" của mỗi người chúng ta: bàn làm việc, chiếc điện thoại, những toan
tính hơn thua. Ngài vẫn gọi và nói với ta: “Ta muốn lòng nhân chứ không cần
lễ tế”. Chúa cần một trái tim biết thương xót như Chúa hơn là những lễ vật
hình thức.
Nhìn
vào thực tế đời sống, tôi có đang dán nhãn người khác như người biệt phái
không? Tôi có dám đứng dậy khỏi một thói quen xấu, một mối lợi bất chính để
theo Chúa không?
Như xưa Chúa đã nhìn Mát-thêu bằng ánh mắt nhân từ và lên tiếng gọi ông, xin Chúa cũng nhìn đến chúng ta. Xin cho ta luôn biết khiêm nhường nhận mình là người tội lỗi cần được chữa lành, và đủ can đảm đứng dậy theo Chúa ngay hôm nay. Amen.
THỨ
BA: Cn 21,1-6; Lc 8,19-21
SUY
NIỆM 1:GIA ĐÌNH THIÊNG LIÊNG CỦA CHÚA
Tin
Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra điều kiện cần thiết để trở nên thành viên trong
gia đình của Người. Chúng ta hãy lắng nghe và thực hành điều kiện ấy, để xứng
đáng là người thân của Chúa.
1.
Chúng ta có hai gia đình
Nhờ Bí
tích Rửa Tội, chúng ta không chỉ được làm con Chúa mà còn trở thành thành viên
trong Giáo Hội. Vì thế, ngoài gia đình tự nhiên được liên kết bằng huyết thống,
chúng ta còn có một gia đình thiêng liêng, được sinh ra trong đức tin.
Ở gia
đình tự nhiên, để trở thành người con ngoan, chúng ta phải biết lắng nghe và
vâng lời cha mẹ, anh chị chỉ bảo. Cũng vậy, để trở thành người con ngoan của
Chúa và là anh chị em thật sự của nhau trong gia đình đức tin, chúng ta cần
phải lắng nghe và thực hành Lời Chúa dưới sự hướng dẫn của Giáo Hội.
Chính
Chúa Giêsu đã khẳng định trong Tin Mừng hôm nay: "Mẹ tôi và anh em tôi,
chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành".
Như
vậy, tiêu chuẩn để thuộc về gia đình Chúa không phải là lý thuyết, bằng cấp hay
lời nói suông, mà là việc lắng nghe và sống Lời Chúa mỗi ngày.
Đó
cũng là điều sách Châm Ngôn trong bài đọc một nhắc nhở: Thiên Chúa thấu suốt
lòng người, Người quý trọng việc thực thi công bình và sống ngay thẳng hơn là
những lễ vật hình thức.
2. Đức
Maria, mẫu gương lắng nghe và thực hành
Hơn ai
hết, Đức Maria là mẫu gương tuyệt vời cho chúng ta về việc lắng nghe và thực
hành Lời Chúa.
Từ
tiếng "xin vâng" trong ngày Truyền Tin cho đến khi đứng dưới chân
thập giá, Mẹ luôn để tâm lắng nghe, suy niệm Lời Chúa trong lòng và mau mắn thi
hành thánh ý Chúa trong suốt cuộc đời. Chính vì thế, Mẹ không chỉ là Mẹ của
Chúa Giêsu theo huyết thống, mà còn là người môn đệ đầu tiên và trọn hảo nhất
trong gia đình thiêng liêng của Chúa.
3. Bài
học cho chúng ta
Là
Ki-tô hữu, chúng ta đã mang trong mình dòng máu của Chúa Giêsu qua Bí tích
Thánh Thể. Dòng máu ấy phải được thể hiện ra bên ngoài bằng một đời sống:
- Bác
ái: Biết yêu thương và chia sẻ.
- Bao
dung: Biết tha thứ và cảm thông.
- Bình
an: Biết kiến tạo sự bình an cho mình và cho người khác, nhất là với những
ai đang gặp đau khổ.
Nhờ Bí
tích Rửa Tội, Chúa đã cho chúng ta được diễm phúc trở thành người thân trong
gia đình của Chúa. Xin cho chúng ta biết noi gương Đức Maria, luôn biết chuyên
chăm lắng nghe và can đảm thực hành Lời Chúa trong cuộc sống hằng ngày, để
chúng ta thực sự sống bác ái, bao dung và bình an, xứng đáng là thành viên
trong gia đình đức tin của Giáo Hội. Amen.
SUY NIỆM
2: GIA ĐÌNH THIÊNG LIÊNG CỦA CHÚA
“Mẹ
tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”
(Lc 8,21)
Với
lời khẳng định này, Chúa Giêsu cho chúng ta biết: gia đình của Ngài không chỉ
giới hạn trong quan hệ huyết thống tự nhiên, mà trên hết là một gia đình thiêng
liêng.
Những
ai thuộc về gia đình thiêng liêng ấy chính là "những người biết lắng
nghe và đem ra thực hành Lời Thiên Chúa". Chúa Giêsu không hề chối bỏ
Mẹ và anh em của mình, nhưng Người nâng mối liên hệ ấy lên một tầm cao mới.
Người mở rộng cửa gia đình của mình cho tất cả những ai muốn thuộc về Người,
với một điều kiện duy nhất là: lắng nghe và sống Lời Chúa.
Điều
này cho thấy tầm quan trọng cốt yếu của Lời Chúa trong đời sống người Ki-tô
hữu.
1.
Lắng nghe Lời Chúa là dấu chỉ của tình yêu
Khi
chúng ta thao thức tìm kiếm, lắng nghe và sống theo Lời Chúa, đó chính là dấu
chỉ cho thấy tình yêu lớn lao mà chúng ta dành cho Chúa. Tình yêu ấy được thể
hiện trong từng chọn lựa hằng ngày của chúng ta. Như sách Châm Ngôn dạy, Thiên
Chúa thấu suốt tâm can con người; Người không nhìn vào hình thức bên ngoài,
nhưng nhìn vào tấm lòng biết yêu mến và tuân giữ Lời Người.
Lắng
nghe không chỉ là nghe bằng tai, mà là nghe bằng cả con tim, để Lời Chúa thấm
vào và biến đổi suy nghĩ, lời nói, việc làm của mình.
2.
Thực hành Lời Chúa là con đường nên thánh
Đức
tin không chỉ dừng lại ở việc đọc và hiểu, mà phải được thể hiện bằng hành
động. Lời Chúa phải trở thành kim chỉ nam hướng dẫn mọi hoạt động trong đời
sống chúng ta: trong gia đình, nơi làm việc, và trong tương quan với tha nhân.
Vậy để
xứng đáng là thành viên trong gia đình thiêng liêng của Chúa, chúng ta hãy
quyết tâm:
- Dành
thời gian mỗi ngày để đọc và suy niệm Lời Chúa, dù chỉ 5-10 phút.
- Tích
cực tham gia vào các giờ chia sẻ Lời Chúa, các lớp học hỏi Kinh Thánh nơi Họ
đạo.
- Và
quan trọng nhất, là cố gắng sống điều mình đã nghe, đã học được trong mọi hoàn
cảnh cụ thể của cuộc sống.
Chúa
đã quảng đại mở rộng gia đình của Chúa cho chúng ta khi mời gọi chúng ta lắng
nghe và thực hành Lời Chúa. Xin giúp chúng ta luôn biết yêu mến Lời Chúa, siêng
năng suy niệm và can đảm sống Lời Chúa mỗi ngày. Ước gì Lời Chúa thực sự thấm
sâu vào tâm trí và trở thành động lực hướng dẫn toàn bộ đời sống chúng ta, để
chúng ta xứng đáng là anh chị em, là người thân trong gia đình thiêng liêng của
Chúa. Amen.
THỨ
TƯ: Cn 30,5-9; Lc 9,1-6
Nhớ
Thánh Pi-ô Pi-ê-tren-chi-na, linh mục
SUY NIỆM 1: ĐƯỢC MỜI GỌI CỘNG TÁC VÀO SỨ MẠNG CỦA CHÚA
Sứ
mạng quan trọng nhất khi Chúa Giêsu đến trần gian là loan báo Tin Mừng và mang
ơn cứu độ đến cho nhân loại. Sứ mạng ấy, Chúa đã trao cho các Tông đồ xưa và
nay trao lại cho mỗi người chúng ta.
Để
giải thoát con người khỏi đau khổ thể xác và tinh thần, khỏi sự trói buộc của
ma quỷ, một mình Đức Giêsu là đủ, vì Ngài là Thiên Chúa toàn năng. Thế nhưng,
Chúa đã không làm một mình. Ngài muốn chúng ta được cộng tác vào công trình cứu
độ của Ngài.
Cụ thể
trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu kêu gọi Nhóm Mười Hai, ban cho các ông
quyền năng trừ quỷ, chữa lành bệnh tật và sai các ông đi rao giảng Nước Thiên
Chúa.
Khi
lãnh nhận Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, mỗi người chúng ta cũng đã được thông
chia quyền năng ấy và được mời gọi chia sẻ sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Cánh
đồng truyền giáo hôm nay vẫn mênh mông và lúa đã chín vàng. Nhưng ma quỷ vẫn
đang phá hoại bằng nhiều cách: từ bên trong là tham, sân, si, ích kỷ, ghen
ghét; từ bên ngoài là những triết lý sai lạc, những trò chơi đồi trụy, những
sách báo, phim ảnh độc hại đang len lỏi một cách tinh vi vào tâm trí chúng ta
và con cháu chúng ta.
Vì
vậy, truyền giáo không nhất thiết phải đi đến những nơi xa xôi. Chúa mời gọi
chúng ta hãy bắt đầu ngay nơi chúng ta đang sống: canh tân đời sống bản thân,
làm cho tâm hồn mình được lành mạnh, và sau đó canh tân những người gần gũi
nhất trong gia đình, trong xóm làng, nơi họ đạo của mình bằng chính đời sống
yêu thương và bình an.
Chúa
biết chúng ta là những phận hèn sức yếu. Chúa không đòi chúng ta phải làm những
việc phi thường. Chúa chỉ muốn chúng ta gieo vãi yêu thương và bình an cho
những người gần gũi. Xin cho chúng ta ý thức được sứ mạng của mình và can đảm
thực thi mỗi ngày. Amen.
SUY
NIỆM 2: RAO GIẢNG BẰNG CHÍNH ĐỜI SỐNG
Giống
như các Tông đồ xưa, mỗi người Ki-tô hữu hôm nay đều được mời gọi làm chứng
nhân và rao giảng Tin Mừng bằng chính cuộc sống của mình.
1.
Được ban ơn để thi hành sứ mạng
Để sai
các Tông đồ lên đường, Chúa Giêsu đã ban cho các ông sức mạnh và quyền năng.
Chúng ta cũng vậy, qua Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, Chúa đã ban cho chúng ta
những ơn cần thiết là ơn Chúa Thánh Thần, để chúng ta có đủ khả năng sống đời
Ki-tô hữu và làm chứng cho Tin Mừng.
Vì
thế, chúng ta lên đường không phải bằng sức riêng, nhưng bằng sức mạnh của
Chúa.
2.
Tinh thần thanh thoát và phó thác
Khi
sai các ông đi, Chúa căn dặn: "Đừng mang gì đi đường, đừng mang gậy,
bao bị, lương thực, tiền bạc...". Chúa muốn các Tông đồ không bám víu,
cậy dựa vào vật chất, tiền bạc, hay sự an toàn của riêng mình, nhưng hoàn toàn
tin tưởng, phó thác vào sự quan phòng yêu thương của Chúa.
Đó
cũng là điều Chúa muốn nơi chúng ta. Người môn đệ đích thực là người sống thanh
thoát, nhẹ nhàng, không để của cải vật chất làm nặng gánh hành trình tông đồ.
3. Rao
giảng không chỉ bằng lời nói
Tin
Mừng ghi lại: "Các ông ra đi, rảo qua các làng mạc loan báo Tin Mừng và
chữa bệnh khắp nơi". Việc rao giảng Tin Mừng không chỉ là truyền đạt
giáo lý suông, mà còn phải mang đến niềm hy vọng, sự an ủi và chữa lành cho
những tâm hồn, thể xác đang đau khổ.
Xin
Chúa ban cho chúng ta lòng can đảm để ra đi thi hành sứ mạng Chúa trao, với một
niềm tin tưởng và phó thác hoàn toàn vào bàn tay uy quyền của Chúa. Xin cho
chúng ta trở thành những chứng nhân trung thành và sống động cho tình yêu của
Chúa giữa đời. Amen.
SUY NIỆM 3: CHỨNG NHÂN CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT - THEO GƯƠNG
THÁNH PI-Ô
1. Từ
kinh nghiệm được cứu độ đến sứ mạng rao giảng
Bài
đọc I là lời cầu nguyện tuyệt đẹp của tác
giả sách Châm Ngôn: "Lạy Chúa, xin đừng để con túng nghèo, cũng đừng
cho con giàu có... kẻo con no đầy mà chối Chúa". Đó là lời cầu của một
người sau khi đã trải qua cảnh lưu đày, đã ý thức sâu xa về tội lỗi của mình và
đồng thời cảm nghiệm được lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Chính kinh
nghiệm được tha thứ, được nâng dậy, được "hồi sinh" đã làm cho họ có
sức mạnh để sống niềm tin mới.
Ai
không cảm nghiệm mình được Chúa yêu và được Chúa cứu, thì khó có thể trở thành
chứng nhân cho lòng thương xót của Chúa. Chính kinh nghiệm được tha thứ làm nên
sức mạnh của lời chứng.
Thánh
Pi-ô Pi-e-trel-chi-na là một mẫu gương như
thế. Ngài đã cảm nghiệm sâu xa cuộc khổ nạn của Chúa qua năm dấu thánh, qua
những giờ chầu Thánh Thể và qua bí tích Hòa Giải. Từ kinh nghiệm được kết hiệp
mật thiết với Chúa, ngài đã trở thành vị tông đồ tòa giải tội, chữa lành biết
bao tâm hồn đau khổ.
2. Bài
học cho chúng ta hôm nay
Bài
Tin Mừng cho thấy Chúa Giêsu ban quyền năng và căn dặn các môn đệ phải sống
thanh thoát, không cậy dựa vào của cải trần gian. Điều đó nhắc nhở chúng ta:
Khi
phục vụ trong họ đạo, đoàn thể hay trong gia đình, chúng ta đừng chỉ cậy dựa
vào khả năng, bằng cấp hay tiền bạc của mình, nhưng hãy đặt nền tảng đời mình
trên cầu nguyện và lòng tín thác.
Hãy
tập nhìn lại đời mình mỗi ngày như tác giả sách Châm Ngôn: để cảm tạ Chúa vì
bao lần Chúa đã tha thứ và nâng đỡ, để tâm hồn chúng ta luôn khiêm tốn. Và hãy
tập sống thanh thoát, không quá bám víu vào tiện nghi, để chúng ta được nhẹ
nhàng hơn khi đến với người nghèo, người đau khổ.
Nhờ
lời chuyển cầu của Thánh Pi-ô, xin Chúa cho chúng ta luôn biết cậy dựa vào ơn
Chúa, để can đảm ra đi rao giảng Tin Mừng và góp phần chữa lành những tâm hồn
đau khổ xung quanh chúng con như các Tông đồ xưa. Amen.
THỨ
NĂM: Gv 1,2-11; Lc 9,7-9
SUY
NIỆM 1: GẶP CHÚA VỚI TÂM HỒN NÀO?
Theo
khuynh hướng tự nhiên, người ta mong muốn gặp gỡ ai đó vì lòng yêu mến, kính
trọng hoặc vì muốn học hỏi điều hay lẽ phải nơi người ấy. Nhưng ước muốn gặp
Chúa Giêsu của vua Hê-rô-đê mà Tin Mừng hôm nay nói tới lại không phải như thế.
Ông chỉ tò mò, hiếu kỳ. Vì thế, ước muốn của ông đã không thành. Đó cũng là
điều Chúa muốn cảnh tỉnh chúng ta hôm nay.
1. Sự
tò mò của Hê-rô-đê
Tin
Mừng cho biết, danh tiếng Chúa Giêsu đã vang dội khắp nơi nhờ những lời giảng
dạy khôn ngoan và những phép lạ lớn lao Người thực hiện. Dân chúng rất ngưỡng
mộ và kính trọng Người. Nghe biết như thế, vua Hê-rô-đê An-ti-pa cũng ao ước
được diện kiến Chúa.
Tuy
nhiên, ước muốn ấy không phát xuất từ thiện chí muốn lắng nghe và tìm kiếm chân
lý, mà chỉ để thỏa mãn những động cơ bất chính:
- Vì
lo sợ: Ông muốn xác minh xem Đức Giêsu có phải là Gio-an Tẩy Giả, người mà
ông đã nhẫn tâm ra lệnh chém đầu, nay sống lại hay không? Lương tâm ông đang bị
cắn rứt.
- Vì
hiếu kỳ: Ông muốn tận mắt xem Đức Giêsu có thực sự tài năng, có làm được
phép lạ như người ta đồn thổi hay không, để thỏa mãn tính hiếu kỳ.
Lưu ý: Trong lịch sử có hai vua Hê-rô-đê khác nhau. Vua
Hê-rô-đê Cả là người đã ra lệnh giết các hài nhi ở Bê-lem khi Chúa Giáng Sinh.
Còn vua Hê-rô-đê An-ti-pa trong bài Tin Mừng hôm nay là con của ông, người đã
cướp vợ của anh mình là bà Hê-rô-đi-a và đã chém đầu Gio-an Tẩy Giả. Một dòng
tộc đã gây ra quá nhiều tội ác.
2.
Cuộc gặp gỡ vô ích
Vì ước
muốn gặp Chúa phát xuất từ một tâm địa không ngay thẳng, nên dù sau này
Hê-rô-đê An-ti-pa đã thực sự gặp được Chúa Giêsu khi Chúa bị bắt và Phi-la-tô
trao cho ông xét xử, thì cuộc gặp gỡ ấy cũng trở nên vô ích. Ông chỉ mong Chúa
làm một phép lạ cho ông xem, chứ không hề muốn lắng nghe Lời chân lý. Kết quả,
ông đã không đón nhận được bất cứ ơn lành nào, thậm chí còn khinh bỉ và kết án
Chúa cách vô tội.
Cuộc
đời chìm trong tội lỗi đã làm cho tâm hồn Hê-rô-đê trở nên chai đá, không còn
khả năng sám hối và hoán cải.
Chúng
ta đến với Chúa bằng thái độ nào? Nếu
chúng ta đến với Chúa chỉ vì tò mò, vì thói quen, vì muốn Chúa thỏa mãn những
nhu cầu vật chất của mình, mà không có lòng khiêm tốn và khao khát được biến
đổi, thì chúng ta cũng sẽ ra về tay không như Hê-rô-đê.
Xin
Chúa cho chúng ta luôn biết tìm đến Chúa với một tâm hồn chân thành, khiêm tốn,
với ước muốn được lắng nghe Lời Chúa và đón nhận ơn tha thứ. Xin đừng để chúng
ta đến với Chúa bằng thái độ hiếu kỳ hay vụ lợi. Nhờ đó, chúng ta mới có thể
đón nhận được ơn Chúa mà biến đổi đời sống nên tốt đẹp hơn. Amen.
SUY
NIỆM 2: TỪ TÒ MÒ ĐẾN ĐỐI DIỆN VỚI LƯƠNG TÂM
Đoạn
Tin Mừng hôm nay kể về sự bối rối của vua Hê-rô-đê khi nghe tin về Chúa Giêsu.
Ông phân vân không biết Đức Giêsu là ai, vì có nhiều luồng dư luận: kẻ nói Ngài
là Gio-an Tẩy Giả sống lại, người bảo là Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ
thời xưa sống lại.
1. Sự
tò mò pha lẫn sợ hãi
Tò mò
là một phần tự nhiên của con người. Chúng ta luôn muốn tìm hiểu những điều mới
lạ, những sự kiện bí ẩn. Dân chúng tò mò về Chúa Giêsu với lòng ngưỡng mộ.
Nhưng sự tò mò của Hê-rô-đê lại mang một sắc thái khác: tò mò pha lẫn sợ hãi và
hoang mang.
Sách
Giảng Viên trong bài đọc một nhắc chúng ta: "Phù vân, quả là phù vân...
mọi sự đều là phù vân" (Gv 1,2).
Cuộc
đời Hê-rô-đê tưởng chừng đầy quyền lực và vinh hoa, nhưng thực chất lại là phù
vân, trống rỗng và đầy lo sợ, vì ông đã xây dựng nó trên tội ác, tội giết hại
Gio-an Tẩy Giả, người công chính. Chính tội ác ấy đã làm cho lương tâm ông
không được bình an. Mỗi khi nghe nói về Chúa Giêsu, vết thương lương tâm ấy lại
nhói lên.
2. Bài
học cho chúng ta
Câu
chuyện của Hê-rô-đê buộc mỗi người chúng ta phải đối diện với chính mình.
Có
những lúc chúng ta cũng tò mò về Chúa, về Giáo Hội, về đời sống đạo, nhưng chỉ
dừng lại ở mức độ hiếu kỳ, bàn tán, mà không dám đi sâu để tìm kiếm chân lý và
để cho chân lý biến đổi mình.
Hơn
nữa, Hê-rô-đê nhắc chúng ta về tiếng nói lương tâm. Ông đã cố gắng trấn áp
tiếng nói ấy bằng quyền lực, nhưng không thể. Chỉ khi chúng ta dám can đảm đối
diện với những sai lầm, những tội lỗi của mình trong ánh sáng của Chúa, chúng
ta mới có thể được chữa lành.
Đừng
tò mò về Chúa như một khán giả đứng ngoài xem kịch. Hãy tìm kiếm Chúa như một
bệnh nhân tìm đến thầy thuốc, như một tội nhân tìm đến Đấng cứu độ.
Xin
Chúa ban cho chúng ta một sự tò mò thánh thiện, là lòng khao khát tìm kiếm chân
lý và sự thật, không phải vì sợ hãi, nhưng vì yêu mến Chúa.
Và xin
Chúa cũng ban cho chúng ta lòng can đảm để dám đối diện với những yếu đuối, sai
lầm của mình, can đảm sám hối và hoán cải đời sống mỗi ngày. Amen.
THỨ
SÁU: Gv 3,1-11; Lc 9,18-22
SUY
NIỆM 1: ĐẤNG KI-TÔ PHẢI ĐI CON ĐƯỜNG THẬP GIÁ
Hôm
nay là ngày thứ Sáu, Giáo Hội có thói quen tưởng nhớ mầu nhiệm tình yêu Thập
Giá. Nơi Thập Giá ấy, Thánh Tâm Chúa Giêsu đã bị đâm thâu, để máu và nước tuôn
trào đến giọt cuối cùng vì yêu thương nhân loại chúng ta. Máu và nước từ cạnh
sườn Chúa tuôn ra để tẩy gột tội lỗi và tuôn tràn ân sủng qua các Bí tích mà
cứu độ chúng ta.
Vậy,
Đức Giêsu là ai? Và con đường thực thi
sứ mạng của Ngài là gì? Đó là điều Chúa Giêsu muốn các môn đệ và chính chúng ta
hôm nay hiểu cho đúng.
1. Dư
luận quần chúng nói về Chúa
Sau
một thời gian miệt mài rao giảng và thi hành sứ vụ đó đây, hôm nay Chúa Giêsu
muốn làm một cuộc "thăm dò dư luận". Ngài hỏi các môn đệ: "Dân
chúng bảo Thầy là ai?"
Các
ông đã ghi nhận được ba luồng dư luận chính:
- Có
người bảo là Gio-an Tẩy Giả sống lại, vì thấy Chúa cũng có đời sống khắc khổ,
chay tịnh và mạnh mẽ lên án lối sống giả hình như Gio-an.
- Có
người bảo là Ê-li-a, vì thấy Chúa làm nhiều phép lạ cả thể giống như Ê-li-a
xưa.
- Có
người bảo là một vị ngôn sứ nào đó thời xưa sống lại.
Những
đánh giá này tuy có phần đúng, nhưng chưa đủ, chưa tới. Họ chỉ thấy Chúa là một
vị ngôn sứ vĩ đại, chứ chưa nhận ra căn tính đích thực của Người.
2. Lời
tuyên xưng của Phê-rô và con đường của Đấng Ki-tô
Điều
Chúa quan tâm nhất không phải là dư luận quần chúng, mà là chính các môn đệ
nghĩ về Ngài như thế nào. May mắn thay, Phê-rô đã thay mặt anh em tuyên xưng
một cách chính xác: "Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa".
Nhưng
ngay sau đó, Chúa Giêsu lại nghiêm cấm các ông không được nói điều ấy cho ai,
và Người bắt đầu mạc khải về con đường mà Đấng Ki-tô phải đi: Con đường thương
khó. "Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng
kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy."
Qua
đó, Chúa muốn uốn nắn một quan niệm sai lầm: Dân chúng đang mong đợi một Đấng
Ki-tô vinh quang, oai hùng, dùng quyền lực để giải phóng dân tộc. Còn Chúa lại
cho thấy Đấng Ki-tô đích thực là Đấng cứu độ bằng con đường yêu thương và tự
hiến:
- Vì
yêu thương, Ngài đã từ bỏ vinh quang của một vị Thiên Chúa tối cao để nhập thể
làm người, nên người Do Thái đương thời đã không nhận ra thiên tính của Ngài.
- Vì
yêu thương con người tội lỗi, Ngài đã tự nguyện đón lấy con đường khổ nạn và
cái chết đau thương trên thập giá, để hoàn thành thánh ý Chúa Cha.
Bài
đọc một sách Giảng Viên hôm nay cũng nhắc chúng
ta: "Mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời". Đã có thời của
vinh quang rao giảng, thì nay đã đến thời của thập giá và đau khổ. Đó là nhịp
điệu của chương trình cứu độ.
Xin
Chúa cho chúng ta cảm nhận được tình thương lớn lao của Chúa trên con đường
Thập Giá, để chúng ta biết đặt trọn niềm tin vào Chúa và can đảm bước theo Ngài
trên con đường tự hiến trong yêu thương và phục vụ, cho dù phải đối mặt với bao
gian nan thử thách. Amen.
SUY
NIỆM 2: CÒN ANH EM, ANH EM BẢO THẦY LÀ AI?
Bài
Tin Mừng hôm nay đặt ra cho mỗi người chúng ta một câu hỏi nền tảng và sống
còn: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?". Đây không chỉ là
một câu hỏi để kiểm tra kiến thức, mà là một lời mời gọi chúng ta đối diện và
đào sâu đức tin của chính mình.
1.
Người ta bảo Thầy là ai?
Đối
với dân chúng, họ có nhiều quan niệm khác nhau về Chúa Giêsu. Người thì bảo là
Gio-an Tẩy Giả sống lại, người thì bảo là Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một ngôn
sứ nào đó. Những quan niệm này phản ánh sự ngưỡng mộ của họ, nhưng cũng cho
thấy những mong đợi của họ về một Đấng Cứu Thế theo kiểu trần thế.
Ngày
hôm nay, dư luận về Chúa Giêsu cũng rất đa dạng: có người xem Chúa chỉ là một
nhà hiền triết, một nhà cách mạng xã hội, một nhân vật lịch sử... Nhiều người
biết về Chúa, nhưng chưa thực sự biết Chúa.
2. Còn
anh em bảo Thầy là ai?
Đối
với các môn đệ, Phê-rô đã đại diện anh em tuyên xưng: "Thầy là Đấng
Ki-tô của Thiên Chúa". Lời tuyên xưng này không chỉ là kết quả của suy
luận lý trí, mà là hoa trái của một đời sống gắn bó, trải nghiệm sâu sắc về
tình yêu và quyền năng của Chúa.
Nhưng
ngay sau lời tuyên xưng vinh quang ấy, Chúa Giêsu lại loan báo về con đường
Thập Giá. Điều này cho thấy đức tin đích thực không phải là một lý thuyết trừu
tượng, mà là một cuộc sống gắn liền với thập giá. Theo Chúa Ki-tô vinh quang
thì cũng phải chấp nhận đi con đường thập giá của Ngài.
3. Lời
Chúa mời gọi chúng ta hôm nay
Câu
hỏi "Còn anh em bảo Thầy là ai?" vẫn luôn là một câu hỏi cấp
bách cho mỗi Ki-tô hữu chúng ta. Để trả lời, chúng ta được mời gọi:
- Thường
xuyên xét lại đức tin của mình: Đức Giêsu là ai đối với tôi? Ngài chỉ là
một cái tên trong kinh bổn, hay thực sự là Chúa, là Đấng Cứu Độ, là lẽ sống của
đời tôi? Đức tin của tôi có dựa trên kinh nghiệm gặp gỡ cá nhân với Chúa trong
cầu nguyện và trong các Bí tích không?
- Sẵn
sàng vác thập giá theo Chúa: Đức tin sẽ được thử thách trong đau khổ. Chúng
ta có đủ can đảm để giữ vững đức tin và bước theo Chúa khi gặp khó khăn, khi bị
hiểu lầm, chống đối không?
- Trở
nên chứng nhân: Câu trả lời đích thực không chỉ bằng môi miệng, mà bằng
chính đời sống. Chúng ta được mời gọi làm chứng cho Chúa Ki-tô bằng một đời
sống khiêm tốn, yêu thương và phục vụ tha nhân.
Xin
Chúa cho chúng ta không chỉ biết về Chúa qua sách vở, mà thực sự biết Chúa bằng
một trái tim yêu mến. Xin giúp chúng ta mỗi ngày biết tìm kiếm Chúa trong cầu
nguyện, trong Lời Chúa và trong Thánh Thể, để giữa những thăng trầm của cuộc
sống, chúng con vẫn có thể can đảm tuyên xưng: Chúa chính là Đấng Ki-tô, là
Chúa và là gia nghiệp đời con.
TẾT
TRUNG THU-CẦU CHO THIẾU NHI
Hc
42,15-16; 43,1-2.6-10; Mc 10,13-16
SUY NIỆM 1: TÂM HỒN TRẺ THƠ - CHIẾC VÉ VÀO NƯỚC TRỜI
Không
biết Tết Trung Thu có từ bao giờ, nhưng cứ mỗi Rằm tháng Tám, người ta lại nhớ
đến sự tích chú Cuội, chị Hằng.
Niềm
vui của thiếu nhi là thấy vầng trăng vẫn luôn đúng hẹn, cứ tròn thêm và tỏa
sáng diệu kỳ trên bầu trời như bài đọc một sách Huấn Ca ca ngợi kỳ công tạo
dựng của Chúa.
Niềm
vui của thiếu nhi là mỗi độ Trung Thu về được cùng bạn bè rước đèn, ca hát,
được quây quần bên cha mẹ phá cỗ trông trăng, được dạo chơi, được mặc quần áo
mới.
Niềm
vui của thiếu nhi là được xem múa lân, được làm ông Địa vui vẻ nhảy múa theo
tiếng trống.
Xin
cho các em mãi giữ được niềm vui, sự trong trắng, đơn sơ và hồn nhiên của tuổi
thơ. Để dù mai ngày có lớn khôn, tâm hồn các em vẫn giữ được sự bình an, thư
thái và nụ cười tươi tắn.
Giờ
đây, trong niềm vui ngày Tết Trung Thu, chúng ta cùng với các em thiếu nhi hiệp
dâng Thánh Lễ tạ ơn Chúa Giêsu, Đấng luôn yêu thương, chúc lành và hứa ban Nước
Trời cho các em và cho những ai có tâm hồn trẻ thơ như các em.
Câu
chuyện vui: Ai được vào Nước Trời trước?
Người
ta kể rằng, trong một giấc mơ, một người đàn ông thấy một đoàn người đông vô số
kể đang chen nhau đến Cửa Thiên Đàng. Thánh Phê-rô, người được Chúa trao chìa
khóa Nước Trời, đang túc trực ở đó để xét duyệt.
Một vị
mặc áo cẩm bào, cầm gậy vàng tiến đến. Thánh Phê-rô hỏi:
-
Ngươi là ai?
-
Thưa, con là Tổng Giám Mục ạ.
- Tổng
Giám Mục à? Mời đứng qua một bên, đợi đã.
Một vị
khác mặc áo dòng, tay cầm sách Kinh Thánh tiến đến.
-
Ngươi là ai?
- Dạ,
con là cha sở.
- Cha
sở à? Cũng đứng qua một bên, chờ xét sau.
Rồi
bao nhiêu vị khác nữa cũng đều được mời đứng chờ.
Bỗng
một cụ già chống gậy lom khom bước tới. Thánh Phê-rô hỏi:
-
Ngươi là ai?
- Bẩm
ngài, con là con nít ạ!
- Con
nít à? Vào lẹ đi con!
Thánh
Phê-rô cho "ông cụ non" vào ngay mà không cần xét hỏi, vì ngài nhớ
lời Thầy Giêsu đã dặn: "Ai không đón
nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào"
(Mc 10,15).
Xưa
nay, mấy khi người ta lấy trẻ em làm gương cho người lớn. Thế mà trong Tin Mừng
hôm nay, Chúa Giêsu không chỉ lấy trẻ em làm gương, mà còn đặt các em làm điều
kiện để vào Nước Trời.
Chúa
không dạy chúng ta sống ấu trĩ, ỷ lại. Điều Chúa muốn là chúng ta hãy đón nhận
Tin Mừng với tâm tình đơn sơ, hồn nhiên, tín thác như trẻ thơ, không so đo tính
toán hơn thiệt.
Chúa
Giêsu đã ôm các em vào lòng, đặt tay chúc lành và nói: "Cứ để trẻ em
đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như
chúng".
Nhìn
vào trẻ thơ, chúng ta học được những nhân đức cao đẹp để vào Nước Trời:
1. Đơn
sơ và chân thành: Tâm hồn trẻ thơ không biết gian dối như chú Cuội. Cha ông ta
vẫn nói: "Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ". Thật buồn khi ngày nay, có em
đã sớm nhiễm thói nói dối, đánh mất đi vẻ hồn nhiên, tự làm mình trở nên già
cỗi và nặng nề.
2. Tin
tưởng và phó thác: Vì thấy mình yếu đuối, trẻ thơ luôn tin tưởng, nương tựa vào
vòng tay cha mẹ. Các em luôn khiêm tốn học hỏi điều hay lẽ phải từ người lớn.
Tiếc
thay, tâm hồn tuổi thơ hôm nay đang bị đánh cắp bởi bạo lực. Chính gia đình -
vốn là cái nôi bình an - đôi khi lại trở thành nơi xung đột. Khi các em phải
chứng kiến cảnh cha mẹ nặng lời, thượng cẳng chân hạ cẳng tay, hay cảnh bạo lực
ngoài xã hội, làm sao các em còn có thể bình yên và tín thác được?
Trong
ngày Tết của tuổi thơ hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện cho các em thiếu nhi
trong họ đạo biết gìn giữ nét đẹp tuổi thơ bằng đời sống đơn sơ, ngoan hiền,
vâng lời cha mẹ và chân thật. Xin cho các bậc cha mẹ luôn biết yêu thương và
tha thứ cho nhau, để tuổi thơ của các con được an vui trong vòng tay yêu thương
của cả cha và mẹ. Amen.
SUY NIỆM 2: HÃY ĐƯA TRẺ EM ĐẾN VỚI CHÚA KI-TÔ
Các
môn đệ tỏ vẻ không hài lòng khi người ta dẫn trẻ em đến với Chúa Giêsu để xin
Người đặt tay chúc lành. Nhưng Chúa Giêsu thì ngược lại, Ngài yêu mến tâm hồn
trinh trong, đơn sơ, phó thác của các em.
Chính
Chúa đã nói: Chúa Cha đã giấu không cho những bậc khôn ngoan thông thái biết
mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn (x. Mt 11,25).
Tâm
hồn trẻ thơ luôn ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của vũ trụ, của vầng trăng đêm Trung
Thu mà Chúa đã tạo dựng như sách Huấn Ca diễn tả. Các em sẵn sàng đón nhận mầu
nhiệm Nước Trời với lòng thán phục đơn sơ.
Ngày
Trung Thu, chúng ta không chỉ nghĩ đến các em có đủ đầy, mà còn nhớ đến những
trẻ em bất hạnh, không được vui Trung Thu bên gia đình vì nghèo khổ, bị bạo
hành, gia đình ly tán, hay phải lang thang đầu đường xó chợ.
Chúng
ta được Chúa mời gọi hãy dẫn đưa các em đến với Chúa Ki-tô bằng hành động cụ
thể: chia sẻ niềm vui, một chiếc lồng đèn, một chiếc bánh trung thu, để giúp
các em tìm lại được nét hồn nhiên, tin tưởng và tín thác.
Hãy ý
thức tiết kiệm những chi tiêu lãng phí, không cần thiết để chia sẻ với những
trẻ em đang cần tình thương.
Lạy
Chúa, còn biết bao trẻ em không có được giây phút vui Trung Thu bên người thân.
Xin cho có nhiều bàn tay nhân ái sẵn sàng dang rộng để đón các em vào mái ấm
tình thương. Xin cho chúng con luôn biết sống hết tình và hết mình cho những
người kém may mắn. Amen.
SUY NIỆM 3: TRỞ NÊN NHƯ TRẺ NHỎ
Hôm
nay là Rằm tháng Tám, Tết Trung Thu, ngày hội của thiếu nhi. Thật chính đáng
khi chúng ta quy tụ nơi đây để tạ ơn Chúa, Đấng đã tạo dựng đất trời, trong đó
có vầng trăng tuyệt mỹ để chúng ta có đêm hội trông trăng hằng năm.
Xin
Chúa ban cho các em thiếu nhi trong Họ đạo Sóc Trăng chúng ta luôn có tâm hồn
trong trắng, đơn sơ, hồn nhiên và ngoan ngoãn. Xin cho các em thêm tuổi, thêm
khôn ngoan và nhân đức trước mặt Thiên Chúa và mọi người, theo gương Chúa Giêsu
tuổi thơ.
Chúng
ta cũng xin Chúa ban muôn vàn phúc lành trên quý Cha, quý Dì, cha mẹ, quý Thầy
Cô, anh chị Giáo Lý Viên, quý ân nhân và tất cả những ai đã góp phần cho niềm
vui Trung Thu hôm nay của các em được trọn vẹn.
Điều
kiện để được vào Nước Trời là gì?
Tin
Mừng hôm nay Chúa Giêsu cho chúng ta biết: Phải trở nên như trẻ nhỏ mới xứng
đáng được vào nước trời. Trở nên như trẻ nhỏ không phải là trở lại hình hài một
đứa trẻ, mà là phải có tinh thần của trẻ nhỏ:
- Trẻ
nhỏ thì chân thật, đơn sơ, trong trắng. Chúa cũng muốn chúng ta sống đơn sơ,
luôn nói sự thật, không mưu mô lọc lừa, dù đôi khi vì sự thật mà phải chịu
thiệt thòi.
- Trẻ
nhỏ cảm thấy mình yếu đuối nên luôn tin tưởng, phó thác vào cha mẹ. Chúa cũng
muốn chúng ta luôn tin tưởng, cậy trông vào Chúa, dù cuộc sống có gặp nhiều
gian lao.
- Trẻ
nhỏ khiêm nhường, biết mình giới hạn nên không ngừng học hỏi. Chúa cũng muốn
chúng ta biết khiêm nhường lắng nghe tiếng Chúa. Chúng ta nghe tiếng Chúa trong
thinh lặng của tâm hồn, qua việc đọc và suy niệm Lời Chúa, qua những biến cố
cuộc đời và qua lời khuyên bảo chân tình của tha nhân.
Nói
tóm lại, Chúa muốn chúng ta mang thân xác
người lớn nhưng giữ tinh thần trẻ thơ. Ai sống được như thế mới được vào Nước
Trời và là người lớn nhất trong Nước Trời.
Đây
cũng chính là "con đường thơ ấu thiêng liêng" mà Thánh
Tê-rê-sa Hài Đồng Giêsu đã đi. Thánh nữ chỉ sống vỏn vẹn 24 tuổi, nhưng đã nên
thánh bằng cách yêu Chúa như một đứa con thơ yêu cha mẹ. Ngài làm những việc
rất tầm thường với một tình yêu phi thường.
Noi
gương thánh nữ, chúng ta hãy trở nên bé nhỏ để luôn tin tưởng, cậy trông vào
Thiên Chúa, nhận ra sự yếu đuối của mình để biết lắng nghe Chúa, và yêu mến
Chúa hết lòng như một em bé luôn tìm cách làm vui lòng cha mẹ.
Xin
Chúa cho chúng ta luôn nhớ rằng trước mặt Chúa, chúng ta chỉ là những đứa con
bé nhỏ. Không có Chúa, chúng ta chẳng làm được gì. Xin cho chúng ta biết phó
thác cả cuộc đời cho Chúa, như em bé đặt trọn niềm tin vào cha mẹ, để sau cuộc
đời này, chúng ta được quây quần bên Chúa trong hạnh phúc vĩnh cửu. Amen.
THỨ
BẢY: Gv 11,9-12,8; Lc 9,43b-45
Thánh
Cót-ma và Thánh Đa-mi-a-nô, tử đạo.
VƯỜN HOA CÁC THÁNH
Người
ta thường nói: vườn hoa không có hoa nở thì không phải là vườn hoa. Trong nhà
không có tiếng trẻ thơ thì nhà không vui. Lồng chim không có chim là lồng chim
chết.
Giáo
Hội cũng là một vườn hoa xinh đẹp được dệt nên bởi nhiều thành phần dân Chúa.
Vì Giáo Hội là thánh, nên mọi người đều được mời gọi nên thánh. Bầu trời Giáo
Hội trở nên lộng lẫy chính là nhờ có biết bao vị thánh tô điểm. Hai Thánh
Cốt-ma và Đa-mi-a-nô hôm nay đã góp phần làm cho vườn hoa Giáo Hội thêm màu,
thêm sắc và thêm hương.
Theo
truyền thuyết, Cốt-ma và Đa-mi-a-nô là hai anh em sinh đôi, sinh tại Ả Rập, sớm
mồ côi cha. Mẹ của các ngài là một góa phụ nhân đức, đã hết lòng giáo dục con
cái cả về tri thức lẫn đạo đức. Bà gửi hai con đi học tại Xy-ri-a.
Tại
đây, hai anh em nổi tiếng là người lương thiện, vô vị lợi và trong trắng. Với
lòng nhiệt thành đức tin, các ngài đã chọn học nghề y, một nghề bị coi thường
thời bấy giờ. Các ngài tin rằng khi chữa lành thể xác, các ngài cũng có thể góp
phần chữa lành linh hồn con người.
Thiên
Chúa đã chúc lành cho dự tính ấy và ban cho các ngài sự thông thạo về y thuật.
Điều đặc biệt là các ngài chữa bệnh hoàn toàn miễn phí, chỉ cậy dựa vào lời cầu
nguyện. Chính những cuộc chữa lành lạ lùng ấy đã lôi cuốn nhiều người, kể cả
lương dân, đến với đức tin. Nhưng cũng chính vì tiếng tăm lừng lẫy ấy mà các
ngài phải chịu tử đạo.
Dưới
thời hoàng đế Đi-ô-cle-ti-a-nô và Ma-xi-mi-a-nô bách hại đạo, quan tổng trấn
Ly-si-as ra lệnh bắt hai ngài vì tội không chịu dâng hương tế thần. Quan cho
tra tấn, ném các ngài xuống biển, rồi lại cho thiêu trên giàn lửa, nhưng các
ngài vẫn bình an nhờ ơn Chúa. Cuối cùng, quan ra lệnh xử trảm. Hai anh em đã
hân hoan dâng hiến mạng sống mình để làm chứng cho Chúa Ki-tô.
Danh
tiếng thánh thiện của hai ngài lan rộng khắp Giáo Hội. Tại Rô-ma, nhiều thánh
đường được xây dựng để kính các ngài. Cùng với Thánh Lu-ca, hai Thánh Cốt-ma và
Đa-mi-a-nô được đặt làm bổn mạng của các y sĩ và các nhà phẫu thuật.
SUY NIỆM 1: "GU" CỦA CHÚA VÀ "GU" CỦA
CHÚNG TA
Tin
Mừng hôm nay, Chúa Giêsu loan báo lần thứ hai về cuộc khổ nạn của Người. Nhưng
các Tông đồ không hiểu, hay đúng hơn là không muốn hiểu, vì lời loan báo ấy đi
ngược lại với những gì các ông mong ước.
1.
"Gu" của các Tông đồ là vinh quang trần thế
Kinh
nghiệm cho thấy mỗi người có một sở thích hay "gu" khác nhau.
"Gu" của các Tông đồ lúc bấy giờ là được sung sướng, được ca tụng,
được làm lớn.
- Gu
làm lớn: Các ông đã từng tranh cãi xem ai là
người lớn nhất trong Nước Trời (x. Mt 18,1).
- Gu
hưởng thụ: Sau lần loan báo khổ nạn thứ nhất,
Phê-rô đã can ngăn Chúa và bị Chúa quở trách nặng lời: "Sa-tan, lui ra
đàng sau Thầy!" (Mt 16,23), vì ông chỉ nghĩ đến sự thuộc về loài
người.
- Gu
thống trị: Gia-cô-bê và Gio-an đã xin Chúa cho
lửa từ trời xuống thiêu hủy làng Sa-ma-ri-a vì không đón tiếp Thầy (x. Lc
9,54).
- Gu
độc quyền: Gio-an đã ngăn cản người ngoài lấy
danh Chúa mà trừ quỷ: "Vì người ấy không theo chúng ta" (Mc
9,38).
Tóm
lại, "gu" của các Tông đồ khi
theo Chúa là quyền lực, thống trị và vinh quang. Vì thế, khi Chúa nói về con
đường thập giá, con đường bị nộp, bị giết chết, thì những lời ấy đều "nằm
ngoài tai" các ông.
2.
"Gu" của Chúa là con đường Thập Giá
Rất có
thể "gu" của các Tông đồ cũng chính là "gu" của chúng ta
hôm nay: chúng ta thích một thứ đạo dễ dãi, thích Chúa ban ơn mà không muốn hy
sinh, thích được khen mà sợ bị chê. Nhưng Nước Trời không có con đường nào khác
ngoài con đường Thập Giá.
Nước
mắt và nụ cười, đau khổ và hạnh phúc luôn đan xen, dệt nên tấm thảm cuộc đời.
Chính Chúa Giêsu, dù là Thiên Chúa, đã chấp nhận sống kiếp người như chúng ta,
ngoại trừ tội lỗi, và vâng phục Chúa Cha để bước đi trên con đường thập giá mà
cứu độ nhân loại.
Sách
Giảng Viên hôm nay mời gọi người trẻ hãy vui
hưởng tuổi trẻ, nhưng đừng quên Đấng Tạo Hóa. Hai Thánh Cốt-ma và Đa-mi-a-nô
đã sống điều đó: các ngài đã dùng tuổi trẻ, tài năng y thuật của mình không
phải để làm giàu, mà để phục vụ vô vị lợi và cuối cùng sẵn sàng hiến dâng mạng
sống vì Chúa.
Đức
Maria cũng đã từ bỏ "gu" của
mình để đi vào con đường "xin vâng", sẵn sàng cùng Con mình vác thập
giá. Nhờ đó, Mẹ được Chúa ân thưởng vinh quang trên trời.
Xin
Chúa cho chúng ta biết từ bỏ "gu" riêng của mình, gu của an nhàn,
hưởng thụ và ích kỷ để đón nhận "gu" của Chúa: là yêu mến và vui lòng
vác thập giá mình hằng ngày mà theo Chúa. Chỉ có như thế, chúng ta mới xứng
đáng là môn đệ của Chúa. Amen.
SUY NIỆM 2: KHI NIỀM VUI VÀ THẬP GIÁ GẶP NHAU
Đoạn
Tin Mừng hôm nay cho thấy một sự tương phản rất lớn:
1. Sự tương phản
- Giữa
niềm vui và nỗi buồn: Trong khi mọi người đang kinh ngạc, thán phục trước những
phép lạ Chúa làm, thì chính lúc ấy Chúa Giêsu lại loan báo về cuộc khổ nạn sắp
đến: "Con Người sắp bị nộp vào tay người đời" (Lc 9,44). Niềm
vui của dân chúng là nhất thời, còn con đường của Chúa là con đường thập giá.
- Giữa
sự gần gũi và mù quáng: Các môn đệ là những người gần gũi Chúa Giêsu nhất, được
nghe Chúa dạy bảo hằng ngày, thế mà các ông lại không hiểu lời Thầy loan báo.
Điều này cho thấy, chúng ta có thể ở rất gần Chúa trong nhà thờ, trong các sinh
hoạt, nhưng lòng trí chúng ta vẫn còn xa Chúa nếu chúng ta chỉ tìm kiếm vinh
quang mà né tránh thập giá.
2. Lời
mời gọi cho chúng ta hôm nay:
- Khi
đối diện với khó khăn: Hãy nhớ đến lời Chúa Giêsu đã báo trước. Thập giá là một
phần không thể thiếu của đời sống Ki-tô hữu. Hãy tìm đến Chúa để được an ủi và
nâng đỡ.
- Khi
cảm thấy mù mờ không hiểu ý Chúa: Hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta đôi mắt đức
tin, để nhìn thấy giá trị cứu độ ẩn sau những đau khổ, như hai Thánh Cốt-ma và
Đa-mi-a-nô đã nhìn thấy vinh quang tử đạo sau những cực hình.
- Khi
chia sẻ Tin Mừng: Hãy nhớ rằng con đường theo Chúa không chỉ có niềm vui, mà
còn có thập giá. Đừng chỉ loan báo một Chúa Giêsu làm phép lạ, mà hãy loan báo
một Chúa Giêsu chịu đóng đinh và đã sống lại.
Xin Chúa giúp chúng ta luôn khắc ghi lời Chúa dạy. Đặc biệt khi phải đối diện với những khó khăn, thử thách trong cuộc sống, xin cho chúng ta có đủ đức tin để tin tưởng vào tình yêu quan phòng của Chúa, mà can đảm vác thập giá bước theo Chúa đến cùng. Nhờ lời chuyển cầu của hai Thánh Cốt-ma và Đa-mi-a-nô, xin cho chúng ta biết dùng khả năng Chúa ban để phục vụ tha nhân cách vô vị lợi. Amen.