SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN VI THƯỜNG NIÊN
Lm. Nguyệt
Giang
CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN-NĂM A
Hc 15,16-21; 1Cr 2,6-10; Mt 5,17-37
Suy niệm 1:
Chúa Giêsu
đến trần gian không phải để phá hủy lề luật và lời các tiên tri, nhưng là
để kiện toàn. Xin cho chúng ta hết lòng tuân giữ luật Chúa và Giáo
Huấn của Giáo Hội dạy bảo; đồng thời cũng giúp chúng ta biết ý
thức giúp người khác yêu mến và tuân giữ nữa.
Những lần
họp quốc hội Việt Nam gần đây, được đánh giá là có tiến bộ vì đã lắng
nghe được những tâm tư nguyện vọng chính đáng của người dân qua
các kiến nghị của những vị đại biểu quốc hội. Nhờ
đó, mà nhiều dự luật mới được đệ trình xem xét và nhiều luật
cũ cũng đã được đặt lại để chỉnh sửa sao cho phù
hợp với hoàn cảnh của thời đại mới. Tất cả những đệ
trình và chỉnh sửa như thế đều hướng tới mục đích duy nhất
là phục vụ lợi ích chung cho con người. Cho nên những điều
luật nào càng phục vụ lợi ích cho đông đảo dân chúng thì luật
ấy càng có giá trị.
Tin mừng hôm
nay Chúa Giêsu cũng đã đề cập đến luật lệ. Khi Ngài đã khẳng
định: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ luật Môisê hoặc các ngôn
sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng để kiện toàn…” Khi khẳng
định như thế là Chúa Giêsu đã thấy hình như có sự sai lạc nào đó về
cách thức giữ luật, trong đó có những người Luật sĩ và Biệt phái
nên Ngài mới kiện toàn. Để nhận ra những sai lầm về tâm
tình và cách thức giữ luật của các luật sĩ và biệt phái, có lẽ điều
cần thiết hơn cả là ta hãy xác định lại những yếu tố quan trọng mà
luật hướng đến:
1. Mục đích
của luật:
Mục đích của
luật là nhằm đem lại lợi ích cho con người. Nếu luật nào không mang đến lợi ích
cho con người thì luật đó không cần thiết nữa. Ăn chay, cầu nguyện,
bố thí… là những phương thế nhằm giúp con người nâng cao tâm hồn, liên kết mật
thiết với Chúa và sống thân tình với nhau. Nếu luật ăn chay, cầu
nguyện và bố thí… không mang lại những giá trị trên mà chỉ nhằm để khoe
khoang hay làm lé mắt thiên hạ thì tốt nhất là không
nên tuân giữ. Nên không ít lần Chúa Giêsu đã xác định
lại mục đích của việc giữ luật ngày Sabbát: “Ngày Sabbát được
tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày Sabbát.” (Mc
2,27).
2. Ưu tiên
của luật:
Thiên luật
là luật do Thiên Chúa ấn định thì có giá trị trên hết nên đòi buộc
mọi người phải tuân giữ, còn nhân luật là luật do con người làm ra nó chỉ có
tính tương đối, bởi lắm khi những điều luật ấy bị tác động bởi hoàn cảnh,
thời gian, không gian, hay do các nền văn hoá khác nhau… sẽ
được thay đổi và cần phải được thay đổi cho phù hợp trong từng hoàn cảnh;
trái lại luật của Thiên Chúa thì bất biến không thể thay đổi. Vì thế mà ta
cần phải ưu tiên tuân giữ luật của Thiên Chúa, một khi nhân luật và Thiên luật
đòi buộc cùng một lúc.
Khi đề cập đến chuyện Môisê cho phép ly dị, thì Chúa Giêsu đã
khẳng định sự bất cập của nhân luật và Người đã tái khẳng định sự bất
biến và tính bó buộc của Thiên luật về hôn nhân do Thiên Chúa thiết
định về đặc tính bất khả phân ly (x. Mt 19,1-9; Mc 10,1-12).
3. Tinh thần
giữ luật:
Rất nhiều
lần Chúa Giêsu phê phán thái độ giữ luật bằng hình thức bên ngoài mà thiếu tâm
tình bên trong của những người Biệt phái, Pharisêu. Người đã dùng hình ảnh
“mồ mả tô vôi” để phản ánh tinh thần giữ luật của họ. Trông bên ngoài thì trông
rất đẹp đẽ nhưng bên trong thì tanh hô. Người cũng đã không ngại dùng
lời sứ ngôn Isaia để cảnh tỉnh họ: “Dân này tôn kính Ta bằng môi miệng,
còn lòng chúng thì lại xa Ta” (x. Mt 15,7-8).
Loài người
chúng ta mang thân xác hữu hình nên các hành vi bên ngoài là rất cần
thiết. Tuy nhiên hành vi ấy phải được thúc đẩy bời tâm tình, tấm
lòng, ý hướng bên trong mới mang tính quyết định giá trị tốt-xấu qua những hành
vi bên ngoài ấy.
4. Linh
hồn của luật:
Chúa Giêsu
đã nhiều lần minh định về giới răn: “Kính mến Thiên Chúa hết lòng, hết
sức, hết linh hồn và hết trí khôn, đồng thời yêu thương tha nhân như chính
mình” (x. Mt 22,34-40; Mc 12,28-34; Lc 10,25-28). Trong tình yêu, nếu
bỏ qua hay không làm một điều tích cực với khả năng và hoàn cảnh cho phép của
mình thì bị xem là tiêu cực, thậm chí là tội lỗi, bởi vì tội không
chỉ là làm trái lại ý muốn của Chúa trong tư tưởng, lời nói, việc làm mà còn là
bỏ qua những bổn phận buộc ta phải làm nữa. Nhiều người phải trầm luân
đời đời vì khi còn sống đã không làm những việc lành, việc tốt, việc phải làm
cho một trong những kẻ bé mọn (x. Mt 25,31-46).
Đây là dịp
tốt để mỗi người chúng ta duyệt xét lại đời sống của mình qua cách thức sống
đạo. Xin Chúa cho chúng ta không chỉ tuân giữ luật Chúa hay luật Hội
Thánh dạy bằng những việc làm bên ngoài, mà chúng ta còn
phải biết thổi vào những việc làm bằng tấm lòng yêu mến nữa. Có như vậy
chúng ta mới trở nên công chính hơn những người Luật sĩ và Biệt phái và xứng
đáng dự phần trong nước trời. Amen.
Suy niệm 2:
Tin mừng hôm
nay, Chúa Giêsu cho các môn đệ biết về lý do quan trọng mà Ngài đến trần gian
này, đó là: “không phải hủy bỏ lề luật hay các tiên tri, nhưng là để
kiện toàn”.
Do tác động
thay đổi của xã hội qua dòng thời gian, nhất là vào thời Chúa Giêsu, các nhà
lãnh đạo tôn giáo đã có sự giải thích sai lệch về lề luật Chúa nên cần phải
kiện toàn.
Luật của
Chúa được ban cho nhân loại xuyên qua dân tộc Do Thái, bởi trung gian là ông
Môsê. Luật đó được gìn giữ và bảo tồn qua thời các ngôn sứ. Nhưng đến thời Chúa
Giêsu, luật Chúa được trao quyền cho các Kinh sư giải thích và hướng dẫn cho
dân chúng. Thay vì giúp người dân hiểu biết rõ về luật Chúa cũng như tinh thần
đúng đắn phải có khi tuân giữ luật Chúa, thì trái lại các ông lại thêm thắc vào
đó quá nhiều chi tiết từ 10 điều luật lên đến 613 điều khoản,
khiến cho dân chúng rối ren, không còn phân biệt đâu là điều chính đâu là
điều phụ nữa.
Hơn nữa các
ông lại quá chú trọng đến hình thức bên ngoài làm cho người dân có cảm giác
luật Chúa quá nặng nề bởi những ràng buộc vượt quá khả năng của họ. Nên khi rao
giảng, Chúa Giêsu đã nhiều lần đả kích lối sống vị luật của người Pharisêu;
cũng như cảnh báo về mối nguy hiểm của những gánh nặng mà dân chúng phải chịu
do các kinh sư chất chồng lên vai họ. Vì đó mà nhiều người tưởng rằng Chúa
Giêsu muốn phá bỏ lề luật và lời các tiên tri.
Để chỉnh sửa
lại ý nghĩ sai lệch ấy, Chúa Giêsu đã khẳng định với các môn đệ về lý do mà
Ngài đến thế gian này đó là nhằm để kiện toàn lề luật. Vậy Chúa muốn kiện
toàn điều gì?
- Trước hết
Chúa Giêsu kiện toàn về nội dung văn bản của luật: Phải
giữ nguyên trạng giới luật của Chúa, dù một chấm, một phẩy cũng không được thay
đổi hay bỏ sót.
- Thứ đến
Chúa kiện toàn về hình thức thi hành luật: Nếu các Kinh sư và người
Pharisêu quá chú trọng bởi hình thức bên ngoài thì Chúa Giêsu nhấn mạnh đến
trọng tâm giữ luật bên trong. Việc giữ luật chỉ có giá trị đích thực khi nó
xuất phát từ trái tim và tấm lòng.
- Cuối cùng Chúa
Giêsu kiện toàn về tâm tình phải có khi giữ luật: Việc
giữ luật không phải vì lo sợ. Sợ không giữ thì bị Chúa phạt; lo vì nếu không
thi hành luật sẽ bị người đời khinh thường và lên án… nếu mang nặng tâm lý ấy
thì quả thật luật trở nên gánh nặng đáng sợ cho đời sống con người.
Điều mà Chúa
Giêsu mong muốn là mọi người hãy tuân giữ luật với tấm lòng yêu mến. Chính lòng
mến Chúa chân thành sẽ giúp ta cảm thấy vui tươi, thoải mái khi thi hành luật
Chúa; và nhờ động lực tình yêu thúc đẩy mà chúng ta không còn sợ hãi
do những ràn buộc của luật lệ nữa.
Mong cho mỗi
người trong chúng ta hiểu được rằng: vì không muốn nhân loại phải đi lạc đường
nên Chúa mới ban truyền lề luật để hướng dẫn. Xin Chúa cho chúng ta cảm
nhận được tình thương lớn lao ấy của Chúa mà trung thành tuân giữ luật Chúa và
GH chỉ dạy với tất cả tấm lòng trân quý và yêu mến của mình. Amen.
Đọc thêm:
Đoạn tin
mừng hôm nay, thánh Matthêu cho biết Chúa Giêsu kiện toàn 3 điều luật liên quan
đến các mối tương quan: Tương quan giữa người với người (luật
giết người), giữa chồng với vợ (luật hôn nhân); và giữa bản
thân với chân lý (luật làm chứng).
1. Kiện toàn
luật giết người:
Giết người
thì ở đâu và thời nào cũng là tội nặng, vì Chúa mới là chủ sự sống. Đó là công
lý. Lời Chúa dạy bảo trong bài Tin Mừng hôm nay còn vượt trên công lý nữa. Công
lý hay luật pháp chỉ buộc tội khi một người phạm tội bằng hành vi cụ thể. Còn
Chúa thì đi xa hơn, Chúa ngăn chặng ngay từ nguyên nhân, nguồn gốc đưa đến tội
giết người.
Vì thế, “Ai giận anh em mình thì đáng bị tòa xét xử, ai mắng chửi anh
em là đồ ngốc thì sẽ bị lên án trước công nghị và ai mắng chửi anh em mình là
khùng thì đáng lửa trầm luân”.
Đúng như lời
Chúa nói: Giận dỗi chính là nguyên nhân đưa đến tội giết người. Vì khi ta giận
ai là ta muốn cho người đó khuất mắt ta; ta không muốn người đó hiện diện trên
cõi đời này nữa. Cho nên giận như vậy thì chẳng khác nào giết người không dao.
Cũng thế,
khi ta mắng chửi anh em là đồ ngốc là khùng thì chẳng khác nào ta xem thường
anh em mình, để rồi hạ thấp họ xuống hàng con vật, không đáng là người nữa.
Hành vi như thế là chiếm đoạt quyền phán xét của Thiên Chúa, nên đáng bị lửa
hỏa ngục thiêu đốt.
Như vậy, để
khỏi bị Thiên Chúa luận phạt và kết án, Chúng ta phải có lòng quảng đại tha
thứ. Tha thứ là điều kiện để tôn vinh Thiên Chúa một cách xứng đáng: "Nếu
ngươi đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ anh em đang có điều bất bình với
ngươi, hãy đặt của lễ trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em trước, rồi hãy
đến mà dâng của lễ.". Tha thứ là cách ta hàn gắn lại những vết
thương lòng của ta và cho tha nhân. Tha thứ cũng là cách chúng ta bắt đầu lại
mối tương quan tốt đẹp với anh em mình.
Xin Chúa cho
chúng con biết giữ tâm hồn và môi miệng cẩn trọng để khỏi sa vào tội giết người
không gươm. Xin Chúa cũng dạy chúng con biết yêu thương và tha thứ, như Chúa
đã từng yêu thương và tha thứ cho chúng con. Amen.
2. Kiện toàn
luật hôn nhân:
Chúa Giêsu
tiếp tục kiện toàn giới luật một vợ một chồng. Để tránh đi tình trạng đỗ vỡ
trong đời sống hôn nhân, chẳng những Chúa Giêsu cấm không được li dị mà Chúa
còn ngăn chặn ngay cả nguyên nhân sâu xa đưa đến tình trạng bất trung trong đời
sống hôn nhân nữa. “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: chớ ngoại tình,
còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : ai nhìn người phụ nữ mà thèm
muốn thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi…” (Mt 5:
27-28).
Như thế là
dù chỉ thèm muốn trong lòng vợ hay chồng của người khác thì đã phạm tội
ngoại tình trong tư tưởng rồi; vì trong lòng đã nuôi dưỡng ước muốn sai trái.
Từ đó sẽ dễ dẫn đến hành động phản bội tình nghĩa vợ chồng.
Có thể nói
mọi tội lỗi con người phạm, đều xuất phát từ trong lòng. Do đó, muốn tránh tội
thì phải dứt khoát từ bỏ ước muốn bất chính ngay trong lòng. Nhưng để tránh
được ước muốn bất chính trong lòng, chúng ta cần phải giữ gìn đôi mắt. Đôi mắt
là của sổ tâm hồn nên mọi điều tốt xấu muốn vào được căn nhà tâm hồn đều phải
qua cửa sổ của đôi mắt.
E-va chính vì đã không gìn giữ được đôi mắt nên đã hướng cái nhìn về trái cấm
và đã nuôi dưỡng trong lòng sự thèm muốn. Từ ước muốn ấy bà đã cả lòng đưa
tay hái trái cấm ăn, dầu biết rằng hành động ấy là phạm tội bất trung với Chúa.
Ða-vít cũng
vì không giữ được đôi mắt nên đắm đuối nhìn người phụ nữ khỏa thân và có ước
muốn khoái lạc. Từ đó đưa đến những hành vi tội ác: ngoại tình và
giết người giấu tay.
Lạy chúa xin
giúp chúng con biết gìn giữ đôi mắt luôn có cái nhìn trong sáng và can đảm dứt
bỏ những nguyên nhân làm cớ chúng con lỗi đức trong sạch, cho dù đó là một phần
của cơ thể như: là mắt, là tay... bởi vì Chúa đã phán: "thà mất một phần
thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hỏa ngục".
3. Kiện toàn
về luật làm chứng:
Trong cuộc
sống, ta thường nghe được những luồng thông tin khác nhau về một sự kiện nào đó
xảy ra trong xã hội, cũng như trong Giáo Hội. Có những thông tin chính thống
cần tin theo. Tuy nhiên, để bảo vệ quyền lợi, phe nhóm và thế lực của mình cũng
không ít những thông tin sai lạc, ta cần phải dè chừng.
Hằng ngày
trên báo chí, truyền thanh, truyền hình ta bắt gặp rất nhiều thông tin quảng
cáo nhằm thu hút khách hàng và lợi nhuận. Bên cạnh những thông tin thật
cũng có nhiều thông tin không thật. Sống trong một xã hội mà phải liên tục đề phòng
hàng giả, người giả, thông tin giả thật là bất an.
Chắc chắc ai
trong chúng ta cũng không muốn điều ấy xảy ra. Nhưng rồi chính cuộc sống chúng
ta cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Nhiều lần vì sợ, vì tham, vì bị mua chuộc… ta
lại chấp nhận im lặng hay từ chối làm chứng cho chân lý. Lắm khi vì ham mê tiền
bạc, chức quyền… ta cũng sẵn sàng chối bỏ niềm tin cách dễ dàng.
Chúa
Giêsu xác định: “Tôi sinh ra và đến trong thế
gian này là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về
phía sự thật thì nghe tiếng Tôi.” (Ga 18,37). Do đó để thuộc
về Chúa chúng ta cần phải sống và làm chứng cho sự thật, vì sự thật mới giải
phóng chúng ta khỏi những ràng buộc của gian dối và bóng tối của sự
dữ. "Sự thật sẽ giải phóng các ông." (Ga 8, 32). Vì
thế, " hể có thì nói có, không thì phải nói không. Thêm thắt
điều gì là do ác quỷ."
Xin cho chúng
ta biết vâng nghe lời Chúa, luôn can đảm nói và làm theo sự thật, để chúng ta
khỏi sa vào cạm bẫy của ma quỷ. Nhờ đó cuộc sống mới được an vui, hạnh phúc.
Thứ hai: LỄ
TẤT NIÊN-TẠ ƠN CUỐI NĂM
1Cr 1,3-9; Lc 17,11-19
Những ngày cuối năm luôn gợi lên
trong lòng mỗi người tâm tình nhìn lại. Nhìn lại một năm đã qua với biết bao
biến cố vui buồn, thành công và thất bại, ân sủng và cả những yếu đuối. Phụng
vụ hôm nay mời gọi chúng ta sống tâm tình căn bản nhất của người Kitô hữu: tạ ơn.
Trong
thư gửi tín hữu Côrintô, thánh Phaolô mở đầu bằng lời chúc và lời tạ ơn: “Tôi hằng tạ ơn Thiên Chúa của tôi vì anh
em…” (1Cr 1,4).
Dù
cộng đoàn Côrintô còn nhiều vấn đề, thánh Phaolô vẫn nhận ra trước hết là ân
sủng Chúa đang hoạt động nơi họ. Ngài không khởi đi từ thiếu sót, nhưng từ hồng
ân. Không khởi đi từ phê bình, nhưng từ tạ ơn. Đó chính là cái nhìn của đức tin
trong ngày Tất Niên: Giữa bao bộn bề, ta vẫn nhận ra Chúa đã trung tín.
Thánh
Phaolô xác tín: “Thiên Chúa là Đấng trung
tín” (1Cr 1,9).
Chúng ta có thể thay đổi, nhưng Chúa không thay đổi. Chúng ta có thể yếu đuối,
nhưng Chúa vẫn kiên nhẫn đồng hành.
Tin
Mừng hôm nay kể lại câu chuyện mười người phong hủi được chữa lành (Lc
17,11-19). Cả mười người đều được ơn, nhưng chỉ một người quay lại tạ ơn. Và
trớ trêu thay, người ấy lại là một người Samari, một người bị coi là ngoại đạo.
Có
lẽ đây cũng là câu hỏi của ngày cuối năm: Trong suốt một năm qua, tôi thuộc
nhóm chín người ra đi luôn, hay là người biết quay lại tạ ơn?
Chúng
ta cầu xin ơn này, ơn kia; xin bình an, xin sức khỏe, xin công việc, xin gia đình
thuận hòa. Và Chúa vẫn ban nhiều khi âm thầm, kín đáo. Nhưng bao lần ta “được
ơn rồi đi luôn”, quên mất quay lại cúi đầu cảm tạ?
Lễ
Tất Niên không chỉ là dịp tổng kết, mà còn là dịp trở
về. Trở về như người Samari, sấp mình dưới chân Chúa Giêsu để
nói một lời đơn sơ: “Lạy Chúa, con tạ ơn Ngài.”
Điều
đặc biệt là Chúa Giêsu nói với người biết tạ ơn: “Đức tin của anh đã cứu anh.”
Chín
người kia được khỏi bệnh; nhưng chỉ một người được cứu độ.
Ơn chữa lành thân xác là điều lớn lao; nhưng ơn cứu độ còn lớn hơn. Và chìa
khóa mở ra ơn cứu độ ấy chính là lòng biết ơn.
Cuối
năm, chúng ta có thể thấy mình chưa hoàn hảo. Có những điều chưa làm được,
những thiếu sót chưa sửa đổi, những dự định còn dang dở. Nhưng nếu ta biết tạ
ơn, ta đã bước vào thái độ đúng đắn của người môn đệ.
Tạ
ơn vì những điều thành công.
Tạ ơn cả vì những thử thách giúp
ta trưởng thành.
Tạ ơn vì những mất mát làm ta
biết bám víu vào Chúa hơn.
Tạ ơn vì một năm Chúa vẫn gìn giữ
ta trong đức tin.
Lễ
Tất Niên khép lại một năm cũ, nhưng không khép lại ân sủng.
Vì “Thiên Chúa là Đấng trung tín”,
Ngài vẫn tiếp tục đồng hành trong năm mới.
Xin cho mỗi người chúng ta, khi
bước qua ngưỡng cửa năm mới, mang theo một hành trang quý giá nhất: một trái tim
biết ơn.
Bởi vì người biết ơn sẽ luôn tìm
thấy hy vọng. Người biết ơn sẽ không đánh mất niềm tin. Và người biết ơn sẽ
nhận ra: suốt cả năm qua, Chúa chưa bao giờ bỏ mình. Amen.
Mùa thường
niên: Gc 1,1-11; Mc 8, 11-13
Tin mừng hôm
nay cho thấy vì tính kêu căng và lòng ghen tỵ đã làm cho những người Biệt phái
và Luật sĩ trở nên mù quáng, không còn khả năng đón nhận những phép lạ do Chúa
Giêsu thực hiện.
Vì lòng ghen
tỵ nên họ đã cố tình giải thích cách tiêu cực và sai lạc về những phép lạ do
Chúa Giêsu thực hiện. Họ suy diễn rằng Chúa đã nhờ vào sức mạnh của tướng quỷ
mà trừ quỷ.
Với lòng dạ
nham hiểm, họ cố tình đòi hỏi yêu sách buộc Chúa Giêsu phải tiếp tục làm
thêm những phép lạ thì mới tin. Nhưng vì quá hiểu lòng dạ chai cứng và đầu óc
kiêu căng của họ nên Chúa Giêsu quyết liệt khướt từ. Bởi Chúa Giêsu hiểu rằng
Ngài có làm thêm cả ngàn phép lạ đi nữa, thì chắc chắn họ cũng không bao giờ
tin nhận.
Xin Chúa
loại trừ tính kiêu căng tự mãn ra khỏi tâm hồn ta, vì đó là nguồn gốc gây ra
bao nhiêu tội ác đáng sợ và là nguyên nhân làm cho tâm hồn chúng ta trở nên
chai cứng mù tối khiến ta không thể nhận ra giá trị, ý nghĩa đích thực của cuộc
sống.
Xin Chúa
thanh tẩy tâm hồn chúng ta trở nên sạch trong để ta dễ dàng nhận ra tình thương
và quyền năng Chúa hiện diện qua những dấu chỉ xảy ra hàng ngày trong cuộc
sống, cũng như nhận ra mọi người là anh em đích thật của mình. Amen.
Thứ ba: MỒNG
MỘT TẾT-CẦU BÌNH AN
St 1,14-18; Pl 4,4-8; Mt 6,25-34
Ngày đầu năm mới, ai cũng cầu
chúc cho nhau hai chữ quen thuộc: “bình an”. Bình an trong gia đình, trong
công việc, trong tương lai.
Phụng vụ hôm nay cho ta thấy:
bình an đích thực không đến từ hoàn cảnh thuận lợi, nhưng đến từ niềm tín thác
nơi Thiên Chúa.
Trong
sách Sáng Thế, Thiên Chúa dựng nên mặt trời, mặt trăng và các vì sao để “phân rẽ ngày với đêm” và “làm dấu chỉ cho các mùa, các ngày và các
năm”. Vũ trụ không vận hành ngẫu nhiên; thời gian không trôi vô nghĩa. Năm
mới mở ra không phải là một chuỗi may rủi, nhưng nằm trong bàn tay quan phòng
của Thiên Chúa.
Vì
thế, người Kitô hữu bước vào năm mới không phải với nỗi lo, nhưng với niềm tin:
Chúa làm chủ thời gian, và đời ta ở trong kế hoạch yêu thương của Ngài.
Thánh
Phaolô trong thư gửi tín hữu Philípphê mời gọi: “Anh em hãy vui luôn trong Chúa… Đừng lo lắng gì cả.”
Đó
không phải là lời khuyên hời hợt. Thánh nhân viết những lời này khi đang ở
trong hoàn cảnh thử thách. Niềm vui Kitô giáo không hệ tại ở việc mọi sự suôn
sẻ, nhưng ở xác tín rằng “Chúa ở gần bên”. Khi ta tin Chúa ở gần, lòng ta sẽ
bớt bất an.
Tin
Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tha thiết dạy: “Đừng
lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn, lấy gì mà uống… Cha trên trời biết rõ anh em
cần tất cả những thứ đó.”
Chúa
không phủ nhận nhu cầu vật chất, nhưng Ngài nhắc ta đừng để nỗi lo lắng chiếm
chỗ của niềm tin. Chim trời không gieo không gặt mà vẫn được nuôi sống; hoa huệ
ngoài đồng không kéo sợi mà vẫn rực rỡ. Huống chi là con người, hình ảnh của
Thiên Chúa.
Ngày
đầu năm, nhiều người xem tuổi, xem vận hạn, lo lắng tương lai. Lời Chúa mời gọi
ta một thái độ khác: “Hãy tìm kiếm Nước
Thiên Chúa trước hết.”
Khi
đặt Chúa làm ưu tiên, ta sẽ tìm được trật tự cho cuộc sống. Khi tâm hồn hướng
về điều thiện, điều chân thật, điều đáng mến như lời thánh Phaolô dạy, thì “Thiên Chúa của bình an sẽ ở với anh em”.
Bình
an không phải là không có sóng gió, nhưng là có Chúa ở trong con thuyền đời ta.
Năm
mới có thể còn đó những thách đố: kinh tế, sức khỏe, gia đình, xã hội. Nhưng
nếu ta sống mỗi ngày với lòng tín thác, thì từng ngày sẽ trở thành quà tặng.
Mồng
Một Tết, chúng ta dâng lên Chúa cả năm mới, những dự định chưa thực hiện, những
ước mơ còn ấp ủ, những điều chưa biết phía trước.
Xin Chúa dạy ta biết sống từng
ngày: không chìm trong quá khứ, không hoang mang vì tương lai, nhưng trung tín
với hiện tại.
Và xin cho gia đình chúng ta
trong năm mới biết:
- Vui luôn trong Chúa.
- Cầu nguyện thay vì lo lắng.
- Tìm kiếm Nước Trời trước hết.
Khi đó, bình an không chỉ là lời
chúc đầu năm, mà trở thành thực tại trong tâm hồn. Amen.
Mùa thường
niên: Gc 1,12-18; Mc 8,14-21
Suy niệm 1:
Lời Chúa hôm
nay cảnh tỉnh chúng ta về tác hại nguy hiểm của gương mù, gương xấu. Bởi
thói hư tật xấu có sức lan tỏa rất nhanh.
Xin cho
chúng ta biết liên kết mật thiết với Chúa qua đời sống cầu nguyện và nỗ lực
thực thi Lời Chúa, như thế chúng ta mới tránh được những cám dỗ do xác thịt,
thế gian và ma quỷ lôi kéo.
Một khi tội
lỗi đã đi vào thế gian và thấm vào lòng con người, thì sức lan tỏa nó rất mạnh
và nhanh chóng, đến nỗi khắp mọi nơi và hầu hết mọi người đều bị lôi kéo vào
vòng xoáy của nó.
Tin mừng hôm
nay, Chúa Giêsu cảnh cáo các môn đệ cần tránh xa men Biệt Phái và Hêrôđê. Bởi
lẽ 2 loại men này rất nguy hiểm và có sức lan tỏa rất nhanh chóng nên cần phải
đề phòng.
Vậy 2 loại
men ấy là men gì, đến nỗi Chúa Giêsu phải cảnh tỉnh các môn đệ phải tránh
xa? Thưa men ấy là lối sống xấu xa, tội lỗi của họ.
Men của Biệt
Phái chính là lòng kiêu căng, tự mãn và thói sống giả hình.
Men của
Hêrôđê chính là tham vọng quyền lực, tiền bạc và gian ác.
Những loại
men này có độc tố mạnh và lan tỏa rất nhanh. Tuy nhiên bên cạnh đó cũng có một
thứ men rất bổ dưỡng, đem lại sức khỏe rất tốt cho tâm hồn. Loại men ấy Chúa
Giêsu đã nói đến qua dụ ngôn nấm men người đàn bà trộn vào ba đấu bột cho đến
khi toàn bộ bột dậy men. Men ấy là men Tin mừng, men của tình yêu, men của hy
sinh, bao dung và tha thứ…nhưng đáng tiếc loại men này lại ít ai ứng dụng trong
đời sống nên sức lan tỏa rất chậm chạp.
Ngày nay
những loại men độc hại luôn âm thầm thấp nhập vào lòng người và lan tỏa vào xã
hội nhanh chóng. Nên lời cảnh tỉnh của Chúa Giêsu vẫn còn nguyên giá
trị. Men của ích kỷ, dối trá, dững dưng, tham vọng, tự do phóng túng…rất
nguy hiểm gây xáo trộn cho xã hội và giết chết tâm hồn con người, nên cần phải
tránh xa.
Xin Chúa cho
chúng ta biết loại trừ khỏi tâm hồn chúng ta những độc tố của những loại men
nguy hại bằng cách tiếp nhận những loại men tốt mang lại sức khỏe và sự sống
tinh thần. Nhất là luôn can đảm khướt từ những cám dỗ do hương vị ngọt ngào của
men độc tố mời gọi, qua việc gắn bó với Chúa nhờ đời sống cầu nguyện, bác ái và
chay tịnh tâm hồn.
Suy
niệm 2:
Khi nghe thấy các môn đệ lo lắng và tranh cãi với nhau xem
ai phải là người chịu trách nhiệm trước vấn đề thiếu bánh, Chúa
Giê-su đã trách các ông về lòng tin yếu kém. Để củng cố
niềm tin nơi các ông, Chúa Giêsu hướng các ông về hai phép lạ Ngài đã làm:
Phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi năm ngàn người ăn no nê, dư lại 12 thúng đầy, từ
5 chiếc bánh và 2 con cá. Và phép lạ từ 7 chiếc bánh cho bốn ngàn
người ăn no nê mà vẫn còn dư bảy thúng đầy. Đối với Chúa mọi
việc đều có thể nếu biết tin tưởng vào quyền năng và tình thương của Người. Cho
nên việc thiếu bánh là chuyện nhỏ, nhưng thiếu niềm tin mới là
điều đáng lo sợ! Chúa Giêsu đang hiện diện giữa các ông, vậy mà các
ông còn hoang mang lo sợ đó quả là điều đáng trách!
Nhìn vào
thực tế nơi các gia đình, các cộng
đoàn và ngoài xã hội nếu có những cuộc cải vả với nhau hầu hết xoay quanh về vấn
đề “thiếu”: Thiếu tiền bạc, thiếu cơm áo, thiếu cửa nhà, thiếu tiện nghi… Chính
vì những cuộc tranh cải ấy đã gây ra những bất ổn trong cuộc sống và làm
cho lòng người trở nên bất an. Giá như mỗi người chúng ta đều biết đặt
trọn lòng tin tưởng vào Thiên Chúa và chấp nhận giới hạn của nhau, thì
cuộc sống này sẽ yên vui biết mấy! Nhưng đáng tiếc chúng ta lại quá
tự cao, tự mãn, muốn tự mình giải quyết mọi vấn đề mà không cần đến Chúa.
Vì thế mà khi đứng trước những khó khăn, thử thách và thiếu thốn ta cảm thấy lo
sợ và tìm cách quy trách nhiệm cho nhau.
Xin cho chúng ta biết đặt trọn niềm tin tưởng vào tình thương và quyền
năng của Chúa, để trong mọi biến cố xảy đến, ta không còn phải hoang
mang lo sợ vì biết rằng luôn có Chúa ở cùng ta.
Thứ tư: MỒNG
HAI TẾT: Hc 44,1.10-15; Ep 6,1-4.18-23; Mt 15,1-6
Mồng Hai Tết, truyền thống dân tộc
hướng lòng về tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Phụng vụ hôm nay giúp chúng ta hiểu rằng
lòng hiếu thảo không chỉ là nét đẹp văn hóa, mà còn là giới
răn của Thiên Chúa.
Sách
Huấn Ca mời gọi: “Chúng ta hãy ca ngợi
các bậc tiền nhân lừng danh…” (Hc 44,1).
Có
những người đã khuất, tên tuổi không còn được nhắc đến nhiều, nhưng công lao
của họ vẫn âm thầm nâng đỡ chúng ta hôm nay. Đức tin, truyền thống gia đình,
những giá trị đạo đức, tất cả là hoa trái của bao thế hệ đi trước.
Mỗi
người chúng ta là kết quả của một dòng chảy ân nghĩa. Không có ông bà cha mẹ,
sẽ không có ta. Không có sự hy sinh âm thầm của các ngài, ta không có ngày hôm
nay.
Thánh
Phaolô trong thư gửi tín hữu Êphêsô nhắc nhở: “Hỡi những người làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa…
Hãy thảo kính cha mẹ.”
Giới
răn hiếu thảo không chỉ dành cho tuổi thơ, mà theo ta suốt đời. Khi còn nhỏ là
vâng lời; khi trưởng thành là quan tâm, chăm sóc; khi cha mẹ đã qua đời là nhớ
ơn và cầu nguyện.
Trong
Tin Mừng, Chúa Giêsu quở trách những người chỉ giữ truyền thống bên ngoài mà
quên bổn phận hiếu kính cha mẹ. Họ vin vào lý do “dâng cho Thiên Chúa” để khỏi
giúp đỡ đấng sinh thành.
Qua
đó, Chúa khẳng định: không thể yêu mến Thiên Chúa mà lại thiếu bổn phận với cha
mẹ. Đức tin không tách rời đời sống cụ thể. Thờ phượng Chúa mà quên người thân
là điều Chúa không chấp nhận.
Ngày
Tết, chúng ta chúc nhau phát tài, phát lộc. Nhưng có lẽ món quà quý nhất ta có
thể dâng cho tổ tiên là một đời sống ngay thẳng, một gia đình hòa thuận, một
đức tin trung thành.
Hiếu
thảo không chỉ là mâm cơm cúng giỗ, mà là cách ta sống mỗi ngày.
- Là biết nói lời cảm ơn cha mẹ
khi các ngài còn sống.
- Là dành thời gian thăm hỏi,
lắng nghe.
- Là tha thứ những điều chưa trọn
vẹn trong gia đình.
- Là dạy con cháu biết kính trên
nhường dưới.
Với những bậc làm cha mẹ, lời
thánh Phaolô cũng nhắc: “Đừng làm cho con
cái tức giận, nhưng hãy giáo dục chúng theo tinh thần của Chúa.”
Gia
đình Kitô hữu được xây dựng trên tình yêu và gương sáng. Cha mẹ sống đức tin
thế nào, con cái sẽ học như vậy.
Mồng
Hai Tết, chúng ta dâng lên Chúa:
- Ông bà tổ tiên đã an nghỉ, xin
Chúa cho các ngài hưởng hạnh phúc đời đời.
- Cha mẹ còn sống, xin Chúa ban
sức khỏe và bình an.
- Con cháu trong gia đình, xin
cho biết sống tròn chữ hiếu.
Xin cho mỗi gia đình trở thành
“trường học yêu thương”, nơi Thiên Chúa được tôn vinh qua lòng hiếu thảo, và
truyền thống tốt đẹp được tiếp nối qua các thế hệ. Amen.
Mùa thường niên: Mc 8, 22-26
Tin mừng hôm
nay thuật lại phép lạ Chúa Giêsu chữa cho người mù được sáng mắt. Phép lạ này
diễn biến cách tiệm tiến và có vẻ khá cầu kỳ.
Bệnh tật tâm
hồn đã thấm sâu vào lòng người làm con con người trở nên mù lòa, nên muốn cứu
chữa Thiên Chúa cũng phải kiên nhẫn trong việc tha thứ. Đức tin cũng đòi phải
lớn dần theo năm tháng, cũng cần con người trao dồi và nuôi dưỡng trong kiên
nhẫn.
Bài tin mừng
hôm nay, thuật lại phép lạ Chúa Giêsu chữa lành cho người mù một cách tiệm tiến
và có vẻ công phu. Chúa Giêsu phải đưa người mù ra khỏi đám đông, bôi nước bọt
vào mắt anh ta, lất tay sờ vào mắt những đến hai lần thì mắt anh ta mới sáng
hẳn. Tại sao Chúa Giêsu quyền năng mà lại phải làm công phu và mất thời giờ như
thế?
Thưa
bởi vì qua đây Chúa muốn gửi đến ta ít nhất hai sứ điệp:
- Chúa kiên
nhẫn với ta: Để chữa lành bệnh tật nơi tâm hồn chúng ta, Chúa cũng rất là kiên
nhẫn không hề mệt mỏi để tha thứ tội lỗi cho ta mỗi khi ta đến với Ngài để sám
hối xin tha thứ. Bởi Chúa biết từ khi Ađam và Eva nghe theo lời cám dỗ của con
rắn thì tội lỗi đã đi vào thế gian và đã thâm nhập sâu vào lòng người khó mà
tiêu diệt. Điều còn lại là Chúa kiên nhẫn chờ đợi chúng ta dùng tự do của mình
mà đáp lại lời mời gọi oán cải của Chúa để được cứu chữa.
- Ta phải
kiên tâm trong đời sống đức tin: Đời sống đạo của chúng ta cần phải trải qua
thời gian và kinh nghiệm sống lâu bền nhờ cầu nguyện, học hỏi lời Chúa, lãnh
nhận các bí tích…, thì đức tin của chúng ta mới có thể triển nở và kiên vững
hơn.
Tạ cám ơn
Chúa vì đã nhân từ và kiên nhẫn trước tình trạng tội lỗi và đức tin yếu kém của
chúng ta. Xin cho chúng ta biết nỗ lực và kiên trì cộng tác với ơn Chúa để xua
trừ bệnh tật tâm hồn do tội lỗi gây ra; cũng như không mệt mỏi biến đổi đời
mình theo thánh ý Chúa, với hy vọng mỗi ngày đức tin chúng ta nên kiên vững
hơn.
Thứ năm: MỒNG
BA TẾT-THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM
St 2,4b-9.15; Cv 20,32-35; Mt 25,14-30
Mồng Ba Tết, Giáo Hội cầu xin
Chúa thánh hóa công ăn việc làm. Đầu năm, ai cũng ước mong làm ăn thuận lợi,
mùa màng tốt tươi, công việc hanh thông. Nhưng Lời Chúa hôm nay giúp ta hiểu
sâu hơn: lao động không chỉ để kiếm sống, mà còn là ơn
gọi và sứ mạng Thiên Chúa trao ban.
Trong
sách Sáng Thế, Thiên Chúa đặt con người vào vườn địa đàng “để canh tác và giữ gìn đất đai”. Như thế, lao động không phải là
hình phạt, nhưng là hồng ân ngay từ thuở ban đầu. Làm việc là cộng tác với
Thiên Chúa trong công trình sáng tạo.
Khi
ta gieo trồng, xây dựng, giảng dạy, chữa bệnh, phục vụ… ta đang tiếp nối bàn
tay sáng tạo của Thiên Chúa. Công việc vì thế mang giá trị thánh thiêng.
Tuy
nhiên, sau tội lỗi, lao động trở nên vất vả. Có khi ta cảm thấy áp lực, thất
bại, thua thiệt. Đầu năm mới, nhiều người lo lắng: liệu công việc có ổn định
không? Có thành công không?
Tin
Mừng kể dụ ngôn các nén bạc (Mt 25,14-30). Ông chủ trao cho mỗi người một số
vốn khác nhau, tùy khả năng. Điều quan trọng không phải là nhiều hay ít, mà là
thái độ. Hai người đem sinh lời, còn một người vì sợ hãi nên chôn giấu.
Có
lẽ nhiều khi ta cũng giống người đầy tớ thứ ba: sợ thất bại nên không dám dấn
thân; sợ mất mát nên không dám đầu tư; sợ trách nhiệm nên chọn an toàn. Nhưng
Thiên Chúa không đòi ta thành công theo tiêu chuẩn thế gian. Ngài chỉ mong ta
trung tín và quảng đại với những gì mình đã lãnh nhận.
Trong sách Công Vụ Tông Đồ, thánh
Phaolô nhắc lại lời Chúa: “Cho thì có
phúc hơn là nhận.” Lao động của người Kitô hữu không chỉ để làm giàu cho
mình, mà còn để chia sẻ và phục vụ. Khi công việc mang lại ích lợi cho tha
nhân, nó trở thành con đường nên thánh.
Mồng Ba Tết, ta có thể tự hỏi:
- Tôi có xem công việc là ơn gọi
Chúa trao không?
- Tôi có làm việc với tinh thần
trách nhiệm và lương tâm ngay thẳng không?
- Tôi có biết dùng thành quả lao
động để giúp đỡ người khác không?
Chúa
không trao cho ai bàn tay trắng. Mỗi người đều có “nén bạc” riêng: khả năng,
sức khỏe, trí tuệ, hoàn cảnh. Năm mới là cơ hội để ta làm sinh lời những hồng
ân ấy.
Xin
cho chúng ta:
- Làm việc chăm chỉ nhưng không
đánh mất đời sống thiêng liêng.
- Thành công nhưng không kiêu
ngạo.
- Thất bại nhưng không nản lòng.
- Luôn nhớ rằng mọi sự đều là quà
tặng Chúa ban.
Ước gì năm mới, mỗi ngày lao động
của chúng ta trở thành lời cầu nguyện sống động; mỗi giọt mồ hôi trở thành hạt
giống yêu thương; và mỗi thành quả đạt được trở thành lời tạ ơn dâng lên Thiên
Chúa. Amen.
Mùa thường
niên: Mc 8, 27-33
Suy niệm 1:
Đức Giêsu là
ai và con đường thực thi sứ mạng của Ngài là gì? Đó là điều mà Chúa Giêsu muốn
nói với các môn đệ và với chúng ta qua đoạn Tin mừng hôm nay.
Tin mừng hôm
nay trình bày cho chúng ta thấy được dung mạo đích thực của một vị Thiên Chúa
nơi Đức Giêsu. Đó là một vị Thiên Chúa rất giàu lòng yêu thương.
- Vì tình
yêu nên Ngôi Hai Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô đã chấp nhận từ bỏ vinh quang và
địa vị cao sang của Ngài để nhập thể, nhập thế, mang thân phận con người như
chúng ta, ngoại trừ tội lỗi, đến nỗi người Do Thái hầu hết đều không nhận ra
thiên tính đích thực của Ngài. Họ chỉ nhìn nhận Ngài giống như là các tiên tri
Êlia hay như Gioan Tẩy Gỉa mà thôi. Ngay cả các môn đệ, cụ thể là Phêrô,
mặc dù tuyên xưng "Ngài là Đức Kitô, là Con TC", nhưng
vẫn không hiểu rõ sứ mạng cứu độ của Ngài. Nên liền sau đó ông đã quyết liệt
can ngăn con đường thập giá mà Ngài sắp phải đi qua.
- Vì quá yêu
nhân loại mà Chúa Giêsu đã chấp nhận dấn bước vào con đường khổ nạn, sẵn sàng
đón nhận cái chết đau thương trên thập giá theo thánh ý Chúa Cha để cứu chuộc
nhân loại. Nhưng vì các môn đệ cách chung và Phêrô cách riêng còn mang tinh
thần thế tục quá nặng nề nên các ông đã không nhận rõ Thiên tính nơi Đức Giêsu
và cũng không hiểu được sứ mạng cứu độ của Người.
Xin cho
chúng ta nhận ra lòng thương xót thật vô bờ mà Chúa đã dành cho chúng ta, để ta
không ngừng tạ ơn và luôn trung kiên sống trong niềm tin yêu phó thác vào
Chúa.
Suy niệm 2:
Sau một thời
gian rao giảng thi hành sứ vụ đó đây, hôm nay Chúa Giêsu muốn làm một cuộc thăm
dò có tính cách xã hội học. Nên Ngài phỏng vấn các môn đệ xem dư luận người ta
bảo Thầy là ai?
Theo nghe ngóng đây đó, các môn đệ thấy có 3 luồng đánh giá về Thầy Giêsu.
- Số
người thì cho là Gioan Tẩy Giả, bởi lẽ Chúa Giêsu cũng có đời sống khắc khổ
chay tịnh, lên án mạnh mẽ lối sống giả hình của người Pharisêu, Và
hăng say rao giảng về sự sám hối gần giống như Gioan Tẩy Gỉa.
- Một
số người khác thì cho rằng Người là Êlia, bởi Chúa Giêsu cũng đã từng làm phép
lạ tựa như Êlia xưa kia.
- Cũng
có một số người xem Chúa Giêsu là một vị tiên tri vì cách chung họ thấy Chúa
cũng nói lời của Chúa và tiên báo về những vấn đề tương lai như các tiên tri.
Nhưng điều
quan tâm nhất là Chúa Giêsu muốn biết các môn hiểu về Ngài như thế nào? nên
Ngài đặt thêm câu hỏi thứ 2: “còn các con, các con bảo Thầy là ai?”.
Phêrô thay mặt anh em tuyên xưng đúng như Ngài là: “Thầy là Đấng Kitô”.
Sau đó Chúa
Giêsu mạc khải về con đường thập giá mà Ngài phải đi để thi hành sứ mạng cứu
độ, nhưng Phêrô lại không chấp nhận nên đã quyết liệt can ngăn. Vì thế mà Chúa
Giêsu đã khiển trách Phêrô nặng lời: “Satan, hãy lui đi, vì ngươi không
biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người”.
Như thế, cho
dẫu Phêrô tin vào Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai, là Chúa nhưng ông mong muốn một
đấng Messia theo quan niệm trần tục, mang lại lợi ích kinh tế, chính trị, xã
hội cho ông và phe nhóm ông. Ông không thể đón nhận một Đấng Kitô phải đi vào
con đường thập giá để cứu độ nhân loại.
Ngẫm đi nghĩ
lại, nhiều lúc chúng ta cũng có những đòi hỏi và mong muốn giống như Phêrô nên
khi nào đời ta cảm thấy thoải mái, giàu có, thành công và thuận lợi... thì
chúng ta dễ dàng tin nhận Thiên Chúa; trái lại khi chúng ta gặp phải những đau
khổ, đối mặt với những khó khăn thử thách, nhất là khi bị bách hại thì chúng ta
muốn khướt từ Thiên Chúa và đánh mất niềm tin vào Người.
Xin Chúa
nâng đỡ và ban thêm lòng tin nơi chúng ta, nhất là trong những lúc gặp gian
nan, thử thách.
Thứ sáu: LỄ
TRO-GIỮ CHAY VÀ KIÊNG THỊT
Ge 2,12-18; 2 Cr 5,20-6,2; Mc 6,1-6.16-18
HÃY TRỞ VỀ VỚI CHÚA
Lễ
Tro mở đầu Mùa Chay bằng một nghi thức rất đơn sơ: xức tro trên đầu. Tro nhắc
ta nhớ thân phận mỏng giòn: “Ngươi là bụi tro, và sẽ trở về bụi tro.” Nhưng tro
không chỉ nói về cái chết; tro còn nói về sự khởi đầu
mới, khi con người khiêm tốn nhìn nhận mình cần đến Thiên Chúa.
Ngôn
sứ Giôen tha thiết kêu gọi: “Hãy trở về
với Ta hết lòng… hãy xé lòng chứ đừng xé áo.” Thiên Chúa không tìm những
biểu hiện bề ngoài, nhưng chờ đợi một con tim hoán cải. Có thể ta vẫn giữ đạo,
vẫn đọc kinh, dự lễ; nhưng lòng có thực sự trở về với Chúa không? Mùa Chay
không phải là hình thức sám hối cho có, mà là cuộc trở về từ bên trong.
Thánh Phaolô trong thư gửi tín
hữu Côrintô khẩn nài: “Nhân danh Đức
Kitô, chúng tôi nài xin anh em: hãy làm hòa với Thiên Chúa.” Và ngài nhấn mạnh:
“Đây là thời thuận tiện, đây là ngày cứu
độ.”
Không
phải ngày mai. Không phải khi rảnh rỗi hơn. Không phải khi mọi việc ổn định.
Chính hôm nay là thời Chúa ban để đổi mới đời mình. Nếu ta chần chừ, thời gian
có thể trôi qua mà lòng vẫn nguội lạnh.
Tin
Mừng theo thánh Matthêu nhắc đến ba việc đạo đức truyền thống: bố thí, cầu
nguyện và ăn chay. Nhưng Chúa Giêsu cảnh báo: đừng làm để phô trương. Đừng biến
việc đạo đức thành cách tìm lời khen.
Mùa
Chay là hành trình kín đáo giữa ta với Chúa.
- Bố thí để trái tim bớt ích kỷ.
- Cầu nguyện để nối lại tương
quan với Thiên Chúa.
- Ăn chay để làm chủ bản thân và
cảm thông với người nghèo.
Tro được xức trên đầu hôm nay rồi
sẽ tan đi. Nhưng nếu lòng ta được thanh luyện, thì hoa trái sẽ còn mãi.
Lễ
Tro nhắc ta ba điều:
Thứ nhất, đời người mong manh-đừng
tự mãn.
Thứ hai, Thiên Chúa giàu lòng xót
thương-đừng tuyệt vọng.
Thứ ba, hôm nay là cơ hội-đừng
trì hoãn.
Có
thể trong năm qua ta đã nguội lạnh, đã vướng mắc tội lỗi, đã xa Chúa cách nào
đó. Nhưng Thiên Chúa không mỏi mệt chờ ta trở về. Ngài “từ bi và nhân hậu, chậm
giận và giàu tình thương”.
Xin cho Mùa Chay năm nay không
trôi qua như thói quen,
nhưng trở thành bước ngoặt của tâm hồn.
Xin cho dấu tro trên đầu hôm nay
khơi lên trong ta lòng khiêm tốn,
và quyết tâm sống lại ân sủng đã lãnh nhận.
“Lạy Chúa, xin tạo cho con quả
tim trong sạch, và đổi mới tinh thần cho con nên chung thủy.” Amen.
Mùa thường
niên: Mc 8, 34-9,1
Suy niệm 1:
Lời Chúa hôm
nay mời gọi chúng ta hãy can đảm tiến bước trên con đường hẹp. Bởi vì con đường
ấy mới dẫn đến sự sống đời đời. Xin cho chúng ta có đủ sức mạnh của niềm
tin để đi dấn bước trên con đường ấy.
Tin mừng hôm
nay, Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ và chúng ta hãy đặt trọn niềm tin tưởng vào
Thiên Chúa giàu lòng thương xót.
Không phải vì Chúa ghét bỏ chúng ta, hay muốn cho ta phải đau khổ nhưng vì Chúa
thương xót chúng ta nên mới kêu gọi chúng ta dấn bước trên con đường thập giá
của hy sinh từ bỏ mà theo Chúa. Bởi vì đó mới chính là con đường Chúa Giêsu đã
chọn, đã đi và đã đạt đến vinh quang phục sinh. Nên những ai muốn có được sự
sống đời đời trong vinh quang thì không thể đi con đường nào khác ngoài con
đường mà Chúa Giêsu đã đi và mời gọi.
Nhưng để
chấp nhận dấn bước vào con đường ấy không phải dễ. Vì thế, Chúa Giêsu mời
gọi chúng ta hãy nghiêm túc đặt lại bậc thang giá trị cho cuộc đời để chọn lựa
. Chấp nhận “cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống
mình vì Ta và vì Phúc Âm, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Hay muốn “được
lời lãi cả thế gian mà mất mạng sống mình…”. Nếu ta xác định được linh
hồn cao quý hơn thể xác, sự sống đời đời quý hơn sự sống chóng qua, thì đòi hỏi
ta phải chấp nhận đánh đổi dù phải gặp nhiều khó khăn.
Chúa biết
khi chọn lựa để bước theo Chúa trên con đường hẹp quả là khó khăn vô cùng. Vì
thế, Chúa còn hứa sẽ đồng hành và tán thưởng ta nếu ta biết hy sinh dấn bước
theo Chúa. Ngược lại Ngài cũng sẽ hổn thẹn nếu chúng ta chối bỏ không đi theo
con đường của Ngài:“Ai hổ thẹn vì Ta và vì lời Ta trong thế hệ ngoại tình và
tội lỗi này, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn từ khước nó, khi Người đến trong
vinh quang của Cha Người cùng với các thần thánh".
Xin cho
chúng ta biết luôn tin tưởng vào Thiên Chúa giàu lòng thương xót để chúng ta có
đủ can đảm dấn bước theo Ngài trên con đường thập giá. Bởi đó là con đường dẫn
đến hạnh phúc thật cho đời ta.
Suy niệm 2
Tin mừng hôm
nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta phải can đảm từ bỏ mình, vác thập giá và
hân hoan bước đi trên con đường theo Chúa.
Nhưng để làm
được điều đó không hề dễ chút nào, không nói là quá khó khăn đối với chúng ta.
Khó nhưng không phải là không thể. Bởi vì Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta phương
cách để có thể thực hiện điều ấy:
Hãy nghĩ đến
những bậc giá trị trong đời sống mà chọn lựa xem chúng ta đang yêu quý cái
gì? Linh hồn hay thể xác; sự sống chóng qua đời này hay sự sống đời đời mai
sau…Nếu ta ý thực được giá trị linh hồn và sự sống mai sau là quý thì ta sẽ dễ
dàng buông bỏ tất cả, hy tất cả để dấn bước theo Chúa trên con đường hẹp. Bởi
vì ta biết rằng con đường hẹp là con đường dẫn đến sự sống đích thực.
Phải có một
đức tin vững mạnh vào Chúa. Một khi tin vào Chúa sẽ bên vực chúng ta trong
nước trời, ta sẽ dễ dàng ưu tiên làm mọi việc để tôn vinh danh thánh Chúa trong
cuộc sống. Khi có đức tin vững mạnh vào Chúa thì cho dù cuộc sống ta có gặp
phải những gian nan thử thách hay phải đối diện với chính cái chết, ta
vẫn hân hoan công khai tuyên xưng Danh Chúa trước mặt người đời.
Xin Chúa
giúp chúng ta khôn ngoan đặt lại những bậc thang giá trị trong đời sống và giúp
ta can đảm sống theo bậc thang giá trị ưu tiên theo sự hướng dẫn của Chúa; đồng
thời xin Chúa củng cố đức tin cho chúng ta nên vũng mạnh nhờ đó chúng ta mời có
sức mạnh dấn bước theo Chúa trên mọi nẻo đường đời.
Thứ bảy sau lễ tro: Is 58,9b-14; Lc 5,27-32
Sau những ngày đầu Mùa Chay với
lời mời gọi ăn chay và sám hối, Lời Chúa hôm nay giúp ta hiểu: Thiên Chúa không
chỉ muốn những hy sinh bề ngoài, nhưng là một con tim biết yêu thương và hoán
cải thật sự.
Ngôn
sứ Isaia truyền đạt sứ điệp của Thiên Chúa:
“Nếu ngươi loại khỏi ngươi xiềng xích áp bức… nếu ngươi chia cơm cho người đói…
bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên trong bóng tối.”
Thiên
Chúa không hài lòng với một thứ ăn chay mà vẫn còn bất công, nói hành, ích kỷ.
Ăn chay đích thực là tháo gỡ gánh nặng cho người khác, là sống công bằng và bác
ái. Khi ta thay đổi cách đối xử với tha nhân, đời ta sẽ “như vườn được tưới,
như mạch nước không bao giờ cạn”.
Tin
Mừng kể chuyện Chúa Giêsu gọi ông Lêvi – một người thu thuế đi theo Ngài (Lc
5,27-32). Trong con mắt xã hội Do Thái, thu thuế là hạng tội lỗi, bị khinh chê.
Nhưng Chúa Giêsu không nhìn quá khứ; Ngài nhìn thấy tương lai của con người ấy.
Chỉ
một lời: “Hãy theo tôi.” Và Lêvi “bỏ mọi sự, đứng dậy và đi theo Người.”
Mùa
Chay là thời điểm Chúa cũng nói với mỗi chúng ta: “Hãy theo Thầy.” Có thể ta
nghĩ mình chưa xứng đáng, còn nhiều yếu đuối. Nhưng Chúa trả lời rất rõ: “Ta không đến để kêu gọi người công chính,
mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối.”
Điều
quan trọng không phải ta hoàn hảo, nhưng là ta có dám đứng dậy không. Lêvi
không chỉ đứng dậy theo Chúa, mà còn mở tiệc đón tiếp Ngài. Từ một người bị coi
là tội lỗi, ông trở thành tông đồ Matthêu, người loan báo Tin Mừng.
Như
vậy, ăn chay đẹp lòng Chúa không chỉ là bớt ăn một bữa, nhưng là:
- Bớt một lời nói gây tổn thương.
- Bớt một thái độ khắt khe.
- Bớt một sự dửng dưng trước
người nghèo.
Và
thêm vào đó là:
- Một quyết định đứng dậy.
- Một bước theo Chúa.
- Một hành động cụ thể của yêu
thương.
Mùa
Chay không phải là thời gian buồn bã, nhưng là thời gian chữa lành. Chúa Giêsu
tự ví mình như thầy thuốc. Ngài đến không để kết án, nhưng để cứu chữa.
Xin cho chúng ta biết nhận mình
là người cần được chữa lành, biết mở lòng cho ánh sáng Chúa chiếu soi, và can
đảm đứng dậy mỗi khi vấp ngã. Để rồi, như lời ngôn sứ, “Ánh sáng chúng ta sẽ
bừng lên trong bóng tối”, và đời ta trở thành nguồn nước mát cho những người
chung quanh. Amen.
Mùa thường
niên: Mc 9, 2-13
Tin mừng hôm
nay thuật lại cuộc biến hình của Chúa Giêsu trên núi cao, nhằm củng cố niềm tin
cho các môn đệ và mạc khải Thiên Tính của Ngài. Xin cho chúng ta
luôn tin tưởng vào Chúa, để sẵn sàng đón nhận những thập giá xảy đến trong đời
mình.
Cuộc biến
hình xảy ra sau khi Chúa Giêsu loan báo cho các môn đệ biết về con đường thập
giá mà Ngài phải trãi qua. Nhưng Phêrô đã không chấp nhận con đường ấy, nên ông
đã can ngăn cách quyết liệt. Vì thế, ông đã bị Chúa Giêsu khiển trách rất nặng
lời: “Satan, hãy lui đi, vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết
việc loài người”. Khi đặt lời Chúa trong bố cảnh ấy, ta sẽ nhận ra
cuộc biến hình của Chúa Giêsu muốn hướng đến 2 mục đích:
- Củng cố
đức tin cho các môn đệ: Qua lời tuyên bố của Chúa Cha từ trên cao: “Ðây
là Con Ta rất yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người", Chúa muốn
mời gọi các môn đệ hãy tin tưởng vào thiên tính nơi Đức Giêsu mà kiên vững bước
theo Người.
- Khích lệ
các môn đệ can đảm chấp nhận con đường thập giá. Để cứu độ
nhân loại, Chúa Giêsu sẽ phải trãi qua con đường thập
giá theo ý định của Chúa Cha:“như có lời chép về Con Người rằng,
Người phải chịu nhiều đau khổ và khinh bỉ”. Nên qua biến cố biến
hình, Chúa Giêsu nhằm muốn chấn an các môn đệ hãy can đảm đón nhận thập
giá khi thi hành sứ mạng loan báo tin mừng sau này.
Đức tin là
nền tảng hết sức quan trọng để dấn bước theo Chúa trên con đường thập giá. Vì
thế mà trong bài đọc 1, thánh Phaolô đã cho các tín hữu Do Thái thấy được giá
trị cao quý của đức tin: Chính đức tin sẽ đem đến cho ta niềm hy vọng và giúp
ta nhận ra những thực tại vô hình qua thế giới hữu hình. Nhờ đức tin mà chúng
ta mới can đảm hy sinh cho Chúa tất cả những gì quý giá nhất của đời mình như
của lễ dâng hiến rọn vẹn của Abel; cũng như sẵn sàng vâng phục thánh ý Thiên
Chúa theo mẫu gương của ông Noe.
Tóm lại, Nhờ đức tin mà chúng ta mới có đủ sức mạnh vượt
thắng mọi nghịch cảnh xảy ra trong đời sống. Nhờ đức tin mà chúng ta mới dám mở
lòng sẵn sàng vâng theo thánh ý Chúa, ngay khi mạng sống của mình bị đe
dọa...Tất cả là vì bởi ta tin rằng phía sau con đường thập giá chắc chắn sẽ dẫn
đến vinh quang phục sinh và hạnh phúc đời đời.
Xin Chúa ban thêm niềm tin cho chúng con, để chúng con luôn trung thành bước theo Chúa trên muôn vạn nẻo đường, dẫu cho đường đời không bằng phẳng như ý muốn. Nhờ sự dìu dắt của Mẹ Maria, ta hãy hân hoan tiến bước.