Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

SUY NIỆM LỜI CHÚA CÁC NGÀY
TRONG TUẦN XXVII TN B
Lm Seoka

Thứ hai
Thánh Gioan định nghĩa: “Thiên Chúa là Tình Yêu”. Tình yêu của Chúa là nhưng không và phổ quát dành cho hết mọi người. Tình thương ấy được cụ thể qua Lời Chúa hôm nay.
- Bài đọc 1 cho biết: Thiên Chúa không chỉ yêu thương dân tộc Do Thái, nhưng Ngài còn yêu thương hết mọi người, cụ thể là dân thành Ni-ni-vê tội lỗi.
Với suy nghĩ của Giô-na thì chỉ dân tộc của ông mới xứng đáng được Thiên Chúa yêu thương. Ông không thể chấp nhận được một vị Thiên Chúa lại nhân từ-yêu thương-cứu độ dân Ni-ni-vê tội lỗi. Vì thế, khi Thiên Chúa sai ông đến với họ để rao giảng sự sám hối, thì ông lập tức khướt từ.  Thay vì xuống tàu đi đến thành Ninivê, ông lại xuống tàu đi ngược về phía Tác-sít. Vì không vâng phục thánh ý Thiên Chúa nên Chúa đã cho một trận cuồng phong nổi lên khiến các thuỷ thủ vô cùng sợ hãi; họ nghi ngờ trên tàu có người nào đó là kẻ có tội khiến thần thánh nổi giận trừng phạt. Gieo quẻ thì quẻ rơi trúng ông Giô-na. Ông biết tội mình và tự đề nghị người ta ném mình xuống biển. Thế là sóng yên bể lặng. Một con cá lớn nuốt ông vào bụng, sau ba ngày đêm, con cá mửa ông ra trên đất liền.
Còn bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho người thông luật biết phải thể hiện tình yêu phổ quát ấy như thế nào. Với cái nhìn định kiến và loại trừ giống như Gio-na, người thông luật cũng muốn giới hạn tình yêu của mình nơi những người cùng màu da, chủng tộc và tôn giáo. Nhưng qua câu chuyện người Sa-ma-ri tốt lành, Chúa Giêsu cho biết người thân cận là tất cả mọi người. Bởi lẽ mọi người đều được Chúa dựng nên giống hình ảnh Ngài, nên tất cả đều được Thiên Chúa yêu thương cứu độ, không loại trừ bất cứ một ai. Do đó để xứng đáng có được sự sống đời đời làm gia nghiệp, thì phải thực thi giới luật tình yêu phổ quát “như Chúa đã Yêu”, qua việc tận tâm giúp đỡ mọi người, nhất là những người đang gặp hoạn nạn như hành động của người Sa-ma-ri.
Xin Chúa uốn lòng chúng ta giống như trái tim Chúa, để chúng ta cũng  biết cảm thông tha thứ trước những lỗi lầm của tha nhân; cũng như luôn biết chạnh lòng trước những nổi đau của đồng loại mà tận tâm giúp đỡ. Nhờ thế chúng ta mới hy vọng có được sự sống đời đời làm gia nghiệp.


Thứ ba
Lễ thánh Phanxicô Assisi (Luca 10, 13-16)
Chúa Giê-su là Thiên Chúa làm người, Người luôn hiền hậu và khiêm nhường, đầy lòng yêu thương và nhân từ với mọi người, ngay cả tim đèn leo lét Người không nỡ dập tắt, cây lau bị ngã, Người không nỡ bẻ gãy. Thế nhưng tại sao bài Tin Mừng hôm nay lại ghi lại những lời quở trách nặng nề của Chúa dành cho những thành như:  Kho-ra-din, Bết-xai-đa hay Ca-phác-na-um.
Chúa Giê-su xuống thế làm người, sau 30 năm sống ẩn dật, Người ra đi rao giảng Tin Mừng, mạc khải Thiên Chúa Cha, kêu gọi mọi người sám hối và tin vào Tin Mừng. Những thành như Kho-ra-din, Bết-sai-đa hay Ca-phác-na-um là những thành dân Ít-ra-en, được diễm phúc in dấu chân của Chúa, được nghe những lời giáo huấn của Chúa, được chứng kiến những phép lạ Chúa làm. Nhưng những con người ở những thành này lại lòng chai dạ đá, cứng đầu cứng cổ, không chịu ăn năn sám hối, canh tân đời sống, khước từ những lời giảng dạy của Chúa. Thế là Chúa phải thốt lên những lời quở trách xem ra rất nặng nề: “khốn cho ngươi”. Giả như Chúa đến những thành dân ngoại như Tia và Xi-đôn để rao giảng thì họ đã ăn năn sám hối và tin vào Chúa từ lâu rồi. Vì thế trong ngày Phán xét nhưng thành đó sẽ được xét xử khoan hồng hơn những thành mà được Chúa rao giảng Tin Mừng và kêu gọi sám hối.
Vì sao những thành dân Ít-ra-en lại không chịu ăn năn sám hối và tin theo Chúa. Có thể họ quá biết rõ con người Chúa Giê-su. Một con người xuất thân từ một gia đình nghèo ở một làng quê hẻo lánh và nghèo khổ, con của một bạc thợ mộc tầm thường. Họ không nhận ra nguồn gốc đích thực của Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa. Có thể họ tự hào là dân riêng của Chúa, là con cháu của tổ phụ Áp-ra-ham, nên sẽ được Thiên Chúa nâng lên đến tận trời.
Hôm nay Hội Thánh kính nhớ thánh Phanxicô Assisi, ngài là một trong những vị thánh có công canh tân đời sống của Hội Thánh lúc bấy giờ. Ngài nhận thấy đời sống xa hoa, giàu sang trong Hội Thánh khi đó, ngài đã cảnh tỉnh Hội Thánh hãy ăn năn sám hối, trở về với tinh thần nghèo khó, bằng cách ngài khước từ của cải tài sản đáng ra ngài được thừa hưởng từ người cha. Nhờ đó, Hội Thánh nhận ra sai lầm và trở về sống theo lời mời gọi của Chúa trong tinh thần nghèo khó vì Nước Trời.
Những lời chúc dữ của Chúa Giê-su dành cho những thành như Kho-ra-din, Bết-sai-đa hay Ca-phác-na-um cũng là bài học cho chúng ta hôm nay.
Chúng ta cũng được Chúa chọn làm dân riêng khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, được gia nhập vào cộng đoàn Hội Thánh, được lắng nghe Lời Chúa, được Hội Thánh dạy dỗ và hướng dẫn, nhất là Chúa ban cho chúng ta chính Mình và Máu Chúa để dưỡng nuôi linh hồn. Thế nhưng đời sống của chúng ta nhiều khi chẳng khác gì một người không biết Chúa, có khi còn tệ hơn nữa. Cũng bon chen, tranh giành, lọc lừa, mưu mô xảo quyệt như người đời, khước từ những lời giáo huấn của Hội Thánh mà sống đạo theo ý riêng của ta.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết nhận ra con người yếu đuối mong manh với những giới hạn, để luôn đón nhận những lời dạy dỗ bảo ban của Chúa qua những giáo huấn của Hội Thánh, qua những người thay mặt Chúa hướng dẫn. Đồng thời, xin Chúa ban thêm ơn can đảm giúp chúng con thực tâm sám hối ăn năn về những lỗi phạm của chúng con và không ngừng canh tân đổi mới đời sống sao cho phù hợp với thánh ý của Chúa.

Thứ ba
Lời Chúa hôm nay vẽ lên trước mắt chúng ta một bức tranh trong sáng, rạng ngời với những nét tuyệt đẹp.
- Nét đẹp vâng phục thánh ý Thiên Chúa của tiên tri Giô-na.
Nếu như trước đó 3 ngày, Giô-na đã bướng bỉnh chống lại ý muốn của Thiên Chúa bằng cách tìm đường lẫn trốn thi hành sứ mạng tiên tri, thì hôm nay ông lại vâng phục thánh ý Chúa bằng việc đứng dậy, cất bước lên đường đi đến với dân thành Ni-ni-vê để kêu gọi họ ăn năn sám hối, hầu tránh khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa.
- Nét đẹp sám hối chân thành của dân thành Ni-ni-vê.
Nếu trước kia dân thành Ni-ni-vê sống buông thả theo cám dỗ, khiến tội ác của họ đã thấu đến Thiên Chúa, thì nay sau khi nghe được lời cảnh tỉnh của Thiên Chúa qua miệng tiên tri Gio-na, lập tức họ khiêm tốn đón nhận và thành tâm sám hối. Từ vua đến quan; từ trẻ đến già; từ thường dân đến xúc vật tất cả đều mặc vải thô, ngồi trên tro, không ăn uống và tha thiết kêu cầu lòng thương xót và tha thứ của Thiên Chúa .
- Nét đẹp của lòng nhân từ và thương xót của Thiên Chúa.
Nếu như Giona và dân tộc Do Thái luôn nghỉ rằng chỉ có họ mới xứng đáng đón nhận lòng nhân từ yêu thương của Thiên Chúa, còn dân ngoại thì không xứng đáng, thì nay họ lại nhận ra Thiên Chúa họ tôn thờ là Đấng giàu lòng thương xót, chậm bất bình và giàu lòng khoan dung, với việc “Thiên Chúa đã hối tiếc về tai họa Người đã tuyên bố và đã tha thứ không còn giáng họa xuống trên họ nữa”.
- Nét đẹp của tinh thần hy sinh phục vụ và khiêm tốn lắng nghe Lời Chúa.
Đó là nét đẹp cao quý của hai người phụ nữ mà tin mừng hôm nay nhắc đến.
   + Mácta, nồng nhiệt đón rước Chúa và các môn đệ, và tất bật hy sinh chuẩn bị bữa ăn thịnh soạn cho khách quý. 
   + Maria thì tế nhị và sâu lắng trong cung cách tiếp đón Chúa Giêsu, bằng việc ngồi bên chân Chúa lắng nghe lời Người dạy bảo.  
Cả hai đều thể hiện những nét đẹp độc đáo của người phụ nữ: Hiếu khách, tận tâm hy sinh phục vụ, cũng như rất tinh tế và thân tình trong khiêm tốn lắng nghe lời dạy của Chúa.
 Xin Chúa cho chúng ta biết tôn trọng những nét đẹp tuyệt vời mà Chúa ban tặng nơi mỗi người. Đồng thời cũng biết tích cực phát huy những nét đẹp nơi bản thân để góp phần tô điểm cho cuộc sống này mỗi ngày thêm tươi đẹp hơn.

Thứ tư
Câu chuyện của tiên tri Giô-na trong bài đọc 1 hôm nay rất quen thuộc và gần gủi với mỗi chúng ta.
Quen thuộc bởi vì ai trong chúng ta cũng đã được nghe câu chuyện này. Nhiều người còn thuộc nằm lòng nữa.
Gần gủi vì thấy mình rất giống với nhân vật Giô-na.
- Như Giô-na, chúng ta vẫn nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng giàu lòng yêu thương. Nhưng trong thực tế, ta lại muốn Thiên Chúa chỉ đứng về phe nhóm chúng ta và chỉ phe ta mới xứng đáng được Thiên Chúa ban ơn phúc mà thôi. Còn với kẻ xấu xa giống như dân thành Ni-ni-vê thì không đáng!
- Chúng ta cảm thấy mình gần gũi với Giô-na, bởi lẽ lắm khi chúng ta cũng có cái nhìn ác cảm đối với những người tội lỗi và những ai không cùng niềm tin với ta.
- Giống như Giona, nhiều lần chúng ta cũng phản kháng quyết liệt trước lời mời gọi yêu thương tha thứ của Chúa. Lắm khi ta cũng lên giọng thề thốt: thà chết chứ không bao giờ gặp mặt hay dung thứ cho những ai chống đối hay làm khổ đời ta.
Nhưng với câu chuyện cây thầu dầu mọc lên rồi chết đi, Thiên Chúa cho thấy tất cả các tạo vật đều được Ngài dựng nên rất tốt đẹp và có ích. Nhất là con người lại được dựng nên giống hình ảnh Chúa và  đã được Thiên Chúa tận tình yêu thương chăm sóc, thì làm sao Ngài lại không chạnh lòng xót xa khi thấy họ sa ngã, phạm tội làm hư hoại hình ảnh tốt đẹp ban đầu.
Còn bài tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy cho chúng ta biết cách sống thế nào cho đúng ý Thiên Chúa. Qua lời Kinh Lạy Cha. Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta hãy sống sao cho xứng hợp với tinh thần con thảo của Thiên Chúa là Cha.
Người con thảo là người không làm theo ý mình, nhưng làm theo ý Cha và mong muốn mọi người thi hành ý Cha.
Người con thảo là người không mưu tìm lợi ích cho chính mình, nhưng mưu tìm vinh quang, danh dự cho Cha.
Người con thảo là người luôn biết sống hiệp nhất với anh em bằng tinh thần bao dung, quảng đại, yêu thương tha thứ theo gương Thiên Chúa là Cha yêu thương tha thứ cho ta.
Người con hiếu thảo thì luôn tin tưởng và phó thác vào uy quyền của Cha. Do đó điều quan trọng không phải là quan tâm quá đến nhu cầu thể xác. Nhưng điều quan trọng nhất là giữ được hình ảnh tốt đẹp mà Cha đã tác tạo và đừng bao giờ phản bội lại tình Cha.
Xin cho mỗi người trong cộng đoàn Họ đạo chúng ta biết loại bỏ con người củ với nhiều sai lầm tội lỗi mà mặc lấy con người mới của Đức Kitô với trái tim nhân ái, với cái nhìn cảm thông tha thứ, với tinh thần hiền lành và khiêm nhượng, với hành động bác ái vị tha. Nhờ đó ta mới xứng đáng trở nên con cái đích thực của Chúa Cha.

Thứ năm
Sách Malakhi hôm nay đề cập đến hai quan niệm sống trái chiều:
1. Quan niệm của kẻ gian ác:
Với kẻ gian ác, họ không tin nhận có Thiên Chúa. Họ xem việc tin nhận và tôn thờ Thiên Chúa là điều viễn vong, cản trở nếp sống tự do của họ. Với họ, sống khiêm tốn tuân giữ và vâng phục Thiên Chúa chẳng mang lại ích lợi gì.
2. Quan niệm của người kính sợ Thiên Chúa:
Họ tin rằng Thiên Chúa luôn nhìn thấy mọi sự “ ông trời có mắt”. Nên những việc làm thiện-ác đều được Thiên Chúa nhìn thấy và ghi nhận cả. Khi sống dưới sự hướng dẫn và che chở của Thiên Chúa thì họ xứng đáng là những người thuộc về Thiên Chúa và trở nên những người con yêu của Người.
Nên vào “Ngày của Đức Chúa”, ngày mà Thiên Chúa ngự đến xét xử trần gian, số phận của họ sẽ được thay đổi. Ngày ấy“Tất cả những kẻ kiêu căng, những kẻ làm điều gian ác sẽ như rơm, ngày sẽ đến sẽ thiêu hủy chúng, còn các người là những kẻ kính sợ danh Ta, nó sẽ mang lại sự chữa lành” (Mlk 3,20).  
Tuy nhiên để chờ đợi ngày của Đức Chúa, người tín hữu phải trung thành sống theo những điều Chúa dạy và can đảm đón nhận cả những khó khăn, thua thiệt và đau khổ nữa. Nhưng hãy an tâm vì có Chúa là Cha luôn che chở, bảo vệ và sẽ trọng thưởng cho những ai kính sợ Chúa.
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu tiếp tục mời gọi, khích lệ chúng ta tin tưởng, cậy trông và phó thác vào tình thương quan phòng của Chúa. Nên đừng bao giờ nản lòng, chán nản hay phàn nàn và kêu trách Chúa khi những lời mình cầu xin chưa được Chúa nhậm lời. Trái lại hãy kiên trì, vững tâm và tin tưởng cầu xin, bởi Thiên Chúa là Đấng quyền năng và là Người Cha hằng yêu thương chúng ta. Chắc chắn Ngài sẽ lắng nghe và ban cho ta những điều tốt đẹp nhất, theo thánh ý Người.
Xin cho chúng ta luôn trung thành giữ vững niềm tin vào Thiên Chúa; và trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, xin cho chúng ta biết can đảm đón nhận với lòng yêu mến Chúa, vì tin rằng Chúa sẽ ban thưởng phần phúc nước trời cho những ai trung tín với Người.

Thứ Sáu
Tiên tri Giô-en loan báo cho biết ngày của Thiên Chúa sắp đến và kêu gọi mọi người hãy chuẩn bị sẵn sàng cho ngày ấy.
Lý do tại sao phải chuẩn bị cho ngày ấy?
Vì Ngày của Thiên Chúa đến là Ngày đáng sợ: Tiên-tri Giô-en cho biết: "Ôi, ngày đáng sợ thay! Ngày của Đức Chúa quả đã gần kề! Ngày sẽ đến tựa cơn tàn phá do lệnh Đấng Toàn Năng... Run lên đi, mọi cư dân trong xứ, vì Ngày của Đức Chúa sắp đến rồi, Ngày ấy đã kề bên. Ngày tối tăm u ám, Ngày mây mù tối đen”. Do đó mà con cái Israel phải chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng cho ngày ấy.
Vậy phải chuẩn bị thế nào cho ngày kinh hoàng đó?
   - Đối với các tư tế: Tiên-tri Giô-en truyền lệnh của Thiên Chúa: "Hỡi các tư tế, hãy mặc áo vải thô mà than van kêu khóc! Rú lên đi, hỡi những người phục vụ bàn thờ! Hãy đến, mặc áo vải thô mà thức suốt đêm, hỡi những người phục vụ Thiên Chúa.".
   - Còn đối với dân chúng: Tiên tri kêu gọi các tư tế hãy thi hành nhiệm vụ của mình bằng việc: "Hãy ra lệnh giữ chay thánh, công bố mở cuộc họp long trọng, triệu tập các cụ già và toàn thể cư dân trong xứ tại Nhà Đức Chúa, Thiên Chúa các ngươi. Hãy kêu lên Đức Chúa."
Tóm lại để chuẩn bị cho ngày của Đức Chúa đến, mọi thành phần phải lo ăn chay, hãm mình, và cầu nguyện. Đó là những việc cần làm ngay!
 Qua phép lạ Chúa Giêsu trục xuất quỷ ra khỏi người bị nó ám hại mà Tin mừng hôm nay thuật lại, cho thấy uy quyền của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu; đồng thời đó cũng là dấu chỉ của“Nước Thiên Chúa đã đến giữa các ngươi rồi”. Nhưng để có thể đón nhận nước Thiên Chúa đến nơi Đức Giêsu, con người cần phải loại bỏ cái nhìn ghen tỵ.  Bởi sự ghen tị đã khiến cho một số người có cái nhìn sai lạc. Với lòng ghen tỵ, họ cố tình phủ nhận và giải thích ác ý trước phép lạ của Chúa Giêsu thực hiện.
 Xin cho chúng ta biết loại trừ tính kiêu căng, ghen tỵ ra khỏi tâm hồn, nhờ đó ta mới có được cái nhìn sáng suốt của đức tin mà nhận ra sự hiện diện của Chúa qua mọi biến cố trong cuộc đời. Nhất là xin cho chúng ta biết sám hối, chay tịnh cỏi lòng và chu toàn tốt mọi nhiệm vụ Chúa trao phó, để chuẩn bị tâm hồn xứng hợp cho ngày của Thiên Chúa.

Thứ Bảy
Kinh nghĩa đức tin mà cộng đoàn chúng ta đọc hàng tuần dạy rằng: “…đến ngày tận thế xác loài người ta sẽ sống lại mà chịu phán xét; kẻ lành lên thiên đàng hưởng phước đời đời, kẻ dữ sa hoả ngục chịu phạt vô cùng”.
Như thế người kitô hữu chúng ta luôn tin rằng ngày tận thế, Thiên Chúa sẽ đến và phán xét tất cả mọi người. Ngày ấy người công chính sẽ được sống hạnh phúc với Thiên Chúa, còn kẻ gian ác sẽ bị tiêu diệt muôn đời.
Đó cũng chính là sứ điệp mà tiên tri Giô-en loan báo trong bài đọc I hôm nay.
- Ngày ấy sẽ là ngày kinh hoàng, ngày Thiên Chúa báo oán đối với kẻ gian ác: tất cả các quốc gia lân bang của Israel sẽ bị trừng phạt: ''Ai-cập sẽ nên chốn hoang tàn, Edom sẽ trở thành sa mạc hoang vu, vì chúng đã dùng bạo lực sát hại con cái Giu-đa: chúng đã đổ máu người vô tội trên đất của họ. Nhưng Giu-đa sẽ có người ở mãi mãi, Jerusalem sẽ có người ở đến muôn đời. Ta sẽ trả thù cho máu của họ, Ta sẽ không bỏ qua mà không trừng phạt chúng.''
- Tuy nhiên ngày ấy lại là ngày bình an và hạnh phúc cho những người công chính : ''Đức Chúa là nơi cho dân Người nương náu, là nơi trú ẩn cho con cái Israel. Bấy giờ các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa các ngươi, Đấng ngự tại Sion, núi thánh của Ta. Jerusalem sẽ là nơi thánh, người ngoại quốc sẽ chẳng còn qua đó nữa. Ngày ấy, núi non sẽ tiết ra nước nho, đồi nương sẽ chảy sữa tràn trề, từ mọi khe suối Giu-đa, nước sẽ tuôn trào cuồn cuộn. Một mạch nước từ Nhà Đức Chúa sẽ vọt ra tưới thung lũng Shittim.''.
Nhưng điều quan trọng là làm thế nào để ngày đó sẽ là ngày an vui và hạnh phúc cho chúng ta.
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu chỉ cho ta biết phương cách để chuẩn bị cho ngày ấy đó là: phải lắng nghe và thi hành Thánh Ý Chúa. Hạnh phúc của chúng ta không hệ tại bởi chúng ta là người kitô hữu, nhưng trên hết chúng ta phải lắng nghe và thi hành Lời Chúa.
Đức Maria đã được Chúa ban thưởng hạnh phúc nước trời và nhiều đặc ân cao trọng khác bởi lẽ Mẹ đã luôn khiêm tốn lắng nghe và thi hành thánh ý Chúa trong mọi cảnh huống của cuộc đời.
Lạy Chúa, ai trong chúng con cũng muốn thoát khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa và khao khát có được hạnh phúc nước trời làm gia nghiệp. Xin cho chúng con biết noi gương Mẹ Maria luôn sống khiêm tốn vâng nghe và thi hành ý Chúa, để ngày Chúa đến không phải là một ngày kinh hoàng nhưng là ngày an vui và hạnh phúc cho chúng con..

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

CHÚA NHẬT XXVI TN C
Lm Seoka

Dẫn
Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta phải có thái độ khôn ngoan khi xử dụng tiền của.

Chia sẻ
Ông phú hộ trong dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể, xem ra cũng đáng khen. Ông chẳng làm gì nên tội. Không ăn trộm ăn cắp ai. Không cho vay ăn lời dù lãi chỉ bằng ngân hàng nhà nước. Không lấn ranh hay chiếm đoạt đất đai ai cả cho dù là ý muốn. Cũng chẳng lê lết sang nhà hàng xóm để nhiều chuyện, cũng không thấy phiền trách hay nói hành nói xấu ai. Đời ông không hề cờ bạc, không số đầu số đuôi. Dù nhiều tiền lắm của nhưng chẳng thấy đi bia om hay vào hàng quán ăn uống phung phí… sống được như ông thời nay xem ra đã là tốt quá còn gì.
Phải chi trái đất này chỉ một mình ông thì quá tốt. Phải chi xã hội này mọi người đều giàu có như ông thì số phận ông ta đâu có hẵm hiêu và đau đớn đến thế. Cũng tại cái anh Lazarô nghèo nàn và bệnh tật hiện diện trên thế gian này nên cuộc sống giàu sang, sung sướng của ông phú hộ đã trở nên nguy hiểm, bất an. Bất an không vì sợ trộm cắp nhưng sợ vì phải chia sẻ. không ngại vì lẽ sống công bằng nhưng cảm thấy bất an vì phải thực thi  tình bác ái.
Nhưng cuộc đời luôn biến đổi không dò. Hôm qua là chủ nay lại là tớ. hôm qua giàu có nay lại nghèo khổ. Hôm qua là sung sướng thoải mái nhưng nay lại gian lao, khổ nhọc… cuộc đời của ông phú hộ và Lazarô cũng đổi thay sau cái chết. Giàu có, sung sướng, tiện nghị, yến tiệc linh đình nhưng thiếu bác ái đã trở thành vực sâu u tối giam hãm nhà phú hộ muôn đời.
Chấp nhận đau khổ, bệnh tật trong thân phận nghèo nàn, khiêm tốn không hề than trách, nhưng một mực tin tưởng phó thác vào tình thương Chúa như Lazarô, đã trở thành những bậc thang đưa Lazarô lên cao vút đến nỗi khoảng cách từ Lazarô đến nhà phú hộ xa vời không thể qua lại được.
Chúa sẽ xét xử chúng ta về những việc làm bác ái ta đã làm hay không làm cho tha nhân. “ Hỡi những kẻ được Cha Ta chúc phúc hãy vào hưởng vinh quang cùng Ta. Vì xưa Ta đói các ngươi đã cho ăn…..”.
Như thế ông phú hộ bị phạt không vì ông ta lắm tiền nhiều của, cũng không vì ăn sang mặc đẹp, nhưng ông ta bị phạt bởi vì ông không biết dùng của cải tiền bạc mà giúp đỡ người nghèo.
Xin chúa cho chúng ta biết vâng lời Chúa và Giáo Hội, hằng ngày biết dùng của cải Chúa ban mà làm lợi ích cho mình và tha nhân về phần hồn cũng như phần xác; và cho chúng con dù giàu hay nghèo cũng luôn sống đẹp lòng Chúa, vâng theo thánh ý Chúa để mai sau được hưởng hạnh phúc bên Chúa muôn đời.


SUY NIỆM LỜI CHÚA
CÁC NGÀY TRONG TUẦN XXVI TN C

Th hai (Luca 9, 46-50)
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu đề cập đến tinh thần, thái độ và cách hành xử cần phải có trong cuộc sống hàng ngày.
- Tinh thần cần phải có của người làm lớn.
Lẽ thường tình ở đời ai cũng thích làm lớn, đứng đầu, lãnh đạo để sai khiến, để ra lệnh, để ăn trên ngồi trước, để hưởng bỗng lộc..., nhưng người môn đệ Chúa Giêsu thì cần phải có suy nghĩ và cách hành xử khác. Để xứng đáng là người đứng đầu, lãnh đạo cộng đoàn phải là người biết tận tình phục vụ người khác trong khiêm tốn. Vì chức vụ phải đi đôi với trách nhiệm. Khi người lãnh đạo biết hạ mình xuống như trẻ nhỏ để phục vụ người khác cách vô tư thì chính lúc ấy hình ảnh và giá trị của người lãnh đạo mới đẹp, thanh cao và đáng quý biết mấy. Ước mong trong đạo, ngoài đời đều có những vị lãnh đạo mang tinh thần ấy!
- Thái độ cần có đối với mọi người.
Lẽ thường tình ở đời, chúng ta thích tiếp đón và liên hệ với những người có chức vụ cao, vai trò lớn và những ai giàu sang; còn những người thấp cổ bé miệng, nghèo khó có vẻ không ai muốn qua lại. Phải chăng chúng ta chỉ xem trọng những mối tương quan nào có lợi cho chúng ta?
Chúa lại không muốn như thế. Chúa muốn chúng ta hãy vì danh Chúa mà đón tiếp những ai bé nhỏ, nghèo hèn. Khi chúng ta đón tiếp những ai bé nhỏ nghèo hèn là đón tiếp chính Chúa, không những là đón tiếp Chúa mà còn là đón tiếp Thiên Chúa Cha, vì Chúa Giê-su chính là Thiên Chúa nhập thể làm người.
Chúa Giê-su đã từng nói về ngày phán xét chung. Ngày đó, Chúa sẽ xét hỏi mọi người về đức ái. Phần thưởng hay hình phạt là tùy thuộc vào việc có giúp đỡ những người đói ăn, khát nước, bệnh tật, trần truồng, khách lỡ đường, kẻ tù tội hay không? Đón tiếp và tận tâm giúp đỡ những con người đó chính là làm cho Chúa. Hy vọng mọi người đền có thái độ đón tiếp ân cần, quảng đại với hết mọi người, nhất là người nghèo!
- Cách thế hành xử cần có với đồng loại.
Sống trên đời này con người cần có một tấm lòng và cần phải biết cư xử tử tế với nhau như tâm tình của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Nhưng hình như con người thời nay thường hay xử sự lọai trừ nhau. Óc phe nhóm lợi ích ngày càng phổ biến và lớn mạnh. Chính các Tông Đồ xưa kia cũng thế, các ngài có vẻ khó chịu và cố ngăn cản một ai đó nhân danh Chúa Giê-su mà trừ quỷ. Với óc phe nhóm, các ngài không muốn chia sẻ đặc quyền đặc lợi trừ quỷ ấy cho bất cứ ai ngoài nhóm của các ngài. Nhất là khi các ngài được Chúa ban quyền trừ quỷ khi sai các ngài đi rao giảng Tin Mừng, các ngài lại càng không muốn bất cứ ai cũng có quyền đó.
Những suy nghĩ của Tông Đồ ngày xưa cũng là bài học cho chúng ta ngày hôm nay. Chúng ta vẫn còn ích kỷ nhỏ nhen muốn Chúa chỉ ban ơn riêng cho ta hay phe nhóm chúng ta thôi. Là những người tin theo Chúa, chúng ta nghĩ mình sống đạo đức thánh thiện, Chúa phải ban ơn này ơn nọ cho chúng ta. Chúa không được ban ơn cho những người ngoại giáo hay khô khan nguội lạnh. Chúng ta bắt Chúa phải theo phe nhóm của ta để đối đầu với những nhóm khác. Xin Chúa hoán cải và biến đối lối suy nghĩ hẹp hòi ích kỷ này của chúng con. Mong muốn lắm mọi người dù lương hay giáo, lớn hay nhỏ, hữu thần hay vô thần đều có được tinh thần hợp tác, tôn trọng đặc sủng riêng của mỗi người để mỗi người có điều kiện họp tác chung tay phục vụ mưu cầu lợi ích cho con người!

Thứ ba: Lễ thánh Têrêxa Hài Đồng Giê-su (Mt 18, 1-5)
Dưới trần gian tranh giành địa vị, chức quyền đã đành. Trên trời mà còn tranh quyền đoạt lợi quả là một điều đáng trách. Thế mà các môn đệ xưa kia lại đưa lối suy nghĩ ấy vào chốn vĩnh cửu, nên các ngài không ngần ngại đặt vấn đề với Chúa: "ai là người lớn nhất trong nước trời".  
Chúa Giêsu không trả lời ai là người lớn nhất trong Nước Trời, nhưng Chúa cho biết cần phải có điều kiện như thế nào để được vào Nước Trời.
Điều kiện ấy chính là phải trở nên như trẻ nhỏ. Không phải chúng ta hóa kiếp trở lại làm trẻ nhỏ, nhưng Chúa muốn chúng ta phải có tinh thần trẻ nhỏ.
Vì trẻ nhỏ luôn nói thật, đơn sơ, trong trắng. Chúa muốn chúng ta cũng hãy đơn sơ, luôn nói sự thật, đừng mưu mô, lọc lừa, mặc dù đôi lúc vì sự thật mà chúng ta phải chịu thiệt thòi, hay bị người khác hiểu lầm.
Vì trẻ nhỏ luôn cảm thấy mình yếu đuối nên luôn tin tưởng phó thác cậy dựa vào cha mẹ. Chúa cũng muốn chúng ta luôn tin tưởng tín thác và cậy trông vào Chúa, cho dù cuộc sống có gặp nhiều gian lao vất vả.
Vì trẻ nhỏ luôn khiêm nhường biết mình có giới hạn nên không ngừng cố gắng học hỏi những điều hay lẽ phải từ cha mẹ, người lớn. Chúa cũng muốn chúng ta phải biết luôn lắng nghe lời Chúa. Chúng ta có thể lắng nghe tiếng Chúa trong sự thinh lặng trong tâm hồn, biết được thánh ý của Chúa qua việc nghe, đọc và suy niệm Lời Chúa, chúng ta cũng có thể biết được thánh ý Chúa qua những biến cố của cuộc đời hay những lời chỉ bảo khuyên răn chân tình của người khác.
Nói tóm lại, Chúa muốn chúng ta hãy sống tinh thần trẻ thơ, mặc dù chúng ta mang thân xác của người lớn. Ai sống được tinh thần như thế, mới được vào Nước Trời và là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.
Đây cũng là con đường mà thánh Têrêxa Hài Đồng Giê-su đã trải qua, đã sống. Thánh Têrêxa là một vị thánh rất trẻ, cuộc đời của ngài chỉ vọn vẹn 24 tuổi thanh xuân. Ngài đã chọn cho mình con đường nên thánh, con đường để được vào Nước Trời là con đường thơ ấu. Ngài yêu Chúa như một đứa con thơ yêu mến cha mẹ. Ngài làm những việc rất ư là tầm thường nhưng ngài với tấm lòng phi thường. Thân xác ngài mỏng manh yếu đuối nhiều bệnh tật nhưng lòng mến ngài dành cho Chúa, cho những ai chưa tin nhận Chúa và những linh hồn trong luyện ngục thật nồng nàn chan chứa.
Noi gương thánh nữ, chúng ta cũng hãy trở nên bé nhỏ, để luôn tin tưởng cậy trông vào Thiên Chúa; nhận ra sự giới hạn yếu đuối của mình để biết lắng nghe tiếng Chúa dạy bảo và hướng dẫn; hãy yêu mến hết khả năng, sức lực, trí khôn như một đứa bé luôn yêu mến cha mẹ, luôn tìm mọi cách làm vui lòng cha mẹ của nó.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn nhớ rằng trước mặt Chúa, chúng con chỉ là những người con bé nhỏ, không có Chúa chúng con chẳng làm được chuyện gì và nếu chúng con có làm được chuyện gì đi nữa, tất cả cũng là ơn Chúa ban.
Xin cho chúng con luôn biết phó thác cả cuộc đời chúng con cho Chúa, như đứa bé đặt trọn niềm tin vào cha mẹ. Để sau cuộc đời dương thế này, chúng con sẽ quây quần bên Chúa, hưởng sự hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa.

Th tư: Lễ các Thiên Thần Hộ Thủ (Mt 18, 1-5.10)
Giáo lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng Thiên Chúa  dựng nên hai thế giới hữu hình và vô hình. Thế giới vô hình là thế giới thiêng liêng, mắt phàm không thấy được, thế giới thiêng liêng đó có các thiên thần.
Thiên Chúa dựng nên các thiên thần nhằm để thờ phượng Thiên Chúa, thi hành những mệnh lệnh của Thiên Chúa và giúp đỡ, bảo vệ con người. Thiên Chúa dựng nên hằng vô số các thiên thần, nhưng có 3 tổng lãnh thiên thần là: Mi-ca-en, Gáp-ri-en và Ra-phen-en mà Hội Thánh đã mừng lễ vào ngày 29 tháng 09.
Riêng hôm nay cùng với Hội Thánh, chúng ta kính nhớ các thiên thần bản mệnh hay còn gọi là thiên thần hộ thủ. Thiên Chúa đã ban cho mỗi người chúng ta một thiên thần bản mệnh riêng. Vị thiên thần này luôn gìn giữ bảo vệ chúng ta khỏi mọi sự hãm hại của ma quỷ, giúp chúng ta tránh xa mọi cám dỗ ma quỷ ở mọi nơi mọi lúc.
Vị thiên thần hộ thủ sẽ luôn ở bên cạnh chúng ta, đồng hành với chúng ta suốt cuộc đời dương thế cho đến khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay.
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giê-su nhắc đến vị thiên thần này. Từ đó Chúa muốn chúng ta hãy tôn trọng phẩm giá mỗi người, chớ khinh thường bất cứ ai, nhất là những con người bé nhỏ nghèo hèn, vì mỗi người chúng ta đều mang hình ảnh Thiên Chúa, là con Thiên Chúa và được Thiên Chúa giao cho một vị thiên thần bảo vệ, gìn giữ. Đồng thời Chúa cũng mời gọi chúng ta hãy trở nên như trẻ nhỏ. Vì trẻ nhỏ có tâm hồn đơn sơ trong trắng như thiên thần, biết mình yếu đuối mỏng manh nên luôn tin tưởng phó thác vào tình thương của Chúa.
Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa, vì Chúa đã thương ban cho mỗi người chúng con một vị thiên thần hộ thủ. Xin cho chúng con luôn nhớ tới thiên thần hộ thủ của chúng con, để chúng con cùng cộng tác với ngài mà cố gắng tránh xa những cám dỗ của ma quỷ. Đồng thời xin Chúa cũng luôn soi sáng giúp chúng con luôn ý thức tôn trọng phẩm giá của mỗi người, nhất là những con người bé nhỏ nghèo hèn; sẵn sàng đón tiếp những con người đó vì Danh Chúa.

Th năm (Luca 10, 1-12)
Bản chất của Hội Thánh là truyền giáo, Hội Thánh không còn là Hội Thánh nữa nếu như Hội thánh không truyền giáo. Chính Chúa Giê-su, trước khi về cùng Thiên Chúa Cha, Người đã trao sứ mạng truyền giáo cho Hội Thánh mà đại diện là các Tông Đồ. “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ mà loan báo Tin Mừng”.
Không phải đợi đến khi Chúa về trời, Người mới giao sứ mạng này cho các Tông Đồ mà ngay trong khi Người còn đang thi hành sứ mạng rao giảng Tin Mừng, Người cũng đã sai phái các môn đệ ra đi rao giảng Tin Mừng.
Bài Tin Mừng hôm nay, tường thuật lại việc Chúa Giê-su sai 72 môn đệ đi loan báo Tin Mừng. Khi thi hành sứ vụ loan báo tin mừng, Chúa muốn các ngài phải đặt mối ưu tư truyền giáo lên hàng đầu, đừng quá bận tâm những chuyện vật chất khi truyền dạy: “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép; cứ ăn những gì người ta dọn lên”
Trải qua mọi thời, ở mọi nơi, Hội Thánh không ngừng thực hiện sứ mạng cao cả này. Từ 12 Tông Đồ, Hội Thánh Chúa đã phát triển và lan rộng đến mọi nơi trên thế giới. Hội Thánh cũng muốn con cái của mình cùng thao thức và hành động cho sứ mạng truyền giáo.
Phải chăng truyền giáo là công việc của hàng giáo sỹ và những nhà chuyên môn. Không phải như thế! Mỗi người tín hữu, khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội đều được tham dự vào 3 chức vụ của Hội Thánh đó là: ngôn sứ, tư tế và vương giả. Với chức vụ ngôn sứ, mỗi người tín hữu có nhiệm vụ và bổn phận phải truyền giáo tùy theo bậc sống của mình.
Mục đích truyền giáo là giới thiệu Chúa cho mọi người, giúp mọi người tin vào Chúa và đón nhận ơn cứu độ. Là một tín hữu bình thường, chúng ta phải có sự hiểu biết sâu xa về Chúa qua việc không ngừng trau dồi kiến thức giáo lý. Vì làm sao ta có thể giới thiệu một người cho người khác nếu ta không hiểu không biết người đó là ai? Bên cạnh việc giới thiệu Chúa cho người khác, chúng ta còn phải làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hằng ngày, đừng để đời sống của chúng ta phản chứng lại những gì chúng ta loan báo trên môi trên miệng. Vì ngày hôm nay người ta cần chứng nhân hơn thầy dạy, mặc dù thầy dạy cũng rất cần.
Vậy trước tiên chúng ta can đảm tuyên xưng mình là người tin theo Chúa, đừng vì những lợi ích vật chất mà ta chối bỏ niềm tin của mình.
Tiếp theo, chúng ta can đảm sống cho những giá trị Tin Mừng như: sự thật, công bằng, bác ái…mặc dù đôi lúc vì những giá trị này mà chúng ta phải chịu thiệt thòi, hiểu lầm.
Cuối cùng chúng ta phải thực hành niềm tin của chúng ta. Làm sao người ta có thể tin có Chúa khi thấy một người Công Giáo không thực hành niềm tin và lòng bác ái. Có ai đó đã thốt lên “Tôi tin có đạo Công Giáo nhưng tôi không tin người Công Giáo” thật là đau lòng!
Vậy mỗi người trong chúng ta hãy thao thức ưu tư về việc truyền giáo. Thao thức lo âu chưa đủ, Chúa muốn chúng ta hãy có những hành động cụ thể tùy theo bậc sống và khả năng của mỗi người.
Lạy Chúa, Chúa đã từng băn khoăn khắc khoải “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít”, Chúa muốn mỗi người hãy là những tay thợ gặt lành nghề. Xin Chúa ban thêm cho chúng con sự can đảm và lòng hăng say giới thiệu Chúa cho những người chung sống và làm việc với chúng con bằng chính cuộc sống chứng tá của chúng con. Xin cho chúng con biết cùng cộng tác với Hội Thánh trong sứ mạng truyền giáo với hết khả năng và sức lực mà Chúa ban và xem đó như là công việc “sống còn” của chúng con và của Gíao hội.

Th sáu: Lễ thánh Phanxicô Assisi (Luca 10, 13-16)
Chúa Giê-su là Thiên Chúa làm người, Người luôn hiền hậu và khiêm nhường, đầy lòng yêu thương và nhân từ với mọi người, ngay cả tim đèn leo lét Người không nỡ dập tắt, cây lau bị ngã, Người không nỡ bẻ gãy. Thế nhưng tại sao bài Tin Mừng hôm nay lại ghi lại những lời quở trách nặng nề của Chúa dành cho những thành như:  Kho-ra-din, Bết-xai-đa hay Ca-phác-na-um.
Chúa Giê-su xuống thế làm người, sau 30 năm sống ẩn dật, Người ra đi rao giảng Tin Mừng, mạc khải Thiên Chúa Cha, kêu gọi mọi người sám hối và tin vào Tin Mừng. Những thành như Kho-ra-din, Bết-sai-đa hay Ca-phác-na-um là những thành dân Ít-ra-en, được diễm phúc in dấu chân của Chúa, được nghe những lời giáo huấn của Chúa, được chứng kiến những phép lạ Chúa làm. Nhưng những con người ở những thành này lại lòng chai dạ đá, cứng đầu cứng cổ, không chịu ăn năn sám hối, canh tân đời sống, khước từ những lời giảng dạy của Chúa. Thế là Chúa phải thốt lên những lời quở trách xem ra rất nặng nề: “khốn cho ngươi”. Giả như Chúa đến những thành dân ngoại như Tia và Xi-đôn để rao giảng thì họ đã ăn năn sám hối và tin vào Chúa từ lâu rồi. Vì thế trong ngày Phán xét nhưng thành đó sẽ được xét xử khoan hồng hơn những thành mà được Chúa rao giảng Tin Mừng và kêu gọi sám hối.
Vì sao những thành dân Ít-ra-en lại không chịu ăn năn sám hối và tin theo Chúa. Có thể họ quá biết rõ con người Chúa Giê-su. Một con người xuất thân từ một gia đình nghèo ở một làng quê hẻo lánh và nghèo khổ, con của một bạc thợ mộc tầm thường. Họ không nhận ra nguồn gốc đích thực của Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa. Có thể họ tự hào là dân riêng của Chúa, là con cháu của tổ phụ Áp-ra-ham, nên sẽ được Thiên Chúa nâng lên đến tận trời.
Hôm nay Hội Thánh kính nhớ thánh Phanxicô Assisi, ngài là một trong những vị thánh có công canh tân đời sống của Hội Thánh lúc bấy giờ. Ngài nhận thấy đời sống xa hoa, giàu sang trong Hội Thánh khi đó, ngài đã cảnh tỉnh Hội Thánh hãy ăn năn sám hối, trở về với tinh thần nghèo khó, bằng cách ngài khước từ của cải tài sản đáng ra ngài được thừa hưởng từ người cha. Nhờ đó, Hội Thánh nhận ra sai lầm và trở về sống theo lời mời gọi của Chúa trong tinh thần nghèo khó vì Nước Trời.
Những lời chúc dữ của Chúa Giê-su dành cho những thành như Kho-ra-din, Bết-sai-đa hay Ca-phác-na-um cũng là bài học cho chúng ta hôm nay.
Chúng ta cũng được Chúa chọn làm dân riêng khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, được gia nhập vào cộng đoàn Hội Thánh, được lắng nghe Lời Chúa, được Hội Thánh dạy dỗ và hướng dẫn, nhất là Chúa ban cho chúng ta chính Mình và Máu Chúa để dưỡng nuôi linh hồn. Thế nhưng đời sống của chúng ta nhiều khi chẳng khác gì một người không biết Chúa, có khi còn tệ hơn nữa. Cũng bon chen, tranh giành, lọc lừa, mưu mô xảo quyệt như người đời, khước từ những lời giáo huấn của Hội Thánh mà sống đạo theo ý riêng của ta.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết nhận ra con người yếu đuối mong manh với những giới hạn, để luôn đón nhận những lời dạy dỗ bảo ban của Chúa qua những giáo huấn của Hội Thánh, qua những người thay mặt Chúa hướng dẫn. Đồng thời, xin Chúa ban thêm ơn can đảm giúp chúng con thực tâm sám hối ăn năn về những lỗi phạm của chúng con và không ngừng canh tân đổi mới đời sống sao cho phù hợp với thánh ý của Chúa.

Th bảy (Luca 10, 17-24)
Các môn đệ trở về sau khi ra đi loan báo Tin Mừng, lòng đầy hớn hở vui mừng vì thành quả đã đạt được. Nhưng Chúa bảo các ngài chớ vội mừng về những thành quả đó. Vì sao vậy? Có thể Chúa chưa hoàn thành sứ mạng cứu chuộc nhân loại mà Thiên Chúa Cha giao phó nên quyền lực ma quỷ và sự dữ vẫn còn hoành hành thế gian; cũng có thể Chúa không muốn các môn đệ tự cao tự mãn về những gì các ngài làm được. Chúa muốn các ngài hãy vui mừng vì phần thưởng dành cho các ngài ở trên trời.
Thật vậy! Quê thật của chúng ta, đích điểm của cuộc đời chúng ta là ở Nước Thiên Đàng. Cuộc sống ở trần gian chỉ là một cuộc lữ hành. Cho dù ở trần gian này có hạnh phúc thế nào đi nữa, rồi cũng sẽ qua, của cải vật chất có nhiều bao nhiêu, tất cả cũng sẽ hết khi ta nhắm mắt xuôi tay. Của cải trần gian chỉ là phương tiện cho ta sử dụng, ta phải sử dụng làm sao để đạt được Nước Trời mai sau.
Tất cả những điều trên, không phải ai cũng hiểu được. Chỉ những ai có tâm hồn đơn sơ bé nhỏ mới hiểu được những mạc khải của Thiên Chúa. Không phải Thiên Chúa không mạc khải cho những nhà thông thái, nhưng vì họ tự cho họ hiểu biết hết mọi sự, họ không cần ai dạy bảo và hướng dẫn. Ơn Thiên Chúa ban giống như mưa từ trời, ai biết đem đồ ra hứng thì mới lấy được nước mưa. Một ly nước đã đầy làm sao có thể đổ thêm nước vào nữa, có đổ vào thì nó cũng tràn ra ngoài; tâm hồn của một người đã bị lấp đầy những sự hiểu biết thế gian và đầu óc con người bị nhét đầy bởi tính tự cao tự mãn thì làm sao hiểu được những điều cao siêu mà Thiên Chúa mạc khải.
Các môn đệ là những người có phúc. Vì các môn đệ đang sống với Chúa, lắng nghe những lời giáo huấn của Chúa. Chúa Giê-su chính là mạc khải cuối cùng và là mạc khải trọn vẹn của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Điều mà các ngôn sứ và vua chúa thời xưa hằng mong ước. Ngày xưa, trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa mạc khải cho dân Ít-ra-en qua các ngôn sứ, các ngôn sứ chỉ loan báo Đấng Cứu Thế là Chúa Giê-su sẽ xuất hiện trong tương lai và các ngài hằng ao ước Đấng Cứu Thế sẽ đến vào thời các ngài. Nhưng mơ ước cũng chỉ là ước mơ.
Phúc của các môn đệ cũng là phúc của mỗi người chúng ta. Ngày hôm nay chúng ta sống trong thời Tân Ước, chúng ta không còn phải chờ đợi một mạc khải nào nữa từ Thiên Chúa. Chính Chúa Giê-su đã đến, Người chính là mạc khải trọn vẹn và cuối cùng của Thiên Chúa và Người đã mạc khải Thiên Chúa cho chúng ta, như có lần Người đã từng phán: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha”.  Thế mà nhiều khi chúng ta lại còn đi tìm kiếm những mạc khải khác, chúng ta tin vào những ma thuật bói toán, những tiên đoán này, nọ vì niềm tin của chúng ta đặt nơi Thiên Chúa chưa thật vững mạnh.
Lạy Chúa, xin Người củng cố và gia tăng thêm lòng tin cho chúng con, để chúng con cảm thấy hạnh phúc được gọi Thiên Chúa là Cha, cảm nhận Chúa thật gần gũi và luôn hiện diện với chúng con trong cuộc sống hằng ngày.
Còn gì hơn, khi chúng con được nghe chính Chúa dạy dỗ và hướng dẫn, được chính Chúa nuôi dưỡng bằng Mình Thánh Chúa mỗi khi tham dự thánh lễ, điều mà bao người mơ ước mà không được. Xin Chúa cũng soi lòng mở trí giúp chúng con hiểu rằng cuộc sống ở trần gian này chỉ là tạm bợ, chóng qua, đích điểm và mục đích cuối cùng của chúng con chính là phần thưởng Nước Trời, để chúng con luôn biết sống  theo thánh ý Chúa.


  SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN  Lm. Clemente Nguyễn Văn Lanh CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN-NĂM A 1V 19,9a.11-13a; Rm 9,1-5; Mt 1...