Lời
Chúa hôm nay giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa sâu xa của cuộc đời Thánh
Lô-ren-sô, vị phó tế đã hiến mạng sống mình vì Đức Kitô. Chúa Giêsu nói: "Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất
mà không chết đi, thì vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được
nhiều hạt khác." (Ga 12,24).
Hình
ảnh hạt lúa diễn tả quy luật của tình yêu: muốn sinh hoa kết
quả phải biết hy sinh và cho đi. Chính Chúa Giêsu đã sống trọn quy luật ấy khi
tự hiến trên thập giá để ban sự sống cho nhân loại.
Thánh
Lô-ren-sô cũng bước theo con đường của Thầy mình. Là phó tế, ngài tận tụy phục
vụ người nghèo. Khi bị buộc phải trao nộp "kho tàng của Giáo Hội",
ngài đã dẫn đến trước quan tổng trấn những người nghèo khổ và nói: "Đây
là kho tàng của Giáo Hội." Sau đó, ngài đã can đảm chịu tử đạo để làm chứng cho đức
tin.
Bài
đọc thứ hai càng làm nổi bật tinh thần ấy: "Ai gieo ít thì gặt ít; ai
gieo nhiều thì gặt nhiều." Thánh
Phaolô không chỉ nói đến của cải vật chất, mà còn nói đến sự quảng đại trao ban
chính cuộc đời mình. Người càng biết cho đi vì Chúa và tha nhân thì càng nhận
lại nhiều ân sủng của Thiên Chúa.
Mừng kính Thánh Lô-ren-sô, chúng ta được mời
gọi tự hỏi: Tôi đang giữ khư khư cuộc sống của mình hay đang biết
"gieo" bằng những hy sinh âm thầm, những việc bác ái và sự phục vụ vô
vị lợi? Mỗi lần biết quên mình để yêu thương, tha thứ và phục vụ là mỗi lần hạt
lúa đời ta đang âm thầm sinh hoa kết trái cho Nước Trời.
Xin
Chúa cho chúng ta
biết noi gương Thánh Lô-ren-sô, quảng đại trao ban đời mình trong yêu thương và
phục vụ, để cuộc sống chúng ta
trở nên hạt lúa tốt lành, sinh nhiều hoa trái cho vinh quang Chúa và mưu ích
cho tha nhân. Amen.
THỨ
BA: Ed 2, 8-3,4; Mt 18,1-5.10.12-14
Nhớ
Thánh Cơ-la-ra, trinh nữ
SUY
NIỆM 1:
Dưới
trần gian tranh giành địa vị, chức quyền đã đành. Trên trời mà còn tranh quyền
đoạt lợi quả là một điều đáng trách! Thế mà các môn đệ xưa kia lại đưa lối suy
nghĩ trần tục ấy vào chốn vĩnh cửu, nên các ngài không ngần ngại đặt vấn đề với
Chúa:"ai là người lớn nhất trong nước trời".
Chúa
Giêsu không trả lời ai là người lớn nhất trong Nước Trời, nhưng Chúa cho biết
cần phải có điều kiện như thế nào để được vào Nước Trời.
Điều
kiện ấy chính là phải trở nên như trẻ nhỏ. Không phải chúng ta hóa kiếp trở lại
làm trẻ nhỏ, nhưng Chúa muốn chúng ta phải có tinh thần trẻ nhỏ.
- Vì
trẻ nhỏ luôn thành thật, đơn sơ, trong trắng. Chúa muốn chúng ta
cũng hãy đơn sơ, thành thật, đừng mưu mô, lọc lừa… , cho dẫu lắm khi sự thật
làm ta phải chịu thiệt thòi, bị xem thường, bị hiểu lầm…
- Vì
trẻ nhỏ cảm thấy mình yếu đuối nên luôn tin tưởng phó thác cậy
dựa vào cha mẹ. Chúa cũng muốn chúng ta luôn tin tưởng tín thác và cậy trông
vào Chúa, nhất là những lúc chúng ta gặp phải gian nan, khốn khó.
- Vì
trẻ nhỏ luôn khiêm nhường biết mình còn nhiều giới hạn nên
không ngừng cố gắng trao dồi học hỏi những điều hay lẽ phải từ người lớn. Chúa
cũng muốn chúng ta biết khiêm tốn lắng nghe và học hỏi lời Chúa trong Thánh
kinh, qua các giáo huấn của GH, nhất là qua các biến cố xảy ra trong cuộc sống
hằng ngày.
Nói
tóm lại, Chúa muốn chúng ta hãy sống tinh thần trẻ thơ, mặc dù chúng ta mang
thân xác của người lớn. Ai sống được tinh thần như thế, mới xứng đáng được vào
Nước Trời và là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.
Chúng
ta hãy luôn nhớ rằng: trước mặt Chúa, chúng ta chỉ là những người con bé nhỏ.
Không có Chúa, chúng ta chẳng làm được chuyện gì nhưng nếu chúng ta có làm được
chuyện gì đi nữa, thì tất cả cũng là nhờ bởi ơn Chúa ban mà thôi.
Xin
Chúa cho chúng con luôn biết phó thác cả cuộc đời chúng con cho Chúa, như đứa
bé đặt hết niềm tin yêu vào cha mẹ. Để sau cuộc đời dương thế này, chúng con
được quây quần bên Chúa, chung hưởng niềm hạnh phúc viên mãn cùng các thánh tử
đạo Việt Nam trong nước trời.
SUY NIỆM
2:
Phụng
vụ lời Chúa hôm nay vẽ lên cho chúng ta biết được chân dung đích thực của nhà
lãnh chân chính theo ý muốn của Chúa. Đó là nhà lãnh đạo có tinh thần khiêm tốn
chân thành, luôn tôn trọng tha nhân và nhất là biết kiến tạo tinh thần hiệp
nhất. (x. Mt 18,1-5.10.12-14).
Chân
dung nhà lãnh đạo ấy chính là Mô-sê mà bài đọc I hôm nay nói đến.
- Với tinh thần khiêm tốn, Môsê đã biết chấp nhận giới hạn khả năng và sức khỏe
của mình mà vâng phục thánh ý Thiên Chúa, sẵn sàng ở lại bên đây sông Gio-đan,
cho dẫu mong ước lớn nhất của ông là được lãnh đạo dân chúng đặt chân lên miền
đất hứa.
- Với tấm lòng thương yêu và tôn trọng con dân, Môsê hiểu được nổi lo lắng của họ, cũng như của Giô-suê
nhà lãnh đạo trẻ. Hiểu được hành trình phía trước tuy ngắn ngủi, nhưng vẫn còn
đó biết bao là gian nguy, nên Mô-sê đã an ủi, động viên tinh thần họ với những
lời lẽ hết sức cảm động và chân thành..
- Với mong ước kiến tạo tinh thần hiệp nhất toàn dân, Môsê đã dùng uy tín của mình mà
nhắc nhở và kêu gọi tinh thần hiệp nhất trong cùng một đức tin vào Thiên Chúa
quyền năng theo sự hướng dẫn của Giôsuê.
Trãi qua
40 năm gian khổ với đầy những thử thách trong suốt hành trình nơi sa mạc, Mô-sê
hiều được tinh thần hiệp nhất dân tộc quý giá là nhường nào. Chính nhờ sức mạnh
đoàn kết một lòng, với niềm tin sắt son vào Đức Chúa mà ông cùng toàn dân vượt
thắng mọi hiềm nguy. Vì thế ông thiết tha kêu gọi toàn dân hãy hiệp nhất trong
Thiên Chúa.
Xin
Chúa cho các nhà lãnh đạo, nhất những người lãnh đạo các cộng đoàn Họ đạo, có
được tinh thần khiêm tốn chân thành trước Chúa và tha nhân; luôn biết hy sinh
quên mình phục vụ trong tinh thần tôn trọng và yêu mến. Nhất là biết tìm mọi
cách để kiến tạo sự hiệp nhất yêu thương nơi cộng đoàn mình phục vụ, theo gương
của Mô-sê nhà lãnh đạo đẹp ý Chúa.
SUY
NIỆM 3: HÃY TRỞ NÊN
BÉ NHỎ
Các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: "Ai là người lớn nhất trong
Nước Trời?" Có lẽ ai cũng mong mình được đứng đầu,
được người khác nhìn nhận và kính trọng. Nhưng Chúa Giêsu đã làm đảo lộn cách
nghĩ của các ông khi gọi một em nhỏ đến và nói: "Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào
Nước Trời."
Trẻ nhỏ không phải vì non nớt hay thiếu hiểu
biết, nhưng vì các em đơn sơ, khiêm nhường, biết tin tưởng và phó thác. Người
môn đệ của Chúa cũng được mời gọi sống tinh thần ấy: không cậy dựa vào quyền
lực, thành tích hay địa vị, nhưng hoàn toàn tín thác vào Thiên Chúa và chân
thành yêu thương mọi người.
Đức Giêsu còn nhấn mạnh rằng không một ai bé
nhỏ bị Thiên Chúa bỏ quên. Người ví Thiên Chúa như người mục tử sẵn sàng bỏ
chín mươi chín con chiên để đi tìm một con chiên lạc. Điều đó cho thấy mỗi
người đều vô cùng quý giá trước mặt Chúa. Ngài không muốn một ai phải hư mất.
Bài đọc sách ngôn sứ Êdêkien cũng cho thấy
muốn thi hành sứ mạng của Chúa, trước hết phải "ăn" cuốn sách, nghĩa là đón nhận và để
Lời Chúa thấm sâu vào tâm hồn. Chỉ khi sống bằng Lời Chúa, người môn đệ mới có
thể trở nên khí cụ đem tình yêu và lòng thương xót của Chúa đến cho người khác.
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ Thánh Cơ-la-ra,
người đã chọn con đường khó nghèo, khiêm nhường và phó thác. Chính sự bé nhỏ
trước mặt Chúa đã làm cho cuộc đời ngài trở nên cao cả và sinh nhiều hoa trái
cho Hội Thánh.
Xin Chúa ban cho chúng ta một tâm hồn đơn sơ và
khiêm nhường như trẻ nhỏ. Xin giúp chúng ta
biết lắng nghe Lời Chúa, biết yêu thương những người bé mọn và không bao giờ loại
trừ hay coi thường bất cứ ai, vì mỗi người đều là người con yêu dấu của Chúa.
Amen.
THỨ
TƯ: Ed 9,1-7.10,18-22; Mt 18, 15-20
SUY NIỆM 1:
Đoạn Tin
Mừng hôm nay ghi lại 3 lời giáo huấn
của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ: 1 sửa lỗi huynh
đệ, 2 tha thứ cho nhau 3 và hiệp
thông cầu nguyện. Những lời giáo này rất cần cho đời sống cộng
đoàn.
1. Sửa
lỗi huynh đệ. Lầm lỗi là chuyện
thường tình của con người “nhân vô thập toàn”. Nên sửa lỗi cho nhau
là trách nhiệm của mỗi người trong cộng đoàn, chứ không phải là việc làm tùy
thích. Bởi lỗi lầm cá nhân sẽ gây nguy hại đến người khác và làm sứt mẻ tình
đoàn kết giữa các thành phần trong cộng đoàn.
Tâm lý tự nhiên ai trong chúng ta cũng ngại đến việc sửa
lỗi. Bởi không khéo, ta sẽ bị người đời lên án là “ăn cơm nhà vác tù và
hàng tổng”, chẳng lợi lộc gì cho bản thân mà còn gây ra lụy phiền cho mình
cho người. Nhưng vì tình huynh đệ và vì ích lợi chung, đòi buộc ta phải có bổn
phận sửa lỗi cho nhau.
Vậy ta phải sửa lỗi thế nào để mang lại kết quả tích cực?
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu chỉ dạy chúng ta phải tiến hành cách
tiệm tiến và tế nhị, đi từ kín đáo đến công khai; từ cá nhân đến tập thể, theo
các bước sau:
- Trước hết gặp riêng ngươi với nó: giữa hai người (cá
nhân với cá nhân). Nếu không có kết quả?
- Tiếp theo ta đem theo một hay hai người làm chứng. (tạo
nên sức mạnh và mang tính xác thực cho lời chứng). Nếu cũng không nhìn nhận sai
lỗi?
- Sau cùng đưa ra cộng đoàn Hội Thánh. “Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe thì kể nó như
người ngoại hay thu thuế.”
Tuy
nhiên, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta phải luôn giữ được tinh thần bác ái huynh
đệ, với hy vọng giúp người có lỗi ý thức về sai lầm của mình mà sửa đổi. Không
chịu nghe cộng đoàn thì họ đã tự cô lập mình. Ta chỉ còn phó thác họ cho lòng
nhân từ của Chúa mà thôi.
2. Tha thứ cho nhau. Nếu
lỗi lầm làm ảnh hưởng đến cộng đoàn Hội Thánh, thì ta tiến hành từng bước như
lời Chúa dạy trên. Nhưng nếu lỗi lầm chỉ mang tính cá nhân, không gây nguy hại
đến cộng đoàn Hội Thánh thì cách hay nhất là ta hãy bao dung tha thứ mãi. Đó
cũng là điều Chúa nói với Phêrô: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến
con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không? Chúa
Giêsu đáp: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi
lần bảy.” (Mt 18, 21-22). Và trong kinh lạy Cha, Chúa Giêsu cũng dạy
ta biết rằng: ta chỉ được Chúa tha thứ tội lỗi một khi ta biết tha thứ lỗi tội
cho tha nhân. Vì thế mà tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mới xác quyết với các
môn đệ rằng: “những gì các con tháo gỡ dưới đất, thì trên trời cũng tháo gỡ.”
3. Lời cầu xin hiệp nhất. Biết rằng, mục đích của việc sửa lỗi và tha lỗi cho
nhau trong đời sống là nhằm thức tỉnh người sai phạm để họ sửa đổi mà trở về
hòa nhập với cộng đoàn. Tuy nhiên đây là việc làm hết sức khó khăn nên rất cần
ơn Chúa. Vì thế mà Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta cần phải hiệp nhất trong lời
cầu nguyện.
Lời cầu nguyện hiệp nhất của cộng đoàn rất có hiệu lực vì
làm đẹp lòng Thiên Chúa và sẽ được Người đón nhận: "Thầy lại bảo
các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ
điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó.”
Nếu tội lỗi làm chia rẽ thì sự cầu nguyện là phương thế
nối kết và hiệp nhất chúng ta lại với nhau trong Chúa. Vì Chúa Giêsu chính là
trung tâm nối kết mọi người trong cùng một đức tin. Bởi thế mà ở đâu
có “hai ba người tụ họp với nhau nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa
những người ấy.”
Xin
Chúa cho chúng ta biết khiêm tốn nhìn nhận mình còn nhiều thiếu sót lầm lỗi để
đón nhận lời góp ý sửa lỗi chân thành của tha nhân mà chấn chỉnh lại đời sống
nên tốt đẹp hơn. Và cũng xin Chúa cho chúng ta biết khôn ngoan áp dụng phương
cách sửa lỗi do Chúa chỉ dạy để giúp nhau chỉnh sửa đời sống sao cho phù hợp
với thánh ý của Chúa, tạo nên sự hiệp nhất và khả tin trong cộng đoàn hội thánh
Chúa.
SUY
NIỆM 2: SỬA LỖI TRONG
TÌNH YÊU
Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta một bổn phận
thường bị lãng quên: sửa lỗi
cho nhau trong tình yêu. Đức Giêsu dạy: "Nếu người anh em của anh
trót phạm tội, thì hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi."
Mục
đích của việc sửa lỗi không phải để lên án hay bêu xấu, nhưng là để "chinh phục được người anh
em", giúp họ trở về với
Chúa và với cộng đoàn.
Trong thực tế, khi thấy người khác sai lỗi,
chúng ta thường rơi vào một trong hai thái cực: hoặc im lặng vì sợ mất lòng,
hoặc chỉ trích, nói xấu sau lưng. Cả hai thái độ ấy đều không đem lại hoa trái.
Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta con đường tốt nhất: gặp riêng, nói bằng sự chân
thành, kiên nhẫn và bác ái. Chỉ khi tình yêu đi trước, lời góp ý mới có sức
chữa lành.
Bài đọc ngôn sứ Êdêkien cho thấy hậu quả của
tội lỗi và sự cứng lòng: vinh quang Thiên Chúa rời khỏi Đền Thờ vì dân đã lìa
xa Người. Đó là lời cảnh tỉnh rằng tội lỗi không chỉ làm tổn thương cá nhân mà
còn gây tổn thương cho cả cộng đoàn.
Tuy nhiên, Tin Mừng kết thúc bằng một niềm hy
vọng lớn lao. Đức Giêsu hứa: "Ở
đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở giữa họ." Khi
cộng đoàn biết yêu thương, tha thứ, cùng nhau cầu nguyện và nâng đỡ nhau trở về
với điều thiện, chính Chúa hiện diện và ban sức mạnh để hàn gắn mọi chia rẽ.
Xin
Chúa giúp chúng ta biết can đảm góp ý cho nhau với lòng bác ái, biết khiêm tốn
đón nhận lời sửa dạy và luôn đặt việc cứu lấy người anh em lên trên lòng tự ái
hay sự phán xét.
Xin Chúa ban cho chúng ta một trái tim hiền lành và
khiêm nhường, để biết sửa lỗi trong yêu thương, đón nhận nhau trong cảm thông
và cùng nhau xây dựng một cộng đoàn hiệp nhất, nơi Chúa luôn hiện diện và ngự
trị. Amen.
THỨ
NĂM: Ed 12,1-12; Mt 18, 21-19,1
SUY NIỆM 1:
Có thể
nói, tha thứ chính là đỉnh cao của lòng thương xót. Thánh Tôma đã nói: “Tha thứ cho người khác là thương xót họ, đó là việc to lớn hơn
việc tạo dựng thế giới”.
Thật
vậy, hành động cao quý nhất của con người để giống TC chính là sự tha thứ.
Nhưng thực tế cho thấy tha thứ không dễ chút nào: tha thứ 1 lần đã khó, huống
chi tha thứ hoài, tha thứ mãi như lời dạy của Chúa Giêsu trong bài Tin
mừng hôm nay, quả là khó hơn cả vượt sông sâu, leo núi cao hiểm trở. Bởi lẽ muốn
tha thứ đòi buộc ta phải vượt qua biển sâu của tự ái và leo khỏi núi cao của
kiêu căng, tự mãn.
Nhưng
cho dẫu khó khăn như vượt đại dương mênh mông và sâu thẳm, vậy mà dân Do Thái
vẫn tiến qua giữa lòng biển Đỏ khô chân, đó mới là điều lạ lùng! Vì đối với
quyền năng Thiên Chúa thì mọi sự tưởng như không thể đều trở nên có thể, nếu
chúng ta biết tin tưởng và phó thác vào uy quyền của Người.
Hơn
nữa để giúp ta vượt qua núi cao của kiêu căng, tự mãn mà tỏ lòng bao dung tha
thứ cho tha nhân, Chúa Giêsu còn khéo léo nhắc nhở chúng ta về một đấng Thiên
Chúa giàu lòng thương xót, hằng sẵn sàng tha thứ mọi tội lỗi cho ta, cho dẫu
rất nhiều lần ta xúc phạm đến Chúa nặng nề.
Thánh
nữ Clara, ngoài việc hăng hái bước theo Chúa Giêsu trên con đường khó nghèo
dưới sự hướng dẫn của thánh Phanxico Assisi; ngài còn có lòng bao dung luôn sẵn
sàng tha thứ cho những người thân đã từng cản trở và chống đối ngài tận hiến
cho Chúa theo linh đạo nghèo khó.
Trong
kinh lạy Cha, Chúa Giêsu còn đã dạy chúng ta phải tha thứ cho nhau để được Chúa
thứ tha. Xin Chúa cho chúng ta có được tấm lòng thương xót của Chúa để ta
cũng hết lòng tha thứ cho anh em mình theo gương thánh nữ Clara, nhờ đó mà
chúng ta mới xứng đáng được Chúa chúc lành và ban ơn tha thứ. Amen.
SUY
NIỆM 2:
Có thể khẳng định, tha thứ chính là bản chất của Thiên
Chúa và là đỉnh cao của lòng thương xót Chúa.
Trong thời Cựu Ước, biết bao lần dân Chúa phản bội, chạy
theo các thần của dân ngoại, nhưng mỗi khi dân biết sám hối quay trở về thì
Ngài sẵn sàng tha thứ.
Sang thời Tân Ước, Chúa Giêsu luôn dạy về sự tha
thứ. Tin mừng hôm nay cho biết, khi
Phêrô hỏi Chúa phải tha thứ bao nhiêu lần, có phải bảy lần không? Chúa trả
lời “Không phải là bảy lần nhưng bảy mươi lần bảy” (Mt
18,22). Không những Chúa Giêsu dạy sự tha thứ mà chính Ngài đã thực hành
sự tha thứ.
Ngài
tha thứ cho Phêrô qua cái nhìn đầy trìu mến yêu thương sau khi Phêrô chối Ngài
ba lần. Ngài tha thứ cho kẻ trộm lành trên thập giá. Ngài tha thứ cho
những người đóng đinh Ngài “Lạy Cha xin tha cho họ vì họ không biết
việc họ làm” (Lc 23,34).
Sau
khi Phục Sinh, Chúa Giêsu không hề nhắc tới tội của Phêrô, tội bỏ trốn của các
Tông đồ, sự nghi ngờ của ông Tôma. Ngài tha thứ cho Phaolô khi ông trên đường
đi lùng bắt các kitô hữu. Ngài tha thứ cho họ tất cả. Nếu Giuđa có lòng
thống hối, tin chắc Chúa cũng sẽ tha luôn. Ngài còn lập nên Bí tích Giao Hoà để
tha thứ tội lỗi cho con người mỗi khi con người phạm tội và biết thống hối ăn
năn.
Trong cuộc sống chung, chúng ta không thể tránh khỏi
những va chạm, có những va chạm gây ra đổ máu, chết chóc: Giữa các thành viên
trong gia đình; giữa những người làng xóm làng giềng với nhau; giữa bạn bè;
giữa những người trong cộng đoàn; giữa những người không quen biết; có những va
chạm đến từ những người không cùng quan điểm, tôn giáo với chúng ta, họ ghen
ghét vì chúng ta là người kitô hữu...Nhưng trong mọi trường hợp, Chúa và Giáo
hội luôn mong muốn chúng ta phải thể hiện tinh thần tha thứ.
Vậy mỗi người chúng ta hãy cảm
nghiệm lòng thương xót tha thứ của Chúa. Qua Bí tích Giao hoà, biết bao lần
Chúa đã tha thứ tội lỗi cho chúng ta. Từ đó, chúng ta đừng hẹp hòi khi cần phải
tha thứ cho anh chị em mình. Bởi vì: “Nếu chúng ta không tha thứ lỗi lầm cho người khác, thì Cha chúng ta
trên trời cũng sẽ không tha thứ tội lỗi cho chúng ta” (x. Mt 6,15).
Amen.
SUY NIỆM 3: THA THỨ ĐỂ ĐƯỢC THỨ THA
Phêrô hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu anh em con
cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Tưởng rằng tha đến bảy lần
đã là quảng đại lắm rồi, nhưng Chúa Giêsu trả lời: “Thầy không bảo là đến bảy lần,
nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”
Chúa không dạy chúng ta đếm số lần phải tha
thứ, nhưng dạy phải tha thứ không giới
hạn, như chính Thiên Chúa luôn quảng đại thứ tha cho chúng
ta. Qua dụ ngôn tên đầy tớ mắc món nợ khổng lồ nhưng lại không biết tha cho bạn
mình một món nợ rất nhỏ, Chúa Giêsu cho thấy một nghịch lý: chúng ta dễ xin
Chúa tha thứ, nhưng lại khó mở lòng tha thứ cho người khác.
Thực vậy, mỗi người đều là con nợ trước mặt
Thiên Chúa. Bao lần chúng ta yếu đuối, lỗi phạm, nhưng Chúa vẫn kiên nhẫn chờ
đợi, yêu thương và tha thứ. Nếu đã được nhận lãnh lòng thương xót ấy, chúng ta
cũng được mời gọi trao ban lòng thương xót cho anh chị em mình.
Bài đọc ngôn sứ Êdêkien mô tả dân Israel là
“nhà phản loạn”, nhiều lần khước từ lời Chúa. Dẫu vậy, Thiên Chúa vẫn không bỏ
rơi họ, nhưng tiếp tục gửi các ngôn sứ đến để cảnh tỉnh và dẫn họ trở về. Sự
kiên nhẫn của Thiên Chúa chính là mẫu gương cho sự tha thứ của chúng ta.
Tha thứ không có nghĩa là quên ngay lập tức
hay coi như không có tổn thương. Tha thứ là quyết định không để hận thù chiếm
lấy tâm hồn mình; là trao phó nỗi đau cho Chúa để tình yêu chiến thắng oán hờn.
Người biết tha thứ không chỉ giải thoát người khác, mà còn giải thoát chính
mình.
Xin Chúa cho chúng ta luôn nhớ rằng mình
đã được Chúa tha thứ biết bao lần. Xin ban cho chúng ta một trái tim nhân hậu,
biết cảm thông và quảng đại tha thứ, để chúng ta cũng xứng đáng đón nhận lòng
thương xót vô biên của Chúa. Amen.
THỨ
SÁU: Ed 16,1-15.60.63; Mt 19, 3-12
Nhớ
Thánh Mác-xi-mi-li-a-nô Ma-ri-a Kôn-bê, linh mục, tử đạo
Cùng với GH, hôm nay chúng ta kính nhớ
thánh Mác-xi-mi-li-a-Kôn-bê, linh mục, tử đạo. Thánh nhân sinh
ngày 8 tháng Giêng năm 1894 tại Ba Lan. Người gia nhập dòng Anh Em Hèn Mọn và
thụ phong linh mục tại Rô-ma năm 1918, lúc 24 tuổi.
Nhận thấy sự thờ ơ tôn giáo là căn bệnh nguy hiểm vào
thời ấy. Nhiệm vụ của ngài là phải chiến đấu chống với căn bệnh này nên đã sáng
lập tổ chức “Đạo Binh Đức Maria Vô Nhiễm” với mục đích là chống lại sự dữ qua
đời sống tốt lành, siêng năng cầu nguyện, làm việc và chịu đau khổ.
Năm 1939, Đức Quốc Xã xâm lăng Ba Lan. Thành phố
Niepolalanow bị dội bom. Cha Kolbe và các tu sĩ Phanxicô bị bắt, nhưng sau đó
chưa đầy ba tháng, tất cả được trả tự do, vào đúng ngày lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm
Nguyên Tội.
Vào năm 1941, ngài bị bắt một lần
nữa. Mục đích của Đức Quốc Xã là thanh lọc những phần tử tuyển chọn, là các vị
lãnh đạo. Cuộc đời Cha Kolbe kết thúc trong trại tập trung Auschwitz.
Vào ngày 31 tháng Bảy 1941, có một
tù nhân trốn thoát. Sĩ quan chỉ huy trại bắt 10 người khác phải chết thay. Hắn
khoái trá bước dọc theo dãy tù nhân đang run sợ chờ đợi sự chỉ định của hắn như
tiếng gọi của tử thần. "Tên này." "Tên kia." Có những tiếng
thở phào thoát nạn. Cũng có tiếng nức nở tuyệt vọng. Trong khi 10 người
xấu số lê bước về hầm bỏ đói, bỗng dưng tù nhân số 16670 bước ra khỏi
hàng. "Tôi muốn thế chỗ cho ông kia. Ông ấy có gia đình, vợ
con." Cả một sự im lặng nặng nề. Tên chỉ huy sững sờ, đây là lần đầu
tiên trong đời hắn phải đối diện với một sự can đảm khôn cùng.
"Mày là ai?"
"Là một linh mục." Không cần xưng danh tính
cũng không cần nêu công trạng. Và Cha Kolbe được thế chỗ cho Trung Sĩ
Francis Gajowniczek.
Trong "hầm tử thần" tất cả bị lột trần truồng
và bị bỏ đói để chết dần mòn trong tăm tối. Nhưng thay vì tiếng rên xiết, người
ta nghe các tù nhân hát thánh ca. Vào ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (15 tháng
Tám) chỉ còn bốn tù nhân sống sót.
Tên cai tù chấm dứt cuộc đời Cha Kolbe bằng một mũi thuốc
độc chích vào cánh tay. Người đã hiến dâng mạng sống mình làm lễ toàn thiêu vì lòng bác ái ngày 14
tháng 08 năm 1941. Sau đó thân xác của ngài bị thiêu
đốt cũng như bao người khác.
Cha Kolbe đã được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II
phong thánh vào năm 1981.
Xin
nhậm lời thánh nhân chuyển cầu mà giúp chúng con đem hết sức mình phục vụ anh
em, để danh Chúa được vinh quang rạng rỡ. Nhờ vậy, chúng con sẽ trở nên đồng
hình đồng dạng với Con Một Chúa đến hơi thở cuối cùng. (Lời nguyện nhập
lễ)
SUY NIỆM 1:
Bất cứ
xã hội nào, đất nước nào, tập thể nào, gia đình nào… dù lớn hay nhỏ đều có
những quy định và luật lệ của nó. Chính những quy định luật lệ sẽ đem lại tính
ổn định xã hội và bảo vệ quyền lợi cho con người. Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu
khẳng định với những người Biệt Phái về sự ràng buộc không thể tháo gỡ trong
đời sống hôn nhân “sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được
phân ly”.
Luật
hôn nhân không phải phát xuất từ định chế của con người, nhưng xuất phát từ ý
định của Thiên Chúa. Ngay từ khi tạo dựng con người “Thiên Chúa đã làm nên
con người có nam có nữ; vì thế người đàn ông sẽ lìa bỏ cha mẹ mà gắn bó với vợ
mình, và cả hai sẽ trở thành một xương một thịt.” (St 1, 24).
Đã là
định chế do chính Thiên Chúa thiết lập (gọi là Thiên luật) thì đòi buộc mọi
người đều phải tuân giữ, còn nhân luật (là luật do con người quy ước) thì có
tính tương đối và sẽ bị điều kiện hoá bởi hoàn cảnh, thời gian, không gian và
cả truyền thống văn hoá… nên có thể thay đổi và cần được thay đổi cho phù hợp
với hoàn cảnh của thời đại. Vì luật của Thiên Chúa thì bất biến, vì
thế khi nhân luật và Thiên luật đòi buộc cùng lúc, ta cần phải ưu tiên
cho Thiên luật. Cho nên khi những người Pharisêu đề cập đến chuyện Môsê cho
phép ly dị, thì ngay lập tức Chúa Giêsu đã nói đến sự bất cập của nhân luật và
Người tái khẳng định lại sự bất biến mang tính bó buộc của Thiên luật về hôn
nhân là bất khả phân ly. (x.Mt 19,1-9; Mc 10,1-12).
Xin
Chúa cho các đôi vợ chồng luôn ý thức lời thề hứa chung thủy với nhau trong
ngày thành hôn, và ban cho họ dồi dào ơn thiêng để họ đủ nghị lực vượt qua
những thách đố trong đời sống hôn nhân và gia đình ngày hôm nay, mà trung tín
mãi với nhau đến trọn đời.
SUY
NIỆM 2: TRUNG THÀNH TRONG
TÌNH YÊU
Lời Chúa hôm nay nói về một tình yêu trung
thành và bền vững. Qua miệng ngôn sứ Êdêkien, Thiên Chúa nhắc lại tình yêu
nhưng không của Người dành cho dân Israel. Từ một đứa trẻ bị bỏ rơi, Thiên Chúa
đã đón nhận, nuôi dưỡng và kết giao ước với dân. Thế nhưng, dân lại phản bội
tình yêu ấy để chạy theo các ngẫu tượng. Dẫu vậy, Thiên Chúa vẫn không hủy bỏ
giao ước, nhưng hứa sẽ nhớ lại và phục hồi dân trong tình thương xót.
Trong bài Tin Mừng, khi người Pharisêu hỏi về
việc ly dị, Chúa Giêsu đưa họ trở về với ý định ban đầu của Thiên Chúa: "Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp,
loài người không được phân ly." Hôn
nhân không chỉ là một hợp đồng giữa hai con người, nhưng là một giao ước tình
yêu phản chiếu chính sự trung tín của Thiên Chúa đối với nhân loại.
Trong một thế giới mà nhiều người dễ dàng từ
bỏ các cam kết khi gặp khó khăn, Lời Chúa mời gọi chúng ta biết sống trung
thành: trung thành trong đời sống hôn nhân, trong ơn gọi thánh hiến, trong
trách nhiệm với gia đình và trong mối tương quan với Thiên Chúa. Tình yêu đích
thực không được đo bằng cảm xúc nhất thời, nhưng bằng sự kiên trì, hy sinh và
lòng tín trung mỗi ngày.
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ Thánh Mác-xi-mi-li-a-nô Ma-ri-a Kôn-bê, vị
linh mục đã sống trọn vẹn tình yêu trung thành ấy. Tại trại tập trung
Auschwitz, ngài đã tình nguyện chết thay cho một người cha có gia đình. Hành
động hiến mạng sống ấy là đỉnh cao của tình yêu, bởi như chính Chúa Giêsu đã
dạy: "Không có tình yêu nào
cao cả hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì bạn hữu."
Cuộc tử đạo của thánh nhân là chứng tá hùng hồn cho một tình yêu trung thành
đến cùng.
Xin Chúa cho chúng ta luôn ghi nhớ tình yêu trung tín
Chúa dành cho mình. Xin ban cho các gia đình biết sống thủy chung, cho những
người tận hiến luôn trung thành với ơn gọi, và cho mỗi chúng ta
biết yêu thương bằng một tình yêu quảng đại, bền vững và sẵn sàng hy sinh như
Thánh Mác-xi-mi-li-a-nô Ma-ri-a Kôn-bê. Amen.
CHIỀU THỨ SÁU: Vọng kính trọng thể Đức
Trinh Nữ Maria Lên Trời
1 Sb 15,3-4.15-16;16,1-2; 1 Cr 15,54-57; Lc
11,27-28
SUY NIỆM: PHÚC THAY NGƯỜI LẮNG NGHE VÀ THỰC HÀNH LỜI
CHÚA
Trong Tin Mừng hôm nay, một người phụ nữ cất
tiếng ca ngợi Đức Maria: "Phúc
thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!"
Chúa Giêsu không phủ nhận vinh dự ấy, nhưng Người mặc khải lý do sâu xa hơn về
sự cao trọng của Mẹ: "Đúng
hơn, phúc thay những ai nghe và giữ Lời Thiên Chúa." (Lc
11,28).
Đức Maria được chúc phúc không chỉ vì đã cưu
mang Chúa Giêsu theo huyết nhục, nhưng trước hết vì Mẹ đã lắng nghe, tin tưởng
và đem Lời Chúa ra thực hành cách trọn vẹn. Tiếng "Xin vâng" trong
ngày Truyền Tin đã trở thành định hướng cho cả cuộc đời Mẹ. Dù ở Nazareth,
Bêlem, trên đường lưu lạc sang Ai Cập hay dưới chân thập giá, Mẹ vẫn một lòng
trung tín với thánh ý Thiên Chúa.
Bài đọc thứ nhất kể lại việc vua Đavít long
trọng rước Hòm Bia Giao Ước về Giêrusalem. Hòm Bia là dấu chỉ Thiên Chúa hiện
diện giữa dân Người. Các Giáo phụ vẫn gọi Đức Maria là "Hòm Bia Giao Ước Mới", vì
chính Mẹ đã cưu mang Đức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, Đấng là Giao Ước mới và vĩnh
cửu giữa Thiên Chúa với nhân loại.
Thánh Phaolô trong bài đọc thứ hai lại hướng
chúng ta đến niềm hy vọng phục sinh: "Tử thần đã bị chôn vùi. Đây giờ chiến thắng!" Đức
Maria được đưa về trời cả hồn lẫn xác chính là hoa trái đầu mùa của ơn cứu độ
Chúa Kitô. Nơi Mẹ, Hội Thánh chiêm ngắm trước vinh quang mà Thiên Chúa dành cho
những ai trung thành với Người.
Vọng lễ Đức Mẹ Lên Trời mời gọi chúng ta
hướng lòng về quê hương vĩnh cửu. Giữa những bận tâm của cuộc sống, chúng ta
đừng chỉ tìm kiếm những giá trị chóng qua, nhưng hãy biết lắng nghe và thực
hành Lời Chúa như Mẹ Maria. Chính sự vâng phục trong những việc nhỏ bé mỗi ngày
sẽ dẫn chúng ta đến niềm hạnh phúc viên mãn trên Nước Trời.
Xin Chúa cho chúng ta biết noi gương Đức Maria,
luôn lắng nghe và thực thi Lời Chúa với một tâm hồn khiêm nhường và tín thác. Xin Mẹ đồng hành với chúng ta
trên hành trình đức tin, để một ngày kia, chúng con cũng được chung hưởng vinh
quang phục sinh với Chúa trên quê trời. Amen.
THỨ
BẢY: Kh 11,19a; 12,1-6a.10ab; 1Cr 15,20-27; Lc 1,39-56
KÍNH
TRỌNG THỂ LỄ ĐỨC TRINH NỮ MARIA LÊN TRỜI
SUY
NIỆM 1:
Mừng
kính trọng thể lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời hôm nay, đem đến cho chúng ta niềm hy
vọng lớn lao. Bởi tin rằng mai sau chúng ta cũng được về trời hưởng vinh phúc
cùng với Mẹ. Vì cha mẹ có bao giờ quên con cái và muốn xa rời những đứa con yêu
quý bao giờ!
Tuy
nhiên để được ở bên Mẹ trong niềm hạnh phúc thiêng đàng, đòi hỏi ta phải sống
xứng danh là con yêu dấu của Mẹ. Để trở nên con yêu dấu Mẹ không gì khác hơn là
chúng ta noi gương sống như Mẹ đã sống. Đó là sống giới luật Tình Yêu mà Chúa
đã dạy.
- Yêu
Chúa: Đức Maria đã luôn lắng nghe và
thực hành lời Chúa truyền dạy: “ Vâng này tôi là nữ tì của Chúa, xin
Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói”. (Lc 1,38 ).
. Yêu
Chúa: Mẹ đã chấp nhận những hệ lụy đau khổ xảy đến, khi đón nhận cưu mang và
sinh hạ Hài Nhi Giêsu.
. Yêu
Chúa: Mẹ đã can đảm bước đi cùng với Con Mẹ là Đức Giêsu trên mọi nẻo đường
đời. Con đường ấy là đường hẹp và là con đường thập giá. Nhưng đó là con đường
dẫn đến sự sống đời đời. Như lời Chúa Giêsu đã phán: “Ai muốn theo Ta,
hãy tự bỏ mình vác thập giá mình mà theo Ta….” (Mc 8,34).
- Yêu
người: Mẹ đã sẵn sàng hiến dâng đời
mình cho Thiên Chúa để cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình cứu độ nhân
thế.
. Yêu
người: Mẹ đã không ngại chấp nhận gian khổ "vội vả lên đường" thăm
viếng và ở lại chăm sóc cho người chị họ Elizabeth trong lúc sắp sinh
nở. Quả là một hy sinh lớn lao!
. Yêu
người: Mẹ đã nhận thánh Gioan (đại biểu nhân loại) làm con Mẹ, cho dẫu trong
hoàn cảnh đau khổ tột cùng dưới chân thập giá và tương lai mịt mù.
Chính
tình yêu là động lực giúp cho Đức Maria sẵn sàng từ bỏ ý riêng, chấp nhận dấn
thân hy sinh suốt đời để Phục vụ Chúa và dâng hiến cho tha nhân.
Có thể
nói hình ảnh người phụ nữ được thánh Gioan mô tả trong sách Khải huyền hôm nay
là hình ảnh tập chú về Đức Mẹ. Dẫu lộng lẫy, kiêu sa xuất hiện trên trời nơi
đền thờ Thiên Chúa cao sang. Nhưng bên cạnh đó, Mẹ cũng phải đối diện với bao
nguy hiểm của mãn xà hung ác là sự dữ. Như vậy, bên cạnh hạnh phúc vinh quang
nước trời, vẫn luôn có bóng dáng của đau khổ bởi sự dữ đang trực chờ, cần phải
vượt qua bằng sức mạnh của Tình yêu nhờ liên kết chặt chẻ với Chúa Giêsu với
niềm tin kiên vững vào quyền năng Thiên Chúa mới bay cao, bay xa vào cỏi vinh
quang sáng ngời.
Xin
cho chúng ta biết noi gương Mẹ Maria hằng gắn bó chặt chẻ với Chúa Giêsu để kín
múc sức mạnh và sự sống nơi Người, vì“nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được
Thiên Chúa cho sống” (1Cr 15,22). Nhất là
luôn biết chu toàn giới luật Tình Yêu mà Chúa chỉ dạy qua việc tận tâm phục vụ
tha nhân theo gương Mẹ Maria, hầu xứng danh là con Mẹ và xứng đáng được Chúa
ban thưởng hạnh phúc nước trời. Xin Mẹ thương giúp chúng con!
SUY NIỆM 2: ĐỨC MARIA – NGƯỜI NỮ CỦA NIỀM HY VỌNG
Lễ Đức Mẹ Lên Trời hướng tâm hồn chúng ta về
đích điểm của đời người Kitô hữu: được sống vĩnh cửu với Thiên Chúa. Việc Đức Maria được đưa về
trời cả hồn lẫn xác không chỉ là một đặc ân dành riêng cho Mẹ, mà còn là lời
hứa và niềm hy vọng cho tất cả những ai trung thành bước theo Đức Kitô.
Tin Mừng hôm nay kể lại cuộc gặp gỡ giữa Đức
Maria và bà Êlisabét. Vừa nghe lời chào của Mẹ, hài nhi Gioan đã nhảy mừng
trong lòng mẹ mình. Bà Êlisabét được tràn đầy Thánh Thần và cất tiếng chúc
tụng: "Em thật có phúc vì đã
tin." Quả thật, hạnh phúc lớn nhất của Đức Maria
không chỉ là được cưu mang Đấng Cứu Thế, nhưng là vì Mẹ đã hoàn toàn tin tưởng
và xin vâng trước thánh ý Thiên Chúa.
Ngay sau đó, Mẹ cất lên bài ca Magnificat,
bài ca của một tâm hồn khiêm nhường và đầy lòng tri ân. Mẹ không ca ngợi chính
mình, nhưng tôn vinh Thiên Chúa, Đấng đã thực hiện biết bao điều kỳ diệu nơi
người nữ tỳ hèn mọn. Cả cuộc đời Mẹ là một bài ca ngợi khen và phó thác.
Bài đọc sách Khải Huyền giới thiệu hình ảnh "Người Phụ Nữ mặc áo mặt trời", biểu tượng của Đức Maria và
cũng là hình ảnh của Hội Thánh. Dù phải đối diện với quyền lực của sự dữ, Người
Phụ Nữ vẫn được Thiên Chúa gìn giữ và bảo vệ. Điều đó nhắc chúng ta rằng, trong
mọi thử thách của cuộc sống, Thiên Chúa luôn đồng hành với những ai đặt trọn
niềm tin nơi Người.
Thánh Phaolô, trong thư gửi tín hữu Côrintô,
khẳng định: "Đức Kitô đã sống lại
từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu." Đức
Maria được đưa về trời chính là hoa trái đầu tiên của chiến thắng ấy. Nơi Mẹ,
chúng ta thấy trước vinh quang mà Thiên Chúa dành cho những người trung thành.
Mừng lễ Đức Mẹ Lên Trời, chúng ta được mời
gọi sống như Mẹ: biết lắng nghe Lời Chúa, khiêm nhường phục vụ và luôn đặt niềm
hy vọng nơi Thiên Chúa. Cuộc sống trần gian chỉ là cuộc lữ hành; quê hương đích
thực của chúng ta là Nước Trời. Nếu biết noi gương Mẹ trong đời sống đức tin và
bác ái, chúng ta cũng sẽ được chung hưởng vinh quang phục sinh với Chúa.
Lạy Đức Maria Hồn Xác Lên
Trời, Mẹ là niềm hy vọng và là dấu chỉ an ủi cho Dân Chúa đang lữ hành. Xin Mẹ
dạy chúng con biết sống khiêm nhường, tín thác và quảng đại phục vụ như Mẹ, để
sau hành trình dương thế, chúng con cũng được Thiên Chúa đón nhận vào quê hương
vĩnh cửu. Amen.
SUY
NIỆM 3: NIỀM HY VỌNG CỦA NHỮNG AI THUỘC VỀ ĐỨC KITÔ
Hôm nay, Giáo Hội hân hoan mừng kính trọng
thể Đức Trinh Nữ Maria Hồn Xác Lên Trời. Đây không chỉ là một
đặc ân dành riêng cho Mẹ, nhưng còn là một lời loan báo đầy hy vọng cho toàn
thể nhân loại: nơi Đức Maria, chúng ta được thấy trước đích điểm của những ai thuộc về
Đức Kitô.
Thánh Phaolô khẳng định: "Đức Kitô là hoa quả đầu mùa; rồi đến những kẻ thuộc về Người."
(1 Cr 15,23). Đức Giêsu đã chiến thắng tội lỗi và sự chết bằng cuộc khổ nạn và
phục sinh của Người. Đức Maria là người đầu tiên được hưởng trọn vẹn chiến
thắng ấy khi được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác. Vì thế, biến cố Đức Mẹ
Lên Trời không chỉ nói về Mẹ, mà còn nói về tương lai của mỗi người chúng ta.
Nếu trung thành bước theo Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ được thông phần vào vinh
quang phục sinh của Người.
Sách Khải Huyền giới thiệu hình ảnh "Người Phụ Nữ mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng và đầu đội triều
thiên mười hai ngôi sao." Đó là hình ảnh của Đức
Maria, nhưng cũng là hình ảnh của Hội Thánh đang phải chiến đấu với quyền lực
của sự dữ. Dù con rồng đỏ luôn tìm cách tiêu diệt, Thiên Chúa vẫn gìn giữ và
bảo vệ Người Phụ Nữ. Điều ấy nhắc nhở chúng ta rằng hành trình đức tin luôn có
thử thách, nhưng chiến thắng cuối cùng vẫn thuộc về Thiên Chúa.
Tin Mừng thuật lại cuộc viếng thăm bà
Êlisabét. Sau tiếng "Xin Vâng", Đức Maria "vội
vã lên đường". Sự vội vã ấy không phải là hấp tấp, nhưng là sự
mau mắn đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa và sẵn sàng phục vụ tha nhân. Mẹ không
giữ Chúa cho riêng mình, nhưng mang Chúa đến cho người khác. Nhờ sự hiện diện
của Mẹ, Gioan Tẩy Giả nhảy mừng trong lòng mẹ, bà Êlisabét được tràn đầy Thánh
Thần và cả ngôi nhà ngập tràn niềm vui cứu độ.
Đỉnh cao của cuộc gặp gỡ ấy là bài ca Magnificat:
"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa." Đức
Maria không ca tụng bản thân mình, nhưng làm cho Thiên Chúa trở nên "vĩ
đại" trong cuộc đời mình. Mẹ ý thức rằng tất cả đều là hồng ân. Chính vì
luôn đặt Thiên Chúa ở vị trí trung tâm, Mẹ đã không bị khuất phục trước những
khó khăn, đau khổ hay thử thách. Từ hang đá Bêlem, cuộc trốn chạy sang Ai Cập,
cuộc sống âm thầm tại Nadarét cho đến dưới chân thập giá, Mẹ vẫn một lòng tín
thác vào Thiên Chúa.
Đó cũng là con đường dẫn Mẹ tới vinh quang
hôm nay. Đức Maria được đưa lên trời không phải chỉ vì Mẹ là Mẹ Thiên Chúa,
nhưng vì Mẹ đã hoàn toàn thuộc về Đức Kitô, đã sống trọn vẹn niềm tin, sự vâng
phục và tình yêu dành cho Thiên Chúa. Mẹ là người môn đệ đầu tiên và trung tín
nhất của Đức Giêsu.
Mầu nhiệm Đức Maria Hồn Xác Lên Trời cũng
giúp chúng ta khám phá giá trị cao quý của con người. Thiên Chúa cứu độ chúng
ta không chỉ linh hồn mà cả thân xác. Thân xác không phải là gánh nặng hay điều
phải khinh chê, nhưng là đền thờ của Chúa Thánh Thần và sẽ được phục sinh trong
ngày sau hết. Vì thế, chúng ta được mời gọi biết tôn trọng thân xác mình và
thân xác người khác, sử dụng mọi khả năng Chúa ban để yêu thương, phục vụ và
làm sáng danh Người.
Giữa một thế giới đầy bất an, chiến tranh,
bệnh tật và thất vọng, lễ Đức Mẹ Lên Trời là một lời khẳng định mạnh mẽ rằng: đích đến của đời Kitô hữu
không phải là nấm mồ, nhưng là vinh quang phục sinh. Đức Maria là dấu
chỉ của niềm hy vọng và nguồn an ủi cho Dân Chúa đang lữ hành,
như lời Kinh Tiền Tụng của ngày lễ tuyên xưng. Mẹ đã đến đích và giờ đây vẫn
đồng hành, chuyển cầu và nâng đỡ chúng ta trên hành trình về quê trời.
Mừng lễ hôm nay, mỗi người chúng ta được mời
gọi noi gương Đức Maria:
- Biết đặt Thiên Chúa làm trung tâm cuộc đời.
- Biết mau mắn đáp lại tiếng Chúa và quảng
đại phục vụ tha nhân.
- Biết sống khiêm nhường, tín thác và trung
thành trong mọi hoàn cảnh.
- Luôn hướng lòng về quê hương vĩnh cửu giữa
những bận tâm của cuộc sống trần thế.
Nếu biết sống như Mẹ, chúng ta cũng sẽ được
hưởng lời hứa của Chúa: sau cuộc lữ hành dương thế, Người sẽ đón chúng ta vào
vinh quang bất diệt, nơi không còn đau khổ, nước mắt hay sự chết, nhưng chỉ còn
niềm vui được sống muôn đời với Thiên Chúa.
Lạy Đức Trinh Nữ Maria Hồn Xác Lên Trời, Mẹ là niềm hy vọng của Hội Thánh
và là dấu chỉ an ủi cho những người đang lữ hành. Xin dạy chúng con biết sống
như Mẹ: luôn lắng nghe Lời Chúa, mau mắn thi hành thánh ý Người, khiêm nhường
phục vụ và trung thành trong đức tin. Xin Mẹ đồng hành với chúng con, để sau
cuộc đời này, chúng con cũng được cùng Mẹ hưởng hạnh phúc muôn đời trong Nước
Trời. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét