SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN I MÙA THƯỜNG NIÊN
Lm Nguyệt Giang
CHÚA NHẬT
CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA – NĂM A
Is
42,1-4.6-7; Cv 10,34-38; Mt 3,13-17
Suy niệm 1: DÒNG
SÔNG KHIÊM HẠ VÀ TIẾNG GỌI YÊU THƯƠNG
1. Sự ngỡ ngàng trước
một Thiên Chúa "xếp hàng"
Tin Mừng Thánh Mát-thêu mở ra một
khung cảnh lạ lùng: Chúa Giêsu-Đấng Thánh, Đấng không hề biết đến tội lỗi lại
đứng chung dòng người tội lỗi để xin Gioan làm phép rửa. Sự ngỡ ngàng của Gioan
Tẩy Giả cũng chính là sự ngỡ ngàng của chúng ta: “Chính tôi mới cần
được Ngài làm phép rửa”. Nhưng Chúa Giêsu đã trả lời: “Cứ làm đi,
vì chúng ta cần chu toàn mọi đòi hỏi của sự công chính”.
- Sự công chính ở đây là
gì? Đó không phải là giữ đúng luật lệ, mà là sự vâng phục tuyệt đối ý định
cứu độ của Thiên Chúa.
- Chúa Giêsu không dìm mình xuống
nước để được tẩy rửa, nhưng Ngài xuống nước để thánh hóa dòng nước, và
quan trọng hơn, để dìm mình vào thân phận yếu đuối của con người. Ngài
chọn đứng về phía chúng ta, cảm thông với nỗi đau và sự vấp ngã của chúng ta.
2. Tiếng vọng từ
trời: Xác nhận một tình yêu
Khi Chúa Giêsu vừa lên khỏi nước,
một mạc khải huy hoàng hiện ra: Trời mở ra, Thánh Thần ngự xuống và tiếng Chúa
Cha tuyên phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”.
Đây là giây phút "đăng
quang" của một vị Vua, nhưng không phải trong cung điện, mà ở giữa bùn lầy
sông Gio-đan.
- Lời xác nhận của Chúa
Cha không chỉ dành cho Chúa Giêsu mà còn là một lời hứa cho nhân loại: Từ
nay, qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa chính thức nhận chúng ta làm con.
- Sứ mạng của vị "Con
yêu dấu" không phải là thống trị, mà là như ngôn sứ Isaia nói: “không
kêu to, không bẻ gãy cây lau bị dập, không dập tắt tim đèn còn khói”. Đó là
một sứ mạng của sự dịu dàng, chữa lành và phục vụ.
3. Phép Rửa của chúng
ta: Từ "nghi thức" đến "đời sống"
Nhìn vào biến cố Chúa chịu phép
rửa, mỗi chúng ta được mời gọi nhìn lại Bí tích Thánh Tẩy của chính mình.
- Ý thức về phẩm
giá: Bạn có thực sự tin rằng mình là "con yêu dấu" của Chúa
không? Đôi khi chúng ta mặc cảm vì tội lỗi, nhưng tiếng Chúa vẫn đang thầm thì:
"Cha hài lòng về con", không phải vì con hoàn hảo, mà vì con là con
của Cha.
- Sống sứ mạng "đi
xuống": Theo gương Chúa Giêsu, chúng ta không thể sống đức tin một
cách cao ngạo hay tách biệt. Chúng ta được gọi để "đi xuống" với những
người đau khổ, những người bị gạt ra bên lề xã hội, đem cho họ hơi ấm của tình
thương.
Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa khép
lại mùa Giáng Sinh và mở ra sứ vụ công khai của Ngài. Đây cũng là lúc chúng ta
được mời gọi "lên đường" sống đạo giữa đời.
Cảm ơn Chúa đã khiêm nhường đứng
vào hàng ngũ tội nhân để nâng chúng ta lên làm con cái Chúa. Xin cho chúng ta
luôn nhớ mình có một người Cha trên trời luôn yêu thương ta. Xin giúp ta biết
làm mới lại Phép Rửa mỗi ngày bằng cách sống tử tế, biết bao dung và sẵn lòng
phục vụ anh chị em chung quanh. Amen.
Suy niệm 2:
Ngày xưa, có một vị hoàng tử rất
nhân hậu. Một ngày kia, hoàng tử muốn biết dân nghèo trong vương quốc mình đang
sống thế nào.
Ngài cởi bỏ áo choàng, rời
cung điện, mặc bộ quần áo đơn sơ và đến sống trong một khu xóm nghèo.
Ngài: ăn cùng thức ăn đạm bạc của
họ, ngủ trong căn nhà chật chội, chia sẻ nỗi lo toan cơm áo mỗi ngày.
Có người thắc mắc: “Ngài là
hoàng tử, đâu có nghèo, sao phải sống như vậy?”
Hoàng tử đáp: “Ta sống như
họ không phải vì ta nghèo, mà để họ không còn thấy mình bị bỏ rơi, và
để khi ta đưa họ về cung điện,
họ biết rằng ta thực sự hiểu họ.”
Câu chuyện cổ tích ấy giúp chúng
ta hiểu phần nào về sứ điệp của bài Tin Mừng hôm nay:
Chúa Giêsu Con Thiên Chúa đã
không đứng ngoài nhân loại, nhưng lại bước xuống, sống chung, và đứng vào
hàng ngũ của những con người tội lỗi.
1. Chúa Giêsu-Hoàng
tử thiên quốc đứng vào hàng tội nhân
Tin Mừng theo thánh Matthêu thuật
lại việc Chúa Giêsu đến sông Giođan xin Gioan làm phép rửa. Đây là điều khiến
Gioan bối rối, vì: Chúa Giêsu không có tội, trong khi đó phép rửa của
Gioan là phép rửa kêu gọi sám hối.
Nên Gioan mới thưa với Chúa
Giêsu: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến
với tôi sao?”
Nhưng Chúa Giêsu đáp: “Bây
giờ cứ thế đã, vì chúng ta phải làm trọn đức công chính.”
Giống như vị hoàng tử trong câu
chuyện, Chúa Giêsu không chịu phép rửa vì Ngài cần, mà vì chúng ta
cần. Ngài đứng vào hàng tội nhân để ở cùng chúng ta, và từ đó dẫn
chúng ta về nhà Cha.
2. “Làm trọn đức
công chính”-Con đường của Người Tôi Trung
Bài đọc I, ngôn sứ Isaia, giới
thiệu cho ta biết về Người Tôi Trung của Thiên Chúa: Đó là người được Thần
Khí xức dầu, được sai đến để chữa lành, giải phóng, đem ánh sáng cho muôn dân.
Người Tôi Trung ấy: không ồn ào,
không dùng bạo lực, nhưng âm thầm mang ơn cứu độ.
Khi Chúa Giêsu bước xuống sông
Giođan, Ngài chính là Người Tôi Trung mà Isaia đã loan báo, để khai
mở một con đường cứu độ bằng khiêm hạ và yêu thương.
3. Trời mở ra-Ba
Ngôi Thiên Chúa tỏ mình
Ngay sau khi chịu phép
rửa: trời mở ra, Thánh Thần ngự xuống như chim bồ câu, Tiếng
Chúa Cha vang lên: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về
Người.” Đó không chỉ là lời giới thiệu,
mà là sự xác nhận long trọng: Chúa Giêsu là Con yêu dấu, là
Đấng được sai đến để cứu độ nhân loại.
Lần đầu tiên trong Tin
Mừng, Ba Ngôi Thiên Chúa cùng tỏ mình, để khởi đầu thời đại cứu độ.
4. Phép rửa của
chúng ta-Được đưa vào gia đình Thiên Chúa
Nếu Chúa Giêsu là Hoàng tử
thiên quốc đã bước xuống ở giữa con người, thì qua Bí tích Thánh Tẩy,
chúng ta được đưa vào gia đình của Thiên Chúa.
Phép rửa: không chỉ rửa sạch tội,
mà còn trao cho chúng ta một căn tính mới: con cái Thiên Chúa.
Vì thế, người Kitô hữu không thể:
sống dửng dưng, đứng ngoài nỗi khổ của người khác, hay sống đạo hình thức.
Mừng lễ hôm nay, chúng ta được
mời gọi:
- Sống khiêm hạ như
Chúa: dám bước xuống để phục vụ.
- Sống liên đới: ở bên người
nghèo, người yếu thế.
- Sống chứng tá: để người
khác nhận ra mình là con Thiên Chúa qua đời sống yêu thương.
Chúa Giêsu đã bước xuống
dòng sông Giođan, như vị Hoàng tử rời cung điện, để ở cùng nhân loại, và
dẫn nhân loại về với Thiên Chúa. Xin cho mỗi người chúng ta, qua Bí tích
Thánh Tẩy, biết sống xứng đáng là con yêu dấu của Chúa, và trở
nên ánh sáng và hy vọng cho thế giới hôm nay. Amen.
Suy niệm 3: TRỜI MỞ RA-CON NGƯỜI
ĐƯỢC LÀM CON CHÚA
Có một lần nọ, tại một cơ quan
hành chính, người ta thấy một ông giám đốc rất nổi tiếng… đang đứng xếp hàng
chờ làm thủ tục như mọi người.
Một nhân viên vội vàng chạy ra
thưa: “Thưa sếp, sếp là giám đốc, đâu cần phải xếp hàng ở đây!”
Ông mỉm cười đáp lại rất điềm
đạm: “Tôi làm giám đốc trong phòng họp, còn ở đây, tôi cũng chỉ là một công dân
như bao người khác.”
Cả phòng bỗng lặng đi. Người ta
không ngạc nhiên vì ông có mặt ở đó, mà vì ông chọn đứng chung
hàng với những người bình thường, thay vì bước vào một lối đi riêng dành
cho người có chức quyền.
Tin Mừng hôm nay cũng làm chúng
ta ngạc nhiên như thế. Bên dòng sông Gio-đan, Đức Giêsu – Con Thiên
Chúa không đứng trên bờ cao để chúc lành hay phán xét, nhưng đứng xếp
hàng giữa đoàn người tội lỗi, để xin lãnh nhận phép rửa sám hối của Gioan,
một phép rửa mà chính Người không hề cần.
Hành động ấy mời gọi mỗi người
chúng ta nhìn lại “dòng Gio-đan của chính đời mình” – nơi Đức Giêsu
bước xuống, không phải vì Người cần được thanh tẩy, nhưng vì chúng ta cần
được cứu độ.
Tin Mừng hôm nay gửi đến chúng ta ba sứ điệp quan trọng:
1. Bên dòng Gio-đan
– Mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi được mạc khải
Thánh Matthêu thuật lại một khung
cảnh thật trang trọng và thánh thiêng: “Đức Giêsu chịu phép rửa xong,
thì trời mở ra, Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình chim bồ câu, và có
tiếng từ trời phán: ‘Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta.’”
Lần đầu tiên trong lịch sử cứu
độ, mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi được tỏ lộ cách rõ ràng:
- Chúa Con: khiêm tốn đứng giữa
đoàn người tội lỗi.
- Chúa Thánh Thần: ngự xuống như
chim bồ câu, dấu chỉ của sự sống và bình an.
- Chúa Cha: cất tiếng xác nhận
tình yêu dành cho Con.
Thiên Chúa không còn là Đấng xa
vời trên trời cao, nhưng là Thiên Chúa ở cùng chúng ta, đi vào lịch sử, đi
vào dòng đời nhân loại, để cứu độ con người từ bên trong.
2. Trời mở ra – Một
cuộc sáng tạo mới được khai mở
Hình ảnh trời mở ra bên
dòng Gio-đan đưa chúng ta trở về buổi đầu tạo dựng, khi “Thần Khí Thiên
Chúa bay là là trên mặt nước.”
Tội lỗi của Ađam xưa kia đã
làm cửa trời khép lại, khiến con người đánh mất ơn làm con Thiên Chúa. Nhưng
hôm nay, nơi Đức Giêsu – Ađam mới, cửa trời lại được mở ra, và một
cuộc sáng tạo mới được khai mào:
- Không còn là dòng nước hồng
thủy hủy diệt, nhưng là dòng nước tái sinh.
- Không còn là bản án luận phạt,
nhưng là ân sủng cứu độ.
- Không còn là thân phận nô lệ
tội lỗi, nhưng là ơn làm con Thiên Chúa.
Bí tích Rửa Tội mà mỗi người
chúng ta đã lãnh nhận chính là dòng Gio-đan của đời mình – nơi chúng
ta được tha tội nguyên tổ, được tái sinh bởi nước và Thánh Thần, và được Chúa
Cha âu yếm gọi: “Con là con yêu dấu của Cha.”
3. Đức Giêsu –
Thiên Chúa khiêm hạ đi vào dòng người tội lỗi
Điều gây ngỡ ngàng nhất trong
biến cố hôm nay chính là: Đấng vô tội lại xin chịu phép rửa sám hối. Cử
chỉ ấy cho thấy Chúa không đứng trên cao để xét đoán, nhưng đi xuống tận bùn
lầy phận người; Người không tránh né tội nhân, nhưng xếp hàng với họ, để
mang lấy thân phận yếu đuối của họ, và cuối cùng hiến dâng chính mạng sống
mình để họ được sống.
Nơi dòng Gio-đan, Đức Giêsu mặc
khải dung mạo đích thực của Thiên Chúa: một Thiên Chúa khiêm hạ, cảm thông và
cứu độ bằng tình yêu. Người chính là Người Tôi Trung mà ngôn sứ Isaia loan
báo: “Người không bẻ gãy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn còn
khói.”
Từ dòng Gio-đan đến
đời sống Kitô hữu hôm nay
Sau khi chịu phép rửa và lãnh nhận
Thánh Thần, Đức Giêsu bắt đầu sứ mạng Thiên Sai: rao giảng Tin Mừng, chữa lành,
giải thoát, và nhất là vâng phục thánh ý Chúa Cha cho đến chết vì yêu.
Cũng vậy, Bí tích Rửa Tội không phải là một nghi thức cho xong, nhưng
là một lệnh sai đi. Mỗi Kitô hữu được mời gọi sống như người con thảo của
Chúa Cha: biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa, sống yêu thương, khiêm tốn và
vâng phục, để trở nên chứng nhân Tin Mừng giữa đời thường.
Bên dòng sông Gio-đan năm
xưa, trời đã mở ra, Chúa Cha cất tiếng, Thánh Thần ngự xuống, và Con Thiên
Chúa bước vào dòng đời nhân loại. Ước gì mỗi người chúng ta, khi nhìn
lại dòng Gio-đan của đời mình – qua Bí tích Rửa Tội – biết sống xứng
đáng là con yêu dấu của Chúa Cha, biết khiêm tốn lắng nghe và thực hành
Lời Chúa, để trở nên chứng nhân của niềm tin, niềm hy vọng và tình yêu,
giữa dòng đời hôm nay. Amen.
Suy niệm 4: TRỞ NÊN NGƯỜI CON YÊU
DẤU
1. Một khởi đầu đầy khiêm hạ
Tin Mừng hôm nay mở ra một chương
mới trong cuộc đời công khai của Chúa Giêsu. Sau ba mươi năm sống ẩn dật tại
Nadarét, Ngài không xuất hiện với sự uy nghi của một vị vua hay sự lẫm liệt của
một chiến binh. Thay vào đó, Ngài đứng chung hàng với những người tội lỗi, kiên
nhẫn chờ đợi đến lượt mình để được Gioan làm phép rửa.
Tại sao Đấng Thánh lại cần phép
rửa sám hối? Câu trả lời nằm ở sự khiêm nhường thẳm sâu và lòng vâng phục thánh
ý Chúa Cha.
2. Ý nghĩa của biến cố Sông
Gio-đan
Trong bài Tin Mừng theo thánh
Matthêu hôm nay, chúng ta thấy ba hình ảnh cực kỳ quan trọng:
- Cuộc đối thoại giữa Gioan và
Chúa Giêsu: Gioan ngăn
cản vì biết mình bất xứng, nhưng Chúa Giêsu trả lời: "Bây giờ cứ
làm thế đã, vì chúng ta cần chu toàn bổn phận đức công chính". Đức
công chính ở đây là thực hiện kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa-Ngài muốn liên đới
hoàn toàn với thân phận con người, kể cả tội lỗi của chúng ta.
- Tầng trời mở ra: Đây là dấu hiệu của sự hòa
giải. Sau tội lỗi của Tổ tông, cửa thiên đàng dường như đóng lại. Nay, nhờ Chúa
Giêsu, nhịp cầu giữa Trời và Đất đã được nối kết.
- Tiếng nói từ trời: "Đây là Con yêu dấu
của Ta, Ta hài lòng về Người". Đây là lời xác nhận căn tính của Chúa
Giêsu. Ngài không chỉ là một tiên tri, Ngài là Con Thiên Chúa, là "Người
Tôi Trung" mà ngôn sứ Isaia đã loan báo (Bài đọc 1).
3. Từ Phép Rửa của Chúa đến Phép
Rửa của chúng ta
Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa nhắc
nhớ mỗi chúng ta về Bí tích Thánh tẩy mình đã lãnh nhận.
- Chúng ta được mặc lấy
Kitô: Khi chịu phép rửa,
chúng ta không chỉ được sạch tội tổ tông, mà còn được "tháp nhập" vào
thân thể Chúa Kitô. Chúng ta cũng trở thành những người con yêu dấu của Thiên
Chúa.
- Sứ mạng ra khơi: Như Chúa Giêsu bắt đầu sứ
vụ công khai sau khi chịu phép rửa, người Kitô hữu cũng được sai đi để làm
chứng cho sự thật, công lý và tình yêu trong môi trường sống của mình.
4. Áp dụng thực tế: Sống xứng
danh "Con yêu dấu"
Chúng ta thường tự hào mình là
người Công giáo, nhưng cuộc sống thường nhật có làm cho Thiên Chúa "hài
lòng" hay không?
1. Sống khiêm nhường: Học cách đứng chung, thấu
hiểu và sẻ chia với những người lầm lỗi, nghèo khổ thay vì phán xét họ.
2. Làm mới lại cam kết: Mỗi khi nhìn thấy nước
thánh hoặc tham dự thánh lễ, hãy nhớ lại lời hứa từ bỏ tội lỗi khi chịu phép
rửa.
3. Thực thi công chính: Sống ngay thẳng trong công
việc, thành thật trong lời nói và bác ái trong hành động.
Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa không
chỉ là một sự kiện lịch sử, mà là một lời mời gọi hiện tại. Thiên Chúa cũng
đang nói với mỗi chúng ta: "Con là con yêu dấu của Ta".
Hy vọng rằng, qua ân sủng của Bí tích Thánh tẩy, chúng ta sẽ sống sao cho xứng
đáng với tình yêu cao quý đó.
Xin Chúa cho chúng ta luôn ý thức
về phẩm giá cao đẹp của mình, để mỗi ngày sống của chúng ta là một lời tạ ơn và
là chứng tá sống động cho tình yêu Chúa giữa trần gian. Amen.
Suy niệm 5: CON ĐƯỜNG KHIÊM
HẠ VÀ SỨ MẠNG
Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa là
một nhịp cầu quan trọng nối kết giữa Mùa Giáng Sinh và Mùa Thường Niên. Sự kiện
này không chỉ là một nghi thức tôn giáo, mà là một cuộc "Hiển Linh"
(tỏ mình ra) đầy khiêm hạ của Con Thiên Chúa.
Có một câu chuyện vui kể rằng:
Một anh chàng nọ đi xin việc tại
một tập đoàn lớn. Khi đến vòng phỏng vấn cuối cùng, ông giám đốc hỏi:
- “Anh có sẵn sàng làm những việc
nhỏ nhất, như quét dọn văn phòng hay pha trà cho nhân viên không?”
Anh chàng tự tin trả lời:
- “Thưa ông, tôi có bằng Thạc sĩ
quản trị. Tôi đến đây để làm lãnh đạo, chứ không phải để cầm chổi!”
Ông giám đốc mỉm cười và nói:
- “Rất tiếc, công ty chúng tôi
đang tìm một người biết cúi xuống để thấy những vết bẩn dưới sàn, trước khi
muốn đứng cao để nhìn thấy tương lai.”
Câu chuyện vui ấy lại giúp chúng
ta hiểu rất sâu về cách Thiên Chúa hành động.
Có thể nói Thiên Chúa của chúng
ta là một “vị Giám đốc cao cả” nhưng lại rất khác với một vị giám đốc thông
thường. Ngài không chọn xuất hiện trong uy nghi lộng lẫy của một vị hoàng đế,
mà lại khiêm tốn đứng xếp hàng chung với những tội nhân, bên bờ sông Gio-đan.
Có thể nói biến cố Chúa Giêsu
chịu phép rửa chính là một cuộc Hiển Linh âm thầm và khiêm hạ, nơi ấy một vị
Thiên Chúa cao cả ngàn trùng lại ra mắt nhân loại trong tư cách của Người Tôi
Tớ, khiêm hạ.
1. Sự khiêm hạ thẳm sâu của Chúa Giêsu
Bài Tin Mừng hôm nay nêu lên một
hình ảnh lạ thường đối với lối suy nghĩ bình thường của chúng ta: Đức Giêsu một
vị Thiên Chúa cao cả lại đứng xếp hàng giữa những tội nhân.
Ngài là Đấng Thánh, là nguồn mạch
mọi sự thánh thiện, vậy mà Ngài lại chấp nhận chịu một phép rửa sám hối của
Gioan. Như vậy, Chúa không muốn đứng trên bờ để phán xét hay lên án, nhưng Ngài
lại dìm mình xuống dòng sông Gio-đan, dòng sông mang theo bao bụi bặm và tội
lỗi của nhân loại, để thánh hóa nó từ bên trong.
Khi Gioan Tẩy Giả ngần ngại vì
thấy mình không xứng đáng làm phép rửa cho Chúa Giêsu, thì Ngài lại nói:“Chúng
ta cần phải chu toàn mọi đức công chính.”
Đức công chính của Thiên Chúa
không phải là sự trừng phạt, nhưng là kế hoạch của tình yêu: Thiên Chúa muốn
hoàn toàn nên một với con người, để từ đó nâng con người lên với chính Ngài.
2. Người Tôi Trung hiền lành và khiêm nhu
Lạ thay, hình ảnh ấy lại hoàn
toàn phù hợp với dung mạo của Đấng Cứu Thế mà tiên tri Isaia loan báo trong bài
đọc I, hơn 700 năm trước.
Ngài không phải là một vị giải phóng
bằng gươm giáo hay bạo lực, nhưng là Người Tôi Trung hiền lành:“Cây lau bị
giập, Người không bẻ gãy; tim đèn còn khói, Người chẳng nỡ tắt đi.”
Chúa Giêsu không dùng quyền lực
để áp đảo, nhưng dùng tình yêu để chữa lành. Ngài đến không phải để kết án những
yếu đuối của con người, mà để băng bó những tâm hồn tan vỡ.
Sứ mạng của Ngài là Ánh Sáng: mở
mắt cho người mù, giải thoát những ai bị giam cầm trong sợ hãi, tội lỗi và
tuyệt vọng. Và phép rửa tại sông Gio-đan chính là lời cam kết dấn thân trọn vẹn
của Chúa Giêsu cho sứ mạng cứu độ ấy.
3. Lời xác nhận và sự sai đi
Khi Chúa Giêsu vừa bước lên khỏi
nước, một khung cảnh huy hoàng rực rỡ bất ngờ xuất hiện: trời mở, Thánh Thần
lấy hình Chim Câu ngự xuống, từ trên cao có tiếng Chúa Cha vang vọng
xuống: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”
Lời xác nhận ấy của Chúa Cha
chính là “giấy thông hành” để Chúa Giêsu bắt đầu bước vào sứ vụ công khai thi
hành sứ mạng loan báo Tin Mừng cứu độ nhân loại trong tư cách là Người Con,
hoàn toàn vâng phục thánh ý Chúa Cha trong tình yêu.
Vì thế mà trong bài đọc II Thánh
Phêrô đã mạnh mẽ xác quyết với chúng ta rằng: nhờ quyền năng của Thánh Thần,
Chúa Giêsu đã đi khắp nơi để thi ân giáng phúc, khai mở một Vương Quốc của tình
thương và lòng xót thương.
4. Ba bài học cho đời sống Kitô hữu
Từ biến cố Chúa chịu phép rửa hôm
nay, mỗi chúng ta có thể rút ra ba bài học rất cụ thể cho đời sống đức tin:
- Thứ nhất: Ý thức về phẩm giá Kitô hữu
Mỗi khi nhớ lại Bí tích Rửa tội
của mình, chúng ta hãy tự hỏi:“Tôi có đang sống như một người con yêu dấu
của Thiên Chúa không?”
Phẩm giá ấy không phải là danh
hiệu để tự hào, nhưng là lời mời gọi sống thánh thiện mỗi ngày.
- Thứ hai: Dấn thân thay vì đứng ngoài
Chúa Giêsu đã “dìm mình” vào đời
sống nhân loại. Chúng ta cũng được mời gọi bước vào những “vùng ngoại biên” của
cuộc sống: nơi nghèo khó, đau khổ, bị lãng quên… để mang lại hy vọng, thay vì
đứng xa để phê phán hay dửng dưng.
- Thứ ba: Quyền năng của sự khiêm hạ
Giữa một thế giới thích phô
trương và tranh giành địa vị, sự khiêm hạ của Chúa Giêsu nhắc chúng ta rằng:
quyền năng thật sự của người Kitô hữu là cúi xuống để phục vụ, chứ không phải
để thống trị.
Khi Chúa dìm mình dưới dòng sông
Gio-đan, Chúa đã mang lấy thân phận mong manh của chúng ta. Xin cho chúng ta
luôn ghi nhớ ấn tín của Bí tích Rửa tội của mình, để giữa một thế giới đầy biến
động, chúng ta vẫn sống vững vàng trong căn tính là con cái Chúa, biết đẹp lòng
Chúa Cha và trở nên những đốm sáng nhỏ bé, âm thầm chiếu soi Tin Mừng hy vọng
của Chúa vào những góc tối của cuộc đời. Amen.
Thứ hai: Mc 1, 14-20
Suy niệm 1:
Để khai mở cho một triều đại mới,
triều đại Thiên Chúa thực hiện lời hứa ban ơn cứu độ, Chúa Giêsu tiến hành làm
hai việc: Một là kêu gọi mọi người “sám hối và tin vào Tin mừng”. Hai
là chọn gọi 4 môn đệ đầu tiên.
- Sám hối là điều kiện tiên quyết
để đón nhận Tin mừng. Nếu không sám hối, con người không có khả năng nhận ra
những khiếm khuyết, tội lỗi… của mình mà chấn chỉnh. Không sám hối thì không
thể đổi mới tinh thần cho phù hợp với thời đại mới, thời đại của Tin mừng cứu
độ mà Chúa Giêsu mang đến.
- Mặc dù Đức Giêsu là Thiên Chúa,
nhưng Người vẫn mang thân phận con người nên Ngài cũng lệ thuộc vào không gian
và thời gian. Một mình Người không thể loan báo Tin mừng cứu độ đến cho hết mọi
người được. Nên điều ưu tiên thứ hai mà Chúa Giêsu phải thực hiện đó chính là
kêu gọi 4 môn đệ đầu tiên để cộng tác vào sứ vụ quan trọng của Người.
Cách thức mà Chúa Giêsu chọn gọi
các môn đệ cũng rất lạ. Người không kêu gọi những cộng sự viên tài năng,
có học thức hay có chổ đứng trong xã hội…Trái lại lại mời gọi những dân
chài mộc mạc, dốt nát, nghèo khổ... Điều quan trọng Chúa mong muốn nơi người
môn đệ là hãy biết đặt trọn niền tin tưởng vào tình thương và uy quyền của Chúa
mà sẵn sàng từ bỏ mọi sự để dấn thân cho sứ vụ cao cả là loan báo Tin mừng cứu
độ đến cho mọi người.
Lời kêu gọi hãy sám hối và tin
vào Tin mừng cũng như sứ vụ truyền giáo phải là sứ điệp của Chúa thôi thúc tâm
hồn chúng ta mỗi ngày
Xin cho chúng ta biết khiêm tốn
nhận ra những thiếu sót, lầm lỗi… mà chấn chỉnh lại đời sống mình mỗi ngày sao
cho phù hợp với tin mừng. Nhất là biết tích cực sống và làm chứng cho những giá
trị tin mừng tình thương. Có như vậy chúng ta mới xứng danh là môn đệ đích thực
của Chúa Giêsu.
Suy niệm 2:
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta
thấy hai nét nổi bật khi Đức Giêsu bắt đầu sứ mạng công khai của
Người: công bố sứ điệp nền tảng và chọn gọi những cộng sự viên
đầu tiên.
1. Công bố sứ điệp nền tảng
Sau khi Gioan Tẩy Giả bị bắt, Đức
Giêsu xuất hiện và khởi đầu sứ vụ bằng một lời công bố ngắn gọn nhưng đầy quyền
năng: “Thời kỳ đã mãn, và Nước Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám
hối và tin vào Tin Mừng.”
Đây chính là cốt lõi của Tin
Mừng. Chúa không bắt đầu bằng những lý thuyết cao siêu hay những đòi hỏi nặng
nề, nhưng bằng một lời mời gọi rất nhân bản: hoán cải và tin tưởng. Hoán
cải là thay đổi hướng đi của đời mình; còn tin vào Tin Mừng là đặt trọn niềm
cậy trông vào Thiên Chúa, Đấng đang hiện diện và hoạt động giữa lịch sử con
người. Tin Mừng không chỉ để nghe, nhưng để sống; không chỉ để hiểu, nhưng để
biến đổi cuộc đời.
2. Chọn gọi những cộng sự viên
Trên bờ biển Galilê, Đức Giêsu
gọi những con người rất đỗi bình thường: Simon, Anrê, Giacôbê và Gioan – những
ngư phủ đang tất bật với công việc hằng ngày. Các ông không phải là những người
học rộng hay đạo đức nổi bật. Thế nhưng, khi nghe tiếng gọi của Đức Giêsu, các
ông đã “lập tức bỏ chài lưới”, “bỏ cha mình” mà đi theo Người.
Sự mau mắn ấy không phải là bốc
đồng, nhưng là phản ứng của những con tim đã chạm đến một lời mời gọi sâu thẳm.
Theo Chúa không có nghĩa là trốn chạy cuộc sống, nhưng là đổi hướng cuộc
đời: từ chỗ chỉ lo “đánh cá cho mình” sang việc “lưới người cho Thiên Chúa”.
Đức Giêsu không chờ các môn đệ trở nên hoàn hảo rồi mới gọi; Người gọi họ ngay
trong đời thường, với tất cả giới hạn, yếu đuối và bất toàn.
3. Lời mời gọi cho chúng ta hôm nay
Lời Chúa hôm nay vang lên như một
lời chất vấn đầy yêu thương dành cho mỗi người chúng ta:
- Tôi có thật sự sẵn sàng để Chúa
bước vào và dẫn dắt đời mình không?
- Tôi đang bám víu vào những
“chài lưới” nào – thói quen, ích kỷ, an toàn hay sợ hãi – khiến tôi ngần ngại
theo Chúa trọn vẹn?
- Tôi có dám tin rằng đi theo
Chúa là con đường đem lại ý nghĩa và sự sống đích thực không?
Xin Chúa ban cho chúng ta một
trái tim đơn sơ và quảng đại, để biết lắng nghe tiếng Người giữa những bộn bề
của đời sống hằng ngày, và can đảm đáp lại lời mời gọi ấy bằng cả cuộc đời mình
Thứ ba: Mc 1, 21-28
Suy niệm 1:
Với lời giảng dạy và sức mạnh
khống chế thần ô uế của Đức Giêsu mà Tin mừng hôm nay trình thuật minh chứng
Đức Giêsu chính là Thiên Chúa quyền năng. Xin cho chúng ta luôn biết tin
tưởng và phó thác cuộc đời của mình vào sức mạnh và quyền năng của Chúa.
Giáo lý Công Giáo dạy chúng ta
biết: Thiên Chúa dựng nên hai thế giới, thế giới hữu hình và vô hình. Trong thế
giới hữu hình, Thiên Chúa dựng nên con người. Con người có xác và hồn và là tạo
vật cao quý nhất. Còn trong thế giới vô hình, Chúa dựng nên loài Thiên Thần
thiêng liêng cao sang. Nhưng vì là loài thiêng liêng nên chúng ta không nhìn
thấy các ngài được.
Giáo lý cũng cho biết: Vì bất
tuân phục TC nên Thiên Thần Luxia đã bị TC giáng phạt thành ma quỷ hay còn gọi
là Satan (kẻ chống đối). Do đó mà thế lực của ma quỷ rất mạnh, con người không
có khả năng để chống đối lại được nếu không biết nương tựa vào quyền năng của
TC.
Với lời nói đầy uy lực và phép lạ
khống chế sức mạnh của thần ô uế mà tin mừng hôm nay trình thuật, minh chứng rõ
ràng Đức Giêsu không chỉ có sức mạnh trong lời nói “Người giảng dạy như
một Đấng có uy quyền”, mà Người còn có uy quyền trong hành động. Phép lạ
Chúa Giêsu trục xuất thần ô uế ra khỏi người bị ám hại minh chứng rõ ràng uy
quyền của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu.
Xin cho chúng ta luôn vững tin
vào sức mạnh và quyền năng nơi Chúa Giêsu mà sẵn sàng đón nhận Chúa vào cư ngụ
trong gia đình ta để Người hướng dẫn, bảo vệ và gìn giữ các thành viên trong
gia đình chúng ta được hiệp nhất trong tin yêu và an vui trong cuộc sống.
Suy niệm 2:
Với lời giảng dạy đầy uy quyền và
phép lạ khống chế ma quỷ của Đức Giêsu, minh chứng cho biết Người chính
là TC quyền năng. Xin cho chúng ta luôn tin tưởng và phó thác đời mình
trong bàn tay uy quyền và yêu thương của Chúa.
Sau khi chịu phép rửa của Gioan
Tẩy Gỉa ở sông Giodan, Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai bằng cách thực
thi 3 chức năng: tư tế, ngôn sứ và vương đế, để đem lại ơn cứu cho nhân loại.
- Với chức năng tư tế: Chúa Giêsu đã vào hội đường để cùng với mọi người cầu nguyện, nghe lời
Chúa, dâng của lễ cũng như những ước nguyện của mình lên TC trong ngày Sabat.
- Với chức năng ngôn sứ: Chúa Giêsu đã trang trọng đọc Lời Chúa và thi hành nhiệm vụ giảng dạy. Lời
giảng dạy của Người rất thu hút và có một sức mạnh lôi cuốn, khiến mọi người
phải thán phục. Bởi vì Người giảng dạy như Đấng có uy quyền chứ không như các
Kinh sư và Biệt phái.
- Với chức năng vương đế: Chúa Giêsu đã dùng quyền năng TC mà trục xuất ma quỷ ra khỏi người bị nó
ám hại, để trả lại quyền tự do làm chủ bản thân, thoát khỏi vòng khống chế bời
sức mạnh của ác thần của ma quỷ.
Khi lãnh nhận lãnh nhận bí tích
rửa tội, Chúa cũng trao ban cho mỗi chúng ta ba nhiệm vụ hay chức năng: ngôn
sứ, tư tế và vương đế.
Xin cho chúng ta thi hành tốt 3
chức năng này theo gương Chúa Giêsu: Luôn ý thức loan báo tin mừng và giới
thiệu Chúa cho người khác. Chuyên chăm đến nhà thờ để cùng với mọi người hiệp
dâng thánh lễ tưởng niệm hy tế thập giá mà Chúa Giêsu đã dâng lên Chúa Cha trên
thập giá trong vai trò tư tế; nhất là ý thức làm chủ bản thân, can đảm loại trừ
tính hư tật xấu và tội lỗi ra khỏi tâm hồn, ngõ hầu tâm hồn chúng ta xứng hợp
là đền thờ thiêng liêng xứng đáng là nơi Thiên Chúa ngự trị.
Suy niệm 3:
Nếu lời giảng dạy của các Biệt
phái và Kinh sư không được dân chúng đón nhận là vì "họ nói mà
không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ
lại không buồn động ngón tay vào" (Mt 23, 3-4). Và lối
sống giả hình của họ khiến dân chúng chán ngán, mệt mỏi. Thì với Chúa Giêsu lại
khác. Ngài không chỉ giảng dạy mà còn làm phép lạ kèm theo nữa. Với lời giảng
dạy như một Đấng có uy quyền và phép lạ trục xuất ma quỷ ra khỏi người bị nó ám
hại, Chúa Giêsu đã làm cho mọi người trong hội đường Ca-phác-na-um hôm ấy phải
ngạc nhiên và vô cùng sững sờ.
Vì vậy, để thuyết phục người khác
tin vào Chúa, chúng ta không chỉ rao giảng suông bằng lời, nhưng còn đòi hỏi
chúng ta phải thực hiện bằng những việc làm cụ thể nữa.
Nguyện xin Chúa Giêsu, Ðấng giảng
dạy uy quyền, giúp chúng con biết thống nhất giữa lời nói và việc làm để những
giá trị Tin mừng mà chúng con loan báo được người nghe đón nhận và tin theo.
Suy niệm 4:
Thông thường, Tin Mừng hôm nay
tường thuật việc Chúa Giê-su giảng dạy tại hội đường Caphácnaum và chữa lành
người bị quỷ ám. Điểm nổi bậc lên qua lời nói và việc làm của Đức Giêsu
toát lên vẻ "Uy quyền"
Đám đông kinh ngạc vì Chúa Giê-su
không giảng dạy như các kinh sư. Các kinh sư thường dựa vào truyền thống, trích
dẫn người này người nọ. Còn Chúa Giê-su, Ngài giảng dạy bằng chính uy
quyền tự thân. Lời của Ngài không chỉ là lý thuyết, mà là sức mạnh biến đổi
thực tại.
Uy quyền của Chúa Giê-su được
minh chứng qua việc Ngài khuất phục ma quỷ. "Hãy xuất khỏi người
này!" Lời nói ấy không chỉ là một lời răn đe, mà là một hành động
giải phóng. Chúa đến không phải để kết án con người, nhưng để tách biệt con
người ra khỏi bóng tối và tội lỗi.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta
cũng bị bủa vây bởi những "thần ô uế" hiện đại: sự giận dữ, lòng ích
kỷ, những thói hư tật xấu hay nỗi sợ hãi. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở rằng: Chỉ
cần chúng ta chạy đến với Chúa, Lời của Ngài có đủ quyền năng để dẹp tan những
xáo trộn trong tâm hồn ta.
- Lắng nghe với tâm thế mới: Đừng để Lời Chúa trở thành thói quen nhàm chán. Hãy thử đọc Tin Mừng
hôm nay như thể bạn đang đứng trong hội đường Caphácnaum và trực tiếp nghe
tiếng Ngài.
- Để Chúa làm chủ: Có góc khuất nào trong tâm hồn bạn đang cần Chúa "trục
xuất" không? Hãy dâng cho Ngài những yếu đuối đó.
- Sống uy tín: Học theo Chúa, hãy để lời nói của chúng ta có sức nặng thông qua
những hành động yêu thương và chân thành.
Lời Chúa là sức mạnh và là sự
sống. Xin cho chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa với lòng tin yêu, để Lời Ngài
biến đổi chúng ta, giúp chúng ta chiến thắng những cám dỗ và sống tự do trong
tình yêu của Ngài. Amen.
Thứ tư: 1 Sm 3,1-10.19; Mc 1,29-39
Suy niệm 1:
Lẽ sống ưu tiên của Chúa Giêsu là
gắn kết đời mình mật thiết với Chúa Cha và liên đới với mọi người, nhất là với
những người gặp đau khổ. Xin cho chúng ta cũng biết theo gương Chúa Giêsu hằng
gắn kết đời mình với Chúa và sống thân tình với mọi người trong mỗi ngày đời
của chúng ta.
Tin Mừng hôm nay thuật lại một
ngày sống tiêu biểu của Chúa Giêsu ở Caphácnaum với biết bao công việc: Vào Hội
đường giảng dạy, rồi đến nhà chữa bệnh cho nhạc mẫu Phêrô; mãi đến lúc mặt trời
lặn, Ngài vẫn còn tất bật chữa lành đủ mọi loại bệnh hoạn, tật nguyền. Sáng sớm
tinh mơ, Chúa lại tìm đến nơi hoang vắng để cầu nguyện cùng Chúa Cha.
Ngày sống tiêu biểu của Chúa
Giêsu phải trở nên khuôn mẫu cho ngày sống của mỗi người kitô hữu chúng ta.
- Hãy bắt đầu ngày mới bằng việc cầu nguyện.
Cầu nguyện để gặp gỡ Chúa, được
sống thân tình bên Chúa, để lắng nghe lời Chúa chỉ dạy. Trên hết cầu nguyện để
nhận lấy nguồn ơn sức mạnh nâng đỡ của Chúa nhằm chu toàn tốt bổn phận hằng
ngày. Một ngày sống khởi đầu với kinh nguyện, thánh lễ, chúng ta được gia tăng
lòng Tin Cậy Mến, nhờ đó mà nhiệt thành làm mọi việc trong ngày sáng danh Chúa.
- Học nơi Chúa Giêsu, chúng ta hãy chuyên chăm làm việc.
Con người được tạo dựng theo hình
ảnh Thiên Chúa để sống trong thế giới hữu hình và được đặt trong thế giới này
để "làm chủ trái đất". Vì thế, ngay từ đầu con
người đã được kêu gọi để lao động. Chính Chúa Giêsu cũng đã nêu gương cho ta :
"cho đến nay, Cha tôi làm việc, thì tôi cũng làm việc" (Ga
5, 17).
Làm việc để có của nuôi sống bản
thân và gia đình; để đóng góp vào sự tiến bộ liên tục của khoa học kỹ thuật,
nhất là làm cho cộng đồng xã hội anh em của mình luôn luôn thăng tiến về văn
hóa và đạo đức, đó là ý định của Chúa và mong muốn của con người.
Tóm lại: Chúa Giêsu đã đi bước trước trong
đời sống lao động và cầu nguyện. Lao động mà không cầu nguyện sẽ làm cuộc sống
con người mệt mỏi và đơn điệu; ngược lại cầu nguyện mà không lao động khiến con
người trở nên sống hình thức, lười biếng và ỷ lại.
Xin cho chúng ta luôn biết noi
gương Chúa Giêsu kết hợp hài hoà giữa lao động và cầu nguyện trong đời sống
thường ngày.
Suy niệm 2:
1. “Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe” (1 Sm 3,9)
Bài đọc I kể lại ơn gọi của
cậu bé Samuen. Trong bối cảnh “Lời Chúa hiếm hoi, thị kiến chẳng thường xảy
ra”, Thiên Chúa vẫn âm thầm lên tiếng. Ngài không gọi một tư tế lão luyện hay
một người quyền thế, nhưng gọi một cậu bé đơn sơ, đang ngủ trong Đền Thờ.
Samuen đã nghe tiếng Chúa, nhưng
chưa nhận ra. Cậu cần đến sự hướng dẫn của Êli để học cách lắng nghe. Và
khi Samuen thưa: “Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe”,
một mối tương quan mới được mở ra: Thiên Chúa nói – con người lắng nghe – và từ
đó sứ mạng hình thành.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự hỏi:
- Tôi có thật sự dành chỗ
cho sự thinh lặng để nghe tiếng Chúa không?
- Hay tôi chỉ quen nói với Chúa,
mà chưa quen lắng nghe Ngài?
2. Chúa Giêsu: cầu nguyện – phục vụ – lên đường (Mc 1,29-39)
Tin Mừng cho thấy một ngày
sống rất “bận rộn” của Chúa Giêsu:
- Chữa lành bà nhạc mẫu ông Phêrô
- Chữa nhiều bệnh nhân, trừ nhiều
quỷ
- Được dân chúng tìm đến vì Ngài
có quyền năng
Thế nhưng, điều đáng chú ý
là sáng sớm, lúc trời còn tối, Chúa Giêsu đã ra nơi hoang vắng để cầu
nguyện. Ngài không để mình bị cuốn theo thành công, tiếng tăm hay đòi hỏi của
đám đông. Chính trong cầu nguyện, Chúa Giêsu lắng nghe thánh ý Chúa Cha,
để rồi quả quyết nói: “Chúng ta hãy đi nơi khác… vì Thầy ra đi cốt để
làm việc đó.”
Chúa Giêsu dạy chúng ta một nhịp sống quân bình:
- Cầu nguyện để kín múc sức
mạnh
- Phục vụ với
lòng xót thương
- Và lên đường, không dừng
lại nơi sự an toàn hay thành công dễ dãi
3. Lắng nghe để thi hành sứ mạng
Samuen lắng nghe tiếng Chúa để
trở thành ngôn sứ trung tín.
Chúa Giêsu cầu nguyện để thi hành
trọn vẹn sứ mạng cứu độ.
Còn chúng ta hôm nay:
- Giữa bao tiếng ồn của cuộc
sống,
- Giữa công việc mục vụ, gia
đình, xã hội,
- Giữa những thành công và cả mệt
mỏi,
Lời Chúa mời gọi chúng ta trở về với nền tảng của đời Kitô hữu: biết lắng nghe Chúa mỗi ngày, để
những gì ta làm không chỉ là hoạt động, mà là sứ mạng phát xuất từ thánh ý
Thiên Chúa.
Giữa một thế giới ồn ào và vội vã, xin Chúa dạy con biết thinh lặng để lắng
nghe tiếng Ngài. Xin cho con biết bắt đầu mọi công việc từ cầu nguyện, để đời sống và sứ vụ
của con luôn đi đúng con đường Chúa muốn. Amen.
Thứ năm: Dt 3,7-14 Mc 1, 40-45
Suy niệm 1: HÃY ĐỂ CHÚA CHẠM ĐẾN
Tin Mừng hôm nay thuật lại một
cuộc gặp gỡ rất đặc biệt giữa Chúa Giêsu và một người bị bệnh phong cùi. Người
ấy không chỉ mắc một căn bệnh thể lý, mà còn mang trong mình nỗi đau tinh thần:
bị loại trừ, bị xem là ô uế, không được đến gần cộng đoàn, không được chạm đến
ai, và cũng không ai dám chạm đến mình.
Thế nhưng, người phong cùi ấy
đã can đảm đến với Chúa Giêsu, quỳ xuống và thưa lên một lời cầu
xin thật đơn sơ mà đầy niềm tin: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho
tôi được sạch.”
Đây không phải là lời đòi hỏi,
cũng không phải là lời trách móc, nhưng là lời phó thác hoàn toàn vào ý
muốn và quyền năng của Chúa. Và trước lời cầu xin ấy, Tin Mừng cho
biết: “Chạnh lòng thương, Đức Giêsu giơ tay đụng vào anh.”
Một cử chỉ thật lạ lùng! Theo
luật Do Thái, chạm vào người phong cùi là tự làm cho mình ra ô uế. Nhưng tình
thương của Chúa mạnh hơn mọi ranh giới, mạnh hơn mọi luật lệ loại trừ. Chúa
không sợ bị lây bệnh, không sợ bị ô uế, vì nơi Người, sự thánh thiện và tình
yêu có sức thanh tẩy tất cả.
- Điều cảm động nhất trong đoạn
Tin Mừng này không chỉ là phép lạ được chữa lành, mà là cái chạm của
Chúa. Một cái chạm phá vỡ sự cô đơn, trả lại phẩm giá, và nói lên
rằng: “Con không bị bỏ rơi.”
Ngày hôm nay, có biết bao người
mang “bệnh phong cùi” thiêng liêng: mặc cảm, tội lỗi, tổn thương, thất vọng, bị
loại trừ, bị hiểu lầm… Nhiều khi chính chúng ta cũng sống khép kín, không dám
đến gần Chúa, hoặc cứng lòng, như lời Thánh Phaolô nhắc nhở trong
bài đọc: “Ngày hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Chúa, đừng cứng lòng.”
- Người phong cùi đã không để mặc
cảm hay quá khứ ngăn cản mình đến với Chúa. Anh tin rằng chỉ cần Chúa
muốn, đời anh sẽ được đổi mới. Đức tin ấy đã mở cánh cửa cho phép lạ xảy
ra.
Chúa Giêsu hôm nay vẫn đang hiện
diện, vẫn sẵn sàng chạm đến đời sống chúng ta. Điều quan trọng là chúng
ta có dám đến với Người, có dám nói lên nỗi đau, tội lỗi và khát vọng được
chữa lành của mình hay không.
- Sau khi được sạch, người phong
cùi không thể im lặng. Anh loan báo khắp nơi điều Chúa đã làm cho mình. Một con
người từng bị loại trừ nay trở thành chứng nhân của lòng thương xót.
Đó cũng là lời mời gọi dành cho
mỗi Kitô hữu: ai đã từng được Chúa chạm đến, được tha thứ, được nâng dậy, thì
không thể giữ niềm vui ấy cho riêng mình.
Xin cho chúng ta biết chạy đến
với Chúa mỗi khi đời sống bị tổn thương và yếu đuối, nhất là thương chữa lành
những “bệnh phong cùi” trong tâm hồn chúng ta là: sự cứng lòng, ích kỷ, khép
kín và thiếu lòng tin.
Xin cũng cho chúng ta cảm nghiệm
được cái chạm yêu thương của Chúa, để rồi trở nên chứng nhân của lòng thương
xót giữa đời. Amen.
Suy niệm 2: NỖI ĐAU NGƯỜI CÙI
Tin mừng hôm nay trình thuật lại
phép lạ của Chúa Giêsu chữa cho người phong cùi được lành sạch. Phép lạ này nói
lên tình thương và quyền năng của TC nơi Đức Giêsu. Xin cho chúng ta luôn biết
tin tưởng vào tình thương và quyền năng của Người, nhất là khi chúng ta gặp
những gian nan thử thách.
Người mắc bệnh
cùi thời Chúa Giêsu phải chịu nhiều đau khổ.
- Đau về thể xác
Vì không có thuốc
chữa trị, nên bệnh cùi hành hạ thân xác rất nhức nhối.
Vi trùng cùi Hansen
ăn vào da thịt dần mòn làm lỡ loét mặt mày, tay chân đau buốt.
Gân cốt tay chân
thường bị co vấp lại, không còn khả năng làm việc như người bình thường. Tình
cảnh họ rất là đau thương.
- Khổ về tâm hồn
Quan niệm bệnh là do
tội lỗi lỗi gây nên, cùi là bệnh nặng chứng tỏ tội của người cùi phải rất
nhiều.
Người cùi bị mọi
người xem thường, khinh bỉ và xa lánh vì sợ lây uế. Người cùi phải sống tách
biệt với cộng đồng vì xã hội đẩy họ ra bên lề cuộc sống.
Người bị bệnh cùi
luôn phải sống nhờ người khác và bị xem là thành phần ăn bám xã hội. Thật chua
xót!
Việc Chúa Giêsu chữa
lành bệnh cùi chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa quyền năng và giàu lòng thương yêu..
Việc Chúa Giêsu chữ
lành bệnh cùi đồng nghĩa với việc Chúa phục hồi phẩm giá làm người của họ, trả
lại cho họ tình trạng tốt đẹp thuở ban đầu mà Chúa đã tác tạo.
Việc Chúa chữa lành
bệnh cùi cho họ là lời mời gọi mọi người hãy mở rộng vòng tay đón nhận nhau
trong tình anh em, dù họ là ai.
Việc Chúa chữa lành
bệnh cùi cũng chính là mời gọi tha thiết đối với những ai đang mang nặng những
nỗi đau về thể xác hay những vết thương nơi tâm hồn hãy mạnh dạn đến với Chúa
để kêu xin ơn cứu chữa của Ngài; và hãy can đảm hòa nhập với cộng đồng xã hội
để có được niềm vui, nguồn an ủi.
Có lẽ chúng ta không
mắc phải bệnh cùi về thể lý vì ngày nay đã có thuốc đặc trị. Nhưng rất có thể
chúng ta lại mắc phải bệnh cùi về tâm linh.
Cùi tâm linh là
khi chúng ta vô ơn đối với Thiên Chúa. Sống xa cách Chúa, không quan tâm
đến thánh lễ Chúa nhựt, không còn biết cám ơn Chúa qua giờ kinh sáng-tối nơi
gia đình, không để tâm học hỏi Thánh kinh và giáo lý….
Cùi tâm linh là khi
chúng ta tự tách rời khỏi anh em trong các sinh hoạt của họ đạo. Có thể vì mặc
cảm hay vì tự cao mà ta sống cu ki một mình, không còn khả năng hòa nhập với
cộng đoàn họ đạo.
Cùi tâm linh là khi
chúng ta vô tâm, thờ ơ, dửng dưng, ích kỷ, tư lợi mà không biết
chạnh lòng thương trước nỗi đau của người khác. Những thứ đó chính là
những chứng bệnh cùi về tâm linh nguy hiểm.
Vậy mỗi người
chúng ta hãy ý thức về bệnh cùi tâm linh của
mình và xin Chúa cứu chữa.
Xin Chúa cho chúng
con biết khiêm tốn nhận ra bệnh tình nguy hiểm đang mang trong người. Và xin
Chúa thương cứu chữa cho lành sạch. “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng
tôi!”.
Suy niệm 3:
1. Lòng tin phá tan mọi rào cản
Vào thời bấy giờ, người mắc
bệnh phong không chỉ chịu đau đớn về thể xác mà còn bị xã hội ruồng bỏ, coi là
"kẻ bị chúc dữ". Nhưng người phong trong Tin Mừng đã vượt qua nỗi mặc
cảm và những luật lệ khắt khe để đến gần Chúa Giê-su. Anh không xin một cách ép
buộc, mà thưa: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được
sạch." Đây là một lời cầu nguyện mẫu mực: vừa tin tưởng tuyệt đối
vào quyền năng của Chúa, vừa hoàn toàn vâng phục ý muốn của Người.
2. Sự chạnh lòng thương của Thiên Chúa
Chúa Giê-su đã làm một hành
động "gây sốc": Người giơ tay chạm vào anh ta. Theo
luật, ai chạm vào người phong sẽ bị coi là ra ô uế. Nhưng tình yêu thương của
Chúa lớn hơn lề luật. Cái chạm tay ấy không làm Chúa ra ô uế, mà ngược lại, sự
thánh thiện của Người đã thánh hóa và chữa lành anh. Chúa không chỉ chữa lành
căn bệnh, Người còn chữa lành cả sự cô đơn và nỗi đau tinh thần của anh bằng sự
gần gũi thân tình.
3. Sống niềm vui nhưng không quên vâng phục
Sau khi được chữa lành, vì quá
vui mừng, anh đã không giữ kín bí mật như lời Chúa dặn mà đi rao truyền khắp
nơi. Dù ý định là tốt, nhưng điều này vô tình làm cản trở công việc truyền giáo
âm thầm của Chúa Giê-su. Điều này nhắc nhở chúng ta: đôi khi chúng ta làm việc
cho Chúa theo ý riêng mình mà quên mất việc lắng nghe và tuân giữ ý muốn của
Người trong sự thinh lặng.
Nhiều lúc chúng ta cũng mang
trong mình những "căn bệnh phong" của tâm hồn: đó là sự ích kỷ, lười
biếng, sự vô cảm hay những thói hư tật xấu làm ta xa cách Chúa và anh em. Xin
cho chúng ta đủ can đảm và lòng tin như người phong năm xưa, biết tin tưởng
chạy đến cùng Chúa và thưa rằng: "Lạy Chúa, nếu Chúa muốn, xin hãy chữa
lành con."
Suy niệm 4: CÁI CHẠM CỦA
CHÚA-THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI
Cái chạm của Chúa Giêsu đối với
người phong cùi không chỉ là một hành động chữa lành thể xác mà còn là
một cuộc cách mạng về cách nhìn đối với sự ô uế, làm đảo lộn những
quan niệm truyền thống thời bấy giờ:
1. Sự thánh thiện có sức mạnh
"lây lan" ngược lại sự ô uế
Theo luật Do Thái thời đó, sự ô
uế được xem là có tính lây lan; bất kỳ ai chạm vào người phong cùi đều bị coi
là tự làm cho mình trở nên ô uế. Tuy nhiên, cái chạm của Chúa Giêsu đã đảo
ngược hoàn toàn logic này:
- Thay vì bị lây nhiễm sự ô uế từ
người bệnh, sự thánh thiện và tình yêu của Chúa Giêsu đã thanh tẩy tất
cả.
- Nó chứng minh rằng quyền năng
và lòng thương xót của Thiên Chúa mạnh hơn mọi ranh giới và luật lệ
loại trừ. Chúa không sợ bị ô uế vì nơi Ngài, nguồn mạch sự sống sẽ chữa
lành cái chết và sự hư nát,.
2. Từ sự loại trừ sang sự kết nối
và đồng cảm
Cái chạm của Chúa Giêsu đã thay
đổi định nghĩa về sự ô uế từ một "bản án cách ly" thành một "cơ
hội để yêu thương":
- Trước đó, sự ô uế đồng nghĩa
với việc bị loại trừ, khinh bỉ, xa lánh và phải sống bên lề xã
hội,.
- Cái chạm của Ngài là một cử chỉ
lạ lùng, phá vỡ sự cô đơn và mang đến thông điệp: "Con
không bị bỏ rơi". Nó biến một người vốn bị coi là "vật ô uế" trở
thành một người anh em cần được đón nhận.
3. Phục hồi phẩm giá thay vì dán
nhãn tội lỗi
Thời bấy giờ, người ta quan niệm
bệnh tật và sự ô uế là do tội lỗi gây nên. Chúa Giêsu đã thay đổi cách nhìn này
bằng cách:
- Phục hồi phẩm giá làm
người: Ngài trả lại cho họ tình trạng tốt đẹp thuở ban đầu mà Thiên
Chúa đã tác tạo, thay vì nhìn họ qua lăng kính của những vết lở loét hay tội
lỗi.
- Cái chạm ấy khẳng định
rằng không có sự ô uế nào có thể ngăn cản tình thương của Thiên Chúa,
và phẩm giá con người luôn cao quý hơn những quy định về lề luật,.
4. Thay đổi trọng tâm từ "ô
uế bên ngoài" sang "tâm hồn bên trong"
Hành động của Chúa Giêsu mời gọi
con người nhìn nhận lại bản chất thực sự của sự ô uế:
- Sự ô uế thực sự không nằm ở
những vết thương ngoài da, mà nằm ở "bệnh phong cùi tâm linh":
sự ích kỷ, vô tâm, dửng dưng và cứng lòng trước nỗi đau của người khác,.
- Ngài thách thức các quan niệm
truyền thống bằng cách cho thấy rằng một tâm hồn khép kín, không biết chạnh
lòng thương mới chính là tình trạng ô uế nguy hiểm nhất cần được chữa lành.
Tóm lại, cái chạm của Chúa Giêsu đã biến
sự ô uế từ một rào cản ngăn cách con người trở thành nơi ân sủng và lòng thương
xót được thực hiện, đồng thời mời gọi mọi người mở rộng vòng tay đón nhận nhau
thay vì dùng luật lệ để loại trừ
Suy niệm 5: PHONG CÙI TÂM
LINH
Bệnh "phong cùi tâm linh" là một trạng thái nguy hiểm của tâm hồn, kín đáo hơn bệnh thể lý nhưng lại gây ra sự tàn phá sâu sắc trong các mối tương quan. Bạn có thể nhận biết căn bệnh này qua các dấu hiệu cụ thể sau đây:
1. Trong mối tương quan với Thiên Chúa
- Sự vô ơn và xa cách: Một dấu hiệu rõ rệt là
lòng vô ơn đối với Thiên Chúa, sống xa cách Ngài và không còn
thiết tha với các sinh hoạt thiêng liêng.
- Thờ ơ với đời sống đức tin: Người mắc bệnh này
thường không quan tâm đến Thánh lễ, bỏ bê giờ kinh nguyện gia đình
và không để tâm học hỏi Thánh Kinh hay Giáo lý.
- Cứng lòng và thiếu lòng tin: Tâm hồn trở nên cứng
lòng, không còn nhạy bén để nghe tiếng Chúa và thiếu đi sự tin tưởng, phó
thác vào quyền năng của Ngài.
2. Trong thái độ đối với bản thân
- Sống khép kín và mặc cảm: Người bệnh thường
sống khép kín, bị bao vây bởi những mặc cảm, tội lỗi, tổn thương
hoặc sự thất vọng.
- Tự cao hoặc tự ti: Bệnh phong cùi tâm linh có
thể biểu hiện qua việc tự cao hoặc mặc cảm quá mức, khiến cá
nhân đó tự tách mình ra khỏi mọi người và không còn khả năng hòa nhập.
3. Trong mối tương quan với tha
nhân và cộng đoàn
- Sự dửng dưng và ích kỷ: Đây
là biểu hiện rõ nhất khi một người trở nên vô tâm, thờ ơ, chỉ biết
tư lợi và sống ích kỷ.
- Thiếu lòng trắc ẩn: Người
mắc bệnh này không biết chạnh lòng thương trước nỗi đau của
người khác, trái tim trở nên chai đá trước những khốn khó của anh chị em xung
quanh.
- Tự cô lập khỏi cộng
đồng: Họ có xu hướng tự tách rời khỏi các sinh hoạt chung của
họ đạo hoặc cộng đoàn, sống "cu ki" một mình và phá vỡ sự kết nối với
mọi người.
Việc nhận biết những dấu hiệu này
là bước đầu tiên quan trọng để mỗi người biết khiêm tốn chạy đến với
Chúa, xin Ngài chạm đến và chữa lành những vết thương trong tâm hồn, giống
như người phong cùi trong Tin Mừng đã can đảm cầu xin: "Nếu Ngài muốn,
Ngài có thể làm cho tôi được sạch".
Thứ sáu: Mc 2, 1-12
Suy niệm 1:
Tin Mừng hôm nay tiếp tục trình
thuật phép lạ Chúa Giêsu chữa cho người bị bại liệt được khỏi. Xin cho chúng ta
cũng biết can đảm đến gặp gỡ Chúa Giêsu để được Người chữa lành căn bệnh bại
liệt thiêng liêng của chúng ta; và cũng cho chúng ta biết quan tâm giúp đỡ
những ai đang trong tình trạng bại liệt thiêng liêng để họ cũng được chữa lành.
Cuộc đời của người bại liệt
tại Caphanaum được biến đổi và tâm hồn anh ta nhận được ơn tái sinh, tất cả là
nhờ anh ta gặp gỡ được Đức Kitô. Nhưng hành trình để gặp gỡ Chúa Giêsu lại gặp
rất nhiều cản trở:
- Cản trở về thể lý, do bệnh tật:
Bởi mang căn bệnh bại liệt nên chính anh không thể thân hành đi đến với Chúa.
Có thể anh ta rất muốn đến gặp Chúa.
- Cản trở về địa lý, do phải vượt
qua đoạn đường dài mới đến gặp được Chúa Giêsu.
- Cản trở về tâm lý, do ngần ngại
đám đông bao quanh Chúa Giêsu chật ních làm anh không thể đến gần Chúa được…
Nhưng mọi cản trở ấy được dẹp bỏ
nhờ và tình thương và sự hy sinh cao cả của những người thân anh. Họ đã đưa anh
lên chõng và cùng nhau khiêng anh đến với Chúa; họ đã vượt qua trở ngại không
gian để đưa anh lên mái nhà và vất vả dỡ mái mới thòng anh xuống ngay trước mặt
Chúa Giêsu.
Chính sức mạnh của niềm tin và
tình thương của bản thân anh và những người thân của anh làm thành sức mạnh
giúp họ vượt qua mọi rào cản. Nhờ đó mà người bị bại liệt mới có thể đến được
với Chúa Giêsu và được Người thương cứu chữa.
Tuy nhiên để cứu chữa người bất
toại khỏi căn bệnh thể xác và tâm hồn, Chúa Giêsu cũng phải vượt qua những rào
cản khắc nghiệt bởi sự chống đối của những người Biệt phái và Luật sĩ. Dẫu họ
không nói ra, nhưng Chúa Giêsu biết trong thâm tâm họ có sẵn một bản án dành
cho Chúa Giêsu khi Người thốt lên lời tha tội cho người bị bại liệt. “Người
này là ai mà dám phạm thượng?”.
Quyền tha tội là đặc quyền của
TC, khi nói lời tha tội là Đức Giêsu đặt mình ngang hàng với Thiên Chúa nên xét
về luật lệ thì Ngài đã phạm vào khung luật tử hình. Tuy nhiên Đức Giêsu lại là
Thiên Chúa làm người nên Ngài vượt trên mọi rào cản của nghi kỵ luật lệ của con
người để thực hiện giới luật tình yêu, là vừa chữa lành bệnh thể xác vừa bệnh
tâm hồn cho người bị bại liệt, qua việc tha tội cho anh ta.
Xin Chúa chúng ta biết can đảm
vượt qua mọi cản trở mà can đảm đến với Chúa để được Người tha thứ tội lỗi và
chữa lành mọi vết thương lòng. Nhất là xin cho chúng ta biết can đảm đến với
tha nhân, nhất là những anh chị em đang xa lìa Chúa và xa cách cộng đoàn, để
yêu thương và an ủi họ, giúp họ vượt qua mọi vướn mắc với niềm hy vọng đưa họ
trở về cùng Chúa và hiệp nhất trong đức tin hầu đón nhận niềm vui Tin mừng cứu
độ của Chúa.
Suy niệm 2:
Tin Mừng hôm nay trình thuật lại phép lạ Chúa Giê-su chữa lành người bại liệt tại
Ca-phác-na-um.
Pháp lạ này nhấn mạnh đến những điểm sau:
1. Đức tin có tính cộng đoàn
Khi thấy đám đông chen chúc không còn chỗ trống,
bốn người khiêng người bại liệt đã không bỏ cuộc. Họ dỡ mái nhà để thả người
bệnh xuống trước mặt Chúa Giê-su.
Tin Mừng ghi rõ: "Thấy họ có lòng tin như
vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: 'Này con, con đã được tha tội rồi'."
Chúa chữa lành người bệnh không chỉ dựa vào đức tin của chính anh ta, mà còn
dựa trên đức tin và sự kiên trì của những người bạn.
Chúng ta có đang là "người khiêng võng"
cho anh chị em mình không? Đôi khi lời cầu nguyện và đức tin của bạn có thể cứu
rỗi một người đang tuyệt vọng hoặc xa lìa Chúa.
2. Ưu tiên sự chữa lành tâm hồn
Điểm gây kinh ngạc nhất trong câu chuyện là Chúa
Giê-su không chữa cái chân bại liệt ngay lập tức. Ngài nói về việc tha tội trước.
Đối với Chúa, sự tê liệt đáng sợ nhất không phải
là đôi chân không đi được, mà là tâm hồn bị "bại liệt" bởi tội lỗi.
Tội lỗi ngăn cách chúng ta với Thiên Chúa và với tha nhân. Chúa muốn chữa lành
chúng ta từ bên trong cốt lõi trước khi ban tặng những ơn xác xác bên ngoài.
Chúng ta thường xin Chúa chữa lành bệnh tật, khó
khăn tài chính hay công việc. Điều đó tốt, nhưng hãy tự hỏi: "Tôi có xin
Chúa chữa lành sự cứng lòng, ích kỷ hay những vết thương trong tâm hồn mình
không?"
3. "Đứng dậy, vác chõng mà đi"
Lời truyền lệnh của Chúa Giê-su là một lời khẳng
định quyền năng tuyệt đối. Chiếc chõng vốn là biểu tượng của sự yếu đuối, lệ
thuộc, nay trở thành bằng chứng của sự giải thoát.
Khi được Chúa tha thứ, chúng ta được mời gọi đứng
dậy, rời khỏi tình trạng cũ và làm chủ cuộc đời mình dưới ánh sáng của Ngài.
Đừng để quá khứ hay lỗi lầm cũ giữ chân ta. Một
khi ta đã đón nhận lòng thương xót, hãy "vác lấy cái chõng" của đời
mình và bước đi trong niềm vui.
Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta một đức tin kiên trì như những người khiêng võng năm xưa. Xin chữa lành bệnh bại liệt trong tâm hồn ta, để ta đủ sức đứng dậy và bước đi trên con đường yêu thương mà Chúa mời gọi. Amen.
Thứ bảy: Mc 2, 13-17
Nhớ Thánh An-tôn, viện phụ
Suy niệm 1:
Tin Mừng hôm nay thuật lại sự
kiện Chúa Giêsu kêu gọi Lêvi, người thu thuế tội lỗi làm môn đệ Chúa và Người
sẵn lòng đồng bàn ăn uống với tội nhân. Sự kiện này minh chứng mạnh mẽ cho lời
xác quyết của Chúa: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính mà để
kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn”.
Xin cho chúng ta cũng có cái nhìn
tích cực và bao dung với mọi người, nhất là những người bị coi là tội lỗi. Đồng
thời cũng cho chúng ta biết can đảm từ bỏ tội lỗi mình để xứng đáng bước theo
Chúa trong đời sống mới.
Ông Lêvi làm nghề thu thuế nên
được xem là người tội lỗi công khai đáng sợ đối với người Do Thái thời bấy giờ,
bởi vì:
Những người thu thuế thường lạm
dụng quyền hành để đánh thuế cao hơn theo luật định, nhằm làm giàu cho bản thân
và gia đình mình.
Người thu thuế cũng bị coi là
người trực tiếp cộng tác với ngoại bang bóc lột xương máu đồng bào mình. Bởi vì
tiền nộp thuế là công sức lao động do mồ hôi nước mắt người dân đổ ra mà có.
Trong xã hội xưa nay, hạng người
bán thân để nuôi miệng luôn được gắn liền với hạng người dắt mối, bảo kê được
gọi là ma cô. Trong khi gái điếm kiếm tiền bằng thân xác mình, thì hạng người
ma cô lại kiếm tiền trên thân xác người khác.
Đọc tin mừng chúng ta thấy nhóm
người thu thuế thường được gắn liền với phường bán thân nuôi miệng. Dưới cái
nhìn này thu thuế chẳng khác gì ma cô, mà còn tệ hại hơn vì họ kiếm tiền trên
xương máu của người khác. Chính vì thế mà ai ai cũng cái nhìn ác cảm, khinh bỉ
đối với những người làm nghề thu thuế. Nhưng Chúa Giêsu lại có cái nhìn khác về
họ. Chúa không nhìn họ làm nghề gì? xem họ thuộc băng nhóm nào? chơi với
ai? Nhưng trên hết Chúa có cái yêu thương. Chính cái nhìn đầy yêu thương,
cộng với lời mời gọi tin tưởng của Chúa Giêsu mà Lêvi đã đáp lời bằng cách dứt
khoát từ bỏ cái nghề gặt hái ra tiền dễ dàng với nguồn thu lợi béo bỡ để đi
theo Chúa. “Tình yêu vẫy gọi tình yêu”, Lêvi đã không chỉ dứt khoát bỏ
nghề nghiệp mà ông còn chấp nhận bỏ chổ ở an toàn, êm ấm quen thuộc để dấn thân
vào con đường tình yêu. Yêu Chúa bằng từ bỏ tất cả để theo, yêu anh em đồng
nghiệp bằng việc tạo điều kiện để đưa anh em mình đến gặp gỡ Chúa với mong muốn
anh em mình cũng được biến đổi nhờ cảm nhận tình yêu và lòng nhân từ tha thứ
của Chúa Giêsu.
Chính trong khung cảnh bàn tiệc
gây khó chịu cho nhiều người chung quanh ấy, Chúa lại bất ngờ tuyên bố sứ mạng
làm kinh ngạc mọi người: “người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người
đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính mà để kêu gọi người
tội lỗi sám hối ăn năn”.
Xin Chúa chữa chúng con lành sạch hết những bệnh tật tâm hồn là những tính hư nết xấu và tội lỗi. Xin cho chúng con biết tích cực và kiên nhẫn dùng những linh dược mà Chúa đã chỉ dẫn là: cầu nguyện, ăn chay, bố thí” mà chữa trị tâm hồn, sửa đổi đời sống cho tốt đẹp hầu xứng đáng với tình yêu và xứng danh là môn đệ Chúa. Khi đã được Chúa chữa trị lành sạch, xin cho chúng ta cũng biết quan tâm giới thiệu những người bệnh khác đến với Chúa với hy vọng họ cũng được Chúa chữa lành.
Suy niệm 2:
Tin Mừng hôm
nay trình thuật lại sự kiện Chúa Giêsu kêu gọi ông Lêvi theo Ngài. Khi suy gẫm về sự kiện này, chúng ta nhận ra những sứ
điệp quan trọng sau đây:
1. Tiếng gọi
giữa đời thường
Chúa Giêsu
không gọi ông Lêvi tại đền thờ hay nơi thanh tịnh, Người gọi ông ngay tại bàn
thu thuế – nơi bị coi là ổ tham lam và tội lỗi thời bấy giờ.
Như vậy, Chúa không đợi chúng ta trở nên hoàn hảo mới đến tìm. Người gặp gỡ chúng ta
ngay trong sự bộn bề, lo toan và cả những yếu đuối của công việc thường ngày.
Đừng bao giờ cảm thấy mình "xứng đáng" hay "không xứng
đáng", vì ơn gọi là một hồng ân nhưng không.
2. Ánh mắt
bao dung và sự đứng dậy tức khắc
Phản ứng của
Lêvi thật kinh ngạc: "Ông đứng dậy đi theo Người." Ông bỏ lại
sổ sách, tiền bạc và một công việc hái ra tiền để chọn một tương lai bất định
nhưng đầy ánh sáng.
Có bao giờ
bạn cảm thấy mình bị "kẹt" trong quá khứ hoặc những thói quen xấu
không? Ánh mắt của Chúa Giêsu nhìn Lêvi không phải là ánh mắt xét đoán của
người Pharisêu, mà là ánh mắt nhìn thấy tiềm năng của một vị Thánh. Khi cảm
nhận được tình thương, con người ta mới có đủ can đảm để "đứng dậy".
3. Thầy
thuốc và người bệnh
Câu nói nổi
tiếng của Chúa Giêsu trong đoạn này là: "Người khỏe mạnh không cần thầy
thuốc, người đau ốm mới cần... Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để
kêu gọi người tội lỗi."
Bản chất của
Giáo hội: Chúa Giêsu biến bàn ăn của tội nhân thành bàn tiệc của ân sủng. Người nhắc
nhở chúng ta rằng: Giáo hội không phải là một bảo tàng dành cho các thánh nhân,
mà là một bệnh viện dã chiến dành cho những linh hồn bị thương tổn.
Thái độ của
chúng ta: Chúng ta soi xét lỗi lầm của anh chị em (như những kinh sư) hay chúng ta
cùng ngồi ăn, thấu cảm và nâng đỡ họ?
Hãy cảm
tạ Chúa vì Ngài đã không chê bỏ sự yếu đuối của chúng ta. Xin cho mỗi người
trong chúng ta biết để tâm lắng nghe tiếng Chúa mời gọi giữa những lo toan cuộc
sống hôm nay. Xin Chúa cũng giúp chúng ta biết can đảm "đứng dậy"
khỏi những ích kỷ nhỏ nhen để mạnh dạng bước theo Ngài với lòng hoan hỉ như ông
Lêvi khi xưa. Amen.
Suy niệm 3:
Tin Mừng hôm
nay thuật lại sự kiện Đức Giêsu kêu gọi ông Lêvi, một người thu thuếlàm môn đệ Ngài. Sau đó, Ngài đồng bàn và dùng bữa với những người thu thuế và tội lỗi.
Trước khung
cảnh ấy, những người Pharisêu đã khó chịu và chất vấn các môn đệ: “Sao Thầy
các anh lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi?”
Câu hỏi ấy
không chỉ dành cho các môn đệ ngày xưa, mà còn vang vọng đến mỗi người chúng ta
hôm nay. Câu chuyện xem ra bất ngờ trên muốn nói với chúng ta nhiều điều:
1. Chúa gọi
từ đời sống rất bình thường
Ông Lêvi
đang “ngồi ở trạm thu thuế”, giữa công việc, giữa một môi trường bị coi là ô uế
và tội lỗi, thì Đức Giêsu đi ngang qua và nói: “Anh hãy theo tôi.” Không
có bài diễn văn dài, không có điều kiện ràng buộc. Chỉ một lời mời gọi đơn sơ
nhưng đầy quyền năng. Vậy mà Lêvi đã đứng dậy, bỏ lại tất cả mà theo Ngài.
Thiên Chúa
vẫn thường gọi con người trong chính hoàn cảnh đời thường của họ, không chờ họ
hoàn hảo rồi mới yêu thương, nhưng yêu thương để họ được biến đổi.
2. Bàn tiệc
của lòng xót thương
Đức Giêsu
không chỉ gọi Lêvi, mà còn vào nhà ông và ngồi ăn với nhiều người bị xã hội
khinh chê. Đối với người Do Thái thời đó, ăn chung bàn là dấu chỉ của sự hiệp
thông. Đức Giêsu đã phá vỡ những ranh giới khép kín để mở ra một không gian của
lòng xót thương.
Ngài khẳng
định rõ sứ mạng của mình: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau
ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội
lỗi.”
Chúa không
dung túng tội lỗi, nhưng Ngài không loại trừ người tội lỗi. Trái lại, Ngài đến
gần để chữa lành và cứu độ.
3. Lời chất
vấn dành cho chúng ta
Trước Tin
Mừng này, mỗi người được mời gọi tự hỏi:
- Tôi có dám
để Chúa bước vào những “góc tối” trong đời mình không?
- Tôi có vô
tình giống những người Pharisêu, dễ phán xét và loại trừ người khác, thay vì
cảm thông và nâng đỡ họ không?
Theo Chúa
không chỉ là tránh xa tội lỗi, mà còn là mang trái tim của Chúa: một trái tim
biết yêu thương, đón nhận và chữa lành.
Hãy nhớ rằng: Chúa đã gọi ta không phải vì ta xứng
đáng, nhưng vì Chúa yêu thương. Xin cho ta biết đứng dậy mỗi ngày, bỏ lại những
ràng buộc của tội lỗi và ích kỷ, để bước theo Chúa.
Xin cho ta trái tim giống như trái tim Chúa, biết cảm thông, tha thứ và mở rộng vòng tay đón nhận anh chị em con. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét