Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2020

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN 

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN A

Mt 14, 22-33

Cuộc đời chúng ta có lúc yên bình nhưng lắm khi cũng gặp giông bão, khiến chúng ta cảm thấy sợ hãi bất an, nên rất cần có Chúa ở bên để che chở, hướng dẫn. Có Chúa ở bên, thuyền đời của ta mới mong vượt thoát được sóng to gió lớn giữa biển trần mà đạt đến bến bờ của bình an.

Những hình ảnh được đề cập trong đoạn Tin mừng hôm nay giúp chúng ta hiểu rằng:

Các môn đệ chính là mỗi người chúng ta.

Con thuyền là hình ảnh của Giáo Hội.

Biển khơi là hình ảnh trần gian.

Đêm tối, bảo tố, gió mạnh là những thử thách do ma quỷ gây nên.

- Giống như các môn đệ xưa, chúng ta đã bước vào con thuyền của Giáo Hội khi lãnh nhận bí tích thánh tẩy. Cùng ở trong con thuyền Giáo hội, tất cả chúng ta đều đang tiến bước trên biển đời trần gian này.

- Tựa như con thuyền của các môn đệ bị sóng to gió lớn đánh dữ dội, thì ở mọi thời, mọi nơi, Giáo hội cách chung; cách riêng thuyền đời của mỗi người chúng ta cũng phải đương đầu với bao là chống đối, vu khống, bôi nhọ và loại trừ bởi thế lực của ma quỷ gây ra.

- Ví như bóng đêm là những vết đen đáng tiếc xảy ra trong Giáo hội; hay những đau khổ, thất bại và bất hạnh xảy đến trong cuộc sống mình, làm cho niềm tin của chúng ta như bị chao đảo, lắm khi mất cả phương hướng cho cuộc sống.

- Sánh như tông đồ Phêrô, vì nghi ngờ vào quyền năng của Chúa, khiến ông sợ hãi, sắp chìm. Cuộc đời của người Kitô hữu chúng ta khi đối mặt với những khó khăn, đau khổ và thử thách… trong cuộc sống, lắm khi cũng làm ta lo sợ, nghi ngờ vào quyền năng của Chúa và có khi đánh mất cả niềm tin và hy vọng mà buông mình chìm sâu vào dòng chảy của biển đời này. Nhưng chúng ta hãy vững tin vì có Chúa Giêsu luôn ở bên đời, hằng nâng đỡ chở che và ra tay cứu giúp, nếu chúng ta biết tin tưởng, trông cậy và tha thiết kêu cầu Người như Phêrô:“Lạy Thầy, xin cứu tôi”. 

Xin Chúa ban thêm lòng tin nơi chúng ta, để trong bất cứ hoàn cảnh thử thách nào, ngay cả những lúc bước đi trong đêm tối của đức tin, chúng ta vẫn an tâm tiến bước trên sóng gió cuộc đời này với lòng hân hoan vì tin rằng có Chúa luôn ở bên hướng dẫn chúng ta.


Thứ  hai: 2Cr 9,6-10; Ga 12, 24-26

Kính Thánh Lau-ren-sô, phó tế tử đạo

Cả hai bài đọc hôm nay đều nói lên tinh thần hy sinh vô vị lợi vì nước trời.

Bài đọc 1: Với nguyên tắc bình thường, ngoại trừ bất thường, Thánh Phaolô cho biết: “gieo nhiều” sẽ “gặt nhiều”. Theo nguyên tắc này, thánh Phaolô kêu gọi các tín hữu Côrintô cũng như chúng ta hãy tích cực dâng hiến đời mình để phục vụ Chúa. Nhưng để dâng hiến phục vụ, đòi hỏi ta phải hy sinh. Mà hy sinh là việc làm khó. Bởi lẽ ta thường cho rằng những gì ta dâng hiến là của ta. Nhưng thực ra những gì ta “Có” và ta “Là” đều do Thiên Chúa ban tặng. Nên “ai vui vẻ dâng hiến sẽ được Thiên Chúa yêu thương” (x. 2 Cr 9,7).

Còn  bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu lại đưa ra cho chúng ta hiểu được quy luật căn bản: chết để được sống. “nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều bông hạt.” (Ga 12,24); theo nguyên tắc này Chúa Giêsu xác quyết: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.” (Ga 12,25).

Thầy phó tế Lô-ren-sô đã nhận ra nguyên tắc và hiểu được quy luật ấy nên đã vui vẻ dâng hiến đời mình, sẵn sàng chết đi vì tình yêu.

– Yêu Chúa, thánh nhân đã rời bỏ quê hương Hu-ét-cô, nước Tây Ban Nha thân yêu để đến Roma du học. Tại đây ngài được biết đến là con người nổi danh về tài đức. Nhưng không vì thế mà ngài tìm cho mình cuộc sống vinh hoa, phú quý. Trái lại, thánh nhân đã dùng tài đức Chúa ban dấn thân phục vụ Chúa, dưới thời giáo hoàng Xít-tô II, trong bối cảnh đầy hiểm nguy bởi sự cấm cách và bách hại khắc nghiệt của hoàng đế Đê-ci-ô.

– Yêu người, thánh nhân đã không ngại hy sinh dấn thân trong trách nhiệm phục vụ người nghèo. Với vai trò là vị phó tế trưởng, quảng trị tài sản của Giáo hội, ngài luôn ưu tư lo cho người nghèo. Ngay trong giờ phút nguy khốn nhất, với cái chết cận kề, ngài vẫn không quên dùng tất cả tài sản của Giáo hội đem ra phân phát cho người nghèo. Với ngài tài sản quý giá nhất chính là người nghèo. Nên sau khi phân phát hết của cải cho người nghèo, ngài đã dẫn họ đến trước mặt viên tổng trấn Va-lê-ri-a-nô và xác nhận cho biết: những người nghèo đứng trước mặt tổng trấn chính là tài sản của Giáo hội.

Tình yêu chính là sức mạnh thúc đẩy thánh Lau-ren-sô sẵn sàng phục vụ Chúa và tha nhân cho dẫu phải hy sinh tính mạng. Đúng như lời thánh Phaolô nói: “Ai vui vẻ dâng hiến sẽ được Thiên Chúa yêu thương.” Thánh nhân đã vui vẻ dâng hiến vì cảm thấy mình được Chúa yêu thương. Nên khi bị hỏa thiêu, ngài còn khôi hài nói với hoàng đế: Một bên đã chín rồi hãy chiên bên kia nữa mà ăn!.  Sau đó ngài cầu xin cho thành phố Rôma được trở lại với Ðức Kitô và cho Ðức Tin Công Giáo được lan tràn khắp thế giới. Ngài lãnh nhận triều thiên tử đạo vào năm 258 và đã được Thiên Chúa yêu thương ban thưởng sự sống đời đời vì đã coi thường mạng sống mình ở đời này.

Xin cho chúng ta có được tình yêu Chúa nồng nàn, để ta luôn trung kiên sống và làm chứng niềm tin dù có phải chịu nhiều gian khổ, ngay cả hy sinh mạng sống mình; đồng thời cũng xin cho chúng ta có được lòng yêu người, nhất là những người nghèo như thánh Lau-ren-sô, để ta tận tâm phục vụ tha nhân với hết khả năng của mình.

 

Thứ ba: Mt 18,1-5.10.12-14

Dưới trần gian tranh giành địa vị, chức quyền đã đành. Trên trời mà còn tranh quyền đoạt lợi quả là một điều đáng trách. Thế mà các môn đệ xưa kia lại đưa lối suy nghĩ trần tục ấy vào chốn vĩnh cửu, nên các ngài không ngần ngại đặt vấn đề với Chúa: "ai là người lớn nhất trong nước trời." 

Chúa Giêsu không trả lời ai là người lớn nhất trong Nước Trời, nhưng Chúa cho biết cần phải có điều kiện như thế nào? để được vào Nước Trời.

Điều kiện ấy chính là phải trở nên như trẻ nhỏ. Không phải chúng ta hóa kiếp trở lại làm trẻ nhỏ, nhưng Chúa muốn chúng ta phải có tinh thần trẻ nhỏ.

Vì trẻ nhỏ luôn thành thật, đơn sơ, trong trắng. Chúa muốn chúng ta cũng hãy đơn sơ, thành thật, đừng mưu mô, lọc lừa… , cho dẫu lắm khi sự thật làm ta phải chịu thiệt thòi, bị xem thường, bị hiểu lầm…

Vì trẻ nhỏ cảm thấy mình yếu đuối nên luôn tin tưởng phó thác cậy dựa vào cha mẹ. Chúa cũng muốn chúng ta luôn tin tưởng tín thác và cậy trông vào Chúa, nhất là những lúc chúng ta gặp phải gian nan, khốn khó.

Vì trẻ nhỏ luôn khiêm nhường biết mình còn nhiều giới hạn nên không ngừng cố gắng trao dồi học hỏi những điều hay lẽ phải từ người lớn. Chúa cũng muốn chúng ta biết khiêm tốn lắng nghe và học hỏi lời Chúa trong Thánh kinh, qua các giáo huấn của GH, nhất là qua các biến cố xảy ra trong cuộc sống  hằng ngày.

Nói tóm lại, Chúa muốn chúng ta hãy sống tinh thần trẻ thơ, mặc dù chúng ta mang thân xác của người lớn. Ai sống được tinh thần như thế, mới xứng đáng được vào Nước Trời và là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.

Chúng ta hãy luôn nhớ rằng: trước mặt Chúa, chúng ta chỉ là những người con bé nhỏ. Không có Chúa, chúng ta chẳng làm được chuyện gì nhưng nếu chúng ta có làm được chuyện gì đi nữa, thì tất cả cũng là nhờ bởi ơn Chúa ban mà thôi.

Xin Chúa cho chúng con luôn biết phó thác cả cuộc đời chúng con cho Chúa, như đứa bé đặt hết niềm tin yêu vào cha mẹ. Để sau cuộc đời dương thế này, chúng con được quây quần bên Chúa, chung hưởng niềm hạnh phúc viên mãn cùng các thánh tử đạo Việt Nam trong nước trời.


Thứ tư: Mt 18, 15-20

Đoạn tin mừng hôm nay ghi lại 3 lời giáo huấn của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ: Sửa lỗi huynh đệ, tha thứ cho nhau  hiệu quả của lời cầu xin hiệp nhất. Những lời giáo này rất cần cho đời sống cộng đoàn.

1. Sửa lỗi huynh đệ. Lầm lỗi là chuyện thường tình của con người “nhân vô thập toàn”. Nên sửa lỗi cho nhau là trách nhiệm của mỗi người trong cộng đoàn, chứ không phải là việc làm tùy thích riêng ai. Bởi lỗi lầm cá nhân gây nguy hại đến người khác và làm sứt mẻ tình đoàn kết giữa các thành phần trong cộng đoàn.

Tâm lý tự nhiên ai trong chúng ta cũng ngại đến việc sửa lỗi. Bởi không khéo, ta sẽ bị người đời lên án là “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, chẳng lợi lộc gì cho bản thân mà còn gây ra lụy phiền cho mình cho người. Nhưng vì tình huynh đệ và vì ích lợi chung, đòi buộc ta phải có bổn phận sửa lỗi cho nhau.

Vậy ta phải sửa lỗi thế nào để mang lại kết quả tích cực? Tin mừng hôm nay,  Chúa Giêsu chỉ dạy chúng ta phải tiến hành cách tiệm tiến và tế nhị, đi từ kín đáo đến công khai; từ cá nhân đến tập thể, theo các bước sau:

- Trước hết gặp riêng ngươi với nó: giữa hai người (cá nhân với cá nhân). Nếu không có kết quả?

- Tiếp theo ta đem theo một hay hai người làm chứng. (tạo nên sức mạnh và mang tính xác thực cho lời chứng). Nếu cũng không nhìn nhận sai lỗi?

- Sau cùng đưa ra cộng đoàn Hội Thánh. “Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe thì kể nó như người ngoại hay thu thuế.”

Tuy nhiên, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta phải luôn giữ được tinh thần bác ái huynh đệ, với hy vọng giúp người có lỗi ý thức về sai lầm của mình mà sửa đổi. Không chịu nghe cộng đoàn thì họ đã tự cô lập mình. Ta chỉ còn phó thác họ cho lòng nhân từ của Chúa mà thôi.

2. Tha thứ cho nhau. Nếu lỗi lầm làm ảnh hưởng đến cộng đoàn Hội Thánh, thì ta tiến hành từng bước như lời Chúa dạy trên. Nhưng nếu lỗi lầm chỉ mang tính cá nhân, không gây nguy hại đến cộng đoàn Hội Thánh thì cách hay nhất là ta hãy bao dung tha thứ mãi. Đó cũng là điều Chúa nói với Phêrô: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không? Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.” (Mt 18, 21-22). Và trong kinh lạy Cha, Chúa Giêsu cũng dạy ta biết rằng: ta chỉ được Chúa tha thứ tội lỗi một khi ta biết tha thứ lỗi tội cho tha nhân. Vì thế mà tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mới xác quyết với các môn đệ rằng: “những gì các con tháo gỡ dưới đất, thì trên trời cũng tháo gỡ.

3. Lời cầu xin hiệp nhất. Biết rằng, mục đích của việc sửa lỗi và tha lỗi cho nhau trong đời sống là nhằm thức tỉnh người sai phạm để họ sửa đổi mà trở về hòa nhập với cộng đoàn. Tuy nhiên đây là việc làm hết sức khó khăn nên rất cần ơn Chúa. Vì thế mà Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta cần phải hiệp nhất trong lời cầu nguyện.

Lời cầu nguyện hiệp nhất của cộng đoàn rất có hiệu lực vì làm đẹp lòng Thiên Chúa và sẽ được Người đón nhận: "Thầy lại bảo các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó.

Nếu tội lỗi làm chia rẽ thì sự cầu nguyện là phương thế nối kết và hiệp nhất chúng ta lại với nhau trong Chúa. Vì Chúa Giêsu chính là trung tâm nối kết mọi người trong cùng một đức tin. Bởi thế mà ở đâu có  “hai ba người tụ họp với nhau nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người ấy.

Xin Chúa cho chúng ta biết khiêm tốn nhìn nhận mình còn nhiều thiếu sót lầm lỗi để đón nhận lời góp ý sửa lỗi chân thành của tha nhân mà chấn chỉnh lại đời sống nên tốt đẹp hơn. Và cũng xin Chúa cho chúng ta biết khôn ngoan áp dụng phương cách sửa lỗi do Chúa chỉ dạy để giúp nhau chỉnh sửa đời sống sao cho phù hợp với thánh ý của Chúa, tạo nên sự hiệp nhất và khả tin trong cộng đoàn hội thánh Chúa.


Thứ năm: Mt 18, 21-19,1

Có thể nói, tha thứ chính là đỉnh cao của lòng thương xót. Thánh Tôma đã nói: “Tha thứ cho người khác là thương xót họ, đó là việc to lớn hơn việc tạo dựng thế giới”. Thật vậy, hành động cao quý nhất của con người để giống TC chính là sự tha thứ. Nhưng thực tế cho thấy tha thứ không dễ chút nào: tha thứ 1 lần đã khó, huống chi tha thứ hoài, tha thứ mãi như lời dạy của Chúa Giêsu trong bài Tin mừng hôm nay quả là khó hơn cả vượt sông sâu, leo núi cao hiểm trở. Bởi lẽ muốn tha thứ đòi buộc ta phải vượt qua biển sâu của tự ái và leo khỏi núi cao của kiêu căng, tự mãn.

Nhưng cho dẫu khó khăn như vượt đại dương mênh mông và sâu thẳm, vậy mà dân Do Thái vẫn tiến qua giữa lòng biển Đỏ khô chân, đó mới là điều lạ lùng! Vì đối với quyền năng Thiên Chúa thì mọi sự tưởng như không thể đều trở nên có thể, nếu chúng ta biết tin tưởng và phó thác vào uy quyền của Người.

Hơn nữa để giúp ta vượt qua núi cao của kiêu căng, tự mãn mà tỏ lòng bao dung tha thứ cho tha nhân, Chúa Giêsu còn khéo léo nhắc nhở chúng ta về một đấng Thiên Chúa giàu lòng thương xót, hằng sẵn sàng tha thứ mọi tội lỗi cho ta, cho dẫu rất nhiều lần ta xúc phạm đến Chúa nặng nề.

Trong kinh lạy Cha, Chúa Giêsu còn đã dạy chúng ta phải tha thứ cho nhau để được Chúa thứ tha. Xin Chúa cho chúng ta có được tấm lòng thương xót của Chúa để ta cũng hết lòng tha thứ cho anh em mình, nhờ đó mà ta mới xứng đáng đón nhận được sự tha thứ của Chúa. Amen.


Thứ sáu: Mt 19, 3-12

Bất cứ xã hội nào, đất nước nào, tập thể nào, gia đình nào… dù lớn hay nhỏ đều có những quy định và luật lệ của nó. Chính những quy định luật lệ sẽ đem lại tính ổn định xã hội và bảo vệ quyền lợi cho con người. Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu khẳng định với những người Biệt Phái về sự ràng buộc không thể tháo gỡ trong đời sống hôn nhân“sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”.

Luật hôn nhân không phải phát xuất từ định chế của con người, nhưng xuất phát từ ý định của Thiên Chúa. Ngay từ khi tạo dựng con người “ Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ; vì thế người đàn ông sẽ lìa bỏ cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ trở thành một xương một thịt” (St 1, 24).

Đã là định chế do chính Thiên Chúa thiết lập (gọi là Thiên luật) thì đòi buộc mọi người đều phải tuân giữ, còn nhân luật (là luật do con người quy ước) thì có tính tương đối và sẽ bị điều kiện hoá bởi hoàn cảnh, thời gian, không gian và cả truyền thống văn hoá… nên có thể thay đổi và cần được thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh của thời đại. Vì luật của Thiên Chúa thì bất biến, vì thế khi nhân luật và Thiên luật đòi buộc cùng lúc, ta cần phải ưu tiên cho Thiên luật. Cho nên khi những người Pharisêu đề cập đến chuyện Môsê cho phép ly dị, thì ngay lập tức Chúa Giêsu đã nói đến sự bất cập của nhân luật và Người tái khẳng định lại sự bất biến mang tính bó buộc của Thiên luật về hôn nhân là bất khả phân ly. (x.Mt 19,1-9; Mc 10,1-12).

Xin Chúa cho các đôi vợ chồng luôn ý thức lời thề hứa chung thủy với nhau trong ngày thành hôn, và ban cho họ dồi dào ơn thiêng để họ đủ nghị lực vượt qua những thách đố trong đời sống hôn nhân và gia đình ngày hôm nay, mà trung tín mãi với nhau đến trọn đời.


Thứ bảy: Lc 1, 39-56

KÍNH TRỌNG THỂ LỄ ĐỨC MẸ LÊN TRỜI

Mừng kính trọng thể lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời hôm nay, đem đến cho chúng ta niềm hy vọng lớn lao. Bởi tin rằng mai sau chúng ta cũng được về trời hưởng vinh phúc cùng với Mẹ. Vì cha mẹ có bao giờ quên con cái và muốn xa rời những đứa con yêu quý bao giờ!

Tuy nhiên để được ở bên Mẹ trong niềm hạnh phúc thiêng đàng, đòi hỏi ta phải sống xứng danh là con yêu dấu của Mẹ. Để trở nên con yêu dấu Mẹ không gì khác hơn là chúng ta noi gương sống như Mẹ đã sống. Đó là sống giới luật Tình Yêu mà Chúa đã dạy.

- Yêu Chúa: Đức Maria đã luôn lắng nghe và thực hành lời Chúa truyền dạy: “ Vâng này tôi là nữ tì của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói”. (Lc 1,38 ).

. Yêu Chúa: Mẹ đã chấp nhận những hệ lụy đau khổ xảy đến, khi đón nhận cưu mang và sinh hạ Hài Nhi Giêsu.

. Yêu Chúa: Mẹ đã can đảm bước đi cùng với Con Mẹ là Đức Giêsu trên mọi nẻo đường đời. Con đường ấy là đường hẹp và là con đường thập giá. Nhưng đó là con đường dẫn đến sự sống đời đời. Như lời Chúa Giêsu đã phán: “Ai muốn theo Ta, hãy tự bỏ mình vác thập giá mình mà theo Ta….” (Mc 8,34).

- Yêu người: Mẹ đã sẵn sàng hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa để cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình cứu độ nhân thế.

. Yêu người: Mẹ đã không ngại chấp nhận gian khổ "vội vả lên đường" thăm viếng và ở lại chăm sóc cho người chị họ Elizabeth trong lúc sắp sinh nở. Quả là một hy sinh lớn lao!

. Yêu người: Mẹ đã nhận thánh Gioan (đại biểu nhân loại) làm con Mẹ, cho dẫu trong hoàn cảnh đau khổ tột cùng dưới chân thập giá và tương lai mịt mù.

Chính tình yêu là động lực giúp cho Đức Maria sẵn sàng từ bỏ ý riêng, chấp nhận dấn thân hy sinh suốt đời để Phục vụ Chúa và dâng hiến cho tha nhân.

Có thể nói hình ảnh người phụ nữ được thánh Gioan mô tả trong sách Khải huyền hôm nay là hình ảnh tập chú về Đức Mẹ. Dẫu lộng lẫy, kiêu sa xuất hiện trên trời nơi đền thờ Thiên Chúa cao sang. Nhưng bên cạnh đó, Mẹ cũng phải đối diện với bao nguy hiểm của mãn xà hung ác là sự dữ. Như vậy, bên cạnh hạnh phúc vinh quang nước trời, vẫn luôn có bóng dáng của đau khổ bởi sự dữ đang trực chờ, cần phải vượt qua bằng sức mạnh của Tình yêu nhờ liên kết chặt chẻ với Chúa Giêsu với niềm tin kiên vững vào quyền năng Thiên Chúa mới bay cao, bay xa vào cỏi vinh quang sáng ngời.

Xin cho chúng ta biết noi gương Mẹ Maria hằng gắn bó chặt chẻ với Chúa Giêsu để kín múc sức mạnh và sự sống nơi Người, vì“nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được Thiên Chúa cho sống” (1Cr 15,22). Nhất là luôn biết chu toàn giới luật Tình Yêu mà Chúa chỉ dạy qua việc tận tâm phục vụ tha nhân theo gương Mẹ Maria, hầu xứng danh là con Mẹ và xứng đáng được Chúa ban thưởng hạnh phúc nước trời. Xin Mẹ thương giúp chúng con!

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020


SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN A
Is 55, 1-3; Rm 8, 35. 37-39; Mt 14, 13-21
Tin mừng hôm nay khắc họa khuôn mặt của một vị Thiên Chúa giàu lòng thương xót nơi Đức Giêsu. Thánh Matthêu cho biết Chúa Giêsu chính là hiện thân của lòng thương xót của Thiên Chúa:
- Qua ánh mắt cảm thông: Mặc dù Chúa Giêsu và các môn đệ xuống thuyền tìm đến một chỗ hoang vắng để nghỉ ngơi đôi chút, nhưng khi “ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương”, nên Ngài đã mở lòng đón tiếp họ.
- Qua lời giảng dạy chân tình: Vì muốn mang đến cho dân chúng Tin mừng cứu độ, nên Chúa Giêsu đã không ngần ngại “đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời” (Mt 9, 35)Ngay khi lúc Ngài tìm đến nơi thanh vắng để nghỉ ngơi đôi chút, vậy mà khi thấy dân chúng tuôn đến, Ngài lại sẵn sàng ra đón tiếp và giảng dạy cho họ về Tin mừng nước trời.
- Qua những việc làm thiết thực: Ngài sẵn sàng “chữa lành hết các bệnh nhân” tìm đến với Ngài. Khi nhìn thấy họ đói và rất cần ăn uống để đủ sức trở về với mái ấm gia đình, Chúa Giêsu đã không ngần ngại “làm phép lạ hóa bánh ra nhiều” cho 5000 người ăn no nê, dư 12 thúng đầy, từ 5 chiếc bánh và 2 con cá, khởi tâm từ một sự đóng góp nhỏ nhoi của con người.
Xin cho chúng ta biết không ngừng cảm tạ, chúc tụng tình thương lớn lao của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu, bằng cách siêng năng tìm đến Chúa qua việc tích cực tham dự thánh lễ và năng rước Chúa; nhất là biết cảm thương và nhiệt tâm làm việc bác ái giúp đỡ người nghèo theo khả năng của mình, nhằm góp phần lan tỏa lòng thương xót của Chúa.

Thứ hai: Mt 14, 22-36
Cuộc đời chúng ta có lúc yên bình, nhưng lắm khi cũng gặp giông bão, khiến chúng ta sợ hãi bất an. Xin Chúa luôn ở bên che chở, chấn an và giúp ta biết chọn lựa hướng sống sao cho đúng ý Người, nhờ đó thuyền đời của ta dễ dàng vượt qua sóng gió hiễm nguy giữa biển đời trần mà đạt đến bến bờ bình an, nhờ sức mạnh ơn ban của Chúa.
Những hình ảnh được đề cập trong đoạn Tin mừng hôm nay giúp chúng ta hiểu rằng:
- Các môn đệ chính là mỗi người chúng ta. Con thuyền là hình ảnh của Giáo Hội. Biển khơi là hình ảnh trần gian. Đêm tối, bảo tố, gió mạnh là những thử thách do ma quỷ gây nên.
- Giống như các môn đệ xưa, chúng ta đã bước vào con thuyền của Giáo Hội khi lãnh nhận bí tích thánh tẩy. Cùng ở trong con thuyền Giáo hội, chúng ta đang tiến bước trên biển đời trần gian này.
- Tựa như con thuyền của các môn đệ bị sóng to gió lớn đánh dữ dội, thì ở mọi thời, mọi nơi, Giáo Hội cách chung, cách riêng thuyền đời của mỗi người chúng ta cũng phải đương đầu với bao là chống đối, vu khống, bôi nhọ và loại trừ do thế lực của ma quỷ gây ra.
- Ví như bóng đêm là những vết đen đáng tiếc xảy ra trong Giáo Hội. Hay những đau khổ, thất bại và bất hạnh xảy đến trong cuộc sống mình, làm cho niềm tin của chúng ta như bị chao đảo, lắm khi mất cả phương hướng cho cuộc sống.
- Sánh như tông đồ Phêrô, vì nghi ngờ vào quyền năng của Chúa khiến ông sợ hãi, sắp chìm. Cuộc đời của người Kitô hữu chúng ta khi đối mặt với những khó khăn, đau khổ và thử thách… trong cuộc sống, cũng làm ta lo sợ, nghi ngờ vào quyền năng của Chúa và lắm khi đánh mất cả niềm tin và hy vọng mà buông mình chìm sâu vào dòng chảy của biển đời. Nhưng chúng ta hãy vững tin vì có Chúa Giêsu luôn ở bên đời để nâng đỡ và ra tay cứu giúp, nếu chúng ta biết trông cậy và tha thiết kêu cầu Người như Phêrô: “Lạy Thầy, xin cứu tôi”. 
Xin Chúa ban thêm lòng tin nơi chúng con, để dù trong bất cứ hoàn cảnh thử thách nào, ngay cả những lúc bước đi trong đêm tối của đức tin, chúng con cũng vẫn an tâm tiến bước trên sóng gió của biển đời. Xin Chúa thương hiện diện và đồng hành mãi với chúng con mà hướng dẫn để chúng con biết lối tiến bước về bến bờ bình an.

Thứ ba: Nhớ Thánh Gioan Maria Vianney, linh mục
Mt 15, 1-2.10-14
Tin Mừng: Chúa Giêsu cho biết đâu là yếu tố căn bản nhất để đem lại cho những việc làm có giá trị trước mặt Thiên Chúa. 
Vì quá chú tâm đến hình thức bên ngoài nên những người Biệt phái và Kinh sư cảm thấy khó chịu khi thấy các môn đệ CG không rửa tay trước khi dùng bữa. Họ đã tố cáo các môn đệ Người là đã“vi phạm truyền thống của tiền nhân”.  Như vậy đã rõ, rửa tay chỉ là truyền thống của cha ông họ để lại, chứ không liên quan gì đến việc tôn thờ Thiên Chúa. Từ đó CG cho thấy họ giữ luật quá nặng hình thức, nên Người đã dùng Thánh Kinh mà cảnh tỉnh họ: “Tiên tri Isaia nói rất đúng: dân này thờ Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta”. Rồi Người lên án: “Các ông là những kẻ đạo đức giả”. 
Thật vậy, những người Biệt phái và Kinh sư chỉ tôn thờ Thiên Chúa bằng môi miệng chứ không phải bằng tấm lòng. Họ chỉ đọc kinh cho lâu giờ nhằm nuốt tiền các bà góa chứ không phải vì yêu mến Chúa.
Như vậy, đạo đức giả là quá chú trọng đến những việc bề ngoài mà quên đi động lực chính yếu là tình yêu bên trong. Vì thế CG đã không ngần ngại chỉ ra sai lầm của họ: “các ông bỏ lề luật của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm”. Rồi nhắc nhở họ phải ưu tiên sống và dạy người khác sống theo luật Thiên Chúa chứ không được tùy tiện bỏ qua. Ấy thế mà họ vẫn ngang nhiên xem thường luật Chúa để thay vào đó luật phàm nhân, khi bảo“Nếu ai nói với cha mẹ mình rằng: Những của tôi có thể giúp cha mẹ được là Corban rồi (nghĩa là của dâng cho Chúa)”, và các ngươi không để cho kẻ ấy giúp gì cho cha mẹ nữa. Như thế các ngươi huỷ bỏ lời Chúa bằng những tập tục truyền lại cho nhau. Và các ngươi còn làm nhiều điều khác giống như thế.” (Mc 7, 11-13).  
Suy niệm và cầu nguyện với lời Chúa hôm nay, Chúa như nhắc nhở chúng ta cần phải chấn chỉnh lại thái độ sống đạo của mình sao cho phù hợp với ý muốn của Chúa. Để từ đó tất cả những hành vi thờ phượng Thiên Chúa của ta đều phải được phát xuất từ một tình yêu tinh tuyền, trong sáng. Vì yêu Chúa, ta đi lễ; vì yêu Chúa, ta siêng năng đọc kinh hôm kinh mai; vì yêu Chúa nên ta sẵn sàng từ bỏ những thói hư, tật xấu… Nói tóm lại, vì yêu Chúa nên ta tuân giữ những điều luật của Chúa và GH.
Trong tương quan với người khác cũng vậy, ta hãy đối xử với nhau bằng một tình yêu chân thành. Chính sức mạnh tình yêu chân thành sẽ thúc đẩy chúng ta biết phải làm gì tốt nhất cho anh em mình. Một khi chúng ta biết đặt tình yêu trong sáng, tinh tuyền như thánh Phaolô khuyên dạy vào các mối tương quan với Chúa, với người khác và công việc… thì chúng ta sẽ biết mình phải làm gì? và như thế nào? để thống nhất đời sống. Bởi tất cả hành vi của ta đều được định hướng từ tình yêu của Chúa nên những gì ta làm chắn chắn sẽ đẹp lòng Chúa và đem đến ích lợi cho tha nhân.
Xin Chúa đong đầy tình yêu của Chúa nơi tâm hồn chúng con, để những hành vi thờ phượng Chúa và những việc làm bác ái phục vụ tha nhân của chúng con đều phát xuất từ một tình yêu tinh tuyền và trong sáng. Được như vậy, mới mang lại ơn ích thiêng liêng cho chúng con.

Thứ tư: Mt 15, 21-28
Trình thuật Tin mừng hôm nay để lại tâm trí chúng ta về một hình ảnh phụ nữ tuyệt đẹp trong đức tính, cách ứng xử và một đức tin mạnh mẻ.
Xin cho chúng ta biết học đòi bắt chước gương sáng của bà, để chúng ta xứng đáng được Chúa chúc lành.
Nét đẹp của người phụ nữ cách chung và Á đông nói riêng, xưa nay người ta thường quý trọng ở những đức tính chịu thương, chịu khó, khiêm tốn và kiên nhẫn.
Nói như thế thì người phụ nữ ngoại giáo trong đoạn tin mừng hôm nay thật tuyệt vời, vì bà ta đã có đầy đủ những đức tính ấy:
Với tình thương mẫu tử cao cả, chắc hẳn bà ta đã tiêu tốn không ít là tiền của và sức lực để tìm thầy, chạy thuốc khắp nơi để cứu chữa cho đứa con yêu quý của bà khỏi tình trạng khốn khổ do ma quỷ gây nên. Chính sức mạnh tình thương đã giúp bà ta vượt qua rào cản ngăn cách của luật lệ cấm kỵ giữa người Do Thái và dân ngoại để tìm đến với Chúa Giêsu. 
Với đức tính chịu khó, bà đã không ngần ngại vượt qua ranh giới hiểm trở để tìm đến với Thầy Giêsu, với mong muốn con mình được cứu chữa khỏi thần ô uế ám hại.
Với lòng khiêm tốn thẳm sâu, bà ta đến trước mặt Chúa Giêsu và phục lạy Người với lời khấn xin: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Lòng khiêm tốn ấy càng sâu thẳm khi nhìn nhận mình chỉ là chó con trước mặt Chúa. “Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn rơi dưới bàn ăn của con cái”.
Với tinh thần nhẫn nại, bà đã không nản lòng trước lời từ chối khó nghe của Chúa Giêsu “Hãy để con cái ăn no trước đã vì không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó”.  Nhưng những lời đắng lòng ấy đã không làm cho bà tự ái và bỏ cuộc; trái lại làm cho bà thêm kiên nhẫn nên van xin cho tới cùng “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”.
* Tất cả những đức tính cao quý trên sẽ không có được nơi người phụ nữ nếu không có được đức tin mạnh mẻ. Chính nhờ lòng tin mạnh mẻ của bà mà đứa con con yêu quý của bà được Chúa Giêsu cứu chữa, như lời Chúa Giêsu xác nhận: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy.”.
Suy gẫm về hình ảnh của người phụ nữ ngoại giáo tuyệt đẹp hôm nay, ta cảm thấy hổ thẹn vì nhiều người trong chúng ta không  có được những đức tính cao quý và đáng yêu như bà: chịu thương, chịu khó, lòng khiêm tốn và kiên nhẫn trong tương quan và công việc. Nhất là đức tin của chúng ta còn chưa đủ mạnh để dám phó thác hoàn toàn vào tình thương và quyền năng của Chúa, đấng chúng ta tôn thờ.
Xin Chúa giúp chúng ta có được đức tin mạnh mẽ để trong mọi hoàn cảnh ta luôn sẵn sàng tín thác vào lòng thương xót. Đồng thời cũng cho chúng ta ý thức sống tốt những đức tính nhân bản cần thiết trong đời sống làm người.

Thứ năm: CHÚA HIỂN DUNG
Mt 17, 1-9
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cùng lên núi với Chúa Giêsu không phải để được biến hình, nhưng là để biến đổi đời sống nhờ vào việc lắng nghe Lời dạy của Chúa Giêsu, con chí ái của Chúa Cha. Nhờ đó ta mới có thể trở nên hoàn thiện theo lời mời gọi của Chúa Giêsu: Các con hãy nên hoàn thiệnnhư Cha các con trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt.5,48).
Ơn gọi của người Kitô hữu chính là trở nên người con trong Con yêu dấu của Chúa Cha là Đức Giêsu. Nhưng làm thế nào để ta trở nên người con yêu dấu của Chúa Cha trong Đức Giêsu? Tin mừng hôm nay chỉ ra cho chúng ta một vài gợi ý sau đây:
Chấp nhận đi vào con đường thập giá. Nếu trước đó, khi loan báo về cuộc thương khó mà Chúa Giêsu sắp trãi qua, các môn đệ, nhất là Phêrô đã không chấp nhận và quyết liệt can ngăn; thì với cuộc biến hình này, Chúa Giêsu muốn giúp các ông hiểu rằng: vinh quang chỉ đến sau khi chấp nhận đi vào con đường thập giá.
- Tin nhận Đức Giêsu là Con Thiên Chúa. Tin mừng cho biết trong khi cầu nguyện trên núi cao, thì hình dạng Ngài bổng biến đổi: “Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng”. Khi ấy, Chúa Cha đã xác nhận: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 16-17), rồi Người mời gọi chúng ta hãy tin vào Đức Giêsu, bởi Đức Giêsu chính là Con yêu dấu của Chúa Cha.
Vâng nghe lời Chúa Giêsu chỉ dạy. Trong cuộc biến hình này cũng đã minh định cho các tông đồ biết: Đức Giêsu chính là Môsê và Êlia mới. Nơi Ngài gom tóm toàn thể lề luật và lời ngôn sứ được nói trong cựu ước; nay lề luật và lời ngôn sứ ấy được kiện toàn nơi Đức Giêsu: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” (Mt 5,17). Vì thế mà Chúa Cha kêu gọi chúng ta hãy "vâng nghe lời Người".
* Tóm lại, để trở nên người con yêu dấu của Chúa Cha trong Đức Giêsu, đòi buộc chúng ta phải thực hiện hai việc sau đây:
-  Chấp nhận từ bỏ tất cả, để tiến bước trên hành trình đức tin theo Đức Giêsu, với niềm tín thác tuyệt đối vào thánh ý Thiên Chúa nơi Đức Giêsu.
- Phải luôn chú tâm lắng nghe và thực hành lời Chúa Giêsu chỉ dạy, qua việc say mê học hỏi, suy niệm và sống Tin mừng. Hãy để cho lời Chúa thấm nhập vào mọi suy nghĩ, lời nói và việc làm của chúng ta như thánh Phaolô đã cảm nhận và đã nêu gương sống cho chúng ta: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.” (Gl 2, 20). Nhờ thế mà ta mới xứng đáng được gọi là “con yêu dấu của Chúa Cha”.  Amen.

Suy niệm 2:
Tin mừng hôm nay thuật lại cuộc biến hình của Chúa Giêsu trên núi cao, nhằm củng cố niềm tin cho các môn đệ và mạc khải Thiên Tính của Người. Xin cho chúng ta luôn tin tưởng vào Chúa Giêsu, để sẵn sàng đón nhận những thập giá xảy đến trong đời sống.
Biến cố biến hình trên núi Tabor xảy ra sau khi Chúa Giêsu loan báo cho các môn đệ biết về con đường thập giá mà Ngài phải trãi qua. Nhưng trước đó Phêrô đã không chấp nhận con đường ấy, nên đã can ngăn cách quyết liệt khi Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn và cái chết của Người. Do đó, ông đã bị Chúa Giêsu khiển trách rất nặng lời:“Satan, hãy lui đi, vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người”(Mc 8, 33). Đặt sự kiện biến hình trong bố cảnh ấy, ta hiểu được biến cố hiển dung của Chúa Giêsu hôm nay là nhằm hướng đến 2 mục đích:
Cũng cố đức tin cho các môn đệ: Qua lời tuyên bố của Chúa Cha từ trên cao: “Ðây là Con Ta rất yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người", như muốn giúp các môn đệ xác tín vững vàng niềm tin vào Đức Giêsu chính là Con Thiên Chúa. 
Giúp các môn đệ can đảm chấp nhận con đường thập giá: Con đường thập giá là đường đau khổ chẳng ai muốn đi. Cuộc biến hình rực rỡ trên đỉnh đồi Tabor chính là liều thuốc đắng bọc đường gíúp các môn đệ dễ dàng nuốt lấy vị đắng của hy sinh thập giá mà Chúa Giêsu sắp bước vào; cũng như đủ sức vượt qua những đau khổ và hy sinh khi thi hành sứ vụ loan báo Tin mừng nước trời sau này.
Đức tin đem lại cho ta niềm hy vọng để dấn bước theo Chúa trên con đường thập giá. Đức tin cũng chính là sức mạnh giúp ta can đảm đón nhận những nghịch cảnh trong cuộc đời. Nhờ đức tin mà chúng ta dễ dàng vâng theo thánh ý Chúa, ngay khi mạng sống của ta bị đe dọa. Bởi ta tin rằng phía sau thập giá sẽ vinh quang phục sinh.  
Xin Chúa thương ban thêm niềm tin cho chúng ta, để chúng ta luôn trung thành đi theo Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống theo gương các thánh tử đạo Việt Nam.

Thứ sáu: Mt 16, 24-28
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ cũng như chúng ta hãy đặt trọn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa giàu lòng thương xót. 
Nhiều người nghĩ rằng vì không muốn cho chúng ta sống sung túc, hưởng thụ cách tự do nên Chúa Giêsu mới kêu gọi chúng ta dấn bước trên con đường thập giá để theo Người. Tuy nhiên chỉ có những ai cảm nhận được Đức Giêsu chính là hiện thân của một vị Thiên Chúa quyền năng, nhưng lại rất giàu lòng thương xót đã sẵn sàng chấp nhận mọi gian lao thử thách, ngay cả hy sinh mạng sống vì chúng ta và để cứu rỗi chúng ta thì mới sẵn sàng dấn bước theo Ngài.
Vinh quang chỉ xuất hiện ở đàng sau thập giá. Nên muốn đạt đến vinh quang phục sinh, ta sẽ không còn chọn lựa con đường nào khác, ngoài con đường thập giá mà Chúa đã đi qua. Vì thế mà Người mới xác quyết mạnh mẽ: “cứu lấy mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Chỉ khi nào ta xác định được linh hồn cao quý hơn thể xác, sự sống đời đời quý hơn sự sống chóng qua đời này…thì khi đó ta mới hiểu được lời dạy của Chúa Giêsu mà sẵn sàng tiến bước trên con đường hẹp. 
Chúa cho biết khi chọn lựa để bước theo Chúa trên con đường hẹp, quả là khó khăn vô cùng, nên Chúa hứa sẽ đồng hành, bên vực và tán thưởng cho những ai dám dấn bước vào. Ngược lại, Ngài sẽ lấy làm hổn thẹn nếu ai đó chối bỏ không dám dấn bước theo Ngài:“Ai hổ thẹn vì Ta và vì lời Ta trong thế hệ ngoại tình và tội lỗi này, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn từ khước nó, khi Người đến trong vinh quang của Cha Người cùng với các thần thánh.".
Xin cho chúng ta biết luôn tin tưởng vào Đức Giêsu chính là hiện thân của một vị TC giàu lòng thương xót mà sẵn lòng dấn bước theo Ngài trên mọi nẻo đường đời cho dẫu phải bước đi trên con đường thập giá. Bởi chúng ta tin rằng đó mới là con đường dẫn đến hạnh phúc thật cho đời ta. 

Suy niệm 2
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta phải can đảm từ  bỏ mình, vác thập giá và hân hoan bước đi trên con đường theo Chúa.
Nhưng để làm được điều đó không hề dễ chút nào, không nói là quá khó khăn đối với chúng ta là đàng khác. Khó nhưng không phải là không thể. Bởi vì Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta phương cách để có thể thực hiện điều ấy:
Hãy nghĩ đến những bậc giá trị trong đời sống mà chọn lựa. Xem chúng ta đang yêu quý cái gì? Linh hồn hay thể xác, sự sống chóng qua đời này hay sự sống đời đời mai sau…Nếu ta ý thực được giá trị linh hồn và sự sống mai sau là quý thì ta sẽ dễ dàng buông bỏ tất cả, hy tất cả để dấn bước theo Chúa trên con đường hẹp. Bởi vì ta biết rằng con đường hẹp là con đường dẫn đến sự sống đích thực. 
Phải có một đức tin vững mạnh vào Chúa. Một khi tin vào Chúa sẽ bên vực chúng ta trong nước trời, ta sẽ dễ dàng ưu tiên làm mọi việc để tôn vinh danh thánh Chúa trong cuộc sống. Khi có đức tin vững mạnh vào Chúa thì cho dù cuộc sống ta có gặp phải những  gian nan thử thách hay phải đối diện với chính cái chết, ta vẫn hân hoan công khai tuyên xưng Danh Chúa trước mặt người đời. 
Xin Chúa giúp chúng ta khôn ngoan đặt lại những bậc thang giá trị trong đời sống và giúp ta can đảm sống theo bậc thang giá trị ưu tiên theo sự hướng dẫn của Chúa; đồng thời xin Chúa củng cố đức tin cho chúng ta nên vũng mạnh nhờ đó chúng ta mời có sức mạnh dấn bước theo Chúa trên mọi nẻo đường đời. 

Thứ bảy: Mt 17, 14-20 (Lc 9, 57-62)
Kính Thánh Đa Minh, linh mục, lễ nhớ
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho ta biết hậu quả tai hại do cứng lòng tin.
- Do cứng lòng tin đã làm hư hỏng cả thế hệ, đó là lời than phiền của Chúa Giêsu khi phải đối mặt với tình trạng đau khổ của đứa bé trai bị mắc chứng bệnh kinh phong:“Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng!”.
Sách sáng thế cho biết: Do Nguyên Tổ đã không tin vào tình thương của TC nên đã dùng tự do Chúa ban để khướt từ Ngài, với mong muốn đi tìm một hạnh phúc mà không cần TC. Từ đó đau khổ, bệnh tật và sự dữ xuất hiện lan tràn qua muôn thế hệ. Nhìn thấy những nỗi khổ đau của nhân loại cách chung, cách riêng tình trạng của đứa bé phải chịu sự khống chế của ma quỷ, Chúa Giêsu đã cất lên lời than thở “Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ nữa?”.
Qủa vậy, một khi con người không còn ý thức sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống mình, thì hậu quả thật khôn lường xảy ra không chỉ làm hư hỏng đến thế hệ tương lai mà còn hư hoại cả vũ trụ này.
Do kém lòng tin không thể khống chế được ma quỷ. Chính Chúa Giêsu cho  biết lý do tại sao các môn đệ không thể chữa lành được đứa bé trai bị quỷ ám. “Vì các con yếu lòng tin!”. Và Người còn khẳng định: “nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải… thì chẳng có gì các con không làm được”.
 Thật vậy, đức tin là món quà do lòng yêu thương của Thiên Chúa ban tặng cho mỗi người. Nhờ đức tin mà ta dễ dàng vượt qua mọi gian nan thử thách. Chính đức tin đem đến cho ta niềm hy vọng ngay khi gặp đau khổ.
- Nhờ tin tưởng vào Chúa, cụ già Abraham đã đón nhận niềm vui vì được Chúa ban cho đứa con trai khi tuổi đời đã 90.  Nhờ đức tin, ông sẵn sàng vâng lệnh Chúa mà sát tế người con yêu dấu của mình vì tin rằng Chúa sẽ thực hiện những điều tốt đẹp nhất cho ông.
- Cũng vậy, nhờ tin tưởng vào Chúa, mà Phêrô đã can đảm bước đi trên mặt nước. Nhưng khi bắt đầu hoài nghi thì cũng là lúc ông bắt đầu chìm xuống.
- Đọc Phúc âm, chúng ta thấy rằng bao nhiêu phép lạ mà Chúa Giêsu thực hiện được khởi đi từ lòng tin của con người, như lời Chúa phán: “Này conlòng tin của con đã cứu chữa conCon hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh” (Mc 5, 34). Chúa Giêsu còn quả quyết mạnh mẻ: “Mọi sự đều có thể đối với người có lòng tin” (Mc 9, 23).
Xin Chúa củng cố đức tin nơi chúng ta, nhờ đó ta mới có thể vượt thắng được mọi gian lao thử thách và đủ sức mạnh thiêng liêng để chiến đấu và khống chế được ma quỷ.



  SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN  Lm. Clemente Nguyễn Văn Lanh CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN-NĂM A 1V 19,9a.11-13a; Rm 9,1-5; Mt 1...