SUY
NIỆM LỜI CHÚA TUẦN IV MÙA VỌNG
CHÚA
NHẬT IV MV A
Cùng
với GH chúng ta vào Chúa nhật IV Mùa vọng, mùa trông chờ Chúa đến. GH luôn nhắc
nhở chúng ta hãy tích cực dọn con đường đi vào tâm hồn cho xứng hợp, để Chúa
thật sự đến được với chúng ta. Chúng ta không mong đợi Chúa đến để ban sức
khỏe, tiền tài, danh vọng, chức quyền… mau qua; trái lại chúng ta mong đợi điều
quý giá hơn nhiều đó chính là mong đợi Đấng Emmanuel Thiên Chúa đến ở cùng
chúng ta. Bởi nơi Chúa, chúng ta được nghỉ ngơi an bình, nơi Chúa chúng ta nhận
được mọi ân phúc.
Xin
Chúa thương đến ở cùng ta và xin cho ta cũng tha thiết được ở trong Chúa.
Phụng vụ lời Chúa hôm nay
trình bày cho chúng ta biết Đức Giêsu chính là Đấng Emmanuel, Thiên Chúa làm
Người ở giữa chúng ta. Qua đó mời gọi chúng ta hãy tích cực chuẩn bị tâm hồn
xứng đáng để được Thiên Chúa ở cùng.
Bài đọc 1 trích sách tiên
tri Isaia, được viết vào cuối thế kỉ thứ VIII trước Chúa Giáng sinh. Vào thời
bấy giờ vương quốc Giuđa đang bị đe dọa bởi ngoại bang là đế quốc Assyria.
Trong hoàng cảnh đó vua Achaz lo sợ. Nhưng tiên tri Isaia khuyến khích nhà vua
hãy tin tưởng và cậy trông vào Chúa. Dẫu vậy nhà vua vẫn nghi ngờ. Để củng cố
niềm tin cho nhà vua, tiên tri Isaia hứa sẽ cho nhà vua một dấu chỉ đó là: “này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con
trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng
ta". (Is 7,14).
Lời tiên tri này không chỉ
được ứng nghiệm ngay trong hoàng cung, qua việc hoàng hậu vợ vua Achaz cưu mang
và hạ sinh một thái tử, chứng tỏ Thiên Chúa ở cùng nhà vua. Nhưng lời tiên tri ấy
còn được người Do Thái hiểu về một Đấng Messia sẽ được sinh ra bởi một người
trinh nữ, Đấng ấy được gọi là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta.
Đấng Emmanuel ấy đã được
ứng nghiệm và thành toàn nơi Đức Giêsu, Đấng mà tin mừng Thánh Matthêu muốn
trình bày cho chúng ta biết rõ về nguồn gốc đích thực của Người. Thánh Matthêu
minh chứng cho chúng ta thầy rằng Đứcc Giêsu chính là người thật và là Thiên
Chúa thật qua trình thuật về biến cố truyền tin cho thánh Giuse.
Là người thật bởi vì Ngài
đã đi vào dòng đời và thuộc về dòng tộc vua Đavit. Ngài có cha có mẹ hợp pháp
như chúng ta. Cha Ngài là thánh Giuse, mẹ Ngài là Đức Maria. Tuy nhiên Ngài còn
là Thiên Chúa. Bởi vì “Maria mang thai
là bởi phép Chúa Thánh Thần: bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là
Giêsu: vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội".
Chính bởi Đức Giêsu là
Thiên Chúa làm người và ở cùng chúng ta nên trong thư gửi tín hữu Rôma, thánh
phaolô mời gọi họ hãy hãnh diện vì được thuộc về Đức Giêsu là Thiên Chúa cao
sang và hãy vui mừng nỗ lực thi hành bổn phậncủa mình sao cho xứng hợp với ơn gọi
làm Kitô hữu.
Tóm lại:
Phụng vụ lời Chúa hôm nay
mời gọi chúng ta củng cố niềm tin vào Đức Giêsu. Bởi Người chính là Thiên Chúa
ở cùng chúng ta, như lời tiên tri Isaia đã loan báo.
Chúa Giêsu đã từ bỏ trời
cao vinh quang xuống trần để mong được ở gần chúng ta và trong chúng ta với
thân phận con người, ngoại trừ tội lỗi, để đồng cảm, đồng phận và đồng tử vì
yêu thương cứu độ chúng ta.
Xin cho tuần cuối cùng của
mùa vọng này, chúng ta biết yêu thích ở gần Chúa, và trong Chúa qua việc chuyên
chăm cầu nguyện, siêng năng tham dự thánh lễ và dọn tâm hồn xứng đáng để đón
nhận Chúa Giêsu Thánh Thể vào tâm hồn; nhất là biết noi gương thánh cả
Giuse khiêm tốn lắng nghe, mau mắn thực hành lời Chúa. Nhờ đó Đấng Emmanuel mới
có thể đến và ở lại trong ta và nhờ đó ta mới được ở lại trong Chúa, nguồn hạnh
phúc đích thực đời ta. Amen.
Thứ
hai, ngày 23/12: Lc 1, 57-66
Sau
bao nhiêu năm mong mỏi đợi chờ trong sự tủi hổ, vì phận nữ không con. Nay niềm
vui được vỡ òa, vì được Chúa cất đi sự tủi hổ, khi cho bà Elizabeth sinh hạ con
trai trong lúc tuổi già. Đây quả là biến cố lạ lùng, ngập tràn niềm vui cho gia
đình Giacaria. Nên bà con láng giềng đã đến chúc mừng, chia sẻ niềm vui.
Niềm vui được chia sẻ, niềm vui nhân đôi. Đúng vậy niềm
vui của gia đình Giacaria được nhân đôi sau đó 8 ngày. Đứa con trẻ được gia
nhập vào cộng đoàn qua nghi thức cắt bì và với cái tên là lạ “Gioan”, không
theo truyền thống, nhưng được Thiên Chúa đặt cho. Sự kiện lạ ấy như là dấu chỉ
cho biết con trẻ này được Chúa yêu thương và tuyển chọn cách đặc biệt.
Niềm vui nối tiếp niềm vui khi con người thuận theo ý
Chúa. Ngay khi Giacaria vâng ý Chúa, đặt tên con mình là Gioan, phút chốc ấy
miệng ông được mở ra và không ngớt lời ca ngợi chúc tụng Thiên Chúa.
Qua những biến cố bất ngờ liên tiếp xảy ra nơi gia đình
Dacaria, như nhắc nhở chúng ta ý thức rằng:
Có con cái là niềm vui và hạnh phúc lớn lao của cha mẹ.
Nhưng con cái cũng chính là ân ban do tình thương của Chúa. Xin cho
chúng ta không ngớt lời ngợi khen và cảm tạ tình thương
của Chúa.
Cảm tạ Chúa đã cho ta được làm người, được
sinh ra trong vòng tay đầy ấp tình thương của cha mẹ và sự đỡ nâng của láng
giềng thân thuộc.
Cảm tạ Chúa đã cho ta nên nghĩa tử
của Chúa và trở nên anh em với nhau qua bí tích rửa tội.
Cảm tạ Chúa vẫn tiếp tục tuôn đổ muôn ơn lành
hồn xác xuống trên cuộc đời chúng ta và trao ban cho ta sứ mạng cao
quý là loan truyền và cao rao tình thương lạ
lùng của Chúa cho muôn người, khắp mọi nơi.
Xin cho chúng ta luôn biết thuận theo ý Chúa trong mọi
hoàn cảnh. Nhờ đó chúng ta mới có được sự bình an và niềm vui đích thực nơi tâm
hồn.
Thứ
ba, ngày 24/12: Lc 1,67-79
Trong ngày cuối cùng của mùa vọng này, Giáo
hội mời gọi chúng ta cùng hợp ý với ông Giacaria dâng lên Thiên Chúa tâm tình
tri ân chúc tụng qua bài ca Benedictus. Hiệp với Giacaria, chúng ta hãy hướng
nhìn về quá khứ, hiện tại và tương lai để tạ ơn và chúc tụng Thiên Chúa tình
thương.
1. Hướng nhìn về quá khứ.
Nhìn lại quá khứ, Giacaria nhận
thấy Chúa là Ðấng thành tín và đầy yêu thương. Vì yêu thương con
người, nên ngay khi nguyên tổ phạm tội, Thiên Chúa đã hứa ban Đấng cứ độ. Để
khởi đầu thực hiện lời hứa này, Thiên Chúa chọn gọi tổ phụ Abraham làm cha của
kẻ tin và kí kết với ông lời giao ước cứu độ. Trãi qua dòng lịch sử với những
biến cố thăng trầm của dân tộc Israel, Thiên Chúa vẫn hằng trung tín. Ngài
không hề quên lời hứa qua việc sai các ngôn sứ, các tiên tri loan báo và
chuẩn bị tâm hồn cho dân đón nhận vị cứu tinh quyền thế. Ngài đến
“để cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét,
sẽ trọn bề nhân nghĩa với tổ tiên vì nhớ lại lời xưa giao ước”.
2. Hướng nhìn vào hiện tại.
Nhìn vào hiện tại, Gia-ca-ri-a quá đổi vui
mừng vì được Chúa thương ban người con yêu quý là Gioan Tẩy Gỉa. Trước biến cố
lạ lùng này, Gia-ca-ri-a như nhìn thấy một tia sáng hy vọng ở cuối
chân trời khi nói tiên tri về sứ mạng của người con ông: “với
tư cách Tiền hô, con trẻ rồi đây sẽ công bố sứ điệp, chuẩn bị lòng dân đón nhận
Đấng Cứu Thế, khơi dậy trong tâm hồn Dân Chúa lòng khát khao ơn cứu độ”.
Ơn cứu độ này được thực hiện suốt dòng lịch sử dân Chúa và sẽ được thành
toàn nơi Đức Kitô, Đấng cứu độ bằng tình thương tha thứ.
3. Hướng nhìn đến tương lai
Gia-ca-ri-a kết thúc bài thánh ca bằng cách
cho chúng ta biết: Thiên Chúa hằng tỏ lòng nhân nghĩa với chúng ta. Chính vì
lòng nhân nghĩa mà “Vầng Đông từ cao vời viếng thăm
ta". "Vầng Đông" chính là Đấng Mêsia, Đấng
Kitô của Thiên Chúa. Ngài sẽ soi sáng những kẻ ngồi trong bóng tối sự chết
như những lữ khách lạc đường đợi trời sáng để tiếp tục cuộc hành trình, và dẫn
đưa họ tiến bước trong bình an.
Tâm tình của Giacaria mở ra con đường đầy hy
vọng cho Dân Chúa, đồng thời cũng là lời mời gọi chúng ta hãy dâng lên Chúa lời
Chúc tụng, ngợi khen vì muôn ơn lành Chúa thương ban cho ta.
Ước gì trong những giờ phút này, khi đang bận
rộn chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh, chúng ta đừng quên dành
chút thời giờ hướng về quá khứ để cảm tạ muôn ơn lành
Chúa đã thương ban trong suốt một năm qua.
Ước gì trong giờ phút hiện tại này,
lòng chúng ta cũng ngập tràn niềm vui và hạnh phúc như ông Giacaria, vì mỗi
người chúng ta đã chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng chờ đón Chúa đến viếng thăm.
Xin cho bây giờ và mãi mãi chúng ta
luôn biết phụng thờ Chúa suốt cả
đời, bằng đời sống thánh thiện, công chính trước nhan
Ngài. Amen
Thứ
tư, ngày 25/12:Ga 1, 1-18
MỪNG
LỄ CHÚA GIÁNG SINH
Suy niệm 1.
Theo quan niệm dân gian, người ta cho rằng
ngày 11 tháng 12 năm 2013 đã qua, được gọi là “ngày của trăm năm” hay
ngày “tiến lên” trong thế kỷ 21.
Thực ra đây chẳng phải là ngày tốt hay xấu.
Đó chỉ là ngày có con số đẹp, lạ và ngộ nghĩnh theo sắp xếp kiểu tiến lên như
11-12-13. Bởi vì điều làm nên giá trị cho ngày đẹp đó là mỗi thế kỷ chỉ xuất
hiện một lần. Vì thế, người ta gọi đây là “ngày của trăm năm”.
Theo tác giả Phạm Hồng Phước thì “bất luận
thế nào, do đây là ngày đặc biệt, cả trăm năm mới có một lần, người ta có thể
nghĩ về chúng theo ý thích của mình. Nhưng gạt qua một bên chuyện tốt-xấu,
không ai có thể phủ nhận đây là ngày rất đẹp. Và vì vậy, trong ngày đẹp hết sức
hiếm hoi như vậy, ta nên đánh dấu chúng bằng những sự kiện, việc làm gì đó thật
là đẹp. Thí dụ, tặng cho “người dưng khác họ chẳng nọ thời kia” một món quà
thật xinh, một lời khích lệ hay một nụ hôn chân thành…
Nếu ngày 11/12/13 là ngày đặc biệt theo cái
nhìn của người đời, thì ngày 25/12/2018, ngày mừng kỉ niệm Con Thiên Chúa Giáng
Sinh làm người phải là một ngày hết sức đặc biệt đối với người kitô hữu chúng
ta.
Đặc biệt không bởi con số của năm tháng, ngày
giờ. Nhưng đặc biệt bởi ngày này năm xưa Ngôi Lời Thiên Chúa đã đến trong thế
gian và làm người như chúng ta ngoại trừ tội lỗi, để cứu độ chúng ta.
Đặc biệt là nhờ Người mà muôn vật, muôn loài
được tạo thành.
Đặc biệt bởi chính Ngài là sự sống và là Đấng
ban sự sống.
Người cũng chính là Ánh sáng và là Ánh sáng
thật.
Ngài đến để xua tan bóng tối tội lỗi, chia
rẽ, hận thù… để đem đến cho nhân loại ánh sáng tình thương cứu độ.
Nếu ngày 11/12/13, tác giả Phạm Hồng
Phước nhắc nhở con người làm một nghĩa cử cao đẹp dành cho tha nhân, thì ngày
Giáng sinh hôm nay, chúng ta cũng được Ngôi Lời Thiên Chúa kêu mời hãy thắp lên
cho tha nhân ánh sáng của niềm hy vọng bằng những cử chỉ đẹp.
Hãy thắp lên ánh sáng yêu thương chân
thành cho những ai còn đang lạc bước trong bóng tối của đố kị ghen ghét.
Hãy thắp lên ánh sáng của hòa giải tha thứ
cho những ai còn bước đi trong bóng tối của hận thù, chia rẽ.
Hãy xua tan bóng đêm của đau khổ, thất
vọng bằng ánh sáng cảm thông an ủi; bóng tối của nghèo đói bằng ánh sáng quảng
đại cho đi; của bóng đêm sự chết bằng ánh sáng niềm vui sự sống….
Mừng ngày lễ giáng sinh chỉ có ý nghĩa khi
chúng ta biết tiếp nhận sự sống và ánh sáng mà Ngôi Lời Thiên Chúa đem đến.
Xin cho mỗi người trong chúng ta biết can đảm
xua trừ bóng đen của tiền tài, danh vọng, lạc thú trần thế vây hãm nhờ tin nhận
và thông phần vào ánh sáng thần linh của Ngôi Lời Thiên Chúa làm người. Qua đó
chúng ta mới có thể trao ban ánh sáng niềm vui, hy vọng và sự sống của Chúa cho
tha nhân.
Suy Niệm 2.
Chắc chúng ta còn nhớ vào thứ tư, ngày 11
tháng 2012, Đức Thánh Cha Phanxicô đã được bình chọn là nhân
vật của năm. Đây là truyền thống của báo Time có từ năm 1927 và mỗi
năm như vậy, họ chọn một nhân vật, một phong trào làm người hay sự kiện nổi bật
của năm đó. Một nhân vật nào được Time tuyển chọn, ban biên tập sẽ dành
một bài báo đặc biệt nói về vị đó.
Trong bài viết nói về ĐTC
Phanxicô lần này, báo Time ca ngợi ĐTC
có đời sống khó nghèo, đơn sơ khiêm tốn, đặc biệt là ngài
luôn quan tâm đến người nghèo. Ảnh hưởng của ĐTC đã làm bừng lên sức sống của
Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ, nhất là tại các nước Âu Mỹ.
Giới báo chí thế giới cũng đã đặt
cho ĐTC Phanxicô những danh hiệu như: “Giáo Hoàng Của Người Nghèo”; “Giáo
Hoàng Của Quần Chúng”... Những tin tức Đức Thánh Cha tỏ lòng thương yêu người
nghèo, bệnh tật, gần gũi với mọi người đều được các hãng thông tấn quốc tế loan
truyền cách rộng rãi.
Nếu báo giới năm ấy không ngớt lời ca khen
Đức Thánh Cha Phanxicô và bình chọn ngài là nhân vật của năm vì đời sống nghèo
khó, đơn sơ, khiêm tốn và sự gần gũi thân tình với mọi người, nhất là người
nghèo. Thì cách đây hơn 2000 năm, một nhân vật trọng đại đã xuất hiện. Đời sống
của Người đã trở nên trung tâm và khuôn mẫu cho mọi người, ở khắp mọi nơi, qua
mọi thời đại . Chính đời sống khó nghèo, đơn sơ bình dị và tình yêu lớn lao,
Người trở nên nguồn cảm hứng và động lực mạnh mẻ, làm ảnh hưởng đến bao lớp
người trên thế giới; trong đó đặc biệt có Đức Giáo Hoàng Phanxicô kính yêu của
chúng ta. Nhân vật đó chính là Đức Giêsu Kitô.
Ảnh hưởng bởi cách thế hiện diện củaNgài.
Như lời Thánh Phaolô viết trong thư gửi
tín hữu Philiphê: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không
nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng
đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống
phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời
cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2:6-8)
Là một Thiên Chúa cao sang, quyền thế
nhưng Người không nhất quyết chọn nơi sinh ra ở cung điện diễm
lệ, trong sự đầy đủ vật chất giàu sang. Trái lại Người chấp
nhận sinh ra trong cảnh hang đá đơn sơ, khó
nghèo. Ngài nghèo khó đến độ không có một chỗ tử tế để hạ sinh, không
một tấm chăn ấm đến xua đi giá lạnh mùa đông.
Con Thiên Chúa không những sinh nơi hang đá
nghèo hèn, nhưng còn chấp nhận đời sống vô gia cư, lưu lạc nơi đất khách quê
người ngay từ thuở ấu thơ. Khi trở về quê, Người sống ẩn dật suốt 30 năm tại
làng quê nghèo Nazareth cùng với Đức Mẹ và Thánh Giuse. Đến năm 30 tuổi, Người
chọn lấy đời sống bôn ba trên khắp nẻo đường Palestine để rao giảng tin mừng.
Chính Người tuyên bố cho những ai bước theo Người phải chấp nhận cuộc sống bấp
bênh: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chổ tựa
đầu” (Mt 8, 18-220).
Sinh đã nghèo, sống lại nghèo hơn và chết còn
nghèo đáng sợ, đến mức không thể nghèo hơn nữa: trần truồng bị treo trên thập
giá.
Chấp nhận sinh nghèo, sống nghèo, chết nghèo
để đồng cảm với người nghèo và ban phát sự giàu có của Người lại cho ta. “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của
họ” (Mt 5, 3).
Ảnh hưởng bởi cuộc sống đơn sơ bình dị của
Người.
Là Hoàng Tử Bình An, nhưng Người không chọn
thành phần quý tộc, ông hoàng bà chúa làm cha mẹ mình. Trái lại Ngài sinh hạ
nơi hang bò lừa, sống trong gia đình khó nghèo. Đón nhận một người nữ làng
quê làm mẹ và chàng Giuse thợ mộc làm cha. Những người được
Hoàng Tử Bình An mặc khải đầu tiên lại là những người đơn sơ, bé mọn.
Ngoài Đức Maria và thánh Giuse còn lại chỉ là những mục đồng nghèo khổ, đơn sơ
và bé nhỏ trong xã hội.
Tiệc mừng sinh nhật đầu tiên của Hài Nhi
Giê-su không trống, không kèn, không có mặt của quan
quyền, vua chúa; nhưng là những sinh vật bò lừa, những
người chăn chiên quê mùa và những người đạo sỹ biết khiêm nhường đi
tìm chân lý, nguồn ơn cứu độ đích thực.
Chiêm ngắm hình ảnh đơn sơ của Hài nhi Giê-su
nơi máng cỏ ta mới hiểu hơn về giao ước vĩ đại đã được Thiên
Chúa thực hiện từ những gì đơn sơ nhất.
Ảnh hưởng bởi chính tình yêu Người dành cho
con người.
Khi chiêm ngắm mầu nhiệm Con Thiên Chúa Giáng
Sinh làm người, thật ngỡ ngàng khi nhận ra một vị Thiên Chúa đầy yêu thương và
gần gũi con người.
Một Hài Nhi đơn sơ, được
quấn trong tấm tả mỏng manh, giữa trời đông buốt giá, nhưng cánh tay
người vẫn giơ cao và giang rộng như muốn ôm chầm và nhấn
chìm nhân loại trong trái tim chan chứa tình yêu của Ngài. Hình ảnh Hài nhi
Giê-su giang tay ban phát tình yêu xuyên suốt cuộc đời của Ngài, xuyên suốt cả
lịch sử vũ trụ.
Cánh tay của Ngài chữa lành bao người bệnh
hoạn, tật nguyền. Cánh tay của người giang ra ôm trọn những con người đau khổ
thậm chí là những con người tội lỗi. Cánh tay vị Vua vũ trụ cúi xuống thể hiện
tình yêu bằng cách cúi mình xuống rửa chân cho con người. Từ nơi cánh tay
và trái tim của Người nguồn mạch ơn cứu độ tưới nhuần trên nhân thế mãi
mãi…Cánh tay ngài ôm ấp mọi thân phận con người, tình yêu nơi Ngài giải phóng
thân phận con người tội lỗi: “chỉ bằng yêu thương mới “giam cầm” được
những con người hoang dại”. “Chỉ có tình yêu mới phá tan gông cùm của
những tâm hồn tan nát” (trích trong “nhà sư đeo cỗ thánh giá” Vô Thường).
Giáng sinh là dịp để hàng tỷ trái tim
con người thổn thức ngỡ ngàngvề Hài Nhi Giê-su.
Xin Hài nhi Giê-su cho con luôn biết luôn suy
ngắm hình ảnh của Người mọi lúc, mọi nơi trong cuộc đời của con! Xin cho
con luôn biết sống đơn sơ, khiêm hạ và yêu thương chân
thành theo gương Người, nhờ mẫu gương sống động nơi Đức Giáo Hoàng
Phanxicô kính yêu của chúng con.
Xin Hài Nhi Giê-su luôn thương đến những
người chưa nhận biết Chúa. Cho họ cảm nếm được tình thương cứu độ của Chúa
dành cho họ. Xin cho con trở nên ánh sao sáng hầu
đưa dẫn nhiều người nhận ra Chúa là Mặt Trời Công Chính, ngỏ hầu mọi người
chung lời ca ngợi danh Chúa khắp địa cầu như một bài tình ca bất
tận về Hài nhi Giê-su! Amen.
Thứ
năm, ngày 26/12: Mt 10,17-22
Kính
thánh Stêphanô phó tế tử đạo tiên khởi
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu báo trước cho
các môn đệ biết sẽ phải chịu nhiều bách hại không chỉ bởi nhà cầm quyền trần
thế và ngay cả những người thân yêu của mình, vì mang danh Chúa. Nhưng Chúa
Giêsu cũng chấn an các ông đừng sợ, hãy can đảm và kiên trì làm chứng cho Ngài.
Đừng sợ! bởi lẽ chính Chúa Thánh Thần sẽ luôn ở bên. Ngài sẽ nâng đỡ và
soi sáng cho các ông biết phải nói gì. Đừng sợ! vì khi trung thành can đảm làm
chứng cho Chúa, các ngài sẽ được Chúa cứu thoát.
Có thể nói, phó tế Stêphanô là người đầu tiên
trung thành với lời dạy của Chúa Giêsu vì đã can đảm làm chứng cho Chúa và đã
được diễm phúc lãnh nhận vòng hoa chiến thắng vinh quang trong nước trời.
Thầy phó tế Stêphanô vì mang danh môn đệ Đức
Kitô và say mê rao giảng về một vị Thiên Chúa đầy lòng yêu thương nên phó tế
Stêphanô đã bị những người Pharisêu ghen ghét. Bởi hận thù, ghen ghét nên họ
tìm mọi cách để vu khống hạ bệ và giết ngài. Nhưng với lòng can đảm và ơn soi
sáng của Thánh Linh, ngài không khuất phục trước những lời đe dọa vu khống của
họ. Trái lại, ngài sẵn sàng tranh luận, giải thích cho họ nhận ra chân lý. Lời
lẽ của ngài rất khôn ngoan và sắt bén làm cho đối phương phải im hơi, lặng
tiếng. Không tranh luận lại được với ngài. Vì thế, họ càng căm phẩn và tìm cách
tố cáo ngài về tội phạm thượng chống lại Môsê và Thiên Chúa. Họ quyết định bắt
ngài đưa ra pháp đình để xử án.
Trước pháp đình, Stêphanô càng mạnh dạn minh
chứng về Đức Giêsu là Con Thiên Chúa đến trần gian và đã chịu chết nhục nhã để
cứu chuộc loài người. Thánh nhân cũng không ngần ngại vạch trần tội vong ân bội
nghĩa của họ và không ngại nhắc đến lòng nhân từ yêu thương của Thiên Chúa dành
cho dân Ngài.
Với lời lẽ khôn ngoan để minh chứng niềm tin,
cũng như lời biện hộ đanh thép tố cáo tội ác của những kẻ làm hại ngài, càng
khiến cho đối phương tức giận đến sôi máu và quyết định đưa ngài ra ném đá tử
hình.
Dù chịu cực hình đau đớn, nhưng lòng ngài vẫn
chan chứa sự cảm thông và tình yêu tha thứ theo gương vị Thầy Chí Thánh. Nên
trước khi tắt thở, ngài không quên cầu nguyện cho những kẻ giết hại mình: “Lạy
Chúa, xin đừng chấp tội họ”.
Xin cho chúng ta cũng biết noi theo thánh
Stêphanô can đảm chấp nhận mọi gian lao thử thách ngay cả mạng sống để minh
chứng cho niềm tin của mình vào Đức Kitô Tình Yêu nhờ sức mạnh của Thánh Thần.
Xin cho chúng ta biết noi gương thánh
Stêphanô cũng sẵn lòng tha thứ cho những kẻ làm hại chúng ta. Biết lấy tình
thương xóa bỏ hận thù, theo lời dạy của Chúa Giêsu.
Thứ
sáu, ngày 27/12: Ga 20,2-8
Mừng
kính thánh Gioan Tông Đồ
Suy niệm 1:
Tin mừng được trích đọc trong thánh lễ
mừng kính thánh Gioan Tông Đồ hôm nay, thuật lại cho thấy ba cái nhìn khác
nhau khi chứng kiến cùng một sự kiện “Ngôi mộ trống”.
- Ma-ri-a Ma-đa-lê-na cứ đinh ninh rằng xác
Chúa Giêsu đã bị đánh cắp (Gioan 20, 13-15).
- Phêrô thì rất đỗi ngạc nhiên vì sự việc đã
xảy ra (Lu-ca 24, 12).
- Còn Gioan, người môn đệ Chúa Giê-su thương
mến, thì tin chắc rằng Chúa Giêsu đã sống lại như lời Ngài đã tiên báo (Ga 20,
9).
Sở dĩ có cái nhìn khác nhau là vì cả
ba người đang mang trong mìnhnhững tâm trạng khác nhau:
Maria Macđala, với tâm trạng thương nhớ Chúa
thiết tha. Có lẽ cả đêm dài bà không chợp mắt được. Bà ước ao trời mau sáng để
ra thăm mộ Chúa. Nhưng khi chứng kiến tảng đá đậy mộ bị lăn ra, bà đã hốt hoảng
chạy về báo tin cho các môn đệ Chúa. Tình thương mà Maria Macđala dành cho Chúa
Giêsu là một tình thương đáng trân trọng. Nhưng nếu tình thương chỉ dừng lại ở
mức độ cảm tính thường tình của con người thì không có khả năng nhận ra Chúa
phục sinh.
Phêrô mang tâm trạng buồn vì tội lỗi đè nặng
nên cũng không nhận ra gì hơn ngoài việc rất đổi ngạc nhiên khi chứng kiến
những băng vải và khăn che đầu được cuốn lại xếp riêng ra cũng như ngôi mộ
trống. Phải chăng lúc đó tâm trí của Phêrô vẫn còn bị ám ảnh giờ phút chối
Chúa. Phải chăng lòng ông vẫn còn mang nặng nỗi u buồn về tội lỗi của mình. Ông
còn phải có thời gian và kiên nhẫn như là liều thuốc đặc trị chữa lành vết
thương tâm hồn bất tín mà tiến đến niềm tin vào Chúa phục sinh.
Gioan, người môn đệ Chúa yêu, mà cũng là môn
đệ rất yêu Chúa, nên khi chứng kiến những băng vải còn đó bên ngôi mộ trống ông
đã tin.
Để tin vào sự phục sinh của Chúa Giêsu, Gioan
đã vượt lên trên tình cảm thường tình của Maria Macđala và nổi đau buồn vì mặc
cảm tội lỗi của Phêrô. Cái nhìn vào sự kiện ngôi mộ trống của Gioan được định
hướng bởi tình yêu trong sáng và sự hướng dẫn của Lời Chúa. Chính cái nhìn này
đã cho ông niềm tin vào sự sống lại của Chúa Giêsu.
Như thế, cùng một sự kiện, nhưng lại có nhiều
tâm trạng khác nhau nên đưa đến cái nhìn khác nhau.
Những biến cố vui buồn, sướng khổ, thành công
thất bại…như là dấu chỉ “ngôi mộ trống” thường xuyên xảy đến cho chúng ta. Vậy
trước những dấu chỉ đó ta có cái nhìn như thế nào?
Có thể giống như Maria Macdala, chỉ dừng lại
ở tình cảm thường tình nên khi những biến cố ấy xảy đến trong cuộc sống, chúng
ta chỉ phản ứng theo cảm tính. Vui mừng khi thành công, hạnh phúc…, đau buồn
khi gặp nghèo khổ, mất mác, thất bại trong cuộc sống.
Có thể chúng ta cũng giống như Phêrô chẳng
thấy gì hơn khi đối mặt với thử thách. Đối diện trước những biến cố, chỉ dừng
lại ở sự ngạc nhiên như bao người, không thể nhận ra gì thêm ở phía sau biến cố
ấy mà Chúa gởi đến.
Xin cho chúng ta biết nhìn mọi việc, mọi biến
cố xảy đến trong cuộc đời với cái nhìn đức tin của thánh Gioan. Nhờ cái nhìn
đức tin này thì cho dù đối mặt với bất cứ thử thách nào, hoàn cảnh nào ta vẫn
thấy an tâm vì chính Chúa Phục sinh hiện diện và đồng hành cùng chúng ta.
Nhưng để có được cái nhìn đức tin, chúng ta
cần có được tình yêu Chúa chân thành, cũng như sáng suốt nhìn những biến cố
dưới ánh sáng Lời Chúa. Sống niềm tin là biết nhìn tất cả mọi việc theo tình
yêu Chúa và dưới ánh sáng của Lời Chúa .
Xin Chúa cho chúng con có được tình yêu Chúa
nồng nàn và ơn soi sáng bởi Lời Chúa như thánh Gioan để qua những dấu chỉ, biến
cố hay sự kiện xảy đến trong cuộc sống, chúng con tin và nhận ra Chúa hiện
diện bên con. A-men.
Suy niệm 2:
Mừng kính Thánh Gioan tông đồ hôm nay, không
gì quý hơn chúng ta cùng nhau tìm hiểu về thân thế và cuộc đời của Thánh Gioan.
Thân thế: Thánh Gioan là em
ruột của thánh Giacôbê tiền, quê ở làng Bết-sai-đa, cùng quê với Phêrô và Anrê.
Cha ngài là ông Dê-bê-đê làm nghề chài lưới. Mẹ ngài là bà Sa-lô-mê, một
người phụ nữ đạo đức được nhắc trong thánh kinh.
Ngài là một trong 4 môn đệ đầu tiên được Chúa
Giêsu kêu gọi theo Ngài trên biển hồ Tê-bê-ria-a. Không ngần ngại do
dự, Gioan đã lập tức bỏ lại tất cả để đi theo Chúa.
Trong số 12 tông đồ, ngài là một trong ba môn
đệ thân tính và gần gũi Chúa Giêsu nhất. Ngài được diễm phúc dự tiệc cưới Cana
cùng với Chúa, được chứng kiến Chúa biến hình trên núi Ta-bo, được Chúa sai đi
sửa soạn bữa tiệc cuối cùng, ngài cũng được hiện diện cùng với Chúa trong vườn
cây dầu và chứng kiến giây phút sợ hãi nhất của Thầy Giêsu.
Trong bữa tiệc ly, ngài ngồi gần và tựa
đầu vào ngực Chúa. Chính thánh Gioan là môn đệ được Chúa trối làm con Đức Maria
và Đức Maria làm Mẹ của ngài. Thánh Gioan đã theo Chúa Giêsu đến cùng. Dưới
chân thập giá, ngài đã chứng kiến cái chết khổ nhục của Chúa Giêsu.
Cuộc đời: Người đời thường cho
rằng cuộc đời của một linh mục chỉ cần thực hiện được 3 cộng việc là đã chu
toàn tốt bổn phận của người tông đồ Chúa rồi: 1. Viết một quyển sách, 2. xây
một nhà thờ và 3. Nuôi một nghĩa tử.
Nếu nói như vậy thì thánh Gioan là người đầu
tiên đã hoàn thành hết sức suất sắc bổn phận của mình trong vai trò là người
môn đệ Chúa.
Ngài không chỉ viết một quyển sách mà đến cả
3 quyển sách: Phúc âm, khải huyền và cả sách các thư nữa.
Thánh Gioan không chỉ nuôi một nghĩa tử mà
ngài còn có trách nhiệm dưỡng nuôi cả một Giáo Hội Chúa vì ngài đã nhận Đức
Maria, mẹ Giáo Hội làm Mẹ mình qua lời trăn trối của Chúa Giêsu
Ngài cũng không chỉ xây dựng một ngôi nhà thờ
vật chất mà ngài đã, đang và sẽ xây dựng vô vàn ngôi đền thờ tâm hồn, bằng
chính Lời Chúa nơi tin mừng của ngài.
Cuộc đời của thánh Gioan đã để lại cho chúng
ta nhiều bài học quý giá. Nhưng một trong những bài học quan trọng và quý
giá nhất có thể kể đến đó là "Tình yêu".
Thánh Gioan được mệnh danh là “môn đệ Chúa
yêu” và cũng là “môn đệ yêu Chúa.”. Vì cảm nhận tình yêu sâu xa về một vị
Thiên Chúa mà cả đời ông gắm bó yêu mến, nên ngài đã gọi đúng tên Người: “Thiên
Chúa là Tình Yêu”. Cảm nhận và hiểu biết về Thiên Chúa Tình Yêu
thôi chưa đủ, ngài còn sống hết mình với tình yêu ấy; đồng thời ngài còn mời
gọi mọi người hãy thể hiện tình yêu của mình đối với Thiên Chúa bằng cách tuân
giữ lệnh truyền của Chúa: “Ai yêu mến Thiên Chúa là giữ các lệnh truyền của
Chúa” và yêu mến tha nhân: “Ai yêu mến Thiên Chúa, thì phải yêu mến anh em
mình, ai nói tôi yêu mến Chúa mà ghét anh em mình, thì là kẻ nói dối”.
Xin cho chúng ta có được tình yêu Chúa nồng
nàn như thánh Gioan để chúng ta có thể trung thành thực hành giới răn Chúa
truyền dạy là: “mến Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn” và yêu tha nhân
không những như chính mình mà còn “yêu như Chúa yêu” nữa, theo lời dạy và gương
sống của Thánh Gioan tông đồ.
Thứ
bảy, ngày 28/12: Mt 2,13-18
Kính
nhớ các anh hài tử đạo.
Hòa trong bầu khí vui mừng của những ngày
mừng lễ giáng sinh, nhưng hình như sự trầm buồn vẫn len lỏi đâu đó. Trầm buồn
không bởi Con Thiên Chúa bị khướt từ xua đuổi; cũng không do việc Con Thiên
Chúa sinh hạ nơi hang đá thấp hèn, cũng không hẳn vì gia đình thánh gia phải
chốn chạy lưu lạc nơi đất khách quê người. Nhưng nổi buồn hơn hết phải nói đến
đó là bao trẻ thơ vô tội đã bị sát hại dưới bàn tay độc ác của bạo chúa Hêrôđê.
Nguyên nhân nào đưa đến những cái chết thương
tâm của những hài nhi vô tội. Có hai nguyên nhân chính:
- Nguyên nhân thứ nhất: Khi
Chúa Giêsu sinh ra tại Bêlem, thì các nhà đạo sĩ phương đông nhìn thấy ánh sao
lạ. Đoán biết Đức vua dân Do Thái xuất hiện nên các ngài đã lên đường tìm tới
Bêlem để thờ lạy. Sau khi dâng lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược, các ngài
được mộng báo trở về quê hương bằng con đường khác, không trở lại báo tin cho
Vua Hêrôđê biết về nơi chốn hạ sinh của Hài Nhi Giêsu như thỏa thuận trước đó.
Biết mình bị lừa nên nhà vua rất tức giận.
- Nguyên nhân thứ hai: Bởi
lẽ theo các thượng tế và kinh sư là những chuyên gia sử sách, thì vị lãnh tụ
chăn dắt Israel phải sinh ra tại Bêlem, miền đất Giuđa. Nay vị lãnh tụ được sử
sách nói đến đã xuất hiện. Nhà vua lo sợ mất ngai vàng nên quyết định ra lệnh
sát hại các trẻ em từ hai tuổi trở xuống tại Bêlem cũng như các vùng phụ cận
với hy vọng trong đó có cả Hài Nhi Giêsu. Thế là bao tiếng khóc than thảm thiết
của những bà mẹ vang lên làm nao động lòng người.
Nếu ngày xưa vì tức giận, sợ mất quyền lực mà
vua Hêrôđê đã nhẫn tâm giết chết bao hài nhi vô tội để lại bao tiếng ai oán.
Thì ngày nay thay vì quyền sống, sự bình đẳng và phẩm giá con người phải được
đề cao. Thế mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi hàng năm có biết bao là trẻ
em vô tội bị giết chết do sự độc ác của những Hêrôđê thời đại. Thật là một
điều đáng buồn!
Báo Pháp Luật đăng vào thứ ba ngày 26/09/
2017. GS Ngọc Phượng cho hay, theo báo cáo của Vụ Sức khỏe Bà mẹ - Trẻ em, Bộ Y
Tế, tại Việt Nam, mỗi năm cả nước có khoảng 250.000 – 300.000 ca phá thai được
báo cáo chính thức. Trong đó, tổ chức Y tế thế giới (WHO) xếp Việt Nam vào danh
sách một trong năm nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế
giới và là nước có tỷ lệ phá thai cao nhất châu Á.
Dân gian thường nói: “Hổ dữ không ăn thịt
con”. Vậy mà chính cha mẹ chỉ vì ích kỷ, chỉ vì ham hố địa vị mà đánh mất nhân
phẩm, mờ mắt lương tri, giết chết chính con cái mình, thua loài lang sói.
Đó là một hành động vô đạo, bất nhân. Hơn nữa, giết một đứa trẻ
không có khả năng tự vệ là một hành động bỉ ổi, hèn nhát.
Theo Đức Cha Micae, Giám Mục Giáo Phận Kon
Tum, kẻ nào phá thai thì còn dã man tàn bạo hơn cả vua Hêrôđê. Hêrôđê chỉ giết
một lần, còn ngày nay người ta kéo dài hành động tàn ác đó khắp nơi. Mỗi ngày
có nhiều em nhỏ vô tội bị giết chung quanh chúng ta và giữa chúng ta.
Lễ mừng kính các thánh anh hài tử đạo hôm nay
nhắc nhở chúng ta hãy can đảm bảo vệ sự sống, nhất là những bậc làm cha mẹ hãy
trân trọng món quà vô giá là sự sống mà Chúa thương ban. Hãy chăm lo nuôi dưỡng
con cái thật chu đáo, hãy quan tâm giáo dục con cái mình trở thành người và
người con Chúa thật tốt trước tình trạng xã hội xuống dốc về đạo đức như ngày
hôm nay.
Xin các thánh Anh Hài tử đạo vì danh Chúa
Giêsu, tha thứ cho những sai lầm của những người có trách nhiệm, nhất là những
bậc làm cha mẹ vì đã nhẫn tâm giết hại các ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét