Thứ Hai, 12 tháng 8, 2019


SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XX TN

CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN C
Lc 12, 49-53

Sứ mạng của Chúa Giêsu khi đến trần gian là gì? Và tại sao mâu thuẫn lại xảy ra giữa các thành viên sống trong cùng một gia đình?
Hai thắc mắc này sẽ được Chúa Giêsu giải đáp một cách rõ ràng qua bài Tin mừng hôm nay.

Bài Tin mừng hôm nay chia làm 2 phần:
1. Phần thứ nhất nói đến sứ mạng của Chúa Giêsu khi đến trần gian.
Sứ mạng mà Chúa Giêsu nói đến trong bài Tin mừng hôm nay là đem lửa xuống thế gian. Lửa ấy là tình yêu, lửa nung nấu của CTT. Nhưng để hoàn tất sứ mạng truyền lửa ấy, Chúa Giêsu sẽ phải trãi qua một phép rửa, đó là chấp nhận chịu chết đau thương để sống lại trong  vinh quang.
2. Phần thứ hai Chúa Giêsu nói về sự chia rẽ sẽ xảy ra giữa những người trong cùng một gia đình.
Chắn chắn Chúa Giêsu không đem sự chia rẽ vào thế gian này bởi vì Người chính là hoàng tử Hòa Bình. Nhưng sở dĩ có sự chia rẽ là vì con người có quyền tự do tiếp nhận hay từ chối lửa mà Chúa Giêsu đem đến. Chính vì thế mà có sự chia rẽ và chống đối nhau giữa những người thân thuộc sống chung cùng một gia đình.
- Nhìn vào tình hình thế giới hiện nay, ta thấy bóng tối vẫn còn bao phủ trên nhân loại. Bóng tối chết chóc của chiến tranh, hận thù, của ô nhiễm môi trường, của đói nghèo, áp bức, phân biệt chủng tộc và của nền văn hóa sự chết…  
Trong thế giới văn minh hiện đại như ngày nay vậy mà vẫn còn có những người đang say máu giết hại thai nhi và đồng bào của mình. Vẫn có đó những thế lực đen tối ngấm ngầm gây chia rẽ giữa các quốc gia, dân tộc và tôn giáo.
- Nhìn vào gia đình hôm nay, ta nhận thấy vẫn còn đó quá nhiều thách đố như: khoảng cách chênh lệch giàu và nghèo; thành thị và nông thôn; tình trạng di dân bùng nổ làm thay đổi môi trường sống. Chủ nghĩa tương đối lên ngôi đưa đến lối sống ích kỷ và phóng túng...
Tất cả các vấn nạn trên chính là nguyên nhân gây ra những rạn nứt gia đình, làm phá vở tình liên đới giữa các thành viên trong cùng một gia đình. Đưa đến tình trạng li thân, li dị ngày càng cao tạo ra mâu thuẫn giữa chồng-vợ, cha mẹ-con cái và anh em với nhau.
Sống trong môi trường của xã hội và gia đình vẫn còn đó những  bóng tối bao phủ, hơn lúc nào hết lời mời gọi của Chúa Giêsu vẫn còn nguyên giá trị luôn thôi thúc mỗi người chúng ta hãy can đảm thắp lên ngọn lửa của bao dung tha thứ; của tình yêu phục vụ, của khiêm tốn hy sinh... cho dù phải lội ngược dòng và lắm khi còn phải trả giá bởi sự thù ghét, chống đối và bách hại của những con người muốn chống đối lại những giá trị của Tin mừng.
Xin cho chúng ta biết can đảm thắp lên ngọn lửa của niềm vui Tin mừng mà Chúa Giêsu mang đến trần gian này. Hy vọng với ngọn lửa bao dung tha thứ, của hy sinh phục vụ, của yêu thương bác ái mà Chúa Giêsu thắp lên được cháy sáng và lan tỏa khắp nơi, nhằm xua tan đi những bóng tối của chia rẽ, đau khổ và chết chóc còn đang vây kín nơi gia đình và trong thế giới hôm nay. Amen.

Thứ hai: Mt 19, 16-22.
Có lẽ khát vọng lớn nhất của con người là sự sống đời đời. Nhưng làm thế nào để có được sự sống ấy? Lời Chúa hôm nay sẽ khai mở cho chúng ta biết cách để đạt đến khát vọng cao quý ấy.
Sách Giáo Lý Công Giáo thường được chia thành 4 phần: Tín lý (tuyên xưng đức tin), luân lý (sống đức tin), bí tích (cử hành đức tin) và cầu nguyện (kín múc đức tin). Nhưng hình như đa phần người Công giáo chúng ta chỉ chú trọng đến phần luân lý mà ít quan tâm đến phần tín lý nên có sự sai lệch trong cái nhìn và cách sống đạo.
Nền luân lý Công giáo ngày nay nhấn mạnh đến Mục đích và Phương tiện trong cái nhìn đạo đức sinh học. Theo cái nhìn này, thì một hành vi luân lý được chấp nhận khi thỏa mãn hai diều kiện: phương tiện và mục đích đều đúng. Nếu một trong hai yếu tố ấy không đúng thì hành vi đó bị xem là sai trái.
Ví dụ: Vì nhân danh mục đích giúp đỡ người nghèo mà ta đi cướp bóc của cải người giàu để chia cho người nghèohoặc vì muốn giúp cho bệnh nhân thoát khỏi tình trạng đau đớn cùng cực về thể xác mà ta tiêm cho họ một mũi thuốc an tử thì không đúng, vì ta đã xử dụng phương tiện sai trái cho dù hướng đến mục đích là tốt đẹp. Lý do là vì sự sống bắt nguồn từ Thiên Chúa nên quyền quyết định sinh tử đều nằm trong kế hoạch của Thiên Chúa. Con người không có quyền can thiệp vào sự sống-chết trên mình hay người khác.
Anh thanh niên trong bài Tin mừng hôm nay mặc dù giàu có và giữ luật rất tốt. Nhưng xem ra anh ta vẫn không an lòng, bởi vì luật lệ và của cải hình như không phải là phương thế thật sự để đưa anh đạt đến vinh quang nước trời. Vì thế anh ta đã tìm đến với Chúa Giêsu để hỏi xem: “phải làm việc lành gì để được sống đời đời?”. Thật bất ngờ với lời đề nghị của Chúa Giêsu: "hãy bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó...rồi đến theo Ta". Như vậy yêu thương và chia sẻ cho người nghèo mới chính là phương thế để được sự sống đời đời. Do không muốn hy sinh chia sẻ cho người nghèo theo lời đề nghị của Chúa Giêsu nên anh ta buồn và quay mặt bỏ đi trong thất vọng.
Tóm lại, phương tiện để đạt đến mục đích sự sống đời đời không phải là tiền bạc, cũng không chỉ là tuân giữ một số luật lệ chay cứng vô hồn, nhưng là phải tích cực thi hành những việc làm bác ái, chia sẻ cho tha nhân với niềm tin yêu và phó thác vào Chúa.
Tin Chúa, thì phải sống cậy trông phó thác vào Chúa chứ không phải là tiền bạc của cải. Nên Chúa bảo: “hãy bán tất cả …mà theo Ta”.
Yêu người, là phải biết rộng lượng chia sẻ với anh chị em, đặc biệt những người nghèo khó “hãy bán hết của cải mà bố thí cho người nghèo…”.
Lạy Chúa, cả đời sống đạo là để được hạnh phúc nước trời, xin cho chúng con biết phụng sự Chúa với tấm lòng yêu mến; và biết yêu thương tha nhân bằng những hành vi bác ái, chia sẻ chân tình. Nhờ đó, chúng con mới có được hạnh phúc ở đời này và cả đời sau . Amen

Thứ ba: Mt 19, 23-30
Tiếp nối bài tin mừng hôm qua, sau khi người thanh niên giàu có từ chối bán tài sản của mình để đổi lấy sự hoàn thiện (hay sự sống đời đời) thì ngay sau đó, Chúa Giêsu đưa ra kết luận: “người giàu có khó vào được Nước Trời”Bên cạnh đó, Chúa Giêsu còn cho biết phần thưởng lớn lao cho những ai dám chấp nhận từ bỏ mọi sự vì danh Ngài. Đó là sự sống đời đời làm gia nghiệp.
Khi nói tới hai chữ “từ bỏ” tức là không còn hoặc mất đi một cái gì đó mà trước đây mình đã có hay đã sở hữu. Tâm lý con người thường không chịu thua thiệt, luôn luôn đòi hỏi sự cân xứng với phương châm "có qua có lại mới toại lòng nhau". Nên tông đồ Phêrô đã hỏi thay cho chúng ta: “chúng con đã từ bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?”
Tin tưởng vào Đức Giêsu là Chúa uy quyền và giàu tình thương nên Ngài sẽ không để cho những ai theo Ngài phải chịu thiệt thòi. Chắc chắn Ngài sẽ ban lại cho những ai dám từ bỏ, hy sinh và cho đi vì Ngài một phần thưởng lớn lao hơn, đó là “được gấp bội và được sống đời đời”. Đây quả là một phần thưởng cao quý mà lòng người chẳng dám ước mong.
Ngày hôm nay, nếu ai đó bỏ cha mẹ, anh chị em, hay con cái, hoặc nhà cửa, ruộng đất… mà theo Chúa thì bị xem là người không bình thường, mất tính nhân bản vì đi ngược lại với đạo lý làm người. Nếu hiểu theo nghĩa đen thì đúng như thế, nhưng việc theo Chúa không phải hiểu như thế. Theo Chúa là biết chọn Chúa làm ưu tiên số một, làm lẽ sống cho đời ta, còn những giá trị khác ngoài Chúa chỉ là thứ yếu. Bởi lẽ nếu xét cho đến cùng thì mọi thứ trên trần gian này đều do Chúa dựng nên và tất cả cũng chỉ là phù vân, tạm bợ, chóng qua... Duy chỉ có mình Chúa và nước trời mới là vĩnh hằng và hạnh phúc thật. Chính vì thế mà Chúa Giêsu không ngần ngại nhắc nhở chúng ta đừng quá bám víu vào của cải, vật chất, tiền bạc... như người thanh niên giàu có, mà loại trừ Chúa ra khỏi những chọn lựa ưu tiên trong đời sống của mình.
Lạy Chúa, xã hội càng ngày càng văn minh, đầy đủ tiện nghi vật chất, vì thế mà cuộc sống con người cũng được cải thiện và sung túc hơn. Nhưng chính vì thế mà con người ngày nay dễ dàng quên và xa Chúa do không cưỡng lại sức hút của đồng tiền. Xin Chúa đừng để chúng con sa vào ma lực của đồng tiền mà xa rời bước đường theo Chúa và lý tưởng hạnh phúc nước trời.

Thứ tư: Mt 20,1-16a.
Thiên Chúa là Đấng công bằng, nhưng cũng đầy lòng yêu thương vô cùng. Đó là chân lý mà lời Chúa hôm nay khẳng định với chúng ta qua dụ ngôn những người làm vườn nho.
1. Thiên Chúa rất ư là công bằng.
Những người thợ vườn nho đi làm từ sáng sớm, tỏ ra bất bình và khó chịu trước cách thức trả lương của ông chủ. Họ cho rằng đã làm nhiều giờ, vất vã đổ mồ hôi nhiều thì chủ phải trả tiền nhiều. Kẻ làm ít giờ, chịu nắng mưa và đổ mồ hôi ít thì tiền công phải ít. Vậy mà tất cả đều được ông chủ trả như nhau, là một đồng. Làm như vậy ông chủ có công bằng không?.
Tưởng như không công bằng trước cách thức trả tiền công của chủ. Nhưng qua lời giải thích của ông chủ, ta thấy việc trả công của ông quá ư là công bằng. Bởi lẽ ngay từ đầu họ đã thoả thuận và chấp nhận với chủ ngày công là một đồng. Như thế ông chủ đã trả cho họ đúng với những gì họ đã thỏa thuận và xứng với những gì họ đã làm. Còn ông chủ có trả cho thợ làm vào giờ chót bằng số tiền của họ là vì tình thương của ông chủ. Chẳng lẽ ông chủ không được làm điều ấy sao?
Thiên Chúa là Đấng công bằng vô cùng. Do đó, Ngài sẽ ban thưởng hay luận phạt chúng ta theo công việc tội phúc mà chúng ta đã làm. Dĩ nhiên chúng ta không nên đòi hỏi nơi Ngài sự công thẳng "vì nếu chấp tội nào ai đứng vững".
2. Thiên Chúa còn là Đấng giàu lòng thương xót.
Thiên Chúa của chúng ta không chỉ công bằng mà Người còn giàu lòng yêu thương. Những người thợ được ông chủ kêu gọi vào làm vườn nho ngay từ sáng sớm đã là một vinh dự và là niềm an vui lớn lao rồi. Bởi lẽ họ không phải lo lắng và chờ đợi việc làm. Kẻ được mời gọi vào những giờ chót trong ngày, họ phải sống trong tâm trạng phập phòng lo lắng và phải lang thang suốt cả ngày đi tìm việc làm. Cuối cùng tất cả đều được kêu gọi vào làm cùng một việc và trong cùng vườn nho của chủ. Đó không chỉ là niềm vui lớn lao của người những thợ làm vườn sau chót mà còn là vinh hạnh cao quý của người được gọi làm từ ban mai. Sở dĩ ông chủ mời gọi tất cả vào làm vườn nho của ông, đó là vì Ngài giàu lòng yêu thương, muốn tạo công ăn việc làm và cuộc sống cho mọi người. Hình ảnh ông chủ ấy là Thiên Chúa và vườn nho là Giáo Hội của Người.
Chúng ta là những người thợ vinh dự được Thiên Chúa mời gọi vào vườn nho Giáo hội. Có thể trong chúng ta, có những người được mai mắn gia nhập vào vườn nho Chúa rất sớm, ngay từ khi ban mai của cuộc đời; cũng có những người vì hoàn cảnh hay lý do nào đó, họ chỉ được mời gọi vào vườn nho Giáo Hội trong thời điểm của ngày tàn. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là chúng ta đã được Chúa yêu thương mời gọi vào vườn nho Giáo Hội của Chúa, nên hãy ý thức cố gắng làm việc hết mình và hết sức trước tình yêu mời gọi của Người.
Lạy chúa, xin cho chúng con đừng tự hào về những công việc chúng ta đã làm, nhưng cho chúng con biết tự hào vì chúng con có một người Cha giàu lòng xót thương. Người sẽ ban thưởng cho chúng con hơn những gì chúng con đã làm.

Thứ năm: Lc 1, 26-38.
Lễ nhớ ĐỨC MARIA NỮ VƯƠNG
Mừng lễ Đức Maria Nữ Vương hôm nay, GH mời gọi chúng ta hướng tâm hồn về Mẹ, vì Mẹ là một phần tử ưu việt của GH, đã sống với Thiên Chúa cách trọn hảo, và đã luôn xin vâng theo thánh ý Thiên Chúa trong mọi cảnh huống của cuộc đời.
Thánh Bênađô đã khẳng định rằng "nói về Mẹ thì không bao giờ đủ"; bởi vì các nhân đức của Mẹ thật tuyệt vời. Một trong những nhân đức ấy, là sự khiêm nhường của Mẹ. Thánh sử Luca cho biết, khi kết thúc biến cố truyền tin, Mẹ đã đáp lại "Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói".  Trong bài ca Magnificat, Mẹ cũng nhìn nhận mình là ‘phận nữ tỳ hèn mọn’. Nơi mái ấm gia đình Na-da-rét, Mẹ đã sống âm thầm lặng lẽ phục vụ thánh Giuse và Hài Nhi Giêsu. Vâng, Nữ tỳ của Chúa là người thuộc nữ giới, hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa, chỉ biết thực hiện mọi ý của Chúa, chứ không làm theo ý riêng. Vì thế, Mẹ đã để cho Chúa hướng dẫn cuộc đời của Mẹ, trong mọi hoàn cảnh sống, Mẹ sẵn sàng phó thác tất cả cho sự quan phòng của Chúa.
Sống khiêm nhường là một nhân đức, nhưng thật là khó để tập nhân đức này. Bởi vì, mỗi người trong chúng ta vốn ‘mang gen’ kiêu ngạo, luôn tự cho mình là tài giỏi và trên hết. Càng có chức có quyền thì cái tôi càng lớn, theo đó tính kiêu ngạo cũng càng cao. Được làm ông này bà nọ thì coi mọi người chỉ là hạng thứ dân. Người có chút tài năng thì sinh tính kiêu ngạo, mang cái ‘bệnh của sao’ và coi người khác chẳng ra gì… thật vậy, ai cũng muốn sống khiêm nhường trước mặt mọi người và Thiên Chúa, vì nó là một khát vọng chính đáng, nhưng nhiều khi ta không biết cách thực hành như thế nào, vậy phải làm sao đây?
Thiết nghĩ, muốn sống khiêm nhường thì cần phải diệt cái tôi của bản thân. Cha Vincente Lebbe cho rằng, chúng ta cần phải chiến đấu với cái tôi hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, nên phải luôn đánh tôi, đánh ngã tôi, và đánh chết tôi. Nói như thế, cái tôi trong mỗi người chúng ta thật là lớn, và rất khó để diệt nó. Chỉ khi nào chúng ta làm chủ được cái tôi thì ta mới có thể sống khiêm nhường được. Một tâm hồn khiêm nhường thì dễ lắng nghe tiếng Chúa và sẵn sàng đáp lại thánh ý Ngài, và rồi ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.
Mừng lễ Đức Maria Nữ Vương hôm nay, chúng ta cùng nhau xin Mẹ luôn chở che nâng đỡ mỗi người chúng ta trên hành trình dương thế này. Xin cho mỗi người chúng ta cũng biết thưa tiếng xin vâng như Mẹ trước thánh ý của Thiên Chúa, và để cho thánh ý của Chúa được hoàn thiện nơi bản thân chúng ta.
Mẹ đã sống khiêm nhường trước mặt Thiên Chúa và mọi người. Noi gương Mẹ chúng ta hãy sống khiêm tốn trở nên người tôi tớ trung tín của Chúa, và phục vụ tha nhân cách chân thành. Cùng với Mẹ, ta hãy trở nên thành phần thánh thiện trong Hội thánh.

Thứ năm: Mt 22,1-14.
Dụ ngôn tiệc cưới cho hoàng tử mà Chúa Giêsu nói đến trong đoạn tin mừng hôm nay hơi lạ.
Lạ vì những người được nhà vua ưu ái mời đến đều từ chối vì nhiều lý do: “Người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán; những người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi”.
Lạ là sau khi những người được mời khướt từ thì vua lại sai đầy tớ ra các ngả đường để mời gọi tất cả mọi người không phân biệt tốt xấu vào tham dự tiệc cưới.
Lạ vì bất ngờ nhà vua lại trừng phạt nặng nề đối với người không mặc y phục lễ cưới “Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng!”. Chính vì những điều lạ như thế nên ta hiểu rằng đây không phải là tiệc cưới bình thường mà là tiệc cưới nước trời.
Bàn tiệc nước trời được mở ra và lời mời gọi của Chúa được gửi đến tất cả mọi người. Được tham dự bữa tiệc nước trời là khao khát lớn nhất của con người. Tuy nhiên để xứng đáng tham dự vào bữa tiệc ấy, cần phải hội đủ hai điều kiện:
- Biết trân quý lời mời gọi của Chúa mà tích cực đáp lại.
- Phải “mặc y phục lễ cưới”. Nghĩa là mặc lấy con người mới trong Chúa Kitô là sống công chính và thánh thiện: “Anh em hãy mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Eph 4,24).
Xin cho chúng ta biết tích cực đáp lại lời mời gọi của Chúa qua việc siêng năng đến tham dự bàn tiệc Thánh Thể do Chính Chúa Giêsu thết đãi hằng ngày trên bàn thờ và luôn sống công chính, thánh thiện trước thiên nhan Chúa hầu chuẩn bị tâm hồn xứng hợp cho việc tham dự vào bữa tiệc viên mãn trong nước trời mai ngày.

Thứ sáu: Mt 22, 34-40.
Xã hội Do Thái thời Chúa Giêsu ngổn ngang những luật lệ, khiến dân chúng không còn phân biệt đâu là chính, đâu là phụ. Ngay cả những người Biệt phái còn cảm thấy rối não huống chi là giới bình dân. Tận dụng cơ hội ấy để làm bẻ mặt Chúa Giêsu, nhóm Biệt phái đã cử một người thông luật đến với Chúa Giêsu để hỏi thử xem điều luật nào là quan trọng nhất? Với câu hỏi ấy, họ không nhằm tìm hiểu chân lý cho bằng nhắm đến hai mục tiêu:
1. Thử xem trình độ am hiểu về thánh kinh luật lệ của Chúa Giêsu ra sao? Để bắt bẻ và hạ nhục nếu Người không giải thích thỏa đáng.
2. Nhân dịp này, họ cũng biết được Chúa Giêsu đang đứng về phe nhóm nào? Bởi lẽ, thời bấy giờ có khá nhiều phe nhóm, mỗi phe nhóm đề cao một số luật lệ.
Chúa Giêsu dư biết dã tâm của họ. Nhưng vì muốn xác định lại tính chất tinh tuyền của lề luật nên Chúa Giêsu đã trích dẫn lại hai câu Thánh kinh, một trong sách Đệ-nhị-luật và một trong sách Lê-vi để trả lời cho họ: “Ngươi phải yêu mến Chúa là Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi”.(Đnl 6, 5). Đó là điều quan trọng thứ nhất. Điều luật thứ hai cũng quan trọng không kém, đó là: “Ngươi phải yêu thương người thân cận như chính mình” (Lv 19, 18). Rồi Người kết luận: “Toàn thể lề luật và sách các tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó”. Như vậy là đã rõ, điều luật quan trọng nhất mà TC ban cho nhân loại chính là tình yêu…
Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn nghĩa là tình yêu ta dành cho Chúa phải chân thành và luôn trung thành, trước sau như một, không bao giờ thay lòng đổi dạ, không một cản trở nào làm giảm bớt hay sức mẻ, dù có phải hy sinh vẫn chấp nhận. Tình yêu ấy phải được hướng dẫn bởi những tài năng của linh hồn như: lý trí, ý chí và nhất là tự do; chứ không phải là tình yêu mù quáng.
-   Yêu thương người khác như chính mình nghĩa là phải đối xử với người khác cùng một “tình yêu” như ta đã xử với bản thân mình. Hơn thế nữa, Chúa Giêsu còn mời gọi chúng ta quy hướng đến tình yêu “như Chúa yêu”. Đó là một tình yêu phổ quát dành cho hết mọi người. Đó là một tình yêu trao ban nhằm phục vụ nhu cầu chính đáng cho tha nhân: “người mù được sáng, kẻ què đi được, người điếc nghe được, người câm nói được...”. Và trên hết đó là một tình yêu hy hiến, sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì tha nhân với mong muốn tha nhân được hạnh phúc, vui sướng và "được sống dồi dào". 
Lạy Chúa, yêu Chúa thì còn dễ nhưng yêu người khác như chính mình quả là khó; mà yêu người khác như Chúa yêu thật khó biết bao nếu không có ơn Chúa giúp. Xin Chúa ban ơn giúp sức và đong đầy sức mạnh tình yêu của Chúa vào trong tâm hồn chúng con, để mỗi người chúng con can đảm sống và ứng xử với nhau bằng chính tình yêu như Chúa yêu chúng con. Amen.

Thứ bảy: Ga 1, 45-51.
Lễ kính THÁNH BARTHÔLÔMÊÔ TÔNG ĐỒ
Tin mừng hôm nay tường thuật lại sự kiện ông Philipphê giới thiệu Đấng Messia cho ông Nathanaen, cũng gọi là Barthôlômêô. Khi nghe nói về Đức Giêsu, ông Nathanaen không tin và cho rằng Ngài chẳng có gì nổi bật, vì xuất thân từ làng quê Nadarét. Nhưng sau khi gặp Đức Giêsu, ông đã thay đổi cách nghĩ. Vậy điều gì đã làm cho niềm tin của ông thay đổi?
Thời Đức Giêsu, dân Do Thái hiểu cách nói “vua Ít-ra-en” theo nghĩa: nhà vua sẽ thực hiện cuộc cách mạng dân tộc, giải phóng Ít-ra-en khỏi ách nước ngoài, mà cụ thể là đế quốc Rôma. Ở Ga 1, 49, ông Nathanaen cũng không hiểu xa. Ông Nathanaen nghĩ vua Ít-ra-en phải trổi vượt, phải là một nhân vật nổi bật hay ít ra cũng phải sinh ra trong một gia đình giàu có, quí phái ở một thành đô hoa lệ. Nên khi Philipphê báo cho ông biết Đấng mà muôn dân đang mong chờ đã xuất hiện là người làng Nadarét, Nathanaen đã không tin. Ông đã phản bác “Từ Nadarét có thể có cái gì hay được”. Tuy nhiên, sau khi gặp mặt Đức Giêsu và trò chuyện với Ngài thì ông đã bị thuyết phục và đã tuyên xưng đức tin:“Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là vua Ít-ra-en”. 
Dẫu ông đã tuyên xưng niềm tin vào Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, nhưng ông lại hiểu tước hiệu này một cách rất mập mờ. Cho mãi sau ngày Chúa Phục Sinh, ông mới hiểu cách rõ ràng về tước hiệu này.
Như thánh philipphê đã không ngần ngại giới thiệu Đức Giêsu cho người bạn của mình, thì ngày nay, giữa một thế giới, xã hội đa văn hóa và tôn giáo, chúng ta có ngần ngại giới thiệu Chúa Giêsu cho những người xung quanh không? Và chúng ta phải giới thiệu Đức Giêsu thế nào cho phù hợp với thời đại 5.0? 
Sau khi gặp Chúa Giêsu, tông đồ Barthôlômêô đã thay đổi suy nghĩ, biến đổi cuộc đời, trở thành môn đệ Chúa Giêsu. Sau ngày Chúa Giêsu phục sinh, ông còn hăng say ra đi loan báo Tin mừng và sẵn sàng hy sinh mạng sống mình để làm chứng cho Chúa. 
Còn chúng ta thì sao? Hằng ngày khi nghe lời Chúa, chúng ta có để cho lời Chúa tác động, thâm nhập và đem ra thực hành không? Và mỗi khi rước lấy Thánh Thể Chúa, chúng ta đã biến đổi cuộc đời như thế nào ?
Lạy Chúa Giêsu, niềm tin của chúng con còn non yếu nên chưa xác tín vững mạnh vào Chúa. Xin Chúa củng cố niềm tin cho chúng con mỗi khi gặp gỡ Chúa qua tha nhân, qua cầu nguyện, qua các biến cố...nhất là qua việc tham dự thánh lễ hàng ngày. Nhờ đó mà cuộc đời chúng con được biến đổi nhờ lời giáo huấn và Thánh Thể Chúa. 

Thứ bảy: Mt 23,1-12.
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu lên án lối sống giả hình của các Kinh sư và Biệt phái. Qua đó Chúa mời gọi chúng ta hãy can đảm sống thành thật trước Chúa, mọi người và lương tâm của mình.
Tin mừng luôn cho biết: Chúa Giêsu rất yêu thương, cảm thông và sẵn sàng tha thứ cho những tội nhân biết khiêm tốn ăn năn sám hối. Nhưng Chúa Giêsu cũng rất cứng rắn lên án mạnh mẽ lối sống giả hình và kiêu căng của những kinh sư và biệt phái.
- Giả hình vì họ không dám sống thật với lòng mình. Họ nói mà không làm, hay nói một đàng làm một nẻo. Cuộc sống họ không thống nhất giữa cái “là” và cái “làm”, nên Chúa Giêsu cảnh tỉnh mọi người“những gì họ nói với các ngươi, các ngươi hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ; vì họ nói mà không làm”.
- Kiêu căng của họ được bộc lộ ra bởi nhiều hình thức khác nhau:
. Để chứng tỏ cho mọi người thấy họ là những người có học thức và am tường lề luật nên họ đã tùy tiện giải thích và đặt ra nhiều luật lệ theo ý riêng của mình, vô tình luật trở thành gánh nặng cho dân chúng.
. Để chứng tỏ cho mọi người thấy họ là những người đạo đức nên họ không ngần ngại bao bọc chung quanh cuộc sống của họ bằng nhiều hình thức đạo đức bên ngoài: “nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo”.
. Với mong muốn được mọi người trọng vọng, họ tự đặt mình vào vị trí cao nhất trong đám tiệc, cũng như ngồi vào ghế đầu trong hội đường. Nhất là rất thích thú khi được người ta bái chào ngoài đường phố và hãnh diện khi được thiên hạ gọi là thầy. Chính vì thế mà Chúa Giêsu không ngần ngại nhắc nhở họ hãy trở về đúng vị trí của mình và hãy ý thức sống khiêm tốn trước mặt Chúa. Bởi vì chỉ mình TC mới xứng danh là Thầy và là Cha mọi người.
Chúa Giêsu đã phán: “ ai nhắc mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nhấc lên”. Xin Chúa cho chúng ta biết tự hạ, sống khiêm như Giêsu từ ái. Lòng đơn sơ, chân thành cởi mở, đời hồn nhiên theo gương mẹ Maria sáng trong, nhờ đó ta mới xứng đáng được Chúa yêu thương chúc lành; cũng như được mọi người yêu mến.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2019

SUY NIỆN LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN, NĂM C
Lc 12, 32-48

Trên đời này, không ai biết trước được chữ “ngờ!”. Qủa vậy, mọi thứ đều có thể đến với ta rất bất ngờ, nhất là cái chết.
Vậy ta phải làm gì để chuẩn bị cho ngày chết của ta?
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu sẽ chỉ cho chúng ta biết cách.
Vậy chúng ta hãy chăm chú lắng nghe lời Chúa hướng dẫn mà tích cực làm theo, để ngày ấy xảy đến, ta không phải ngỡ ngàng, kinh hãi.
Nhằm nhắc nhở chúng ta chuẩn bị sẵn sàng cho ngày Chúa đến, trong suốt chương 12, Tin mừng của thánh Luca, Chúa Giêsu đã giáo huấn nhiều điều:
- Hãy tránh xa men giả hình của người Biệt phái.
- Phải can đảm làm chứng cho Chúa và sẵn sàng sống theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.
- Phải tránh lòng tham lam ích kỷ, chỉ biết thu tích của cải vật chất đời này mà quên thu tích kho tàng vĩnh cửu trên trời mai sau.
- Cách đặc biệt, Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho biết: ngày Chúa đến rất bất ngờ như câu chuyện ông chủ đi ăn cưới về.
Qua đó mời gọi chúng ta hãy tích cực chuẩn bị tâm thế sẵn sàng tựa như người đầy tớ trung thành và giống như người quản gia trung tín. Đó là phải:
1. Thắt lưng sẵn sàng: Ý thức mình là đầy tớ nên lúc nào cũng phải sống trong tư thế sẵn sàng làm việc bổn phận để lo phục vụ cách tốt nhất cho ông chủ mình.
Hình ảnh người đầy tớ thắt lưng gọn gàng, vừa cho thấy tư thế chăm chỉ làm việc; vừa cho thấy tâm thế của một người biết loại bỏ đi những vướng víu làm cản trở cho công việc bổn phận chính yếu của mình.
Cũng vậy, để chu toàn tốt công việc bổn phận hàng ngày Chúa giao phó, ta cũng phải biết loại bỏ đi những ý tưởng tiêu cực, những ước muốn bất chính, những lời nói vô nghĩa, những việc làm sai trái… để chỉ tập trung vào những công việc chính mà Chúa giao phó với tất cả lòng yêu mến.
2. Cầm đèn cháy sáng trong tay: Ngọn đèn là biểu tượng đức tin của người Kitô hữu. Cầm đèn sáng trong tay, nghĩa là phải luôn trung thành sống đức tin.
Ngày rửa tội, Chúa trao ban cho ta ngọn đèn đức tin cháy sáng và mong muốn chúng ta hãy giữ vững đức tin ấy, đừng để cho phong ba bảo táp dập tắt. Nhưng để ngọn đèn đức tin được cháy sáng thì cần phải thường xuyên châm đủ dầu ân sủng Chúa bằng cách: Chuyên chăm cầu nguyện, siêng năng tham dự thánh lễ và lãnh nhận các bí tích; chu toàn tốt bổn phận hàng ngày, nhất là biết hy sinh thi hành những việc bác ái nhằm phục vụ mọi người, nhất là những người nghèo khổ.
Xin Chúa cho chúng ta luôn biết tĩnh thức để chuẩn tâm thế sẵn sàng cho ngày Chúa đến bằng cách chu toàn thật tốt những công việc hàng ngày Chúa trao ban với tấm lòng yêu mến, để ngày Chúa đến chúng ta được vinh dự ra nghinh đón Người trong niềm vui mừng ngẩng cao đầu. Amen.

Thứ hai: Đnl 10, 12-22; Mt 17, 22-27
Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về bổn phận căn bản của người tín hữu. Bổn phận với Thiên Chúa và bổn phận với Giáo hội.
Bài đọc 1 cho biết, trước khi vào đất hứa, Môsê đã nhắc nhở dân chúng về bổn phận đối với Thiên Chúa là tôn kính và yêu mến Người.
- Tôn kính vì Thiên Chúa là chủ muôn loài muôn vật, là đấng sáng tạo nên vũ trụ và đầy quyền năng nên phải tuân giữ các điều Ngài truyền dạy và bước đi theo đường lối của Người
- Yêu mến hết lòng, hết dạ vì Ngài là Đấng yêu thương đã tuyển chọn họ thành dân riêng của Ngài và hằng bảo vệ chăm sóc cũng như đưa họ vào đất hứa nên họ phải tỏ ra ngoan ngoãn, vâng lời, cắt bì tâm hồn, và đừng cứng lòng.
Kết quả của lòng tôn kính và yêu mến Thiên Chúa sẽ làm cho họ được hạnh phúc.
Bài Tin mừng nhấn mạnh đến bổn phận đối với Giáo hội trần thế do chính Chúa Giêsu thiết lập.
Mọi người phải có bổn phận đóng góp phần mình để xây dựng GH. Cụ thể sách Xuất hành ấn định: Tất cả các đàn ông Do Thái, 20 tuổi trở nên, phải đóng góp vào thuế Đền Thờ mỗi năm 1/2 shekel " (X. Xh 30.13),(khoảng lương của 2 ngày công).
Nếu xét về mặt nhân tính thì Đức Giêsu phải chu toàn bổn phận trên. Nhưng xét về Thiên tính thì Chúa Giêsu được miễn trừ, vì hai lý do: 
Thứ nhất: Vì Ngài chính là Con yêu dấu của Chúa Cha, nên Chúa Giêsu quả là Người nhà của TC. Có lần Chúa Giêsu đã xác định với những buôn bán và đổi tiền nơi đền thờ Giêrusalem: "Đền Thờ là nhà Cha Ta" (x. Lc 2, 49)
 Thứ hai: Đền Thờ được xây dựng là để làm nơi thờ phượng Thiên Chúa. Mà Chúa Giêsu chính là TC làm người nên Ngài không lệ thuộc vào những luật lệ của loài người.
Do đó đáng lý ra Chúa Giêsu được miễn trừ đóng thuế cho Đền Thờ theo luật định. Tuy nhiên, vì không muốn trở nên cái gai trong con mắt của giới lãnh đạo tôn giáo và cũng muốn nêu gương tốt cho người Do Thái giáo nên Chúa Giêsu đã bảo Phêrô: "ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh".
 Xin cho chúng ta ý thức chu toàn tốt bổn phận tôn thờ và yêu mến Thiên Chúa; đồng thời cũng không quên bổn phận đóng góp công sức, thời giờ, tiền của... để xây dựng GH và xã hội trần thế, theo tinh thần Phúc âm, hầu trở nên người công dân tốt và người Kitô hữu trưởng thành.

Thứ ba: Đnl 31, 1-18; Mt 18,1-5.10.12-14
Suy niệm 1:
Dưới trần gian tranh giành địa vị, chức quyền đã đành. Trên trời mà còn tranh quyền đoạt lợi quả là một điều đáng trách. Thế mà các môn đệ xưa kia lại đưa lối suy nghĩ trần tục ấy vào chốn vĩnh cửu, nên các ngài không ngần ngại đặt vấn đề với Chúa:"ai là người lớn nhất trong nước trời".  
Chúa Giêsu không trả lời ai là người lớn nhất trong Nước Trời, nhưng Chúa cho biết cần phải có điều kiện như thế nào? để được vào Nước Trời.
Điều kiện ấy chính là phải trở nên như trẻ nhỏ. Không phải chúng ta hóa kiếp trở lại làm trẻ nhỏ, nhưng Chúa muốn chúng ta phải có tinh thần trẻ nhỏ.
Vì trẻ nhỏ luôn thành thật, đơn sơ, trong trắng. Chúa muốn chúng ta cũng hãy đơn sơ, thành thật, đừng mưu mô, lọc lừa… , cho dẫu lắm khi sự thật làm ta phải chịu thiệt thòi, bị xem thường, bị hiểu lầm…
Vì trẻ nhỏ cảm thấy mình yếu đuối nên luôn tin tưởng phó thác cậy dựa vào cha mẹ. Chúa cũng muốn chúng ta luôn tin tưởng tín thác và cậy trông vào Chúa, nhất là những lúc chúng ta gặp phải gian nan, khốn khó.
Vì trẻ nhỏ luôn khiêm nhường biết mình còn nhiều giới hạn nên không ngừng cố gắng trao dồi học hỏi những điều hay lẽ phải từ người lớn. Chúa cũng muốn chúng ta biết khiêm tốn lắng nghe và học hỏi lời Chúa trong Thánh kinh, qua các giáo huấn của GH, nhất là qua các biến cố xảy ra trong cuộc sống  hằng ngày.
Nói tóm lại, Chúa muốn chúng ta hãy sống tinh thần trẻ thơ, mặc dù chúng ta mang thân xác của người lớn. Ai sống được tinh thần như thế, mới xứng đáng được vào Nước Trời và là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.
Chúng ta hãy luôn nhớ rằng: trước mặt Chúa, chúng ta chỉ là những người con bé nhỏ. Không có Chúa, chúng ta chẳng làm được chuyện gì nhưng nếu chúng ta có làm được chuyện gì đi nữa, thì tất cả cũng là nhờ bởi ơn Chúa ban mà thôi.
Xin Chúa cho chúng con luôn biết phó thác cả cuộc đời chúng con cho Chúa, như đứa bé đặt hết niềm tin yêu vào cha mẹ. Để sau cuộc đời dương thế này, chúng con được quây quần bên Chúa, chung hưởng niềm hạnh phúc viên mãn cùng các thánh tử đạo Việt Nam trong nước trời.

Suy niệm 2:
Phụng vụ lời Chúa hôm nay vẽ lên cho chúng ta biết được chân dung đích thực của nhà lãnh chân chính theo ý muốn của Chúa. Đó là nhà lãnh đạo có tinh thần khiêm tốn chân thành; tôn trọng tha nhân và nhất là biết kiến tạo tinh thần hiệp nhất. (x. Mt 18,1-5.10.12-14).
Chân dung nhà lãnh đạo ấy chính là Mô-sê mà bài đọc I hôm nay nói đến.
- Với tinh thần khiêm tốn, Môsê đã biết chấp nhận giới hạn khả năng và sức khỏe của mình mà vâng phục thánh ý Thiên Chúa, sẵn sàng ở lại bên đây sông Gio-đan, cho dẫu mong ước lớn nhất của ông là được lãnh đạo dân chúng đặt chân lên miền đất hứa.
- Với tấm lòng thương yêu và tôn trọng con dân, Môsê hiểu được nổi lo lắng của họ, cũng như của Giô-suê nhà lãnh đạo trẻ. Hiểu được hành trình phía trước tuy ngắn ngủi, nhưng vẫn còn đó biết bao là gian nguy, nên Mô-sê đã an ủi, động viên tinh thần họ với những lời lẽ hết sức cảm động và chân thành..
- Với mong ước kiến tạo tinh thần hiệp nhất toàn dânMôsê đã dùng uy tín của mình mà nhắc nhở và kêu gọi tinh thần hiệp nhất trong cùng một đức tin vào Thiên Chúa quyền năng theo sự hướng dẫn của Giôsuê.
Trãi qua 40 năm gian khổ với đầy những thử thách trong suốt hành trình nơi sa mạc, Mô-sê hiều được tinh thần hiệp nhất dân tộc quý giá là nhường nào. Chính nhờ sức mạnh đoàn kết một lòng, với niềm tin sắt son vào Đức Chúa mà ông cùng toàn dân vượt thắng mọi hiềm nguy. Vì thế ông thiết tha kêu gọi toàn dân hãy hiệp nhất trong Thiên Chúa.
Xin Chúa cho các nhà lãnh đạo, nhất những người lãnh đạo các cộng đoàn Họ đạo, có được tinh thần khiêm tốn chân thành trước Chúa và tha nhân; luôn biết hy sinh quên mình phục vụ trong tinh thần tôn trọng và yêu mến. Nhất là biết tìm mọi cách để kiến tạo sự hiệp nhất yêu thương nơi cộng đoàn mình phục vụ, theo gương của Mô-sê nhà lãnh đạo đẹp ý Chúa.

Thứ tư: Đnl 34,1-12; Mt 18,15-20
Suy niệm 1:
Bài đọc 1 hôm nay tường thuật lại cái chết của Môsê, vị cha già của dân tộc. Cái chết của ông đã để lại bao nỗi tiếc thương cho con dân Do Thái.
- Tiếc thương vì trãi qua 40 năm chịu bao gian lao, khổ nhọc trong vai trò dẫn dắt dân Chúa, nay thành quả ấy sắp hoàn thành, thì cũng chính là lúc ông phải ra đi về với Chúa, khép lại một quá khứ hào hùng, lẫy lừng bên ngoài quê cha đất tổ cho một con người luôn trung thành với lý tưởng đến cùng.
- Tiếc thương vì suốt 40 năm qua, ông cùng dân sát cánh bên nhau, cùng đồng thân, đồng phận trong vui buồn sướng khổ, thì nay ông cùng đồng tử với một thành phần dân chúng cùng thế hệ ông, để lại cho thế hệ mai sau bao tiếc nối, yêu thương.
- Tiếc thương vì một nhà lãnh đạo tài ba, đức hạnh, thương dân đã ngã xuống. Nên họ đã khóc thương ông thật nhiều và tổ chức tang lễ thật trang trọng cho một ngôn sứ đã làm bao điều lẫy lừng không ai sánh bằng. 
Nếu như cái chết của Mô-sê để lại trong dân nhiều vương vấn, hối tiếc khó mà chấp nhận được, thì đối với bản thân Mô-sê đó lại là cái chết vinh dự. Bởi lẽ ông dám chết đi cho ý riêng, chết cho sứ mạng và chết cho quê hương dân tộc theo thánh ý Thiên Chúa. Vì thế sự ra đi của ông là một sự ra đi trong an bình không hối hận và luyến tiếc. Nên khi chết cặp mắt đức tin của ông vẫn ngời sáng, khí lực sức mạnh tình mến Chúa, thương dân nơi ông không hề suy giảm.
Xin cho chúng ta có được lòng tin tưởng, phó thác vào thánh ý Chúa trong mọi hoàn cảnh vì tin rằng ý Chúa luôn tốt ngàn lần hơn ý ta.
Xin cho chúng ta luôn tận tâm chu toàn bổn phận Chúa trao phó theo gương Mô-sê, để dẫu có nhắm mắt lìa đời, ta không hề vấn vương, ân hận, nhưng luôn an vui thanh thản trong an bình, bởi lẽ mình đã chu toàn tốt bổn phận Chúa trao.

Suy niệm 2:
Nếu cách đây 40 năm, nơi vùng sa mạc Ma-đi-an, tại núi Hô-reb, Thiên Chúa hiện ra nơi bụi gai cháy bừng, để trao ban cho Mô-sê sứ mạng cao cả là đưa dẫn dân Ngài ra khỏi ách nô lệ  Ai-cập về miền đất hứa Ca-na, thì hôm nay tại đồng bằng Mô-áp, trên núi Nơ-vô, đối diện thành Giê-ri-cô bên kia sông Gio-đan, Chúa cũng lại hiện ra và chỉ cho ông thấy miền đứa hứa. Nhưng ông lại không được đặt chân vào!  
Nếu khi xưa chặng đường mà Chúa kêu gọi Mô-sê dấn bước là chặng đường dài và đầy dẫy gian nan, khốn khó bởi sự ngăn cách của biển đỏ bao la và sa mạc mênh mông xa vời, thì nay chặng đường còn lại là chặng đường ngắn ngủi trông thấy từ bên đây sông. Nhưng Chúa lại trao sứ mạng lãnh đạo ấy lại cho người khác và muốn ông bỏ lại tất cả, ngay cả thân xác bên ngoài đất hứa, khi mà nhiệm vụ sắp hoàn thành, vinh quang sắp tận hưởng.
Nếu cuộc đời ta đã dày công làm việc vất vả, với bao thành quả tốt đẹp gầy dựng nên. Nhưng bất ngờ Chúa lại không muốn ta tận hưởng mà trao lại cho người khác. Vậy ta có can đảm chấp nhận thánh ý Chúa trong niềm vui và tin tưởng như Mô-sê không? Thật khó biết bao!
 Xin cho chúng ta có được lòng can đảm để đón nhận những ngang trái cuộc đời trong niềm tin tưởng phó thác vào bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, vì biết rằng đường lối Chúa luôn tốt cho đời ta.

Thứ năm: Lc 1, 39-56
KÍNH TRỌNG THỂ LỄ ĐỨC MẸ LÊN TRỜI
Mừng kính trọng thể lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời hôm nay, đem đến cho chúng ta niềm hy vọng lớn lao. Bởi tin rằng mai sau chúng ta cũng được về trời hưởng vinh phúc cùng với Mẹ. Vì cha mẹ có bao giờ quên con cái và muốn xa rời những đứa con yêu quý bao giờ!
Tuy nhiên để được ở bên Mẹ trong niềm hạnh phúc thiêng đàng, đòi hỏi ta phải sống xứng danh là con yếu dấu của Mẹ. Để trở nên con yêu dấu Mẹ không gì khác hơn là chúng ta noi gương sống như Mẹ đã sống. Đó là sống giới luật Tình Yêu mà Chúa đã dạy.
- Yêu Chúa: Đức Maria đã luôn lắng nghe và thực hành lời Chúa truyền dạy: “ Vâng này tôi là nữ tì của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói”. (Lc 1, 38 ).
. Yêu Chúa: Mẹ đã chấp nhận những hệ lụy đau khổ xảy đến, khi đón nhận cưu mang và sinh hạ Hài Nhi Giêsu.
. Yêu Chúa: Mẹ đã can đảm bước đi cùng với Con Mẹ là Đức Giêsu trên mọi nẻo đường đời. Con đường ấy là đường hẹp và là con đường thập giá. Nhưng đó là con đường dẫn đến sự sống đời đời. Như lời Chúa Giêsu đã phán: “Ai muốn theo Ta, hãy tự bỏ mình vác thập giá mình mà theo Ta….” (Mc 8,34).
- Yêu người: Mẹ đã sẵn sàng hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa để cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình cứu độ nhân thế.
. Yêu người: Mẹ đã không ngại chấp nhận gian khổ "vội vả lên đường" thăm viếng và ở lại chăm sóc cho người chị họ Elizabeth trong lúc sắp sinh nở. Quả là một hy sinh lớn lao!
. Yêu người: Mẹ đã nhận thánh Gioan (đại biểu nhân loại) làm con Mẹ, cho dẫu trong hoàn cảnh đau khổ tột cùng dưới chân thập giá và tương lai mịt mù.
Chính tình yêu là động lực giúp cho Đức Maria sẵn sàng từ bỏ ý riêng, chấp nhận dấn thân hy sinh suốt đời để Phục vụ Chúa và dâng hiến cho tha nhân.
Có thể nói hình ảnh người phụ nữ được thánh Gioan mô tả trong sách Khải huyền hôm nay là hình ảnh tập chú về Đức Mẹ. Dẫu lộng lẫy, kiêu sa xuất hiện trên trời nơi đền thờ Thiên Chúa cao sang. Nhưng bên cạnh đó, Mẹ cũng phải đối diện với bao nguy hiểm của mãn xà hung ác là sự dữ. Như vậy, bên cạnh hạnh phúc vinh quang nước trời, vẫn luôn có bóng dáng của đau khổ bởi sự dữ đang trực chờ, cần phải vượt qua bằng sức mạnh của Tình yêu nhờ liên kết chặt chẻ với Chúa Giêsu với niềm tin kiên vững vào quyền năng Thiên Chúa mới bay cao, bay xa vào cỏi vinh quang sáng ngời.
Xin cho chúng ta biết noi gương Mẹ Maria hằng gắn bó chặt chẻ với Chúa Giêsu để kín múc sức mạnh và sự sống nơi Người, vì“nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được Thiên Chúa cho sống” (1Cr 15,22). Nhất là luôn biết chu toàn giới luật Tình Yêu mà Chúa chỉ dạy qua việc tận tâm phục vụ tha nhân theo gương Mẹ Maria, hầu xứng danh là con Mẹ và xứng đáng được Chúa ban thưởng hạnh phúc nước trời. Xin Mẹ thương giúp chúng con!

Thứ sáu: Gs 24, 1-13; Mt 19, 3-12
Suy niệm 1:
Bất cứ xã hội nào, đất nước nào, tập thể nào, gia đình nào… dù lớn hay nhỏ đều có những quy định và luật lệ của nó. Chính những quy định luật lệ sẽ đem lại tính ổn định xã hội và bảo vệ quyền lợi cho con người. Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu khẳng định với những người Biệt Phái về sự ràng buộc không thể tháo gỡ trong đời sống hôn nhân“sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”.
Luật hôn nhân không phải phát xuất từ định chế của con người, nhưng xuất phát từ ý định của Thiên Chúa. Ngay từ khi tạo dựng con người “ Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ; vì thế người đàn ông sẽ lìa bỏ cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ trở thành một xương một thịt” (St 1, 24).
Đã là định chế do chính Thiên Chúa thiết lập (gọi là Thiên luật) thì đòi buộc mọi người đều phải tuân giữ, còn nhân luật (là luật do con người quy ước) thì có tính tương đối và sẽ bị điều kiện hoá bởi hoàn cảnh, thời gian, không gian, nền văn hoá… nên có thể thay đổi và cần được thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh, thời đại. Nhưng luật của Thiên Chúa thì bất biến. Chính vì thế khi nhân luật và Thiên luật đòi buộc cùng lúc, ta cần phải ưu tiên cho Thiên luật. Vì vậy, khi những người Pharisêu đề cập đến chuyện Môsê cho phép ly dị, thì ngay lập tức Chúa Giêsu đã nói đến sự bất cập của nhân luật và Người tái khẳng định lại sự bất biến mang tính bó buộc của Thiên luật về hôn nhân là bất khả phân ly. (x.Mt 19,1-9; Mc 10,1-12).
Xin Chúa cho các đôi vợ chồng luôn ý thức lời thề hứa chung thủy với nhau trong ngày thành hôn,  và ban cho họ dồi dào ơn thiêng để họ đủ nghị lực vượt qua những thách đố trong đời sống hôn nhân và gia đình ngày hôm nay, mà trung tín mãi với nhau đến trọn đời.

Suy niệm 2:
Qua Giô-suê, Thiên Chúa nhắc lại những biến cố hiển hách mà Người đã thực hiện trên dân Người trong suốt chiều dài lịch sử. Nhắc lại những biến cố ấy để thấy rằng: Tình yêu mà Thiên Chúa dành cho dân Người lớn lao là dường nào.
Có thể nói tình yêu Thiên Chúa dành cho dân Do Thái sâu hơn đại dương, cao hơn núi, vững bền hơn thép và rộng lớn hơn bầu trời. Dẫu cho dân Ngài đã nhiều lần phản phúc, phản bội giao ước, nhưng với tình yêu lòng trung tín Người vẫn luôn bao dung tha thứ cho dân Người. 
Xin cho các cặp vợ chồng luôn biết quy hướng về Thiên Chúa giàu lòng yêu thương và trung tính với lời giao ước, để họ biết yêu thương và trung tín với nhau trong đời sống hôn nhân; đồng thời cũng cho họ có lòng bao dung, tha thứ để họ sẵn sàng tha thứ cho nhau mỗi khi lầm lỗi, ngõ hầu giữa vẹn lời thề hứa thuở ban đầu. 

Thứ bảy: Gs 24, 14-29; 19, 13-15
Bài đọc I, trích sách Giô-suê hôm nay cho biết: trước khi sắp lìa đời, ông Giô-suê tập họp dân chúng lại để cắt nghĩa tầm quan trọng của việc tin yêu Thiên Chúa; sau đó ông truyền cho họ quyền tự do quyết định chọn lựa tôn thờ và đi theo đường lối của Thiên Chúa hay tôn thờ và chạy theo các thần ngoại bang: “Nếu anh em không bằng lòng phụng thờ Đức Chúa, thì hôm nay anh em cứ tuỳ ý chọn thần mà thờ hoặc là các thần cha ông anh em đã phụng thờ bên kia Sông Cả, hoặc là các thần của người Emorites mà anh em đã chiếm đất để ở. "
Sau khi nhớ lại những việc kỳ diệu Thiên Chúa đã thực hiện trong suốt chiều dài lịch sử; nhất là trong cuộc giải phóng họ khỏi ách nô lệ Ai-cập về đất hứa; cũng như lời xác quyết một lòng trung thành với Thiên Chúa của ông Giô-suê và con cháu của ông, cuối cùng dân Israel đã xác quyết chọn lựa trung thành phụng thờ một mình Thiên Chúa:“Về phần chúng tôi, chúng tôi sẽ phụng thờ Đức Chúa, vì Người là Thiên Chúa của chúng tôi.".
Tin mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu quan tâm cách đặc biệt đến các trẻ nhỏ, thành phần bị xã hội Do Thái bấy giờ xem thường và bỏ rơi. Qua đó Ngài cũng muốn nhắc nhở chúng ta ngày hôm nay là hãy “cứ để trẻ em đến với Thầy! Đừng ngăn cấm chúng”. Ngài còn quả quyết rằng:  “Nước Trời là của những ai giống như chúng.".
Với lời nhắc nhở và quả quyết ấy: trước hết, Chúa muốn nhắc nhở bổn phận của xã hội là hãy tôn trọng quyền sống, cũng như những quyền lợi ích chính đáng mà các em được hưởng. Tiếp đến, Chúa cũng nhắc nhở những người cha người mẹ ý thức chu toàn tốt bổn phận của mình với con trẻ và tránh gây nên gương mù, gương xấu làm ảnh hưởng nguy hại đến tâm lý và thể lý của các em. Cuối cùng, Chúa muốn nói với tất cả chúng ta về 2 đức tính cao quý cần phải học nơi các em đó là: tình yêu chân thành và lòng trung tín sắc son.
Xin cho chúng ta chúng ta học được nơi các trẻ nhỏ bài học về tình yêu chân thành trong sáng và lòng trung tín sắc son với Chúa như dân Israel xưa, nhờ đó chúng con mới xứng đáng được Chúa ban thưởng hạnh phúc nước trời.  














Thứ Năm, 1 tháng 8, 2019

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVIII TN

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN, NĂM C
Lc 12, 13-21
Qua lời giáo huấn của Chúa Giêsu trong bài tin mừng hôm nay, sẽ cho chúng ta biết đâu mới là lẽ khôn ngoan đích thực của con người. Vậy chúng ta hãy chăm chú lắng nghe lời Chúa dạy mà cố gắng làm theo, để chúng ta có được sự khôn ngoan đích thực trong cuộc sống đời này.
Nhân sự kiện có một người trong đám đông xin Chúa Giêsu lên tiếng can thiệp giúp anh ta chia gia tài với người anh của mình. Không biết Chúa Giêsu có nhận lời hay không?. Nhưng Tin mừng cho biết Chúa Giêsu đã tận dụng cơ hội này để giáo huấn đám đông dân chúng, cách riêng với anh này biết nhận ra đâu mới là giá trị đích thực của cuộc sống.
Chúa Giêsu khéo léo dùng hình ảnh của người phú hộ ngu dại để chỉ cho họ thấy 2 quan niệm sai lầm lớn nhất của con người dẫn đến ngu dại là:
Quan niệm về cá nhân chủ nghĩa: Ông phú hộ quan niệm cuộc sống này chỉ có mình ông nên ông luôn đặt cái tôi làm trung tâm vũ trụ. Ông cho rằng thế giới này chỉ riêng mình ông, nên ông nói cho chính ông nghe; ông làm việc thui thủi một mình và hưởng thụ ích kỷ một mình. Ông không nhận ra rằng chung quanh ông còn có rất nhiều người cần phải chia sẻ; ông cũng không nhận ra rằng những gì ông có là nhờ bởi ơn trên ban tặng và người khác giúp đỡ. Với quan niệm cá nhân chủ nghĩa như thế đã đẩy ông vào lối sống cô đơn, cô độc và buồn chán.
Quan niệm duy vật chủ nghĩa: Ông phú hộ này luôn nghĩ rằng cuộc sống này chỉ có thế giới vật chất mà thôi nên ông mãi mê kiếm tìm và tích trữ của cải cho đời này. Ông không biết rằng ngoài cuộc sống đời này còn có đời sau; ngoài thế giới vật chất hữu hình còn có thế giới thiêng liêng vô hình. Nơi ấy mới là căn nhà vĩnh cửu là chốn đời đời để nương thân. Nơi ấy không có chổ cho những kẻ thu góp mà chỉ dành cho những ai biết cho đi bằng lòng nhân ái. Bởi lẽ  “Cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20, 35).
Xin cho mọi người chúng ta cũng ý thức sự mau qua của kiếp người và chóng tàn của thế giới vật chất này để khôn ngoan tìm kiếm những giá trị mang lại cuộc sống vĩnh cửu mai này, qua việc tích lũy cho đời mình thật nhiều kho tàng nhân đức bằng cách làm nhiều việc lành phúc đức.

Thứ hai: Mt 14, 13-21
Tin mừng hôm nay khắc họa khuôn mặt của một vị Thiên Chúa giàu lòng thương xót nơi Đức Giêsu. Thánh Matthêu cho biết Chúa Giêsu chính là hiện thân của lòng thương xót của Thiên Chúa:
- Qua ánh mắt và tấm lòng: Mặc dù Chúa Giêsu và các môn đệ xuống thuyền tìm đến một chỗ hoang vắng để nghỉ ngơi đôi chút, nhưng khi “ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương”, nên Ngài đã mở lòng đón tiếp họ.
- Qua lời giảng dạy: Vì muốn mang đến cho dân chúng Tin mừng cứu độ, nên Chúa Giêsu đã không ngần ngại “đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời” (Mt 9, 35). Ngay khi lúc Ngài tìm đến nơi thanh vắng để nghỉ ngơi đôi chút vậy mà khi thấy dân chúng tuôn đến, Ngài lại sẵn sàng ra đón tiếp và giảng dạy cho họ về Tin mừng nước trời.
- Qua việc làm: Ngài sẵn sàng “chữa lành hết các bệnh nhân” tìm đến với Ngài. Khi nhìn thấy họ đói và rất cần ăn uống để đủ sức trở về với mái ấm gia đình, Chúa Giêsu đã không ngần ngại làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho 5000 người ăn no nê, dư 12 thúng đầy chỉ từ 5 chiếc bánh và 2 con cá.
Xin cho chúng ta biết không ngừng cảm tạ, chúc tụng tình thương lớn lao của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu, bằng cách siêng năng tìm đến Chúa qua việc tích cực tham dự thánh lễ và năng rước Chúa;  nhất là biết cảm thương và nhiệt tâm làm việc bác ái giúp đỡ người nghèo, nhằm góp phần loan truyền về lòng thương xót của Chúa.

Thứ ba: CHÚA HIỂN DUNG
Lc 9, 28b-36
Ơn gọi của người Kitô hữu chính là trở nên người con trong Con yêu dấu của Chúa Cha là Đức Giêsu. Nhưng làm thế nào để ta trở nên người con yêu dấu của Chúa Cha trong Đức Giêsu? Tin mừng hôm nay chỉ ra cho chúng ta một vài gợi ý sau đây:
Chấp nhận đi vào con đường thập giá. Nếu trước đó, khi loan báo về cuộc thương khó mà Chúa Giêsu sắp trãi qua, các môn đệ, nhất là Phêrô đã không chấp nhận và quyết liệt can ngăn; thì với cuộc biến hình này, Chúa Giêsu muốn giúp các ông hiểu rằng: vinh quang chỉ đến sau khi chấp nhận đi vào con đường thập giá.
- Tin nhận Đức Giêsu là Con Thiên Chúa. Tin mừng cho biết trong khi cầu nguyện trên núi cao, thì hình dạng Ngài bổng biến đổi: “Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng”. Khi ấy, Chúa Cha đã xác nhận: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 16-17). Rồi mời gọi chúng ta hãy tin vào Đức Giêsu, bởi Ngài chính là Con yêu dấu của Chúa Cha.
Vâng nghe lời Chúa Giêsu chỉ dạy. Trong cuộc biến hình này cũng đã minh định cho các tông đồ biết: Đức Giêsu chính là Môsê và Êlia mới. Nơi Ngài gom tóm toàn thể lề luật và lời ngôn sứ được nói trong cựu ước; nay lề luật và lời ngôn sứ ấy được kiện toàn nơi Đức Giêsu: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” (Mt 5,17). Vì thế mà Chúa Cha kêu gọi chúng ta hãy "vâng nghe lời Người".
* Tóm lại, để trở nên người con yêu dấu của Chúa Cha trong Đức Giêsu, đòi buộc chúng ta phải thực hiện hai việc sau đây:
-  Chấp nhận từ bỏ tất cả, để tiến bước trên hành trình đức tin theo Đức Giêsu, với niềm tín thác tuyệt đối vào thánh ý Thiên Chúa nơi Đức Giêsu.
- Phải luôn chú tâm lắng nghe và thực hành lời Chúa Giêsu chỉ dạy, qua việc say mê học hỏi, suy niệm và sống Tin mừng. Hãy để cho lời Chúa thấm nhập vào mọi suy nghĩ, lời nói và việc làm của chúng ta như thánh Phaolô đã cảm nhận và đã nêu gương sống cho chúng ta: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Nhờ thế mà ta mới xứng đáng được gọi là “con yêu dấu của Chúa Cha”.  Amen.

Suy niệm 2:
Tin mừng hôm nay thuật lại cuộc biến hình của Chúa Giêsu trên núi cao, nhằm củng cố niềm tin cho các môn đệ và mạc khải Thiên Tính của Người. Xin cho chúng ta luôn tin tưởng vào Chúa Giêsu, để sẵn sàng đón nhận những thập giá xảy đến trong đời sống.
Biến cố biến hình trên núi Tabor xảy ra sau khi Chúa Giêsu loan báo cho các môn đệ biết về con đường thập giá mà Ngài phải trãi qua. Nhưng trước đó Phêrô đã không chấp nhận con đường ấy, nên đã can ngăn cách quyết liệt khi Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn và cái chết của Người. Do đó, ông đã bị Chúa Giêsu khiển trách rất nặng lời:“Satan, hãy lui đi, vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người”(Mc 8, 33). Đặt sự kiện biến hình trong bố cảnh ấy, ta hiểu được biến cố hiển dung của Chúa Giêsu hôm nay là nhằm hướng đến 2 mục đích:
Cũng cố đức tin cho các môn đệ: Qua lời tuyên bố của Chúa Cha từ trên cao: “Ðây là Con Ta rất yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người", như muốn giúp các môn đệ xác tín vững vàng niềm tin vào Đức Giêsu chính là Con Thiên Chúa. 
Giúp các môn đệ can đảm chấp nhận con đường thập giá: Con đường thập giá là đường đau khổ chẳng ai muốn đi. Cuộc biến hình rực rỡ trên đỉnh đồi Tabor chính là liều thuốc đắng bọc đường gíúp các môn đệ dễ dàng nuốt lấy vị đắng của hy sinh thập giá mà Chúa Giêsu sắp bước vào; cũng như đủ sức vượt qua những đau khổ và hy sinh khi thi hành sứ vụ loan báo Tin mừng nước trời sau này.
Đức tin đem lại cho ta niềm hy vọng để dấn bước theo Chúa trên con đường thập giá. Đức tin cũng chính là sức mạnh giúp ta can đảm đón nhận những nghịch cảnh trong cuộc đời. Nhờ đức tin mà chúng ta dễ dàng vâng theo thánh ý Chúa, ngay khi mạng sống của ta bị đe dọa. Bởi ta tin rằng phía sau thập giá sẽ vinh quang phục sinh.  
Xin Chúa thương ban thêm niềm tin cho chúng ta, để chúng ta luôn trung thành đi theo Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống theo gương các thánh tử đạo Việt Nam.

Thứ ba: Mt 14, 22-36
Cuộc đời chúng ta có lúc yên bình nhưng lắm khi cũng gặp phải sóng gió, khiến chúng ta sợ hãi bất an. Xin Chúa luôn ở bên để che chở, chấn an và giúp ta biết chọn lựa hướng sống sao cho tốt đẹp ý Người, nhờ đó thuyền đời của ta dễ dàng vượt qua sóng gió hiễm nguy giữa biển đời trần gian này để đạt đến bến bờ an vui nhờ sức mạnh ơn ban của Chúa.
Những hình ảnh được đề cập trong đoạn Tin mừng hôm nay giúp chúng ta hiểu rằng: Các môn đệ chính là mỗi người chúng ta. Con thuyền là hình ảnh của Giáo Hội. Biển khơi là hình ảnh trần gian. Đêm tối, bảo tố, gió mạnh là những thử thách do ma quỷ gây nên.
- Giống như các môn đệ xưa, chúng ta đã bước vào con thuyền của Giáo Hội khi lãnh nhận bí tích thánh tẩy. Cùng ở trong con thuyền Giáo hội, chúng ta đang tiến bước trên biển đời trần gian.
- Tựa như con thuyền của các môn đệ bị những con sóng to đánh dữ dội, thì ở mọi thời, mọi nơi Giáo Hội cách chung; cách riêng thuyền đời của mỗi chúng ta cũng phải đương đầu với những chống đối, những vu khống, bôi nhọ và loại trừ do thế lực ma quỷ gây ra.
- Ví như bóng đêm là những vết đen đáng tiếc xảy ra trong Giáo Hội. Hay những đau khổ, thất bại và bất hạnh xảy đến trong cuộc sống, làm cho niềm tin của chúng ta như chao đảo, lắm khi mất cả phương hướng cho cuộc sống.
- Sánh như tông đồ Phêrô vì nghi ngờ vào quyền năng của Chúa khiến ông sợ hãi, sắp chìm. Cuộc đời của người Kitô hữu chúng ta khi đối mặt với những khó khăn, đau khổ và thử thách… trong cuộc sống cũng làm chúng ta lo sợ, nghi ngờ vào quyền năng của Chúa và lắm khi đánh mất cả niềm tin và hy vọng mà buông mình chìm sâu vào dòng chảy của biển đời. Nhưng chúng ta hãy vững tin vì Chúa Giêsu luôn ở bên chúng ta để nâng đỡ và ra tay cứu giúp, nếu chúng ta biết trông cậy và tha thiết kêu cầu Người như Phêrô: “Lạy Thầy, xin cứu tôi”. 
Xin Chúa ban thêm lòng tin kiên vững nơi chúng con, để dù trong bất cứ hoàn cảnh thử thách nào, ngay cả những lúc bước đi trong đêm tối của đức tin, chúng con vẫn an tâm tiến bước trên biển đời. Xin Chúa luôn hiện diện và đồng hành với chúng con, để đưa dẫn chúng con đạt tới bến bờ bình an.

Thứ tư: Mt 15, 21-28
Trình thuật của Tin mừng hôm nay để lại trong ta về một hình ảnh của người phụ nữ tuyệt đẹp trong đức tính, cách ứng xử cũng như về một đức tin mạnh mẻ.
Xin cho chúng ta học đòi bắt chước gương sáng của bà, để chúng ta xứng đáng được Chúa chúc lành.
Nét đẹp của người phụ nữ cách chung và Á đông nói riêng, xưa nay người ta thường quý trọng ở những đức tính chịu thương, chịu khó, khiêm tốn và kiên nhẫn.
Nói như thế thì người phụ nữ ngoại giáo trong đoạn tin mừng hôm nay thật tuyệt vời, vì bà ta đã có đầy đủ những đức tính ấy.
Với tình thương mẫu tử cao cả, chắc hẳn bà ta đã tiêu tốn không ít là tiền của và sức lực để tìm thầy, chạy thuốc khắp nơi để cứu chữa cho đứa con yêu quý của bà khỏi tình trạng khốn khổ do ma quỷ gây nên. Chính sức mạnh tình thương đã giúp bà ta vượt qua rào cản ngăn cách của luật lệ cấm kỵ giữa người Do Thái và dân ngoại để tìm đến với Chúa Giêsu. 
Với đức tính chịu khó, bà đã không ngần ngại vượt qua ranh giới hiểm trở để tìm đến với Thầy Giêsu, với mong muốn con mình được cứu chữa khỏi thần ô uế ám hại.
Với lòng khiêm tốn thẳm sâu, bà ta đến trước mặt Chúa Giêsu và phục lạy Người với lời khấn xin: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Lòng khiêm tốn ấy càng sâu thẳm khi nhìn nhận mình chỉ là chó con trước mặt Chúa. “Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn rơi dưới bàn ăn của con cái”.
Với tinh thần nhẫn nại, bà đã không nản lòng trước lời từ chối khó nghe của Chúa Giêsu “Hãy để con cái ăn no trước đã vì không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó”.  Nhưng những lời đắng lòng ấy đã không làm cho bà tự ái và bỏ cuộc; trái lại làm cho bà thêm kiên nhẫn nên van xin cho tới cùng “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”.
* Tất cả những đức tính cao quý trên sẽ không có được nơi người phụ nữ nếu không có được đức tin mạnh mẻ. Chính nhờ lòng tin mạnh mẻ của bà mà đứa con con yêu quý của bà được Chúa Giêsu cứu chữa, như lời Chúa Giêsu xác nhận: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”.
Suy gẫm về hình ảnh của người phụ nữ ngoại giáo tuyệt đẹp hôm nay, ta cảm thấy hổ thẹn vì nhiều người trong chúng ta không  có được những đức tính cao quý và đáng yêu như bà: chịu thương, chịu khó, lòng khiêm tốn và kiên nhẫn trong tương quan và công việc. Nhất là đức tin của chúng ta còn chưa đủ mạnh để dám phó thác hoàn toàn vào tình thương và quyền năng của Chúa, đấng chúng ta tôn thờ.
Xin Chúa giúp chúng ta có được đức tin mạnh mẽ để trong mọi hoàn cảnh ta luôn sẵn sàng tín thác vào lòng thương xót. Đồng thời cũng cho chúng ta ý thức sống tốt những đức tính nhân bản cần thiết trong đời sống làm người.

Thứ năm: Mt 16, 13-23
Nhớ thánh Đaminh, linh mục
Sau một thời gian rao giảng thi hành sứ vụ đó đây, hôm nay Chúa Giêsu muốn làm một cuộc thăm dò có tính cách xã hội học. Nên bất ngờ Ngài phỏng vấn các môn đệ để xem dư luận nghỉ về Người thế nào?
Theo nghe ngóng đây đó, các môn đệ cho biết có 3 luồng ý kiến đánh giá về Thầy Giêsu.
- Một số người thì cho Thầy là Gioan Tẩy Giả, bởi lẽ Chúa Giêsu cũng có đời sống khắc khổ chay tịnh và mạnh mẽ lên án lối sống giả hình của người Pharisêu cũng như rao giảng về sự sám hối gần giống như Gioan Tẩy Gỉa.
- Một số khác thì cho rằng Thầy là Êlia, bởi Chúa Giêsu cũng đã từng làm phép lạ tựa như Êlia xưa kia.
- Phần đông còn lại thì xem Chúa Giêsu là một vị tiên tri, vì cách chung họ cũng thấy Đức Giêsu cũng nói lời Chúa và tiên báo về những vấn đề tương lai tựa như các tiên tri xưa nay.
Nhưng điều quan tâm nhất mà Chúa Giêsu muốn biết là các môn đệ hiểu về Ngài như thế nào? nên Ngài đặt câu hỏi thứ 2: “phần  các con, các con bảo Thầy là ai?”.  Phêrô thay mặt anh em tuyên xưng đúng như Ngài là: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.
Sau đó, Chúa Giêsu mạc khải về con đường đau khổ mà Ngài phải đi để hoàn thành sứ mạng, thì lập tức Phêrô lại không chấp nhận nên đã quyết liệt can ngăn. Vì thế, Chúa Giêsu đã khiển trách Phêrô nặng lời: “Satan, hãy lui đi, vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người”.
Cho dẫu rằng Phêrô tin vào Đức Giêsu là Đức Kitô, là Con Thiên Chúa nhưng ông vẫn mong muốn một đấng Messia theo quan niệm trần tục. Ông không thích đón nhận một Đấng Kitô phải đi vào con đường thập giá để cứu độ nhân loại theo ý Chúa Cha.
Ngẫm đi nghĩ lại, nhiều lúc chúng ta cũng có quan niệm giống như Phêrô về một Đức Giêsu. Đó là khi ta mong muốn Người ban phát cho ta về quyền lợi kinh tế, chính trị, và xã hội…Nên ta dễ gắn bó với Chúa khi có tiền, thành công và gặp may mắn…ta dễ thất vọng và xa cách Chúa khi gặp phải khó khăn, thử thách và thất bại…
Xin Chúa nâng đỡ đức tin còn non yếu của chúng con, nhất là trong những lúc gặp gian nan, thử thách.
Hôm nay cũng là ngày GH kính nhớ thánh Đa Minh, một vị thánh đặt hết lòng tin tưởng vào Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống nên ngài đã thể hiện lòng yêu mến Chúa và yêu thương con người bằng những lời nói chân thành, dịu dàng và cởi mở; nhất là luôn tích cực thực hiện những việc làm bác ái cụ thể như: tiết chế ăn uống, giảm bớt chi tiêu hàng ngày, sẵn sàng bán đi những vật dụng cần thiết mình có để giúp đỡ cho những người nghèo khổ cần đến sự trợ giúp của mọi người.
Xin cho chúng ta cũng đặt trọn niềm tin vào Chúa mà sống trọn tình vẹn nghĩa với Chúa qua việc tích cực dấn thân phục vụ tha nhân nhân là người nghèo khổ theo gương thánh Đa Minh mà hôm nay chúng ta kính nhớ.

Thứ sáu: Mt 16, 24-28
Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ cũng như chúng ta hãy đặt trọn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa giàu lòng thương xót. 
Nhiều người nghĩ rằng vì không muốn cho chúng ta sống sung túc, hưởng thụ cách tự do nên Chúa Giêsu mới kêu gọi chúng ta dấn bước trên con đường thập giá để theo Người. Tuy nhiên chỉ có những ai cảm nhận được Đức Giêsu chính là hiện thân của một vị Thiên Chúa quyền năng nhưng lại rất giàu lòng thương xót đã sẵn sàng chấp nhận mọi gian lao thử thách, ngay cả hy sinh mạng sống vì chúng ta và để cứu rỗi chúng ta thì mới sẵn sàng dấn bước theo Ngài.
Vinh quang chỉ xuất hiện ở đàng sau thập giá. Nên muốn đạt đến vinh quang phục sinh, ta sẽ không còn chọn lựa con đường nào khác, ngoài con đường thập giá mà Chúa đã đi qua. Vì thế mà Người mới xác quyết mạnh mẽ: “cứu lấy mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Chỉ khi nào ta xác định được linh hồn cao quý hơn thể xác, sự sống đời đời quý hơn sự sống chóng qua đời này …thì khi đó ta mới hiểu được lời dạy của Chúa Giêsu mà sẵn sàng tiến bước trên con đường hẹp. 
Chúa cho biết khi chọn lựa để bước theo Chúa trên con đường hẹp, quả là khó khăn vô cùng, nên Chúa hứa sẽ đồng hành, bên vực và tán thưởng cho những ai dám dấn bước vào. Ngược lại, Ngài sẽ lấy làm hổn thẹn nếu ai đó chối bỏ không dám dấn bước theo Ngài:“Ai hổ thẹn vì Ta và vì lời Ta trong thế hệ ngoại tình và tội lỗi này, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn từ khước nó, khi Người đến trong vinh quang của Cha Người cùng với các thần thánh".
Xin cho chúng ta biết luôn tin tưởng vào Đức Giêsu chính là hiện thân của một vị TC giàu lòng thương xót mà sẵn lòng dấn bước theo Ngài trên mọi nẻo đường đời cho dẫu phải bước đi trên con đường thập giá. Bởi chúng ta tin rằng đó mới là con đường dẫn đến hạnh phúc thật cho đời ta. 

Suy niệm 2
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta phải can đảm từ  bỏ mình, vác thập giá và hân hoan bước đi trên con đường theo Chúa.
Nhưng để làm được điều đó không hề dễ chút nào, không nói là quá khó khăn đối với chúng ta là đàng khác. Khó nhưng không phải là không thể. Bởi vì Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta phương cách để có thể thực hiện điều ấy:
Hãy nghĩ đến những bậc giá trị trong đời sống mà chọn lựa. Xem chúng ta đang yêu quý cái gì? Linh hồn hay thể xác; sự sống chóng qua đời này hay sự sống đời đời mai sau…Nếu ta ý thực được giá trị linh hồn và sự sống mai sau là quý thì ta sẽ dễ dàng buông bỏ tất cả, hy tất cả để dấn bước theo Chúa trên con đường hẹp. Bởi vì ta biết rằng con đường hẹp là con đường dẫn đến sự sống đích thực. 
Phải có một đức tin vững mạnh vào Chúa. Một khi tin vào Chúa sẽ bên vực chúng ta trong nước trời, ta sẽ dễ dàng ưu tiên làm mọi việc để tôn vinh danh thánh Chúa trong cuộc sống. Khi có đức tin vững mạnh vào Chúa thì cho dù cuộc sống ta có gặp phải những  gian nan thử thách hay phải đối diện với chính cái chết, ta vẫn hân hoan công khai tuyên xưng Danh Chúa trước mặt người đời. 
Xin Chúa giúp chúng ta khôn ngoan đặt lại những bậc thang giá trị trong đời sống và giúp ta can đảm sống theo bậc thang giá trị ưu tiên theo sự hướng dẫn của Chúa; đồng thời xin Chúa củng cố đức tin cho chúng ta nên vũng mạnh nhờ đó chúng ta mời có sức mạnh dấn bước theo Chúa trên mọi nẻo đường đời. 

Thứ bảy: Ga 12, 24-26
Kính Thánh Laurensô, phó tế tử đạo
Cả hai bài đọc hôm nay đều nói lên tinh thần hy sinh vô vị lợi vì nước trời.
Bài đọc 1: Với nguyên tắc bình thường, ngoại trừ bất thường, Thánh Phaolô cho biết: “gieo nhiều” sẽ “gặt nhiều”. Theo nguyên tắc này, thánh Phaolô kêu gọi các tín hữu Côrintô cũng như chúng ta hãy tích cực dâng hiến đời mình để phục vụ Chúa. Nhưng để dâng hiến phục vụ, đòi hỏi ta phải hy sinh. Mà hy sinh là việc làm khó. Bởi lẽ ta thường cho rằng những gì ta dâng hiến là của ta. Nhưng thực ra những gì ta “Có” và ta “Là” đều do Thiên Chúa ban tặng. Nên “ai vui vẻ dâng hiến sẽ được Thiên Chúa yêu thương” (x. 2 Cr 9,7).
Còn  bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu lại đưa ra cho chúng ta hiểu được quy luật căn bản: chết để được sống. “nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều bông hạt”. (Ga 12,24); theo nguyên tắc này Chúa Giêsu xác quyết: “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”. (Ga 12,25).
Thầy phó tế Lô-ren-sô đã nhận ra nguyên tắc và hiểu được quy luật ấy nên đã vui vẻ dâng hiến đời mình, sẵn sàng chết đi vì tình yêu.
Yêu Chúa, thánh nhân đã rời bỏ quê hương Hu-ét-cô, nước Tây Ban Nha thân yêu để đến Roma du học. Tại đây ngài được biết đến là con người nổi danh về tài đức. Nhưng không vì thế mà ngài tìm cho mình cuộc sống vinh hoa, phú quý. Trái lại, thánh nhân đã dùng tài đức Chúa ban dấn thân phục vụ Chúa, dưới thời giáo hoàng Xít-tô II, trong bố cảnh đầy hiểm nguy bởi sự cấm cách và bách hại khắt nghiệt của hoàng đế Đê-ci-ô.
Yêu người, thánh nhân đã không ngại hy sinh dấn thân trong trách nhiệm phục vụ người nghèo. Với vai trò là vị phó tế trưởng, quảng trị tài sản của Giáo hội, ngài luôn ưu tư lo cho người nghèo. Ngay trong giờ phút nguy khốn nhất, với cái chết cận kề, ngài vẫn không quên dùng tất cả tài sản của Giáo hội đem ra phân phát cho người nghèo. Với ngài tài sản quý giá nhất chính là người nghèo. Nên sau khi phân phát hết của cải cho người nghèo, ngài đã dẫn họ đến trước mặt viên tổng trấn Va-lê-ri-a-nô và xác nhận cho biết: những người nghèo đứng trước mặt tổng trấn chính là tài sản của Giáo hội.
Tình yêu chính là sức mạnh thúc đẩy thánh Lau-ren-sô sẵn sàng phục vụ Chúa và tha nhân cho dẫu phải hy sinh tính mạng. Đúng như lời thánh Phaolô nói: “Ai vui vẻ dâng hiến sẽ được Thiên Chúa yêu thương”.  Thánh nhân đã vui vẻ dâng hiến vì cảm thấy mình được Chúa yêu thương. Nên khi bị hỏa thiêu, ngài còn khôi hài nói với hoàng đế: Một bên đã chín rồi hãy chiên bên kia nữa mà ăn!.  Sau đó ngài cầu xin cho thành phố Rôma được trở lại với Ðức Kitô và cho Ðức Tin Công Giáo được lan tràn khắp thế giới. Ngài lãnh nhận triều thiên tử đạo vào năm 258 và đã được Thiên Chúa yêu thương ban thưởng sự sống đời đời vì đã coi thường mạng sống mình ở đời này.
Xin cho chúng ta có được tình yêu Chúa nồng nàn, để ta luôn trung kiên sống và làm chứng niềm tin dù có phải chịu nhiều gian khổ, ngay cả hy sinh mạng sống mình; đồng thời cũng xin cho chúng ta có được lòng yêu người, nhất là những người nghèo như thánh Lau-ren-sô, để ta tận tâm phục vụ tha nhân với hết khả năng của mình.

Thứ bảy: Mt 17, 14-20
Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho ta biết hậu quả tai hại do cứng lòng tin.
- Do cứng lòng tin đã làm hư hỏng cả thế hệ. Đó là lời than phiền của Chúa Giêsu khi phải đối mặt với tình trạng đau khổ của đứa bé trai bị mắc chứng bệnh kinh phong: “Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng!”.
Sách sáng thế cho biết: Do Nguyên Tổ đã không tin vào tình thương của TC nên đã dùng tự do Chúa ban để khướt từ Ngài; với mong muốn đi tìm một hạnh phúc mà không cần TC. Từ đó đau khổ, bệnh tật và sự dữ xuất hiện lan tràn qua muôn thế hệ. Nhìn thấy những nỗi khổ đau của nhân loại cách chung, cách riêng tình trạng của đứa bé phải chịu sự khống chế của ma quỷ, Chúa Giêsu đã cất lên lời than thở “Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ nữa?”.
Qủa vậy, một khi con người không còn ý thức sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống mình, thì hậu quả thật khôn lường xảy ra không chỉ làm hư hỏng đến thế hệ tương lai mà còn hư hoại cả vũ trụ này.
Do kém lòng tin không thể khống chế được ma quỷ. Chính Chúa Giêsu cho  biết lý do tại sao các môn đệ không thể chữa lành được đứa bé trai bị quỷ ám. “Vì các con yếu lòng tin!”. Và Người còn khẳng định: “nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải… thì chẳng có gì các con không làm được”.
 Thật vậy, đức tin là món quà do lòng yêu thương của Thiên Chúa ban tặng cho mỗi người. Nhờ đức tin mà ta dễ dàng vượt qua mọi gian nan thử thách. Chính đức tin đem đến cho ta niềm hy vọng ngay khi gặp đau khổ.
- Nhờ tin tưởng vào Chúa, cụ già Abraham đã đón nhận niềm vui vì được Chúa ban cho đứa con trai khi tuổi đời đã 90.  Nhờ đức tin, ông sẵn sàng vâng lệnh Chúa mà sát tế người con yêu dấu của mình vì tin rằng Chúa sẽ thực hiện những điều tốt đẹp nhất cho ông.
- Cũng vậy, nhờ tin tưởng vào Chúa, mà Phêrô đã can đảm bước đi trên mặt nước. Nhưng khi bắt đầu hoài nghi thì cũng là lúc ông bắt đầu chìm xuống.
- Đọc Phúc âm, chúng ta thấy rằng bao nhiêu phép lạ mà Chúa Giêsu thực hiện được khởi đi từ lòng tin của con người, như lời Chúa phán: “Này conlòng tin của con đã cứu chữa conCon hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh” (Mc 5, 34). Chúa Giêsu còn quả quyết mạnh mẻ: “Mọi sự đều có thể đối với người có lòng tin” (Mc 9, 23).
Xin Chúa củng cố đức tin nơi chúng ta, nhờ đó ta mới có thể vượt thắng được mọi gian lao thử thách và đủ sức mạnh thiêng liêng để chiến đấu và khống chế được ma quỷ.





  SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN  Lm. Clemente Nguyễn Văn Lanh CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN-NĂM A 1V 19,9a.11-13a; Rm 9,1-5; Mt 1...