Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014



SUY NIỆM LỜI CHÚA
CÁC NGÀY TRONG TUẦN XXII TN A

Lm Seoka

Thứ hai (Lc 4, 16-30).
Tin mừng hôm nay cho biết Chúa Giêsu trở về quê hương xứ sở để công bố chương trình hành động trong sứ mạng cứu độ của Ngài. Nhưng Chúa Giêsu lại bị những người đồng hương Nazareth khướt từ và đối xử tệ bạc. Đâu là nguyên nhân dẫn đến việc khướt từ và hành xử tệ bạc ấy của dân làng Nazareth? Xét cho cùng cũng bởi hai chữ “tại vì”.
-  Tại vì Chúa Giêsu không có bằng cử nhân, tiến sĩ trong tay nên khi hành nghề giảng dạy thánh kinh, giáo lý, hay giáo luật…nên đã bị làng Nazareth xem thường và phản đối. Phải chi Chúa Giêsu giảng dạy về kỷ thuật đóng bàn ghế, cất nhà… thì còn dễ chấp nhận!
- Tại vì Chúa Giêsu sinh ra và lớn lên trong một gia đình quá nghèo. Con của bác thợ mộc Giuse và cô Maria quê mùa không nghề nghiệp trong tay, không của hồi môn nên làm sao có của dư của để. Gía như Chúa Giêsu là con của một đại gia, thì đâu nổi bị dân làng xúc phạm!
- Tại vì Chúa Giêsu không có bà con thân thuộc làm chức cao quyền trọng nên làm sao được ngưỡng mộ. Bà con họ hàng của Ngài chỉ là những người chân lấm tay bùn. Chẳng có ai giàu sang quyền quý. Gía như Chúa Giêsu là con ông cháu cha (CÔCC), thì tiếng vỗ tay, tét đùi tán thưởng của dân làng Nazareth sẽ vang dậy không ngừng trước những lời hay ý đẹp được thốt ra từ miệng Ngài hôm ấy rồi!
Tắt một lời, “tại vì” họ biết rất rõ về lý lịch trích ngang của Chúa Giêsu, một lý lịch được xếp vào “hạng tồi”.  Nên không lạ gì họ chối từ, không tin nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế.
Ngày nay Chúa Giêsu vẫn tiếp tục bị coi thường, hất hủi, loại trừ nơi những người nghèo khổ, bệnh hoạn tật nguyền; nơi những người thấp cổ bé miệng, không có địa vị gì trong xã hội, đặc biệt là trong thời đại toàn cầu hóa hôm nay. Khi mà mọi thứ đều được đánh giá dựa trên đồng tiền, trên tiện nghi vật chất, thì Chúa Giêsu nơi những người nghèo hèn vẫn còn bị coi rẻ.
Khi mà người ta quá coi trọng địa vị bằng cấp, thì Chúa Giêsu nơi những người kém cõi ít học vẫn bị khinh thường. Khi mà xã hội quá đề cao thân thế chức quyền, thì Chúa Giêsu nơi những người cô thân cô thế vẫn còn bị hất hủi chà đạp.
Đâu là những tiêu chuẩn tôi thường dựa vào để đánh giá người khác? Tôi có thường bị óc thành kiến, ác cảm chi phối mà đánh giá người khác một cách bất công không? Thái độ của tôi thế nào đối với những người nghèo khổ bệnh tật bất hạnh?
Xin Chúa giúp chúng ta biết gạt bỏ đi cái nhìn hẹp hòi và trần tục, để mặc lấy cái nhìn đức tin, cái nhìn siêu nhiên: cái nhìn giúp ta nhận ra Chúa Kitô nơi những nghèo khổ, thấp hèn, bệnh tật, khổ đau… để biết tôn trọng và đón nhận họ như đón nhận chính Chúa. Amen.

Suy niệm 2
Thái độ khướt từ Chúa Giêsu của dân làng Nazareth xưa nhắc nhở chúng ta cần phải duyệt xét lại thái độ sống đạo hôm nay.
Có những anh chị em tân tòng nhưng đời sống đạo của họ rất tốt. Trái lại, có những người vỗ ngực xưng mình là đạo dòng, thì lại có đời sống đức tin hết sức là yếu kém. Phải chăng “sống lâu lên lão làng?”
Có những giáo dân gần gũi nhà thờ, được dễ dàng lãnh nhận các bí tích, nhưng lại thờ ơ.  Trái lại có những giáo dân ở xa nhà thờ lại siêng năng chuyên chăm tham dự thánh lễ và lãnh nhận các bí tích. Phải chăng “quen quá hóa nhàm?”
Có những giáo dân miệng luôn ca ngợi việc làm của cha này, cha kia. Trong khi đó lại xem thường những việc làm của cha sở mình, để rồi không hề góp phần cộng tác xây dựng họ đạo nhà. Phải chăng “gần chùa gọi bụt bằng anh?”
Có những người chỉ thích đi khấn vái nơi này nơi kia, nhưng chính nhà thờ của mình thì chẳng bao giờ xem trọng. Vì thế ít khi thấy bén mảng tới để cầu nguyện, khấn xin. Phải chăng “bụt nhà không thiêng?”.
Nếu có những thái độ và những biểu hiện như thế là chúng ta lại đi vào vết xe củ của dân làng Nazareth xưa.
Thành kiến có thể làm cho chúng ta mù quáng không nhận định và phê phán một cách khách quan đúng đắn được. Thành kiến làm cho chúng ta không thể đối thoại cởi mở với người khác và không nhìn thấy cái hay cái tốt nơi anh em. 
Xin Chúa giúp chúng ta biết can đảm dẹp bỏ những thành kiến để nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Nhất là nhận ra những mặt tích cực và cao đẹp nơi những người anh em bé nhỏ. Amen

Thứ ba (Lc 4,31-37)
Năm 1983, trong cuộc nói chuyện với liên hội đồng Giám Mục Châu Mỹ Latinh, Đức cố Giáo hoàng Gioan Phaolô II, Đã khẳng định "Tân Phúc-Âm-hóa", không phải là Phúc âm mới, nhưng là "mới về lòng nhiệt thành, mới trong phương pháp và mới trong các diễn tả""Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời" (Dt 13,8). Như vậy "Tân phúc âm hóa" không phải là Phúc âm mới; cũng không phải là một sáng kiến mới của Giáo Hội trong việc loan báo Tin mừng ngày nay. Mà công cuộc "Tân phúc âm hóa" đã được Đức cố GH Gioan Phaolô II đề cập cách nay khá lâu. Nhưng trên hết công cuộc "Tân phúc âm hóa" này là do chính Chúa Giêsu khởi xướng và thực hiện cách nay hơn 2000 năm, ngay khi bắt đầu sứ vụ loan báo Tin mừng. Đó là điều mà Tin mừng hôm nay nói đến.
Chúa Giêsu luôn làm mới lòng nhiệt thành.
 Dù rằng bị thất bại ngay trong lần trở về quê nhà, nhưng Chúa Giêsu không hề nản lòng trước thái độ khướt từ chống đối của dân làng Nazareth. Trái lại càng làm cho Ngài nhiệt thành hơn. Bằng chứng là Ngài đã bình tâm rời bỏ nơi đó mà sẵn sàng đi đến các thành khác (Capharnaum) để tiếp tục thi hành sứ mạng đã được Chúa Cha trao phó với lòng nhiệt thành mới mẻ như ban đầu.
Chúa Giêsu làm mới trong phương pháp giảng dạy.
Không biết nội dung Chúa Giêsu giảng dạy như thế nào tại hội đường Capharnaum, nhưng đã làm cho dân chúng hôm đó phải sửng sốt. Tin mừng chỉ cho biết việc giảng dạy của Người rất mới lạ và rất uy quyền. Chắc chắn rằng phong thái và  phương pháp giảng dạy của Chúa Giêsu không giống như các kinh sư. Các kinh sư  khi giảng dạy thì chỉ giải thích Kinh Thánh và Luật Lệ cách dài dòng, nhằm chất lên vai người khác những gánh nặng. Còn giáo huấn của Chúa Giêsu thì ngắn gọn, cụ thể, gần gủi nên dễ hiểu; hơn nữa lời giảng dạy của Ngài luôn hướng đến những người nghèo khổ, những người bị loại ra bên lề xã hội, đúng như chương trình hành động mà Ngài đã công bố nơi hội đường Nazareth. Vì thế mà lời giảng dạy của Ngài đã đụng chạm đến trái tim người nghe.
Cuối cùng Chúa Giêsu đã làm mới trong cách diễn tả.
Chúa Giêsu không chỉ nói suông như những Kinh sư và Biệt phái "họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ lại không buồn động ngón tay vào". (Mt 23, 3-4). Còn Chúa Giêsu thì trái lại lời giảng dạy luôn đi đôi với việc làm cụ thể. Bằng phép lạ chữa một người bị quỷ ám, ngoài việc minh chứng cho biết Ngài chính là Thiên Chúa uy quyền; còn cho thấy cách thế diễn tả mới mẻ của Chúa Giêsu trong việc rao giảng Tin mừng, nên đã thu hút được người nghe. Đúng là “Lời nói lung lay, gương lành lôi kéo”. Hay như cố ĐGH Phaolô VI đã nói: "ngày nay người ta cần chứng nhân hơn thầy dạy".
Xin Chúa ban cho mỗi chúng ta luôn biết làm mới lại lòng nhiệt tâm tông đồ, luôn biết thao thức tìm ra những phương cách phù hợp để đem Tin mừng đến được với người nghe, nhất là biết tích cực sống những giá trị của Tin mừng phù hợp với thời đại mới. Nhờ thế sức sống của Tin mừng của Chúa mới có thể lan tỏa mạnh mẻ đến mọi người và mọi nơi.

Suy niệm 2
Bài Tin mừng hôm nay dạy chúng ta hai bài học.
1. Bài học thứ nhất: Thắng không kêu bại không nản.
Dẫu trong ngày tiếp xúc cử tri tại quê nhà, để công bố chương trình hành động, Chúa Giêsu đã bị thất bại vì những định kiến cố hữu của họ. Nhưng không vì thế mà  Người nản lòng, bỏ cuộc. Bởi vì Chúa Giêsu hiểu rằng: "không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình" . (Lc 4, 24). Nhưng Tin mừng phải được rao giảng, nên Người bỏ nơi đó mà xuống thành Capharnaum, vào hội đường và tiếp tục thi hành sứ vụ. Tại đây Ngài đã thành công rực rỡ vì được dân chúng đón nhận hồ hởi, nên đã gây được tiếng vang lớn khắp cả vùng.
Đây cũng là bài học quý gia cho chúng ta.
Đừng nản lòng khi gặp thất bại, nhưng cũng đừng quá hãnh diện khi thành công may mắn. Điều quan trọng là khiêm tốn tạ ơn Chúa trong mọi lúc.
2. Bài học thứ hai: Lời nói phải đi đôi với việc làm.
Nếu lời giảng dạy của các Biệt phái và Kinh sư không được dân chúng đón nhận là vì "họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ lại không buồn động ngón tay vào". (Mt 23, 3-4). Lối sống giả hình của họ khiến dân chúng chán ngán, mệt mỏi.
Thì với Chúa Giêsu lại khác. Lời giảng dạy của Ngài đã được dân chúng đón nhận cách nhiệt tình. Với phép lạ trục xuất ma quỷ ra khỏi người bị nó ám hại, Chúa Giêsu không những minh chứng mạnh mẻ uy quyền của Thiên Chúa mà còn gây sửng sốt cho mọi người, vì lời Ngài nói luôn đi đôi với việc Ngài làm.
Vì vậy, để có thể thuyết phục người khác tin vào Chúa, chúng ta không chỉ rao giảng suông bằng lời, nhưng đòi hỏi chúng ta phải thực hiện bằng những việc làm cụ thể.
Nguyện xin Chúa Giêsu, Ðấng giảng dạy với uy quyền, giúp chúng con biết thống nhất giữa lời nói và việc làm để những giá trị Tin mừng luôn được người nghe đón nhận và tin tưởng.
Xin Chúa củng cố niềm tin, gia tăng đức mến và bảo toàn niềm trông cậy nơi chúng ta để dẫu khi thành công hay khi thất bại chúng ta vẫn luôn an vui sống trong vòng tay đầy yêu thương của Chúa.

Thứ tư (Lc 4, 38-44)
Có thể nói tin mừng hôm nay thuật lại một ngày sống tiêu biểu của Chúa Giêsu ở Caphácnaum với biết bao công việc: Vào Hội đường giảng dạy, rồi đến nhà chữa bệnh cho nhạc mẫu Phêrô; mãi đến lúc mặt trời lặn Ngài vẫn còn tất bật chữa lành đủ mọi loại bệnh hoạn, tật nguyền. Sáng sớm tinh mơ, Chúa lại tìm đến nơi hoang vắng để cầu nguyện cùng Chúa Cha.
Ngày sống tiêu biểu của Chúa Giêsu phải trở nên khuôn mẫu cho ngày sống của mỗi người kitô hữu chúng ta.
Noi gương Chúa Giêsu chúng ta hãy bắt đầu ngày mới bằng việc cầu nguyện.
Cầu nguyện để gặp gỡ Chúa, được sống thân tình bên Chúa, để lắng nghe lời Chúa chỉ dạy. Trên hết cầu nguyện để nhận lấy nguồn ơn sức mạnh nâng đỡ của Chúa nhằm chu toàn tốt bổn phận hằng ngày. Một ngày sống khởi đầu với kinh nguyện, thánh lễ, chúng ta được gia tăng lòng Tin Cậy Mến, nhờ đó mà nhiệt thành làm mọi việc trong ngày sáng danh Chúa.
Học nơi Chúa Giêsu, chúng ta hãy chuyên chăm làm việc.
Con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa để sống trong thế giới hữu hình và được đặt trong thế giới này để "làm chủ trái đất" ; vì thế, ngay từ đầu con người đã được kêu gọi để lao động. Chính Chúa Giêsu cũng đã nêu gương cho ta : "cho đến nay, Cha tôi làm việc, thì tôi cũng làm việc". (Ga 5, 17)
Làm việc để có của nuôi sống bản thân và gia đình; đóng góp vào sự tiến bộ liên tục của khoa học kỹ thuật, nhất là làm cho cộng đồng xã hội anh em của mình luôn luôn thăng tiến về văn hóa và đạo đức, đó là ý định của Chúa và mong muốn của con người.
Tóm lại: Chúa Giêsu đã đi bước trước trong đời sống lao động và cầu nguyện. Lao động mà không cầu nguyện sẽ làm cuộc sống con người mệt mỏi và đơn điệu; ngược lại cầu nguyện mà không lao động khiến con người trở nên sống hình thức, lười biếng và ỷ lại.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết kết hợp cách hài hoà giữa lao động và cầu nguyện để nhờ đó nhân loại không chỉ biết trân trọng những giá trị do lao động mang lại, mà còn biết trân trọng những hiệu quả lớn lao của đời sống kết hiệp với Thiên Chúa.

Thứ năm (Lc 5,1-11)
Gần đây trên báo Tri Thức Trẻ đã đăng tải bài viết: Gái Miền Tây, và 3 chữ "N" nổi danh thiên hạ. (3 chữ "N": Ngon, Ngoan và Ngu), đã bị dân cư mạng phản đối cực lực, khiến cho bộ VHTT phải vào cuộc và xử lý nghiêm khắc. Bởi vì tác giả đã bôi nhọ và xúc phạm đến giá trị nhân phẩm của gái Miền Tây, cũng như chia rẻ người vùng miền.
Trái với nội dung bài viết trên báo Tri Thức Trẻ trên, bài viết và nội dung của tác giả thánh Luca trong bài tin mừng hôm nay đã để lại cho người đọc một ấn tượng tuyệt đẹp khi đề cao nhân vật Giêsu với 3 chữ "L" (lạ) nổi danh thiên hạ.
1. "LẠ" về nơi giảng dạy.
Sự thường ở đời ai lại dùng thuyền đánh cá để ngồi trên đó mà giảng dạy; cũng chưa thấy ai quy tụ dân chúng nơi bãi biển để giáo huấn. Vậy mà Chúa Giêsu đã không ngần ngại tận dụng phương tiện và nơi chốn ấy để rao giảng Lời Chúa. Quả là lạ thường!
2. "LẠ" về mẻ cá bất thường.
Với kinh nghiệm lành nghề về việc đánh bắt cá biển, Sinmon cùng các bạn đồng nghiệp đã trãi qua một đêm vất vả nhưng chẳng được con cá nào. Trong khi giữa lúc ban ngày, Thầy Giêsu chẳng có chút kinh nghiệm gì về việc ra khơi bám biển, lại đề nghị Simon thả lưới bắt cá, quả là chuyện đùa! Nhưng để làm vui lòng thầy Giêsu, Simon đành miễn cưỡng làm theo, nhưng thật bất ngờ, kết quả lại ngoài sức tưởng tượng. Một mẻ cá lạ đầy ấp những cá là cá. Ấy mới là sự lạ!
3. "LẠ" về việc chuyển đổi nghề nghiệp bất ngờ.
Trước một mẻ cá lạ lùng, Sinmon đã hò reo sung sướng, nhưng cũng đầy sợ hãi khi nhận ra thân phận yếu hèn tội lỗi của mình nên đã sụp lạy Thầy Giêsu đầy quyền năng. Không ngờ chính lúc đó, Chúa Giêsu lại nhẹ nhàn chấn an rồi bất ngờ kêu gọi ông chuyển đổi ngành nghề: "Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta". Sinmon đã không cưỡng lại được lời mời gọi chân tình tha thiết ấy của Đấng quyền năng nên đã "bỏ mọi sự mà theo Người". Ôi lạ lùng biết mấy!
Với 3 chữ "LẠ" nơi con người Giêsu mà thánh Luca tường thuật trong bài Tin mừng hôm nay, nhằm dạy chúng ta những bài học quý:
- Phải tận dụng mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh để loan báo Tin Mừng.
- Luôn biết tin tưởng, trông cậy vào quyền năng Chúa trong mọi lúc vì "mọi kẻ tin vào Ngài sẽ không thất vọng bao giờ". (Tv 90 ).  Biết cậy dựa vào Chúa, ta có thể làm được những điều kì diệu, như thánh Phaolô đã nói: "Tôi có thể làm mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi". ( Phi-líp 4,13.).
- Mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi người mỗi kinh nghiệm, mỗi người mỗi khả năng, tính cách..., Chúa đều tin tưởng mời gọi để cộng tác với Chúa để cứu rỗi các linh hồn.
Xin cho chúng ta biết mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa cách tích cực, sẵn sàng từ bỏ mọi sự để thi hành thánh ý Chúa với lòng tin tưởng cậy trông vào quyền năng của Người.

Thứ Sáu (Lc 5, 33-39)
Nhân cơ hội giải thích cho những người Pharisêu lý do vì sao các môn đệ Chúa không ăn chay, Chúa Giêsu mạc khải cho họ biết về bản thân và sứ mạng của Ngài.
Trong cựu ước Thiên Chúa tự ví Người là chàng rể và Israel là nàng dâu.
Như thế khi đem trường hợp tiệc cưới ra để giải thích về việc ăn chay, Chúa Giêsu muốn cho họ biết rằng: Người là chàng rể và Israel là nàng dâu. Qua đó mặc nhiên tuyên bố Người chính là Thiên Chúa đã đến giữa lòng nhân loại.
Hơn nữa, mục đích chính của việc ăn chay bấy giờ là mong đợi Đấng Messia đến. Mà Chúa Giêsu chính là Đấng Messia (chàng rể)  đã đến với loài người (nàng dâu) rồi, thì cớ gì phải ăn chay.
Việc ăn chay phải gắn liền với cuộc đời của Đức Giêsu. Do đó lúc Người vui thì con người phải chia vui với Người. Khi Người khổ thì con người cùng chung đau khổ. Lúc Người chết thì con người phải cùng chấp nhận chịu chết với Người. Khi Người sống lại thì con người cũng cùng sống lại với Người.
Tóm lại, Chúa Giêsu không hề phủ nhận việc ăn chay, nhưng qua lời giải đáp thắc mắc trên, Chúa Giêsu muốn cho biết: Người chính là chàng rể Chúa Cha sai đến kết hôn với loài người, yêu thương loài người và cứu độ loài người. Cũng như xác định rõ cho chúng ta biết việc ăn chay là để dọn lòng tiếp rước Chúa. Một khi đã tiếp nhận Chúa rồi thì không cần ăn chay nữa, trái lại phải vui mừng phấn khởi trong niềm tin yêu Chúa.
Xin cho chúng ta biết lo ăn chay hãm mình, để dọn lòng xứng đáng đón nhận Chúa qua bàn tiệc Thánh Thể mỗi ngày, nhờ đó mà được thông hiệp với Chúa nguồn hạnh phúc đời ta.

Thứ bảy (Lc 6,1-5).

Tin mừng hôm nay tường thuật về cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu và những người Pharisêu.
Lý do xảy ra cuộc tranh luận là vì các môn đệ Chúa Giêsu bứt bông lúa ăn cho đỡ đói vào ngày Sabát.
Nguyên nhân chính của cuộc tranh luận này là vì bất đồng quan điểm.
- Với những người Pharisêu giữ ngày Sabát là điều hết sức quan trọng. Ai vi phạm ngày này có thể bị xử tử (Xh 31, 14), bị ném đá (Ds 15, 32-36).
Bứt bông lúa để ăn là một hành động không thể chấp nhận được. Mặc dù theo sách Đệ Nhị Luật (23, 26) thì hành động này được phép làm: “Khi vào đồng lúa của người đồng loại, anh em có thể lấy tay bứt bông lúa.”. Nhưng vì đố kỵ, ghen ghét Chúa Giêsu nên họ cho rằng việc bứt lúa và vò trong tay cũng giống với hành vi gặt và xay lúa, mà gặt và xay lúa là một trong ba mươi chín việc không được phép làm ngày Sabát.
- Còn Chúa Giêsu thì cho rằng: Thiên Chúa lập nên ngày Sabát để loài người có thời gian nghỉ ngơi hầu nhớ đến công trình tạo dựng và giải phóng của Ngài (Đnl 5, 14-15). Ngày Sabát đúng là ngày của Chúa, dành cho Chúa, nhưng nó cũng là ngày phục vụ nhu cầu lợi ích cho con người và vì con người. "Ngày Sabát được đặt ra vì con người".
Do đó việc các môn đệ Chúa bứt lúa ăn cho đỡ đói trong ngày Sabát là một nhu cầu chính đáng vì nó phục vụ cho nhu cầu lợi ích chính đáng cho con người. Chính vua Đa-vít và đoàn tùy tùng cũng đã vào đền thờ và đã lấy bánh dâng tiến để ăn khi bụng đói! Nhưng vì ghen ghét và hận thù đã làm cho những người Pharisêu trở nên mù quáng mà quên đi mục đích chính của việc giữ luật.
Để giúp cho những người Pharisêu có cái nhìn đúng đắn về mục đích của luật, Giêsu đã không ngần ngại đối đầu với họ cho đến cùng, dù có phải trả giá bằng cái chết trên Thập giá, tất cả là để minh chứng rằng: chỉ có một lề luật duy nhất để tuân giữ, đó là luật yêu thương, và chỉ có một giá trị cao cả nhất để sống và chết cho, đó là tình yêu. Sống "yêu thương là chu toàn lề luật."(Rm 13,10)
Xin Chúa loại trừ nơi chúng ta những đố kỵ, ghen ghét tầm thường để chúng ta có được cái nhìn trong sáng đúng đắn. Và xin Chúa giúp chúng ta luôn biết sống nhân ái và bao dung với hết mọi người như Chúa đã yêu thương chúng ta. Amen






















Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

HỌP MẶT GIỚI GIA TRƯỞNG VÀ HIỀN MẪU
HẠT SÓC TRĂNG 2014
Lm. Seoka
Đến hẹn lại lên, sáng nay 26/07/2014 (kính thánh Gioakim và Anna song thân Đức Maria), tại họ đạo Hòa Thượng, Ban Mục Vụ Gia Đình (BMVGĐ) hạt Sóc Trăng đã tổ chức ngày họp mặt thường niên cho hai giới Gia Trưởng và Hiền Mẫu.
Ngày họp mặt năm nay quy tụ hơn 200 hiền mẫu và gia trưởng, đến từ các họ đạo trong hạt. Đồng hành và chia sẻ cùng với quý gia trưởng và hiền mẫu trong ngày họp mặt hôm nay là 3 cha trong BMVGĐ của hạt (cha Phêrô Nguyễn Văn Thọ, trưởng ban MVGĐ; cha Tôma Lê Phước Dũng, đặc trách giới Hiền mẫu; cha Clé Nguyễn Văn Lanh, đặc trách giới Gia trưởng). Ngoài ra còn có sự hiện diện của cha Matthêu Nguyễn Văn Liên, phó quản hạt Sóc Trăng.
Họp mặt truyền thống hàng năm là dịp để các gia trưởng và hiền mẫu gặp gỡ, trao đổi và tìm hiểu sâu xa hơn về chủ đề của năm mục vụ. Qua đó ý thức sống tích cực hơn vai trò của mình theo định hướng mục vụ của Giáo Hội; cụ thể là thực hiện cách tích cực những quyết định thực hành của Đức Giám Mục Giáo Phận Cần Thơ đề ra.
Với đề tài CẦU NGUYỆN-YÊU THƯƠNG NHẰM LOAN BÁO TIN MỪNG, BMVGĐ hạt Sóc Trăng muốn giúp các gia trưởng và hiền mẫu ý thức rằng: Hạnh phúc gia đình chỉ có được khi cha mẹ, vợ chồng và con cái biết quan tâm yêu thương nhau. Nhưng để có được tình yêu thương ấy thì cần phải để cho Thiên Chúa hiện diện nơi gia đình mình. Bởi lẽ "Thiên Chúa là Tình Yêu" (1Ga 4,7). Mà muốn Chúa hiện diện thì cách tốt nhất là cầu nguyện chung với nhau qua các giờ kinh trong gia đình. Vì Chúa Giêsu đã hứa: “Ở đâu hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở giữa họ”.(Mt 18,20.). Có Chúa thì có Tình Yêu, mà có Tình Yêu thì có Hạnh phúc. Có thể nói: "cầu nguyện và yêu thương là gương soi hạnh phúc gia đình".
Có thể nói điểm nổi bật và quý giá nhất của ngày họp mặt năm nay chính là phần thảo luận nhóm dựa trên đề tài mà quý cha trong BMVGĐ đã trình bày.
Sau hơn 30 phút thảo luận sôi nổi, các nhóm bước vào phần báo cáo. Mỗi người mỗi vẽ, mỗi nhóm mỗi cách thức trình bày, nhưng tất cả cho thấy hơn lúc nào hết ngày hôm nay các gia đình phải đối mặt với nhiều vấn đề. Vì thế việc trung thành sống đức tin, cụ thể là thực hiện các giờ kinh trong gia đình và tham dự thánh lễ là một thách đố rất lớn.
- Do nhu cầu hưởng thụ cuộc sống ngày càng cao và cạnh tranh kinh tế ngày gắt gao nên các thành viên trong gia đình phải làm việc cách cật lực, đến nổi không còn thời giờ và hơi sức để chu toàn các giờ kinh chung và tham dự thánh lễ.
- Do phải giao thiệp với bạn bè và đối tác làm ăn... nên quý ông thường hay say xỉn,  vì thế không duy trì được các giờ kinh trong gia đình, cũng như tham dự thánh lễ.
- Do việc học tập cũng như công việc của mỗi người khác nhau dẫn đến giờ giấc khác nhau nên khó có thể quy tụ chung để đọc kinh tối.
-  Không ít gia trưởng và hiền mẫu thừa nhận là vì lười biếng.
- Hầu hết mọi người cho rằng: chưa nhận ra tầm quan trọng, ích lợi thật sự của giờ kinh trong gia đình và thánh lễ.
* Vì vậy muốn duy trì được những giờ khi trong gia đình và tham dự thánh lễ  thường ngày cách tích cực, các gia trưởng và hiền mẫu cần quyết tâm thực hiện "những việc cần làm ngay":
1. Giảm bớt những nhu cầu hưởng thụ không cần thiết, để có thời gian chăm lo nhu cầu tâm linh.
2. Lưu tâm hơn trong việc duy trì các giờ kinh trong gia đình, ít là giờ kinh tối.
3. Nhắc nhở và nên gương sáng cho nhau trong việc đọc kinh sáng-tối và siêng năng tham dự thánh lễ.
4. Cần thống nhất với nhau để quy định giờ kinh (ngọc quý) thích hợp nhằm tránh "giờ vàng" (Thời sự, bóng đá, phim...).
5. Trung thành thực hiện giờ kinh trong gia đình thật đúng giờ, dẫu quy tụ không đủ các thành viên.
6. Cần ý thức chu toàn tốt bổn phận của mình, biết quan tâm hy sinh giúp đỡ lẫn nhau, nhất là bao dung tha thứ cho nhau những thiếu sót lầm lỗi.
Nhận ra những thách đố và tìm ra những giải pháp là điều rất cần, nhưng chưa đủ. Ước mong các gia trưởng và hiền mẫu biết nỗ lực biến những giải pháp: "những điều cần làm ngay" thành những hành động cụ thể hàng ngày nơi gia đình của mình.
Cầu xin cho mỗi gia đình thật sự trở thành tổ ấm yêu thương, ngập tràn niềm vui hạnh phúc nhờ lời chuyển cầu của hai thánh Gioakim và Anna song thân của Đức Maria.




Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

SUY NIỆM LỜI CHÚA CÁC NGÀY TRONG TUẦN XVI TN A

Thứ hai (Mt 12,38-42)
Kinh nghiệm cho thấy: "Người buồn cảnh có vui bao giờ.".
Việc thay đổi con người không hệ tại ở hình thức bên ngoài, nhưng trước hết là phải thay đổi tận cõi lòng, thay đổi não trạng và cái nhìn.
Mặc dù chứng kiến bao là phép lạ Chúa Giêsu đã làm, mặc dù đã nhiều lần vỗ tay ca ngợi những lời hay ý đẹp của Chúa Giêsu, nhưng rốt cùng nhiều người Do Thái, đặc biệt là nhóm người Pha-ri-sêu và Biệt phái vẫn không tin.
Hết cách, Chúa Giêsu đành phải thốt lên: “Thế hệ này là một thế hệ gian ác, chúng xin điềm lạ. nhưng chúng sẽ không thấy được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Gio-na”. Và như một cố gắng cuối cùng, Chúa Giêsu đã dùng lại hai câu chuyện ngày xưa với hy vọng họ suy nghĩ lại mà thay đổi não trạng.
Nhắc lại chuyện Giona ngày xưa, nhằm lưu ý họ rằng: Ngày xưa dân thành Ninivê chỉ nghe lời rao giảng miễn cưỡng của Ngôn sứ Giona. Vậy mà cả thành, từ vua đến dân, từ già đến trẻ, từ người đến súc vật đều ăn chay sám hối và khẩn xin sự tha thứ của Chúa. Vậy mà hôm nay có Người còn hơn Giona. Đấng mà Giona loan báo đã đến và rao giảng, vậy mà họ lại không để tâm ăn năn hối cải. Thật đáng buồn!
Nhắc lại câu chuyện nữ hoàng Phương nam vượt đường xa vạn dặm, bất chấp khó khăn, tốn kém đến để diện kiến vị vua khôn ngoan là Salomon. Bà ta đã toại nguyện, hết lòng cảm phục sự khôn ngoan của nhà vua. Nhưng ở đây còn trọng hơn vua Salomon nữa, vì Người chính là sự khôn ngoan của Thiên Chúa và là vua trên hết các vị vua. Thế mà họ chẳng thèm nghe. Thật đau lòng!!
Chính lòng tự mãn làm cho họ trở nên mù quáng nên đã làm hỏng hết mọi ơn phúc, vì thế không còn cách nào để tự chữa mình được nữa.
Xin cho chúng ta đừng như thế hệ Do Thái xưa, mù quáng và tự mãn. Nhưng hãy trở nên giống dân thành Ninivê và nữ hoàng Phương nam có cái nhìn ngay chính để nhận ra chân lý mà theo đuổi; cũng như biết khiêm tốn nhận mình còn nhiều khiếm khuyết, thiếu sót, tật xấu và tội lỗi, để theo sự khôn ngoan của Chúa hướng dẫn mà sửa đổi đời sống mỗi ngày nên tốt hơn.

Thứ ba. Thánh nữ Maria Magđalêna (Ga 20, 1-2. 11-18).
Dựa trên những gì Tin mừng nói đến, chúng ta có thể gạch vài đầu dòng về thánh nữ Maria Magđalênna mà Giáo hội kính nhớ hôm nay:
- Theo Tin mừng thánh Luca thì: Thánh Maria Magđalêna sống cùng thời với Chúa Giêsu. Bà đã từng bị bệnh và bị quỷ ám, nhưng được Chúa Giêsu chữa lành và giải thoát khỏi 7 quỷ. Bà đã nhập đoàn với các bà đạo đức đi theo Chúa Giêsu để giúp đỡ Ngài trên hành trình truyền giáo. (Lc 8,2-3).
-  Bà đã theo Chúa Giêsu đến giây phút cuối cùng, nên đã chứng kiến cuộc thương khó và cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá. (Mc 15,40).
- Bà cũng đã cẩn trọng để ý xem ông Giô-xếp hạ xác, tẩm liệm và an táng Chúa Giêsu trong mộ đá như thế nào. (Mc 15,46-47).
- Đặc biệt bài Tin mừng hôm nay cho biết bà rất yêu Chúa Giêsu.
Chính tình yêu thúc đẩy nên bà đã ra thăm mộ Chúa từ sáng sớm của ngày thứ nhất trong tuần.
Vì lòng mến yêu Chúa, bà đã hốt hoảng và khóc nức nở khi thấy ngôi mộ trống và không nhìn thấy xác Chúa đâu.
Và cũng vì yêu Chúa, bà đã tìm đủ mọi cách để tìm lại Người như: trình bày nỗi lòng với hai Thiên Thần: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi”; cũng như hỏi xem hai Thiên Thần có biết Chúa Giêsu đâu không?.
Dù lệ rơi có làm cho đôi mắt bà trở nên lờ mờ không nhận ra Chúa. Nhưng với con tim nhạy bén, bà vẫn đủ sáng suốt để nhận ra tiếng Chúa gọi: “Maria!”. Trong niềm vui sướng và với lòng yêu mến chân thành, bà muốn giữ Chúa ở lại mãi bên mình. Nhưng Chúa Phục sinh bảo bà: "Đừng giữ Thầy lại...", mà hãy ra đi để gặp gỡ và chia sẻ về những điều mà mình đã thấy và kể lại những điều Người đã nói!
Mong rằng mỗi chúng ta cũng có được tình yêu Chúa một cách nồng nàn như thánh nữ Maria Magđalêna.
Ước rằng mỗi chúng ta cũng luôn sẵn sàng bước theo Chúa đến cùng trong bất cứ cảnh huống nào trong cuộc sống theo gương thánh nữ Maria Magđalêna.
 Xin cho chúng ta cũng biết thao thức được ở bên Chúa, Đấng mà ta yêu mến. Nhất là biết đem niềm vui phục sinh đến cho những ai đang sống trong cảnh đau buồn, thất vọng, vì đó là cách thức ta thể hiện tình yêu đối với Chúa cụ thể nhất.

Thứ tư (Mt 13,1-9)
Chúa Giêsu thường dùng những hình ảnh rất gần gũi và quen thuộc để nói lên thực tại của cuộc sống. Cụ thể bài Tin mừng hôm nay Chúa dùng hình ảnh người nông phu ra đi gieo hạt giống.
Với hình ảnh người ra đi gieo hạt, Chúa Giêsu muốn nói đến lòng quảng đại hào phóng của một vị Thiên Chúa. Ngài sẵn sàng gieo vãi hạt giống Lời Chúa vào bất cứ nơi đâu, dẫu biết rằng những nơi ấy có thể  không sinh hoa kết quả.
Với hình ảnh môi trường mà hạt giống được gieo vào, Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến tâm hồn của con người. Môi trường ấy, Chúa Giêsu cho biết có nhiều loại. Có loại lề đường, có loại sỏi đá, có thứ gai góc..., nhưng cũng có loại đất tốt.
Hạt giống Lời Chúa thì luôn tốt, có khả năng phát triển và sinh nhiều bông hạt. Người gieo vãi hạt giống ấy là Thiên Chúa thì luôn hào phóng và quảng đại không so đo tính toán. Điều quan trọng còn lại là môi trường lòng người có chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận hạt giống Lời Chúa hay không?
Nếu tâm hồn mỗi người chúng ta chính là mảnh đất tiếp nhận hạt giống Lời Chúa. Thì giờ đây ta cần xét xem mảnh đất tâm hồn của ta là loại đất nào?
Nếu tâm hồn ta còn mang nặng những thành kiến, cố chấp, bảo thủ, ngại thay đổi bản thân theo lời dạy của Chúa và Giáo Hội, thì mảnh đất tâm hồn ta đang thuộc dạng vệ đường.
Nếu tâm hồn chúng ta còn có những bất hòa, phân biệt, chia rẻ đánh mất tình hiệp thông với tha nhân thì mảnh đất tâm hồn chúng ta vẫn còn nhiều gai gốc.
Nếu tâm hồn chúng ta còn sống ích kỉ, kiêu căng, bất công, thiếu bác ái với tha nhân là mảnh đất tâm hồn của ta còn nhiều sỏi đá.
Xin Chúa cho mảnh đất tâm hồn của chúng con được nên màu mở để hạt giống Lời Chúa gieo vãi vào có cơ may mọc lên, phát triển vững mạnh và sinh được nhiều bông hạt tốt tươi qua những việc làm tốt lành của chúng con.

Thứ năm (Mt 13,10-17).
Khi muốn nói điều gì khó nói, người ta hay dùng cách ví von.
Khi muốn thổ lộ tâm tình sâu kín, người ta hay nhờ đến câu chuyện.
Khi muốn diễn tả chân lý tròn đầy, Chúa Giêsu lại dùng đến dụ ngôn.
Dụ ngôn chính là cách diễn đạt chân lý về "mầu nhiệm nước trời" dễ hiểu nhất.
Vì dụ ngôn mang ý tưởng so sánh và diễn đạt khía cạnh khó hiểu. Do đó chỉ những ai cố công tìm hiểu mới có thể nhận ra được giá trị chân lý siêu việt mà Chúa Giêsu muốn nói đến.
Nhưng hình như  những lời giảng dạy của Chúa Giêsu bằng dụ ngôn không được dân chúng đón nhận cách tích cực. Đa phần họ nghe cho vui tai thôi chứ không ra công tìm hiểu. Vì thế Chúa Giêsu đã không ngần ngại nói thẳng: "Họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu". Duy chỉ có các tông đồ là những người tích cực chủ động muốn nghe và tìm hiểu lời giảng dạy của Chúa, nên họ được mạc khải cho biết về mầu nhiệm nước trời.
Do đó không phải Chúa Giêsu cố tình dùng dụ ngôn để gây khó dễ cho người nghe, nhưng là để xác định xem ai là người thiện chí thì mới xứng đáng hiểu lời vàng ngọc, châu báo của Chúa.
Nhìn thấy Chúa và Nghe được Lời Chúa đã là một diễm phúc lớn lao cho những người sống cùng thời với Chúa rồi. Bởi lẽ "nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi được thấy điều anh em thấy mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe mà không được nghe".  Tuy nhiên nếu nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu thì quả là một bất hạnh to lớn.
Chúng ta là những người thật hạnh phúc vì được vinh dự được lắng nghe, gặp gỡ  và đón nhận Chúa hằng ngày qua Thánh Lễ.
Xin cho chúng ta biết siêng năng tham dự thánh lễ hàng ngày với lòng khao khát nghe và đón nhận Chúa vào lòng để nhờ đó ta cảm nếm được niềm hạnh phúc sâu xa nơi tâm hồn.

Thứ sáu. Thánh Giacôbê Tông đồ (Mt  20, 20-28).
Mừng kính Thánh Giacôbê tông đồ hôm nay, chúng ta cùng nhau liệt kê vài nét chính liên quan đến con người của thánh nhân mà tin mừng đã nói đến.
- Thánh Giacôbê là anh ruột của thánh Gioan, quê ở làng Bếtsaiđa, cùng quê với Phêrô và Anrê. Cha ngài là ông Dêbêđê làm nghề chài lưới. Mẹ ngài là bà Salômê, một người phụ nữ đạo đức được nhắc trong thánh kinh.
- Ngài là một trong 4 môn đệ đầu tiên được Chúa Giêsu kêu gọi theo Ngài trên biển hồ Têbêria. Không ngần ngại do dự, Giacôbê đã lập tức bỏ lại tất cả để đi theo Chúa.
- Trong số 12 tông đồ, ngài là một trong ba môn đệ thân tín và gần gũi Chúa Giêsu nhất. Ngài được diễm phúc chứng kiến Chúa biến hình trên núi Tabo, được chứng kiến Chúa phục sinh con gái ông Gia-ia, được Chúa sai đi sửa soạn bữa tiệc cuối cùng; ngài cũng được hiện diện cùng với Chúa trong vườn cây dầu và chứng kiến giây phút sợ hãi nhất của Thầy Giêsu. Nhất là vinh dự được làm tông đồ đầu tiên hiến mạng sống để làm chứng cho tin mừng.
- Nhắc đến tông đồ Giacôbê ai trong chúng ta cũng đều nhớ đến hai tính xấu nổi bật nơi con người ông.
Thứ nhất: ông là một con người nóng tính.
Một lần Chúa Giêsu cùng các môn đệ lên Giêrusalem, vì phải đi ngang qua Samaria. Do đường xa nên Chúa Giêsu sai ông cùng Gioan đi trước để chuẩn bị chỗ ở. Nhưng những người trong thành quyết liệt từ chối không cho thầy trò nghỉ trọ. Lý do vì họ không ưa thích người Do Thái. Tông đồ Giacôbê rất tức giận, nên khi trở lại gặp Chúa Giêsu, ông xin Chúa khiến lữa từ trời xuống để thiêu đốt cả dân thành ấy. Nhưng Chúa không  làm theo ý của ông. Trái lại Ngài quở trách ông là "con của sấm sét". Sau đó thầy trò sang đường khác tiếp tục cuộc hành trình.
Thứ hai ông là con người đam mê quyền lực.
Mặc dù Giacôbê đã theo Chúa, được Chúa dạy bảo và huấn luyện nhiều, nhưng trong đầu các ông vẫn còn mang nặng đam mê quyền lực.
Do đó đã có lần chính ông và Gioan trực tiếp đến xin Chúa cho ngồi hai bên tả hữu trong nước của Chúa, ngay sau khi Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Ngài. Thật quá đáng!
Càng quá đáng hơn khi hai anh em ông nhờ cậy chính người mẹ mình đi cửa sau để xin Chúa cho hai anh em ông được ngồi vào hai chiếc ghế bên cạnh Chúa, một khi giang sơn thuộc về tay Chúa.
Với Chúa Giêsu phấn đấu để được hiểu biết hơn, tài giỏi hơn, tốt lành hơn nhằm phục vụ lợi ích cho mình, cho người, cho xã hội và Giáo Hội là việc tốt, nên làm.
Nhưng nổ lực tranh đấu để đứng đầu nhằm thống trị mọi người, để tạo uy thế cho mình, để được tư lợi và bắt mọi người phục vụ cho quyền lợi cá nhân quả là điều đáng lên án. Nhưng càng đáng khiển trách hơn đối với những ai khi thấy người khác tài giỏi hơn mình, tốt lành hơn mình, thành công hơn mình mà tỏ ra ghen tị, khó chịu, tức giận… để tìm cách triệt hạ. Hạng người ấy chỉ đáng là kẻ tiểu nhân.
Xin cho chúng ta biết dùng tính nóng của mình để không nhằm làm điều xấu gây phương hại đến tha nhân, nhưng biết điều hướng tính nóng ấy để xả thân làm những việc lành và loan báo tin mừng theo gương thánh Giacôbê tông đồ .
 Xin cho chúng ta cũng ý thức rằng: làm lớn không phải là để thống trị hà khắc người khác, nhưng là để phục vụ vô vị lợi trong tinh thần khiêm tốn. Nhất là đừng vì lòng ghen tị mà tìm mọi cách để hạ bệ hay ngăn bước tiến anh em mình.

Thứ bảy. Thánh Gioakim và Anna. (Mt 13,24-30).
Trong suốt những tháng qua, tin tức nóng nhất trên các phương tiện truyền thông là sự kiện Trung Quốc hạ đặt bất hợp pháp giàn khoan HD 981 vào thềm lục địa, thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Trước sự kiện này mọi người dân Việt Nam đều hết sức phẩn nộ, bất bình. Mỗi người, mỗi tổ chức, mỗi nhóm, thuộc đủ mọi lĩnh vực ngành nghề đều thể hiện tình yêu quê hương biển đảo của mình dưới nhiều hình thức khác nhau theo khả năng.
Gần đây, thông tin mạng có nói đến tình yêu quê hương đất nước của đại gia Phạm Ngọc Lâm đã đầu tư 100 tàu đánh cá với công suất 500 - 1.500 mã lực và 2 trực thăng để ra biển cùng ngư dân trong bối cảnh Biển Đông đang dậy sóng.
Kế hoạch của Phạm Ngọc Lâm đã thu hút sự quan tâm không chỉ vì góp phần khai thác và bảo vệ biển đảo mà còn là hướng mới cho DN. (Bởi Huấn Tú.  Vef.vn). 
Được biết trong quá khứ, ông Lâm đã từng là tội nhân và đã bị kết án tù chung thân. Tuy nhiên với hành động hào hiệp của ông ở vào thời điểm nóng hiện tại, thì ông được kể là người tốt, vì có lòng yêu quê hương đất nước thiết thực.
Câu chuyện của ông Lâm cho thấy: Qúa khứ có thể tôi là người tội lỗi, nhưng tương lai có thể tôi là người tốt lành. Mỗi ngày có 24 giờ, trong đó có biết bao thay đổi. Thấu hiểu điều đó nên Thiên Chúa (ông chủ ruộng) đã kêu gọi gia nhân hãy kiên nhẫn chờ đợi cho cỏ lùng và lúa tốt cùng sống bên cạnh nhau đến ngày thu hoạch.
Các nhà tu đức đã có lý khi nói: "Thánh nhân là tội nhân biết ăn năn sám hối.". Mang thân phân con người không ai là vô tội.  Nhưng điều quan trọng là biết sám hối ăn năn, thì tội nhân có thể sẽ trở thành thánh nhân.
Tạ ơn Chúa rất nhân từ đã "không muốn kẻ gian ác phải chết nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống". Xin cho chúng ta biết khiêm tốn nhận ra sự yếu đuối của phận người như thánh Phaolô đã cảm nhận: "sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm." (Rm 8,19) để tích cực vung trồng, bảo vệ và chăm sóc cho những hạt lúa tốt nơi tâm hồn chúng ta được nẩy mầm, lớn nhanh, lớn mạnh, hầu đủ sức loại trừ dần những mầm móng cỏ lùng độc hại xấu xa ra khỏi mảnh đất nơi tâm hồn chúng ta.
Hôm nay chúng ta mừng kính thánh Gioakim và Anna song thân Đức Maria. Dù rằng chúng ta không biết gì về đời sống của hai ngài. Nhưng với kinh nghiệm của cha ông ta: "Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, hay "Cha nào con nấy".  Nhất là  dưới ánh sáng lời Chúa dạy: "Xem quả thì biết cây", phần nào chúng ta nhận ra đôi chút về đời sống của hai ngài qua Đức Maria, người con của hai ngài.
Đức Maria sẽ không được mọi đời khen ngợi là người phụ nữ diễm phúc nếu không được cảm nếm niềm hạnh phúc nơi thánh Gioankim và Anna.
Đức Maria sẽ không được chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế nếu như tâm hồn Mẹ không được thánh Gioakim và Anna chuần bị xứng hợp.
Đức Maria sẽ không có tinh thần âm thầm hy sinh phục vụ nếu như không nhận thấy đời sống hy sinh phục vụ âm thầm của cha mẹ người.
Đức Maria sẽ không thể có được tinh thần khiêm hạ, nghèo khó nếu như không được hấp thụ bởi gương sáng từ cha mẹ.
Đức Maria sẽ không có được tinh thần vâng phục thánh ý Thiên Chúa nếu như không được cha mẹ truyền thụ lại một nền tảng đức tin vững chắc.
Xin Chúa qua lời chuyển cầu của Đức Maria giúp cho gia đình chúng con biết noi gương gia đình thánh Gioakim và Anna, luôn vâng nghe lời Chúa và Hội thánh; biết loại trừ tính hư tính xấu là cỏ lùng độc hại ra khỏi đời sống, để những giá trị Tin mừng là lúa tốt được triển nở mạnh mẻ nơi gia đình chúng con.
Xin cho các bật làm cha mẹ trở thành gương sáng đời sống đức tin và yêu thương cho con cái như thánh Gioakim và Anna, nhằm góp phần làm cho mảnh đất tâm hồn nơi con cái trổ sinh nhiều hoa trái tốt lành.







  SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN  Lm. Clemente Nguyễn Văn Lanh CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN-NĂM A 1V 19,9a.11-13a; Rm 9,1-5; Mt 1...