SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN I MÙA VỌNG
Lm. Nguyệt
Giang
CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG-NĂM A
Is 2,1-5; Rm 13,11-14a; Mt 24,37-44
Suy niệm 1:
Tôi xin bắt đầu bằng một câu
chuyện vui.
Có một ông giáo dân rất thật thà. Sau khi nghe cha xứ giảng: “Chúa có thể đến bất cứ lúc nào. Phải luôn tỉnh thức!”, ông liền về nhà… ngồi ngay cửa trước để “canh Chúa đến”.
Vợ ông hỏi vì sao không vào nhà, ông đáp: “Tôi ngồi đây để đón Chúa… vì cha xứ nói: Chúa đến bất ngờ!”
Bà vợ bật cười và nói: “Ông ơi, Chúa đâu đến bằng cách gõ cửa
nhà. Chúa đến trong từng việc ông làm, từng lời ông nói, từng ngày ông sống. Nên ông không phải ngồi canh cửa, mà phải dọn cửa lòng mới là cách sẵn sàng đón Chúa đến!”
Câu
chuyện nghe có vẽ dí dỏm, nhưng gợi cho chúng ta một sự thật rất quan trọng: nhiều khi chúng ta cũng “canh lộn
chỗ, đón sai nơi”. Trong khi
Mùa Vọng lại mời gọi ta dọn tâm hồn-sống tỉnh thức-chuẩn bị mỗi ngày Chúa đến.
1. Mùa Vọng-mùa khởi đầu
của niềm trông đợi
Hôm
nay, cùng với toàn thể Hội Thánh, chúng ta bước vào năm phụng vụ mới, bắt đầu bằng Chúa nhật I Mùa Vọng, năm A.
Mùa
Vọng là mùa
của trông ngóng và hy vọng. Nhưng đây không chỉ là chờ đợi trông ngóng để kỷ niệm biến cố Chúa
Giáng sinh đã qua, mà còn là chờ đợi Chúa đến lần thứ hai trong vinh quang, và hơn nữa là chờ đợi Chúa đến với ta mỗi ngày qua ơn thánh, qua biến cố, qua
những con người ta gặp gỡ mỗi ngày.
Vì
thế, mà phụng vụ hôm nay nhắc chúng ta phải có thái độ tỉnh thức và sẵn sàng.
2. Hai đặc tính-hai giai đoạn
của Mùa Vọng
Mùa Vọng mang hai đặc tính chính:
- Chuẩn bị mừng lễ Giáng sinh, kỷ niệm lần Chúa Kitô đến lần
thứ nhất.
- Hướng lòng về ngày Chúa quang lâm, khi Người trở lại trong vinh
quang.
Và cũng vì lý do đó, Mùa Vọng
được chia thành hai giai đoạn rõ rệt:
- Giai đoạn 1 (từ chiều Thứ Bảy trước CN I đến 16/12)
Hướng về ngày Chúa ngự đến lần thứ hai. Các bài Lời Chúa của giai đoạn này mời gọi ta tỉnh thức, cảnh giác, và chuẩn bị cho ngày Chúa đến bất ngờ.
- Giai đoạn 2 (từ 17–24/12)
Hướng về bí tích Nhập Thể, mời gọi ta chuẩn bị tâm hồn để
mừng sinh nhật Đấng Cứu Thế.
3. Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta chuẩn bị thế
nào?
(1) Bài đọc I-Isaia: Khát
vọng bình an và tôn vinh
Ngôn
sứ Isaia cho chúng ta thấy viễn tượng tươi sáng: “Núi Nhà Chúa sẽ đứng đầu các núi”, nghĩa là Thiên Chúa sẽ được tôn vinh, và những ai thuộc về Người sẽ
hưởng ơn bình an.
Một
thế giới không còn chiến tranh, vì “gươm rèn thành lưỡi cày”. Đó là phần thưởng cho những ai biết hướng lòng về Chúa và bước theo đường lối
Người.
(2) Tin Mừng-Chúa đến bất
ngờ
Chúa Giêsu nhắc: Ngày Con Người đến sẽ bất ngờ như ngày đại hồng thủy. Cùng một kiếp sống nhưng có người được Chúa đón nhận, có người bị bỏ lại, tùy vào việc họ có chuẩn bị hay không.
Muốn được tôn vinh và hưởng bình an đích thật, thì không thể sống thờ ơ, nhưng phải tỉnh thức từng ngày.
(3) Bài đọc II-Thánh
Phaolô: Dẹp bỏ-Cầm lấy
Thánh
Phaolô đưa ra hai việc cụ thể để chuẩn bị:
A. Dẹp bỏ những việc làm
đen tối
Ngài
nói đến 3D cần loại trừ:
- Dẹp bỏ chè chén say sưa
- Dẹp bỏ chơi bời dâm đãng
- Dẹp bỏ cãi cọ ghen tương
Đó là những điều làm tâm hồn ta thêm nặng
nề, khiến ta không sẵn sàng khi Chúa đến.
B. Cầm lấy vũ khí của sự
sáng
Vũ
khí ấy gồm:
- Thánh lễ và Lời Chúa: như dân Chúa xưa “lũ lượt kéo
nhau lên đền thánh”, chúng ta siêng năng đến với Chúa để được chỉ dạy.
- Cầu nguyện: nhờ đó ta nhận ra tiếng Chúa
trong thinh lặng.
- Bác ái và hiệp nhất: biến “gươm giáo thành cày
cuốc”, nghĩa là biến lời nói, thái độ và hành động của ta thành khí cụ xây dựng
bình an cho người khác.
Anh chị em thân mến,
Mùa Vọng không chỉ là bốn tuần trang trí nhà cửa, treo đèn, mua quà, chuẩn bị tiệc…Tất cả những điều ấy tốt, nhưng vẫn là bên ngoài. Chúa mời ta chuẩn bị một điều quan trọng hơn nhiều: Dọn căn nhà của tâm hồn.
- Dọn sạch những gì tối tăm
- Thắp lên ánh sáng của cầu
nguyện
- Trang trí bằng bác ái
- Sắp xếp đời sống cho cân bằng,
bình an
- Và mở cửa lòng để Chúa có thể
bước vào bất cứ lúc nào
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết sống Mùa Vọng thật
đẹp:
- Biết dẹp bỏ những điều tối tăm
- Biết cầm lấy ánh sáng của Lời Chúa
- Biết tỉnh thức mỗi ngày trong yêu thương và
hy vọng
Để bất cứ lúc nào Chúa đến: trong Thánh lễ, trong biến cố đời ta, hay trong ngày quang lâm, Người sẽ gặp chúng ta đang sẵn sàng và vui mừng chờ đón. Amen.
Suy niệm 2: “ANH EM HÃY TỈNH THỨC”
Có một ông cụ tối nào trước khi
đi ngủ cũng khóa cửa rất cẩn thận. Nhưng tối nào bà vợ cũng hỏi:
- “Ông khóa cửa chưa?”
Ông cụ đáp: “Khóa rồi!”
Nhưng bà vẫn không tin nên bảo:
“Ông lại cửa mở xem coi có khóa thật chưa?”
Một hôm ông cụ bực mình lớn
tiếng:
- “Tối nào bà cũng nghi tôi hết!”
Bà cụ cười hiền đáp:
- “Tôi đâu có nghi ông. Tôi chỉ
sợ… ông khóa cửa nhà mà để cửa lòng mở, cho bao chuyện lo toan, phiền não,
cám dỗ… rồi quên mất điều quan trọng nhất!”
Câu nói ấy khiến ông cụ suy nghĩ
rồi… im lặng.
Ông và và anh chị em thấy
đó: Cửa nhà thì dễ khóa; cửa lòng mới khó giữ. Chính điều này đưa chúng ta
vào sứ điệp quan trọng của Lời Chúa hôm nay. Đó là tỉnh thức.
1. Tại sao ta
phải tỉnh thức?
Đức Giêsu nhắc lại câu chuyện
thời ông Nôê. Người ta bận rộn: ăn uống, cưới gả, lo chuyện đời… và “không còn
hay biết gì cả” cho đến khi hồng thủy ập xuống.
Nguy hiểm ở đây không phải là dân
chúng làm những việc xấu; mà là tâm hồn của họ bị xao nhãng, bị lo toan
những chuyện đời thường cuốn quên đi những điều chính yếu.
Ngày nay cũng vậy, có lẽ chúng ta
ít khi mất Chúa vì một lỗi lầm nặng nề; nhưng sẽ dễ đánh mất Chúa vì những
việc âm thầm, nhỏ bé vì: sự dửng dưng, - sự thỏa hiệp, - sự quen thuộc
trong đạo, - sự trì hoãn việc lành, - sự bận rộn đến mức không còn giờ cho
Chúa...Đó chính là những lý do khiến Chúa phải luôn nhắc nhở chúng ta là: “Anh
em hãy tỉnh thức.”
2. Vậy ta phải
tỉnh thức thế nào?
- Thưa ta phải
tỉnh thức bằng ba cách sau đây:
a. Cách thứ nhất là
tỉnh thức nội tâm: bằng cách canh giữ “cửa lòng” mình như bà cụ nhắc nhở ông cụ
trong câu chuyện trên. Đó là tỉnh thức là ý thức mình đang sống trước mặt Chúa;
là đừng để tâm hồn bị chiếm chỗ bởi lo âu, ganh tị, ích kỷ, hay những chuyện
làm ta mất bình an.
b. Cách thứ hai là
sẵn sàng bằng đời sống đổi mới
Chúa không cần chúng ta sẵn sàng
bằng lời nói, mà Ngài muốn chúng ta luôn sẵn sàng trong hành động, bằng cách
thực hiện: một quyết tâm bỏ tội,- một việc yêu thương nhỏ bé, - một nỗ lực hâm
nóng đời sống cầu nguyện, - một bước trở về với bí tích Hòa giải. Đó chính là
cách tỉnh thức bằng việc đổi mới từng chút trong đời sống mình.
c. Cách thứ ba là
nhận ra Chúa đang đến mỗi ngày
Chúa đến không chỉ cuối thời
gian, mà đến trong từng biến cố: nơi người đau khổ cần ta chia sẻ, - trong
Thánh Thể ta đón rước mỗi tuần, - trong bổn phận chăm lo gia đình với những bổn
phận hàng ngày Chúa trao, - trong những niềm vui nho nhỏ ta nhận được mỗi ngày
khi ta dấn thân phục vụ bằng tình yêu chân thành.
Mùa Vọng mời gọi ta nhận ra
Chúa đang đến trong hiện tại, chứ không chỉ mong đợi tương lai.
3. Cách thứ ba
là khóa cửa nhà và giữ cửa lòng
Chúng ta ai cũng
biết khóa cửa nhà, nhưng Lời Chúa hôm nay còn nhắc ta: hãy giữ cửa lòng,
đừng để những điều phụ làm ta quên mất điều chính yếu: Chúa đang đến và
muốn gặp chúng ta.
Xin cho mỗi người: - biết tỉnh thức để không bị thế gian ru ngủ, - biết sẵn sàng bằng những thay đổi nhỏ nhưng chân thành, - và biết mở lòng đón Chúa, Đấng đến như Ánh Sáng mới trong Mùa Vọng này. Amen.
Thứ
hai: Is 2,1-5; Mt 8,5-11
Suy niệm 1:
Mùa vọng là
mùa dọn đường để Chúa đến. Mà con đường quan trọng nhất là con đường đi vào cỏi
lòng. Vậy ta đã, đang và sẽ dọn con đường ấy như thế nào cho phù hợp với ý
Chúa? Tin mừng hôm nay sẽ chỉ cho chúng ta biết. Ta hãy chú tâm lắng nghe và nỗ
lực thi hành thánh ý của Chúa.
Trong suốt
cuộc sống ở trần gian, nhất là những năm rảo khắp miền đất Israel rao giảng Tin
mừng. Có lẽ chưa bao giờ Chúa Giêsu hết lời khen ngợi đức tin của ai cho bằng
đức tin của ông viên đại đội trưởng ngoại giáo người Rôma như đoạn Tin mừng hôm
nay trình thuật: “Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong
Israel”.
Viên sĩ quan
ngoại giáo người Rôma này đã làm gì mà được Đức Giêsu nức tiếng khen ngợi như
vậy? Xin thưa, bởi vì ông ta là người ngoại giáo và ngoại bang nhưng ông ta đã
sống và thể hiện được ba nhân đức đối thần hết sức tuyệt vời:
- Đức mến: Lòng
yêu thương của ông không chỉ dành cho người ruột thịt hay cho những người bằng
vai vế, nhưng tình yêu của ông còn dành cho cả những kẻ thấp hèn nhất trong xã
hội. Bằng chứng là ông đã hết lòng tìm cách để cứu sống cho người đầy tớ của
ông. Ngay cả việc tìm đến và hạ mình mời Chúa Giêsu đến nhà để cứu giúp cho
người đầy tớ của ông đang bị bệnh sắp chết.
- Đức cậy: Có
vững lòng trông cậy vào quyền năng nơi Đức Giêsu, ông mới mạnh dạn xin Chúa
Giêsu cứu chữa. Lòng cậy trông dẫn đến đức khiêm nhường thẳm sâu, đến nỗi ông
cảm thấy chính bản thân ông và ngay cả căn nhà nơi ông đang cư ngụ cũng không
xứng đáng để Chúa Giêsu bước chân vào: “Thưa Ngài, không dám phiền Ngài
quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi”.
- Đức tin: Nhưng
hơn hết ông ta có một đức tin hết sức mạnh mẽ. Đức tin ấy được biểu lộ qua lời
nói đầy tin tưởng: “xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng bé nhà tôi sẽ
lành mạnh”. Với đức tin đó ông đã được Chúa Giêsu hết lời khen ngợi: “Ngay
cả trong dân Israel, tôi cũng chưa thấy một người nào có niềm tin mạnh như thế”.
Qua đây, Chúa Giêsu còn xác định cho chúng ta hiểu rằng: ơn cứu độ không chỉ
dành riêng cho dân tộc Do Thái mà còn dành cho hết những ai biết đặt trọn niềm
tin vào Đức Kitô như viên sĩ quan ngoại giáo này, “nhiều người từ
phương đông và phương tây, sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac, và Giacop trong
nước trời”.
Mùa vọng là
mùa dọn đường chuẩn bị cho Chúa đến, xin cho chúng ta biết dọn con đường đi vào
tâm hồn được thông sạch bằng đời sống đức tin mạnh mẽ, lòng trông cậy vững vàng
và lòng mến yêu tha thiết theo mẫu gương của viên đại đội trưởng. Nhờ đó Chúa
mới có thể đến và ban ơn cứu độ cho chúng ta.
Suy niệm 2:
Lời Chúa hôm
nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm về niềm tin và lòng trông đợi Chúa đến.
Bài Đọc I, tiên tri Isaia dùng những hình ảnh biểu trưng để
tiên báo về một viễn cảnh tràn đầy hy vọng tươi sáng về tương lai :
- Hình
ảnh núi Sion: Núi Sion tượng trưng cho Giáo hội, nơi mọi người quy tụ
về. Lời tiên tri Isaia vẽ nên một bức tranh tươi đẹp về tương lai khi tất cả
các dân tộc sẽ quy tụ về Sion để thờ phượng Đức Chúa.
- Con
đường hòa bình: Đức Chúa sẽ dạy cho nhân loại con đường hòa bình, chấm
dứt chiến tranh và xung đột. Đây là lời hứa về một tương lai tươi sáng mà chúng
ta đang cùng nhau hướng tới.
Bài Tin Mừng
Matthêu trình thuật về phép lạ Chúa Gie6su cứu chữa người đầy tớ của viên sĩ
quan ngoại giáo được khỏi nhờ vào lòng tin mạnh mẽ của ông ta.
- Niềm
tin của viên sĩ quan: Viên sĩ quan người ngoại giáo đã bày tỏ một đức
tin mạnh mẽ và khiêm tốn vào Đức Giêsu. Ông nhận ra quyền năng chữa lành của
Đức Giêsu và tin rằng chỉ cần một lời nói của Ngài là đủ để chữa lành người đầy
tớ của mình.
- Lòng
thương xót của Chúa: Chúa Giêsu cảm động trước đức tin mạnh mẽ của
viên sĩ quan và đã chữa lành người đầy tớ của ông. Hành động này cho thấy lòng
thương xót vô biên của Chúa đối với những ai tin vào Ngài.
* Qua đây
Lời Chúa nhắc nhở chúng ta nhiều điều:
- Đức
tin và hành động: Cả hai bài đọc đều nhấn mạnh tầm quan trọng của đức
tin. Đức tin không chỉ là lời nói mà còn phải được thể hiện qua hành động. Viên
sĩ quan đã thể hiện đức tin của mình bằng cách đến xin Chúa Giêsu chữa lành
người đầy tớ.
- Trông
đợi và chuẩn bị: Mùa Vọng là thời gian chúng ta chờ đợi Chúa đến. Để
đón Chúa đến cách xứng đáng, chúng ta cần nuôi dưỡng đức tin, thực hành các
công việc bác ái, và chuẩn bị tâm hồn mình.
- Hòa
bình và hiệp nhất: Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về ước mơ về một
thế giới hòa bình và hiệp nhất. Mỗi người chúng ta có thể đóng góp vào việc xây
dựng một thế giới như vậy bằng cách yêu thương tha nhân, sống hòa thuận và bác
ái.
* Vậy chúng
ta hãy:
- Hãy dành
thời gian cầu nguyện mỗi ngày để nuôi dưỡng đức tin và tăng cường mối liên hệ
với Chúa.
- Hãy tìm
kiếm những cơ hội để giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người khó khăn.
- Hãy loại
trừ tính ích kỉ và chia rẽ để kiến tạo nên tình hiệp nhất với mọi người xung
quanh, nhằm góp phần xây dựng một cộng đồng hòa thuận yêu thương.
Niềm tin, hy
vọng và tình yêu là những điều quan trọng mà Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta.
Vậy chúng ta hãy xin Chúa giúp chúng ta biết ý thức và cố gắng thực thi lời dạy
của Chúa hầu trở nên những người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu.
Suy niệm 3:
Mùa Vọng mở ra một hành trình
thiêng liêng thật đẹp. Đó là hành trình đón Chúa đến, không chỉ trong
lễ Giáng Sinh, nhưng trong từng biến cố của đời sống.
Tin Mừng hôm nay kể câu chuyện
Chúa Giêsu gặp viên đại đội trưởng ngoại giáo. Cuộc gặp gỡ đơn sơ nhưng lại
chứa đựng những bài học sâu sắc cho mỗi chúng ta.
1. Bài học thứ
nhất: Chúa Giêsu phá bỏ ranh giới
Điều
trước tiên chúng ta cảm nhận được là tấm lòng rộng mở của Chúa Giêsu.
Người chủ động đến nhà một người ngoại giáo điều mà người Do Thái thời đó
thường tránh. Với Chúa Giêsu, không có ai bị loại trừ, vì
Thiên Chúa đến để cứu tất cả mọi người.
Không
chỉ thế, Chúa Giêsu còn ngạc nhiên và trân trọng đức tin của người đàn ông
không thuộc Israel. Người khen ngợi ông ngay trước mặt dân chúng. Chúa muốn nói
với chúng ta rằng: điều Thiên Chúa tìm kiếm không phải là lý
lịch tôn giáo, mà là tấm lòng khiêm tốn và tín thác.
Và
sau cùng, Chúa Giêsu chữa lành cho người đầy tớ chỉ bằng một lời phán.
Quyền năng của Chúa vượt mọi giới hạn, và Người muốn chữa lành không chỉ thể
xác, mà cả những vết thương sâu kín trong tâm hồn chúng ta.
2. Bài học thứ
hai: viên đại đội trưởng-mẫu gương đức tin khiêm tốn và lòng nhân ái
- Đức tin khiêm tốn: Viên đại đội trưởng là một người
có quyền lực, được mọi người nể trọng, nhưng ông lại biết mình nhỏ bé trước mặt
Thiên Chúa. Ông thưa với Đức Giêsu: “Lạy Chúa,
tôi không đáng…” và “Xin Ngài phán một lời…” Điều ấy minh chứng cho thấy một đức tin trưởng thành,
không đòi hỏi dấu lạ, không dựa vào điều mắt thấy.
- Lòng nhân ái:
Điều ông xin không phải cho bản thân, mà cho người đầy tớ. Một
người ngoại giáo lại đối xử với người dưới quyền bằng lòng nhân hậu. Điều này
cho thấy: đức tin thật luôn đi
đôi với tình yêu thương.
3. Sống Mùa Vọng
- Mở lòng để Chúa
bước vào: Chúa đến với người ngoại giáo, điều đó nhắc chúng ta: Muốn đón Chúa đến, ta phải dẹp bỏ thành kiến,
tự mãn và thái độ khép kín.
- Khiêm tốn: Lời của viên đại đội trưởng trở thành lời cầu nguyện của
cả Hội Thánh trong Thánh lễ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà
con…” Khiêm tốn để
Chúa đổi mới đời ta.
- Sống đức tin và đức ái: Nếu ta tin mà không biết yêu
thương, quan tâm, thăm viếng, nâng đỡ người đau khổ, thì đó chỉ là đức tin trên
môi miệng.
- Đặt hy vọng vào
Chúa: Mùa Vọng là thời gian để Chúa
chữa lành “căn bệnh” trong tâm hồn: ích kỷ, nóng nảy, vô cảm, buồn nản, thất vọng.
Chỉ cần một lời của Chúa, Người có thể chữa lành và làm mới đời sống chúng ta.
- Lan tỏa niềm hy vọng: Chúa Giêsu nói về nhiều người từ Đông Tây vào dự tiệc
Nước Trời. Nước Trời mở cửa cho bất cứ ai biết
tin và sống theo Lời Chúa. Đó cũng là tinh thần của Năm Thánh
2025: mở lòng, mở cửa, mở đời sống để Chúa làm mới chúng ta và mọi người trong
hy vọng.
Xin Chúa chữa lành, đổi mới và làm cho tâm hồn chúng ta được tươi mới trong ân sủng. Ước gì chúng ta biết sống khiêm tốn, tin tưởng, và bác ái, để Chúa tìm thấy nơi chúng ta một đức tin sống động, giống như nơi viên sĩ quan ngoại giáo ngày xưa. Amen.
Thứ ba: Is 11, 1-10; Lc
10, 21-24
Suy niệm 1:
Sống trong
cảnh nước mất, nhà tan của kiếp làm nô lệ nơi đất khách quê người thời tiên tri
Isaia, hơn bao giờ hết dân Do Thái mong đến một tương lai tốt đẹp. Mơ ước ấy
được tiên tri Isaia loan báo trong bài đọc 1 hôm nay.
Isaia mơ ước
đến một ngày mà thế giới được chung sống hòa bình, không còn cảnh chia rẽ hận
thù, chiến tranh và chết chóc.“Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên
dê nhỏ. Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau, một cậu bé sẽ chăn dắt
chúng. Bò cái kết thân cùng gấu cái, con của chúng nằm chung một chỗ, sư tử
cũng ăn rơm như bò. Bé thơ còn đang bú giỡn chơi bên hang rắn lục, trẻ thơ vừa
cai sữa thọc tay vào ổ rắn hổ mang. Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá trên
khắp núi thánh của Ta, vì sự hiểu biết Đức Chúa sẽ tràn ngập đất này, cũng như
nước lấp đầy lòng biển.”.
Viễn cảnh
tốt đẹp ấy chỉ đến khi Đấng Thiên Sai xuất hiện. Đấng Thiên Sai mà Isaia loan
báo sẽ xuất thân từ dòng dõi Đa-vit. “Từ gốc tổ Jesse, sẽ đâm ra một
nhánh nhỏ, từ cội rễ ấy, sẽ mọc lên một mầm non”. (Ông Jesse là cha
của Vua David); được tràn đầy Thánh Thần“Thánh Thần của Thiên Chúa sẽ ngự
trên vị này: thần khí khôn ngoan và minh mẫn, thần khí mưu lược và can đảm,
thần khí hiểu biết và kính sợ Đức Chúa.”; có đầy đủ mọi đức tính xứng
bậc quân vương: công minh khi xét xử“Người sẽ không xét xử theo dáng vẻ bên
ngoài, cũng không phán quyết theo lời kẻ khác nói.”; thương yêu người
nghèo hèn“Ngài xét xử công minh cho những người thấp cổ bé miệng, và phán
quyết vô tư cho kẻ nghèo trong xứ sở.”; và can đảm nghiêm trị kẻ gian
ác “Lời Người nói là cây roi đánh vào xứ sở, hơi miệng thở ra giết chết
kẻ gian tà.”.
Ngày nay con
người đang sống trong một thế giới có nhiều bất ổn: dịch bệnh, thiên tai, chiến
tranh, khủng bố đe dọa từng giây phút… ; và trong một xã hội đầy dẫy những bất
công, mạnh thắng yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, người nghèo luôn bị thiệt thòi,
người vô tội thì luôn bị ức hiếp… Hơn bao giờ hết, con người luôn mong muốn có
được cuộc sống an bình, hòa hợp nhờ vào những nhà lãnh đạo chân chính, biết tận
tâm hy sinh phục vụ cho lợi ích con người, nhất là những người thiệt thòi trong
xã hội.
Nỗi mong ước
ấy chỉ thành hiện thực khi con người biết khiêm tốn tin nhận và sống theo lời
chỉ dạy của Chúa Giêsu, Đấng Thiên Sai. Bởi lẽ mầu nhiệm nước trời chỉ mạc khải
cho những người bé mọn, như lời cảm tạ của Chúa Giêsu theo tình thần của bài
Tin mừng hôm nay.
Xin cho
chúng ta mùa vọng này biết can đảm loại bỏ tính kiêu căng, tự mãn nơi con người
củ để mặc lấy con người mới của chân thành, đơn sơ, khiêm tốn. Nhờ đó ta mới
đón nhận được nền hòa bình mà Chúa Giêsu mang đến trần gian, cũng như cảm nhận
được niềm vui và bình an của Chúa trong tâm hồn.
Suy niệm 2:
Bố cảnh của Tin Mừng hôm nay xảy ra sau khi, Chúa Giêsu sai bảy mươi hai môn đệ ra đi loan báo Tin Mừng. Khi trở về, lòng các ông rất hân hoan phấn khởi vì dân chúng đã đón nhận Tin Mừng cách nhiệt tình.
Hòa chung với những thành công của các môn đệ, một mặt Đức Giêsu hướng về Chúa Cha để dâng lời cảm tạ. Mặt khác, Người cũng kêu mời các môn đệ hãy vui mừng vì Thiên Chúa đã thực hiện những điều lạ lùng trên những người bé nhỏ, khi cho mắt họ được thấy, tai họ được nghe và tâm trí họ được hiểu về mầu nhiệm nước trời:“Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy…”
1. Những người được “thấy”, được “nghe” và
được “biết” Tin Mừng là ai ?
Thưa
là những kẻ bé mọn và khiêm tốn. Còn những người tự cho mình là thông thái, tài
giỏi thì sinh ra kiêu ngạo, nên Tin Mừng của Chúa khó đến với họ. Họ giống như
những chiếc thùng chứa đầy nước, không thể đổ thêm nước vào được nữa. Có đổ bao nhiêu
thì cũng vô ích, nước sẽ tràn ra ngoài hết.
Vào
thời Minh Trị (1786-1912), ở nước Nhật có một giáo sư đại học danh tiếng, muốn tìm hiểu về
thiền nên ông tìm đến với một thiền sư nổi tiếng người Nhật tên là Nam-in.
Thiền
sư Nam-in chào hỏi, tiếp đón rất lịch sự, nhưng sau đó khi rót nước trà mời
khách, thiền sư cố ý rót đầy tách trà của khách. Tách đã đầy nhưng vị thiền sư vẫn
cứ tiếp tục rót thêm!
Vị
giáo sư ngồi nhìn nước trong tách tràn ra cho đến khi không kềm mình được nữa,
ông lên tiếng:
- Đầy quá rồi, xin thiền sư đừng rót nữa!
-
Giống như cái tách này, Nam-in nói: “Ông cũng đầy ắp những quan niệm, những tư
tưởng của riêng ông, làm sao tôi có thể bày tỏ Thiền cho ông được, trừ phi ông dốc
cạn cái tách của ông trước!”
Vâng,
chỉ có những người ý thức mình còn thiếu thốn, còn yếu kém thì mới có thể vui vẻ đón
nhận Tin Mừng. Họ được ví như những chiếc thùng rỗng nên lúc nào cũng có thể đổ
thêm nước vào. Chúa Giêsu vui mừng tạ ơn Chúa Cha vì đã cho những người bé mọn
ấy được thấy, vì họ khao khát tìm hiểu nên mới được nghe và được biết đến Tin Mừng.
2. Như vậy, muốn đón nhận được ơn Chúa, cũng như muốn hiểu được Chúa, thì chúng ta cũng phải trở nên những kẻ bé mọn, đơn sơ và khiêm nhường. Có
như thế thì ơn Chúa mới có thể đến được với chúng ta. “Quả vậy, Thầy
bảo cho anh em biết: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em
đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được
nghe.” (Lc 10, 24).
Sứ
điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy trở nên như trẻ nhỏ, khiêm tốn, đơn
sơ, chân thành trước mặt Chúa. Bởi vì, chúng ta thực ra chẳng có gì đáng để tự
hào, huyênh hoang cả. Chúng ta có là gì đi chăng nữa thì cũng là do tình thương
của Thiên Chúa ban chứ không do công trạng gì của mình. Bởi vậy, thay vì kiêu
ngạo, chúng ta hãy có tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, vì Ngài đã làm cho chúng ta
những điều cao trọng, mặc dù chúng ta không xứng đáng.
Lạy
Chúa Giêsu, chúng con xin chúc tụng, tạ ơn Chúa vì những ân ban cao cả mà Ngài
đã ban cho chúng con. Xin cho chúng con trở nên những kẻ bé mọn, khiêm tốn để
dễ dàng đón nhận những ơn ban của Chúa. Amen. (St).
Suy
niệm 3: “PHÚC
CHO MẮT ĐƯỢC THẤY”
- Bài đọc 1: Ngôn
sứ Isaia mô tả về một thế giới lý tưởng, phát sinh từ “chồi non thân cây Giêsê” (Is 11,1).
Đó là hình ảnh Đấng Mêsia, Chúa Giêsu Kitô, Đấng đến để làm mới, chữa lành và quy tụ muôn dân trong hòa bình.
Mùa Vọng nhắc chúng ta không chỉ trông đợi một
biến cố lịch sử đã qua, mà còn chờ đợi
Chúa đến trong hiện tại đời sống chúng ta.
Trong một thế giới còn đầy bạo lực, chia rẽ, bất
công, Isaia loan báo một tương lai rất cụ thể: Sói ở với chiên. Trẻ thơ thò tay
vào hang rắn. Miêu tố cáo mọi hận thù sẽ chấm dứt... Tất cả những hình ảnh đó, nói
lên trật tự mới khi Thiên Chúa
làm chủ tâm hồn con người.
-
Bài Tin Mừng: Chúa Giêsu vui mừng trong Thánh
Thần và nói với các môn đệ: “Phúc
thay mắt được thấy điều anh em thấy.” (Lc 10,23)
Các môn đệ được diễm phúc vì: họ nhìn thấy Đấng
Mêsia mà biết bao ngôn sứ mong đợi; họ nghe Lời Chúa, được Chúa dạy dỗ, được
Ngài sai đi; được chứng kiến quyền năng cứu độ của Chúa đang hành động. Những
điều mà “đã có nhiều ngôn sứ và vua chúa muốn thấy điều anh em thấy mà không được
thấy.”
Để có được diễm phúc cao quý ấy, cần phải có một trái tim đơn sơ, biết mở ra với Chúa. Chúa
Giêsu đã ca tụng Chúa Cha vì đã giấu điều ấy khỏi bậc khôn ngoan mà mặc khải
cho người bé mọn.
Trong bố cảnh của mùa vọng, lời Chúa hôm nay muốn
nói với chúng ta rằng:
1. Mùa Vọng là thời
gian mở mắt để ta thấy Chúa đang đến
Chúa đến không chỉ trong hang đá Bêlem, nhưng: trong
Thánh Thể mỗi ngày; qua những biến cố đời thường; nơi anh chị em bé nhỏ, người
đau khổ, người cô đơn.
Nhiều khi Chúa đến nhưng ta không nhận ra, vì mắt ta bị che bởi lo
toan, bận rộn, kiêu ngạo hoặc đời sống thiêng liêng nguội lạnh.
2. Mùa Vọng là thời
gian mở lòng để ta đón Chúa
Con mắt bên ngoài có thể nhìn thấy, nhưng con
mắt của tâm hồn mới thực sự nhận ra Đấng đang đến. Người đơn sơ, bé nhỏ,
khiêm tốn dễ dàng nhận ra sự hiện diện của Chúa hơn.
3. Mùa Vọng là thời
gian đổi mới thế giới bằng hòa bình và tình thương
Những hình ảnh Isaia mô tả không phải chuyện cổ
tích. Đó là viễn tượng của những ai để
Chúa cai trị tâm hồn mình. Khi ta đón Chúa, ta trở thành khí cụ của hòa
bình: biết tha thứ hơn là kết án; biết cảm thông hơn là phán xét; biết nhìn
người khác với ánh mắt của Chúa.
Tôi có “mở mắt” để nhận ra Chúa đang đến trong
cuộc sống hằng ngày không?
Tôi có tin rằng Lời Chúa có thể biến đổi những
thực tại khó khăn nhất không?
Tôi có đang nuôi dưỡng sự hận thù, chia rẽ nào
khiến thế giới của tôi không có “sói ở với chiên”?
Tôi có khiêm tốn đủ để để Chúa dẫn dắt, hay tôi
vẫn dựa vào sự khôn ngoan của chính mình?
Xin Chúa mở mắt ta để ta thấy những điều kỳ diệu Chúa đang
làm trong đời sống ta. Xin mở tai ta để ta nghe được tiếng thì thầm của Thánh
Thần. Xin mở lòng ta để ta trở thành người bé mọn mà Chúa thương mặc khải mầu
nhiệm Nước Trời.
Trong Mùa Vọng này, xin
Chúa giúp ta biết dọn đường tâm hồn, để Chúa đến và đem bình an của Ngài vào
gia đình, cộng đoàn và thế giới hôm nay. Amen.
Thứ tư: 1Cr 9,16-19.22-23; Mc 16,15-20
KÍNH THÁNH
PHANXICÔ XAVIÊ, LINH MỤC-Bổn mạng các xứ truyền giáo
Suy niệm 1:
Cùng với GH,
sáng nay chúng ta hiệp dâng thánh lễ tạ ơn mừng kính Thánh Phanxicô Xaviê, vị
tông đồ truyền giáo vĩ đại, nhiệt thành là bổn mạng của Họ đạo Sóc
Trăng chúng ta, và là bổn mạng của ca đoàn Phanxicô. Trong ngày long trọng đáng
nhớ này, chúng ta hãy chia sẻ niềm vui và chúc mừng nhau bằng một chàng pháo tay
thật to được không à!
Xin tạ ơn
Chúa vì đã ban cho GH một nhà truyền giáo tuyệt vời là thánh Phanxicô-Xaviê!
Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng các xứ truyền giáo, xin
cho mọi người trong Họ đạo chúng ta cũng biết tích cực thi hành sứ vụ loan báo tin
mừng của Chúa bằng đời sống cầu nguyện, dấn thân hy sinh phục vụ và hăng say
loan báo niềm vui tin mừng cứu độ của Chúa đến cho mọi người, theo gương thánh
Phanxicô Xaviê.
Hiệp dâng ý
nguyện thiết tha
Chu toàn sứ
vụ chan hòa thánh ân.
Dù cho thử
thách gian trần
Vững tin có
Thánh Phan Sinh đồng hành.
Trong tâm
tình đó, giờ đây chúng ta cùng nhau sám hối xin Chúa tha thứ những thiếu sót và
tội lỗi của chúng ta để những ước nguyện và của lể dâng xứng đáng được Chúa đón
nhận.
Chúng ta có
thể mạo muội nói rằng: Nếu Thánh Phaolô là tông đồ cho dân ngoại châu Âu thì
Thánh Phanxicô Xaviê thực sự là một ‘Phaolô khác’ đối với Châu Á.
Trong thư
gửi cho tín hữu Philipphê, Thánh Phaolô xác định cho ta biết, việc rao giảng
Tin mừng như là cái duyên chứ không phải là cái nợ bó buộc nặng nề. Nên sứ mạng
rao giảng Tin mừng là niềm vui là hạnh phúc là lẽ sống:“miễn Lời Chúa được
rao giảng” (Pl 1,18). Vì thế nếu không thi hành sứ vụ rao giảng tin
mừng là một điều khốn khổ: “khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin
mừng” (1Cr 9,16).
Chính tình
yêu là sức mạnh đã thúc đẩy thánh Phaolô tận tâm, tận lực trong sứ vụ rao
giảng. Với sức mạnh tình yêu, thánh Phaolô đã chấp nhận mọi gian lao, khổ nhọc
để đồng thân đồng phận với mọi người: “yếu với người yếu, vui với người
vui” và “trở nên tất cả cho mọi người” (1 Cr 9, 12). Tất cả chỉ với
mục tiêu duy nhất là đem phần phúc Tin mừng đến với mọi người.
Tiếp nối
thánh Phaolô tông đồ, thánh Phanxicô-Xaviê cũng đã sẵn sàng bỏ lại tất cả: danh
vọng, giàu sang… để dấn bước lên đường đến với muôn dân loan báo Tin mừng. Vâng
nghe lệnh truyền của Chúa Giêsu và mưu cầu ơn cứu độ cho mọi người, thánh nhân
đã hăng say đến những vùng xa xôi Á Châu: Ấn Độ, Nhật Bản, Philippin. Ngài đã
sẵn sàng bỏ lại thân xác mình trong một túp lều thô sơ, trên một đảo nhỏ ở
San-ci-an gần bờ biển Trung Hoa, sau những ngày lâm trọng bệnh. Trong lúc tìm
đường vào đại lục này.
Lạy Chúa,
Chúa đã từng băn khoăn khắc khoải “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít”, Chúa
muốn mỗi người hãy là những tay thợ gặt lành nghề. Xin Chúa ban thêm cho chúng
con sự can đảm và lòng hăng say giới thiệu Chúa cho những người chung sống và
làm việc với chúng con bằng chính cuộc sống chứng tá. Xin cho chúng con biết
cùng cộng tác với Hội Thánh trong sứ mạng truyền giáo với hết khả năng và sức
lực mà Chúa ban, theo gương của thánh Phanxico-Xaviê mà Giáo hội mừng kính hôm
nay.
Suy niệm 2:
Thánh
Phanxico sinh năm 1506, tại lâu đài Xaviê, nước Tây Ban Nha trong một gia đình
quyền quý.
Năm 19 tuổi,
ngài sang Ba Lê để tiếp tục việc học. Tám năm sau, ngài tốt nghiệp và trở thành
giáo sư tại đại học đó. Nổi tiếng nhờ trí thông minh, cậu Phanxicô ngày đêm
miệt mài theo đuổi danh vọng thế tục. Nhưng một ngày kia, qua lời giảng dạy đầy
thuyết phục của thánh Ignatiô : “Ðược lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn
nào được ích chi?” Chúa đã hoàn toàn chiếm đoạt trái tim thánh nhân, chọn
ngài làm tu sĩ dòng Tên, và biến ngài trở thành một khí cụ tuyệt vời cho cánh
đồng truyền giáo.
Năm 1539,
Phanxicô hăng hái lãnh sứ mệnh nơi Ðức Giáo Hoàng Phaolô III là đem ánh sáng
Phúc Âm đến cho dân tộc Ấn Ðộ. Một năm trời lênh đênh trên biển để đi từ
Bồ Đào Nha đến Ấn Độ.
Ba mươi sáu
tuổi bắt đầu công việc của một nhà truyền giáo ở Goa, thánh Phanxicô chịu
mọi lao nhọc để giảng dạy và rửa tội cho người bản xứ.
Rồi ngài lại
lên đường đi Malaxia, Inđônêsia, và là một trong những nhà truyền giáo đầu tiên
tại Nhật Bản. Thánh nhân khao khát được đặt chân đến Bắc Kinh để gặp Hoàng đế
Trung Quốc. Đáng tiếc, khi đang chờ trên hòn đảo Thượng
Xuyên, vị chứng nhân truyền giáo vĩ đại của chúng ta đã kiệt sức và nằm
xuống, bởi thời tiết mùa đông khắc nghiệt; mắt ngài vẫn hướng về Quảng
Đông chỉ cách đó 14 cây số. “Ngài tắt thở trong khi cầu khẩn Chúa Ba Ngôi,
danh thánh Chúa Giêsu và Đức Mẹ, tay cầm một cây nến. Hôm ấy là ngày
3.12.1552, khi thánh Phanxicô mới bốn mươi sáu tuổi.
Xác ngài
được đem về mai táng tại thành Goa bên Ấn Ðộ. Ðúng 70 năm sau, Ðức
Giáo Hoàng Grêgôriô XV đã phong ngài lên bậc Hiển Thánh vào năm 1622. Và đến
năm 1904, Ðức Thánh Cha Piô X đặt ngài làm quan thầy các xứ truyền giáo.
Chúng ta
cùng tạ ơn Chúa đã ban cho GH một vị thánh tuyệt vời vì đã nhiệt thành thực thi
sứ vụ loan báo tin mừng không mệt mỏi.
Nhờ lời
chuyển cầu của Thánh Phanxicô Xaviê, xin cho mọi người trong Họ đạo chúng ta
cũng biết thao thức dấn thân cho công cuộc loan báo tin mừng bằng việc cầu
nguyện, dấn thân hy sinh phục vụ hàng ngày, luôn trung sống đạo và hăng say
loan báo niềm vui tin mừng đến cho mọi người theo gương sáng của thánh Phanxicô
Xavie.
Như chúng ta
biết: Thánh Phanxico-xavie, sau 10 năm miệt mài rao giảng Tin Mừng ở vùng đất Á
Châu: Ấn Độ, Nhật Bản, Philipphin và nhiều nơi khác, thì đến ngày 03/12/1552,
ngài đã qua đời trên một hòn đảo nhỏ San-ci-an cách lục địa Trung Quốc khoảng
14 Km, khi ấy mới 46 tuổi. Và 70 năm sau, tức năm 1622, ĐTC Grêgorio 15 đã
phong ngài lên hiển thánh cùng với thánh Inhaxio, và đặt ngài làm bổn mạng các
xứ truyền giáo. Như vậy hôm nay chúng ta mừng kính ngài cũng có nghĩa là chúng
ta kỉ niệm ngày giỗ của ngài. Nhưng chúng ta không do trend “qua cồn ăn đám
giỗ” mà chúng ta mừng giỗ ngài tại Nhà Thờ Sóc Trăng này. Bởi lẽ ngài là BM của
Họ đạo chúng ta. (vỗ tay).
Kính thưa
cộng đoàn, trong lời mở đầu của Uỷ Ban Loan Báo Tin Mừng trực thuộc Hội Đồng
giám Mục Việt Nam sau 50 năm nhìn lại sứ mạng loan báo mừng
trên quê hương Việt Nam, đã xác quyết rằng:."Công cuộc truyền giáo mãi mãi
là vấn đề sống còn của Hội Thánh trên đất nước chúng ta". Vì thế truyền
giáo hay loan báo Tin mừng là nhiệm vụ hàng đầu của Giáo Hội. Giáo Hội có được
lớn mạnh hay không tùy thuộc vào việc loan báo Tin mừng. Công đồng Vatican II
khẳng định rõ rằng: “Tự bản tính, Giáo hội lữ hành là truyền giáo” (Ad Gentes
2). Cho nên sẽ không là Giáo Hội hay là người kitô hữu nữa nếu chúng ta không
loan báo Tin mừng. Nên trước khi về trời Chúa Giêsu đã di chúc lại cho các Tông
đồ lệnh truyền quan trọng này:: "Anh em hãy đi khắp tứ phương
thiên hạ, loan báo Tin mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ
được cứu độ; còn ai không tin thì sẽ bị kết án" (Mc 16,15). Vậy
là đã rõ mục đích của việc loan báo Tin mừng, đó là để người khác tin vào Chúa
Giêsu, nhận lãnh phép rửa và đón nhận ơn cứu độ. Nhưng điều đặt ra là làm thế
nào để sứ vụ loan báo tin mừng mang lại nhiều kết quả? Hôm nay chúng ta được
mời gọi nhìn vào mẫu gương của Thánh Phanxicô-Xaviê để thi hành sứ mạng sống
còn này:
- Trước hết
phải thao thức
Trong bức
thư gửi cho thánh Inhaxiô Loyola cho thấy Thánh Phanxicô đã thao thức cho việc
LBTM mạnh mẽ là dường nào. Ngài viết: “Có nhiều người không được làm Ki-tô
hữu chỉ vì không có ai làm cho họ trở thành Ki-tô hữu. Nhiều lần tôi đã có ý
định đi tới các đại học ở châu Âu, trước hết là đại học Pa-ri, mà kêu gào khắp
nơi như một kẻ mất trí và thúc đẩy những người chỉ nghiên cứu học thuyết hơn là
thực hành bác ái rằng : Tiếc thay, chỉ vì lỗi các ông mà biết bao linh hồn thay
vì lên thiên đàng lại phải xuống hoả ngục.
Ước chi họ
miệt mài với văn chương chữ nghĩa thế nào thì họ cũng miệt mài với công việc
tông đồ này như vậy, để có thể trả lẽ với Thiên Chúa về học thuyết của họ cũng
như các nén bạc đã được trao phó cho họ.(trích phụng vụ giờ kinh sách. Tr 535).
- Thứ đến
phải có lòng nhiệt thành
Vì yêu Chúa
và các linh hồn, Thánh Phanxico-Xavie đã hy sinh tất cả, vì như lời ngài đã
nói: “Tất cả đau khổ phiền muộn là nguồn vui sướng cho tôi”. Lời này cũng tương
tự như lời thánh Augustinô nói: “Ở đâu có tình yêu ở đó không còn nhọc mệt nữa.
Mà nếu có khó nhọc thì họ lại yêu thích chính sự khó nhọc đó”. Vì thế, sau khi
rửa tội cho một bà già đau nặng, Thánh Phanxico-xavie đã kêu lên: “Lạy Chúa, bỏ
cha mẹ, quê hương, vượt trùng dương để cứu một linh hồn mà thôi thì con cũng
thỏa mãn lắm rồi. Nay có chết con cũng vui lòng”. Điều đó chứng tỏ ngài yêu các
linh hồn là nhường nào!.
- Sau hết
phải rao giảng đời sống chứng tá
Có lẽ ngày
hôm nay, Chúa không bắt chúng ta phải qua Tàu, sang Tây để LBTM mà Chúa muốn
chúng ta hãy nhiệt tâm rao giảng Tin mừng ngay trong gia đình mình, cho con
cái, vợ chồng, và những người làm việc với mình. Rao giảng không chỉ bằng lời
nói mà còn qua đời sống hằng ngày.
Một cách cụ
thể, chúng ta hãy thực thi sứ mạng loan báo Tin mừng trước hết bằng lời cầu
nguyện và bằng những việc hy sinh hãm mình. Bởi lẽ chỉ có Chúa mới đánh động
lòng người và làm cho người khác tin Chúa, chứ người phàm chúng ta không có khả
năng làm được điều đó, cho nên Chúa Giêsu mới nói với các môn đệ trước khi sai
các ông ra đi loan báo Tin mừng rằng: “các con hãy xin chủ ruộng sai
thợ đến gặt lúa của Người.” (Lc 10, 2).
Tiếp đến ta
phải sống một đời sống tốt lành thánh thiện để làm gương sáng cho người khác,
vì như ai đó đã nói : “Lời nói như gió lung lay, gương bày như tay lôi kéo”.
Gương sáng sẽ có tính thuyết phục và hấp dẫn hơn lời nói. Đức Thánh Giáo Hoàng
Phaolo VI cũng khẳng định chân lý ấy khi nói: "Con người hôm nay cần chứng
nhân hơn thầy dạy, và nếu họ có tin vào thầy dạy là vì các thầy dạy ấy đã là
những chứng nhân".
Lạy Chúa,
Chúa đã từng băn khoăn khắc khoải “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít”, Chúa
muốn mỗi người chúng con hãy là những tay thợ gặt lành nghề. Xin Chúa ban thêm
cho chúng con lòng can đảm để chúng con hăng say giới thiệu Chúa cho mọi người,
bằng chính đời sống chứng tá cho những giá trị của Tin mừng. Xin cho chúng con
biết tích cực cộng tác với Hội Thánh trong sứ mạng LBTM với hết khả năng và sức
lực Chúa ban, theo gương của thánh Phanxicô-Xaviê bổn mạng Họ đạo Sóc Trăng
chúng con. Đó cũng là chủ đề mục vụ trong năm Thánh 2025, mà GH mời gọi chúng
ta hướng đến "Cùng nhau loan báo Tin Mừng Hy Vọng của Chúa Giêsu".
Suy niệm 3:
MẪU GƯƠNG CỦA PHANXIÔ-XAVIÊ
Lời Chúa
trong ngày lễ kính Thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng của họ đạo Sóc Trăng là một
cơ hội tuyệt vời để chúng ta đào sâu đức tin và tìm thấy những nguồn cảm hứng
mới về cuộc đời và sứ vụ của Thánh Phanxicô Xaviê:
1. Lửa
nhiệt tình truyền giáo: "Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở
thành môn đệ của Thầy." (Mt 28,19).
Thánh
Phanxicô Xaviê là một tấm gương sáng về lòng nhiệt thành truyền giáo. Ngài đã
không ngại khó khăn, gian khổ để đem Tin Mừng đến với những vùng đất xa xôi.
Lời mời gọi của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Mátthêu trở nên sống động qua cuộc
đời của ngài. Chúng ta có thể học hỏi ở ngài tinh thần nhiệt huyết, lòng dấn
thân để chia sẻ Tin Mừng với những người xung quanh.
2. Đời sống
tận hiến: "Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà
theo" (Mt 16,24).
Thánh
Phanxicô Xaviê đã từ bỏ tất cả để ra đi theo tiếng gọi của Chúa. Ngài đã sống
một cuộc đời tận hiến, phục vụ tha nhân. Lời mời gọi của Chúa Giêsu trong Tin
Mừng Mátthêu cho chúng ta thấy rằng, để trở thành môn đệ đích thực, chúng ta
cần phải sẵn sàng từ bỏ tất cả gì ràng buộc mình để sống một cuộc đời phụng sự
Chúa và phục vụ lợi ích nước trời cho mọi người.
3. Gặp gỡ
Chúa Kitô trong mọi người: "Thầy bảo thật các con: mỗi lần anh em làm
như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Thầy đây, là anh em đã làm
cho chính Thầy" (Mt 25,40).
Thánh
Phanxicô Xaviê đã gặp gỡ Chúa Kitô trong mỗi con người mà ngài gặp gỡ. Ngài đã
đối xử với mọi người với tình yêu thương và lòng nhân hậu. Lời Chúa dạy chúng
ta rằng, khi chúng ta phục vụ tha nhân, đặc biệt là những người nghèo khổ, bệnh
tật, chúng ta đang phục vụ chính Chúa Kitô.
4. Đời sống
cầu nguyện: "Người nào ở lại trong Thầy, và Thầy ở lại
trong người ấy, thì người ấy sẽ sinh nhiều hoa trái" (Ga
15,5).
Thánh
Phanxicô Xaviê là một người cầu nguyện siêng năng. Ngài đã tìm thấy sức mạnh và
sự an ủi trong lời cầu nguyện. Lời Chúa dạy chúng ta rằng, đời sống cầu nguyện
là nguồn mạch nuôi dưỡng đức tin và giúp chúng ta kết hợp chặt chẽ hơn với Chúa
Kitô.
Mỗi khi
chiêm ngắm về cuộc đời và sứ mạng của Thánh Phanxicô Xaviê điều đã gây ấn tượng
nhất với chúng ta là gì? Riêng đối với cá nhân, tôi bị đánh động ở một vài khía
cạnh nổi bật, xin chia sẻ cùng cộng đoàn:
1. Lửa nhiệt
tình truyền giáo: Thánh Phanxicô Xaviê đã không ngại gian khổ, vượt qua đại dương, đi
đến những vùng đất xa xôi để mang Tin Mừng đến cho mọi người. Lửa nhiệt tình ấy
đã thôi thúc ngài không ngừng, bất chấp mọi khó khăn.
2. Tình yêu
tha nhân vô bờ bến: Ngài đã đối xử với mọi người với tình yêu thương chân thành, bất kể
họ là ai, đến từ đâu. Ngài tìm hiểu và học hỏi ngôn ngữ bản địa, hội nhập
nhanh chóng văn hóa vùng miền, hăng say rao giảng Tin Mừng và đã rửa tội cho
hàng trăm ngàn người cũng như đã gầy dựng rất nhiều cộng đoàn tín hữu.
3. Đời
sống cầu nguyện sâu sắc: Cầu nguyện là nguồn sức mạnh giúp ngài vượt
qua mọi thử thách. Ngài đã dành nhiều thời gian để cầu nguyện và kết hợp mật
thiết với Chúa.
4. Sự
đơn giản và khiêm tốn: Dù là một vị thánh, nhưng ngài sống một cuộc
đời rất đơn giản, khiêm tốn. Ngài luôn đặt nhu cầu của người khác lên trên
mình.
5. Sự
khôn ngoan và linh hoạt: Ngài đã thể hiện sự khôn ngoan và linh hoạt
trong việc truyền giáo, biết cách thích nghi và hòa nhập với từng hoàn cảnh
khác nhau của cuộc sống, nên việc loan báo Tin Mừng của ngài được nhiều người
đón nhận.
Suy niệm 4: MẪU
GƯƠNG SÁNG NGỜI CỦA THÁNH PHANXICÔ-XAVIÊ
1. Thánh
Phanxicô Xaviê là một tấm gương sáng ngời. Ngài đã để lại cho chúng ta nhiều
bài học quý giá, ta có thể tóm gọn như sau:
- Lòng
nhiệt huyết truyền giáo: Thánh nhân đã không ngần ngại rời bỏ mọi vinh
quang trần thế để đi rao giảng Tin Mừng đến những vùng đất xa xôi, nơi con
người chưa một lần nghe đến danh Chúa. Ngài đã chứng tỏ rằng, tình yêu đối với
Chúa và tha nhân có thể thôi thúc ngài vượt qua mọi khó khăn, gian khổ.
- Tinh
thần phục vụ: Thánh Phanxicô Xaviê đã sống một cuộc đời khiêm tốn,
phục vụ người nghèo, người bệnh và những người bị xã hội ruồng bỏ. Ngài đã cho
thấy rằng, hạnh phúc đích thực đến từ việc cho đi và phục vụ tha nhân.
- Đức
tin vững mạnh: Ngay cả khi đối mặt với những thử thách lớn lao, Thánh
nhân vẫn luôn giữ vững đức tin vào Chúa. Ngài đã chứng tỏ rằng, đức tin là
nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua mọi khó khăn và hoàn thành sứ mệnh của
mình.
- Tinh
thần khiêm tốn: Mặc dù là một vị thánh, nhưng Thánh Phanxicô Xaviê
luôn khiêm tốn và coi mình là người tôi tớ của Chúa. Ngài đã dạy chúng ta rằng,
sự khiêm tốn là nền tảng của mọi đức tính tốt đẹp khác.
- Lòng
yêu thương vô bờ bến: Thánh nhân đã dành trọn cuộc đời để yêu thương
và phục vụ tha nhân. Tình yêu của ngài đã chạm đến trái tim của biết bao người
và giúp họ tìm thấy niềm tin và hy vọng.
2. Những bài
học quý giá này có ý nghĩa đặc biệt đối với chúng ta ngày nay:
- Trong
bối cảnh xã hội ngày càng vật chất: Lời mời gọi của Thánh Phanxicô
Xaviê về một cuộc sống khiêm tốn, phục vụ tha nhân giúp chúng ta nhớ lại rằng,
hạnh phúc không đến từ việc sở hữu nhiều mà đến từ việc cho đi và yêu thương.
- Trong
một thế giới đầy biến động: Đức tin vững mạnh của Thánh nhân là nguồn
cảm hứng để chúng ta đối diện với những thử thách và khó khăn trong cuộc sống.
- Trong
một thế giới đa văn hóa: Tinh thần truyền giáo của Thánh nhân nhắc nhở
chúng ta về tầm quan trọng của việc chia sẻ Tin Mừng và xây dựng một thế giới
đoàn kết.
3. Áp dụng
những bài học của Thánh Phanxicô Xaviê vào cuộc sống chúng ta:
- Tham
gia vào các hoạt động tình nguyện: Giúp đỡ những người khó khăn là
cách để chúng ta thể hiện tình yêu thương và lòng bác ái.
- Sống
một cuộc đời khiêm tốn: Không ngừng cầu nguyện và làm việc thiện để
hoàn thiện bản thân.
- Chia
sẻ Tin Mừng với những người xung quanh: Bằng lời nói và hành động,
chúng ta có thể giúp cho những người khác đến gần Chúa hơn.
- Tham
gia vào các cộng đoàn họ đạo: Cộng đồng họ đạo là nơi để chúng ta cùng
nhau học hỏi, chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau.
* Tóm lại, đời
sống và sứ mạng của Thánh Phanxicô Xaviê là một nguồn cảm hứng vô tận cho tất
cả chúng ta. Bằng việc noi gương ngài, chúng ta có thể sống một cuộc đời có ý
nghĩa và mang lại nhiều niềm vui cho bản thân và những người xung quanh. (St)
Suy niệm 5:
Thánh
Giacôbê đã nói: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Việc làm của đức
tin chính là lắng nghe và thi hành lời Chúa. Nhờ lắng nghe và thi hành lời dạy
của Chúa mà đức tin của chúng ta mỗi ngày mới thêm vững mạnh và triển nở cách
tốt đẹp. Đó nội dung của sứ điệp lời Chúa hôm nay gửi đến nhắc nhở chúng ta.
Tin Mừng
chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu sánh ví đức tin như một căn nhà. Căn nhà đức tin
ấy có đứng vững hay không tùy thuộc rất nhiều vào phần nền móng. Nếu căn nhà
được xây dựng trên nền móng là đá tảng thì căn nhà ấy sẽ đứng vững, cho dẫu
phải đối mặt với phong ba bảo tố; còn ngược lại nếu căn nhà ấy được xây dựng
trên nền cát thì sẽ bị run lắc và sụp đỗ dễ dàng dưới tác động của mưa sa, bảo
tố trào dâng.
Như vậy, để
căn nhà đức tin của chúng ta được được đứng vững thì điều hết sức quan trọng là
ta phải xây dựng đời mình trên nền tảng lời của Chúa. Bởi thế Chúa mới xác
quyết mạnh mẽ rằng: “ai nghe và giữ lời Ta thì giống như người xây nhà mình
trên nền đá”.
Do đó việc
xây dựng đời sống đức tin tùy thuộc rất lớn trên nền tảng lời Chúa. Tuy nhiên
lời Chúa không phải là quyển sách tiểu thuyết hay tác phẩm khoa học để ta đọc
cho vui hay thu thập một số kiến thức mà lời Chúa phải thấm vào máu thịt và trở
thành hơi thở để trong mọi tình huống, hoàn cảnh lời Chúa phải là kim chỉ nam
định hướng cho đời sống của mình. Chính vì thế mà Chúa cảnh báo chúng ta:
“không phải ai nói lạy Chúa…mà được vào nước trời…”.
Xin cho
chúng ta biết nhận ra giá trị quý giá lời của Chúa để siêng năng học hỏi, suy
niệm và nỗ lực thi hành với tất lòng lòng yêu mến nhờ thế mà đức tin của chúng
ta mỗi ngày được củng cố thêm vững mạnh để có thể vượt thắng được mọi gian lao
thử thách trong đời sống hàng ngày mà sống trọn tình vẹn nghĩa cùng Chúa.
* Mùa Vọng: Mt
15, 29-37
Suy niệm 1:
Bữa tiệc nói
lên niềm vui và hạnh phúc. Được tham dự tiệc là chung phần niềm vui và hạnh
phúc cùng với chủ tiệc. Nhưng tiệc nào ở trần gian thì cũng tàn, niềm vui nào
cũng dứt. Vậy mà Isaia lại loan báo về một bữa tiệc không hề tàn và niềm vui
không hề dứt, với những nét rất độc và thật lạ.
- Độc bởi vì
mọi người đều được mời gọi đến tham dự, và bữa tiệc do chính Thiên Chúa đứng ra
tổ chức và khoán đãi. Thực khách được ăn thỏa thích mà không phải trả đồng nào
cả.
- Lạ bởi vì
bữa tiệc được dọn ra ở trên núi cao; thức ăn thì dư đầy, rượu thì ngon, thịt
thì béo. Đặc biệt, thực khách tham dự tiệc ấy thì mọi đau khổ, ô nhục, nước mắt
và chết chóc sẽ tan biến, nhường chổ cho niềm vui và hoan lạc.
Qua phép lạ
chữa lành những người bệnh tật và hóa bánh ra nhiều cho những người nghèo đói
được ăn no nê, được Tin mừng hôm nay trình thuật, Chúa Giêsu đã cụ thể hóa về bữa
tiệc mà Isaia đã loan báo. Từ đó hướng chúng ta đến bữa tiệc viên mãn trong
nước trời.
Được tham dự
bữa tiệc nước trời là khao khát lớn nhất của người kitô hữu. Tuy nhiên để xứng
đáng tham dự vào bữa tiệc ấy, chúng ta cần phải tin nhận, đến với và ở lại
trong Chúa. Bởi chính Chúa Giêsu đã xác quyết: “Ta là bánh sự sống…Ai đến với
Ta không hề đói và kẻ tin vào Ta sẽ không hề khát bào giờ”. (Ga 6, 35) nên “Ai
ăn thịt và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và ta sẽ cho nó sống lại trong
ngày sau hết” (Ga 6, 54).
Xin cho mùa
vọng này, chúng ta biết tích cực đáp lại lời mời gọi của Chúa qua việc siêng
năng đến tham dự bàn tiệc Thánh Thể do Chính Chúa Giêsu thết đãi hằng ngày trên
bàn thờ, hầu chuẩn bị tâm hồn xứng hợp cho việc tham dự vào bữa tiệc viên mãn
trong nước trời mai ngày.
Suy niệm 2:
Lời Chúa hôm
nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm về quyền năng và lòng thương xót vô biên của
Chúa Giêsu qua việc Ngài chữa lành nhiều người bệnh tật. Nghe biết danh
tiếng Chúa Giêsu về những lời giảng dạy và những phép lạ Người làm, nên từ
khắp nơi dân chúng đều kéo đến với Ngài, họ còn mang
theo những người đau yếu, bệnh tật, với một niềm tin và lòng cậy trông
vào vào quyền năng chữa lành của Người.
Nhìn thấy
lòng tin chân thành của họ, Chúa Giêsu không nỡ từ chối. Vì thế, Ngài
đã làm phép lạ chữa lành tất cả những ai đến với Ngài. Điều này cho
thấy Lòng thương xót vô biên nơi Chúa Giêsu. Ngài không lọai trừ bất cứ ai mà
luôn mở rộng vòng tay đón nhận tất cả mọi người đến với Ngài.
Chúng ta
cũng được mời gọi:
Đặt niềm tin
tưởng vào Chúa Giêsu vì Ngài sẵn sàng lắng nghe và đáp ứng những lời cầu nguyện
của chúng ta.
Biết mở lòng
chia sẻ với những người đang gặp khó khăn trong cuộc sống, bằng những hành động
cụ thể như giúp đỡ, an ủi, động viên bằng một trái tim giàu lòng thương xót như
Chúa đã thương xót chúng ta.
Hãy dành
thời gian cầu nguyện mỗi ngày và tích cực tham gia vào các hoạt động từ thiện,
bác ái xã hội, nhằm đóng góp vào việc xây dựng một cộng đồng tốt đẹp hơn.
Xin Chúa cho
chúng ta cảm nghiệm sâu sắc lòng thương xót của Chúa. Và giúp chúng ta biết mở
lòng chia sẻ tình bác ái với những người đang đau khổ, bệnh tật nhờ vào sức
mạnh của Chúa.
Thứ năm: Is 26,1-6; Mt
7, 21.24-27
Suy niệm 1:
Có yêu nhau
thì mới sẵn sàng lắng nghe và làm theo điều người yêu mình mong muốn. Đứa con
có yêu cha mẹ thì mới trân trọng lắng nghe lời cha mẹ khuyên dạy và vui mừng
thực hiện điều cha mẹ chỉ bảo. Cũng vậy chúng ta có yêu mến Chúa thì mới nghe
lời và sẵn lòng làm theo lời Chúa.
- Không phải
bất cứ ai lãnh nhận bí tích rửa tội thì hẳn nhiên trở nên con cái đích thực của
Thiên Chúa. Nhưng để nên con cái đích thực của Chúa, trước hết chúng ta phải có
lòng yêu mến Chúa bằng cách đặt Chúa vào vị trí cao nhất trong cuộc đời chúng ta.
Ưu tiên chọn Chúa làm giá trị hàng đầu trong cuộc sống.
- Thứ đến,
yêu mến Chúa thì phải gắn bó với Chúa mật thiết. Định luật tình yêu dạy ta hiểu
rằng: Yêu ai thì ở gần người đó, yêu ai thì muốn ở bên người đó và yêu ai thì
muốn ở với và ở trong để trở nên một với người đó.
- Cuối cùng
Chúa Giêsu cho biết dấu hiệu của những người có lòng yêu mến Chúa đích thực đó
là: tuân giữ lời Chúa. Thước đo của lòng yêu mến chúng ta nhiều hay ít hệ tại ở
việc chúng ta tuân giữ lời Chúa ít hay nhiều.
Nếu chúng ta
nói chúng ta yêu mến Thiên Chúa mà chúng ta không thực hành lời Chúa dạy, thì
có khác gì đứa con “gọi dạ bảo vâng”. Nhưng chỉ vâng vâng dạ dạ mà không làm
theo lời cha mẹ chỉ dạy, thì tình yêu đó chỉ là thứ tình yêu giả hình, thứ tình
yêu đầu môi trót lưỡi. Tình yêu đó chỉ là nhãn hiệu, là cái mác mà thôi.
Vì thế, Chúa
Giêsu luôn nhấn mạnh đến lợi ích và giá trị của việc nghe và làm theo lời
Chúa: “Nghe và thực hành lời Chúa giống như người khôn xây nhà trên nền
đá”; “hãy làm theo lời Chúa chứ đừng nghe suông mà lừa dối chính
mình”. Lý thuyết và thực hành phải đi đôi mới có ích lợi, Vì "đức tin không
việc làm là đức tin chết."
Xin Chúa cho
chúng ta luôn hết lòng tuân giữ và thực hành lời Chúa bằng tình yêu mến. Biết
đặt Chúa vào vị trí quan trọng trong cuộc sống và sẵn sàng chọn Chúa làm gia
nghiệp đời ta. Làm được như thế, chứng tỏ là chúng ta yêu mến Chúa và xứng danh
là con cái đích thực của Chúa.
Suy niệm 2:
Đoạn Tin
Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra một hình ảnh rất cụ thể để nhấn mạnh đến việc
thực hành Lời Chúa .
Người nghe
và thực hành Lời Chúa được ví như người khôn ngoan, xây nhà trên đá. Dù có mưa
gió bão tố, ngôi nhà ấy vẫn vững chắc. Điều này cho thấy rằng, khi chúng ta
sống theo Lời Chúa, chúng ta có một nền tảng vững chắc để đối diện với những
khó khăn trong cuộc sống. Ngược lại, những người chỉ nghe Lời Chúa mà không đem
ra thực hành thì giống như người ngu dốt, xây nhà trên cát. Khi gặp thử thách,
ngôi nhà ấy sẽ sụp đổ. Điều này cho thấy rằng, đức tin chỉ là lý thuyết sẽ
không đủ để giúp chúng ta vượt qua những khó khăn.
Vậy ít là
trong mùa vọng này, chúng ta hãy dành nhiều thời gian hơn để đọc, lắng nghe,
suy niệm và đem Lời Chúa áp dụng vào đời sống thực tế hàng ngày của chúng ta.
Thánh Giacôbê đã rất chí lý khi nói: “Đức tin không có việc làm là đức
tin chết”. Thật vậy, chỉ khi chúng ta làm theo Lời Chúa, chúng ta mới
có một được cuộc sống ý nghĩa và hạnh phúc thật.
Xin cho chúng ta biết mở lòng lắng nghe và thực hành Lời Chúa mỗi ngày, với mong muốn xây dựng đời sống của chúng ta trên nền tảng đức tin vững chắc theo lời Chúa dạy. Amen.
Thứ
sáu: Is 29,17-24; Mt 9, 27-31
Suy niệm 1:
Bài đọc I, tiên tri
Isaia loan báo về một tương lai tốt đẹp sắp đến. Ngày ấy sẽ ngập tràn niềm vui.
- Vui
cho người nông phu vất vả gieo trồng sẽ thu nhập mùa màng hoa
trái tốt tươi. “Chỉ còn chút nữa, chút ít nữa thôi, núi Liban sẽ lại
thành vườn cây ăn trái, và vườn cây ăn trái sẽ sum sê như một cánh rừng.”
- Vui cho
những người đau khổ vì bệnh tật sẽ được cứu chữa. “Ngày
ấy, kẻ điếc sẽ được nghe những lời trong sách, mắt người mù sẽ thoát cảnh mù
mịt tối tăm và sẽ được nhìn thấy.”
- Vui cho
những người sống trong cảnh nghèo hèn và bị đàn áp sẽ được
giải thoát. “Nhờ Đức Chúa, những kẻ hèn mọn sẽ ngày thêm phấn khởi, và
vì Đức Thánh của Israel, những người nghèo túng sẽ nhảy múa tưng bừng.”
- Vui cho
những người công chính vì những kẻ gian ác sẽ bị tiêu
diệt. “Thật vậy, loài bạo chúa đã không còn nữa, quân ngạo mạn sẽ phải
tiêu vong, và mọi kẻ rắp tâm làm điều ác ắt sẽ bị diệt trừ: đó là những kẻ dùng
lời nói làm cho người ta bị kết tội, và cho người xử án tại cửa công phải mắc
bẫy; chúng dùng những lời lẽ vô căn cứ mà làm cho người công chính bị gạt ra
ngoài..."
- Vui cho
những người tin tưởng vào Chúa, vì quyền năng Thiên Chúa được thể
hiện. “Từ nay Jacob sẽ không còn phải xấu hổ, từ nay nó sẽ không còn bẽ
mặt thẹn thùng, vì khi Jacob nhìn thấy nơi nó những công trình tay Ta đã làm,
nó sẽ tuyên xưng danh Ta là thánh, sẽ tuyên xưng Đấng Thánh của Jacob là thánh,
và sẽ kính uý Thiên Chúa của Israel. Những người tâm trí lầm lạc sẽ có được sự
hiểu biết, và những kẻ ương ngạnh sẽ chấp nhận lời răn dạy.”
* Còn
bài Tin mừng hôm nay cho biết Chúa Giêsu chính là Đấng mang
đến niềm vui ấy. Với phép lạ chữa cho 2 người mù được sáng mắt, như là dấu
hiệu để người Do Thái hiểu rằng, điều tiên tri Isaia tiên báo 700 năm về trước,
nay đã trở thành hiện thực. Nơi Chúa Giêsu ánh sáng của niềm vui ơn cứu độ đã
đến. Nơi Chúa Giêsu số phận con người từ nay được thay đổi. Người mù lòa sống
trong đêm tối của lầm thang, khốn khổ sẽ nhìn thấy ánh sáng soi dẫn mà hân hoan
bước đi trong ánh sáng ơn cứu độ.
Xin cho mỗi người chúng ta biết tích cực bước theo Chúa Giêsu “là đường là sự thật và là sự sống.” Cũng như tích cực chiếu tỏa sáng niềm vui cứu độ của Chúa cho những ai đang còn ngồi trong bóng tối tử thần.
Suy niệm 2:
Lời Chúa hôm
nay mời gọi chúng ta hãy luôn tin tưởng vào tình yêu thương và quyền năng của
Chúa. Hãy để cho ánh sáng đức tin soi sáng con đường đời của chúng ta và của
những người xung quanh.
"Lạy
Con vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi!", đó là lời
kêu xin tha thiết của hai người mù trong đoạn Tin mừng hôm nay. Lời kêu xin tha
thiết ấy biểu tỏa lòng tin mạnh mẽ vào tình thương và quyền năng nơi Chúa
Giêsu. Vì thế mà Chúa Giêsu đã lắng nghe và đã thực hiện phép lạ chữa lành đôi
mắt mù lòa của họ, theo như lời họ kêu xin.
Chúa Giêsu
không chỉ chữa lành đôi mắt mù lòa của hai người đàn ông này, mà Ngài còn
chữa lành cả tâm hồn của họ nữa. Đón nhận được niềm vui quá lớn lao, khiến họ
không thể nào giấu kín được lời căn dặn của Chúa Giêsu nên họ đã lan tỏa niềm
vui ấy đến cho mọi người.
Tạ ơn Chúa
đã ban cho ta có đôi mắt sáng thể xác. Nhưng mắt tâm hồn của ta lắm khi lại bị
mù lòa, bởi nhiều lý do... Vậy, chúng ta hãy mạnh dạn tìm đến với Chúa Giêsu
trong lời cầu nguyện, nơi các bí tích và trong cộng đoàn phụng vụ để xin Ngài
cứu chữa, với mong muốn trở nên ánh sáng đức tin soi đường cho những ai đang
lạc lối trở về cùng Chúa Giêsu “là đường, là sự thật, là sự sống”. Ngài mới là
nguồn ánh sáng đích thực soi dẫn đời ta. Amen.
Thứ
bảy: Is 30,19-21.23-26; Mt 9, 35-10, 1.6-8
Nhớ Thánh
Ni-cô-la, giám mục
Suy niệm 1:
Lời Chúa hôm
nay khắc họa khuôn mặt của một vị Thiên Chúa giàu lòng thương xót:
- Bài đọc 1, tiên tri
Isaia trình bày Thiên Chúa tựa như một người cha: rất gần gũi để sẵn sàng lắng
nghe mọi tâm tư nguyện vọng của con cái mình. Ngài luôn ở bên để bảo vệ chăm
sóc phần xác cũng như phần hồn. Ngài cũng hằng quan tâm lo dạy dỗ, hướng dẫn
con cái bước đi trên con đường chân lý. Tận thâm tâm Thiên Chúa sẵn sàng tha
thứ khi con cái biết ăn năn sám hối và hết lòng chữa lành sau khi đã nghiêm
khắc sửa dạy khi con cái lầm đường, lạc lối.
- Còn bài
Tin mừng hôm nay, thánh Matthêu cho biết Chúa Giêsu chính là hiện thân của
lòng thương xót Chúa qua ánh mắt: “Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh
lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn
dắt”; đến trái tim và rồi đưa đến những hành động cụ thể
bằng cách:
- Dạy dỗ dân
chúng: “Chúa Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các
hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời.”
- Chữa lành
mọi vết thương hồn xác: “Chúa Giêsu chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền”.
- Ngài còn
lo cho dân chúng đói khát được ăn no nê bằng cách làm phép lạ bánh hóa nhiều để
họ an vui và có đủ sức trở về lại mái ấm gia đình.
- Ngoài ra
Ngài còn chuẩn bị cho nhân loại một tương lai tốt đẹp bằng cách: chọn gọi và
huấn luyện các môn đệ để các ông này tiếp tục sứ vụ đem ơn cứu độ đến tận cùng
thế giới: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít”.
Mùa vọng là
dịp tốt để chúng ta nhìn lại bản thân mà cảm nhận sâu xa tình Chúa yêu ta.
Xin cho chúng
ta biết không ngừng cảm tạ, chúc tụng lòng thương xót của Chúa bằng tâm tình
sám hối ăn năn chân thành và nỗ lực canh tân đời sống bằng những việc làm thiết
thực như: siêng năng lần chuỗi lòng thương xót; tích cực tham dự thánh lễ; nhất
là nhiệt tâm làm việc bác ái để loan truyền lòng thương xót Chúa cho mọi người.
Suy niệm 2: “ĐƯỢC THƯƠNG XÓT – ĐỂ BIẾT THƯƠNG XÓT”
Lời Chúa hôm nay mở ra cho chúng ta một niềm an ủi lớn.
- Ngôn sứ
Isaia khẳng định: Thiên Chúa luôn lắng nghe và
hướng dẫn dân Người, ngay cả khi họ đi lạc đường. Người nói
thật nhẹ: “Đây là đường, cứ đi theo.”
Chúa không bao giờ mệt mỏi với sự yếu đuối của chúng ta. Mùa Vọng
là thời gian để ta trở lại, để được Chúa chữa lành và làm mới lại cuộc đời.
- Trong bài Tin Mừng: Chúa Giêsu
hiện lên với trái tim đầy xót thương: “Người
chạnh lòng thương đám đông vì họ lầm than vất vưởng.”
Người đi đến mọi nơi, giảng dạy-chữa bệnh-đem
hy vọng. Rồi Người sai các môn đệ ra đi tiếp nối sứ mạng ấy:
“Anh em đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy
cho đi nhưng không.”
Đó cũng là lời dành cho chúng ta
hôm nay: Ai
đã được Chúa yêu thương thì phải trở nên dấu chỉ yêu thương cho người khác.
Trong gia đình, nơi xứ đạo, giữa xã hội còn nhiều tổn thương,
chúng ta được mời gọi trở thành “thợ gặt của lòng thương xót”: một lời an ủi,
một cử chỉ tha thứ, một việc chia sẻ âm thầm.
Hôm nay, Hội Thánh cũng kính nhớ Thánh Ni-cô-la, giám mục, vị thánh của lòng quảng
đại. Ngài giúp người nghèo cách âm thầm, bảo vệ người yếu thế, và gieo niềm vui
cho những ai khốn khó.
Mùa Vọng sẽ thật đẹp nếu chúng ta biết sống một chút tinh thần của
ngài: cho đi nhưng không,
yêu thương không đòi đáp trả.
Xin Chúa cho chúng ta, đã được Người xót thương, biết đem lòng thương ấy đến với mọi người quanh mình. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét