CHÚA NHẬT V MÙA CHAY-NĂM A
Lời
Chúa mời gọi chúng ta theo chân
Đức Giêsu đến làng Bêtania, để chiêm ngắm Đức Giêsu làm phép lạ cho ông
Ladarô được sống lại. Phép lạ
phục sinh kẻ chết không chỉ biểu lộ quyền năng trên sự chết của Đức Giêsu,
mà còn khơi dậy trong chúng ta niềm hy vọng: Nếu tin và sống theo lời Ngài chỉ dạy thì sẽ được
sống.
Trong hành trình cuối cùng của Mùa Chay, mỗi người được mời gọi nhìn lại những “nấm mồ” của tội lỗi, của sự nguội lạnh trong đời mình, để nghe tiếng Chúa gọi: “Hãy ra khỏi mồ!”
Xin Chúa giúp chúng ta can đảm hoán cải, trở về với Chúa qua Bí tích Hòa Giải, để ta cũng được sống lại trong ân sủng và chuẩn bị tâm hồn xứng hợp sẵn sàng bước vào Tuần Thánh sốt sắng.
SUY NIỆM 1: TỪ CÁT BỤI
ĐẾN SỰ SỐNG
Có một bài
hát rất quen thuộc đã chạm đến tâm hồn của nhiều người, nhất là những ai đã
từng trải qua thăng trầm cuộc sống: “Cát bụi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Lời
ca gợi lên một cảm thức rất thật: đời người mong manh, ngắn ngủi, rồi cuối cùng
cũng trở về với cát bụi.
Cùng một cảm
thức ấy, đại thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều đã viết: “Chết là thể
phách, còn là tinh anh.” Nghĩa là: thân xác thì tan biến, nhưng dường như vẫn
có một điều gì đó còn lại.
Nhưng câu
hỏi đặt ra là: Cái “còn lại” ấy là gì?
Và nó đi về đâu?
Phụng vụ Lời
Chúa hôm nay cho chúng ta một câu trả lời rõ ràng và đầy hy vọng.
1. Con
người: từ cát bụi… nhưng không kết thúc trong cát bụi
Bài đọc I,
ngôn sứ Êdêkien loan báo lời Thiên Chúa: “Ta
sẽ mở huyệt cho các ngươi… và cho các ngươi được sống.” Nếu chỉ nhìn bằng
con mắt tự nhiên, đời người quả thật đi theo một quy luật không thể tránh: sinh
– lão – bệnh – tử… rồi trở về cát bụi. Nhưng Lời Chúa khẳng định một chân lý
vượt lên trên mọi quy luật ấy: Cái chết
không phải là dấu chấm hết.
Thiên Chúa
không dựng nên con người để kết thúc trong hư vô, nhưng để được sống, và sống
mãi trong Ngài.
2. “Tinh
anh” dưới ánh sáng đức tin
Khi Nguyễn
Du nói: “chết là thể phách, còn là tinh anh”, đó là một trực giác rất sâu sắc
về một phần không bị hủy diệt nơi con người.
Nhưng dưới
ánh sáng đức tin Kitô giáo, chúng ta hiểu rõ hơn: Phần “tinh anh” ấy chính là linh hồn bất tử, và hơn nữa, là sự
sống thần linh do chính Thiên Chúa ban tặng.
Thánh Phaolô
đã xác tín trong bài đọc II: “Thần Khí
của Đấng đã làm cho Đức Kitô sống lại… cũng sẽ làm cho thân xác anh em được
sống.”
Nghĩa là: Không
chỉ linh hồn tồn tại, mà toàn thể con
người – cả hồn lẫn xác – sẽ được phục sinh. Đây là niềm hy vọng mà không
một triết lý nhân loại nào có thể đạt tới.
3. Chúa
Giêsu: từ cát bụi đến sự sống lại
Tin Mừng hôm
nay đưa chúng ta đến đỉnh cao của mạc khải ấy qua việc Chúa Giêsu cho ông
Ladarô sống lại, dù ông đã chết bốn ngày.
Theo cái
nhìn tự nhiên, đó là một cái chết hoàn toàn, không còn hy vọng. Nhưng chính
trong hoàn cảnh tuyệt vọng ấy, Chúa Giêsu đã tuyên bố: “Thầy là sự sống lại và là sự sống.” Và Ngài đã minh chứng bằng
quyền năng của mình khi gọi: “Ladarô, hãy
ra khỏi mồ!”
Đây không
chỉ là một phép lạ, nhưng là một lời khẳng định mạnh mẽ: Chúa có quyền trên sự chết.
Ngài có thể biến “cát bụi” thành sự sống mới.
4. “Cát bụi
cuộc đời” hôm nay là gì?
Anh chị em
thân mến,
“Cát bụi”
không chỉ là thân xác sẽ tan biến mai này. “Cát bụi” còn là những thực tại đang
làm cho đời sống chúng ta tàn úa từng ngày: một đời sống thiếu vắng Thiên Chúa,
một tâm hồn nguội lạnh, một người trẻ sống không lý tưởng, một gia
đình thiếu yêu thương và hiệp nhất...Tất cả những điều đó chính là những “ngôi mồ” ngay trong cuộc sống hôm
nay.
5. Từ cát
bụi… đến sự sống: con đường nào?
Chìa khóa
nằm ở chính câu hỏi của Chúa Giêsu: “Con có tin không?”
Tin rằng: đời
mình không vô nghĩa, Chúa có thể đổi mới đời mình, ngay cả khi mình “chết”
trong tội lỗi, Chúa vẫn có thể cứu sống. Khi tin, chúng ta sẽ nghe được tiếng
Chúa gọi mỗi ngày: “Hãy ra khỏi mồ!”
Kính thưa
cộng đoàn,
Trịnh Công
Sơn nói: con người từ cát bụi rồi trở về cát bụi. Nguyễn Du nói: “chết là thể
phách, còn là tinh anh.” Điều đó không sai. Nhưng Lời
Chúa hôm nay còn nói với chúng ta điều lớn lao hơn: Sau cái chết, không chỉ là “còn lại”, mà là được sống lại. Không
chỉ tồn tại, mà là sống đời đời trong
vinh quang với Thiên Chúa.
Ước gì mỗi
người chúng ta biết nhìn cuộc đời không chỉ bằng đôi mắt trần gian, nhưng bằng
ánh sáng đức tin, để dù đang sống giữa “cát bụi cuộc đời”, chúng ta vẫn vững
tin rằng: Chúa Giêsu là sự sống lại và
là sự sống. Ai tin vào Ngài sẽ không bao giờ phải chết đời đời. Amen.
SUY NIỆM 2 : TỪ
CÁT BỤI ĐẾN SỰ SỐNG
Có một bài
hát quen thuộc từng chạm đến trái tim của biết bao người: “Cát bụi” của nhạc sĩ
Trịnh Công Sơn. Lời ca gợi lên một cảm thức rất thật: đời người mong manh, ngắn
ngủi, rồi cũng trở về với cát bụi. (Hát)
Quả thật,
nhìn vào cuộc sống, chúng ta dễ nhận ra thân phận con người thật nhỏ bé: Sinh
ra từ bụi đất, trải qua bao vui buồn, thành bại, và cuối cùng… cũng trở về bụi
tro. Cảm thức ấy đôi khi khiến nhiều người trong chúng ta rơi vào bi quan, chán
nản, thậm chí tuyệt vọng. Nhưng Lời Chúa hôm nay lại mở ra cho chúng ta
một chân trời hoàn toàn khác: Không phải chỉ là cát bụi, mà là cát bụi được
Thiên Chúa thổi vào đó sự sống.
1. Trong bài
đọc I, ngôn sứ Êdêkien loan báo về một thị kiến đầy hy vọng: Thiên Chúa sẽ mở
các huyệt mộ và cho dân Ngài sống lại. Đối với dân Israel đang lưu đày và sống
trong tình trạng tuyệt vọng, thì lời hứa đó đem lại niềm hy vọng lớn lao rằng:
Thiên Chúa có thể làm cho điều đã chết được sống lại.
Còn trong bài
Tin Mừng minh chứng cho điều ấy, khi Chúa Giêsu gọi ông Ladarô từ cõi chết sống
lại và bước ra. Một người đã chết bốn ngày, thân xác đã bắt đầu phân hủy… Vậy
mà chỉ với một lời của Chúa phán: “Ladarô, hãy ra ngoài!” Tức khắc sự sống đã
chiến thắng sự chết.
Qua đó cho thấy:
Đối với Thiên Chúa, không có gì là hoàn toàn kết thúc trong tuyệt vọng. Ngay cả
cái chết, Ngài cũng có thể biến thành sự sống.
2. Chúng ta
có thể chưa chết về thể xác, nhưng nhiều khi lại đang chết dần trong tâm hồn:
Sống mà không
còn niềm tin. Sống mà không còn yêu thương. Sống trong tội lỗi mà
không muốn hoán cải. Sống với một tâm hồn chai đá, nguội lạnh...Đó là
tình trạng “đã chết dẫu đang sống”.
Giống như
Ladarô bị chôn trong mồ, nhiều khi tâm hồn chúng ta cũng bị “chôn vùi”: trong
ích kỷ, trong giận hờn, trong những thói quen xấu… mà chính chúng ta lại không
muốn bước ra.
3. Điều cảm động
nhất trong Tin Mừng hôm nay là: Chúa Giêsu không đứng xa, mà Ngài đã đến gần
ngôi mộ, và Ngài đã khóc. Cho thấy Thiên Chúa không dửng dưng trước nỗi đau tuyệt
vọng của con người.
Hôm nay, Ngài
cũng đang gọi mỗi người chúng ta: “Hãy ra khỏi mồ!” Ra khỏi lối sống cũ.
Ra khỏi tội lỗi. Ra khỏi sự nguội lạnh của tâm hồn. Và nếu để ý, Tin Mừng hôm
nay có một chi tiết rất đẹp: Sau khi Ladarô bước ra, Chúa còn nói: “Hãy cởi
khăn và để anh ấy đi.” Điều đó muốn nói rằng: Chúng ta không thể tự mình
sống lại trọn vẹn, mà cần đến cộng đoàn, cần đến nhau, để tháo gỡ những ràng buộc
cuộc sống chúng ta, bằng cách nâng đỡ nhau trên hành trình của đời sống mới.
4. Nếu chỉ dừng
lại ở “cát bụi”, thì đời người thật buồn. Nhưng với đức tin, chúng ta xác tín rằng:
Cát bụi không phải là kết thúc. Cái chết không phải là dấu chấm hết. Chân lý ấy
đã được Thánh Phaolô xác quyết qua bài đọc 2: “Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Kitô sống lại cũng sẽ làm cho anh em
được sống.”
Vì thế, người
Kitô hữu: Không sống trong tuyệt vọng. Không sợ hãi trước cái chết.
Nhưng luôn sống trong niềm hy vọng phục sinh.
Kính thưa cộng
đoàn,
Bài hát “Cát
bụi” nhắc chúng ta nhớ đến thân phận mong manh của phận người. Nhưng Lời Chúa
hôm nay lại nâng chúng ta lên một tầm cao mới: Từ cát bụi… Thiên Chúa làm nên sự
sống. Từ cái chết… Ngài dẫn lối ta vào hy vọng phục sinh.
Ước gì trong những ngày cuối cùng của Mùa Chay, mỗi người chúng ta
biết lắng nghe tiếng Chúa mời gọi: “Hãy ra khỏi mồ!” Để chúng ta: được sống
lại trong ân sủng, được đổi mới trong tình yêu, mà sẵn sàng bước vào niềm vui
Phục Sinh phía trước. Amen.
SUY NIỆM 3: LỜI GỌI HỒI SINH TRONG MÁI ẤM GIA ĐÌNH
Có một thực tế rất đời thường mà những người làm cha, làm mẹ, làm ông bà
đều từng trải qua: đó là những lúc “chết lặng” trong tâm hồn.
Có khi chúng ta ngồi ngay trong chính căn nhà của mình, nhưng lại cảm thấy
cô đơn vì con cháu bận rộn.
Có khi thấy mình như một “pho tượng” lặng lẽ, vì tuổi già sức yếu.
Cũng có khi lòng nặng trĩu vì những mâu thuẫn âm thầm giữa vợ chồng, những
tổn thương tích tụ qua năm tháng mà chưa một lần được hóa giải...Đó chính là
những “ngôi mồ không tên” trong đời sống gia đình.
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta đến trước mộ Ladarô, một nơi đầy nước mắt,
tuyệt vọng và bất lực. Nhưng chính tại nơi tưởng chừng kết thúc ấy, Chúa Giêsu
đã đến để khẳng định với chúng ta: Cái
chết, sự bế tắc, và những “ngôi mồ” trong cuộc đời không phải là tiếng nói cuối
cùng.
1. Hình ảnh Chúa Giêsu khóc trước cái chết của Ladarô
là một hình ảnh rất gần gũi với những người làm cha làm mẹ.
Quý ông bà và anh chị em đã bao nhiêu lần khóc thầm vì con cái lầm lạc? Bao
nhiêu đêm trăn trở vì gánh nặng cơm áo, vì bệnh tật tuổi già, vì tương lai của
con cháu?
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta một xác tín rất an ủi: Thiên Chúa không đứng xa để quan sát, nhưng
Ngài đứng rất gần để cảm thông.
Ngài hiểu từng tiếng thở dài của người cao niên, hiểu từng lo toan của những
người trụ cột gia đình, và hiểu cả những nỗi đau không thể nói thành lời của
mỗi chúng ta.
2. Trước khi làm phép lạ, Chúa Giêsu nói: “Hãy lăn
tảng đá ra.”
Điều đó cho thấy: Thiên Chúa làm phép lạ, nhưng Ngài cần sự cộng tác của
con người. Với mỗi gia đình chúng ta, “tảng đá” ấy có thể là:
- Tảng đá của cái tôi: vì sự cứng nhắc, gia trưởng, khiến con cái
khó gần gũi.
- Tảng đá của mặc cảm: vì nghĩ rằng mình già rồi, vô dụng, trở thành
gánh nặng.
- Tảng đá của quá khứ: vì những tổn thương, giận hờn giữa vợ chồng
tích tụ qua năm tháng, như lớp đá đóng kín cửa mồ hạnh phúc.
Chúa mời gọi chúng ta “lăn” những tảng đá ấy đi, có khi chỉ bằng một lời
xin lỗi, một cái nắm tay, hay một lời cầu nguyện chân thành.
Chính khi ta dám bước một bước nhỏ, Thiên Chúa sẽ làm phần còn lại.
3. Sau khi Ladarô sống lại, Chúa lại nói: “Hãy
tháo cởi cho anh ấy.”
Đây chính là sứ vụ của các bậc ông bà, cha mẹ trong gia đình hôm nay:
- Hãy tháo cởi áp lực cho con cháu bằng sự cảm thông và bao dung.
- Hãy tháo cởi những hoang mang của người trẻ bằng kinh nghiệm đức
tin.
- Hãy giúp người thân thoát khỏi “vải liệm” của buồn chán, thất vọng và khô
khan đời sống đạo.
Sống chủ đề mục vụ hôm nay, mỗi Kitô hữu được mời gọi trở thành một môn
đệ thừa sai ngay trong chính gia đình mình, bằng việc đem lại sự sống, niềm
vui và hy vọng cho những người thân yêu.
4. Kính thưa cộng đoàn,
Rồi mỗi người chúng ta cũng sẽ phải đối diện với “cửa mồ” thật sự của đời
mình. Nhưng với người có đức tin, đó không phải là dấu chấm hết, mà là cửa ngõ
bước vào sự sống đời đời.
Chúa gọi Ladarô sống lại để khẳng định: Ngài là Chúa của sự sống.
- Với các bậc cao niên: Đừng để sự đau yếu của thân xác làm tắt đi niềm vui
tâm hồn. Nhưng hãy biến những đau khổ thành lời cầu nguyện cho con cháu.
- Với quý gia trưởng và hiền mẫu: Hãy can đảm bước ra khỏi những thói quen
cũ, những giận hờn cũ. Hãy để Chúa làm mới lại tình yêu vợ chồng và tình cha mẹ
dành cho con cái.
Xin Chúa đến với từng gia đình
chúng ta, lăn đi những tảng đá của chia rẽ, tổn thương và bệnh tật.
Xin cho mỗi người chúng ta luôn nghe được tiếng Chúa gọi tên mình mỗi ngày: “Hãy ra khỏi mồ!” Để dù ở bất cứ tuổi nào, chúng ta vẫn là những con người sống động, tràn đầy đức tin, hy vọng và tình yêu. Amen.
SUY NIỆM 4: TÌNH YÊU CHIẾN THẮNG HƯ VÔ
Giữa những hối hả ngược xuôi của
cuộc đời, có bao giờ chúng ta lặng mình lại để tự hỏi: Rốt cuộc, đời người sẽ đi về đâu?
Nhạc sĩ Hà
Sơn trong bài hát “Cát bụi cuộc
đời” đã có những suy tư như một tiếng thở dài đầy trăn trở: (Hát hoặc đọc chậm): “Này bạn thân ơi, số kiếp nhân sinh
chỉ là cõi tạm trần gian... Về với cát bụi mờ thì cũng đều đôi tay trắng.”
Lời ca ấy dường như chạm đến cốt
lõi của thân phận con người và phù hợp với sứ điệp Lời Chúa hôm nay. Quả thật,
dù sang hay hèn, dù quyền quý hay thấp kém, tất cả chúng ta đều đang đi về một
điểm hẹn chung: Từ cát bụi và sẽ
trở về cát bụi. Nhưng, liệu cái chết có phải là dấu chấm hết? Liệu cát bụi
hư vô có phải là lời cuối cùng của kiếp người?
1. Những "nấm mồ" giữa đời thường
Trang Tin
Mừng hôm nay đưa chúng ta đến trước mộ của La-da-rô: một người đã chết, một gia
đình tang tóc và một tảng đá đóng kín. Đó không chỉ là câu chuyện của hai ngàn
năm trước, mà còn là tấm gương phản chiếu chính cuộc đời của mỗi chúng ta hôm
nay.
Thưa cộng
đoàn, có một cái chết còn đáng sợ hơn cái chết thể xác, đó là cái chết của tâm hồn. Chúng ta
đôi khi đang tự xây cho mình những “nấm mồ” vô hình ngay khi còn đang sống:
- Trong gia đình: Sự vô
tâm, những lời gắt gỏng và thói ích kỷ đang âm thầm chôn vùi niềm vui tổ ấm.
- Ngoài xã hội: Sự gian
dối và bon chen làm tâm hồn chúng ta trở nên lạnh lẽo, chai đá.
- Trong nội tâm: Những hận
thù, mặc cảm và tội lỗi khiến chúng ta sống mà như đã chết từ bên trong.
Đứng trước mộ La-da-rô, Chúa Giê-su đã khóc. Ngài khóc
không chỉ vì thương người bạn thân, mà Ngài khóc vì thấy con người cứ mãi giam
mình trong những nấm mồ của tuyệt vọng và tội lỗi.
2. Lời hứa và Nguồn Sống Thật
Giữa bóng tối
của huyệt lạnh, Lời Chúa vang lên như một luồng sáng hy vọng rực rỡ:
- Bài đọc I: Thiên Chúa
khẳng định qua ngôn sứ Ê-zê-ki-ên: “Ta sẽ mở huyệt cho các ngươi... Ta sẽ ban Thần Khí của
Ta vào trong các ngươi và các ngươi sẽ được sống.” Thiên Chúa không dựng
nên con người để kết thúc trong hư vô. Ngài không bao giờ chấp nhận để cái chết
thống trị tác phẩm giống hình ảnh Ngài.
- Bài đọc II: Thánh Phaolô
quả quyết rằng nếu Thần Khí của Đấng làm cho Đức Giê-su sống lại ở trong chúng
ta, Ngài cũng sẽ làm cho thân xác hay chết của chúng ta được phục sinh.
- Bài Tin Mừng: Chúa
Giê-su không chỉ đến để hồi sinh La-da-rô, mà Ngài còn mặc khải về chính căn
tính của mình: “Thầy là sự
sống lại và là sự sống.” Ngài không chỉ ban ơn sống lại, nhưng hơn hết Ngài
chính là Nguồn Sự Sống.
Nên những ai tin vào Ngài, dù có chết cũng sẽ được sống đời đời.
3. Tiếng gọi Phục Sinh: “Hãy ra khỏi mồ!”
Giữa bầu khí
u tối ấy, Chúa Giê-su cất tiếng gọi đầy quyền năng: “La-da-rô, hãy ra khỏi đây!” Đó không chỉ là mệnh
lệnh cho một người đã khuất, mà là lời mời gọi khẩn thiết dành cho mỗi chúng ta
hôm nay:
- Hãy ra khỏi nấm mồ hận thù để bước vào thế
giới của tha thứ.
- Hãy ra khỏi nấm mồ dối trá để sống chân
thành.
- Hãy ra khỏi nấm mồ tội lỗi để trở về với vòng
tay yêu thương của Cha.
Đặc biệt, Chúa bảo những người
chung quanh: “Hãy cởi khăn và dây
cho anh ấy, để anh ấy đi.” Chi tiết này nhắc nhở chúng ta: Chúa ban ơn đổi
mới, nhưng Ngài cần chúng ta cộng tác để giúp nhau tháo cởi những xiềng xích
tội lỗi, nâng đỡ và chữa lành cho nhau trong tình huynh đệ.
4. Để tình yêu trở thành vĩnh cửu
Kính thưa
cộng đoàn,
Mùa Chay là
thời gian Thiên Chúa thực hiện cuộc “mở cửa mồ” vĩ đại cho tâm hồn chúng ta.
Đừng sợ hãi trước sự yếu đuối của bản thân, bởi vì chỉ có một điều duy nhất
chiến thắng được hư vô, đó là Tình
Yêu.
Cát bụi tự nó
là hư vô, nhưng cát bụi được thấm
đẫm Tình Yêu Thiên Chúa sẽ trở thành vĩnh cửu.
Lạy Chúa Giê-su, Xin hãy đến bên “nấm mồ” tâm hồn chúng con và gọi: “Hãy ra khỏi đây!”. Xin ban Thần Khí để chúng con can đảm bước ra khỏi những thói quen xấu và ích kỷ hẹp hòi. Để dù thân phận có là cát bụi, chúng con vẫn được bước đi trong ánh sáng Phục Sinh. Và để đến ngày cuối cùng, chúng con có thể bình an thưa với Ngài: “Con đã yêu thương bằng tất cả trái tim.” Amen.
SUY NIỆM 5:
Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam,
có những lời ca không cần hoa mỹ nhưng lại chạm đến tận cùng ngõ ngách của tâm
hồn. Nhạc sĩ Hà Sơn trong bài "Cát bụi cuộc đời" đã viết lên những
lời như rút tỉa từ kinh nghiệm xương máu của bao đời. Tôi xin hát một đoạn để
minh họa trước khi đi vào bài chia sẻ lời Chúa hôm nay. (Hát).
Lời bài hát ấy như một tiếng
chuông cảnh tỉnh. Dù chúng ta là ai: là người quyền quý hay kẻ bần hàn, là
người già tóc bạc phơ hay trẻ thơ đang độ xuân thì, tất cả đều đang bước đi
trên một con đường độc đạo: Từ cát bụi và trở về cát bụi.
Tin Mừng hôm nay nói đến cái chết
của La-za-rô, chính là hiện thân của thực tại nghiệt ngã đó. Một gia đình đạo
đức tại Bê-ta-ni-a, là những người bạn thân thiết của Chúa, vậy mà cũng không
tránh khỏi cảnh "sinh ly tử biệt". Nấm mồ đá lạnh lẽo của La-za-rô
chính là điểm hẹn cuối cùng của mọi kiếp người.
1. Nhưng thưa cộng đoàn, ngoài
cái chết về thể lý, còn có một cái chết đáng sợ hơn, đó là cái chết của tâm hồn
mặt dù còn đang sống. Nhạc sĩ Hà Sơn đã tinh tế nhắc nhở: "Sẽ về cát
bụi thì xin đừng toan tính thiệt hơn... chẳng gian dối lọc lừa vì kiếp người sẽ
vội qua." Lời ấy nhắc nhở mọi người trong chúng ta:
- Với các bậc cha mẹ: Đôi khi vì
quá mải mê "toan tính thiệt hơn", lo toan cơm áo gạo tiền mà chúng ta
quên mất việc xây dựng một tổ ấm yêu thương. Chúng ta để cho nấm mồ của sự ích
kỷ, của những cơn giận dữ vùi lấp đi hạnh phúc gia đình.
- Với những người đang bôn ba
ngoài xã hội: Sự "gian dối lọc lừa" để mưu cầu lợi ích đôi khi biến
tâm hồn chúng ta thành nấm mồ lạnh lẽo, bốc mùi hôi thối của sự bất công và vô
cảm.
Chúa Giê-su đã khóc trước mộ
La-za-rô. Ngài khóc không chỉ vì thương người bạn quá cố, mà Ngài còn khóc cho
thân phận con người cứ mãi u mê trong những toan tính phù du, để rồi tự chôn
vùi mình trong bóng tối tội lỗi.
2. Bản nhạc "Cát bụi cuộc
đời" kết thúc bằng một lời khuyên chân thành: "Hãy mến thương nhau
với bằng tất cả con tim." Đây chính là điểm giao thoa tuyệt vời với sứ
điệp Tin Mừng hôm nay.
Khi Chúa Giê-su hô lớn: "La-za-rô,
hãy ra khỏi đây!", Ngài không chỉ gọi một xác chết sống lại, Ngài đang
gọi toàn thể nhân loại:
- Ngài gọi những người đang sống
trong hận thù: "Hãy bước ra khỏi nấm mồ của sự chia rẽ!"
- Ngài gọi những người đang tuyệt
vọng: "Hãy bước ra khỏi bóng tối của sự ngã lòng!"
- Ngài gọi mỗi chúng ta:
"Hãy tháo cởi những băng bó của thói hư tật xấu để được tự do sống làm con
Chúa!"
Thân xác chúng ta là cát bụi,
nhưng linh hồn chúng ta mang hơi thở của Thiên Chúa. Cát bụi nếu chỉ có cát bụi
thì là hư vô, nhưng cát bụi có tình yêu sẽ hóa thành vĩnh cửu. Chúa
Giê-su cho La-za-rô sống lại để ông tiếp tục yêu thương chị em mình. Chúa cứu
chuộc chúng ta là để chúng ta biết sống cho nhau.
Thưa anh chị em,
Mùa Chay là cơ hội để chúng ta
"dọn dẹp" lại nấm mồ tâm hồn mình. Lời bài hát nhắc nhở: "Đời
là phù du ta sống hôm nay không biết về ngày mai sau." Đúng vậy, chúng
ta không làm chủ được thời gian, nhưng chúng ta làm chủ được cách mình sống. Nếu
ngày mai chúng ta phải trở về với cát bụi, thì hôm nay:
- Xin đừng toan tính thiệt
hơn: Hãy quảng đại với người lân cận, bao dung với những lầm lỗi của nhau.
- Xin đừng gian dối lọc lừa:
Hãy sống chân thành trong công việc và lời nói, để khi ra đi, chúng ta mang
theo một lương tâm thanh thản.
- Hãy mến thương nhau: Hãy
dành cho nhau những cử chỉ yêu thương khi còn có thể. Một lời thăm hỏi khi đau
yếu, một sự hiện diện lúc gian nancó giá
trị hơn ngàn đóa hoa trên mộ phần.
Chúa Giê-su là sự sống lại và là sự sống. Xin cho chúng con hiểu rằng dù thân xác chúng con chỉ là "cát bụi mờ", nhưng chúng con vô cùng quý giá trước mặt Ngài. Xin Chúa giúp chúng con biết sống những ngày còn lại trên trần gian này không phải bằng sự sợ hãi trước cái chết, nhưng bằng niềm say mê yêu thương. Để đến ngày sau cùng, chúng con có thể thản nhiên thưa với Chúa: "Con đã yêu thương bằng tất cả con tim, giờ đây con xin được về nghỉ yên trong tay Ngài." Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét