Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

 SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN IV PHỤC SINH

Lm. Nguyệt Giang

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH-NĂM A

CHÚA CHĂN CHIÊN LÀNH

Cv 2,14a.36-41; 1Pr 2,20b-25; Ga 10,1-10 

SUY NIỆM 1: NGHE TIẾNG MỤC TỬ – SỐNG ĐỜI DỒI DÀO

Hôm nay Chúa nhật IV phục sinh, GH tôn kính Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành. Ngày cầu nguyện đặc biệt Cho Ơn Thiên Triệu Linh Mục Và Tu Sĩ.

Chúa Giêsu quả là Vị Mục Tử Nhân Lành vì Ngài biết-chăm sóc-bảo vệ-và sẳn sàng hy sinh mạng sống mình để cho chiên được sống và sống dồi dào.

Xin Chúa ban cho quý Linh Mục Tu Sĩ luôn trung thành và nhiệt tâm với ơn gọi và sứ vụ Chúa trao ban; ta cũng nguyện cầu cho mỗi người chúng ta luôn là chiên ngoan của Chúa qua việc lắng nghe và hăng hái bước theo sự hướng dẫn của Chúa Giêsu Phục sinh, vị mục tử nhân lành. 

Anh chị em thân mến,

Thế giới hôm nay đang đứng trước nhiều cơn bão của chia rẽ và bất ổn. Con người dễ rơi vào đối đầu, nghi kỵ và bạo lực. Trong bối cảnh ấy, Đức Thánh Cha Lêô XIV – vị cha chung của chúng ta – đã tha thiết mời gọi: “Hãy chọn đối thoại thay vì đối đầu, chọn tình huynh đệ thay cho hận thù.”

Lời mời gọi đó dẫn chúng ta trở về với hình ảnh trung tâm của Tin Mừng hôm nay: Chúa Giêsu – Vị Mục Tử Nhân Lành, Đấng đến không chỉ để chăm sóc, nhưng để ban cho chúng ta “sự sống và sự sống dồi dào” (Ga 10,10). Dung mạo của vị Mục Tử ấy được diễn tả qua ba nét chính: Thấu hiểu – Hy sinh – Dẫn dắt.

1. Mục tử là người thấu hiểu

Chúa Giêsu nói: “Ngài gọi đích danh từng con chiên.”

Giữa một thế giới số hóa, nơi con người dễ trở thành những con số vô danh, Chúa Giêsu lại biết rõ từng người một. Ngài biết tên, biết hoàn cảnh, biết cả những nỗi đau thầm kín và những khát vọng sâu xa trong lòng chúng ta.

Cái “biết” của Chúa không phải là sự thu thập thông tin, nhưng là sự thấu cảm của trái tim. Ngài không nhìn chúng ta từ xa, nhưng bước vào cuộc đời chúng ta, chia sẻ niềm vui nỗi buồn của chúng ta.

Vì thế, khi ta cảm thấy cô đơn, bị hiểu lầm hay bị bỏ rơi, hãy nhớ rằng: có một vị Mục Tử đang gọi chính tên ta, với tất cả sự yêu thương và trân trọng.

2. Mục tử là người hy sinh

Đây là điểm phân biệt rõ ràng giữa Mục tử nhân lànhkẻ chăn thuê.

Bài đọc II nhắc nhở chúng ta: “Đức Kitô đã chịu đau khổ vì anh em… nhờ những vết thương của Người mà anh em được chữa lành.” (1Pr 2,24)

Trong khi thế gian dạy ta phải giữ lấy mình, bảo vệ quyền lợi của mình, thì Chúa Giêsu lại chọn hiến mạng sống để chiên được sống.

Theo tinh thần lời mời gọi của Đức Thánh Cha Lêô XIV, sự hy sinh của Chúa Giêsu chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho bạo lực. Ngài không tiêu diệt kẻ thù bằng quyền lực, nhưng chiến thắng bằng tình yêu, bằng thập giá, để mở ra con đường hòa giải.

Đó chính là tình yêu hy sinh mang lại sự sống dồi dào.

3. Mục tử là người dẫn dắt

Chúa Giêsu còn nói: “Ta là Cửa cho chiên ra vào.”

Ngài không chỉ chăm sóc, mà còn mở lối, dẫn đưa chúng ta đến đồng cỏ xanh tươi – đến sự sống thật.

Giữa một thế gian đầy những “tiếng lạ” – tiếng của hưởng thụ, ích kỷ, chia rẽ – Chúa Giêsu vẫn cất lên một “tiếng quen”: tiếng của sự thật, của lòng thương xót, của tình yêu cứu độ.

Ngài dẫn dắt không bằng ép buộc, nhưng bằng lời mời gọi yêu thương. Ngài mở ra một cánh cửa hy vọng, mời gọi chúng ta bước ra khỏi sự khép kín của bản thân để tiến đến hiệp thông, đến hòa bình và tình huynh đệ.

4. Sứ mạng: Trở nên “mục tử” trong đời thường

Anh chị em thân mến,

Chúa Nhật Chúa Chiên Lành cũng là ngày cầu nguyện cho ơn gọi. Chúng ta cầu xin cho các mục tử trong Hội Thánh luôn có trái tim thấu hiểu, lòng can đảm hy sinh và sự sáng suốt để dẫn dắt đoàn chiên Chúa.

Nhưng không chỉ các linh mục hay tu sĩ, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi trở thành “mục tử” trong chính môi trường sống của mình:

- Trong gia đình: biết thấu hiểu thay vì xét đoán.

- Trong các mối tương quan: biết hy sinh cái tôi để xây dựng hòa bình.

- Trong xã hội: biết dẫn dắt người khác đến với hy vọng bằng chính đời sống yêu thương và chân thành của mình.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết dừng lại giữa những ồn ào của cuộc sống, để lắng nghe tiếng của Vị Mục Tử Nhân Lành đang gọi tên mình.

Để khi được Ngài thấu hiểu, được Ngài cứu chuộc bằng tình yêu hy sinh, và được Ngài dẫn dắt qua cánh cửa sự sống, chúng ta cũng trở thành những sứ giả của hòa bình, mang sự sống dồi dào của Chúa đến cho thế giới hôm nay. Amen.


SUY NIỆM 2: NGÀI GỌI TÊN CON

Có một bài thánh ca của nhạc sĩ Dương Quảng mà có lẽ nhiều người trong chúng ta đã từng nghe và cảm thấy lòng mình rung động. Lời ca đơn sơ nhưng chạm đến tận đáy lòng: “Ngài gọi tên con, khi đời con yếu đuối mỏng giòn... Khi đời con đắng cay hao mòn, Ngài vẫn chờ vẫn gọi tên con...”

Quả thật, trong cuộc đời, có những lúc ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng, như bị bỏ quên giữa dòng đời vội vã. Có những giai đoạn ta tưởng như chẳng còn ai nhớ đến mình, chẳng còn ai gọi tên mình nữa. Nhưng Tin Mừng hôm nay lại mở ra cho chúng ta một niềm xác tín tuyệt đẹp: “Người mục tử gọi tên từng con chiên của mình” (Ga 10,3).

Thiên Chúa không gọi chúng ta như một đám đông vô danh. Ngài gọi đích danh từng người với tất cả sự trân trọng và yêu thương. Từ niềm tin đó, tôi xin chia sẻ với anh chị em ba tâm tình sau đây:

1. Tiếng gọi của lòng xót thương

Ở đời, người ta thường nhớ đến nhau khi thành công, nhưng lại dễ quên nhau khi thất bại. Khi ta rực rỡ, có biết bao tiếng gọi vây quanh; nhưng khi sa sút, đôi khi chỉ còn lại sự im lặng lạnh lùng.

Thiên Chúa thì không như thế. Ngài là vị Mục Tử nhân lành – Đấng đi tìm con chiên lạc ngay khi nó đang yếu đuối nhất. Ngài gọi tên ta khi đức tin ta mong manh, khi tâm hồn ta mỏi mệt, và khi cuộc đời ta chồng chất những vết thương. Điều kỳ diệu là: Ngài không gọi ta bằng “tội lỗi”, Ngài không định nghĩa ta bằng “thất bại”, nhưng Ngài gọi ta bằng tên của một người con yêu dấu. Vì thế, anh chị em đừng sợ hãi khi thấy mình yếu đuối. Chính lúc đó, tiếng gọi của Ngài lại càng dịu dàng và tha thiết hơn bao giờ hết.

2. Tiếng gọi trong sự thinh lặng

Thế giới hôm nay quá ồn ào. Có biết bao tiếng gọi đang lôi kéo chúng ta: tiếng gọi của tiền bạc, danh vọng, hưởng thụ, và cả những ích kỷ, hơn thua. Những tiếng gọi ấy có thể rất mạnh mẽ, rất hấp dẫn, nhưng cuối cùng chỉ để lại trong lòng một khoảng trống mênh mông.

Tiếng gọi của Chúa thì khác: không ồn ào, không áp đặt, nhưng sâu lắng và chạm đến tận tâm hồn. Ngài gọi ta qua một câu Lời Chúa, trong những phút thinh lặng trước Thánh Thể, hoặc qua những biến cố của cuộc đời.

Trên vùng đất miền Tây thân thương này, dù là người Kinh, Hoa hay người Khmer, tất cả chúng ta đều có chung một kho tàng quý giá, đó là sự thinh lặng nội tâm. Chỉ khi biết dừng lại, chỉ khi biết lắng lòng, ta mới nhận ra rằng: giữa muôn vàn tạp âm của thế gian, tiếng Chúa vẫn đang kiên trì gọi ta mỗi ngày.

3. Tâm tình thứ ba, đáp lại tiếng gọi bằng hành động

Nghe thôi thì chưa đủ. Mục tử gọi chiên là để dẫn chiên đi. Theo Chúa không phải là con đường trải đầy hoa hồng. Sẽ có những hy sinh âm thầm cho gia đình, những chọn lựa khó khăn để sống ngay thẳng, và những lúc phải chọn điều đúng thay vì điều dễ dàng. Nhưng khi biết mình được Chúa gọi tên, ta không còn bước đi đơn độc.

Hơn nữa, khi đã cảm nhận được tình yêu ấy, chúng ta cũng được mời gọi trở thành người “gọi tên” anh chị em mình bằng tình thương:

- Cha mẹ gọi con cái bằng sự kiên nhẫn và bao dung.

- Vợ chồng gọi nhau bằng sự tôn trọng và chung thủy.

- Cộng đoàn gọi nhau bằng sự đón nhận, không loại trừ.

Một tiếng gọi chân thành có thể nâng dậy một tâm hồn đang gục ngã.

Anh chị em thân mến,

Chúa không ở đâu xa. Ngài ở ngay trong lòng ta, bên cạnh ta. Ngài vẫn đang gọi mỗi người: “Con ơi…”. Điều đáng sợ không phải là Chúa im lặng, mà là chúng ta đã quá quen với tiếng ồn thế gian đến mức không còn nhận ra giọng nói của Cha mình nữa.

Xin Chúa cho chúng ta biết dừng lại giữa những bận rộn của cuộc đời để lắng lòng nghe tiếng gọi dịu dàng của Chúa, Vị Mục Tử Nhân Lành. Xin cho chúng ta đủ khiêm tốn để nhận ra mình được Chúa yêu thương, và đủ can đảm để thân thưa rằng: “Lạy Chúa, này con đây, xin hãy dẫn dắt con đi theo Ngài.” Amen.


SUY NIỆM 3: LINH MỤC - NGƯỜI MỤC TỬ NHÂN LÀNH

“Công cuộc canh tân Hội Thánh cần được bắt đầu từ hàng Linh mục, vì thế, ước mong các Giám mục và Linh mục Việt Nam không chỉ là người quản trị giỏi, nhưng trước hết là người của Chúa và là những mục tử nhân lành”. (Sứ điệp Đại hội Dân Chúa Việt Nam 2010, số 5). Xin cho các vị chủ chăn trong Hội Thánh là những chủ chăn đích thực như lòng Chúa mong ước, nhờ thế Hội Thánh Chúa được canh tân mỗi ngày nên tốt đẹp hơn.

Nhờ bí tích truyền chức, linh mục trở nên “Alter Christus” và được tham dự vào đức ái mục tử, tự hiến bản thân mình để phục vụ Hội Thánh theo gương hiến thân của Đức Kitô.

Như Đức Kitô đã cảm thương với dân chúng khi nhọc mệt, đuối sức ( x. Mt 9, 35-36; Ga 6, 15). Linh mục cũng phải biểu lộ lòng cảm thương của mình cách chân thành và cụ thể đối với mọi người mà mình gặp gỡ “anh em hãy vui với người vui, khóc với người khóc.” (Rm 12, 15).

Như Đức Kitô đã yêu mến những con chiên lạc đàn và vui mừng khi tìm gặp (x. Mt 18, 12-14; Ga 8,11). Linh mục cũng phải tìm đến những ngưuời đang sống trong cô đơn thất vọng; những người tội lỗi, nhất là những người không mấy cảm tình với Giáo Hội…, vì họ cũng là đối tượng của lòng thương xót Thiên Chúa. “Con Người đến để tìm và cứu chữa những gì đã hư mất.” (Lc 19, 10).

Như Đức Kitô hằng biết rõ và gọi tên từng người một (x. Ga 10, 3). Linh mục phải nỗ lực quan tâm và phục vụ từng người trong Họ đạo mình, không loại trừ một ai.

Như Đức Kitô đã hy sinh hiến thân vì tình yêu nhân loại (x. Ga 10, 15). Linh mục cũng hãy yêu thương chăm sóc cộng đoàn mà Chúa trao phó. Người mục tử nhân lành không chỉ dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi và suối mát (x. Tv 23, 22),  mà còn phải nuôi dưỡng đàn chiên bằng chính sự sống mình qua việc hiến tế theo gương Chúa Giêsu (x. Ga 6, 56). Để có thể nói được như Chúa Giêsu đã nói: “Ta đến để chiên được sống và sống dồi dào”. (Ga 10,10).

Như ngọn nến cháy hao mòn theo tháng ngày để chiếu giãi ánh sáng; như hạt lúa mục nát để phát sinh sự sống mới, Linh mục cũng phải chấp nhận tiêu hao đời mình từng giây phút để phục vụ cộng đoàn dân Chúa. Người Linh mục giống Đức Kitô thì không trách khỏi qui luật “vượt qua” chết để được sống (x. Ga 12, 25). Chính thánh Phanxicô Assisi cảm nghiệm quy luật này và đã thốt lên những lời nghịch lý trong bài ca bất hủ: “Chính lúc hiến thân là khi được nhận lãnh… Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.  Trên hết để thực hiện được vai trò người mục tử nhân lành, Linh mục phải có Đức Ái Mục Tử vì đó là nguyên lý và động lực thúc đẩy Linh mục sống xứng danh vai trò mục tử của mình.

Lạy Chúa Giêsu là mục tử tối cao, chúng con là những Linh mục bước theo Chúa trong vai trò người mục tử. 

Xin cho trái tim chúng con thuộc thuộc về Chúa và thuộc về mọi người. Xin cho trái tim chúng con biết yêu bằng tình yêu hiến dâng. Xin cho trái tim chúng con mở rộng đủ lớn để chứa mọi người và từng người một. Xin cho chúng  con có trái tim của Chúa để con say mê Chúa và say mê con người. Xin cho chúng con luôn yêu Chúa, vì khi yêu Chúa chúng con mới sẵn sàng hy sinh đời mình bảo vệ đoàn chiên và dẫn đưa đoàn chiên đến với Chúa là nguồn sống đích thực. Amen.

 

SUY NIỆM 4:

Hàng năm GH dành ngày Chúa Nhật thứ 4 Phục Sinh để suy tôn Chúa Giêsu vị Mục Tử  tối cao. Sứ điệp Lời Chúa cho chúng ta biết: Chúa Giêsu sống lại, Ngài là Mục tử nhân lành, Ngài biết rất rõ từng người chúng ta là chiên của Ngài, Ngài chăm sóc, gìn giữ và ban cho chúng ta sự sống dồi dào.

Hôm nay cũng là ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu Linh mục và Tu sĩ, chúng ta sốt sắng hiệp dâng Thánh Lễ. Xin Chúa ban cho nhiều bạn trẻ quảng đại đáp lại tiếng Chúa sống ơn gọi Linh mục và Tu sĩ. Nhất là xin cho mỗi người chúng ta trở nên chiên ngoan của Chúa, biết nghe tiếng Chúa, sẵn sàng dấn thân làm chứng cho tình yêu Chúa trong cuộc sống hàng ngày. 

Tin Mừng chúng ta vừa nghe vẽ nên hai nét cơ bản tạo nên chân dung của người mục tử nhân lành, đó là: biết chiên và hy sinh mạng sống vì chiên.

1. Biết chiên: cái biết ấy không chỉ là sự hiểu biết về kiến thức trên bàn giấy mà là cái biết của con tim, cái biết của tình yêu hai chiều ““Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi.” Chỉ có cái biết ấy, người ta mới có thể thấu hiểu, cảm thông, nâng đỡ và quan tâm chăm lo cho nhau.

2. Hy sinh vì chiên: Cha ông ta thường nói: “Mạng sống hơn đống vàng". Vì thế, ai cũng sợ chết. Được sống lâu sống khỏe là mong ước lớn nhất của con người. Tuy nhiên nếu chỉ sống lâu và khỏe về thể chất thì chưa đủ, điều quan trọng nhất vẫn là sống sao cho có giá trị và ý nghĩa.

Tin Mừng cho thấy có 2 lối sống tương phản: Người làm thuê vì chỉ nhắm đến lối sống thể xác và vị kỷ nên sẵn sàng chạy bỏ chiên miễn sao bảo toàn được  bản thân mình. Còn người mục tử nhân lành thì sẵn sàng hy sinh, ngay cả mạng sống mình để bảo vệ, chăm sóc cho chiên được sống và sống dồi dào.

Chúa Giêsu đã tự xưng mình là Mục Tử Nhân Lành bởi Ngài không sống cho mình mà sống vì mọi người, đã sẵn sàng hy sinh mạng sống mình để cứu độ nhân loại với mong muốn mọi người được hạnh phúc đời này lẫn đời

Qua bí tích rửa tội, mọi người được tham dự sứ vụ mục tử của Chúa Giêsu. Thế nên, mỗi người đều được mời gọi tiếp bước Chúa Giêsu mục tử nhân lành: Biết quan tâm tìm hiểu và phục vụ mọi người nhất là những ai Chúa trao phó cho chúng ta chăm sóc. Và nếu đòi buộc phải hy sinh mạng sống mình để bảo vệ gia đình, GH nhất là con cái mình khỏi những sức mạnh của sự dữ thì cũng phải can đảm bảo vệ.  

 SUY NIỆM 5:

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về cửa chuồng chiên. Nhưng cửa này không phải là vật dụng bằng gỗ hay đá mà là chính bản thân Ngài. Ngài tự ví mình là cửa chuồng chiên vì muốn nói lên tình yêu Ngài dành cho đàn chiên. Ngài là cửa chuồng chiên nên Ngài luôn bảo vệ cho chiên được nghỉ ngơi an toàn. Ngăn chặn sói rừng vào sát hại chiên cũng như không để cho kẻ trộm cướp vào bắt chiên.

Đức Kitô còn đưa ra hai hình ảnh trái ngược, người chăn chiên nhân lành, và người chăn chiên thuê mướn.

Người chăn chiên nhân lành, ngày đêm chăm sóc, bảo vệ đàn chiên, dẫn chúng đến nguồn nước trong lành, đồng cỏ xanh tươi. Người chăn chiên nhân lành luôn sẵn sàng bảo vệ đàn chiên khỏi bị thú dữ sát hại và anh dũng dấn thân vào chốn nguy hiểm để bảo vệ cho đàn chiên được sống dồi dào. Mục tử nhân lành còn biết rõ từng con chiên và chấp nhận mang lấy mùi chiên, hiểu biết và gọi đúng tên từng con chiên. Ngược lại chiên ngoan cũng nhận ra bóng dáng và tiếng gọi của chủ mình mà nghe theo.

Qua cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Kitô minh chứng cho một tình yêu vĩ đại mà Đức Kitô, mục tử nhân lành dành cho chúng ta là đàn chiên của Người.

Vì là cửa chuồng chiên nên Đức Kitô để cho chúng ta có quyền tự do lựa chọn. Những ai tin yêu, chọn bước theo Ngài thì sẽ đón nhận được tình yêu hy hiến của Ngài. Ngược lại những ai chọn theo ý riêng mình thì không bao giờ đón nhận được tình yêu hy sinh của Người. 

Ai chọn yêu mến và tin theo Đức Kitô sẽ không mất gì cả mà còn nhận được nhiều ơn phúc của Chúa ban tặng. Cuộc sống họ trở nên phong phú, tinh thần thảnh thơi, tâm tư thoải mái và luôn sống trong vui, ngay cả khi gặp gian nan thử thách.

Chuồng chiên chỉ bảo vệ cho những ai yêu mến, tín trung còn những kẻ bất tín thì chuồng chiên không thể bảo vệ được. Vì lòng nhân lành, Chúa Kitô đã sẵn sàng mở cửa chuồng chiên để đón nhận bất cứ ai biết hồi tâm, thống hối quay trở về cùng đàn chiên Người chăn dắt. 

Đức Kitô không chỉ là người gác cửa mà Ngài còn là người đi tìm những con chiên lạc, khi tìm được thì vui mừng vác trên vai mang về đàn (x. Lc 15, 5) với mong sao chỉ có một đàn chiên và một chủ chiên duy nhất.

Trộm cắp dùng nhiều hình thức dụ dỗ để bắt chiên; còn sói dữ thì luôn rình rập cắn xé chiên. Người chăn chiên mướn là người làm thuê, chủ chiên trả công. Nếu người đó không hoàn thành nhiệm vụ được trao phó; người đó hành động khác chi kẻ trộm cướp hay sói rừng, trá hình, đội lốt, chăn chiên để cầu lợi, để ngầm cấu xé và cắn phá chiên.

Chúng ta dâng lời tạ ơn Đức Kitô, Đấng chăn chiên nhân lành đã yêu thương và hy sinh mạng sống vì ta. Xin cho chúng ta trở thành chiên ngoan luôn biết nghe lời của Chúa mà sống hiệp thông với nhau trong tình yêu thương  của Chúa. Amen.

 

SUY NIỆM 6: CHÚA CHIÊN LÀNH-TIẾNG GỌI DẪN ĐẾN SỰ SỐNG

Những ngày vừa qua, cả thế giới lại chú ý đến lời kêu gọi mạnh mẽ của Đức Giáo hoàng Lêô XIV: “Hãy để vũ khí im tiếng!”, hãy dừng chiến tranh, hãy đối thoại, hãy chọn con đường hòa bình.

Giữa một thế giới đầy tiếng ồn của vũ khí, quyền lực và xung đột, tiếng nói ấy vang lên như tiếng của một người mục tử đang gọi đoàn chiên quay về, tránh xa hiểm nguy.

Và thật đẹp, Lời Chúa hôm nay cũng nói về một tiếng gọi như thế: Tiếng gọi của Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành. Người nói: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” (Ga 10,10)

1. Mục Tử Nhân Lành, Đấng biết chiên bằng trái tim.

Tin Mừng hôm nay vẽ nên một hình ảnh rất đẹp: Chúa Giêsu không phải là một nhà lãnh đạo xa cách, nhưng là một mục tử gần gũi.

Ngài nói: “Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi.”

Cái “biết” này không phải là: biết qua hồ sơ, biết qua con số  Nhưng là: biết từng con chiên, biết hoàn cảnh, nỗi đau, biết cả những yếu đuối thầm kín…Đó là cái biết của trái tim.

Anh chị em thân mến, trong cuộc đời, ai cũng có lúc cảm thấy: không ai hiểu mình, không ai lắng nghe mình. Nhưng hôm nay, Chúa nói với ta: Có một Đấng hiểu ta tận đáy lòng – và vẫn yêu ta

Ngài biết ta không phải để kết án, mà để cứu độ và nâng đỡ.

2. Mục Tử hy sin, trao ban sự sống.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa: người chăn thuê và mục tử nhân lành

là ở chỗ:

- Người chăn thuê → gặp nguy hiểm thì bỏ chạy

- Mục tử nhân lành → ở lại và hy sinh

Chúa Giêsu không chỉ nói, nhưng đã sống điều đó. Đỉnh cao của tình yêu mục tử là thập giá: “Chính Người đã mang lấy tội lỗi chúng ta vào thân thể Người.” (1Pr 2,24)

Ngài: không trả thù khi bị xúc phạm, không chống lại bằng bạo lực, nhưng chịu chết để cho ta được sống. Đó là con đường của mục tử: hy sinh để cứu người khác. Và đó cũng là lý do Giáo Hội luôn kêu gọi hòa bình. Bởi vì: Bạo lực không bao giờ đem lại sự sống. Chỉ có tình yêu và hy sinh mới cứu được con người

3. Chúa là “Cửa”, con đường dẫn đến sự sống.

Chúa Giêsu còn nói một điều rất đặc biệt: “Tôi là cửa cho chiên.” Hình ảnh này mang một ý nghĩa rất sâu sắc:

- Qua Ngài → ta được an toàn

- Qua Ngài → ta được nuôi dưỡng

- Qua Ngài → ta được tự do và sự sống

Ngược lại, có những “cánh cửa khác”: tiền bạc, danh vọng, hưởng thụ… Thoạt đầu rất hấp dẫn, nhưng cuối cùng lại dẫn đến: trống rỗng và mất hướng. Vì thế, đời sống đức tin là một chọn lựa mỗi ngày: Ta bước qua “cửa” nào?

4. Nghe tiếng Chúa, điều kiện để không lạc đường.

Chúa nói: “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi.” Vấn đề không phải là Chúa không nói, mà là ta có nghe hay không.

Ngày nay có quá nhiều “tiếng gọi”: mạng xã hội, công việc, tiền bạc, hưởng thụ…Những tiếng đó dễ làm ta lạc đàn.

Câu chuyện thời sự vừa rồi rất đáng suy nghĩ: Giữa bao tiếng nói của vũ khí và quyền lực, Đức Giáo hoàng vẫn kiên trì nói một điều “Hãy dừng lại – hãy đối thoại – hãy sống hòa bình”. Đó chính là tiếng của Tin Mừng. Nhưng đáng tiếc: không phải ai cũng muốn nghe.

Cũng vậy trong đời sống:

- Chúa mời gọi tha thứ → ta lại muốn trả thù

- Chúa mời gọi hy sinh → ta lại chọn dễ dãi

- Chúa mời gọi cầu nguyện → ta lại bận rộn.

Không nghe tiếng Chúa, con người dễ rơi vào “chiến tranh” ngay trong gia đình mình.

5. Từ người chiên đến người mục tử.

Chúng ta là chiên của Chúa. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng được mời gọi trở thành “mục tử nhỏ”.

- Cha mẹ → mục tử của con cái

- Linh mục → mục tử của cộng đoàn

- Mỗi Kitô hữu → mục tử trong môi trường sống

Một gia đình hạnh phúc là gia đình có những “mục tử”: biết lắng nghe, biết hy sinh, biết yêu thương. Một lời nói nhẹ nhàng. Một cử chỉ tha thứ. Một sự quan tâm nhỏ bé, cũng có thể đem lại “hòa bình” cho cả một gia đình.

6. Lời mời gọi hôm nay: cầu nguyện và đáp lại tiếng Chúa.

Chúa Nhật IV Phục Sinh là Ngày cầu cho ơn gọi. Giáo Hội mời gọi chúng ta: cầu cho các linh mục sống đúng nghĩa mục tử ; cầu cho nhiều bạn trẻ quảng đại đáp lại tiếng Chúa ; cầu cho các gia đình biết nâng đỡ ơn gọi. Và mỗi người cũng tự hỏi: Hôm nay Chúa đang gọi tôi điều gì?

Giữa một thế giới đầy bất an và chia rẽ, Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành vẫn đang nói: “Hãy theo Ta, để được sống.”

Ước gì mỗi người chúng ta: biết lắng nghe tiếng Chúa; trung thành bước theo Ngài ; và trở thành dấu chỉ của bình an. Để từ gia đình, đến họ đạo, và lan ra cả thế giới, mọi người được sống và sống dồi dào. Amen.

 

SUY NIỆM 7: CHÚA GIÊSU-VỊ MỤC TỬ BIẾT, YÊU VÀ BAN SỰ SỐNG

Trong những ngày qua, thế giới hướng về những lời kêu gọi hòa bình tha thiết của các vị lãnh đạo tinh thần trước những xung đột bạo lực. Giữa một thế gian đầy rẫy những tiếng ồn của vũ khí, của lợi nhuận, và của những lo âu, con người hôm nay hơn bao giờ hết đang khao khát một người dẫn đường đáng tin cậy.

Hôm nay, Chúa Nhật IV Phục Sinh, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu dưới một hình ảnh rất thân thương: Mục Tử Nhân Lành. Ngài không chỉ là một vị lãnh đạo xa xôi, nhưng là Đấng biết rõ từng con chiên, là cánh cửa dẫn đến sự sống và là Đấng đã hy sinh mạng sống vì chúng ta.

1. Chân dung vị Mục Tử: Biết bằng trái tim, Yêu bằng mạng sống

Tin Mừng hôm nay vẽ nên chân dung Chúa Giêsu qua hai nét cốt lõi:

- Mục tử "biết" chiên: Cái "biết" của Chúa không phải là con số trên giấy tờ, mà là cái biết của tình yêu. Ngài biết tên từng con, biết nỗi đau thầm kín, biết cơn đói tâm linh và cả những vấp ngã của chúng ta. Giữa 8 tỷ người, bạn không phải là một con số vô danh; trong ánh mắt Chúa, bạn là duy nhất và quý giá.

- Mục tử hy sinh: Khác với "người chăn thuê" chỉ làm vì lợi ích và tháo chạy khi nguy hiểm, Chúa Giêsu là Mục Tử sẵn sàng ở lại. Đỉnh cao là Thập giá, nơi Ngài mang lấy tội lỗi chúng ta để chúng ta được chữa lành (như bài đọc II đã nhắc nhở).

2. Chúa Giêsu là "Cửa" dẫn đến sự sống dồi dào

Chúa Giêsu khẳng định: "Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu".

- Sự bảo vệ: Cánh cửa ấy ngăn chặn sói dữ và những cám dỗ tinh vi của thế gian như tiền bạc, danh vọng ảo huyền.

- Sự tự do: Ngài không giam hãm chúng ta trong luật lệ khắt khe, nhưng mời gọi ta bước ra đồng cỏ xanh tươi để được nuôi dưỡng.

- Sự sống dồi dào: Mục đích cuối cùng của Chúa không chỉ là để chúng ta "tồn tại" qua ngày, mà là để chúng ta có một cuộc sống tràn đầy ý nghĩa, bình an và hy vọng ngay từ đời này.

3. Phản hồi của đoàn chiên: Lắng nghe và bước theo

Nếu Chúa là Mục Tử, chúng ta là chiên. Nhưng liệu chúng ta có là "chiên ngoan"?

- Trong thời đại số, chúng ta dễ bị lôi cuốn bởi tiếng gọi của mạng xã hội, của lòng ích kỷ và hưởng thụ. Tiếng Chúa đôi khi trở nên thầm lặng và dễ bị lấn át.

- Bài học từ bài đọc I: Dân chúng thời Phêrô đã "đau đớn trong lòng" khi nhận ra tiếng Chúa. Đó là sự hoán cải. Nghe tiếng Chúa là dành thời gian thinh lặng, lắng nghe lương tâm và can đảm thay đổi những thói quen xấu.

4. Sứ vụ: Trở nên những "Mục tử nhỏ" cho nhau

Ngày hôm nay cũng là ngày cầu nguyện cho ơn Thiên triệu. Chúng ta được mời gọi:

- Cầu nguyện: Cho các linh mục, tu sĩ trở nên những "Alter Christus" (Đức Kitô khác), biết hy sinh như ngọn nến cháy tiêu hao để chiếu sáng.

- Thực thi: Mỗi Kitô hữu cũng là một mục tử trong môi trường sống của mình.

Cha mẹ là mục tử của con cái (hiểu tâm hồn con thay vì chỉ quan tâm điểm số).

Mỗi chúng ta là mục tử cho anh chị em mình khi biết dùng lời nói hiền lành để đem lại hòa bình cho một gia đình đang căng thẳng.

Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành, vẫn đang gọi tên mỗi người chúng ta hôm nay. Ngài không ép buộc, nhưng tôn trọng tự do của chúng ta trước "Cửa Chuồng Chiên".

Ước gì mỗi khi tham dự Thánh lễ, chúng ta không chỉ đi "cho xong", nhưng thực sự lắng nghe tiếng Ngài qua Lời Chúa và Thánh Thể. Xin cho chúng ta biết nhận ra tiếng Chúa giữa những biến cố cuộc đời, dám bước theo Ngài trên con đường hiền lành và khiêm nhường, để chính chúng ta cũng trở thành những dấu chỉ của sự sống dồi dào và bình an cho thế giới hôm nay. Amen.


SUY NIỆM 8: CHÚA GIÊSU - MỤC TỬ NHÂN LÀNH

(Dành cho Thiếu nhi)

1. Các con thân mến, cha kể cho các con nghe một câu chuyện nhỏ: Có một em bé đi siêu thị với mẹ. Vì mải mê nhìn đồ chơi, em bị lạc mất mẹ. Giữa bao nhiêu người xa lạ, em hoảng sợ và khóc òa lên vì không biết phải đi theo ai. Nhưng rồi, giữa tiếng ồn ào của đám đông, bỗng có tiếng gọi vang lên: “Con ơi!”. Ngay lập tức, em nín bặt, quay đầu lại và chạy thật nhanh về phía mẹ.

Tại sao em nhận ra tiếng mẹ? Vì em quen tiếng mẹ. Vì mẹ là người yêu em nhất và em thuộc về mẹ.

2. Hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói với chúng ta: “Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta”. Chúa ví Ngài là Mục Tử (người chăn chiên), còn chúng ta là những chú chiên nhỏ.

- Người mục tử biết rõ từng con chiên (biết tên, biết tính nết từng bạn).

- Người mục tử dẫn chiên đến đồng cỏ xanh và dòng nước mát.

- Và đặc biệt: Người mục tử nhân lành sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ đàn chiên khỏi sói dữ.

Chúa Giêsu yêu thương các con như vậy đó! Ngài đã chết trên Thánh giá để bảo vệ chúng ta khỏi tội lỗi và cái chết.

3. Nhưng các con ơi, thế giới hôm nay có quá nhiều tiếng ồn làm chúng ta "điếc" tai linh hồn:

- Tiếng của điện thoại, game, TikTok hấp dẫn.

- Tiếng rủ rê làm điều xấu, bỏ lễ, lười học giáo lý.

- Tiếng ích kỷ: chỉ muốn cho mình, không muốn giúp đỡ ai.

Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ đi lạc khỏi vòng tay của Chúa và cảm thấy cô đơn, sợ hãi như em bé lạc mẹ trong siêu thị.

4. Các con biết không, Chúa không chỉ gọi chúng ta sống tốt, mà Chúa còn đang ghé tai nói nhỏ với một số bạn trong chúng ta một lời mời gọi rất đặc biệt: “Con ơi, con có muốn trở thành một Mục Tử giống như Cha không?”.

- Đàn chiên của Chúa ngày nay rất đông, nhưng lại đang thiếu những người chăn chiên.

- Chúa đang cần những cánh tay nối dài là các Linh mục để dâng Thánh lễ, tha tội và đem Chúa đến cho mọi người.

- Chúa đang cần những tâm hồn quảng đại là các Tu sĩ (các thầy, các sơ) để chăm sóc người nghèo, dạy dỗ trẻ em và cầu nguyện cho thế giới.

Các con đừng sợ! Đi tu không phải là mất đi niềm vui, mà là dâng hiến niềm vui nhỏ bé của mình để nhận lấy niềm vui to lớn của Chúa. Khi các con dâng đời mình cho Chúa và Giáo hội, các con sẽ trở thành những "người hùng" đem tình thương đến cho muôn nơi.

5. Để có thể nghe được tiếng Chúa gọi đi tu hay tiếng Chúa dạy sống tốt, cha đề nghị các con thực hiện 3 điều:

- Cầu nguyện mỗi ngày: Mỗi tối trước khi ngủ, hãy thưa: "Lạy Chúa, nếu Chúa muốn, xin cho con được dâng mình cho Chúa để làm Linh mục hay Tu sĩ".

- Tập vâng lời: Vâng lời cha mẹ, thầy cô ngay lập tức là cách tốt nhất để tập vâng nghe tiếng Chúa.

- Yêu mến Giáo hội: Hãy tích cực giúp lễ, tham gia ca đoàn, học giáo lý thật chăm chỉ. Đó chính là những bước chân đầu tiên đi theo Chúa.

Các con thân mến, Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành, Ngài đang gọi tên từng bạn ngồi đây. Đừng sợ hãi, hãy mở lòng ra.

Ước mong sau này, trong số các con đây, sẽ có những bạn nam trở thành Linh mục của Chúa, những bạn nữ trở thành những nữ tu đạo đức, để tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu trên trần gian này.

Chúng ta cùng thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con là chiên nhỏ của Chúa. Xin dạy con biết nghe tiếng Chúa, và nếu Chúa muốn, xin hãy chọn con đi theo Chúa suốt đời. Amen.”


SUY NIỆM 9: NGHE TIẾNG MỤC TỬ – BƯỚC THEO GIÊSU – TRỞ THÀNH MỤC TỬ NHỎ (LỄ THIẾU NHI)

LỜI DẪN:

Các con thân mến, hôm nay là Chúa Nhật IV Phục Sinh – Chúa Nhật Chúa Chiên Lành. Chúng ta thấy hình ảnh Chúa Giêsu không phải là một vị vua ngồi trên ngai vàng xa cách, mà là một người chăn chiên hiền lành, tay bồng ẵm con chiên nhỏ.

Hôm nay cũng là ngày thế giới cầu nguyện cho Ơn Gọi. Chúng ta tạ ơn Chúa vì các Đức Cha, quý Cha, quý Thầy, quý Sơ đã nghe tiếng Chúa để hiến dâng cuộc đời phục vụ chúng ta.

BÀI GIẢNG:

1. Nghe tiếng Chúa giữa "tạp âm" cuộc đời

Các con hãy tưởng tượng: Giữa một sân chơi ồn ào hàng trăm người, tại sao khi mẹ chỉ mới gọi nhẹ tên con, con liền quay đầu lại ngay?

Bí mật là gì? Đó là vì con quen và con yêu tiếng của mẹ.

Chúa Giêsu nói: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta”. Nhưng các con ơi, ngày nay có quá nhiều "tiếng ồn" làm các con bị nhiễu:

- Tiếng náo nhiệt của trò chơi điện tử, TikTok, YouTube.

- Tiếng "xúi giục" của bạn xấu.

- Tiếng "lười biếng" trong lòng bảo rằng: "Thôi, khỏi đi lễ, ở nhà ngủ cho sướng".

Làm sao nghe được tiếng Chúa? Chúa không nói bằng loa phóng thanh. Ngài nói rất khẽ trong lương tâm:

- Khi con định lấy đồ của bạn, lòng con thấy "nhói" một chút → Đó là tiếng Chúa bảo: "Đừng làm thế!"

- Khi thấy một cụ già qua đường, lòng con muốn lại giúp → Đó là tiếng Chúa bảo: "Hãy yêu thương!"

2. Bước theo Chúa – Chọn con đường "ngược dòng"

Nghe được tiếng Chúa rồi, ta có dám đi theo không lại là chuyện khác. Đi theo Chúa Giêsu đôi khi giống như đi... ngược chiều đám đông:

- Bạn bè gian lận để điểm cao – Con chọn trung thực (dù điểm thấp hơn một chút).

- Bạn bè nói tục cho "ngầu" – Con chọn lời nói tử tế.

- Bạn bè ích kỷ giữ quà cho riêng mình – Con chọn sẻ chia.

Có thể các con sẽ bị chê là "khờ", là "ngố". Nhưng hãy nhớ:

Con chiên đi theo Mục tử không phải vì đường đó dễ đi nhất, mà vì Mục tử biết nơi đó có đồng cỏ xanh tươi và nguồn nước mát nhất. Chúa Giêsu không hứa cho con sự dễ dãi, nhưng Ngài hứa cho con hạnh phúc thật sự.

3. Trở thành "Mục tử nhỏ" – Lan tỏa yêu thương

Các con không chỉ là những chú chiên ngoan ngồi chờ được chăm sóc, mà Chúa còn muốn các con trở thành những "Mục tử nhỏ" (Little Shepherds). Con không cần làm gì cao siêu, hãy làm mục tử ngay tại nơi mình sống:

Tại gia đình: Là mục tử khi biết dỗ dành em bé, giúp mẹ rửa bát, rót nước cho cha.

Tại lớp học: Là mục tử khi chủ động bắt chuyện với một bạn đang ngồi lủi thủi một mình, bị cả lớp bỏ rơi.

Tại nhà thờ: Là mục tử khi giữ trật tự, nghiêm trang để giúp các bạn khác cùng cầu nguyện.

4. Ơn gọi – "Nếu Chúa gọi, con có dám không?"

Hôm nay, khi nhìn thấy quý Cha, quý Sơ, có bao giờ các con tự hỏi: "Lớn lên mình có đi tu giống các ngài không nhỉ?"

- Đừng sợ mình không đủ giỏi, không đủ đạo đức.

- Chúa không chọn người giỏi nhất, Chúa chọn người yêu mến Ngài nhất.

Nếu một lúc nào đó, khi đang cầu nguyện hay sau khi rước Lễ, con cảm thấy một niềm vui thôi thúc muốn dâng mình cho Chúa, đừng dập tắt nó nhé! Hãy thầm thưa với Ngài: “Lạy Chúa, con đây, xin hãy dạy con biết Chúa muốn con làm gì”.

5. Thực hành trong tuần: Chiến dịch "3 Chữ T"

Để sống tinh thần Mục Tử Nhân Lành, tuần này chúng ta cùng thực hiện chiến dịch 3 chữ T:

Tĩnh: Dành 2 phút mỗi tối thật yên lặng để lắng nghe tiếng Chúa trong lòng.

Tử tế: Làm ít nhất một việc tốt cho người mình không thích.

Thành thật: Can đảm nhận lỗi khi làm sai, không đổ thừa cho người khác.

Nguyện xin Chúa Giêsu – Vị Mục Tử Nhân Lành – chúc lành cho tất cả chúng con. Xin cho mỗi thiếu nhi chúng ta luôn có đôi tai nhạy bén để nghe tiếng Chúa, đôi chân vững vàng để theo Chúa và trái tim ấm áp để trở thành những mục tử nhỏ mang tình thương đến cho mọi người. Amen.


SUY NIỆM 10: THEO CHÂN ĐỨC KITÔ – VỊ MỤC TỬ NHÂN LÀNH

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,

Khi nhắc đến Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, chúng ta không chỉ nhớ đến một vị linh mục đạo hạnh, mà còn nhớ đến một hình ảnh sống động của “Chúa Chiên Lành” giữa đoàn chiên. Ngài không bỏ chạy khi nguy hiểm ập đến, nhưng đã chọn ở lại, dùng mạng sống mình để che chở cho giáo dân. Cuộc đời ngài chính là một bài giảng thực tế nhất về sứ điệp Lời Chúa mà chúng ta suy tôn hôm nay.

1. Đức Kitô: Cánh Cửa và Mục Tử Đích Thực (Ga 10,1-10)

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu không chỉ dùng một mà là hai hình ảnh để nói về tương quan với chúng ta:

- Ngài là "Cửa" cho chiên ra vào: Đây là cánh cửa dẫn đến sự an toàn và sự sống dồi dào. Muốn tìm thấy hạnh phúc thật, ta phải bước qua "cánh cửa" Kitô, cánh cửa của yêu thương và hy sinh.

- Ngài là Mục Tử biết rõ từng con chiên: Thiên Chúa không yêu chúng ta một cách chung chung hay mơ hồ. Ngài gọi đích danh từng người, thấu hiểu từng nỗi đau và niềm vui của chúng ta.

Ngược lại với hình ảnh ấy là những “kẻ trộm, kẻ cướp”, đó là những giá trị ảo, những lối sống ích kỷ chỉ biết tìm lợi ích cá nhân mà bỏ mặc đoàn chiên.

2. Sự Đáp Trả: "Chúng tôi phải làm gì?" (Cv 2,14a.36-41)

Trước tình yêu lớn lao của Mục Tử, Bài đọc I cho thấy phản ứng của dân chúng khi nghe Thánh Phêrô giảng: “Họ đau đớn trong lòng”. Sự đau đớn ấy dẫn đến một câu hỏi mang tính quyết định: “Chúng tôi phải làm gì?”

Câu trả lời của Giáo hội sơ khai cũng là lời mời gọi cho chúng ta hôm nay: Sám hối và trở về. Trở về để bước qua cánh cửa là Đức Kitô. Không có con đường tắt nào dẫn đến sự sống đời đời ngoài con đường vâng phục và yêu thương mà Ngài đã đi.

3. Cái Giá của Tình Yêu (1Pr 2,20b-25)

Thánh Phêrô trong Bài đọc II nhắc nhở chúng ta rằng: Mục tử đích thực không phải là người ra lệnh từ xa, mà là người “lấy chính thân mình gánh lấy tội lỗi chúng ta”. Ngài đã chịu đau khổ để chữa lành thương tích cho chúng ta. Đây chính là điểm khác biệt giữa "người chăn thuê" và "người mục tử": Người chăn thuê làm vì tiền lương, còn Mục tử làm vì tình yêu đến cùng.

4. Cha Diệp chính là minh chứng sống động cho Lòng Tin Thác

Nhìn vào cuộc đời Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, ta thấy sự gặp gỡ kỳ diệu giữa Lời Chúa và thực tại:

- Ngài đã bước qua cánh cửa hy sinh khi chấp nhận bị bắt thay cho giáo dân.

- Ngài không phải là kẻ chăn thuê, bởi nếu là kẻ chăn thuê, ngài đã tìm cách thoát thân khi biến cố xảy đến.

- Hôm nay, dù ngài không còn hiện diện hữu hình, nhưng tinh thần của ngài vẫn đang "nuôi dưỡng" đức tin cho bao tâm hồn tìm đến với ngài.

5. Lời mời gọi trở thành "mục tử nhỏ" giữa đời

Chúa Nhật Chúa Chiên Lành không chỉ dành riêng để cầu nguyện cho các linh mục, tu sĩ, mà còn là lời mời gọi cho mỗi người chúng ta:

- Biết lắng nghe: Giữa tiếng ồn ào của tiền bạc, danh vọng, chúng ta có đủ thinh lặng để nghe được tiếng Chúa gọi không?

- Dám bước qua “Cửa Kitô”: Sống công bằng, tha thứ và yêu thương ngay cả khi điều đó làm ta thiệt thòi.

- Trở thành “mục tử nhỏ”:

* Cha mẹ là mục tử dẫn dắt con cái bằng sự hy sinh.

* Người lớn là mục tử làm gương cho giới trẻ.

* Người mạnh là mục tử nâng đỡ kẻ yếu thế.

* Mẫu gương: Có một người cha nghèo đi làm lụng cực nhọc cả ngày, tối về vẫn kiên nhẫn ngồi dạy con học. Khi con hỏi: "Cha mệt sao không nghỉ?", ông trả lời: "Vì cha không muốn con bị lạc đường". Đó chính là trái tim của một vị mục tử trong gia đình.

Kính thưa cộng đoàn,

Chúa Giêsu, Vị Mục Tử Nhân Lành vẫn đang gọi tên chúng ta mỗi ngày. Xin nhờ lời chuyển cầu của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, cho mỗi chúng ta biết can đảm lắng nghe và bước theo Ngài.

Ước mong mỗi gia đình, mỗi Kitô hữu chúng ta cũng trở thành những “mục tử nhỏ”, sẵn sàng hy sinh và yêu thương để làm sáng danh Chúa giữa lòng đời. Amen.


SUY NIỆM 11: VỊ MỤC TỬ GIỮA THẾ GIỚI CỦA NHỮNG "MÃ SỐ"

Có một vị giám đốc rất tự hào về hệ thống quản lý nhân sự hiện đại của mình. Ông cho lắp đặt một chiếc máy chấm công nhận diện khuôn mặt tối tân. Một hôm, ông đứng ở cổng để kiểm tra. Một nhân viên đi ngang qua, máy “tít” một tiếng:

- “Mã số 405. Đi trễ 5 phút. Khấu trừ lương 50 ngàn.”

Ông gật gù: “Hiện đại thật!”

Nhưng ngay lúc đó, một bà lao công già – đã làm việc 20 năm – lặng lẽ đi qua. Bà đang lo lắng vì đứa cháu ở nhà đang ốm nặng. Cái máy vẫn vô hồn báo:

- “Mã số 002. Đúng giờ. Thưởng chuyên cần: đạt.”

Thật hiện đại! Cái máy biết “giờ”, biết “tiền”, biết “mã số”… nhưng không biết con người. Nó không biết nỗi đau, không biết tâm trạng, không biết yêu thương.

Thế giới hôm nay đôi khi cũng đối xử với chúng ta như chiếc máy ấy: biến con người thành con số, thành hiệu quả, thành giá trị sử dụng. Người ta nhìn nhau qua thành công, tiền bạc, địa vị.

Theo ngôn ngữ Tin Mừng, đó là cái nhìn của “người chăn thuê”: chỉ quan tâm xem đàn chiên có bao nhiêu con, đem lại bao nhiêu lợi ích. Nhưng Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành thì hoàn toàn khác. Ngài không nhìn chúng ta như những con số. Nhưng Ngài yêu chúng ta như những con người.

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy ba đặc tính làm nên một mục tử đích thực:

1. Mục tử đích thực: BIẾT CHIÊN

Chúa Giêsu nói: “Tôi biết chiên của tôi.” Không phải là cái biết của hồ sơ hay dữ liệu. Đó là cái biết của tình yêu.

- Như người mẹ biết con mình đang mệt dù nó chưa nói.

- Như người cha cảm được nỗi lo của con qua ánh mắt.

Chúa biết từng người trong chúng ta: biết những vất vả âm thầm, những lo toan cơm áo gạo tiền, biết những nỗi đau không nói thành lời. Có thể người khác không hiểu ta. Có thể có lúc ta bị quên lãng. Nhưng có một điều chắc chắn: Chúa không bao giờ quên ta.

2. Mục tử đích thực: GỌI TÊN TỪNG CON CHIÊN

Tin Mừng nói: “Người gọi tên từng con.” Cái máy hiện đại thì gọi: “Mã số 405.” Còn Chúa thì gọi đúng tên: “Phêrô!”, “Maria!”, “Anna!”…

Gọi tên là một hành vi của tình yêu. Vì mỗi cái tên là một con người độc nhất, không thể thay thế. Thiên Chúa không cứu độ chúng ta theo “đám đông”. Ngài cứu từng người một. Giữa bao tiếng ồn của cuộc sống: tiền bạc, danh vọng, thú vui, chúng ta dễ đánh mất tiếng Chúa. Vì thế, rất cần những khoảng thinh lặng cầu nguyện để ta cảm nhận lòng mình được Chúa chạm đến. Đó chính là lúc Chúa đang gọi tên ta.

3. Mục tử đích thực: ĐI TRƯỚC DẪN DẮT CHIÊN

Chúa Giêsu nói: “Người đi trước, và chiên theo sau.” Cái máy thì đứng một chỗ để “phán xét”. Người chăn thuê thì đứng sau để “thúc ép”. Còn Chúa Giêsu thì đi trước.

- Ngài không chỉ nói: “Hãy vác thập giá” – Ngài đã vác trước.

- Ngài không chỉ dạy: “Hãy tha thứ” – Ngài đã tha thứ trên thập giá.

- Ngài không chỉ chỉ đường – Ngài chính là con đường.

Ngài đi trước để dẫn lối. Ngài chấp nhận đau khổ để mở đường sống cho chúng ta. Đó là mục tử đích thực: dẫn dắt bằng chính đời mình.

Kính thưa cộng đoàn,

Chiêm ngắm Chúa là Mục Tử, chúng ta được mời gọi rũ bỏ sự vô cảm của "chiếc máy" để trở nên những mục tử nhỏ:

Là cha mẹ: Đừng chỉ nhìn con qua bảng điểm (con số), hãy nhìn thấu tâm tư và ước mơ của con (con người).

Là người trẻ: Đừng đánh giá bạn bè qua vẻ hào nhoáng bên ngoài, hãy học cách thấu cảm và sẻ chia.

Là Kitô hữu: Đừng giữ đạo như một chiếc máy chấm công (đọc kinh cho xong), hãy giữ đạo bằng trái tim yêu mến và dấn thân.

Giữa một thế giới đầy những "máy móc vô cảm", ước gì chúng ta biết lắng nghe tiếng Mục Tử Nhân Lành. Để ngày sau hết, chúng ta không phải là một "mã số" bị xóa đi, nhưng là một người con được Ngài ôm vào lòng và gọi tên: “Hỡi con, hãy đến! Vì con thuộc về Ta.” Amen.


SUY NIỆM 12: NGÀI GỌI TÊN CON – LẮNG NGHE VÀ BƯỚC THEO MỤC TỬ NHÂN LÀNH

Có một bài thánh ca quen thuộc của nhạc sĩ Dương Quảng mà mỗi khi vang lên, lòng chúng ta như chùng xuống trong một cảm xúc rất sâu lắng: “Ngài gọi tên con…”

1. Ngài gọi tên con, khi đời con yếu đuối mỏng dòn. Ngài gọi tên con, khi tình đời hồng thắm sắt son. Ngài gọi tên con, khi tình duyên phai dấu chẳng còn. Khi đời con đắng cay hao mòn, Ngài vẫn chờ vẫn gọi tên con.

ĐK: Ngài gọi tên con, bước theo Ngài hiến dâng tình yêu Ngài chọn riêng con, sống trong tình yêu thương của Ngài. Để rồi hôm nay, bước theo Ngài hiến dâng từ đây. Dù nhiều chông gai, nhưng tình con quyết không phai nhòa.

2. Đoạn đường con đi, tuy nhiều khi gian khó ê chề. Ngài hằng bên con, muôn nẻo đường. Ngài đỡ nâng con, Ngài hằng bên con, cho dù dương gian có khinh chê. Cho dù con có quên lời thề, Ngài vẫn chờ vẫn gọi tên con.

3. Tình Ngài yêu con, ôi tình yêu tha thiết ngọt ngào Tình Ngài yêu con ôi mặn nồng tình Chúa mỹ miều Tình Ngài yêu con, con làm sao đền đáp cho cân. Ôi tình yêu chứa chan vô ngần, con muốn được yêu. Ngài mà thôi.

Lời ca ấy thật đơn sơ, nhưng lại chạm đến một chân lý rất lớn:
Giữa hàng tỷ người trên thế giới, Thiên Chúa vẫn gọi chính tên tôi.

Không phải là một tiếng gọi chung chung cho đám đông, nhưng là tiếng gọi rất riêng, rất gần, rất thân thương.

Ngài gọi khi ta yếu đuối, khi ta thành công, và cả khi ta lạc xa, quên mất Ngài. Và vì thế, câu hỏi quan trọng đặt ra cho mỗi người chúng ta hôm nay là: Giữa muôn vàn tạp âm của cuộc sống, tôi có nhận ra tiếng Chúa không? Và tôi có đủ can đảm để bước theo Ngài không?

Tin Mừng hôm nay chính là lời giải đáp cho câu hỏi ấy.

1. Mục Tử Nhân Lành: Đấng gọi tên từng người

Chúa Giêsu nói: “Người mục tử gọi tên từng con chiên.”

Điều đó cho thấy tình yêu của Thiên Chúa không phải là tình yêu chung chung, nhưng là tình yêu cá vị. Ngài không nhìn chúng ta như một con số giữa đám đông. Ngài biết rõ từng người: biết hoàn cảnh, biết nỗi đau, biết những vết thương thầm kín, và cả những ước mơ nhỏ bé nhất.

Có những lúc chúng ta cảm thấy cô đơn, cảm thấy không ai hiểu mình. Nhưng hôm nay, Chúa nhắc chúng ta rằng: Có một Đấng hiểu ta trọn vẹn – và vẫn đang gọi tên ta mỗi ngày.

Ngài gọi ta:

- Trong giờ cầu nguyện thinh lặng

- Qua tiếng lương tâm âm thầm

- Và đôi khi, qua cả những biến cố khó khăn của cuộc đời

Tất cả đều là cách Ngài kéo ta lại gần Ngài hơn.

2. Chúa là Cửa: Lối vào sự sống đích thực

Không chỉ là Mục Tử, Chúa Giêsu còn nói: “Ta là cửa cho chiên ra vào.” Hình ảnh “cánh cửa” ở đây mang một ý nghĩa rất sâu sắc.

Cửa là nơi bảo vệ, giúp chiên tránh khỏi sói dữ.

Cửa cũng là lối dẫn ra đồng cỏ, nơi có sự sống và nguồn nuôi dưỡng.

Chúa Giêsu chính là cánh cửa ấy. Chỉ khi đi qua “Cửa Kitô”, con người mới tìm được: Bình an thật. Niềm vui thật. Và sự sống dồi dào

Nhưng thưa cộng đoàn,

Thế gian hôm nay cũng mở ra rất nhiều “cánh cửa” khác: Cửa của tiền bạc. Cửa của danh vọng. Cửa của hưởng thụ… Những cánh cửa ấy có vẻ hấp dẫn, nhưng nhiều khi lại dẫn đến trống rỗng và lạc lối. Vì thế, mỗi ngày, chúng ta phải chọn: Đi qua cánh cửa nào?

3. Người chiên ngoan: Biết nghe và dám bước theo

Chúa nói: “Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta… và chúng theo Ta.”

Hai động từ rất quan trọng: NgheTheo.

a. Biết lắng nghe

Thế giới hôm nay đầy những tiếng ồn: Tiếng của mạng xã hội . Tiếng của dư luận. Tiếng của những ham muốn bất chính…Trong khi đó, tiếng Chúa thường rất nhẹ nhàng. Muốn nghe được tiếng Chúa, chúng ta cần: Tạo những khoảng lặng trong tâm hồn. Siêng năng cầu nguyện. Và gắn bó với Lời Chúa và các Bí tích

b. Can đảm bước theo

Nghe thôi chưa đủ. Nghe mà không sống, thì đức tin vẫn còn dang dở. Bước theo Chúa đòi hỏi: Dám sống khác với số đông. Dám từ bỏ điều sai trái. Và kiên trì, ngay cả khi gặp thử thách

Như lời bài hát chúng ta vừa nghe: “Dù nhiều chông gai, nhưng tình con quyết không phai nhòa.”

Bài hát “Ngài gọi tên con” không chỉ để chúng ta xúc động, nhưng là để chúng ta đáp lại. Ngay lúc này, nếu chúng ta thinh lặng một chút trong tâm hồn, chúng ta sẽ nhận ra: Chúa đang gọi tên mình.

Ngài gọi ta để: Yêu thương nhiều hơn. Hoán cải sâu hơn. Và bước theo Ngài trọn vẹn hơn

Ước gì mỗi người chúng ta có thể thưa với Ngài: “Lạy Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành, con đã nghe tiếng Ngài. Xin ban cho con đôi tai biết lắng nghe giữa bao ồn ào cuộc sống, và ban cho con đôi chân vững vàng để con can đảm bước theo Ngài suốt cuộc đời con. Amen.”


Thứ hai: Cv 11,1-18; Ga 10,1-10

SUY NIỆM 1:

Đoạn sách Cvtđ hôm nay ghi lại cuộc đối thoại giữa Phêrô và những người tín hữu gốc Do thái về vấn đề: có nên mở cửa để tiếp nhận dân ngoại vào ngôi nhà Hội Thánh theo lệnh truyền của Chúa Giêsu Phục sinh các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,19-20);  hay là đóng chặt cửa để bảo toàn những giá trị truyền thống?

Với những người tín hữu gốc Do Thái thì không được vượt ra những luật lệ truyền thống như: vào nhà dân ngoại, ăn uống những thức ăn bị xem là ô uế; nhất là phải giữ luật cắt bì. Nên nghe biết sự việc ông Phêrô vào nhà ông Cornêliô là người ngoại ăn uống, giảng dạy giáo lý và rửa tội cho ông và cả gia đình mà không phải giữ luật cắt bì, đã làm cho họ khó chịu. Do đó, ngay khi Phêrô đặt chân về Giêrusalem thì họ kéo đến để phản đối việc làm của Phêrô.

Tuy nhiên, sau khi lắng nghe Phêrô giải thích về những gì ông làm không phải là do sáng kiến của ông mà xuất phát từ ý muốn của Thiên Chúa ngang qua hai thị kiến kỳ lạ đã xảy ra với ông và với ông Cornêliô đã làm cho Phêrô hiểu và xác quyết chắc chắn hơn về ý định của Chúa: “Thiên Chúa đã ban cho họ cùng một ân huệ như Người đã ban cho chúng ta”. Sau khi lắng nghe được lời giải thích của Phêrô, các tín hữu ở Giêrusalem đã bị thuyết phục và họ đã thay đổi cái nhìn về dân ngoại. Họ cũng nhận ra rằng: “Thiên Chúa cũng ban cho dân ngoại ơn sám hối để được sự sống”.

Bế quan tỏa cảng để gìn giữ và bảo toàn hay là mở rộng cửa tiếp nhận cái mới làm phong phú và hoàn thiện hơn, đó luôn là vấn đề được đặt ra để bàn luận không những trên bình diện vĩ mô mà còn là vấn đề được đặt ra trên bình diện vi mô, cụ thể nơi các gia đình hôm nay, khi mà quyền tự do chính kiến nơi mỗi người được tôn trọng.

Xin cho các thành viên trong gia hiểu rằng: gìn giữ bảo vệ những giá trị truyền thống cha ông là điều đáng trân quý, nhưng nếu vì tục lệ truyền thống mà gây bất ổn xã hội và làm tổn hại đến môi trường thì cũng nên xét lại. Nhất là với các gia đình Công giáo khi có những bất đồng quan điểm xảy ra thì phải biết lấy Lời Chúa và đường hướng của GH làm nền tảng để giải quyết vấn đề. Bởi ta tin rằng Lời Chúa là chân lý và Giáo huấn GH là lẽ khôn ngoan hướng dẫn chúng ta. Đó cũng là chọn lựa khôn ngoan của thánh Phêrô: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm.” (Cv 5,32).

 

SUY NIỆM 2: 

Đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho chúng ta biết những đặc tính cần phải có của người mục tử nhân lành:

1. Dám hy sinh mạng sống mình: Đoàn chiên không phải là của người chăn thuê, nên anh ta không thiết tha gì để bảo vệ đàn chiên. Mục tiêu của người chăn thuê thường là vì lợi ích của bản thân. Vì thế, khi có sói dữ tấn công, anh ta sẽ dễ dàng bỏ mặt chiên cho sói dữ ăn thịt, còn anh ta thì sẽ tìm cách thoát thân. Còn mục tử chân chính thì sẵn sàng đứng ra chống lại sói dữ để bảo vệ đàn chiên mình, dù phải đối mặt với hiểm nguy, cho dù phải hy sinh mạng sống.

2. Biết chiên của mình: Cái biết của người mục tử không chỉ là cái biết chung chung về số lượng, hời hợt về tên gọi. Nhưng mục tử đích thực phải biết chất lượng: tình trạng, nhu cầu, ước muốn sâu xa của chiên mình. Cái biết đến độ đồng thân, đồng phận, đồng cảm và đồng tử với chiên mình.

3. Quan tâm và đưa những chiên xa lạc về đàn: Vì chiên cần có chủ chiên nên chủ chiên phải quy tụ chiên vào cùng một đàn để chăm sóc, bảo vệ và nuôi dưỡng cho chúng được sống và sống dồi dào. Do đó chủ chiên không chỉ quan tâm đến chiên trong đàn mà còn tìm cách để đem các chiên ngoài đàn về, để chúng được hiệp nhất trong cùng một đàn dưới sự hướng dẫn của cùng một chủ chiên.

Xin cho các vị chủ chăn sẵn sàng hy sinh không chỉ thời giờ sức khoẻ mà cả mạng sống để phục vụ cho cộng đoàn được lớn mạnh trong sức sống của Chúa. 

Xin cho các vị chủ chăn cũng khiêm tốn tìm hiểu và lắng nghe những tâm tư nguyện vọng chính đáng của mọi người trong cộng đoàn mà sẵn sàng đáp ứng những nhu cầu ấy bằng tình thương của người mục tử nhân từ. Đừng vì tự cao, tự ái mà bỏ ngoài tai những đòi hỏi, nhu cầu chính đáng của giáo dân. Xin cho các vị chủ chăn ngoài việc lo lắng chăm sóc cho đàn chiên mình cho tốt, còn phải quan tâm đến những con chiên ngoài đàn. Tìm mọi cách để dẫn đưa họ về với Chúa, hầu họ cũng được sống trong tình thương chăm sóc của tình yêu Chúa.

 

SUY NIỆM 3:

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về cửa chuồng chiên. Nhưng cửa này không phải là vật dụng bằng gỗ hay đá mà là chính bản thân Ngài. Ngài tự ví mình là cửa chuồng chiên vì muốn nói lên tình yêu Ngài dành cho đàn chiên. Ngài là cửa chuồng chiên nên Ngài luôn bảo vệ cho chiên được nghỉ ngơi an toàn. Ngăn chặn sói rừng vào sát hại chiên cũng như không để cho kẻ trộm cướp vào bắt chiên.

Đức Kitô còn đưa ra hai hình ảnh trái ngược, người chăn chiên nhân lành, và người chăn chiên thuê mướn.

Người chăn chiên nhân lành, ngày đêm chăm sóc, bảo vệ đàn chiên, dẫn chúng đến nguồn nước trong lành, đồng cỏ xanh tươi. Người chăn chiên nhân lành luôn sẵn sàng bảo vệ đàn chiên khỏi bị thú dữ sát hại và anh dũng dấn thân vào chốn nguy hiểm để bảo vệ cho đàn chiên được sống dồi dào. Mục tử nhân lành còn biết rõ từng con chiên và chấp nhận mang lấy mùi chiên, hiểu biết và gọi đúng tên từng con chiên. Ngược lại chiên ngoan cũng nhận ra bóng dáng và tiếng gọi của chủ mình mà nghe theo.

Qua cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Kitô minh chứng cho một tình yêu vĩ đại mà Đức Kitô, mục tử nhân lành dành cho chúng ta là đàn chiên của Người.

Vì là cửa chuồng chiên nên Đức Kitô để cho chúng ta có quyền tự do lựa chọn. Những ai tin yêu, chọn bước theo Ngài thì sẽ đón nhận được tình yêu hy hiến của Ngài. Ngược lại những ai chọn theo ý riêng mình thì không bao giờ đón nhận được tình yêu hy sinh của Người. 

Ai chọn yêu mến và tin theo Đức Kitô sẽ không mất gì cả mà còn nhận được nhiều ơn phúc của Chúa ban tặng. Cuộc sống họ trở nên phong phú, tinh thần thảnh thơi, tâm tư thoải mái và luôn sống trong vui, ngay cả khi gặp gian nan thử thách.

Chuồng chiên chỉ bảo vệ cho những ai yêu mến, tín trung còn những kẻ bất tín thì chuồng chiên không thể bảo vệ được. Vì lòng nhân lành, Chúa Kitô đã sẵn sàng mở cửa chuồng chiên để đón nhận bất cứ ai biết hồi tâm, thống hối quay trở về cùng đàn chiên Người chăn dắt. 

Đức Kitô không chỉ là người gác cửa mà Ngài còn là người đi tìm những con chiên lạc, khi tìm được thì vui mừng vác trên vai mang về đàn (x. Lc 15,5) với mong sao chỉ có một đàn chiên và một chủ chiên duy nhất.

Trộm cắp dùng nhiều hình thức dụ dỗ để bắt chiên; còn sói dữ thì luôn rình rập cắn xé chiên. Người chăn chiên mướn là người làm thuê, chủ chiên trả công. Nếu người đó không hoàn thành nhiệm vụ được trao phó; người đó hành động khác chi kẻ trộm cướp hay sói rừng, trá hình, đội lốt, chăn chiên để cầu lợi, để ngầm cấu xé và cắn phá chiên.

Chúng ta dâng lời tạ ơn Đức Kitô, Đấng chăn chiên nhân lành đã yêu thương và hy sinh mạng sống vì ta. Xin cho chúng ta trở thành chiên ngoan luôn biết nghe lời của Chúa mà sống hiệp thông với nhau trong tình yêu thương  của Chúa. Amen.

 

SUY NIỆM 4:

Sách Công Vụ Tông Đồ hôm nay kể lại biến cố quan trọng: ông Phêrô bị chất vấn vì đã vào nhà dân ngoại và ăn uống với họ. Đối với người Do Thái, đó là điều cấm kỵ. Nhưng Phêrô đã kể lại kinh nghiệm của mình: chính Thiên Chúa đã mở cửa, đã thanh tẩy, đã mời gọi thì con người không có quyền khép lại.

Đây là một bước ngoặt lớn của Giáo Hội sơ khai: ơn cứu độ không còn bị giới hạn, nhưng mở ra cho mọi dân tộc.

Đôi khi trong đời sống đức tin, chúng ta cũng vô tình “đóng cửa”: đóng cửa vì thành kiến, đóng cửa vì khác biệt, đóng cửa vì không muốn thay đổi. Nhưng Thiên Chúa thì luôn mở cửa. Ngài đi trước, Ngài dẫn lối.

Bài Tin Mừng, Chúa Giêsu nói một cách rất mạnh mẽ: Ta là cửa cho chiên ra vào”.

Điều này có nghĩa: Qua Chúa, ta được sống; qua Chúa, ta được bảo vệ; qua Chúa, ta tìm được đồng cỏ xanh tươi. Ngài không chỉ là Mục Tử, mà còn là cánh cửa, là con đường duy nhất dẫn tới sự sống đích thực. Ngược lại, những ai không đi qua cửa: là kẻ trộm, là người đến để phá hoại.

Một hình ảnh rất thực tế: Con chiên an toàn không phải vì nó mạnh, mà vì nó đi đúng cửa và theo đúng chủ.

Điểm nối kết giữa hai bài đọc chính là: biết nhận ra tiếng Chúa và dám bước theo Ngài, dù phải vượt qua rào cản cũ.

- Phêrô đã nghe tiếng Chúa và dám thay đổi

- Cộng đoàn đã lắng nghe và nhận ra ý Chúa

- Đoàn chiên nghe tiếng Mục Tử và đi theo.

Còn chúng ta thì sao? Giữa rất nhiều “tiếng gọi” hôm nay: tiếng của tiền bạc, tiếng của danh vọng, tiếng của hưởng thụ…Liệu ta còn nhận ra tiếng của Chúa không?

Hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta:

- Mở cửa lòng mình: đừng khép lại trước người khác

- Đi qua cửa là Đức Giêsu: đặt Ngài làm trung tâm đời sống

- Lắng nghe tiếng Chúa mỗi ngày: qua Lời Chúa, cầu nguyện, lương tâm. Và nhất là: Đừng trở thành người “canh cửa sai lầm”, nhưng hãy là người mở cửa cho tình yêu và sự sống đi vào.

Xin Chúa cho chúng ta biết nhận ra tiếng Chúa giữa muôn tiếng ồn ào của cuộc sống. Xin mở lòng con, để con không khép lại trước anh em, nhưng biết đón nhận mọi người như Chúa đã đón nhận con. Và xin dẫn con đi qua cánh cửa của Chúa, để con được sống và sống dồi dào. Amen.

 

Thứ ba: Cv 11,19-26; Ga 10,22-30.

SUY NIỆM 1: 

Đoạn sách Cvtđ hôm nay gồm 2 phần:

Phần thứ nhất: ghi lại thành quả tốt đẹp của GH sau những ngày tháng lo sợ chạy trốn vì cuộc bách hại xảy ra nhân sự kiện phó tế Stêphanô tử đạo tại Giêrusalem. Các môn đệ phải tản mác đến các miền Phênixi, đảo Syp và thành Antiôkhia để trú ẩn.  Tại những nơi đây, các môn đệ chỉ rao giảng cho người Do Thái. Tuy nhiên trong đó, có mấy người gốc Syp và Kyrênê, những người này, khi đến Antiôkhia, đã mạnh dạn loan Tin mừng của Chúa cho người Hy-lạp nữa. Kết quả thật bất ngờ là “một số đông đã tin và trở lại cùng Chúa”. Nhờ đâu mà có nhiều người ngoại giáo tin theo Chúa như vậy? Thánh Luca cho biết đó là nhờ“bàn tay Chúa ở với họ”. Nghĩa là nhờ vào sức mạnh và quyền năng Thiên Chúa phù giúp họ. Chính tại Antiokhia mà lần đầu tiên các môn đệ được gọi là Kitô hữu.

Phần thứ hai: Đề cao đến tình hiệp thông trong Hội Thánh. Khi nghe biết một số đông dân ngoại tại Antiokhia tin theo đạo, thì các vị hữu trách của Hội Thánh tại Giêrusalem cử ông Barnaba đến để chia sẻ niềm vui và củng cố đức tin cho các tín hữu ở đây bằng cách khuyên nhủ họ hãy bền lòng gắn bó với Chúa. Rồi ông lên đường đi Tácxô để tìm Saolô về để cộng tác với ngài lo cho giáo đoàn tại đây. Nhờ đó, giáo đoàn Antiokhia càng thêm lớn mạnh. Qua đây cho thấy sự quan tâm, nâng đỡ kịp thời của Hội Thánh. Điều này làm nổi bậc lên tính phổ quát và tình hiệp thông của GH Công giáo.

Với cái nhìn của con người thì sự kiện Hội Thánh bị bách hại gắt gao ở Giêrusalem là nỗi đau, nhưng với Thiên Chúa thì đó lại là cơ hội để Tin mừng đến được với dân ngoại. Nhất là trong mọi hoàn cảnh GH luôn biết quan tâm tìm hiểu để nâng đỡ cách tốt nhất trong tình hiệp thông.

Xin cho chúng ta luôn biết phó thác vào đường lối khôn ngoan của Chúa và tin tưởng vào đường hướng của GH. Phần ta hãy luôn biết tận dụng mọi hoàn cảnh để làm chứng tin mừng của Chúa theo gương các tín hữu Hy Lạp hóa theo tinh thần nhiệt tâm của thánh Barnaba và Phaolô: Hãy rao giảng Lời Chúahãy lên tiếnglúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiệnhãy biện báchãy khiển tráchhãy khuyên lơnhết tình đại lượng và dụng tâm dạy dỗ.” (2Tim 4,2).

 

SUY NIỆM 2:

Nhờ bí tích rửa tội, chúng ta trở thành chiên của Chúa. Xin cho chúng ta hết lòng tin kính, vâng lời và sẵn sàng đi theo sự hướng dẫn của Chúa Giêsu, vị chủ chăn tốt lành chúng ta.

Dù được nghe những lời giảng dạy và chứng kiến biết bao phép lạ Chúa làm, nhưng những người Do Thái, cách riêng Biệt Phái và Kinh Sư vẫn không tin nhận Chúa Giêsu là Đấng Thiên Sai. Do đâu mà họ không tin nhận và nghe theo lời của Chúa Giêsu?

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho biết, vì họ không thuộc về đoàn chiên của Ngài. Theo nghĩa phổ quát, mọi người đều là chiên của Chúa, vì mọi người đều được Chúa yêu thương dựng nên và hy sinh đổ máu cứu chuộc. Tuy nhiên để trở thành chiên thật thuộc về Chúa thì cần phải thỏa mãn hai điều kiện:

1. Tin nhận Chúa và chịu phép rửa tội: Giáo lý Công giáo dạy, nhờ bí tích rửa tội, chúng ta được thanh tẩy mọi tội lỗi, được làm con Chúa, được gia nhập vào đoàn chiên Chúa là Giáo Hội.

2. Phải nghe theo lời Chúa là mục tử tối cao, cũng như tuân giữ mọi điều răn và luật lệ Chúa truyền dạy với tình yêu mến : Nhiều người Do Thái đã không thành tâm yêu mến Chúa, nên cho dù Chúa Giêsu ở giữa họ, có giảng dạy và làm nhiều phép lạ, họ vẫn không tin nhận, vì họ không thuộc đoàn chiên đích thực của Chúa.

Như Chúa Giêsu đã nói: chỉ những ai thuộc đoàn chiên Chúa, thì mới được Chúa gìn giữ và ban cho sự sống đời đời .

Xin cho chúng ta biết tin kính và yêu mến Chúa Giêsu, đấng chăn chiên tốt lành của chúng ta. Đồng thời cho chúng ta luôn là những con chiên ngoan hiền của Chúa. Biết lắng nghe, vâng lời và thi hành điều Chúa chỉ dạy với tình con thảo.

 

SUY NIỆM 3:

Bài đọc Công Vụ cho thấy một nghịch lý rất đẹp: chính cuộc bách hại lại trở thành cơ hội để Tin Mừng được loan báo rộng hơn. Những người tín hữu bị phân tán đã đi khắp nơi và rao giảng Chúa Giêsu.

Đặc biệt tại Antiôkhia, một điều mới mẻ đã xảy ra: không chỉ người Do Thái, mà cả dân ngoại cũng được đón nhận Tin Mừng. Và tại đây, lần đầu tiên các môn đệ được gọi là “Kitô hữu”.

Điều đó nhắc chúng ta: Khó khăn không làm đức tin tắt đi, nếu ta biết biến thử thách thành sứ mạng.

Người Kitô hữu không chỉ là danh xưng, mà là một căn tính sống động: thuộc về Đức Kitô, sống như Đức Kitô.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu khẳng định rõ ràng: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta”.  “Ta biết chúng” và “Chúng theo Ta. Ba động từ này diễn tả trọn vẹn tương quan giữa Chúa và người môn đệ: Nghe-Biết-Theo. Không phải ai cũng nhận ra Chúa. Người Do Thái hỏi Ngài: “Ông có phải là Đấng Kitô không?” Nhưng họ không tin, vì họ không thuộc về đoàn chiên của Ngài. Niềm tin không chỉ là hiểu biết bằng trí óc, mà là: một sự gắn bó, một tương quan thân tình, một sự thuộc về.

Chúa Giêsu nói một câu đầy an ủi: “Ta ban cho chúng sự sống đời đời; không ai cướp được chúng khỏi tay Ta.”

Đây là một lời bảo đảm mạnh mẽ:

- Ai thuộc về Chúa thì không bị lạc mất

- Ai ở trong tay Chúa thì được an toàn tuyệt đối

Nhưng điều kiện là: phải ở lại trong Ngài, phải nghe và theo.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xét lại chính mình:

- Tôi có thật sự là “Kitô hữu” không, hay chỉ mang danh?

- Tôi có nghe được tiếng Chúa giữa những ồn ào của cuộc sống không?

- Tôi có dám bước theo Chúa, ngay cả khi phải hy sinh, thiệt thòi không?

Hãy nhớ: Người Kitô hữu là người thuộc về Chúa. Và dấu hiệu rõ nhất là: nghe tiếng Ngài và bước theo.

Xin Chúa cho chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa mỗi ngày. Giữa bao tiếng gọi của thế gian, xin giúp chúng ta nhận ra tiếng Chúa là tiếng của sự thật và sự sống.

Xin cho chúng ta không chỉ mang danh Kitô hữu, nhưng thực sự sống như người thuộc về Chúa: biết yêu thương, biết trung thành, và biết dấn thân. Xin giữ chúng ta luôn ở trong tay Chúa, để ta được sống bình an và đạt tới sự sống đời đời. Amen.Top of Form

Bottom of Form

 

Thứ tư: Cv 12,24-13,5a; Ga 12,44-50

Nhớ Thánh Ca-ta-ri-na Si-ê-na, trinh nữ, tiến sĩ Hội Thánh.

SUY NIỆM 1:

Như chúng ta đã biết, sách Cvtđ ghi lại những sự việc xảy ra trong GH lúc ban đầu, cũng như trình bày về những hoạt động truyền giáo của các tông đồ, khởi đi từ “Giêrusalem trong khắp miền Giuđê, Sammari và cho đến tận cùng trái đất.” (Cv 1,8), nhằm thực thi lệnh truyền của Chúa Giêsu phục sinh, trước khi Người lên trời.

Dựa vào nội dung những gì thánh Luca ghi lại, người ta có thể chia sách Cvtđ ra làm 2 phần (hoặc 3 phần) tùy theo cái nhìn của đọc giả.

A. Nếu chia sách Cvtđ thành 2 phần thì:

1. Phần thứ nhất (chương 1- 12): nói về những sự việc xảy ra của GH và nhấn mạnh đến sứ vụ làm chứng của các tông đồ tại Giêrusalem và những vùng phụ cận như: Samaria (8,4-40), Xêdarê Duyên Hải (10,1-11,18), Phênixi và Sýp (11,19, và Antiokhia (11,22-26).

2. Phần thứ hai (chương 13-28): nói nhiều về hoạt động của thánh Phaolô và nhấn mạnh đến 3 cuộc hành trình truyền giáo của ngài:

- Hành trình truyền giáo thứ nhất (13,4-14,28): bắt đầu từ An-ti-ô-khi-a miền Xy-ri-a đến tận Lý-tra, Đéc-bê, rồi trở về An-ti-ô-khi-a (13,1) vào những năm 46-48.

- Hành trình truyền giáo thứ hai (15,36-18,22): Bắt đầu từ An-ti-ô-khi-a miền Xy-ri-a đến A-thê-na (Hy lạp), Cô-rin-tô qua Giê-ru-sa-lem và về An-ti-ô-khi-a (18, 22) vào những năm 49 đến 52.

- Hành trình truyền giáo thứ ba (18,23-21,16): Bắt đầu từ An-ti-ô-khi-a đến Cô-rin-tô, rồi về Giê-ru-sa-lem (20,1-6).

Nói đến sự kiện Phaolô bắt giam tại Giêrusalem, rồi tại Xê-da-rê Duyên Hải (21,17-26,32), nhưng vì Phaolô có quốc tịch Rôma (16,21.37) nên ngài được bị dẫn độ về Rôma xét xử. (Lm. Tanila Hoàng Đắc Ánh, OP).

B. Còn nếu chia sách Cvtđ làm 3 phần thì:

1. Phần thứ nhất (1-7): Phêrô và các tông đồ làm chứng tại Giêrusalem.

2. Phần thứ hai (8-12): Phêrô và các phó tế làm chứng tại Giuđê và Sammaria.

3. Phần thứ ba (13-28): Phaolô làm chứng cho dân ngoại đến tận cùng thế giới (Rôma), mà theo cái nhìn thời bấy giờ thì đế quốc Rôma được coi là hùng mạnh nhất trên trái đất, nên cũng xem như là tận cùng của thế giới. (Lm. Phêrô Lê Tấn Lợi).

Khi nhìn lại như thế, ta dễ dàng nhận ra bài đọc 1 được trích đọc trong thánh lễ hôm nay được ví như là bản lề hay cánh cửa thời gian để khép lại giai đoạn thứ nhất trong sứ vụ “làm chứng” của các tông đồ tại Giêrusalem, Giuđê và Sammaria và mở ra giai đoạn thứ hai trong sứ vụ “làm chứng” cho Chúa đến tận cùng thế giới, theo như lệnh truyền của Chúa Giêsu phục sinh.

- Giai đoạn 1 (1- 12, 25): Nhìn lại giai đoạn đầu, các tông đồ chỉ làm chứng cho Chúa tại Giêrusalem và những vùng phụ cận thôi, nhưng các ngài cũng gặp rất nhiều khó khăn thử thách. Tuy nhiên với lòng nhiệt thành và với ơn ban của Thánh Thần nên lời Chúa vẫn được lớn lên (6,7), phát triển (12, 24), lan tràn và vững mạnh (19,20) cả về số lượng lẫn chất lượng. Nghĩa là Tin Mừng của Chúa đã được nhiều người đón nhận và niềm tin của các tín hữu ngày thêm vững mạnh. GH có thêm 3000 người theo đạo (2, 41), số người đàn ông hôm sau thêm đến 5000 người (4,4), số môn đệ thêm đông (6,1), thêm rất nhiều (6,7). Rất đông người Do Thái và Hylạp tin theo đạo (14, 1).

- Giai đoạn 2 (13, 1-5tt): Bắt đầu sứ vụ làm chứng cho Chúa đến tận cùng thế giới. Đây sẽ là giai đoạn mà các tông đồ sẽ đối mặt với nhiều gian nan thử thách vì phải “làm chứng” cho dân ngoại, nơi những miền xa xôi.

Ý thức được điều đó nên trước khi bắt đầu cuộc hành trình truyền giáo đầy khó khăn này, cộng đoàn An-ti-ô-khi-a đã họp nhau trong bầu khí phụng vụ thờ phượng Chúa, để lắng nghe lời Chúa hướng dẫn. Và khi ấy họ đã nghe được tiếng Thánh Thần phán: “Hãy dành Barnaba và Saolô cho Ta, để lo công việc Ta đã kêu gọi hai người ấy”.

Cộng đoàn Antiokhia hiểu rằng sứ vụ truyền giáo của Phaolô và Barnaba trong chuyến hành trình thứ nhất này sẽ phải gặp nhiều gian khổ, nên họ đã hiệp thông cầu nguyện và phó dâng hai ông cho TC, qua việc “ăn chay, cầu nguyện, và đặt tay trên hai ông và tiễn đưa hai ông lên đường”.

Hình ảnh hiệp nhất thờ phượng Chúa qua cầu nguyện và ăn chay ấy của giáo đoàn Antiokhia thật tuyệt đẹp và cũng là bài học quý giá cho chúng ta ngày hôm nay, khi phải đối mặt với cơn đại dịch Covid-19, và trong những lúc gặp gian lao, đau khổ trong cuộc sống.

Xin Chúa cho chúng ta biết dành nhiều thời gian để hiệp thông với nhau trong cầu nguyện và chay tịnh hãm mình để đủ sức mạnh của Chúa mà vượt thắng mọi trở ngại. Xin Chúa cũng cho chúng ta cũng biết tích cực góp phần vào việc truyền giáo của GH theo khả năng của mình.  Đồng thời phải luôn ý thức rằng công cuộc truyền giáo hay loan báo tin mừng không phải là việc làm tùy tiện mang tính cá nhân nhưng phải được thực hiện dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần qua sự điều phối chính thức của GH, thì sứ mạng loan báo tin mừng hay “làm chứng” cho Chúa mới mang lại những kết quả tốt đẹp.

 

SUY NIỆM 2:

Ánh sáng rất cần thiết trong cuộc sống tự nhiên. Ánh sáng đem lại niềm vui tươi sinh động. Ở đây bài Tin Mừng muốn nói đến ánh sáng siêu nhiên, tượng trưng sự hiện diện của Thiên Chúa. Ðức Giêsu chính là ánh sáng. Ai không tin vào Ðức Giêsu, không giữ lời Ngài thì sống trong tối tăm bất hạnh. Ðức Giêsu được sai đến không để xét xử nhưng để ban ơn cứu độ. Bởi thế, nếu khước từ Lời Ngài, là tự lên án chính mình, tự tách mình ra khỏi ánh sáng vinh quang Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con hằng khao khát hạnh phúc. Mà chỉ có Chúa mới cho chúng con được hạnh phúc đích thực và trường tồn. Trong cuộc sống, nhiều lúc chúng con gặp những trở ngại, khó khăn, u ám. Xin cho chúng con biết tìm đến Chúa. Nhờ ánh sáng của Chúa, chúng con sẽ tìm ra con đường đem lại hạnh phúc: Ðó là chúng con biết tin tưởng phó thác và sống theo sự hướng dẫn của Chúa. Amen.

 

SUY NIỆM 3:

Sống trong xã hội vàng thau lẫn lộn, con người không còn khả năng phân biệt đúng sai, tốt xấu, thật giả…vì thế, hơn bao giờ hết con người ngày hôm nay cần có ánh sáng thật soi đường, chỉ lối.

Chúa Kitô, ánh sáng thật, đến trần gian để soi đường chỉ lối. Xin cho chúng ta tin nhận và sống theo sự hướng dẫn của Ngài.

Ánh sáng là chủ đề tài nổi bậc trong tin mừng.

Ngay những trang đầu của tin mừng, thánh Gioan đã cho biết Chúa Giêsu chính “là ánh sáng, ánh sáng thật, ánh sáng đến trần gian và chiếu soi mọi người”.

Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu tự xưng là ánh sáng thế gian và Ngài mời gọi con người đi trong ánh sáng của Ngài.

Từ hai ngàn năm qua, Ngôi Lời Thiên Chúa đã chiếu ánh sáng Thiên Chúa vào trần gian. Người mang lửa xuống trần gian. Người mong ước cho ngọn lửa ấy cháy bừng lên, lan rộng ra. Nhưng nhìn vào tình hình thế giới hôm nay, ta thấy bóng tối vẫn còn vây phủ con người.

 Bóng tối chết chóc của chiến tranh, hận thù, của ô nhiễm môi trường, của đói nghèo, áp bức, phân biệt chủng tộc, của nền văn hóa sự chết giết hại cả những mầm mống sự sống.

Bóng tối tội lỗi. Tội lỗi vẫn tiếp tục lan tràn. Sự dữ nổi lên dưới nhiều hình thức khác nhau. Nguy hiểm nhất là người ta đánh mất cảm thức về tội lỗi, thản nhiên sống trong tội, sống chung với tội lỗi.

Bóng tối của hận thù ghen ghét. Trong thế giới văn minh mà con người hô hào hôm nay, vẫn còn có những người say máu giết hại đồng bào của mình, gây nên tội ác diệt chủng. Vẫn có những thế lực đen tối ngấm ngầm gây chia rẽ giữa các quốc gia, dân tộc, giữa các cộng đoàn, hội thánh...

Sống trong xã hội tràn ngập bóng tối của sự chết, của tội lỗi và hận thù…như thế, Chúa Giêsu không ngừng mời gọi chúng ta phải chiếu giãi  trước mặt mọi người.

“Các con là ánh sáng thế gian”. Ngày nhận lãnh bí tích rửa tội, Giáo Hội trao cho ta cây nến sáng để nhắc nhớ chúng ta hãy gìn giữ ngọn nến ấy luôn cháy sáng mãi trong suốt cuộc đời.

Cây nến phục sinh mà người kitô hữu chúng ta thắp lên trong đêm lễ phục sinh nhắc nhở chúng ta nhiệm vụ mang ánh sáng Chúa Kitô chia sẻ cho mọi người chung quanh.

Xin Chúa giúp chúng ta tẩy sạch mọi bóng tối tội lỗi, để thực sự được sinh lại cùng với Đức Giê-su. Trở nên con cái sự sáng bằng đời sống tươi vui, an hoà, khiêm nhường, nhịn nhục, yêu thương, đoàn kết đến cho anh em. 

 

SUY NIỆM 4:

Sách Công Vụ kể một hình ảnh rất sống động: Lời Chúa lan tràn và phát triển không ngừng.”

Từ một nhóm nhỏ, Giáo Hội bắt đầu lớn lên. Tại Antiôkhia, trong khi cộng đoàn cầu nguyện và ăn chay, Thánh Thần phán: “Hãy dành riêng Barnaba và Saolô cho Ta.”

Và rồi: họ được sai đi; họ lên đường loan báo Tin Mừng. Điều quan trọng là: Sứ mạng không phải do con người tự chọn, mà là đáp lại tiếng gọi của Thánh Thần. Giáo Hội sống là Giáo Hội được sai đi.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu công bố một chân lý rất sâu sắc: “Ai tin vào Ta là tin vào Đấng đã sai Ta”; “Ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta”

Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa trở nên gần gũi và hữu hình. Ngài còn nói: “Ta là ánh sáng đến thế gian”. “Ai tin vào Ta thì không còn ở trong tối tăm”. Tin vào Chúa không chỉ là tin một giáo lý, mà là bước ra khỏi bóng tối để đi vào ánh sáng.

Chúa Giêsu nhấn mạnh: “Chính lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết.” Lời Chúa không phải để kết án, nhưng để: soi sáng, hướng dẫn, dẫn đến sự sống đời đời

Vấn đề là: ta có đón nhận hay khước từ Lời ấy?

Cuộc đời Thánh Catarina Siena là một minh chứng sống động cho Lời Chúa hôm nay:

- Ngài lắng nghe tiếng Chúa trong cầu nguyện sâu xa

- Ngài can đảm lên tiếng để bảo vệ sự thật và hiệp nhất Giáo Hội

- Ngài sống như một người được sai đi, dù chỉ là một phụ nữ khiêm tốn

- Ngài đã để cho Lời Chúa trở thành ánh sáng dẫn dắt cuộc đời mình.

Hôm nay, Lời Chúa mời gọi chúng ta:

- Đừng giữ đạo cách thụ động, nhưng hãy ý thức mình là người được sai Đi.

- Hãy để Lời Chúa soi sáng những chọn lựa mỗi ngày.

- Can đảm sống sự thật, dù có khi phải trả giá

Bởi vì:

- Ai sống trong ánh sáng thì không còn sợ bóng tối. Ai ở trong Lời Chúa thì đi trên con đường dẫn tới sự sống đời đời

Lạy Chúa Giêsu là ánh sáng thế gian, xin chiếu soi tâm hồn con, để con bước ra khỏi bóng tối của ích kỷ và tội lỗi. Xin cho con biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa mỗi ngày, để chính đời sống con trở thành lời chứng sống động. Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Catarina Siena,
xin cho con can đảm sống đức tin và dấn thân phục vụ Hội Thánh. Amen.

 

 

Thứ năm: Cv 13,13-25; Ga 13,16-20.

SUY NIỆM 1:

Sách Cvtđ hôm nay tiếp tục ghi lại cuộc hành trình truyền giáo lần thứ I của Phaolô và Barnaba nơi vùng đất dân ngoại, ngoài lãnh thổ Giêrusalem. Có lẽ cuộc hành trình truyền giáo này gặp rất nhiều vất vả, khó khăn nênmôn đệ Gioan-Márcô đã rời bỏ nhóm mà trở về Giêrusalem, chỉ còn lại Phaolô và Barnaba. Hai ông rời bỏ Paphô để vượt biển đến Antiokhia xứ Pisiđia. Tại đây, vào ngày Sabath, Phaolô cùng với Barnaba vào hội đường người Do Thái để cử hành nghi thức phụng vụ (đọc và nghe giải thích thánh kinh, học hỏi lề luật và cầu nguyện). Tận dụng cơ hội này, Phaolô đã đứng lên giảng dạy. Nội dung bài giảng của Phaolô chủ yếu là điểm lại những chặng đường lịch sử mà dân tộc Israel đã đi qua:

- Từ Ai-cập cho đến xuất hành khỏi cảnh nô lệ.

- Từ vượt qua hành trình 40 năm trong sa mạc cho đến vào đất hứa.

- Từ thời các thủ lãnh đến thời quân chủ

- Cuối cùng là thời Messia đã được Gioan Tẩy Giả loan báo. Đấng Messia ấy chính là Đức Giêsu-Kitô. Người đến để hoàn tất kế hoạch cứu độ mà Thiên Chúa đã hứa với các tổ phụ.

Sau khi tóm tắt lại những chặng đường lịch sử mà dân tộc Israel đã đi qua, Phaolô muốn chứng minh cho khán giả thấy rằng: Thiên Chúa là Đấng luôn trung tín trong lời hứa với tổ phụ Abraham nên đã ban cho Israel Đấng Cứu Độ xuất thân từ giòng dõi vua Đavid và Đất hứa làm gia nghiệp.

Xin cho chúng ta luôn ý thức: Lời hứa rất quan trọng trong đời sống. Nếu một người biết giữ lời hứa và thực hiện lời hứa, chứng tỏ người ấy sống có trách nhiệm với bản thân và người khác, sẽ được người khác quý mến, tôn trọng và tín nhiệm. Ngược lại, nếu nói mà không làm, thường xuyên thất hứa, chứng tỏ người ấy sống thiếu trách nhiệm, không biết tôn trọng bản thân và người khác, chắc chắn sẽ không được tôn trọng. Nên trước khi hứa với ai điều gì ta nên cẩn trọng xem mình có khả năng thực hiện được không? Và nếu một khi đã hứa, hãy cố gắng thực hiện!

Trong ngày lãnh nhận bí tích rửa tội, ta (hay cha mẹ thay ta) đã hứa với Chúa và GH là từ bỏ tà thần và tuyên xưng đức tin, trung thành sống với Chúa trong tình con thảo. Xin cho mỗi chúng ta luôn ý thức sống trung thành với lời đã thề hứa ấy. Nhất là xin cho các đôi vợ chồng trẻ luôn biết tôn trọng và tuân giữ lời mình đã tự nguyện thề hứa trước mặt Thiên Chúa và cộng đoàn trong ngày cử hành bí tích hôn phối mà trung thành với nhau trong đời vợ chồng, cho dẫu phải đối mặt với những nghịch cảnh trong đời sống.

 

SUY NIỆM 2: 

Các nhà xã hội học định nghĩa con người là con vật có xã hội tính. Thật vậy “không ai là một hòn đảo”. Con người sống là sống với, sống cùng, sống cho và sống nhờ… người khác. Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta mở lòng đón tiếp những sứ giả Chúa với tấm lòng yêu mến và hy sinh phục vụ. Yêu mến phục vụ các ngài chính là yêu mến và phục vụ Chúa.

“Tôi tớ không lớn hơn chủa nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi” (Ga 13, 16). Các tông đồ là môn đệ Chúa nên các ông không thể bằng Chúa. Nhưng các ngài diễm phúc được Chúa Giêsu đặt ngang hàng với Người. “Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy”. Như thế, Chúa mời gọi chúng ta phải lưu tâm đón tiếp và phục vụ những sứ giả của Chúa sai đến là các tông đồ. Tiếp nối các tông đồ là các Linh mục. Các ngài cũng là những Chúa Kitô thứ hai. Do đó đón tiếp các ngài là đón tiếp chính Chúa.

Trong Thánh Kinh chúng ta thấy còn ghi lại một vài nét đẹp của sự tiếp đón đáng cho chúng ta bắt chước. Những gương sáng này vẫn luôn giữ được tính cách thời sự của nó.

1. Ông Abraham.

Ông là một con người hiếu khách và quảng đại. Khi thấy ba khách lạ đang đi trong sa mạc nắng cháy, không những ông mời mà còn năn nỉ họ vào nhà nghỉ và ân cần săn sóc họ một cách chu đáo. Ba người khách lạ đó là ai ? Đó là ba sứ giả của Thiên Chúa. Đáp lại tấm thịnh tình và lòng quảng đại của ông, ba sứ giả ban cho vợ chồng hiến muộn này một đứa con trai đầu lòng. Đó là cậu Isáac.

2. Một gia đình ở Su-nêm.

Khi tiên tri Elia qua Su-nêm, một bà giầu có rất hiếu khách đã mời Elia vào nhà dùng bữa với sự săn sóc tỉ mỉ. Bà còn dọn cho tiên tri một phòng trên gác đầy tiện nghi để tiên tri có thể lui tới tự do. Đáp lại tấm lòng quảng đại của bà, Elia cũng hứa ban cho bà một đứa con vì bà son sẻ: ‘Vào thời kỳ này, vào độ này sang năm, bà sẽ có cháu trai bồng”

3. Gia đình ba chị em ở Bêtania.

Chúa Giêsu rất thương ba chị em này, mỗi khi đi qua Bêtania, Chúa và các môn đệ thuờng ghé thăm chị em và nghỉ ngơi. Chị cả Matta rất hiếu khách, dọn cho Chúa những bữa ăn ngon. Còn cô em Maria  đón tiếp Chúa bằng cách ngồi dưới chân Chúa mà nghe Ngài dạy dỗ, cách đón tiếp này cũng làm cho Chúa rất hài lòng. Còn Lagiarô là đàn ông thì tiếp theo kiểu đàn ông là ăn uống và chuyện trò với Chúa. Đáp lại sự đón tiếp ân cần và thành thực của ba chị em, Chúa Giêsu đã làm cho Lagiarô sống lại sau khi chết bốn ngày.

Khi tiếp đón các tông đồ của Chúa, dĩ nhiên chúng ta phải mất mát : mất thì giờ, mất tiền của, mất công... Nhưng tất cả sẽ được Chúa thưởng công cho ở đời này hay đời sau. Chúng ta hãy cảm tạ Chúa, đã tiên liệu cho chúng ta có những người kế tiếp Chúa, là các Linh mục, để đem Chúa đến cho chúng ta và dạy bảo chúng ta về đời sống đạo.

 Chúng ta cầu xin cho các linh mục biết sống và thể hiện đầy đủ trách nhiệm của mình trước mặt Chúa cho xứng đáng, để mọi người nhận ra khuôn mặt Đức Kitô qua đời sống linh mục.

 

SUY NỆM 3:

Trong bài đọc Công Vụ, thánh Phaolô đã trình bày lại toàn bộ lịch sử dân Israel: từ khi Thiên Chúa chọn dân, dẫn họ ra khỏi Ai Cập, đưa vào Đất Hứa, ban các thủ lãnh, các vua… cho đến vua Đavít.

Tất cả không phải là những sự kiện rời rạc, nhưng là một hành trình của tình yêu và trung tín. Và đỉnh điểm của hành trình ấy là: Thiên Chúa đã ban Đấng Cứu Độ là Đức Giêsu.

Qua đó, chúng ta nhận ra: Thiên Chúa luôn kiên nhẫn dẫn dắt. Dù con người bất trung, Ngài vẫn trung thành với lời hứa.

Cuộc đời mỗi người chúng ta cũng là một “lịch sử cứu độ nhỏ”:
nếu nhìn lại, ta sẽ thấy biết bao lần Chúa đã âm thầm dẫn dắt.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nói một câu rất sâu sắc: “Người đầy tớ không lớn hơn chủ, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai mình.”

Đây là lời mời gọi sống khiêm tốn và ý thức sứ mạng: Chúng ta là người được sai đi, không phải là chủ. Chúng ta phục vụ, không phải để tìm vinh quang cho mình.

Ngài còn nói thêm: “Phúc cho anh em nếu anh em thực hành những điều đó.” Hạnh phúc không nằm ở chỗ biết, mà ở chỗ sống điều mình biết.

Chúa Giêsu khẳng định: “Ai đón nhận người Thầy sai đến là đón nhận Thầy; ai đón nhận Thầy là đón nhận Đấng đã sai Thầy.”

Một chuỗi liên kết rất đẹp: Người môn đệ → Đức Kitô → Chúa Cha

Điều đó có nghĩa: Khi chúng ta sống đúng tư cách người môn đệ,
chính đời sống chúng ta trở thành dấu chỉ của Chúa giữa thế gian.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta: Nhìn lại cuộc đời mình như một hành trình có Chúa dẫn dắt. Sống khiêm tốn trong vai trò người được sai đi. Không chỉ nghe Lời Chúa, nhưng thực hành trong đời sống cụ thể:

- Trong gia đình: phục vụ nhau bằng tình yêu.

- Trong cộng đoàn: sống hiệp nhất, không tìm hơn thua.

- Trong xã hội: trở thành chứng nhân âm thầm nhưng trung tín

Xin Chúa cho ta biết sống khiêm tốn, không tìm vinh quang cho mình, nhưng luôn trung thành với sứ mạng Chúa trao. Xin cho ta không chỉ nghe Lời Chúa, mà còn biết đem ra thực hành mỗi ngày, để đời con trở thành dấu chỉ tình yêu của Chúa. Amen.

 

Thứ sáu: St 1,26-2,3; Cl 3,14-15,17,23-24; Mt 13,54-58

KÍNH THÁNH GIUSE THỢ

SUY NIỆM 1:

Ngày 1-5, Giáo hội mừng kính lễ Thánh Giuse thợ, bổn mạng của tất cả những người lao động và cũng được thế giới chọn làm ngày Quốc tế lao động. Điều này giúp cho chúng ta càng thấy rõ hơn nhu cần cần thiết và quan trọng của lao động trong đời sống con người.

1. Lao động là nhu cầu của con người.

Lao động là để mưu cầu vật chất cho nhu cầu sinh hoạt đời sống của con người, vì vậy mà người Việt có câu "tay làm hàm nhai" hay "có làm thì mới có ăn". Lao động cũng còn có thể giúp cho con người tránh xa những dịp tội không đáng có thường xảy ra trong cuộc sống, như người ta thường nói: “nhàn cư vi bất thiện”. Lao động cũng có nhiều hình thức khác nhau : lao động bằng khối óc, lao động bằng chân tay, lao động bằng máy móc. Cho dù bằng nhiều hình thức khác nhau nhưng mục tiêu cuối cùng cũng là tìm kiếm hạnh phúc cho cuộc sống.

Trong thế giới hôm nay, khi mà đồng tiền trở thành sức mạnh thống trị, thì nó có thể biến con người lao động thành nô lệ tìm kiếm, nhiều người đã lao mình vào vòng xoáy của nó để tìm kiếm, càng tìm kiếm con người càng trở nên nô lệ cho nó. Thế là những mục đích tốt lành của lao động như kiếm tìm hạnh phúc, thăng tiến bản thân, tránh xa dịp tội, tăng thêm bạn hữu và tinh thần hiệp nhất cũng dần dần biến mất.

2. Ý nghĩa cao quý của lao động.

Trong sách Sáng thế ký chương thứ nhất cho chúng ta biết: Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng con người và vạn vật, tất cả đều tốt lành và Thiên Chúa đã trao ban cho nhân loại để con người sử dụng. Điều cốt yếu trong công cuộc sáng tạo, là phát xuất từ tình yêu trao ban nhưng không của Thiên Chúa. Như thế, để sống hạnh phúc bên Thiên Chúa và hưởng dùng những tạo vật Chúa ban cho, con người phải luôn luôn cố gắng, để mỗi ngày mình được trở nên giống Thiên Chúa, và đồng thời phải lao động, cộng tác với ơn Chúa làm cho mọi tạo vật ngày càng trở nên hoàn hảo hơn. (x. St 1,1-31)

Chính Chúa Giêsu là nhân danh Chúa Cha, làm theo ý muốn Chúa Cha khi Người nói : “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc” (Ga 5,17) ; “Tôi nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi” (Ga 10,25). Ý muốn của Thiên Chúa Cha không gì khác hơn là muốn cho con người được sống và sống hạnh phúc. Như thế lao động không còn dừng lại ở chỗ tìm kiếm vật chất cho mình được sung túc hơn người, lao động cũng không dừng lại ở chỗ mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình, cũng không chỉ là để thăng tiến bản thân hay là tạo cho mình có một chỗ đứng vững chắc nào đó trong xã hội như quan niệm thông thường của con người, nhưng lao động đó là làm theo Thánh ý Thiên Chúa.

3. Noi gương thánh Giuse.

Khi nhìn vào đời sống thầm lặng của Thánh cả Giuse, người mà Kinh Thánh rất ít nhắc đến, nhưng mỗi lần nhắc đến là mỗi lần chúng ta nhìn thấy được thái độ tuyệt vời của Ngài khi biết đặt thánh ý Thiên Chúa trên hết mọi suy nghĩ và hành động của mình, và nhờ đó mà ngài xứng đáng người quản gia Chúa đã đặt để trông coi gia đình Chúa, xứng với danh hiệu là người công chính, được chọn làm người dưỡng nuôi Chúa Giêsu và chăm sóc cho Đức Maria.

Mừng kính lễ Thánh Giuse thợ hôm nay, chúng ta cùng cảm tạ Chúa đã thương ban cho chúng ta được làm con cái Chúa, cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta Thánh cả Giuse làm mẫu gương lao động cần cù, khiêm tốn và tín thác.

Xin Chúa cho chúng ta noi gương Thánh Giuse biết tin tưởng, tín thác và làm theo ý Thiên Chúa trong đời sống lao động cần cù, chính đáng để mưu cầu hạnh phúc cho mình và cho tha nhân. Noi gương Thánh Giuse biết tin tưởng tín thác và sống đúng trách nhiệm của một người chồng, người cha trong đời sống gia đình, chu toàn bổn phận trong đời sống đức tin và nhất là hăng say trong đời sống nhân chứng. (St).

 

SUY NIỆM 2:

1. Lao động-hồng ân từ Thiên Chúa

Sách Sáng Thế cho thấy một chân lý nền tảng: Thiên Chúa dựng nên con người theo hình ảnh Ngài và trao cho con người cộng tác vào công trình sáng tạo. Lao động không phải là hình phạt, nhưng là: một ơn gọi, một vinh dự, một sứ mạng. Khi làm việc, con người không chỉ kiếm sống, mà còn: tham dự vào chính công trình của Thiên Chúa.

2. Làm mọi sự vì Chúa

Thánh Phaolô nhắn nhủ: “Anh em hãy làm mọi sự vì danh Chúa”; “Hãy làm việc hết lòng như làm cho Chúa, chứ không phải cho người đời”. Đây là một định hướng rất thực tế: Không phải công việc lớn hay nhỏ quan trọng. Nhưng là cách ta làm và ý hướng ta đặt vào. Một việc rất bình thường: dạy học, làm ruộng, sửa chữa, chăm sóc gia đình … nếu làm với tình yêu và vì Chúa, thì trở thành việc thánh.

3. Thánh Giuse-vị thánh của đời thường

Tin Mừng kể về Chúa Giêsu tại quê hương Nazareth, nơi người ta biết Ngài như “con bác thợ mộc”. Ở đó, chúng ta thấy bóng dáng của Thánh Giuse Thợ: một người lao động âm thầm, một người cha tận tụy, một người công chính sống trọn vẹn trong những việc nhỏ bé hằng ngày

Ngài không nói một lời nào trong Tin Mừng, nhưng cuộc đời Ngài lại là một bài giảng sống động về: lao động trong thinh lặng, trung tín và yêu thương.

4. Khi sự tầm thường trở thành rào cản

Người dân Nazareth đã không tin vào Chúa Giêsu vì họ nghĩ họ đã “biết rõ” Ngài. Họ nói: “Ông không phải là con bác thợ mộc sao?” Chính cái nhìn quá quen thuộc đã khiến họ: đóng kín lòng, không nhận ra điều lớn lao Thiên Chúa đang làm. Đây cũng là cám dỗ của chúng ta: coi thường những điều bình dị, không nhận ra Chúa trong đời thường

Hôm nay, qua gương Thánh Giuse Thợ, Chúa mời gọi chúng ta:

- Trân trọng công việc hằng ngày như một ơn gọi.

- Làm việc với tinh thần trách nhiệm và tình yêu.

- Biến công việc thành lời cầu nguyện.

- Nhận ra sự hiện diện của Chúa trong những điều rất bình thường

Bởi vì: nên thánh không phải là làm những việc phi thường, mà là làm những việc bình thường với một tình yêu phi thường.

Xin Chúa cho chúng ta biết noi gương Thánh Giuse Thợ, sống trung thành trong công việc mỗi ngày. Xin cho con biết làm mọi sự vì Chúa, dù là những việc nhỏ bé và âm thầm. Xin thánh hóa lao động của con, để qua đó, con góp phần xây dựng gia đình, Giáo Hội và xã hội trong tình yêu và bình an. Amen.

 

* MÙA PHỤC SINH: Cv 13,26-33; Ga 14,1-6.

SUY NIỆM 1: 

Sau khi nhắc lại những chặng đường lịch sử mà dân Israel đã trãi qua dưới sự dẫn dắt đầy khôn ngoan của TC, Phaolô tiếp tục dùng khung bài giảng Kerygma (bài giảng truyền giáo) để khái quát về cuộc đời của Đức Giêsu nơi trần thế và khẳng định mọi điều Thiên Chúa hứa ban nay đã được thành toàn nơi Đức Kitô qua cái chết và sự Phục Sinh vinh hiển của Người.

- Về sự phục sinh của Đức Giêsu: Phaolô khẳng định chính Đức Kitô đã hiện ra nhiều lần với các môn đệ: "Trong nhiều ngày, Đức Giêsu đã hiện ra với những kẻ từng theo Người từ Galilê lên Giêrusalem. Giờ đây chính họ làm chứng cho Người trước mặt dân". Và Phaolô và Barnaba chính là chứng nhân cho tin mừng ấy: "Còn chúng tôi, chúng tôi xin loan báo cho anh em Tin Mừng này: Điều Thiên Chúa hứa với cha ông chúng ta, thì Người đã thực hiện cho chúng ta là con cháu các ngài, khi làm cho Đức Giêsu sống lại, đúng như lời đã chép trong Thánh vịnh 2: Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con” (Tv 2, 7).

- Về cái chết của Đứcc Giêsu: Phaolô nhấn mạnh cái chết của Đức Giêsu là do "dân cư thành Giêrusalem và các thủ lãnh của họ” gây nên. Nhưng cũng như Phêrô, ngài cho biết sở dĩ họ giết Đức Giêsu là vì họ không nhận ra Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ.

+ Từ đó, Phaolô hướng mọi người nhìn về cái chết và sự phục sinh của Đức Giêsu là kế hoạch cứu độ đầy khôn ngoan của TC, vì đã ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia đã nói về Người Tôi Trung của TC. Và ông kêu gọi mọi người sám hối, tin nhận Đức Giêsu để đón nhận ơn cứu độ.

Với cái nhìn đức tin, Phaolô cho thấy: dù con người có từ chối và đóng đinh Chúa Giêsu trên Thập Giá, họ cũng không tài nào vô hiệu hóa được kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, để từ nay, không những dân Israel mà mọi người đều có thể nhận được ơn cứu độ.

Xin cho chúng ta biết phó thác đời mình cho kế hoạch đầy khôn ngoan và giàu lòng yêu thương của TC. Để cứu độ nhân loại, Chúa Giêsu vẫn phải chấp nhận ngang qua con đường thập giá. Vì thế thập giá chính là con đường mà chúng ta phải bước theo nếu muốn được cứu độ. Xin cho chúng ta luôn can đảm sống tinh thần của thánh Phaolô để sẵn sàng "cùng chết với Đức Kitô, chúng ta sẽ cùng sống lại như Người".

 

SUY NIỆM 2: 

Ngày xưa chưa có đường. Nhưng do đi lại nên trở thành đường mà thôi. Muốn đi và đạt đến đỉnh hạnh phúc vinh quang ta cần có con đường để đi. Con đường ấy chính là Đức Giêsu Kitô, Ngài đi từ trời xuống và từ đất lên và trở nên đường đưa dẫn chúng ta về trời sum họp cùng với Ngài trong nhà Cha. Xin cho chúng ta biết đi trên con đường mà chính Chúa đã vạch ra hầu chúng ta đạt tới quê trời vinh phúc.

Sau một thời gian rời bỏ Việt Nam để tìm cho mình cuộc sống tự do nơi quê hương xứ sở mới. Nay cuộc sống của hầu hết Việt Kiều ở nước ngoài đều ổn định và sung túc. Trong khi đó những người thân của họ ở lại thì phải sống trong cảnh khó khăn, vất vã. Với chính sách đoàn tụ gia đình, những năm gần đây, nhiều việt kiều đã về nước để bảo lãnh người thân của mình sang để sum họp gia đình và hưởng được cuộc sống tiện nghi thoải mái. Tuy nhiên để được đoàn tụ với người thân bên nước ngoài, công dân việt nam phải thoả mãn nhiều điều kiện....

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho các tông đồ biết : Ngài sẽ ra đi để dọn chỗ cho các ông, rồi một ngày nào đó, Chúa sẽ trở lại, đem các ông lên ở với Chúa trên nhà Cha trên trời, để hưởng vinh phúc đời đời. Tuy nhiên để được đoàn tụ với Chúa Giêsu trên quê hương thiêng đường, Chúa cũng đòi hỏi chúng ta phải thoả mãn các điều kiện mà Chúa đưa ra. Đó là đi đúng con đường của Chúa đã đi, tuân giữ chân lý mà Chúa đã truyền và hiệp thông trong sự sống của Chúa.

Con đường mà Chúa Giêsu đi là con đường hẹp, con đường thập giá. Chấp nhận hy sinh, gian khổ để thi hành những giời răn mà Chúa đã chỉ dạy. Biết khiêm tốn, hạ mình chấp nhận thiệt thòi để phục vụ tha nhân với tình yêu mến.

Cố gắng sống theo chân lý mà Chúa đã dạy. Chân lý ấy là sống yêu thương. Yêu không chỉ những người thân cận, không phải những kẻ yêu mình mà tình yêu phải quy chiếu vào tình yêu của Chúa Giêsu: “Yêu như Chúa yêu”, tình yêu ấy phải dành cho hết mọi người, không phân biệt một ai, ngay cả kẻ thù.

Ý thức nổ lực sống hiệp thông với Chúa, bằng việc lắng nghe và thi hành Lời Chúa cũng như tha thiết kết hiệp với Chúa qua việc kính yêu và năng đón nhận Mình Thánh Chúa. Nhờ thế sự sống và sức mạnh Chúa tuôn chảy trong ta. Như nhựa cây cần thiết để nuôi sống cây nho và cành nho thế nào thì linh hồn chúng ta cũng cần đến Lời Chúa và Mình Thánh Chúa như thế.

 Mục đích một đời sống đạo là hạnh phúc thiêng đàng. Nhưng để đạt được điều mong đó, không gì khác hơn là chúng ta phải đi theo đường Chúa đã đi, sống theo chân lý mà Chúa đã sống và chỉ dạy, nhất là phải luôn sống bằng sức sống của Chúa qua việc thi hành Lời Chúa và năng kết hiệp với Chúa nơi bàn tiệc Thánh Thể.

 

Thứ bảy: Cv 13,44-52; Ga 14,7-14.

Nhớ Thánh A-tha-na-si-a, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh.

SUY NIỆM 1: 

Với chủ đích ban đầu của các môn đệ là loan báo Tin mừng Cứu độ chủ yếu cho người Do Thái nên Phaolô và Barnaba luôn tận dụng Hội đường để rao giảng. Lần này cũng vậy, Phaolô và Barnaba đến Hội đường vào ngày Sabath để rao giảng theo lời mời của một số người Do Thái. Tuy nhiên lần này hai ông lại bị chống đối quyết liệt bởi những người Do Thái quá khích.

Hai lý do họ chống đối Phaolô và Barnaba là:

- Thứ nhất vì ghen tương: Họ không muốn Phaolô và Barnaba có ảnh hưởng trên đám đông; vì nếu đám đông nghe theo Phaolo va Barnaba thì họ sẽ không còn ảnh hưởng trên dân chúng nữa. Họ không muốn thấy ai được phép bằng họ.

- Thứ hai vì quan niệm hẹp hòi: Truyền thống Do Thái quan niệm chỉ có họ mới là con Thiên Chúa và có đặt quyền nghe lời của Thiên Chúa. Giờ đây cả dân ngoại cũng được làm con Thiên Chúa và được nghe lời Thiên Chúa thì họ đâu còn chi đặc biệt nữa. Nên khi “thấy đám đông dân chúng, thì đâm ghen tương, nói lộng ngôn, chống lại các điều Phaolô giảng dạy”.

Cách giải quyết của Phaolô và Barnaba trước sự chống đối:

1. Bình tĩnh can đảm giải thích: Lẽ ra "Anh em phải là những người đầu tiên được nghe công bố lời Thiên Chúa, nhưng vì anh em khước từ lời ấy, và tự coi mình không xứng đáng hưởng sự sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía dân Ngoại".

2. Dùng Lời Chúa để minh chứng: Phaolô và Barnaba đã trích lại lời Thiên Chúa trong sách Isaia để cho thấy việc rao giảng Lời của Chúa cho dân ngoại chính là lệnh truyền của Thiên Chúa: “Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dânđể ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất." (Is 49, 6).

Nhưng khi nghe những lời đó, họ càng phẩn nộ, đã xách động và xúi dục nhóm phụ nữ thượng lưu đã theo đạo Do-thái, và những thân hào trong thành, ngược đãi ông Phaolô và ông Barnaba, và trục xuất hai ông ra khỏi lãnh thổ của họ.

Trước thái độ cố chấp của họ, cuối cùng hai ông đành phải cắt đứt liên hệ với họ qua cử chỉ“giũ bụi chân phản đối họ và đi tới Icôniô”, theo như lời Chúa Giêsu đã dạy:“Nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại.” (Mt 10,14). Chính nhờ đó mà Lời Chúa lan tràn khắp miền ấy và dân ngoại được hân hoan ca tụng Lời Chúa.

Xin cho chúng ta biết noi gương hai thánh tông đồ Phaolô và Barnaba luôn nhiệt tâm rao giảng Tin mừng cho mọi người dù gặp phải nhiều gian nan thử thách. Nhất là cho mỗi người Kitô hữu chúng ta biết tích cực góp phần cho công cuộc truyền giáo với hết khả năng của mình. Đừng vì tính ích kỷ, ghen tị, tự mãn… hay bất cứ lý do nào làm ngăn cản cho sứ vụ loan báo Tin Mừng.

 

SUY NIỆM 2: 

 "Xin cho chúng con thấy Chúa Cha" (Ga 14,8). Đó không chỉ là khao khát của tông đồ phi-lip-phê mà là mỗi chúng ta, những người tin Chúa. Khao khát đó sẽ được Đức Giêsu làm thoả mãn qua sứ điệp của lời Chúa hôm nay.

 Tin Mừng hôm nay, Philipphê xin với Chúa Giêsu: "Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện" (Ga14,8). Khao khát của Phi-lip-phê, cũng là khao khát mỗi chúng ta.

Thiên Chúa đã đáp lại khát vọng đó qua việc cho Ngôi Hai Thiên Chúa làm người. “Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ, nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử Giêsu.” (Dt 1,1- 20). Nơi Đức Giêsu Kitô, chúng ta gặp được Thiên Chúa, dễ gần, dễ thấy, dễ quen.

Thiên Chúa đâu chỉ ở nơi cao thẳm ngàn trùng, Thiên Chúa hiện diện nơi con người Đức Giêsu khiêm hạ. Giữa Ngài và Thiên Chúa Cha có một gắn bó lạ lùng đến nỗi Đức Giêsu dám nói: "Ai biết Thầy là biết Cha" (Ga 14,7). "Ai thấy Thầy là thấy Cha." (Ga 14,9) vì "Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy." (Ga 14,10).

Lời nói và việc làm của Đức Giêsu chính là lời nói và việc làm của Thiên Chúa (x. Ga 14, 10). Toàn bộ cuộc đời Đức Giêsu được Cha chiếm ngự. Ngài như tấm gương trong suốt, phản chiếu khuôn mặt và trái tim Thiên Chúa, đầy nhân ái và bao dung với hết mọi người. Kitô hữu là người có Chúa Kitô nên được mời gọi trở nên giống Chúa Giêsu để có thể nói rằng: Ai biết tôi là biết Đức Kitô, ai thấy tôi là thấy Đức Kitô.

Lạy Chúa Giêsu! Ðã bao lần con làm cho khuôn mặt Chúa trở méo mó, biến dạng và có thể là rất khó thương vì đời sống không tốt đẹp của con. Xin cho con biết nhìn lên Chúa như một khuôn mẫu tuyệt vời để tu tập thành con người mới, con người có phẩm chất cao đẹp, có đạo đức và tình yêu thương, để nhờ đó con trở thành hình ảnh trung thực về Chúa cho thế giới hôm nay. Amen.

 

SUY NIỆM 3:

Bài đọc Công Vụ kể lại một thực tế rất “đời”: khi Phaolô và Barnaba rao giảng, có người đón nhận, nhưng cũng có người chống đối và ghen tức. Khi bị từ chối, các ông mạnh mẽ nói: “Chúng tôi quay sang dân ngoại.” Một câu nói không phải là thất bại, mà là: một bước mở rộng của ơn cứu độ. Và kết quả thật đẹp: “Các môn đệ được tràn đầy niềm vui và Thánh Thần.”

Điều này cho thấy: Không phải lúc nào làm việc Chúa cũng thuận lợi. Nhưng ai trung thành, thì vẫn giữ được niềm vui nội tâm.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nói một lời rất sâu sắc: “Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy.”

Ngài mặc khải cho ta biết khi nhìn vào Ngài là thấy dung mạo của Thiên Chúa. Không cần tìm kiếm đâu xa: nơi lời nói của Chúa, nơi việc làm của Chúa, nơi tình yêu của Chúa … tất cả đều cho ta thấy Chúa Cha.

Chúa Giêsu còn hứa một điều thật lớn lao: “Ai tin vào Thầy sẽ làm những việc Thầy làm, và còn làm những việc lớn lao hơn nữa.”

Và: “Điều gì anh em xin nhân danh Thầy, Thầy sẽ làm.” Đây không phải là một lời hứa “muốn gì được nấy”, mà là lời mời gọi: sống kết hiệp với Chúa, cầu nguyện trong ý muốn của Chúa. Khi đó: lời cầu xin trở thành khí cụ để Thiên Chúa hành động.

Cuộc đời Thánh Athanasiô là một chứng tá mạnh mẽ: Ngài bị chống đối, lưu đày nhiều lần. Nhưng vẫn kiên quyết bảo vệ chân lý về Đức Kitô. Dám “đứng một mình” để trung thành với đức tin. Ngài cho thấy: người thuộc về Chúa không đo thành công bằng sự ủng hộ,
mà bằng sự trung thành với chân lý.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta: Đừng nản lòng khi gặp chống đối trong đời sống đức tin. Hãy nhìn vào Chúa Giêsu để nhận ra dung mạo Thiên Chúa.

Kiên trì cầu nguyện với lòng tin tưởng và phó thác. Luôn trung thành với sự thật, dù phải trả giá. Bởi vì: Người thuộc về Chúa có thể bị từ chối, nhưng không bao giờ mất đi niềm vui và bình an.

Xin Chúa cho chúng ta biết nhìn lên Chúa để nhận ra tình yêu của Chúa Cha. Xin cho chúng ta luôn vững tin khi gặp thử thách, không nản lòng khi bị từ chối, nhưng luôn trung thành với Chúa.

Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Athanasiô, xin cho ta biết can đảm sống đức tin và trở thành chứng nhân của sự thật giữa đời. Amen.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP: VỊ MỤC TỬ CỦA NGƯỜI NGHÈO, ĐI TRƯỚC THỜI ĐẠI Nhìn từ Tông huấn Evangelii Nuntiandi và Tông huấn Dile...